Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HẬN KẺ BẠC TÌNH

859 trả lời, 59.955 lượt xem — Trang 26 / 29
Trích đoạn: HKBT138

 
 
ƯỚC GÌ
 
Ước gì em ngã vai anh
Để anh ru mộng cho thành yêu đương
Đôi bướm xinh lạc giữa đường
Đôi ta lạc giữa thiên đường tình yêu
 
Ước gì tôi như cánh diều
Tung bay thỏa sức được nhiều ước mơ
Ước gì tình đẹp như thơ
Bên em nguyện mãi ngu ngơ suốt đời...
 
HKBT.


 
 
 
ƯỚC MỘNG CÒN XANH
 
Phải anh... bướm lạc vườn thơ
Say trong cảnh đẹp của trời Thu mang
Ngửa tay nhặt chiếc lá vàng
Thả hồn mình mộng đi hoang chốn này??
 
Hay cùng em ngắm mây bay
Vừa qua cuối ngõ ru đầy nhớ thương
Ru xin mộng vẫn bình thường
Để không còn tiếng mưa tuôn của lòng
 
Để mai thức lúc vào Đông
Biết mơ giọt nắng sẽ hồng hơn xưa....
 
NuocMatMuaThu
 
***
_________________________________________
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NuocMatMuaThu

Trích đoạn: HKBT138

 
 
ƯỚC GÌ
 
Ước gì em ngã vai anh
Để anh ru mộng cho thành yêu đương
Đôi bướm xinh lạc giữa đường
Đôi ta lạc giữa thiên đường tình yêu
 
Ước gì tôi như cánh diều
Tung bay thỏa sức được nhiều ước mơ
Ước gì tình đẹp như thơ
Bên em nguyện mãi ngu ngơ suốt đời...
 
HKBT.



 
 
ƯỚC MỘNG CÒN XANH
 
Phải anh... bướm lạc vườn thơ
Say trong cảnh đẹp của trời Thu mang
Ngửa tay nhặt chiếc lá vàng
Thả hồn mình mộng đi hoang chốn này??
 
Hay cùng em ngắm mây bay
Vừa qua cuối ngõ ru đầy nhớ thương
Ru xin mộng vẫn bình thường
Để không còn tiếng mưa tuôn của lòng
 
Để mai thức lúc vào Đông
Biết mơ giọt nắng sẽ hồng hơn xưa....
 
NuocMatMuaThu
 
***
_________________________________________


 
 
SẦU TÌNH
 
 
Thu mang ước mộng ngày xanh
Hay mang ước vọng cho anh xây tình
Cô đơn núp bóng một mình
Từ lâu vốn đã sầu tình ấy thôi.
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
VỘI VÀNG
 

 
Ngày tháng trôi đi quá ngỡ ngàng
Giữa trời,giữa đất ,giữa trần gian
Trong tôi chợt thấy phai màu tóc
Áo bạc vờn theo với nắng ngàn .
 
Rồi một chiều hôm thoáng trong tôi
Với bao kỉ niệm chợt bồi hồi
Thì ra tôi đã thương người ấy
Hoàng hôn buông xuống bước xa xôi.
 
Hãy lắng mà nghe nỗi bâng quơ
Với tấm lòng thơ giữa trưa hè
Nhởn nhơ trước mắt cồn dâu bể
Tỉnh giấc còn mơ chuyện thế gian.
 
Tháng hết ngày đi quá ngỡ ngàng
Xuân về xuân đến lại xuân sang
Hè thơm sen nở ta quên hết
Một cõi tan trường ta với ta ./.
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138

 
GIÁ NHƯ
 
Giá như tôi có nàng thơ
Thì giờ đâu phải bơ vơ một mình
Lòng không mang nặng chữ tình
Mà sao lưu luyến như mình đã yêu
 
Giá như không có buổi chiều
Thì đâu có cảnh tiêu điều hôm nay
Ai làm cho giọt lệ cay
Cho mưa đổ xuống rớt ngay vào hồn.


 
 
 
Thu xin mến chào HKBT138 vẫn khỏe ạ:
 
Dạ, Thu rất hân hạnh và rất cảm ơn nhiều cho những bài thơ thật hay mùh HKBT138 đã ghé vào trang thơ của Thu đêm qua gởi lại mến tặng trong nhà của mình, Thu xin gởi lời cảm kích nhiều, và có lẽ đây cũng là lần đầu tiên, Thu xin phép được gởi lại đôi dòng thơ mộc mạc của mình trong trang nhà của HKBT138 xin được làm chút kỷ niệm đẹp của lòng, ý thơ của Thu rất mộc mạc, vì chữ nghĩa và lời văn  Thu chỉ có hạn, nên nếu có chi sơ sót, Thu rất mong HKBT138 sẽ thứ lỗi cho và sẽ thông cảm dùm, vài dòng Thu ghé sang mến thăm Chàng Thơ và xin tri ân rất nhiều, xin gởi lời mến chúc HKBT138 những chuỗi ngày lành và thật dễ thương nơi quê Mẹ :)
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
_______________________________________
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NuocMatMuaThu

Trích đoạn: HKBT138

 
GIÁ NHƯ
 
Giá như tôi có nàng thơ
Thì giờ đâu phải bơ vơ một mình
Lòng không mang nặng chữ tình
Mà sao lưu luyến như mình đã yêu
 
Giá như không có buổi chiều
Thì đâu có cảnh tiêu điều hôm nay
Ai làm cho giọt lệ cay
Cho mưa đổ xuống rớt ngay vào hồn.



 
 
Thu xin mến chào HKBT138 vẫn khỏe ạ:
 
Dạ, Thu rất hân hạnh và rất cảm ơn nhiều cho những bài thơ thật hay mùh HKBT138 đã ghé vào trang thơ của Thu đêm qua gởi lại mến tặng trong nhà của mình, Thu xin gởi lời cảm kích nhiều, và có lẽ đây cũng là lần đầu tiên, Thu xin phép được gởi lại đôi dòng thơ mộc mạc của mình trong trang nhà của HKBT138 xin được làm chút kỷ niệm đẹp của lòng, ý thơ của Thu rất mộc mạc, vì chữ nghĩa và lời văn  Thu chỉ có hạn, nên nếu có chi sơ sót, Thu rất mong HKBT138 sẽ thứ lỗi cho và sẽ thông cảm dùm, vài dòng Thu ghé sang mến thăm Chàng Thơ và xin tri ân rất nhiều, xin gởi lời mến chúc HKBT138 những chuỗi ngày lành và thật dễ thương nơi quê Mẹ :)
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
_______________________________________
 


 
NGÀY TAO NGỘ
 
 
Tóc thề buông xõa bờ vai
Giá em đừng để cho ai chạm vào
Đôi môi ánh mắt lời chào
Riêng tôi người nhé chớ trao cho người.
 
Đẹp sao ánh mắt nụ cười
Bên nhau nồng thắm hát lời ngân nga
Đêm đêm thầm hát bài ca
Em ơi anh đợi ngày ta sum vầy.
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138









CUỘC TÌNH THẦM LẶNG


Giữ lại nhé một cuộc tình thầm lặng
Một cuộc tình đầy cay đắng xót xa
Một cuộc tình đầy giả dối ba hoa
Một cuộc tình chỉ riêng ta buồn khổ

                             Một cuộc tình chỉ xây trên vỡ đỗ
                             Đớn đau nhiều, thương biết mấy tình ta
                             Một cuộc tình như là những cánh hoa
                             Đầy muôn sắc nhưng lại mau chóng rửa
 
Một cuộc tình chỉ mang tên một nửa
Nên sầu nhiều, nên khổ biết bao nhiêu
Một cuộc tình như những áng mây chiều
Cơn gió thổi, kéo nhau nhường bóng tối
 
                             Một cuộc tình trong những cơn hấp hối
                             Đầy viễn vong, đầy mơ ước hảo huyền
                             Một cuộc tình lại mang tên đồng tiền
                             Đầy sức hút nên tình ta chia rẽ.
 
                            

                                         HKBT.
 
 

GIỮ LÀM GÌ

Giữ cuộc tình đã đi vào lối rẽ
Chỉ khổ đau còn có ích gì anh
Trả hết đi cả những giấc mộng lành
Đem tan vỡ dấu vào lòng giấy trắng
                                                   
                         Rồi những đêm trở mình trong hoang vắng         
                         Xót xa buồn cho số kiếp nổi trôi
                         Những đắng cay nghe lắng đọng bờ môi
                         Đem nhung nhớ cất trong lòng huyệt mộ

Nghe ngỡ ngàng như những lời phẩn nộ
Cho tình yêu chớm vội tắt thinh không
Nghe đắng cay thay cho cuộc tình hồng
Sao chua xót sao nghẹn ngào đen bạc

                         Xin thứ tha xin chớ đừng kinh ngạc
                         Bởi âm thầm đành cắt đứt tình anh
                         Bởi với anh và những giấc mộng lành
                         Phải từ tạ em nghe lòng chua xót........

                                                     thuỵ du





ĐEM VÀO TIM
 

Giấu vào tim một cuộc tình lỡ trót
Qua tháng năm vẫn còn mãi không phai
Em yêu ơi giờ này em nhớ ai
Có nhớ đến một người luôn khao khát.
 
                 Ôm trong tim một cuộc tình vỡ nát
                 Nghe nhói đau quặn thắt trái tim non
                 Nghe yêu thương rớt rụng tình chẳng còn
                 Chút hơi ấm của ban mai nắng sớm.
 
Tình của em như những loài đom đóm
Sáng rực màu trong bóng tối ngày qua
Tình của em đã giết chết trái tim ta
Em nào biết cho lòng anh đau khổ.
 
                 Tình này chẳng lẽ chôn vào huyệt mộ
                 Để tháng năm xóa dịu nỗi ưu buồn...
                 Đem vào tim một chút tình quay cuồng
                 Buổi mới yêu ngày đầu tươi đẹp nhất.
 
                                 HKBT.
 

XIN DẤU BUỒN

Trả lại anh những ngọt ngào đã mất
Những suy tư trăn trở đọng bờ môi
Những thương yêu ngày ấy quá xa xôi
Đem dấu kín trong trái tim rướm máu

                         Đã không còn một chốn nơi nương náu
                         Chuyện tình buồn trong tấc dạ nao nao
                         Chuyện tình yêu ngày xưa của trăng sao
                         Em trả hết những hẹn hò vụng trộm

Nghe không anh những nghẹn ngào lẩn trốn
Trong tim sầu giờ hoá đá chơ vơ
Buồn ơi ta xin đem dệt thành thơ
Trang giấy trắng gửi ai niềm tâm sự

                          Trả về anh hết những lời tình tự
                           Mất em rồi anh than thở với ai ?
                          Nén đau thương trong u uất đêm dài
                          Xin dấu kín anh ơi niềm đau ấy.......

                                               thuỵ du




NGẬM ĐẮNG
 

Phải không em tình mình ngày xưa ấy
Biết bao nhiêu kỉ niệm của thơ ngây
Mà giờ đây em nỡ quên ngay
Để trả lại cho anh niềm thương nhớ.
 
             Em trả cho anh kỉ niệm ngày thơ
             Mà ngày đó chúng ta thường mơ mộng
             Em trả cho anh những chiều nắng hồng
             Tràn ngập tiếng trẻ con cười tíu tít.
 
Em trả cho anh ngày dài buồn xa tít
Chẳng còn cười, chẳng còn khúch khích vui
Ngồi gục đầu trong bóng tối suy tư
Lòng tự nhủ hãy kiên trì bền chí.
 
              Nhưng hiện tại giờ em đã ra đi
              Anh chợt thấy con tim mình đau buốt
              Cuộc tình mình rồi cũng đến kết cuộc
              Đầy thương tâm, đầy cay đắng riêng mang.
 
Lời tình tự tình yêu kẻ lang thang
Anh sẽ giấu chôn đi niềm sầu kín
Nén thương đau thành lệ sầu im tiếng
Cầu chúc em được hạnh phúc nên duyên.
 

NIỀM ĐAU

Niềm đau riêng em còn giữ triền miên
Nào ai biết chữ ân tình đan mãi
Trong trái tim những tháng ngày từng trãi
Lặng giọt buồn sầu tê tái ngàn đau

              Xót xa buồn khi hai đứa xa nhau
              Đành mang tiếng bội tình dầu không muốn
              Anh hỡi anh phút này đà quá muộn
              Chỉ nghẹn ngào nghe buồn đọng bờ mi

Thôi cuối cùng rồi em cũng bước đi
Bỏ người lại với niềm đau buồn ngát
Những thương yêu mặn nồng giờ chua chát
Em gục đầu buốt giá cả buồng tim
               
               Nói gì đây? Giờ chỉ biết lặng im
               Nỗi đau xót chất chồng nghe đau buốt
               Chữ ân tình hãy mở dây trói buộc
               Em đi rồi......Xin tha thứ nghe anh.....

                                      thuỵ du





EM ĐI RỒI


Em đi rồi giấc mộng xuân chẳng thành
Nghe nhịp đập con tim mình vỡ nát
Tình yêu ơi sao quá nhiều chua chát
Để lại tôi sầu thương mãi cô đơn.
 
            Nước mắt rơi cho một chút dỗi hờn
            Về tất cả những gì ta đã có
            Tình yêu đến và đi như cơn gió
            Ôi thật buồn, thật đau đớn siết bao.
 
Rồi cuối cùng mình cũng mãi mất nhau
Vì sao thế? Anh là người có lỗi?
Hay tại anh chưa quen tình lừa dối
Của ngày đầu em thật quá thơ ngây.
 
            Giờ này đây anh biết nói gì đây
            Ngoài câu chúc, chúc cho em hạnh phúc
            Chữ ân tình giờ đây thôi kết thúc
            Em đi rồi...Anh thấy tiếc câu thơ...


XIN HÃY QUÊN EM

Tiếc câu thơ tiếc cả những mong chờ
Ngày xưa đó yêu nhau cùng ấp ủ
Em ra đi mang cả bầu vũ trụ
Anh lạnh lùng nhìn yêu dấu ngày qua
 

                Tình của mình đã trãi mấy phong ba
                Thương yêu cũ xin quên thôi anh nhé
                Ngỡ ngàng nghe câu nói yêu khe khẻ
                Đọng thương yêu còn lần cuối cho nhau

Rồi mai này xin gạt hết thương đau
Vào dĩ vãng một mối tình chôn chặt
Đời hai ngả bây giờ trời chia cắt
Xin đừng hờn trách em nữa nghe anh

                  
                Gom đớn đau gom hết cả mộng lành
                Chôn cho chặt vào chuyện tình dĩ vãng
                Em đi rồi chuyển hết thành quên lãng
                Xin chúc anh một đời mãi bình yên

Quên em đi...quên hết những ưu phiền......
Đáng gì đâu một con người phụ bạc....
                             thuỵ du
                                      


 
LÀM SAO KHI TIM NÀY VẪN NHỚ
 
 
Em yêu ơi, tình mình như bài hát
Khúc bi thương nghe chua chát vô cùng
Em bây giờ đã trở nên lạnh lùng
Thật đau đớn cho kiếp đời tan vỡ.
 
Đêm ngồi đây anh nghe nhịp hơi thở
Mong thời gian trở lại như ngày xưa
Ngày mà anh với em dưới cơn mưa
Đã trao hết những gì yêu thương nhất.
 
Tình yêu em là tình yêu thứ nhất
Đẹp lạ lùng nên lại sớm vỡ tan
Tình yêu đầu là tình yêu dở dang
Nên anh không trách khi mà em phụ bạc.
 
Tình yêu mình giờ đây thành đỗ nát
Chốn hoang tàn anh nhặt chút hương yêu
Góp vào thương vào nhớ một buổi chiều
Nghe đau buốt con tim mình quặn thắt.
 
Tình yêu mình giờ đây toàn nước mắt
Toàn những lời chua chát gởi cho nhau
ÔI tình yêu phải chăng là con dao
Đã đâm chết tim ta niềm sầu nhớ.
 
Quên sao được khi con tim vẫn nhớ
Dẫu biết tình ai nay đã xa mờ...
 
HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138









CUỘC TÌNH THẦM LẶNG


Giữ lại nhé một cuộc tình thầm lặng
Một cuộc tình đầy cay đắng xót xa
Một cuộc tình đầy giả dối ba hoa
Một cuộc tình chỉ riêng ta buồn khổ

                             Một cuộc tình chỉ xây trên vỡ đỗ
                             Đớn đau nhiều, thương biết mấy tình ta
                             Một cuộc tình như là những cánh hoa
                             Đầy muôn sắc nhưng lại mau chóng rửa
 
Một cuộc tình chỉ mang tên một nửa
Nên sầu nhiều, nên khổ biết bao nhiêu
Một cuộc tình như những áng mây chiều
Cơn gió thổi, kéo nhau nhường bóng tối
 
                             Một cuộc tình trong những cơn hấp hối
                             Đầy viễn vong, đầy mơ ước hảo huyền
                             Một cuộc tình lại mang tên đồng tiền
                             Đầy sức hút nên tình ta chia rẽ.
 
                            

                                       HKBT.
 
 

GIỮ LÀM GÌ

Giữ cuộc tình đã đi vào lối rẽ
Chỉ khổ đau còn có ích gì anh
Trả hết đi cả những giấc mộng lành
Đem tan vỡ dấu vào lòng giấy trắng
                                                  
                        Rồi những đêm trở mình trong hoang vắng         
                        Xót xa buồn cho số kiếp nổi trôi
                        Những đắng cay nghe lắng đọng bờ môi
                        Đem nhung nhớ cất trong lòng huyệt mộ

Nghe ngỡ ngàng như những lời phẩn nộ
Cho tình yêu chớm vội tắt thinh không
Nghe đắng cay thay cho cuộc tình hồng
Sao chua xót sao nghẹn ngào đen bạc

                        Xin thứ tha xin chớ đừng kinh ngạc
                        Bởi âm thầm đành cắt đứt tình anh
                        Bởi với anh và những giấc mộng lành
                        Phải từ tạ em nghe lòng chua xót........

                                                    thuỵ du





ĐEM VÀO TIM
 

Giấu vào tim một cuộc tình lỡ trót
Qua tháng năm vẫn còn mãi không phai
Em yêu ơi giờ này em nhớ ai
Có nhớ đến một người luôn khao khát.
 
                 Ôm trong tim một cuộc tình vỡ nát
                 Nghe nhói đau quặn thắt trái tim non
                 Nghe yêu thương rớt rụng tình chẳng còn
                 Chút hơi ấm của ban mai nắng sớm.
 
Tình của em như những loài đom đóm
Sáng rực màu trong bóng tối ngày qua
Tình của em đã giết chết trái tim ta
Em nào biết cho lòng anh đau khổ.
 
                 Tình này chẳng lẽ chôn vào huyệt mộ
                 Để tháng năm xóa dịu nỗi ưu buồn...
                 Đem vào tim một chút tình quay cuồng
                 Buổi mới yêu ngày đầu tươi đẹp nhất.
 
                                 HKBT.
 

XIN DẤU BUỒN

Trả lại anh những ngọt ngào đã mất
Những suy tư trăn trở đọng bờ môi
Những thương yêu ngày ấy quá xa xôi
Đem dấu kín trong trái tim rướm máu

                        Đã không còn một chốn nơi nương náu
                        Chuyện tình buồn trong tấc dạ nao nao
                        Chuyện tình yêu ngày xưa của trăng sao
                        Em trả hết những hẹn hò vụng trộm

Nghe không anh những nghẹn ngào lẩn trốn
Trong tim sầu giờ hoá đá chơ vơ
Buồn ơi ta xin đem dệt thành thơ
Trang giấy trắng gửi ai niềm tâm sự

                         Trả về anh hết những lời tình tự
                         Mất em rồi anh than thở với ai ?
                         Nén đau thương trong u uất đêm dài
                         Xin dấu kín anh ơi niềm đau ấy.......

                                              thuỵ du




NGẬM ĐẮNG
 

Phải không em tình mình ngày xưa ấy
Biết bao nhiêu kỉ niệm của thơ ngây
Mà giờ đây em nỡ quên ngay
Để trả lại cho anh niềm thương nhớ.
 
             Em trả cho anh kỉ niệm ngày thơ
             Mà ngày đó chúng ta thường mơ mộng
             Em trả cho anh những chiều nắng hồng
             Tràn ngập tiếng trẻ con cười tíu tít.
 
Em trả cho anh ngày dài buồn xa tít
Chẳng còn cười, chẳng còn khúch khích vui
Ngồi gục đầu trong bóng tối suy tư
Lòng tự nhủ hãy kiên trì bền chí.
 
              Nhưng hiện tại giờ em đã ra đi
              Anh chợt thấy con tim mình đau buốt
              Cuộc tình mình rồi cũng đến kết cuộc
              Đầy thương tâm, đầy cay đắng riêng mang.
 
Lời tình tự tình yêu kẻ lang thang
Anh sẽ giấu chôn đi niềm sầu kín
Nén thương đau thành lệ sầu im tiếng
Cầu chúc em được hạnh phúc nên duyên.
 

NIỀM ĐAU

Niềm đau riêng em còn giữ triền miên
Nào ai biết chữ ân tình đan mãi
Trong trái tim những tháng ngày từng trãi
Lặng giọt buồn sầu tê tái ngàn đau

             Xót xa buồn khi hai đứa xa nhau
             Đành mang tiếng bội tình dầu không muốn
             Anh hỡi anh phút này đà quá muộn
             Chỉ nghẹn ngào nghe buồn đọng bờ mi

Thôi cuối cùng rồi em cũng bước đi
Bỏ người lại với niềm đau buồn ngát
Những thương yêu mặn nồng giờ chua chát
Em gục đầu buốt giá cả buồng tim
              
              Nói gì đây? Giờ chỉ biết lặng im
              Nỗi đau xót chất chồng nghe đau buốt
              Chữ ân tình hãy mở dây trói buộc
              Em đi rồi......Xin tha thứ nghe anh.....

                                     thuỵ du





EM ĐI RỒI


Em đi rồi giấc mộng xuân chẳng thành
Nghe nhịp đập con tim mình vỡ nát
Tình yêu ơi sao quá nhiều chua chát
Để lại tôi sầu thương mãi cô đơn.
 
            Nước mắt rơi cho một chút dỗi hờn
            Về tất cả những gì ta đã có
            Tình yêu đến và đi như cơn gió
            Ôi thật buồn, thật đau đớn siết bao.
 
Rồi cuối cùng mình cũng mãi mất nhau
Vì sao thế? Anh là người có lỗi?
Hay tại anh chưa quen tình lừa dối
Của ngày đầu em thật quá thơ ngây.
 
            Giờ này đây anh biết nói gì đây
            Ngoài câu chúc, chúc cho em hạnh phúc
            Chữ ân tình giờ đây thôi kết thúc
            Em đi rồi...Anh thấy tiếc câu thơ...


XIN HÃY QUÊN EM

Tiếc câu thơ tiếc cả những mong chờ
Ngày xưa đó yêu nhau cùng ấp ủ
Em ra đi mang cả bầu vũ trụ
Anh lạnh lùng nhìn yêu dấu ngày qua


               Tình của mình đã trãi mấy phong ba
              Thương yêu cũ xin quên thôi anh nhé
               Ngỡ ngàng nghe câu nói yêu khe khẻ
               Đọng thương yêu còn lần cuối cho nhau

Rồi mai này xin gạt hết thương đau
Vào dĩ vãng một mối tình chôn chặt
Đời hai ngả bây giờ trời chia cắt
Xin đừng hờn trách em nữa nghe anh

                 
               Gom đớn đau gom hết cả mộng lành
               Chôn cho chặt vào chuyện tình dĩ vãng
               Em đi rồi chuyển hết thành quên lãng
               Xin chúc anh một đời mãi bình yên

Quên em đi...quên hết những ưu phiền......
Đáng gì đâu một con người phụ bạc....
                            thuỵ du
                                   


LÀM SAO KHI TIM NÀY VẪN NHỚ
 

Em yêu ơi, tình mình như bài hát
Khúc bi thương nghe chua chát vô cùng
Em bây giờ đã trở nên lạnh lùng
Thật đau đớn cho kiếp đời tan vỡ.
 
Đêm ngồi đây anh nghe nhịp hơi thở
Mong thời gian trở lại như ngày xưa
Ngày mà anh với em dưới cơn mưa
Đã trao hết những gì yêu thương nhất.
 
Tình yêu em là tình yêu thứ nhất
Đẹp lạ lùng nên lại sớm vỡ tan
Tình yêu đầu là tình yêu dở dang
Nên anh không trách khi mà em phụ bạc.
 
Tình yêu mình giờ đây thành đỗ nát
Chốn hoang tàn anh nhặt chút hương yêu
Góp vào thương vào nhớ một buổi chiều
Nghe đau buốt con tim mình quặn thắt.
 
Tình yêu mình giờ đây toàn nước mắt
Toàn những lời chua chát gởi cho nhau
ÔI tình yêu phải chăng là con dao
Đã đâm chết tim ta niềm sầu nhớ.
 
Quên sao được khi con tim vẫn nhớ
Dẫu biết tình ai nay đã xa mờ...
 
HKBT.


HÃY CỐ QUÊN

Tình ta giờ thôi khuất nẻo xa chờ
Để mãi nhớ thương người của ngày xưa
Vần thơ này ai đã viết trong mưa
Chừng tiếc nuối ngọt ngào trong tê tái

Anh hỡi anh bây giờ và mãi mãi
Chẳng còn nhau còn mộng đẹp trong đời
Khóc hận tình muôn lời cũng chơi vơi
Làm sao có những gì mình đã mất

Bước chân em rồi cũng dần xa khuất
Còn lại gì sau tăm tối hỡi anh
Hãy quên em như giấc mộng không lành
Hãy mong mỏi một ngày mai tươi sáng

Em vẫn biết âm thầm theo ngày tháng
Nỗi đau kia còn ấp ủ trong anh
Nhưng nghe em đừng tiếc mộng chẳng thành
Bởi một lẽ đời thường cay đắng lắm.....

Những thương yêu của ngày xưa đằm thắm
Hãy cố quên như một giấc chiêm bao.....

                        thuỵ du


Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138









CUỘC TÌNH THẦM LẶNG


Giữ lại nhé một cuộc tình thầm lặng
Một cuộc tình đầy cay đắng xót xa
Một cuộc tình đầy giả dối ba hoa
Một cuộc tình chỉ riêng ta buồn khổ

                             Một cuộc tình chỉ xây trên vỡ đỗ
                             Đớn đau nhiều, thương biết mấy tình ta
                             Một cuộc tình như là những cánh hoa
                             Đầy muôn sắc nhưng lại mau chóng rửa
 
Một cuộc tình chỉ mang tên một nửa
Nên sầu nhiều, nên khổ biết bao nhiêu
Một cuộc tình như những áng mây chiều
Cơn gió thổi, kéo nhau nhường bóng tối
 
                             Một cuộc tình trong những cơn hấp hối
                             Đầy viễn vong, đầy mơ ước hảo huyền
                             Một cuộc tình lại mang tên đồng tiền
                             Đầy sức hút nên tình ta chia rẽ.
 
                            

                                       HKBT.
 
 

GIỮ LÀM GÌ

Giữ cuộc tình đã đi vào lối rẽ
Chỉ khổ đau còn có ích gì anh
Trả hết đi cả những giấc mộng lành
Đem tan vỡ dấu vào lòng giấy trắng
                                                 
                       Rồi những đêm trở mình trong hoang vắng         
                       Xót xa buồn cho số kiếp nổi trôi
                       Những đắng cay nghe lắng đọng bờ môi
                       Đem nhung nhớ cất trong lòng huyệt mộ

Nghe ngỡ ngàng như những lời phẩn nộ
Cho tình yêu chớm vội tắt thinh không
Nghe đắng cay thay cho cuộc tình hồng
Sao chua xót sao nghẹn ngào đen bạc

                       Xin thứ tha xin chớ đừng kinh ngạc
                       Bởi âm thầm đành cắt đứt tình anh
                       Bởi với anh và những giấc mộng lành
                       Phải từ tạ em nghe lòng chua xót........

                                                   thuỵ du





ĐEM VÀO TIM
 

Giấu vào tim một cuộc tình lỡ trót
Qua tháng năm vẫn còn mãi không phai
Em yêu ơi giờ này em nhớ ai
Có nhớ đến một người luôn khao khát.
 
                 Ôm trong tim một cuộc tình vỡ nát
                 Nghe nhói đau quặn thắt trái tim non
                 Nghe yêu thương rớt rụng tình chẳng còn
                 Chút hơi ấm của ban mai nắng sớm.
 
Tình của em như những loài đom đóm
Sáng rực màu trong bóng tối ngày qua
Tình của em đã giết chết trái tim ta
Em nào biết cho lòng anh đau khổ.
 
                 Tình này chẳng lẽ chôn vào huyệt mộ
                 Để tháng năm xóa dịu nỗi ưu buồn...
                 Đem vào tim một chút tình quay cuồng
                 Buổi mới yêu ngày đầu tươi đẹp nhất.
 
                                 HKBT.
 

XIN DẤU BUỒN

Trả lại anh những ngọt ngào đã mất
Những suy tư trăn trở đọng bờ môi
Những thương yêu ngày ấy quá xa xôi
Đem dấu kín trong trái tim rướm máu

                       Đã không còn một chốn nơi nương náu
                       Chuyện tình buồn trong tấc dạ nao nao
                       Chuyện tình yêu ngày xưa của trăng sao
                       Em trả hết những hẹn hò vụng trộm

Nghe không anh những nghẹn ngào lẩn trốn
Trong tim sầu giờ hoá đá chơ vơ
Buồn ơi ta xin đem dệt thành thơ
Trang giấy trắng gửi ai niềm tâm sự

                        Trả về anh hết những lời tình tự
                         Mất em rồi anh than thở với ai ?
                        Nén đau thương trong u uất đêm dài
                        Xin dấu kín anh ơi niềm đau ấy.......

                                             thuỵ du




NGẬM ĐẮNG
 

Phải không em tình mình ngày xưa ấy
Biết bao nhiêu kỉ niệm của thơ ngây
Mà giờ đây em nỡ quên ngay
Để trả lại cho anh niềm thương nhớ.
 
             Em trả cho anh kỉ niệm ngày thơ
             Mà ngày đó chúng ta thường mơ mộng
             Em trả cho anh những chiều nắng hồng
             Tràn ngập tiếng trẻ con cười tíu tít.
 
Em trả cho anh ngày dài buồn xa tít
Chẳng còn cười, chẳng còn khúch khích vui
Ngồi gục đầu trong bóng tối suy tư
Lòng tự nhủ hãy kiên trì bền chí.
 
              Nhưng hiện tại giờ em đã ra đi
              Anh chợt thấy con tim mình đau buốt
              Cuộc tình mình rồi cũng đến kết cuộc
              Đầy thương tâm, đầy cay đắng riêng mang.
 
Lời tình tự tình yêu kẻ lang thang
Anh sẽ giấu chôn đi niềm sầu kín
Nén thương đau thành lệ sầu im tiếng
Cầu chúc em được hạnh phúc nên duyên.
 

NIỀM ĐAU

Niềm đau riêng em còn giữ triền miên
Nào ai biết chữ ân tình đan mãi
Trong trái tim những tháng ngày từng trãi
Lặng giọt buồn sầu tê tái ngàn đau

            Xót xa buồn khi hai đứa xa nhau
            Đành mang tiếng bội tình dầu không muốn
            Anh hỡi anh phút này đà quá muộn
            Chỉ nghẹn ngào nghe buồn đọng bờ mi

Thôi cuối cùng rồi em cũng bước đi
Bỏ người lại với niềm đau buồn ngát
Những thương yêu mặn nồng giờ chua chát
Em gục đầu buốt giá cả buồng tim
             
             Nói gì đây? Giờ chỉ biết lặng im
             Nỗi đau xót chất chồng nghe đau buốt
             Chữ ân tình hãy mở dây trói buộc
             Em đi rồi......Xin tha thứ nghe anh.....

                                    thuỵ du





EM ĐI RỒI


Em đi rồi giấc mộng xuân chẳng thành
Nghe nhịp đập con tim mình vỡ nát
Tình yêu ơi sao quá nhiều chua chát
Để lại tôi sầu thương mãi cô đơn.
 
            Nước mắt rơi cho một chút dỗi hờn
            Về tất cả những gì ta đã có
            Tình yêu đến và đi như cơn gió
            Ôi thật buồn, thật đau đớn siết bao.
 
Rồi cuối cùng mình cũng mãi mất nhau
Vì sao thế? Anh là người có lỗi?
Hay tại anh chưa quen tình lừa dối
Của ngày đầu em thật quá thơ ngây.
 
            Giờ này đây anh biết nói gì đây
            Ngoài câu chúc, chúc cho em hạnh phúc
            Chữ ân tình giờ đây thôi kết thúc
            Em đi rồi...Anh thấy tiếc câu thơ...


XIN HÃY QUÊN EM

Tiếc câu thơ tiếc cả những mong chờ
Ngày xưa đó yêu nhau cùng ấp ủ
Em ra đi mang cả bầu vũ trụ
Anh lạnh lùng nhìn yêu dấu ngày qua


              Tình của mình đã trãi mấy phong ba
              Thương yêu cũ xin quên thôi anh nhé
              Ngỡ ngàng nghe câu nói yêu khe khẻ
              Đọng thương yêu còn lần cuối cho nhau

Rồi mai này xin gạt hết thương đau
Vào dĩ vãng một mối tình chôn chặt
Đời hai ngả bây giờ trời chia cắt
Xin đừng hờn trách em nữa nghe anh

                
              Gom đớn đau gom hết cả mộng lành
              Chôn cho chặt vào chuyện tình dĩ vãng
              Em đi rồi chuyển hết thành quên lãng
              Xin chúc anh một đời mãi bình yên

Quên em đi...quên hết những ưu phiền......
Đáng gì đâu một con người phụ bạc....
                           thuỵ du
                                   


LÀM SAO KHI TIM NÀY VẪN NHỚ
 

Em yêu ơi, tình mình như bài hát
Khúc bi thương nghe chua chát vô cùng
Em bây giờ đã trở nên lạnh lùng
Thật đau đớn cho kiếp đời tan vỡ.
 
Đêm ngồi đây anh nghe nhịp hơi thở
Mong thời gian trở lại như ngày xưa
Ngày mà anh với em dưới cơn mưa
Đã trao hết những gì yêu thương nhất.
 
Tình yêu em là tình yêu thứ nhất
Đẹp lạ lùng nên lại sớm vỡ tan
Tình yêu đầu là tình yêu dở dang
Nên anh không trách khi mà em phụ bạc.
 
Tình yêu mình giờ đây thành đỗ nát
Chốn hoang tàn anh nhặt chút hương yêu
Góp vào thương vào nhớ một buổi chiều
Nghe đau buốt con tim mình quặn thắt.
 
Tình yêu mình giờ đây toàn nước mắt
Toàn những lời chua chát gởi cho nhau
ÔI tình yêu phải chăng là con dao
Đã đâm chết tim ta niềm sầu nhớ.
 
Quên sao được khi con tim vẫn nhớ
Dẫu biết tình ai nay đã xa mờ...
 
HKBT.


HÃY CỐ QUÊN

Tình ta giờ thôi khuất nẻo xa chờ
Để mãi nhớ thương người của ngày xưa
Vần thơ này ai đã viết trong mưa
Chừng tiếc nuối ngọt ngào trong tê tái

Anh hỡi anh bây giờ và mãi mãi
Chẳng còn nhau còn mộng đẹp trong đời
Khóc hận tình muôn lời cũng chơi vơi
Làm sao có những gì mình đã mất

Bước chân em rồi cũng dần xa khuất
Còn lại gì sau tăm tối hỡi anh
Hãy quên em như giấc mộng không lành
Hãy mong mỏi một ngày mai tươi sáng

Em vẫn biết âm thầm theo ngày tháng
Nỗi đau kia còn ấp ủ trong anh
Nhưng nghe em đừng tiếc mộng chẳng thành
Bởi một lẽ đời thường cay đắng lắm.....

Những thương yêu của ngày xưa đằm thắm
Hãy cố quên như một giấc chiêm bao.....

                        thuỵ du



 
 
NGHE LỜI EM
 
 
 
Anh sẽ cố quên một giấc chiêm bao
Quên ngày đó dắt dìu nhau vào mộng
Cuộc tình mình giờ như những bong bóng
Cứ phập phồng chờ đến lúc vỡ tan.
 
Cuộc tình mình giờ sao quá bẻ bàng
Em có biết vì sao không em hỡi
Lời yêu thương ngày xưa đã trót gởi
Em nở lạnh lùng chối bỏ quên mau.
 
Lòng anh giờ tràn ngập những cơn đau
Vì em đã không còn quay về nữa
Lòng em giờ đã quên đi một nửa
Của ngày xưa, của ước nguyện ban đầu.
 
Nghe lời em, quên đi mối tình sầu
Đời một cõi, ta đi về một nẻo
Ngắm hình em ôi cô đơn lạnh lẽo
Xác thân này anh trả hết trăng sao.
 
Giờ đây mình mãi mãi mất nhau
Thôi chào nhé người tình tôi bé nhỏ...
 
HKBT.
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ VỀ EM
 
 
Dẫu biết đau thương vẫn cứ yêu
Người ơi tim anh vẫn nhớ nhiều
Biết người vẫn phụ tình anh mãi
Mà anh vẫn cứ yêu người hoài.
 
Tại sao?Tại sao?Người có hay
Con tim vẫn thao thức đêm ngày
Thương nhớ về ai mà ai vẫn
Thờ ơ như thể chẳng nhớ thương.
 
Em biết rằng tôi đã yêu em
Qua bao ngày tháng vẫn êm đềm
Mà sao em vẫn vô tình quá
Giết chết tình anh trong nghẹn ngào.
 
Bây giờ anh phải nói làm sao
Để em hiểu rõ con tim này
Yêu em chân thành và say đắm
Sao quá dại khờ tiếng thủy chung.
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
TRẮNG ĐÊM !
 
 
Bốn bức tường đen chỉ mình tôi
Nhớ em lòng dạ cứ bồi hồi
Em giờ đang ngủ say sưa quá
Chẳng biết rằng tôi thức nhớ em...
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
KHẮC KHOẢI
 
 
Em đã trao cho tôi tình ngây dại
Sao em còn lấy lại để trao ai?
Tình của em, anh khắc đậm tháng ngày
Làm sao để quên đi niềm sầu nhớ.
 
Vì yêu em anh đã biết làm thơ
Biết viết lên đôi dòng để thương nhớ
Câu yêu thương giờ sao như hơi thở
Sắp lụi tàn vì em bỏ ra đi.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH CHÂN THẬT
 
 
Tình của anh chân thật quá em ơi
Cớ sao em lại cứ bỏ bên lề
Cớ sao em nỡ quên những câu thề
Mà hồi đó em bảo anh cất giữ.
 
Câu thề đó giờ đây anh vẫn giữ
Mà em giờ lại thử yêu người ta
Em ơi em giữa anh với người ta
Khác gì hỡi mà em quên ngày đó.
 
Tình của anh giờ theo mây theo gió
Trôi bốn phương, dạt ở khắp miền
Như đại dương không bến cũng không thuyền
Dài vô tận như nỗi đau bất tận.
 
Cuộc đời anh đã quá nhiều lận đận
Yêu một người mà duyên phận dở dang
Yêu một người mà sầu cứ chứa chan
Thì em hỡi lần sau sao dám gởi?
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

                thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138


BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......
thuỵ du




NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!
 
HKBT138.


   HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

             thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

                 thuỵ du


TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

                thuỵ du



ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần...

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                    thuỵ du



THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về...
 

CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                    thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.
-------------------

LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du


 
 
 
CAM CHỊU
 
 
Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...
 
Anh yêu em!
 
HKBT.
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

               thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138


BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......
thuỵ du




NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!
 
HKBT138.


   HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

           thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

                thuỵ du


TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

               thuỵ du



ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần...

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                  thuỵ du



THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về...
 

CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                   thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.
-------------------

LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du





CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.
 

BUỒN VƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                      thuỵ du

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138


CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

              thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138


BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......
thuỵ du




NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!
 
HKBT138.


   HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

           thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

               thuỵ du


TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

              thuỵ du



ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần...

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                  thuỵ du



THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về...
 

CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                  thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.
-------------------

LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du





CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.
 

BUỒN VƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                      thuỵ du


 
ĐỢI CHỜ
 
 
Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi
 
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138



CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

             thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138


BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......
thuỵ du




NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!
 
HKBT138.


   HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

         thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

              thuỵ du


TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

             thuỵ du



ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần...

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                thuỵ du



THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về...
 

CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                 thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.
-------------------

LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du





CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.
 

BUỒN VƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                     thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi

Buồn thương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

                 thuỵ du
 



Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138



CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

            thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138


BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......
thuỵ du




NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!
 
HKBT138.


   HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

         thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

             thuỵ du


TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

            thuỵ du



ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần...

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

                thuỵ du



THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về...
 

CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

                thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.
-------------------

LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du





CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.
 

BUỒN VƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                    thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi

Buồn thương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

                 thuỵ du


 
 
 
HỎI EM...?
 

Hỏi em anh phải yêu ai
Khi tim anh mãi chỉ hoài nhớ em
Trái tim anh vốn đã đem
Trao em từ dạo mới quen ban đầu.
 
Tình yêu sự tích cau trầu
Một miếng cau thắm nhuộm mầu mến yêu
Bây giờ anh phải buồn nhiều
Em đâu có thấu những điều anh mang.
 
Từng chiều anh bước lang thang
Nhớ em nhiều lắm, em đang làm gì?
Chắc giờ em đã vu quy
Xe hoa ngựa đón xiêm y chỉnh tề.
 
Chỉ mình anh bước đi về
Trên con đường vắng ôi tê tái lòng
Nếu em còn giữ bên lòng
Chút tình ngày trước thư hồng anh trao.
 
Thì xin em chớ quên mau
Những câu hẹn ước cho nhau ban đầu
Anh về trời đổ mưa ngâu
Hỏi em anh biết về đâu bây giờ...

HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138



CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

           thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138


BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......
thuỵ du




NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!
 
HKBT138.


   HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

       thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

            thuỵ du


TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

           thuỵ du



ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần...

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

              thuỵ du



THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về...
 

CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

               thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.
-------------------

LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du





CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.
 

BUỒN VƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                   thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi

Buồn thương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

                thuỵ du





HỎI EM...?
 

Hỏi em anh phải yêu ai
Khi tim anh mãi chỉ hoài nhớ em
Trái tim anh vốn đã đem
Trao em từ dạo mới quen ban đầu.
 
Tình yêu sự tích cau trầu
Một miếng cau thắm nhuộm mầu mến yêu
Bây giờ anh phải buồn nhiều
Em đâu có thấu những điều anh mang.
 
Từng chiều anh bước lang thang
Nhớ em nhiều lắm, em đang làm gì?
Chắc giờ em đã vu quy
Xe hoa ngựa đón xiêm y chỉnh tề.
 
Chỉ mình anh bước đi về
Trên con đường vắng ôi tê tái lòng
Nếu em còn giữ bên lòng
Chút tình ngày trước thư hồng anh trao.
 
Thì xin em chớ quên mau
Những câu hẹn ước cho nhau ban đầu
Anh về trời đổ mưa ngâu
Hỏi em anh biết về đâu bây giờ...


LỖI  EM

Lang thang người mãi mong chờ
Bóng ngày xưa ấy bây giờ ở đâu
Trãi qua một thuở bể dâu
Sầu thương nên nỗi thương đau từng giờ

Biết chờ nhau để hững hờ
Dạ nào vẫn mãi tôn thờ niềm đau
Trời đày hai nẻo xa nhau
Anh ơi chớ trách chớ sầu nghe anh

Bây giờ thôi mộng ngày xanh
Gửi anh trả lại mỏng manh cuộc tình
Duyên đầu chẳng của chúng mình
Xin người chớ có riêng tình đa mang

Thương người tấc dạ xốn xang
Thôi thôi hết nghĩa đá vàng còn đâu
Mình em cũng nặng thương đau
Anh ơi xin hãy quên nhau một đời.....

                      thuỵ du

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138



CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

          thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138


BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......
thuỵ du




NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!
 
HKBT138.


   HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

       thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

           thuỵ du


TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

          thuỵ du



ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần...

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

              thuỵ du



THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về...
 

CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

              thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.
-------------------

LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du





CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.
 

BUỒN VƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                  thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi

Buồn thương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

               thuỵ du





HỎI EM...?
 

Hỏi em anh phải yêu ai
Khi tim anh mãi chỉ hoài nhớ em
Trái tim anh vốn đã đem
Trao em từ dạo mới quen ban đầu.
 
Tình yêu sự tích cau trầu
Một miếng cau thắm nhuộm mầu mến yêu
Bây giờ anh phải buồn nhiều
Em đâu có thấu những điều anh mang.
 
Từng chiều anh bước lang thang
Nhớ em nhiều lắm, em đang làm gì?
Chắc giờ em đã vu quy
Xe hoa ngựa đón xiêm y chỉnh tề.
 
Chỉ mình anh bước đi về
Trên con đường vắng ôi tê tái lòng
Nếu em còn giữ bên lòng
Chút tình ngày trước thư hồng anh trao.
 
Thì xin em chớ quên mau
Những câu hẹn ước cho nhau ban đầu
Anh về trời đổ mưa ngâu
Hỏi em anh biết về đâu bây giờ...


LỖI  EM

Lang thang người mãi mong chờ
Bóng ngày xưa ấy bây giờ ở đâu
Trãi qua một thuở bể dâu
Sầu thương nên nỗi thương đau từng giờ

Biết chờ nhau để hững hờ
Dạ nào vẫn mãi tôn thờ niềm đau
Trời đày hai nẻo xa nhau
Anh ơi chớ trách chớ sầu nghe anh

Bây giờ thôi mộng ngày xanh
Gửi anh trả lại mỏng manh cuộc tình
Duyên đầu chẳng của chúng mình
Xin người chớ có riêng tình đa mang

Thương người tấc dạ xốn xang
Thôi thôi hết nghĩa đá vàng còn đâu
Mình em cũng nặng thương đau
Anh ơi xin hãy quên nhau một đời.....

                      thuỵ du


 
 
PHẢI KHÔNG EM
 
 
Ngày xưa hai đứa ước thề
Bên nhau trọn kiếp đời đời thủy chung
Giờ sao ước mộng mong lung
Em đi anh ở chẳng chung chữ tình.
 
Dẫu duyên chẳng của chúng mình
Tôn thờ vẫn mãi bóng hình em thôi
Tình nay dẫu đã chia phôi
Nghe tim vỡ nát nhưng tôi vẫn chờ.
 
Chờ em ngày tháng bơ vơ
Chờ em anh viết bài thơ nhớ người
Chờ em lòng dạ tơi bời
Chờ em hoa cũng rã rời sắc hương.
 
Làm sao vứt được yêu đương
Lòng anh nguyện đã chung đường hỡi em?
Quên đi hình ảnh của em?
Không sao làm được...cất đem vào lòng.
 
Em giờ còn nhớ còn mong?
Mối tình ngày trước còn không hỡi người
Em đi em trả nụ cười
Vậy là em đã quên người ngày xưa...?
 
HKBT.
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138



CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

         thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138


BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......
thuỵ du




NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!
 
HKBT138.


   HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

     thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

          thuỵ du


TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

         thuỵ du



ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần...

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

            thuỵ du



THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về...
 

CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

             thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.
-------------------

LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du




CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.
 

BUỒN VƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                 thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi

Buồn thương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

              thuỵ du





HỎI EM...?
 

Hỏi em anh phải yêu ai
Khi tim anh mãi chỉ hoài nhớ em
Trái tim anh vốn đã đem
Trao em từ dạo mới quen ban đầu.
 
Tình yêu sự tích cau trầu
Một miếng cau thắm nhuộm mầu mến yêu
Bây giờ anh phải buồn nhiều
Em đâu có thấu những điều anh mang.
 
Từng chiều anh bước lang thang
Nhớ em nhiều lắm, em đang làm gì?
Chắc giờ em đã vu quy
Xe hoa ngựa đón xiêm y chỉnh tề.
 
Chỉ mình anh bước đi về
Trên con đường vắng ôi tê tái lòng
Nếu em còn giữ bên lòng
Chút tình ngày trước thư hồng anh trao.
 
Thì xin em chớ quên mau
Những câu hẹn ước cho nhau ban đầu
Anh về trời đổ mưa ngâu
Hỏi em anh biết về đâu bây giờ...


LỖI  EM

Lang thang người mãi mong chờ
Bóng ngày xưa ấy bây giờ ở đâu
Trãi qua một thuở bể dâu
Sầu thương nên nỗi thương đau từng giờ

Biết chờ nhau để hững hờ
Dạ nào vẫn mãi tôn thờ niềm đau
Trời đày hai nẻo xa nhau
Anh ơi chớ trách chớ sầu nghe anh

Bây giờ thôi mộng ngày xanh
Gửi anh trả lại mỏng manh cuộc tình
Duyên đầu chẳng của chúng mình
Xin người chớ có riêng tình đa mang

Thương người tấc dạ xốn xang
Thôi thôi hết nghĩa đá vàng còn đâu
Mình em cũng nặng thương đau
Anh ơi xin hãy quên nhau một đời.....

                     thuỵ du




PHẢI KHÔNG EM
 

Ngày xưa hai đứa ước thề
Bên nhau trọn kiếp đời đời thủy chung
Giờ sao ước mộng mong lung
Em đi anh ở chẳng chung chữ tình.
 
Dẫu duyên chẳng của chúng mình
Tôn thờ vẫn mãi bóng hình em thôi
Tình nay dẫu đã chia phôi
Nghe tim vỡ nát nhưng tôi vẫn chờ.
 
Chờ em ngày tháng bơ vơ
Chờ em anh viết bài thơ nhớ người
Chờ em lòng dạ tơi bời
Chờ em hoa cũng rã rời sắc hương.
 
Làm sao vứt được yêu đương
Lòng anh nguyện đã chung đường hỡi em?
Quên đi hình ảnh của em?
Không sao làm được...cất đem vào lòng.
 
Em giờ còn nhớ còn mong?
Mối tình ngày trước còn không hỡi người
Em đi em trả nụ cười
Vậy là em đã quên người ngày xưa...?
 
HKBT.


KHÔNG QUÊN

Dẫu cho sớm nắng chiều mưa
Lòng này vẫn nhớ ngày xưa tình nồng
Bây giờ em đã theo chồng
Chỉ lo anh vẫn ngóng trông ngỡ ngàng

Đành thôi câu nói ly tan
Để anh quên nỗi dở dang tình sầu
Phải lòng em muốn thế đâu
Xin người đừng nhớ bể dâu tình đời

Bởi vì duyên nợ do trời
Mình đâu có muốn được lời phải không
Nên em  xin xoá tình hồng
Bể dâu dâu bể anh mong làm gì

Em giờ cất bước ra đi
Vẫn ôm canh cánh nghĩ suy đoạ đày
Chỉ mong rằng chút tình này
Anh quên đi nỗi đắng cay nghẹn ngào

Ân tình xin trả trăng sao
Em buồn đau cũng lệ trào hoen mi
Ước mơ thôi ước mơ gì
Người đi kẻ ở còn chi hỡi người.....

                  thuỵ du

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thuỵ Du

Trích đoạn: HKBT138



CHỢ HOA

Ngày xuân tìm đến chợ hoa
Hoa chưa gặp đã lan xa hương vườn
Những năm sống dưới mái trường
Môi lần tết đến lòng thường bâng khuâng

Có bao nỗi nhớ phân vân
Nhớ người xưa ấy lòng lân lân buồn
Đi trên đại lộ đêm buông
Lòng nao nao gặp người thương của lòng

Đến ngã tư lộ chợ hồng
Đã thấy thấp thoáng bóng hồng lướt qua
Bước vào khu chợ xem hoa
Ôi bao sắc đẹp bao hoa khoe màu

Biết bao tiếng nói lời chào
Hân hoan cười giỡn biết bao nhiêu tình
Nhớ sao tiếng ái tiếng tình
Nhớ đôi mắt ấy em nhìn tròn xoe

Mai đi như dáng công xoè
Đào,hồng,thược dược...gánh xe dặt dìu
Ngập ngừng ngắm chọn nâng niu
Tên hoa trùng với tên nhiều người quen

Hôm nay gặp lại người quen
Chợ đêm chớm dứt, gió hoen chớm về
Biết bao lời ngỏ ê chề
Thôi thì hẹn lại ngày về tỏ phân .


HƯƠNG XƯA

Rồi thêm năm mới lại Xuân
Năm nay ta lại dạo lần chợ hoa
Biết đâu lại gặp người ta?
Biết đâu tình ấy chan hoà trong tim?

Chợ đêm giờ đã im lìm
Mà người xưa vẫn chẳng tìm đến đây
Tim buồn tình ấy hây hây
Người ơi người biết nỗi này cho chăng?

Hương xưa tình cũ âm thầm
Yêu người không tỏ lặng trầm xót xa
Sao mình cứ nhớ người ta?
Buồn ơi buồn hãy tránh xa hỡi buồn

Ngọt ngào hương cũ chợt buông
Đành thôi người có nghe nguồn nhớ thương
Một lần gặp đã vấn vương
Hẹn ngày mai nhé đời thường có nhau....

        thuỵ du




XUÂN CHỜ !

Rồi mùa xuân nữa lại sang
Bước vào khu chợ lang thang một mình
Em biết không hỡi người tình
Anh nhớ em lắm dẫu tình đã xa.
 
Năm nay chỉ lại mình ta
Đón xuân về giữa xót xa cõi lòng
Đi trên giữa lộ chợ đông
Người người nô nức... trong lòng trống không.
 
Hỡi người yêu, nhớ anh không?
Riêng anh vẫn mãi nhớ mong em về
Nhớ sao lòng dạ rối bời
Nhớ sao từng chữ tùng lời của em.
 
Ứơc gì em biết em đem
Tình thư gởi gió đến đem cho người
Một nụ hoa, một nụ cười
Cũng đủ ấm lại lòng người cố hương.
 
Xuân nay tôi nhớ tôi thương
Xuân nay tôi lại vấn vương ngóng chờ
Em ơi xin chớ hửng hờ
Quay về đi hỡi, anh chờ đón em.
 
 
HKBT138


BUỒN

Tình thơ gửi gió êm êm
Nhắn người phương ấy này đêm thẩn thờ
Phải đâu đem dạ hững hờ
Tình giờ đã trót mong chờ kiếp sau

Chỉ vì hai kẻ thương nhau
Lỗi duyên lỗi nợ cùng đau như người
Làm sao trách được đời ơi
Nếu duyên nếu số được thời chẳng đau

Buồn lòng thức suốt canh thâu
Anh ơi lỡ hẹn tình đầu đau thương
Lòng này cũng vấn cũng vương
Trách mình bạc số nên thương cũng đành

Đau lòng lắm hỡi trời xanh
Gieo chi thương nhớ rồi đành cách chia
Phương này buồn nhớ phương kia
Anh ơi lỡ một kiếp lìa xa nhau......

Em đành hẹn một kiếp sau
Bên anh gắn bó cùng nhau một lời......
thuỵ du




NHỚ
 
Đêm đêm anh vẫn ngóng chờ
Nhìn về phương ấy biết giờ người sao?
Em ơi có nhớ đến nhau
Xin hãy cố giữ kiếp sau sum vầy
 
Đành thôi lỡ một chuyến bay
Mắt người nhỏ lệ đắng cay muôn phần
Nhớ em gấp trăm vạn lần
Nhưng biết sao hỡi dẫu gần mà xa
 
Buồn ơi sao đến với ta
Trong giây phút ấy xót xa lòng buồn
Tình ơi Người đã thả buông
Thuyền tình tôi mãi vấn vương hỡi người
 
Nhớ sao ánh mắt nụ cười
Nhớ sao những phút cùng người bên nhau
Bây giờ chỉ còn thương đau
Xuân về mà vẫn đớn đau vô cùng
 
Đành hẹn kiếp sau tương phùng
Lòng anh vẫn muốn đi cùng với em...
                                      dẫu cho chín kiếp mười đời...!
 
HKBT138.


   HẸN ANH

Dẫu cho chín kiếp mười đời
Lòng em hứa sẽ hẹn lời với anh
Tiếc sao tình phải để dành
Cho duyên cho nợ ba sanh cùng người

Buồn buồn nhặt lá rụng rơi
Nhớ người cũng nhớ những lời thở than
Công anh xe cát dã tràng
Sóng làm vỡ mất bắt nàng xa anh

Tiếc thay chút mộng ngày xanh
Trời cao làm mất tình dành cho nhau
Bây giờ cho đến ngàn sau
Tình mình chờ một nhịp cầu bắc sang

Xuân về nghe cảnh trái ngang
Duyên ta đành phải lỡ làng còn đâu
Trách đời sao lắm bể dâu
Đợi chờ Ô thước bắt cầu sông Tương

     thuỵ du



ANH SẼ CHỜ



Anh về anh nhớ anh thương
Câu thơ ngày ấy vấn vương trong lòng
Em ơi hãy giứ cánh hồng
Đừng để rơi mất mà lòng anh đau

Tình mình dành trọn cho nhau
Thuỷ chung mãi mãi nhớ nhau trọn đời
Em ơi nhớ giữ lời thề
Ba sinh bảy kiếp hãy về với anh

Đành thôi kỉ niệm ngày xanh
Anh chôn cất giữ xây thành luỹ cao
Chờ ngày có cơn mưa rào
Bắc cầu Ô thước cho tao ngộ lòng

Xuân về em còn nhớ không
Ngày xưa hai đứa trốn trong vườn hồng
Anh vội bẻ một cánh hồng
Cài lên mái tóc tô hồng má em...


XÓT  XA

Em còn giữ mãi cành hồng
Một mai có hẹn tình nồng duyên say
Đành thôi đã lỡ kiếp này
Em buồn nghe nặng đắng cay trong hồn

Tình ta đành mãi mãi chôn
Duyên giờ không trọn đừng hờn trách em
Hỡi anh ngày tháng êm đềm
Em còn xin nhớ.... những đêm tủi buồn

Trời còn những giọt mưa tuôn
Lòng em còn những suối nguồn xót xa
Nhớ thương tình nghĩa đậm đà
Giờ đành xa cách lệ oà thương thân

Thương anh ngày ấy ân cần
Một lòng yêu quí chẳng phân vân gì
Giờ thôi hai nẻo chia ly
Tình anh em giữ khắc ghi tròn đời.....

         thuỵ du


TỦI PHẬN


Nhớ em sầu cứ chơi vơi
Nhớ em buồn lại về chơi với sầu
Trời bỗng làm giọt mưa ngâu
Cho mi ướt lệ cho sầu biệt li
 
Cách chia kẻ ở người đi
Ngóng trông mòn mỏi tình si phải tình
Một cơn gió bỗng giật mình
Thì ra vẫn nhớ bóng hình của ai
 
Tình sầu chất chứa không phai
Hỡi ơi người biết đắng cay riêng mình
Tình ơi sao vội xa tình
Con tim tôi khóc một mình khổ đau
 
Bây giờ tôi biết làm sao
Vần thơ chẳng biết tìm trao ai rồi
Đành thôi nuốt lệ ngậm ngùi
Thương đau tủi phận bùi ngùi chỉ tôi.

BUỒN THƯƠNG

Thương ai khóc tủi phận rồi
Thương thân cũng thế người ơi khác nào
Tình đành trả lại trăng sao
Tình này dẫu có ngọt ngào vẫn đau

Giờ như nước chảy qua cầu
Ân tình ngày ấy nghe sầu dâng mi
Tình ơi thấm nghĩa tình si
Trăm năm đã mất còn chi lời thề

Nặng lòng đau chữ tái tê
Người ơi muôn thuở đường về còn đâu
Cùng anh giữ một chữ sầu
Buồn lòng nhau lắm nhịp cầu đón đưa

Nhớ anh nhớ mấy cho vừa
Thuyền tình nay lỡ duyên xưa mất rồi
Hai đường hai ngã rẽ đôi
Hai người hai lối xa xôi thôi đành.....

        thuỵ du



ĐÀNH THÔI



Bây giờ em đã xa anh
Còn chi kỉ niệm ngày xanh hỡi người
Anh giờ chẳng biết khóc cười
Chỉ nghe lệ đắng môi cười mắt rơi.
 
Tình yêu nào phải trò chơi
Mà em nỡ vứt bỏ rơi mất rồi
Bây giờ tôi chỉ mình thôi
Đơn phương một bóng lẻ loi một hình
 
Ôi đau đớn quá hỡi tình
Thương sao bốn chữ chúng mình mãi yêu
Mà giờ tôi phải buồn hiu
Vì người chẳng còn chắt chiu cùng người
 
Đành thôi nuốt lệ ngậm cười
Một lần tan vỡ suốt đời chẳng quên
Đành thôi... chỉ một cái tên
Cho vào quá khứ lãng quên... một lần...

ĐÀNH QUÊN

Nhớ xưa ngày ấy ân cần
Giờ đành hai đứa chẳng gần được nhau
Tim người giờ có khổ đau
Tim này cũng thế trách sao hỡi người

Thuyền tình rời bến một đời
Lang thang nghe nỗi chơi vơi lạc loài
Khổ đau giờ biết trách ai
Sao người chẳng hiểu lòng hoài nhớ thương

Chữ tình luôn vẫn vấn vương
Phải đâu lạc một nẻo đường mà quên
Trách người xoá một cái tên
Buồn thương khóc hận cho nên nỗi này

Thôi rồi vĩnh biệt từ đây
Xa xôi ngày tháng đoạ đày ai mang
Xuân buồn Xuân vẫn cứ sang
Người buồn vẫn cứ lang thang thở dài....

            thuỵ du



THẦM MONG EM VỀ
 

Ngày xưa lá ngọc trang đài
Sống trong nhung gấm đọa đày biết chi
Giờ đây phải sống chia li
Người ơi có thấu biệt li đọan trường
 
Một mình tôi nhớ tôi thương
Đêm đêm thức trắng vấn vương chữ tình
Bài thơ viết tên chúng mình
Mà giờ hai đứa bóng hình cách xa
 
Hỡi ơi người ở phương xa
Có biết ta vẫn thiết tha đợi chờ?
Tình ơi người vẫn hửng hờ
Tình tôi tắt lịm dịu mờ tháng năm
 
Đêm thanh tôi ngắm trăng rằm
Đón xuân về giữa âm thầm mênh mông
Xuân về người có thấy không
Đón xuân tôi vẫn thầm mong em về...
 

CÒN GÌ MÀ ĐỢI

Tình mình lạc giữa bến mê
Xuân sang tình vẫn chưa về chốn xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Ngập ngừng cửa ngỏ nghe chưa quên buồn

Nhấp nhô mấy nhịp sầu tuôn
Em đi dạ cũng vấn vương tình sầu
Ngỏ hồn vào chốn thương đau
Hai người hai ngã cùng nhau một lòng

Xuân sang tình vẫn long đong
Anh ơi xin chớ bóng hồng ngóng trông
Em đi ôm chặt nỗi lòng
Sầu thương một kiếp còn mong làm gì

Xa nhau ôm mối tình si
Người ở còn nhớ người đi còn buồn
Cách nhau không tỏ ngọn nguồn
Đau thương xin gửi trăng suông cho người

Trách chi người hỡi người ơi ..........

            thuỵ du

 
 
VẪN TIN VÀO NGÀY MAI !
 

Trách chi người hỡi người ơi
Người đi kẻ ở nghe chơi vơi sầu
Đau thương khổ lụy buồn rầu
Nhớ thương buồn mãi duyên đầu chỉ tôi
 
Bây giờ một mình đơn côi
Mà sao tôi vẫn chưa thôi quên người
Tình mình một đóa hoa tươi
Ai đem vứt bỏ cho đời khổ đau
 
Trên trời có trăng có sao
Trần gian anh nguyện bên nhau trọn đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Tình anh vẫn thế suốt đời thủy chung
 
Vẫn tin có ngày trùng phùng
Nên duyên cầm sắc bước cùng với nhau
Dẫu cho sướng khổ buồn đau
Ngàn năm anh vẫn dạt dào yêu đương...
 
HKBT.
-------------------

LỠ LÀNG

Nghĩa tình đằm thắm mến thương
Cảm ơn lòng vẫn vấn vương nặng tình
Phải duyên phải nợ chúng mình
Trời đâu ngăn cách ba sinh hương nồng

Biết rằng anh vẫn hằng mong
Thuỷ chung gắn bó tình hồng bên nhau
Càng nghe càng thấy lòng đau
Xót xa tấc dạ vàng thau hỡi người

Ngỡ ngàng đếm giọt mưa rơi
Tình ơi tình có được lời cho chăng
Ước mơ mơ ước nhọc nhằn
Thương người bao nỗi lòng hằng đa mang

Thương duyên thương kiếp phủ phàng
Anh ơi tình đã sang trang mất rồi
Khóc cho phận bạc nổi trôi
Tình duyên lỗi hẹn một trời buồn đau....

thuỵ du




CAM CHỊU


Khi xưa mình nói yêu nhau
Sao dời vật đổi buồn đau chẳng màng
Hẹn ước khi xong mùa vàng
Gia đình sẽ đến họ hàng hai bên.
 
Cùng nhau xây một cái tên
Gia Đình Hạnh Phúc hai bên đẹp lòng
Bây giờ tình lỡ bềnh bồng
Làm sao quên được tình nồng đã trao.
 
Con diều theo gió bay cao
Tình em nương náo lầu cao gác vàng
Lênh đênh một mảnh tình nan
Em ơi anh nguyện đành cam yêu hoài.
 
Thủy chung tháng tháng ngày ngày
Rồi cũng có lúc tình này hân hoan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nhớ em nhiều lắm lòng càng nhói đau...

Anh yêu em!

HKBT.
 

BUỒN VƯƠNG

Tội chi ôm mãi mối sầu
Đau thương hoài nỗi tình đầu đắm say
Anh ơi tình đã đắng cay
Lòng anh em hiểu nỗi này em thương

Nhưng rồi tình mãi vấn vương
Em đâu muốn để đoạn trường anh mang
Thương ai lỡ bước sang ngang
Đau lòng một kiếp phủ phàng duyên ta

Giờ thôi hai nẻo chia xa
Em đi anh ở ngọc ngà nát tan
Khóc thân khóc phận lỡ làng
Phải chăng em muốn ngỡ ngàng đâu anh

Ôm lòng kỷ niệm ngày xanh
Đôi người đôi ngã duyên đành vỡ tan
Anh ơi xây mộng dã tràng
Em buồn thương tiếc công chàng ấp yêu

Mộng đâu mộng chẳng được nhiều
Thương người vẫn nỗi cô liêu ôm sầu

                thuỵ du



ĐỢI CHỜ
 

Anh chẳng trách sợi tình sầu
Nhưng sao quên được tình đầu hỡi ai
Mong cho tình sẽ nhạt phai
Mà sao tình vẫn...lòng ai chẳng mờ
 
Yêu em chín đợi mười chờ
Mong em từng phút từng giờ trong tim
Dẫu cho tình mãi im lìm
Dẫu cho tình mãi nhấn chìm đời anh
 
Thâu đêm thức trắng tàn canh
Lòng anh vẫn mãi chẳng đành quên đi
Đợi em một mối tình si
Chờ em lòng mãi khắc ghi đợi chờ.
 
Lòng anh vẫn mãi ơ thờ
Với người vẫn mãi mong chờ tình xa
Một lời thành thật nói ra
Xin lỗi người nhé tình ta chẳng còn.
 
Vì anh đã quyết giữ tròn
Mối tình chung thủy vẹn toàn ai ơi

Buồn thương

Biết anh còn giữ một lời
Thuỷ chung cho mối tình đầu chúng ta
Trãi qua bão táp phong ba
Anh còn muốn cất chẳng xa hẹn thề

Anh ơi em chẳng thể về
Cùng anh nối trọn một bề thuỷ chung
Lời anh ôm dạ ngại ngùng
Hổ mình sao vội rời vùng thương yêu

Dẫu rằng những nỗi cô liêu
Phải đâu em muốn đem nhiều cho anh
Tiếc thay giấc mộng không thành
Đau thay em phải mất anh suốt đời

Dẫu cho vật đổi sao dời
Nhưng lòng em vẫn trọn đời bên anh
Anh ơi mộng trót không thành
Em xin anh cứ bước anh một đường

Thôi rồi anh chớ vấn vương
Nhớ nhau xin hãy để thương trong lòng
Cùng người xây mộng xuân hồng
Để em khỏi dạ phập phồng phụ ai.....

             thuỵ du





HỎI EM...?
 

Hỏi em anh phải yêu ai
Khi tim anh mãi chỉ hoài nhớ em
Trái tim anh vốn đã đem
Trao em từ dạo mới quen ban đầu.
 
Tình yêu sự tích cau trầu
Một miếng cau thắm nhuộm mầu mến yêu
Bây giờ anh phải buồn nhiều
Em đâu có thấu những điều anh mang.
 
Từng chiều anh bước lang thang
Nhớ em nhiều lắm, em đang làm gì?
Chắc giờ em đã vu quy
Xe hoa ngựa đón xiêm y chỉnh tề.
 
Chỉ mình anh bước đi về
Trên con đường vắng ôi tê tái lòng
Nếu em còn giữ bên lòng
Chút tình ngày trước thư hồng anh trao.
 
Thì xin em chớ quên mau
Những câu hẹn ước cho nhau ban đầu
Anh về trời đổ mưa ngâu
Hỏi em anh biết về đâu bây giờ...


LỖI  EM

Lang thang người mãi mong chờ
Bóng ngày xưa ấy bây giờ ở đâu
Trãi qua một thuở bể dâu
Sầu thương nên nỗi thương đau từng giờ

Biết chờ nhau để hững hờ
Dạ nào vẫn mãi tôn thờ niềm đau
Trời đày hai nẻo xa nhau
Anh ơi chớ trách chớ sầu nghe anh

Bây giờ thôi mộng ngày xanh
Gửi anh trả lại mỏng manh cuộc tình
Duyên đầu chẳng của chúng mình
Xin người chớ có riêng tình đa mang

Thương người tấc dạ xốn xang
Thôi thôi hết nghĩa đá vàng còn đâu
Mình em cũng nặng thương đau
Anh ơi xin hãy quên nhau một đời.....

                    thuỵ du




PHẢI KHÔNG EM
 

Ngày xưa hai đứa ước thề
Bên nhau trọn kiếp đời đời thủy chung
Giờ sao ước mộng mong lung
Em đi anh ở chẳng chung chữ tình.
 
Dẫu duyên chẳng của chúng mình
Tôn thờ vẫn mãi bóng hình em thôi
Tình nay dẫu đã chia phôi
Nghe tim vỡ nát nhưng tôi vẫn chờ.
 
Chờ em ngày tháng bơ vơ
Chờ em anh viết bài thơ nhớ người
Chờ em lòng dạ tơi bời
Chờ em hoa cũng rã rời sắc hương.
 
Làm sao vứt được yêu đương
Lòng anh nguyện đã chung đường hỡi em?
Quên đi hình ảnh của em?
Không sao làm được...cất đem vào lòng.
 
Em giờ còn nhớ còn mong?
Mối tình ngày trước còn không hỡi người
Em đi em trả nụ cười
Vậy là em đã quên người ngày xưa...?
 
HKBT.


KHÔNG QUÊN

Dẫu cho sớm nắng chiều mưa
Lòng này vẫn nhớ ngày xưa tình nồng
Bây giờ em đã theo chồng
Chỉ lo anh vẫn ngóng trông ngỡ ngàng

Đành thôi câu nói ly tan
Để anh quên nỗi dở dang tình sầu
Phải lòng em muốn thế đâu
Xin người đừng nhớ bể dâu tình đời

Bởi vì duyên nợ do trời
Mình đâu có muốn được lời phải không
Nên em  xin xoá tình hồng
Bể dâu dâu bể anh mong làm gì

Em giờ cất bước ra đi
Vẫn ôm canh cánh nghĩ suy đoạ đày
Chỉ mong rằng chút tình này
Anh quên đi nỗi đắng cay nghẹn ngào

Ân tình xin trả trăng sao
Em buồn đau cũng lệ trào hoen mi
Ước mơ thôi ước mơ gì
Người đi kẻ ở còn chi hỡi người.....

                  thuỵ du


 
 
NGƯỜI YÊU NAY ĐÃ CÓ CHỒNG
 
 
 
Một vòng tay một nụ cười
Mà ngày nào đó cùng người bên nhau
Em giờ đã ở phương nao
Vui trong nhung gấm xa nhau thật rồi.
 
Bờ ao chiếc võng tôi ngồi
Nhìn về phương ấy hỏi trời trổng không
Người ấy có nhớ con không?
Người ấy nay đã có chồng thật sao?
 
Ôm nỗi cay đắng xiết bao
Lòng anh nặng trĩu nghẹn ngào trong tim
Bao giờ cơn mộng im lìm
Chết theo năm tháng, tan chìm vực sâu.
 
Em giờ làm vợ làm dâu
Cho người xứ lạ bao lâu mới về
Lòng anh thôi quá não nề
Tim anh chẳng thể thốt lời mỉa mai.
 
Em giờ em ở bên ai
Xin đừng nhớ đến những ngày xưa kia
Ước mơ nay đã xa lìa
Thì thôi em nhé chia lìa từ đây...
 
HKBT.
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Minh Tuấn

NGÂY THƠ

Ta hụt hẩng nên nghi ngờ rất vội
Em ngây thơ nên vụng thói lọc lừa
Ta dại dột nên được ít hơn thua
Ngày thuở ấy-em đùa... ta tưởng thật .

Thôi thì hết cuộc tình nay đã mất
Đành buông xuôi theo ngày tháng dần phai
Anh cứ mộng cuộc tình sẽ lâu dài
Nhưng không thể bởi em là hoa dại.

Người qua đường ai cũng xin được hái
Còn em thì sống một kiếp liêu trai
Nên thả mộng theo mây trời trôi mãi
Bỏ tình anh chơ vơ nắng nhạt phai .

Ưø thì thôi, đời ta ta lãng phí
Nhưng đời em hãy sống kỹ nha em
Đừng cứ tưởng đường trần nhung êm lắm
Có một ngày gai nhọn gắm vào tim ./.


Hkbt138@
 

 
LỜI KẺ PHỤ TÌNH.
 
Đời ngang trái...Bến duyên tình day dứt
Hồn ngây thơ nên buồn bực kéo dài
Hoa dẫu đẹp chín tiếng cũng tàn phai
Người xinh xắn trời an bài dâu bể.
 
Phận hồng nhan xưa và nay vẫn kể
Thói bướm ong làm nắng xế mưa chiều
Như bầu trời có trăm vạn kẻ yêu
Người xinh xắn ánh mắt nhiều chiếm đoạt.
 
Dẫu gai đâm cho thân hình rách toác
Cũng đành thôi mang tiếng bạc với người
Người có tình sao không chút chia phôi
Tôi yêu lắm...Nên vì người nín lặng.
 
Tháng năm trôi một chút tình không tặng
Cũng như người tôi chết lặng từ lâu
Phút ngây thơ ,đành chịu kiếp khổ sầu
Bị lừa dối chưa bước lên lầu...Đã ngã
 
Người thương ơi cho dẫu tình tàn tạ
Thuở ngây thơ là rất thật cho người
Thói lọc lừa là kinh nghiệm về sau
Xin chớ trách một nát nhàu hoa dại.
 
MINH TUẤN
 
Mình họa vui với bạn...thay cho lời của kẻ phụ tình nhé,chúc bạn vui
 




 
 
Cám ơn anh nhiêù nha!!! Em rất vui khi có sự góp mặt cuả anh trong nhà cuả em !!! Mâý hôm nay em hơi bận nên hẹn anh khi khác em sẽ hồi âm cho anh nha!!! sorry!
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138

Trích đoạn: Minh Tuấn

NGÂY THƠ

Ta hụt hẩng nên nghi ngờ rất vội
Em ngây thơ nên vụng thói lọc lừa
Ta dại dột nên được ít hơn thua
Ngày thuở ấy-em đùa... ta tưởng thật .

Thôi thì hết cuộc tình nay đã mất
Đành buông xuôi theo ngày tháng dần phai
Anh cứ mộng cuộc tình sẽ lâu dài
Nhưng không thể bởi em là hoa dại.

Người qua đường ai cũng xin được hái
Còn em thì sống một kiếp liêu trai
Nên thả mộng theo mây trời trôi mãi
Bỏ tình anh chơ vơ nắng nhạt phai .

Ưø thì thôi, đời ta ta lãng phí
Nhưng đời em hãy sống kỹ nha em
Đừng cứ tưởng đường trần nhung êm lắm
Có một ngày gai nhọn gắm vào tim ./.


Hkbt138@
 

 
LỜI KẺ PHỤ TÌNH.
 
Đời ngang trái...Bến duyên tình day dứt
Hồn ngây thơ nên buồn bực kéo dài
Hoa dẫu đẹp chín tiếng cũng tàn phai
Người xinh xắn trời an bài dâu bể.
 
Phận hồng nhan xưa và nay vẫn kể
Thói bướm ong làm nắng xế mưa chiều
Như bầu trời có trăm vạn kẻ yêu
Người xinh xắn ánh mắt nhiều chiếm đoạt.
 
Dẫu gai đâm cho thân hình rách toác
Cũng đành thôi mang tiếng bạc với người
Người có tình sao không chút chia phôi
Tôi yêu lắm...Nên vì người nín lặng.
 
Tháng năm trôi một chút tình không tặng
Cũng như người tôi chết lặng từ lâu
Phút ngây thơ ,đành chịu kiếp khổ sầu
Bị lừa dối chưa bước lên lầu...Đã ngã
 
Người thương ơi cho dẫu tình tàn tạ
Thuở ngây thơ là rất thật cho người
Thói lọc lừa là kinh nghiệm về sau
Xin chớ trách một nát nhàu hoa dại.
 
MINH TUẤN
 
Mình họa vui với bạn...thay cho lời của kẻ phụ tình nhé,chúc bạn vui
 






Cám ơn anh nhiêù nha!!! Em rất vui khi có sự góp mặt cuả anh trong nhà cuả em !!! Mâý hôm nay em hơi bận nên hẹn anh khi khác em sẽ hồi âm cho anh nha!!! sorry!

 
 
 
 
SI TÌNH
 

Vì tình thơ mối được viết lên
Những ý tứ mang đầy sắc thắm buồn
Mê tiếng cười nên suốt ngày rong ruổi
Tìm dáng người để đêm về làm thơ.

 
 
Những sợi tóc dài ôi buông thả
Cho ta hiểu được đầy chất thơ
Miệng cười môi xinh như hoa thắm
Than ôi… chỉ từ trong tim tôi .

 
Ta đã quên giới hạn của đêm ngày
Để tìm ai và mãi nhớ đến ai
Để tập diễn cách pha trò nhân thế
Lúc bi ai lúc vui sướng cười đùa .

 
Dẫu biết được suốt đời này không thể
Nhưng có ai nào muốn sự buông xuôi
Đua chen nhau để tìm chốn ngọc ngà
Để cuối cùng ngậm cười trên đau khổ.

 
Rồi ngày tháng xua mối tình quên lãng
Ta lặng buồn đứng ngắm giọt sầu rơi
Miệng mỉm cười mà nước mắt rơi
Một hình bóng nhớ hoài xa mãi .

 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0

HẬN KẺ BẠC TÌNH



Tôi không ngờ mối tình tôi là thế
Bởi dại khờ nên đành đánh mất em
Không gian dối nhưng cũng đành lỗi hẹn
Không chia tay nhưng mãi mất nhau rồi .
 
Anh vẫn biết em là lòai hoa lạ
Hoa vô tình chỉ nở ở vườn yêu
Nhưng hoa ơi xin hãy nhớ một điều
Rằng chỉ nở một lần rồi vĩnh viễn .
 
Đời cũng vậy không bao giờ đẹp mãi
Rồi mai này em sẽ nhận ra thôi
Nay anh khóc, ngày mai em sẽ khóc
Khi anh cười, em sẽ khóc cô đơn .
 
Tôi không ngờ mối tình tôi dang dở
Hận muôn đời biết thuở nào quên
Và đến khi nào tôi không còn sống
Mới xóa bỏ những gì tôi hận em ./.


 
Hận thì cũng có ích gì đâu?
Kẻ đổi thay mong tìm chốn giàu
Bạc bẽo như vôi đời vốn thế
Tình yêu đâu dễ biết nông sâu !
 
kimrbl


K.N 

nợ lòng 
TÔI BÁN NỖI BUỒN 
EM ĐI BƠI
Tập làm thơ Đường 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: kimrbl

HẬN KẺ BẠC TÌNH



Tôi không ngờ mối tình tôi là thế
Bởi dại khờ nên đành đánh mất em
Không gian dối nhưng cũng đành lỗi hẹn
Không chia tay nhưng mãi mất nhau rồi .
 
Anh vẫn biết em là lòai hoa lạ
Hoa vô tình chỉ nở ở vườn yêu
Nhưng hoa ơi xin hãy nhớ một điều
Rằng chỉ nở một lần rồi vĩnh viễn .
 
Đời cũng vậy không bao giờ đẹp mãi
Rồi mai này em sẽ nhận ra thôi
Nay anh khóc, ngày mai em sẽ khóc
Khi anh cười, em sẽ khóc cô đơn .
 
Tôi không ngờ mối tình tôi dang dở
Hận muôn đời biết thuở nào quên
Và đến khi nào tôi không còn sống
Mới xóa bỏ những gì tôi hận em ./.



Hận thì cũng có ích gì đâu?
Kẻ đổi thay mong tìm chốn giàu
Bạc bẽo như vôi đời vốn thế
Tình yêu đâu dễ biết nông sâu !
 
kimrbl

 
 
Ô hay quá!!! Rất vui chào đón sự có mặt của Kimrbl trong nhà của HKBT !!! HKBT xin họa lại cùng Kimrbl nhé!!!
 
 
Hận tình muôn thuở kiếp long đong
Kẻ thương người ghét, cách mấy sông
Bạc trắng mái đầu còn trông ngóng
Tình này vẫn giữ vẹn...cho không.
 
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138

LỜI ĐẮNG CHO CUỘC TÌNH
 


Lời cảm tạ nghe sao ôi rất lạ
Khi quanh đây kỉ niệm mãi dần xa
Giờ chỉ còn chiếc bóng mỗi mình ta
Thì đau buốt biết cùng ai chia sẽ .
 
Gió vi vu ngàn năm vẫn thổi
Thổi dạt dào nát cõi lòng tôi
Giọt sầu rơi nghe đắng mặn môi
Tình lỡ trót sao còn lấy lại .
 
Thời gian qua mau sẽ phủ lòng
Phủ vết thương cũ vào hư không
Và lòng sẽ còn trông với ngóng
Nhưng ngóng cùng trông chẳng bận lòng .
 
Ngày mai! Tương lai! Giờ xa quá
Hương tình cho ai tóc đã dài
Như giấc liêu trai thời xưa ấy
Như thuở trang đài lòng ngất ngây ./.

---

Lời cảm tạ chân thành sao gọi "Lạ.?"
Chung quanh đây là bạn có gì xa.?
Xin đừng buồn than trách "Chỉ mình ta"
Bạn lên tiếng liền có người chia sẽ...

Gió xuân mới,  còn vi - vu thổi...
Hương thơ còn có bạn có tôi..
Quên nổi buồn , chớ để mặn môi
Quên tất cả nguồn vui trở lại ..

Thời gian trôi xin chớ chạnh lòng
Cuộc đời là có có, không không..
Mong bạn đừng bận tâm trông ngóng
Và chẳng có chi, để bận lòng...

Biết hiện tại.. "Tương lai xa quá"
Dẩu thời gian có ngắn.. "Thấy dài"
Buồn làm gì chuyện xa xưa ấy..
Hồn say mộng.. Tâm sẽ như ngây

mytutru
--------



 

Kính Chào
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444426
Khóc & Cười
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444471&mpage=1
Tranh Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=445357
-
Hạnh Phúc Trong Tay
mytutru
--------
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Tứ Trụ

Trích đoạn: HKBT138

LỜI ĐẮNG CHO CUỘC TÌNH
 


Lời cảm tạ nghe sao ôi rất lạ
Khi quanh đây kỉ niệm mãi dần xa
Giờ chỉ còn chiếc bóng mỗi mình ta
Thì đau buốt biết cùng ai chia sẽ .
 
Gió vi vu ngàn năm vẫn thổi
Thổi dạt dào nát cõi lòng tôi
Giọt sầu rơi nghe đắng mặn môi
Tình lỡ trót sao còn lấy lại .
 
Thời gian qua mau sẽ phủ lòng
Phủ vết thương cũ vào hư không
Và lòng sẽ còn trông với ngóng
Nhưng ngóng cùng trông chẳng bận lòng .
 
Ngày mai! Tương lai! Giờ xa quá
Hương tình cho ai tóc đã dài
Như giấc liêu trai thời xưa ấy
Như thuở trang đài lòng ngất ngây ./.

---

Lời cảm tạ chân thành sao gọi "Lạ.?"
Chung quanh đây là bạn có gì xa.?
Xin đừng buồn than trách "Chỉ mình ta"
Bạn lên tiếng liền có người chia sẽ...

Gió xuân mới,  còn vi - vu thổi...
Hương thơ còn có bạn có tôi..
Quên nổi buồn , chớ để mặn môi
Quên tất cả nguồn vui trở lại ..

Thời gian trôi xin chớ chạnh lòng
Cuộc đời là có có, không không..
Mong bạn đừng bận tâm trông ngóng
Và chẳng có chi, để bận lòng...

Biết hiện tại.. "Tương lai xa quá"
Dẩu thời gian có ngắn.. "Thấy dài"
Buồn làm gì chuyện xa xưa ấy..
Hồn say mộng.. Tâm sẽ như ngây

mytutru
--------




 
Bạn đâu nào có thấu được ta
Trong tim ấy ta nào có xa lạ
Mà giờ đầy người ta lại cảm tạ
Bằng hai tiếng nghe sao quá xót xa.
 
Bây giờ đây chỉ còn mỗi mình ta
Không còn có ai về chung lối nữa
Nhưng bạn ơi cho mình chia một nửa
Gởi vào thơ những sắc úa tương tư.
 
Ô hay hôm nay ta có bạn rồi ư
Hãy chia sẽ cùng tôi người bạn mới
Một chút thôi mà bình minh cũng tới
Đẹp rạng ngời vì có bạn với tôi.
 
Cảm tạ nhé một người bạn của tôi
Đã để lại một đôi lời chia sẽ
Một tình yêu có hai ba lối rẽ
Thì hỏi sao tạo hóa lại trớ trêu...
 
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
                        TIẾC      
 
                       Em về ngõ tối chơi vơi
         Anh về ngõ tối đơn côi một mình
                 Hàng dừa gió thổi rung rinh
        Hương dừa quyện giữa chuyện tình đôi ta
                 Nói xa thì thật là xa
        Nói gần như thể là nhà chung sân
                 Rể dừa cản bước đôi chân
        Cho đây với đó không gần được nhau
                 Hay do cửa rộng nhà cao
        Cho anh bước thấp bước cao một mình
                 Thương thay cho một chuyện tình....
                                                          
                                                         09/03/2009


Thương thay cho một chuyện tình
Ngày nào quấn quít có mình có ta
Em xinh như một nụ hoa
Bao anh để ý nên ta dại khờ
Tiếc là một chút ngu ngơ
Thành ra là kẻ yêu thơ thẩn buồn
Thành ra là kẻ điên cuồng
Qua sông nín lặng, gió buồn hắt hiu
Gió đâu gió thổi đìu hiu
Giật mình mới biết người yêu...có chồng
 
HKBT.


Em với anh là nhà chung vách
Tuổi đến trường cặp sách cùng nhau
Sớm khuya chung lối ra vào
Sao anh nở để em thao thức buồn
Tiếng yêu em đợi mỏi mòn
Em mang phận gái phải còn giữ duyên
Vận vào em chữ truân chuyên
Đắng cay em chịu cho riêng phận mình
Mà sao anh cứ lặng thinh
Giờ anh lại trách phận mình hẩm hiu
Gió xô gió giật bao chiều
Duyên xưa còn giữ bao điều...cho nhau???
Thiên Trang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138

LỜI ĐẮNG CHO CUỘC TÌNH
 


Lời cảm tạ nghe sao ôi rất lạ
Khi quanh đây kỉ niệm mãi dần xa
Giờ chỉ còn chiếc bóng mỗi mình ta
Thì đau buốt biết cùng ai chia sẽ .
 
Gió vi vu ngàn năm vẫn thổi
Thổi dạt dào nát cõi lòng tôi
Giọt sầu rơi nghe đắng mặn môi
Tình lỡ trót sao còn lấy lại .
 
Thời gian qua mau sẽ phủ lòng
Phủ vết thương cũ vào hư không
Và lòng sẽ còn trông với ngóng
Nhưng ngóng cùng trông chẳng bận lòng .
 
Ngày mai! Tương lai! Giờ xa quá
Hương tình cho ai tóc đã dài
Như giấc liêu trai thời xưa ấy
Như thuở trang đài lòng ngất ngây ./.






HẬN KẺ BẠC TÌNH



Tôi không ngờ mối tình tôi là thế
Bởi dại khờ nên đành đánh mất em
Không gian dối nhưng cũng đành lỗi hẹn
Không chia tay nhưng mãi mất nhau rồi .
 
Anh vẫn biết em là lòai hoa lạ
Hoa vô tình chỉ nở ở vườn yêu
Nhưng hoa ơi xin hãy nhớ một điều
Rằng chỉ nở một lần rồi vĩnh viễn .
 
Đời cũng vậy không bao giờ đẹp mãi
Rồi mai này em sẽ nhận ra thôi
Nay anh khóc, ngày mai em sẽ khóc
Khi anh cười, em sẽ khóc cô đơn .
 
Tôi không ngờ mối tình tôi dang dở
Hận muôn đời biết thuở nào quên
Và đến khi nào tôi không còn sống
Mới xóa bỏ những gì tôi hận em ./.


 
 
 


 
 
                               LÁ THƯ CUỐI CÙNG
 



 Gửi Tuấn tình yêu của tôi:
chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu
 
o0o

 
      Đêm nay nếm trải nỗi buồn
Tình mình dấu hết... em tuôn giọt sầu
     Chia tay chẳng nói một câu
Để lòng thanh thản... vơi sầu tim em
     Đắng đau dày xéo nguyên đêm
Tìm đâu lại dấu yêu quên hỡi người
     Anh hứa yêu em cả đời
Sao giờ em phải nói lời chia tay?
     Hồn mất em nhỏ giọt cay
Chia xa để lại tìm này... vết đau.


 
           Viễn xứ hôm nay trời bắt đầu vào hè rồi, đứng giữa biển người không phải quê hương của mình, em cảm thấy trống vắng cô đơn. Em chợt nhớ tới anh, ngày thật dài khi ta rảnh rỗi, hàng ngày em bận rộn lắm chẳng có thời gian để mà thở, để mà nghĩ tới những chuyện riền tư, nhưng hôm nay thì khác, em nghỉ ở nhà, em nghĩ về anh, tự đặt ra câu hỏi không biết anh đang làm gì? anh có nghĩ và nhớ về em không? Nhưng em đặt ra câu hỏi làm gì, em cầm điện thoại và gọi cho anh, em muốn chia sẻ với anh nhiều thứ, mà trí ít anh cũng giúp em bớt đi nỗi cô đơn trong lòng em muốn có anh an ủi lúc này. Em cầm điện thoại lên chuông đổ rất lâu, không ai bắt máy em gọi đi gọi lại nhiều lần rồi cũng có người bắt máy, không phải anh mà là một cô gái họ chuyển máy cho anh, anh nghe với vài lời nhạt nhẽo, bỗng điện thoại bị ngưng hoạt động, rồi lần thứ hai em gọi lại vẫn là con gái nghe điện thoại, vẫn giọng nói ấy, đều đều nhè nhẹ, cảm giác có gì đó bất an lúc ấy em cũng không thể hiểu được vì đó chỉ là cảm giác của một người con gái, em nghe máy mà như gọi nhầm số, không thể tin vào tai mình, cảm giác bàng hoàng. Rồi lần thứ ba chỉ vì thấy em sau khi gọi điện thoại về cho anh mà cứ ngồi thẫn thờ em cầm dao  gọt hoa qua mà cắt cả vào tay máu chảy ra nhiều mà em vẫn không biết cho tới khi Linh Phương hỏi 'chị  sao vậy Khánh Ngọc?' Em mới giật mình, em cắt vào tay nhiều lần như vậy lắm vậy mà đây là lần đầu tiên em cắt vào tay mà không có cái cảm giác đau như mọi lần khác, đau làm sao được chứ, bởi lòng em đang quá đau rồi, mọi cảm giác quanh em giờ vô vị. Linh Phương nó cũng nhận ra sự khác biệt đang diễn ra trong em. Nó cầm điện thoại gọi vào số máy của anh chuông đổ một giọng con gái nói vọng qua, nó cố tình bật loa cho em nghe thấy, nó hình như cũng thoảng thốt chẳng nói lên lời, hàng ngày nó nhanh nhẹn tháo vát vậy mà hôm nay nó cứ ấp a ấp úng, người con gái ấy nói anh đi ra ngoài và để quên điện thoại ở nhà có gì người ta sẽ nhắn lại khi anh về, Linh Phương nói, 'Khi nào anh Tuấn về nhờ chị nhắn giúp em là em gái của người yêu anh ấy em tên là Linh Phương gọi nhé!' 'Chị có nhầm không? Em mới là người yêu của anh Tuấn' Linh Phương nghĩ minh nghe nhầm nó hỏi lại: ' Chị nói gì cơ?' Người con gái ấy lập lại: 'Em mới là người yêu của anh Tuấn'... Ôi nhiều lắm lúc đó tai em ù đi có nghe được gì thêm nữa đâu, em lặng lẽ vào phòng đóng cửa lại để xua bớt đi phần nào cảm giác vừa rồi.
 
         Cả tuổi trẻ em đã yêu nhiều người rồi nhưng riêng với anh em mới cảm nhận được sự chân thành tha thiết, em cần có anh và muốn tình cảm của chúng ta đơm hoa kết trái, chỉ vì sự e dè ái ngại về con số sáu thôi mà đâm ra chúng ta đã xa lại càng cách xa.
 
           Những ngày tháng tha hương cô đơn giá lạnh ý nghĩ về anh làm em thấy mình trở nên mạnh mẽ ấm hơn trong mùa đông em yêu cuộc sống hơn bao giờ hết.
 
            Rất nhiều lần em gọi điện thoại về anh không nghe điện thoại, hoặc nhiều khi điện thoại của anh tắt máy không liên lạc được khi em hỏi anh có giải thích với nhiều lý do em tin tưởng ở anh, khi yêu cho dù người mình yêu nói gì cũng tin " Khi yêu người ta tôn trọng và tin yêu như vậy mới gọi là mình yêu chân thành, yêu là phải tin người mình yêu đó mới gọi là tình yêu" Chính vì thế em tin anh là chuyện bình thường, như vậy cũng là một cách để em bày tỏ tình cảm chân thành của em mà, anh có công nhận điều đó không anh? Vậy mà em tin yêu để rồi lòng tin ấy bị suy sụp như ngày hôm nay sau lời người con gái ấy nói. không lẽ mất tất cả rồi lòng tin, trái tim yêu thương, mất tất cả rồi anh ơi!
 
           Anh cứ trách em không quan tâm, không gọi điện thoại về cho anh, nhưng mỗi lúc em gọi về điện thoại tắt máy không liên lạc được, nếu có mở máy đổ chuông thì anh lại không nghe máy, anh bảo em phải làm gì bây giờ? ( Anh có nhiều lý do lắm ) Giờ thì em đã hiểu là vì đâu.
 
o0o
 
           Đêm nay em thấy cô đơn, nỗi buồn man mác cảm thấy nhớ anh vô cùng, nỗi nhớ dày vò cào xát vào ruột gan em, cào cấu tâm trí em cũng như mọi ngày thôi nhưng hôm nay khác quá, mọi ngày em nhớ anh một nỗi nhớ êm dịu tràn đầy hương sắc tươi vui còn đêm nay chưa có ý nghĩ nào làm cho em ngớt rơi bao giọt lệ, cứ tuôn chào như con thác đầu nguồn đang sối xả, vì sao thế nhỉ, có một lý do làm em như vậy anh ơi nỗi nhớ đêm nay làm lòng em một hố sâu khoảng trống mênh mông đến tận cùng con tim đang nức nở em không ghen, không gì cả. Giá như anh hiểu em yêu anh và cần anh như thế nào. Em đang lo lắng cho khoảng cách của chúng ta như thế nào, khoảng cách về địa lý, về tâm hồn, về con số ''sáu'' của chúng ta, điều này chỉ có anh mới hiểu mà thôi...
 
          Anh yêu của em! Hãy cho em được phép lần cuối cùng gọi anh bằng lời yêu thương ấy cuộc sống thì nhiều mặt còn tình yêu thì muôn mầu, tình yêu thì nhiều khía cạnh đôi khi chúng ta ngộ nhận tình yêu của chính con tim, tình yêu đích thực chỉ có một còn cái na na tình yêu thì nhiều vô kể anh ạ! Còn tình yêu của hai đứa mình phải chăng cũng xếp vào vị trí ấy, vị trí na na của tình yêu?
 
          Em cũng đã yêu nhiều lắm, cả đời người trong tuổi trẻ ai chẳng nếm vị ngọt đắng của tình yêu một vài ba lần gì đó, như vậy mới gọi là cuộc sống chứ.
 
          Em cũng giống như vậy, yêu nhiều lắm nhưng hình như chỉ là những cảm giác  dối lừa mà thôi họ cũng đến bên em nhẹ nhàng và khi xa em họ cũng nhẹ nhàng như vậy, từ từ chầm chậm, rất êm ả bước đến rồi bước ra khỏi cuộc đời em chứ không như anh mượn một người con gái làm em bị tổn thương, làm em đau, em đã bàng hoàng biết bao.
 
         o0o
 
           Đêm nay em cố gắng lắm mà không sao ngủ được mọi ám ảnh về anh cứ hoài ngự trị trong ý nghĩ của em không làm sao dứt ra được. Em cầm điện thoại lên định gọi cho anh để nghe lời anh giải thích cho lòng em nhẹ bớt nhưng thiết nghĩ để làm gì? em đã bấm số điện thoại của anh nhưng trong ý nghĩ trí nhớ chợt ùa về giọng của cô gái ấy " Chị có nhầm không em mới là người yêu của anh Tuấn" Em không cầm nổi chiếc điện thoại nữa, em run lên nhè nhẹ, mọi thứ xung quanh em trở nên mơ hồ, suy nghĩ hỗn độn, em cảm nhận được niềm đau, mắt nhòa đi rồi cả đêm đó em ngồi bất động. Bàn tay đặt nhẹ vào tường, thay vào lời nói chúc anh ngủ ngon hay anh hãy cố gắng lên anh của em là "Chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu" Em nhớ người ta bảo: 'Tình chỉ đẹp khi còn dang dở' Em bật cười một điệu cười điên dại mơn man như nó không phải là của em, em yêu anh thật nhiều nên ngược lại em cũng hận chính em cũng nhiều, bởi em không biết cách chăm sóc vun vén gìn giữ tình yêu của hai đứa một tình yêu mà đối với em nó là tất cả. Em gục ngã suy sụp hẳn.
 
             Rồi một mai trong ngày lễ vu quy của anh bên cạnh bước xong xong là một cô gái khác không phải em như lời anh đã hứa 'sẽ bên em mãi'. Em không biết rằng tình yêu nó mong manh dễ vỡ, đầy giả dối đến mức nào, với người khác em có thể hình dung nhưng còn với anh từ khi yêu anh em chưa một lần nghĩ tới điều ấy. ( Phải chăng em đã sai?)
 
           Bây giờ em đã thật sự hiểu được tại sao nhiều lần anh không nghe điện thoại của em khi em gọi về, những lý do anh đưa ra giờ là bằng chứng để em nhận ra chính con người anh một con người dối gian trong tình yêu hai đứa vậy mà em đã tin anh biết bao nhiêu và cho đến bây giờ em đã tự tìm ra được câu trả lời "Vì sao anh hết còn yêu em?" Anh không trả lời nhưng em cũng đã hiểu rồi, hiểu tất cả rồi! Tại sao sau khi em hỏi anh câu hỏi ấy giá như anh chỉ cần nói một câu thôi, 'Anh không còn yêu em nữa, đừng làm phiền anh' chỉ cần nói như vậy là đủ dõ dàng, em sẽ hiểu ngay mà đâu cần đưa một người con gái ra để làm em đau, làm em rơi lệ nhiều thêm em chua chát, trong tình cảm vừa vỡ vụn. Hết thật rồi chẳng níu kéo để làm chi (Mất anh đã là một nỗi đau, một nỗi buồn rồi, nhưng anh làm vậy chỉ để kỷ niệm của chúng ta không còn đẹp nữa, và làm em buồn đau nhiều hơn, anh nỡ nào làm vậy với người mà anh đã nói yêu thương?)
 
           Mắt em cay quá, cay như ai đó vừa rắc vào đấy cả lọ muối tiêu, em nhắm mắt thật chặt, cảm giác tái tê  ùa về mặn đắng bờ môi vì có gì đó vừa tan chảy vào.
 
             Em không nghĩ khi yêu người ta lại dễ dàng quên đến thế, dễ dàng quên đi tất cả, từ bỏ, hắt hủi... Em muốn nghe một lời anh nói hay chỉ là hơi thở qua điện thoại thôi cũng được nhưng anh đã không nghe điện thoại mặc dù em gọi đi gọi lại nhiều lần. Em tự hiểu đó là cách anh từ bỏ em tốt nhất, cách chia tay không một lời nói im lặng, âm thầm trối bỏ đi em, em ngốc thật cứ gọi cho anh làm chi, tin anh làm chi. Xin anh lần cuối cùng hãy thay số điện thoại khác anh nhé đừng để cho tình yêu nỗi nhớ và ý nghĩ của em vô tình nhớ tới anh để rồi cầm điện thoại bấm số gọi đi, xin anh nhé!!!


"Nếu không cần em trong tình yêu trong cuộc sống này nữa hãy nói một lời đi anh, hãy nói lời chia tay thẳng thắn, hãy nhìn vào sự thật cho dù nó có phũ phàng đến đâu đi nữa, để cho khi chúng ta có xa nhau mọi thứ cũng trở nên đẹp và lưu lại một chút gì đó chứ không phải tan nhanh như bọt biển, như vậy anh mới là người cao thượng trong mắt em, trong mắt người mà anh đang yêu, trong mắt mọi người" Mặc dù em chẳng là ai, chẳng là gì cả. Hiểu không anh? ''Nhắn người con gái đến với anh, nếu ngày hôm nay tôi là người ra đi thì bạn hãy nghĩ đi và chuẩn bị tâm lý bởi chắc chắn một ngày nào đó bạn cũng sẽ giốn như tôi rơi vào hoàn cảnh như vậy, bởi định lý thì luôn luôn lập lại mà. Tiếc thưởng cho bạn và cũng tiếc thương cho tôi, người ta từ bỏ được tôi rồi họ cũng sẽ từ bỏ được bạn mà thôi..."
 
o0o 
 
           Anh xa! Đây cũng là lần cuối cùng em còn dành chút tình cảm xót lại để viết lên những dòng chữ này, rất chân thật trọn vẹn gửi đến anh. Có lẽ sẽ chẳng có bài thơ hay lá thư nào viết về anh, sẽ chẳng còn vần thơ nào nhắc đến tên anh, lá thư tình nào gửi cho anh kèm theo những câu hỏi nữa, sẽ chẳng còn em quấy dầy đến cuộc sống của anh nữa, em hứa từ phút này sẽ không làm phiền anh. Từ nay mình mãi mãi là hai kẻ xa lạ chắc hẳn anh vui nhiều lắm, còn em vui làm sao được khi bị phụ tình chứ phải không anh?
 
          Em luôn có nghĩa cả cao đẹp sau tình yêu không phải là kẻ thù mà sau tình yêu chúng ta còn tình bạn nhưng nếu anh không muốn thì thôi coi như mình chưa từng quen biết nhau. Em muốn nói một lời này cho dù vẫn biết là nói ra cũng chẳng để làm gì thậm trí là quá muộn bởi em đã được đặt vào vị trí của một kẻ bị bỏ rơi ''Níu giữ hay lưu luyến làm chi một người muốn rời xa em chứ THÔI CHÚNG TA ĐÀNH CHIA TAY''
 
           Em xin lỗi anh một vạn lần nếu em có làm điều gì sai, em nhớ một câu anh nói: hãy bỏ qua cho nhau những gì có thể là gì! Và lời cuối xin gửi tới anh " EM XIN LỖI VỀ TẤT CẢ " 
 
         Đêm nay sẽ là một đêm cuối cùng em còn đặt bàn tay lên tường. Có lẽ  từ mai mọi thứ sẽ cố quên đi. 
          "Chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu".

     Đêm nay trống vắng một mình
Không anh lòng tựa lục bình chơi vơi
         Tình ta giờ mãi xa rồi!!!...
Chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu.

Em một thời đã xa!
09/04/2010
Sanit Petersburg đêm cô đơn rơi lệ ai có thể chia sẻ cùng tôi...?
 
 
 
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-11 08:51:30chuonggio_ngaytrove0>
 
" Khi trái tim bỗng lỡ nhịp, đừng cư xử như thể người bạn yêu chưa từng in dấu trong cuộc đời bạn. Đừng biến những lời yêu đã nói trở thành giả dối, đừng xóa nhòa những ký ức ngọt ngào đã có cùng nhau, đừng khiến người ở lại có cảm giác mình đã yêu lầm. Đổ vỡ niềm tin là một vết thương khó lành nhất.
Vì không thể đi đến cùng yêu thương, hãy chọn một cách buông tay nhẹ nhàng nhất để giữ cho mình một tình bạn đẹp sau mối tình không trọn vẹn. Và nếu có quay lưng, hãy ra đi bằng chính cách bạn đã đi vào trái tim họ."


 
- Chào HKBT tại sao Tuấn lại vào xóa lá thư Tuấn đã gửi ở trang của Ngọc đi thay vào một bài thơ vậy? Làm vậy Tuấn thấy mình đúng hay sai? Ai là người có lỗi thời gian sẽ trả lời tấ cả, tại Tuấn hay tại Ngọc đây?
* Tuấn xóa đi phải chăng Tuấn thấy mình không đúng về điều gì đó, đừng trách cứ ai trong khi thực ra không như Tuấn nói, Tuấn xóa đi phải chăng Tuấn thấy mình hổ thẹn về những gì Tuấn nói, những gì Tuấn nói không giống ý nghĩa của Tuấn. " Những lời dối gian cho Ngọc" Ngọc Đã hứa không làm phiền Tuấn nữa nhưng tại Tuấn làm vậy nên Ngọc không thể không nói.
 
" HẬN KẺ BẠC TÌNH" Tuấn từng hận kẻ bạc tình như thế nào? chắc hẳn Tuấn chưa bao giờ quên phải không? Vậy còn Tuấn phụ tình người khác thì sao? Liệu người bị Tuấn phụ tình có hận Tuấn như Tuấn hận hay không? Nếu không muốn có người phụ tình mình, thì ít ra Tuấn cũng nên thủy chung, yêu chân thành đâu sợ kẻ phụ mình chứ, phải chăng Tuấn dối gian nhiều quá nên người mới phụ, thay vào trách ai hãy tự trách mình đi. Ngọc không tốt đẹp gì nhưng trí ít Ngọc cũng đã yêu bằng cả con tim, bằng tất cả những gì Ngọc có, khi xa nhau Ngọc cũng lặng lẽ hay nói thẳng thắn chứ đâu cần mang một người con gái ra làm Ngọc đau thêm, dù sao ta không nên trách cứ nhau, trên trời triệu triệu ngôi sao, thế gian triệu triệu con người, không lẽ Ngọc không tìm được ai đó tốt hơn Tuấn hay sao? Đúng không nào? '' Hãy bỏ qua cho nhau những gì có thể như Tuấn từng nói".
- Hãy sống tốt để lương tâm cảm thấy thoải mái, nếu sống mà giả dối, dối gian thì chẳng cửa phật nào có thể giúp ta hòan thiện được đâu Tuấn ạ! Ngọc đã đặt vé máy bay rồi, Ngọc sẽ về Việt Nam trước Linh Phương không đợi nhỏ ấy nữa, vậy mà đã có lúc Linh Phương nói, khi về Việt Nam em sẽ vòi anh Tuấn ăn 100 cốc chè Huế, tội nghiệp con bé quá đi, mãi ảo tưởng hoài nững thứ không đâu.
* Chúc Tuấn hạnh phúc bên người Tuấn yêu nha.
Hãy giữ những kỷ niệm đẹp đừng để cho nó tan nhanh như bọt biển...

 

 
Giữ Lại Làm Chi
 
Cám ơn anh đã đến
trong chuyện tình hai ta
giờ mình mãi xa lạ
mong anh hãy thứ tha.
 
Giọt nào rơi lã chã
trong đêm lạnh xứ xa
bây giờ em mới hiểu
bao yêu dấu đã qua!
 
Vương trong đôi mất lòa
còn gắn lại chút đông
tình mình như giấc mộng
biết ai còn ngóng trông.
 
Ngày mai em vẫn sống
cho dù chẳng còn anh
sầu đông không làm lạnh
một tâm hồn mong manh.
 
Chúc anh mãi hạnh phúc
bên người tình đến sau
mắt em dù nhỏ lệ
mạnh mẽ làm thôi đau
 
Dù có xót chút sầu
không làm em nhụt trí
anh chia xa thôi nhé
còn giữ lại làm chi.
10/04/2010
 
 
 

Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0