<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 07:16:21Cobekodangyeu>
Nếu em không phải một giấc mơ
Tác giả: Marc Levy
Nguyễn Thị Bạch Tuyết dịch
1
Mùa hè năm 1996
Chiếc đồng hồ báo thức đặt trên bàn đầu giường, bằng gỗ màu sáng vừa kêu reng reng. Đã năm rưỡi rồi, căn phòng tràn ngập một màu ánh sáng vàng rực rỡ mà chỉ có bình minh ở San Francisco mới có.
Cả nhà hai mống vẫn còn đang yên giấc, con chó cái Kali thì nằm trên tấm thảm lớn, còn Lauren thì rúc vào chăn lông ấm áp, chính giữa cái giường rộng.
Căn hộ của Lauren khá đặc biệt, chỗ nào cũng gợi cho người ta cảm giác dễ chịu mát mắt và mang tính cách đàn bà rất rõ rệt.Cô sống trên tầng cao nhất của một toà nhà xây theo phong cách kiến trúc Victoria ở Phố Green, phòng tiếp khách thông sang bếp theo kiểu Mỹ, ngoài ra còn một buồng trang điểm, một phòng ngủ rộng rãi thoáng mát và một phòng tắm khá lớn có cửa sổ.Sàn được lát ván gỗ màu thuốc lá, tấm nào cũng to rộng, còn riêng trong buồng tắm thì lại là gỗ sơn trắng và kẻ ô vuông đen bằng khuôn tô.Tường được quét sơn trắng tinh, nhưng có trang trí một số bức vẽ nhiều vệt màu không đều nối tiếp nhau, đó toàn là tác phẩm lâu đời mà người ta vẫn thường thấy treo ở các phòng tranh khắp dọc phố Union, trần lại được viền một đường chỉ bằng gỗ mà một thợ mộc có tài đã chạm khắc từ hồi đầu thế kỷ XX và Lauren đã sơn màu hung nhạt cho nổi bật.
Một vài tấm thảm xơ dừa bện có đính dải trang trí bằng đay nhuộm màu be được trải rất khéo, dụng ý là để phân chia rõ ràng ranh giới giữa phòng khách và phòng ăn.Trước lò sưởi có kê một cái tràng kỷ lớn, đệm bọc vải bông mộc, dày dặn và êm ái, có thể ngồi lún sâu rất thoải mái và dễ chịu.Một loạt đèn cây rất đẹp, cái nào cũng có chụp xếp li trông nổi bật, được trưng bày trên mấy thứ đồ gỗ bố trí rải rác khá thưa.Những cây đèn ấy, Lauren đã phải mất nhiều công sức mới sắm dần được từng cái một trong ba năm gần đây.
Đêm ở Bệnh viện San Francisco Memorial trôi qua rất nhanh.Nữ bác sĩ nội trú Lauren đã phải trực hơn hai mươi tư tiếng, quá quy định rất nhiều, vì gần đến nửa đêm, nạn nhân một vụ hoả hoạn lớn mới được chở đến kìn kìn.Chỉ còn mười phút nữa là cô hết ca trực thì đột nhiên xe cứu thương ùn ùn lao vào.Không chờ được phân công, Lauren chủ động đứng ra phân chia người bị thương vào các ngăn khám, các bạn cùng kíp trực chỉ còn việc xắn tay áo lên nhảy vào cuộc, nhưng mắt vẫn nhìn cô đầy vẻ oán trách. Lauren làm việc rất tháo vát và khoa học, đầu tiên cô khám sơ bộ cho từng người, sau đó ghi một vài nét chính trong hồ sơ, dán vào đó một miếng giấy màu để cho đồng nghiệp biết mức độ nặng nhẹ, đưa ra những chỉ định xét nghiệm đầu tiên và hướng dẫn nhân viên cáng thương vào các phòng thích hợp.Việc phân phối mười sáu bệnh nhân nhập viện từ mười hai giờ đến mười hai giờ mười lăm phút vào các phòng chỉ đến đúng mười hai giờ rưỡi là xong.Và đến một giờ mười lăm sáng, các bác sĩ ngoại khoa được điều động đến đã có thể bắt tay vào ca mổ đầu tiên trong cái đêm dài dằng dặc này.
Lauren đã đứng phụ mổ cho giáo sư Fernstein suốt hai ca liền, và chỉ đến khi giáo sư nghiêm khắc ra lệnh, viện cớ cô mà mệt quá thì dễ mất tập trung và gây nguy hiểm co bệnh nhân, cô mới chịu về nhà.
Vì vậy, đến nửa đêm cô mới ngồi trước vô - lăng chiếc Triumph lái ra khỏi khu đậu xe của bệnh viện và phóng qua các con phố vắng tanh vắng ngắt để về nhà." Mình đã mệt rồi mà lại phóng quá nhanh nữa". cô nhắc đi nhắc lại câu đó, giọng đều đều như đọc kinh, để chống lại cơn buồn ngủ, nhưng chỉ riêng ý nghĩ phải trở về khu cấp cứu qua cửa chính chứ không phải cửa nhân viên cũng đủ để cô tỉnh táo lại.
Lauren mở cửa ga - ra bằng điều khiển từ xa và tắt máy chiếc xe cũ kỹ.Cô qua dãy hành lang thông từ ga - ra vào nhà, leo bốn bậc một lên cầu thang chính và mở cửa căn hộ của mình.Vào trong nhà rồi, cô mới thấy nhẹ nhõm cả người.
Kim ngắn chiếc đồng hồ quả lắc nhỏ đặt trên mặt lò sưởi chỉ số hai, kim dài chỉ số sáu.Lauren đứng giữa phòng khách cởi toàn bộ quần áo, cởi đến đâu vứt xuống sàn đến đó.Trên người hoàn toàn không còn một mảnh vải, cô bước ra quầy pha rượu hãm cho mình một cốc lá thuốc.Trên giá nhà cô có rất nhiều liễn, mỗi liễn đựng một thứ lá khác nhau, mỗi thứ lá có một mùi thơm khác nhau, như thể mỗi giờ trong ngày có một hương vị thuốc hãm riêng vậy.Uống xong, cô đặt cốc trên bàn đầu giường, chui vào chăn lông và chìm ngay vào giấc ngủ.Ngày hôm qua đã quá dài, mà ngày hôm nay thì chỉ còn mấy tiếng nữa thôi, cô có việc phải dậy thật sớm.Tranh thủ được nghỉ hai ngày, mà lần này may lại trùng vào dịp nghỉ cuối tuần, cô đã nhận lời mời đến chơi với các bạn ở làng Carmel.Tình trạng mệt mỏi cứ kéo dài mãi mà công việc thì không bao giờ hết, cô cũng đáng được hưởng một bữa dậy muộn lắm chứ, nhưng sáng hôm nay, không gì có thể giữ cô lằm ì trong chăn được.Lauren mê nhất là được lái xe trên con đường chạy dọc theo bờ Thái Bình Dương nối San Francisco với vịnh Monterrey và ngắm cảnh mặt trời mọc.Vẫn còn ngái ngủ, cô sờ soạng tìm cái nút đồng hồ báo thức để bấm cho nó im đi và ngồi dậy đưa cả hai tay lên dụi mắt.Vừa mở được mắt ra, cô đã nhìn thấy ngay con Kali đang nằm chầu trên thảm.
- Mày đừng có nhìn tao như thế, tao không còn thuộc về hành tinh này nữa đâu.
Thấy Lauren đứng dậy, con Kali vội vàng vòng quanh giường để đến đặt đầu vào lòng cô chủ." Hai ngày sắp tới, tao phải để mày ở nhà một mình đấy. Khoảng mười một giờ, mẹ tao sẽ đến đón mày đi dạo. Lui ra nào, tao còn phải dậy chuẩn bị đồ ăn sáng cho mày đây."
Lauren oằn mấy cái, vươn vai cho giãn gân cốt, ngáp ngắn ngáp dài một lúc rồi mới kiên quyết chụm chân nhảy phóc ra khỏi giường.
Vừa đi vừa vuốt tóc cho đỡ rối, cô ra sau quyầy pha rượu, mở tủ lạnh, lại ngáp một cái rõ dài, rồi lôi một lô các thứ ra, một bình bơ, một lọ mứt, một cái bánh mì vuông, một hộp thức ăn cho chó, một gói thịt hun khói Parme đã bóc, một miếng Pho - mát Gouda, một tách cà - phê, hai hũ sữa, một bình táo dầm đường, hai cốc sữa chua nguyên chất, một gói ngũ cốc khô và một nửa quả bưởi; còn nửa kia, cô để lại vào ngăn dưới.Ngồi chồm hỗm bên cạnh cô, đầu lắc lư hết bên này đến bên kia, con Kali có vẻ sốt ruột lắm, Lauren phải phồng má trợn mắt giả vờ mắng:
- Tao cũng đói lắm, chẳng kém gì mày đâu!
Như mọi ngày, hôm nay cô cũng lấy cái tô bằng đất nung ra chuẩn bị bữa sáng cho nó trước.
Sau đó, cô mới xếp đồ ăn của mình lên khay và đặt trên mặt bàn giấy. Từ vị trí này nhìn xuống, chỉ cần hơi xoay đầu một chút, cô cũng có thể ngắm được toàn cảnh thị trấn Sausalito với những ngôi nhà xinh xinh nằm cheo leo trên các sườn đồi, cây cầu Golden Gate bắc giữa hai vịnh như một dấu gạch nối, bán đảo Tiburon với bến cảng cá quy mô nhỏ, và tiếp theo là những mái nhà nhấp nhô, cái thấp cái cao trông như bậc cầu thang, kéo dài rất xa đến tận Đại lộ Maria. Cô ra mở toang cửa sổ, giờ này, thành phố vẫn còn ngủ yên.Thỉnh thoảng, tiếng còi báo hiệu tàu chở hàng lớn bị sương mù che khuất dạng ra khơi lại hoà lẫn với tiếng kêu chí choé của lũ mòng biển, phá tan bầu không khí buổi sáng êm ả.Lauren lại vươn vai, duỗi chân duỗi tay một lần nữa rồi mới tấn công tiêu diệt khay thức ăn đủ chất dinh dưỡng và đầy ngồn ngộn. Tối hôm trước, cô làm việc mệt quá nên có thì giờ và cũng không thiết gì ăn uống cả.Ba lần liền, cô vừa giở gói bánh kẹp ra định nhồi nhét cho đỡ đói thì lại nghe thấy tiếng bíp bíp gọi ra phòng cấp cứu.Vì vậy, nếu có người mới quen hỏi nghề nghiệp của cô là gì, cô đều đáp: " Nghề quay như chong chóng ". Sau khi ăn rất ngon miệng gần hết bữa sáng, cô đem khay bỏ trong chậu rửa rồi đi vào buồng tắm.
Lauren lùa ngón tay vào khe cửa chớp ấn nghiêng xuống, tụt chiếc áo ngủ vải bông trắng cho rơi xuống chân và bước vào bồn tắm hoa sen. Tia nước ấm khá mạnh làm cho cô tỉnh táo hẳn.
Tắm xong, cô quấn tạm khăn xung quanh hông, còn chân và ngực thì để trần.
Ngắm nghía một lúc trong gương thấy mặt mũi mình chán quá, cô quyết định trang điểm một chút cho tươi tỉnh. Sau khi mặc quần bò và áo dệt thể thao vào rồi, cô lại tụt quần bò ra thay bằng váy, rồi nghĩ thế nào cô lại bỏ váy và xỏ chân vào quần bò. Cô mở tủ tìm một cái túi hình quả bầu, bỏ vào đó vài thứ đồ dùng hàng ngày và hộp trang điểm. Thế là xong, Lauren đã sẵn sàng cho chuyến đi chơi cuối tuần. Quay lại nhìn căn phòng bừa bộn như một bãi chiến trường, quần áo và khăn tắm vương vãi dưới đất, chén đĩa bẩn ngổn ngang trong chậu rửa, chăn gối lộn xộn chưa gấp, cô làm mặt nghiêm và hướng về đồ vật trong nhà đọc một bài diễn văn ngắn:
- Cấm nói gì cả, cấm kêu ca phàn nàn, mai ta sẽ về sớm và ta sẽ dọn dẹp chúng bay một trận cho cả tuần!
Vớ lấy một cây bút chì và một tờ giấy, cô ghi vội vài dòng và lấy một thỏi nam châm hình con ếch đính vào cửa tủ lạnh:
Mẹ ơi,
Cảm ơn mẹ đã chăm sóc con Kali hộ con, nhưng mẹ nhớ đừng dọn dẹp gì cả nhé, khi nào về, con sẽ tự làm.
Năm giờ chiều Chủ nhật, con sẽ đến thẳng nhà mẹ đón con Kali. Con yêu mẹ, nữ bác sĩ riêng được thiên vị nhất của mẹ.
Lauren mặc áo khoác vào, âu yếm vuốt đầu con chó, cúi xuống hôn trán nó rồi đi ra đóng sập cửa lại.
Cô sử dụng cầu thang chính để xuống nhà, ra cổng ngoài rồi mới vòng lại khu đậu xe. Phấn chấn quá, cô gần như nhảy bổ vào chiếc ghế Triumph xanh lá cây.
- Thoát được rồi, ta đi thoát được rồi, cô lẩm bẩm như đọc thơ. Mình không sao tin nổi cái xe này còn khởi động được đấy, đúng là phép lạ. Cô em ơi, cố lên nào, cô em mà khò khè một tí là ta sẽ đổ xi - rô vào động cơ cho ngập luôn trước khi bỏ lại bãi xe hỏng đấy. Và ta sẽ thay cô em bằng một chiếc mới toanh, toàn đồ điện tử, không có bộ khởi động, những buổi sáng trời lạnh không hay làm mình làm mẩy, cô em đã nghe thấy chưa, đã hiểu chưa? Nào, bật công - tắc!
Không hiểu chiếc xe Anh già nua nghe cô chủ nói có động lòng không mà máy lại nổ êm ngay khi Lauren mới vặn chìa khoá một vòng đầu tiên. Hôm nay chắc là một ngày may mắn.
Tác giả: Marc Levy
Nguyễn Thị Bạch Tuyết dịch
1
Mùa hè năm 1996
Chiếc đồng hồ báo thức đặt trên bàn đầu giường, bằng gỗ màu sáng vừa kêu reng reng. Đã năm rưỡi rồi, căn phòng tràn ngập một màu ánh sáng vàng rực rỡ mà chỉ có bình minh ở San Francisco mới có.
Cả nhà hai mống vẫn còn đang yên giấc, con chó cái Kali thì nằm trên tấm thảm lớn, còn Lauren thì rúc vào chăn lông ấm áp, chính giữa cái giường rộng.
Căn hộ của Lauren khá đặc biệt, chỗ nào cũng gợi cho người ta cảm giác dễ chịu mát mắt và mang tính cách đàn bà rất rõ rệt.Cô sống trên tầng cao nhất của một toà nhà xây theo phong cách kiến trúc Victoria ở Phố Green, phòng tiếp khách thông sang bếp theo kiểu Mỹ, ngoài ra còn một buồng trang điểm, một phòng ngủ rộng rãi thoáng mát và một phòng tắm khá lớn có cửa sổ.Sàn được lát ván gỗ màu thuốc lá, tấm nào cũng to rộng, còn riêng trong buồng tắm thì lại là gỗ sơn trắng và kẻ ô vuông đen bằng khuôn tô.Tường được quét sơn trắng tinh, nhưng có trang trí một số bức vẽ nhiều vệt màu không đều nối tiếp nhau, đó toàn là tác phẩm lâu đời mà người ta vẫn thường thấy treo ở các phòng tranh khắp dọc phố Union, trần lại được viền một đường chỉ bằng gỗ mà một thợ mộc có tài đã chạm khắc từ hồi đầu thế kỷ XX và Lauren đã sơn màu hung nhạt cho nổi bật.
Một vài tấm thảm xơ dừa bện có đính dải trang trí bằng đay nhuộm màu be được trải rất khéo, dụng ý là để phân chia rõ ràng ranh giới giữa phòng khách và phòng ăn.Trước lò sưởi có kê một cái tràng kỷ lớn, đệm bọc vải bông mộc, dày dặn và êm ái, có thể ngồi lún sâu rất thoải mái và dễ chịu.Một loạt đèn cây rất đẹp, cái nào cũng có chụp xếp li trông nổi bật, được trưng bày trên mấy thứ đồ gỗ bố trí rải rác khá thưa.Những cây đèn ấy, Lauren đã phải mất nhiều công sức mới sắm dần được từng cái một trong ba năm gần đây.
Đêm ở Bệnh viện San Francisco Memorial trôi qua rất nhanh.Nữ bác sĩ nội trú Lauren đã phải trực hơn hai mươi tư tiếng, quá quy định rất nhiều, vì gần đến nửa đêm, nạn nhân một vụ hoả hoạn lớn mới được chở đến kìn kìn.Chỉ còn mười phút nữa là cô hết ca trực thì đột nhiên xe cứu thương ùn ùn lao vào.Không chờ được phân công, Lauren chủ động đứng ra phân chia người bị thương vào các ngăn khám, các bạn cùng kíp trực chỉ còn việc xắn tay áo lên nhảy vào cuộc, nhưng mắt vẫn nhìn cô đầy vẻ oán trách. Lauren làm việc rất tháo vát và khoa học, đầu tiên cô khám sơ bộ cho từng người, sau đó ghi một vài nét chính trong hồ sơ, dán vào đó một miếng giấy màu để cho đồng nghiệp biết mức độ nặng nhẹ, đưa ra những chỉ định xét nghiệm đầu tiên và hướng dẫn nhân viên cáng thương vào các phòng thích hợp.Việc phân phối mười sáu bệnh nhân nhập viện từ mười hai giờ đến mười hai giờ mười lăm phút vào các phòng chỉ đến đúng mười hai giờ rưỡi là xong.Và đến một giờ mười lăm sáng, các bác sĩ ngoại khoa được điều động đến đã có thể bắt tay vào ca mổ đầu tiên trong cái đêm dài dằng dặc này.
Lauren đã đứng phụ mổ cho giáo sư Fernstein suốt hai ca liền, và chỉ đến khi giáo sư nghiêm khắc ra lệnh, viện cớ cô mà mệt quá thì dễ mất tập trung và gây nguy hiểm co bệnh nhân, cô mới chịu về nhà.
Vì vậy, đến nửa đêm cô mới ngồi trước vô - lăng chiếc Triumph lái ra khỏi khu đậu xe của bệnh viện và phóng qua các con phố vắng tanh vắng ngắt để về nhà." Mình đã mệt rồi mà lại phóng quá nhanh nữa". cô nhắc đi nhắc lại câu đó, giọng đều đều như đọc kinh, để chống lại cơn buồn ngủ, nhưng chỉ riêng ý nghĩ phải trở về khu cấp cứu qua cửa chính chứ không phải cửa nhân viên cũng đủ để cô tỉnh táo lại.
Lauren mở cửa ga - ra bằng điều khiển từ xa và tắt máy chiếc xe cũ kỹ.Cô qua dãy hành lang thông từ ga - ra vào nhà, leo bốn bậc một lên cầu thang chính và mở cửa căn hộ của mình.Vào trong nhà rồi, cô mới thấy nhẹ nhõm cả người.
Kim ngắn chiếc đồng hồ quả lắc nhỏ đặt trên mặt lò sưởi chỉ số hai, kim dài chỉ số sáu.Lauren đứng giữa phòng khách cởi toàn bộ quần áo, cởi đến đâu vứt xuống sàn đến đó.Trên người hoàn toàn không còn một mảnh vải, cô bước ra quầy pha rượu hãm cho mình một cốc lá thuốc.Trên giá nhà cô có rất nhiều liễn, mỗi liễn đựng một thứ lá khác nhau, mỗi thứ lá có một mùi thơm khác nhau, như thể mỗi giờ trong ngày có một hương vị thuốc hãm riêng vậy.Uống xong, cô đặt cốc trên bàn đầu giường, chui vào chăn lông và chìm ngay vào giấc ngủ.Ngày hôm qua đã quá dài, mà ngày hôm nay thì chỉ còn mấy tiếng nữa thôi, cô có việc phải dậy thật sớm.Tranh thủ được nghỉ hai ngày, mà lần này may lại trùng vào dịp nghỉ cuối tuần, cô đã nhận lời mời đến chơi với các bạn ở làng Carmel.Tình trạng mệt mỏi cứ kéo dài mãi mà công việc thì không bao giờ hết, cô cũng đáng được hưởng một bữa dậy muộn lắm chứ, nhưng sáng hôm nay, không gì có thể giữ cô lằm ì trong chăn được.Lauren mê nhất là được lái xe trên con đường chạy dọc theo bờ Thái Bình Dương nối San Francisco với vịnh Monterrey và ngắm cảnh mặt trời mọc.Vẫn còn ngái ngủ, cô sờ soạng tìm cái nút đồng hồ báo thức để bấm cho nó im đi và ngồi dậy đưa cả hai tay lên dụi mắt.Vừa mở được mắt ra, cô đã nhìn thấy ngay con Kali đang nằm chầu trên thảm.
- Mày đừng có nhìn tao như thế, tao không còn thuộc về hành tinh này nữa đâu.
Thấy Lauren đứng dậy, con Kali vội vàng vòng quanh giường để đến đặt đầu vào lòng cô chủ." Hai ngày sắp tới, tao phải để mày ở nhà một mình đấy. Khoảng mười một giờ, mẹ tao sẽ đến đón mày đi dạo. Lui ra nào, tao còn phải dậy chuẩn bị đồ ăn sáng cho mày đây."
Lauren oằn mấy cái, vươn vai cho giãn gân cốt, ngáp ngắn ngáp dài một lúc rồi mới kiên quyết chụm chân nhảy phóc ra khỏi giường.
Vừa đi vừa vuốt tóc cho đỡ rối, cô ra sau quyầy pha rượu, mở tủ lạnh, lại ngáp một cái rõ dài, rồi lôi một lô các thứ ra, một bình bơ, một lọ mứt, một cái bánh mì vuông, một hộp thức ăn cho chó, một gói thịt hun khói Parme đã bóc, một miếng Pho - mát Gouda, một tách cà - phê, hai hũ sữa, một bình táo dầm đường, hai cốc sữa chua nguyên chất, một gói ngũ cốc khô và một nửa quả bưởi; còn nửa kia, cô để lại vào ngăn dưới.Ngồi chồm hỗm bên cạnh cô, đầu lắc lư hết bên này đến bên kia, con Kali có vẻ sốt ruột lắm, Lauren phải phồng má trợn mắt giả vờ mắng:
- Tao cũng đói lắm, chẳng kém gì mày đâu!
Như mọi ngày, hôm nay cô cũng lấy cái tô bằng đất nung ra chuẩn bị bữa sáng cho nó trước.
Sau đó, cô mới xếp đồ ăn của mình lên khay và đặt trên mặt bàn giấy. Từ vị trí này nhìn xuống, chỉ cần hơi xoay đầu một chút, cô cũng có thể ngắm được toàn cảnh thị trấn Sausalito với những ngôi nhà xinh xinh nằm cheo leo trên các sườn đồi, cây cầu Golden Gate bắc giữa hai vịnh như một dấu gạch nối, bán đảo Tiburon với bến cảng cá quy mô nhỏ, và tiếp theo là những mái nhà nhấp nhô, cái thấp cái cao trông như bậc cầu thang, kéo dài rất xa đến tận Đại lộ Maria. Cô ra mở toang cửa sổ, giờ này, thành phố vẫn còn ngủ yên.Thỉnh thoảng, tiếng còi báo hiệu tàu chở hàng lớn bị sương mù che khuất dạng ra khơi lại hoà lẫn với tiếng kêu chí choé của lũ mòng biển, phá tan bầu không khí buổi sáng êm ả.Lauren lại vươn vai, duỗi chân duỗi tay một lần nữa rồi mới tấn công tiêu diệt khay thức ăn đủ chất dinh dưỡng và đầy ngồn ngộn. Tối hôm trước, cô làm việc mệt quá nên có thì giờ và cũng không thiết gì ăn uống cả.Ba lần liền, cô vừa giở gói bánh kẹp ra định nhồi nhét cho đỡ đói thì lại nghe thấy tiếng bíp bíp gọi ra phòng cấp cứu.Vì vậy, nếu có người mới quen hỏi nghề nghiệp của cô là gì, cô đều đáp: " Nghề quay như chong chóng ". Sau khi ăn rất ngon miệng gần hết bữa sáng, cô đem khay bỏ trong chậu rửa rồi đi vào buồng tắm.
Lauren lùa ngón tay vào khe cửa chớp ấn nghiêng xuống, tụt chiếc áo ngủ vải bông trắng cho rơi xuống chân và bước vào bồn tắm hoa sen. Tia nước ấm khá mạnh làm cho cô tỉnh táo hẳn.
Tắm xong, cô quấn tạm khăn xung quanh hông, còn chân và ngực thì để trần.
Ngắm nghía một lúc trong gương thấy mặt mũi mình chán quá, cô quyết định trang điểm một chút cho tươi tỉnh. Sau khi mặc quần bò và áo dệt thể thao vào rồi, cô lại tụt quần bò ra thay bằng váy, rồi nghĩ thế nào cô lại bỏ váy và xỏ chân vào quần bò. Cô mở tủ tìm một cái túi hình quả bầu, bỏ vào đó vài thứ đồ dùng hàng ngày và hộp trang điểm. Thế là xong, Lauren đã sẵn sàng cho chuyến đi chơi cuối tuần. Quay lại nhìn căn phòng bừa bộn như một bãi chiến trường, quần áo và khăn tắm vương vãi dưới đất, chén đĩa bẩn ngổn ngang trong chậu rửa, chăn gối lộn xộn chưa gấp, cô làm mặt nghiêm và hướng về đồ vật trong nhà đọc một bài diễn văn ngắn:
- Cấm nói gì cả, cấm kêu ca phàn nàn, mai ta sẽ về sớm và ta sẽ dọn dẹp chúng bay một trận cho cả tuần!
Vớ lấy một cây bút chì và một tờ giấy, cô ghi vội vài dòng và lấy một thỏi nam châm hình con ếch đính vào cửa tủ lạnh:
Mẹ ơi,
Cảm ơn mẹ đã chăm sóc con Kali hộ con, nhưng mẹ nhớ đừng dọn dẹp gì cả nhé, khi nào về, con sẽ tự làm.
Năm giờ chiều Chủ nhật, con sẽ đến thẳng nhà mẹ đón con Kali. Con yêu mẹ, nữ bác sĩ riêng được thiên vị nhất của mẹ.
Lauren mặc áo khoác vào, âu yếm vuốt đầu con chó, cúi xuống hôn trán nó rồi đi ra đóng sập cửa lại.
Cô sử dụng cầu thang chính để xuống nhà, ra cổng ngoài rồi mới vòng lại khu đậu xe. Phấn chấn quá, cô gần như nhảy bổ vào chiếc ghế Triumph xanh lá cây.
- Thoát được rồi, ta đi thoát được rồi, cô lẩm bẩm như đọc thơ. Mình không sao tin nổi cái xe này còn khởi động được đấy, đúng là phép lạ. Cô em ơi, cố lên nào, cô em mà khò khè một tí là ta sẽ đổ xi - rô vào động cơ cho ngập luôn trước khi bỏ lại bãi xe hỏng đấy. Và ta sẽ thay cô em bằng một chiếc mới toanh, toàn đồ điện tử, không có bộ khởi động, những buổi sáng trời lạnh không hay làm mình làm mẩy, cô em đã nghe thấy chưa, đã hiểu chưa? Nào, bật công - tắc!
Không hiểu chiếc xe Anh già nua nghe cô chủ nói có động lòng không mà máy lại nổ êm ngay khi Lauren mới vặn chìa khoá một vòng đầu tiên. Hôm nay chắc là một ngày may mắn.
Trong đời người ta chỉ thật sự khóc một lần.
Những lần trước là người ta tập khóc.
Những lần sau là người ta khóc do thói quen.
Những lần trước là người ta tập khóc.
Những lần sau là người ta khóc do thói quen.