<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-29 11:08:33Tiền Như Mạng>
[color=darkgreen]Lời giới thiệu:[/color]
Bát giới thủ hộ giả - Tác giả: Thiên Phong Địa Vũ.
Hắn vốn là thần tối cao nhất cùng tồn tại với vũ trụ. Hắn cùng với Sáng Thủy thần chấp chưởng bát giới bao gồm ngàn vạn vũ trụ. Vì truy cầu một cảnh giới cao hơn nên hắn chuyển thế luân hồi.
Sau khi luân hồi, hắn mới phát hiện từ thuở hỗn độn sơ khai, khi vũ trụ mới hình thành đã tồn tại một đại âm mưu.
Hắn có thể cùng tà ác đấu trí? Xem sau khi luân hồi hắn có thể đạt đến cảnh giới nào? Tất cả sẽ được thể hiện rõ...
Từ thuở vũ trụ sơ khai cho tới nay, phân ra bát giới, mỗi giới gồm ba ngàn vũ trụ. Có vô số chúng sinh sống trong bát giới, tuân theo pháp tắc của bát giới. Mỗi một vũ trụ trong bát giới đều tuân theo quy tắc của riêng mình, không liên quan đến nhau.
Thế nhưng, ai có thể biết rằng, ở ngoài bát giới lại có một không gian riêng biệt. Nơi này chỉ có hai người, không, là hai vị thần, hai vị thần tối cao nhất của vũ trụ, Sáng Thủy thần và Thẩm Phán giả.
Sáng Thủy thần sáng tạo vũ trụ và các sinh linh, tạo cho bọn họ sinh mệnh và tình cảm.
Thẩm Phán giả chấp chưởng vũ trụ, diệt trừ tội ác, bảo vệ cho hàng ngàn, hàng vạn vũ trụ.
Tại một tầng riêng biệt trong không gian, sừng sững hai tòa đại điện to lớn, toát ra khí thế thần thánh và trang nghiêm.
“Sáng Thủy, ta quyết định luân hồi.” Thanh âm từ một tòa đại điện truyền đến, trước cửa đại điện có hai chữ to lớn, uy nghiêm – Thẩm Phán.
“Thẩm Phán, ngươi là vì truy tìm, cho rằng có tồn tại một cảnh giới mới?”
Thanh âm từ một tòa đại điện khác truyền đến, là thanh âm của nữ nhân. Trước cửa đại điện này cũng có hai chữ, chỉ là hai chữ này tỏa ra khí tức sinh mệnh – Sáng tạo.
“Đúng vậy, tại ức ức vạn năm trước, trong lòng ta đã có một chút cảm ngộ, nhưng lâu như vậy mà cũng không tiến thêm được chút nào, cho nên ta quyết định luân hồi chuyển thế.”
“A, vậy thì ngươi định mang theo trí nhớ để chuyển thế hay là phong ấn ký ức và tu vi?”
“Phong ấn, ta chỉ cần mang theo Thẩm Phán giả chi giới.”
“Ngươi định chuyển thế đến nơi nào? Là thế giới văn minh?”
“Cứ thuận theo tự nhiên. Ta cũng không biết nơi nào thích hợp với ta cả.”
“Ta sẽ theo dõi ngươi, tại lúc tối nguy hiểm, ta sẽ ra tay giúp.”
“Đa tạ! Ta đi đây!” Ngữ khí mang theo một chút ly biệt.
“Ta sẽ đợi ngươi trở lại, ta cảm thấy rất tịch mịch, sau khi ngươi đi cũng không còn ai nói chuyện cùng ta.” Trong lời nói có mang theo một tia bất đắc dĩ.
Vũ trụ thứ sáu, trên một khỏa tinh cầu.
Trên một đại lục tên là Thiên Vũ. Tại đây có vô số ma thú và rất nhiều địa phương nguy hiểm.
Ma thú nơi này sử dụng ma pháp. Căn cứ theo thuộc tính và giai vị, ma thú sử dụng ma pháp khác nhau. Từ nhất giai cho đến thập giai, giai vị càng cao thì trí tuệ ma thú càng cao. Ma thú đạt đến thập giai có trí tuệ tương đương loài người và có thể biến thân. Chỉ là trên đại lục này chưa ai thấy qua sự tồn tại của thập giai ma thú.
Loài người vì muốn đánh bại ma thú cũng đã nghiên cứu ra các phương pháp tu luyện khác nhau. Chủ yếu là vũ kỹ và ma pháp.
Vũ kỹ tu luyện chính là đấu khí, căn cứ vào đấu khí cao thấp chia ra làm: sơ cấp kiếm sĩ, trung cấp kiếm sĩ, cao cấp kiếm sĩ, đại kiếm sĩ, đại kiếm sư, kiếm thánh và kiếm thần. Cả đại lục đến nay chỉ tồn tại bảy vị kiếm thánh, hai vị kiếm thần. Màu sắc của đấu khí tùy theo cấp độ từ thấp đến cao, gồm có: bạch, lục, lam, chanh, hoàng, hồng và tử.
Ma pháp chính là do tự thân mỗi người cảm ứng tự nhiên, tự thân sử dụng các loại nguyên tố, căn cứ vào thuộc tính chia làm: quang, ám (bao gồm cả vong linh pháp sư), phong, hỏa, thổ, thủy và không gian. Tất cả gồm bảy loại ma pháp. Tu luyện ma pháp được gọi là ma pháp sư. Bởi vì ma pháp có phạm vi sát thương lớn cho nên ma pháp sư luôn là đối tượng được các quốc gia hết lòng chiêu dụ.
Tu vi ma pháp sư chia làm: sơ cấp ma pháp sư, trung cấp ma pháp sư, cao cấp ma pháp sư, ma đạo sĩ, ma đạo sư, đại ma đạo sư, thánh ma đạo sư và thần hàng sư. Tu luyện ma pháp thì thiên phú phải cực cao mới có thành tựu. Trên đại lục cũng chỉ có năm vị thánh ma đạo sư, nhưng lại không có ai đạt được tu vi thần hàng sư.
Đại lục chia làm ngũ đại đế quốc, phân biệt gồm: ở giữa là Phong Thần đế quốc, phía Đông là Thần Long đế quốc, phía Nam là Khải Đặc đế quốc, phía Tây là Á Đặc Lam đế quốc và phía Bắc gần với thú nhân chính là Lôi Đình đế quốc.
Trong đó Phong Thần đế quốc cường đại nhất, có ba vị kiếm thánh và một vị kiếm thần. Tiếp theo là Thần Long đế quốc có một vị kiếm thần. Mỗi quốc gia có một vị thánh ma đạo sư. Đây cũng là lực lượng giúp ngũ đại đế quốc có thể xưng hùng trên đại lục. Bởi vì Phong Thần đế quốc nằm ở giữa, nên cũng có tác dụng nhất định, kiềm chế tứ đại đế quốc gây ra chiến tranh. Các đại đế quốc đối với những người có thiên phú tu luyện đều tập trung bồi dưỡng, đồng thời còn có chính sách thu hút các cao thủ bên ngoài gia nhập.
[/align]
Phong Thần đế quốc Phong Thần thành.
Thiên Vũ đại lục, năm 881.
Năm nay tuyết rơi khắp nơi, cả Phong Thần thành đều được phủ thêm một lớp tuyết dày trắng xóa, vô cùng thanh khiết. Phong Thần thành là thành thị lớn nhất, phồn hoa nhất trên đại lục, dân số trong thành lên đến ngàn vạn. Nắm giữ tất cả quân đội Phong Thần đế quốc chính là nguyên soái.
Tại phủ đệ của nhất đẳng đế quốc đại công tước trong Phong Thần thành.
Phủ công tước cực kì to lớn, đại môn mở cửa suốt ngày đêm, có thể cho một lúc mười người sóng vai cùng bước vào. Phủ đệ như thế nhưng lại không có thủ vệ. Ngoài đại môn chỉ có hai bức tượng sư tử bằng đá, trông rất sinh động, trong mắt phảng phất hàn quang, uy phong lẫm liệt.
Trong một tòa tiểu viện u tĩnh tại phủ công tước.
Một bạch y thiếu phụ tuyệt mỹ đang ngồi trên một chiếc ghế đá. Tin rằng khi nàng nở nụ cười thì có thể làm không ít nam nhân phải điên đảo tâm hồn. Nàng xoa xoa hai tay lên cái bụng to của mình, khuôn mặt ánh lên nét cười của người sắp làm mẹ.
….
“Thiên Nhi à, ngươi đừng tiếp tục đi qua đi lại có được không? Dù gì ngươi cũng là đại tướng quân của đế quốc, là kiếm thánh trẻ tuổi nhất trên đại lục. Sao mà một chút kiên nhẫn cũng không có vậy chứ?” Một lão nhân dáng vẻ uy nghiêm đang ngồi giữa đại sảnh nói.
“Phụ thân, Băng Tuyết ở trong đã lâu như vậy, sao vẫn không có một chút tin tức gì?” Đáp lời ông là một nam tử trẻ tuổi, trên mặt đầy vẻ bồn chồn.
Vị lão nhân ngồi đó chính là nhất đẳng đế quốc nguyên soái, một trong hai kiếm thần trên đại lục.
Nam tử trẻ tuổi tên Lãng Đào Thiên, hiện là đế quốc đại tướng quân tam đẳng công tước, năm nay hai mươi tám tuổi, là vị kiếm thánh trẻ tuổi nhất đại lục.
“Không được, con phải vào xem sao.” Lãng Đào Thiên nôn nóng nói.
“Thiên nhi, ta biết con sắp làm cha nên rất kích động. Không cần lo lắng cho Băng Tuyết. Năm đó mẹ con sinh con ra, ta cũng là ngồi tại đây uống trà đợi.” Lão nhân đó cười ha ha nói.
“Nhưng con vẫn có chút không yên tâm.”
“Không có gì phải lo lắng, nào, lại đây uống chén nước, yên tĩnh một chút.”
“Lão gia, thiếu gia. Thiếu phu nhân đã hạ sinh một tiểu thiếu gia.” Một thanh âm hướng ra ngoài cửa phòng, mang chút gấp gáp truyền đến.
“Phụ thân, con đã có con. Con đã được làm cha.” Lãng Đào Thiên kích động kêu lên.
“Ha ha, tốt rồi, tốt rồi, Lãng Chấn Đông ta cũng đã có cháu, ha ha.”
Nhìn lão so với Lãng Đào Thiên còn kích động hơn.
“Nhìn này, đứa con rất giống ta, rất giống a.”
Lãng Đào Thiên hưng phấn nói.
“Này tiểu tử, đứa nhỏ này là con của ngươi cũng chính là cháu ta. Không giống ngươi thì giống ai. Nào đưa đứa nhỏ cho ta, ngươi đi xem Băng Tuyết thế nào.” Lãng Chấn Đông cũng cao hứng không kém.
“Băng Tuyết, không có việc gì chứ?” Lãng Đào Thiên vẻ mặt quan tâm, pha chút nhu tình hỏi.
“Không có việc gì, Thiên ca, chúng ta cũng phải đặt tên cho đứa nhỏ.” Vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc, nữ tử nhìn đứa nhỏ do mình mới sinh ra nhỏ nhẹ đáp.
“Điều này để cho phụ thân, để cho lão nhân gia làm chủ.”
“Đây là thế hệ thứ ba của Lãng gia, phải tìm cái tên thật hay. Nghĩ lại thật đáng tiếc, mẹ ngươi chết quá sớm, không kịp có cháu bồng. Ai!” Lão nhân có chút thương cảm nói.
“Trước kia, ta là một nhà thám hiểm, vào lúc đế quốc nguy nan, ta đã gia nhập quân đội. Nếu không thì bây giờ ta vẫn là một nhà thám hiểm. Đã vậy thì đặt tên là Lãng Thiên Nhai đi. Chân trời góc bể, đâu ta cũng tới.” Trên mặt lão nhân hiện lên vẻ suy tư, hướng về quá khứ.
Có lẽ đúng là vậy, lão nhân gia nói một câu ‘Chân trời góc biển, đâu ta cũng đi’ (thiên nhai hải giác, nhâm ngã sấm chi), đã quyết định Liễu Thiên Nhai sau này vì ‘tương hội vi thiên, ngàn vạn thương sanh’ mà bôn ba.
[/align]
Trong đại sảnh của công tước phủ có năm người đang ngồi. Ở phía trên là hai vị tuổi vào khoảng bốn mươi, năm mươi. Từ trên người bọn họ toát ra khí thế cường đại, có thể thấy được bọn họ chính là cường giả. Một vị là đế quốc nguyên soái - kiếm thần Lãng Chấn Đông. Vị kia là đế quốc tể tướng - thánh ma đạo sư, cũng là cha của Băng Tuyết - Băng Lưu Vân, thủy hệ thánh ma đạo sư.
Bên trái là một mỹ phụ khoảng chừng ba mươi tuổi, tên là Băng Học, mẫu thân của Băng Tuyết. Người này nguyên là con gái của tài vụ đại thần thuộc Á Đặc Lam đế quốc, một phong hệ đại ma đạo sư. Còn lại bên phải là hai vợ chồng Lãng Đào Thiên. Hôm nay bọn họ tranh luận chính là để cho tôn nhi duy nhất của hai nhà học vũ kỹ hay là học ma pháp.
Mà lúc này Lãng Thiên Nhai chỉ mới năm tuổi. Cậu bé vẫn còn đang ở trong tiểu viện chơi đùa, ngắm nhìn thực vật và mây bay trên trời. Từ lúc cậu lên hai tuổi, khi ở chung với người nhà cậu rất dễ thương, thích làm nũng. Nhưng khi ở một mình thì lại trầm tư. Sự tình này tịnh không có ai biết.
Hai năm trước đây, Lãng Thiên Nhai còn một mình bò chơi trong sân tiểu viện. Cậu bé bò khắp nơi, được một lúc, sau đó ngừng lại, dường như suy nghĩ vấn đề nào đó. Có lẽ khi ấy cậu cảm giác được điều gì, cũng có thể lúc đó còn quá nhỏ không biết cái gì.
Bây giờ cậu đã năm tuổi, được ông nội và phụ mẫu dạy dỗ cho nên đã biết rất nhiều chuyện, cậu cũng biết cái loại cảm giác khi hai tuổi đó là cái gì. Theo như lời ông nội nói, đó là một cảnh giới mà người tu luyện mơ tưởng, mong cầu.
Ba năm qua, mỗi lần Thiên Nhai tiến vào cái loại cảnh giới này thì trong cơ thể có một cỗ khí lưu di động, còn có rất nhiều quang điểm xung quanh thân thể cậu. Quang điểm sau khi tiến vào thân thể cũng bắt đầu lưu động, rồi dần dần tụ tập tại mi tâm. Cỗ khí tức sau đó lại chảy vào, tích tụ tại đan điền.
Trong ba năm, tại đan điền và mi tâm đều tự ngưng kết thành tinh thể. Tại mi tâm chính là tinh thể bảy màu, ở đan điền chỉ là một vết mờ mờ, nhìn không rõ hình dạng. Vì mỗi lần hai cỗ năng lượng lưu chuyển, tiểu Thiên Nhai cảm thấy vô cùng thoải mái, cho nên cũng không nói cho người nhà biết. Cũng vì vậy mà lưu lại một mối họa sau này.
“Thiên Nhai là tôn tử của Lãng gia, đương nhiên là học vũ kỹ, chẳng lẽ lại học cái thứ ma pháp vớ vẩn kia ư, lại còn chú ngữ, không phải là làm cho cháu ta khi cùng địch nhân chiến đấu không chiếm được tiên cơ sao?” Lãng lão gia tử này nói xong cũng có chút mất tự nhiên, hắn cũng hiểu được lý do mình nổi nóng. Do hắn nói không lại cái lão già kia.
“Đây mà là ngươi sao, ha ha ha...” Băng lão gia tử nhịn không được cười to.
“Có phải ngươi không tìm được lý do để cho cháu ta học cái thứ vũ kỹ vụng về kia không? Ha ha... Ngươi ngay cả nói còn không được, thì làm sao có khả năng dạy dỗ cháu cho tốt. Cho nên phải để Thiên Nhai theo ta học ma pháp.”
“Dựa vào cái gì học ma pháp của ngươi mà không học vũ kỹ của ta. Ta sẽ dạy cháu ta học vũ kỹ, ‘Thái Huyền Thánh Quang Khí’ và ‘Thái Hư Ngự Kiếm Lục’ chính là phương pháp tu luyện tối cao nhất của Lãng gia ta. Ngươi cũng đã nhìn thấy, Thiên nhi chưa tới ba mươi tuổi đã đạt cảnh giới kiếm thánh, nếu học ma pháp của ngươi thì học đến khi nào, hừ.” Lãng lão gia tử không phục, tức giận nói.
“Phụ thân, hai người đừng cãi nhau nữa, để cho Thiên Nhai học cả vũ kỹ lẫn ma pháp không được sao?” Lãng Đào Thiên thấy hai vị lão nhân gia cãi cọ nên bắt đầu đưa ra lời can ngăn.
“Không được.” Cả hai lão nhân đồng thời nói to.
“Thiên nhi, ngươi chính là vẫn đang ở cảnh giới kiếm thánh, ngươi không biết ma vũ song tu rất khó đạt tới cảnh giới chí cao sao? Hơn nữa, tu luyện như vậy, trong cơ thể còn có hai cỗ năng lượng bất đồng, chúng va chạm sẽ phát nổ. Ngươi chính là đang hại Thiên Nhai, ngươi biết không?” Lãng lão gia quay về phía con trai mình quát.
Lãng Đào Thiên vừa định nói, thì ngoài đại sảnh truyền đến thanh âm lo lắng của người hầu: “Lão gia, thiếu gia không ổn, thiếu gia, người...người...”
“Thiên Nhai làm sao, nói cho rõ ràng!” Nghe thấy cháu mình gặp chuyện không may, tất cả mọi người đều đứng lên, vẻ mặt khẩn trương.
“Tiểu thiếu gia bị hôn mê.”
“Hả, mau đi xem.” Lãng lão gia vận khởi đấu khí bay thẳng ra ngoài.
Khi mọi người chạy đến thì Thiên Nhai đang nằm trên giường, cơ thể run rẩy, trên trán mồ hôi túa ra ướt đẫm. Lãng Chấn Đông vội vàng đưa tay bắt mạch, vận công xem xét, không ngờ từ thân thể Thiên Nhai truyền ra một luồng kình khí hất tay lão bật ra.
“Phụ thân, sao rồi?” Lãng Đào Thiên lo lắng hỏi.
“Ta không sao!”
“Phụ thân, là con hỏi Thiên Nhai như thế nào rồi?” Lãng Đào Thiên vẻ mặt xấu hổ. Lãng Chấn Đông cũng không để ý.
“Kỳ quái. thật kỳ quái.” Lãng Chấn Đông thì thầm nói.
“Phụ thân, Thiên Nhai rốt cuộc là bị làm sao?” Băng Tuyết giọng đầy lo âu.
“Để ta đến xem.” Băng Lưu Vân vừa nói vừa bước tới.
Lãng Chấn Đông vội vàng ngăn cản: “Không được, đừng làm vậy.” Băng Lưu Vân cũng không hiểu nguyên do.
“Trên thân thể Thiên Nhai có hai cỗ kình khí rất mạnh, nếu ta đoán không sai, một cỗ là đấu khí, một cỗ là ma lực. Hai cỗ năng lượng này không ngừng va chạm nhau.” Lãng Chấn Đông nói.
“Con không dạy Thiên Nhai đấu khí, Tuyết nhi cũng không dạy Thiên Nhai ma pháp. Làm sao lại xảy ra chuyện này?” Lãng Đào Thiên vội vàng hỏi.
“Cho nên ta mới cảm thấy kỳ quái. Bình thường ta cũng không cảm giác được thân thể Thiên Nhai có đấu khí. Bình tĩnh, để cho ta suy nghĩ, đừng nóng vội.” Lãng Chấn Đông dù sao cũng là quân nhân của đế quốc, rất nhanh đã bình tĩnh lại.
“Nơi này là nơi nào thế nhỉ? Ta sao lại nằm mộng? Tại sao mỗi lần ta nằm mơ đều là đến chỗ này? Kỳ quái.” Thiên Nhai trong lòng thầm nghĩ.
“Phía trước hình như có một tòa cung điện, oa, thật là một tòa cung điện đồ sộ. So với hoàng cung đế quốc còn lớn hơn nhiều.” Thiên Nhai đi đến trước cung điện, không khỏi cảm thán nói. Hắn cũng thấy được phía trước cung điện có hai chữ to, uy nghiêm.
“Thẩm Phán, là ý nghĩa gì? A, ta đau đầu quá, đau quá...” vô số đoạn ký ức hiện lên, chạy qua trong đầu Thiên Nhai, nhưng cũng không rõ ràng lắm.
“A, lại nữa rồi, gia gia, phụ thân, mẫu thân, đầu con đau quá!” Vô luận thế nào, cho dù hắn kêu to đến đâu, cũng vẫn không ai trả lời. Nhưng đúng vào lúc này, hình như hắn chợt nhớ đến một vật gì.
“Hỗn độn Thẩm Phán, sao giống quyển sách đó thế?” Ý nghĩ mở sách ra xem vừa thoáng hiện ra trong đầu cậu thì quyển sách đã tự mình mở ra. Mỗi một tờ, mỗi một chữ giống như là khắc ở trong đầu. “Đây là chuyện gì? Làm thế nào ta lại nhớ kỹ như vậy, không có khả năng, ta chưa từng có ký ức nào như vậy, tại sao nó lại hiện lên rõ ràng.” Đầu óc Thiên Nhai cũng là một trận mơ hồ.
“Tại sao ta chỉ có thể bước được ba bước lên thai giai? Tại sao ta không tiến lên được nữa?” Thiên Nhai càng ngày càng mơ hồ. Ba năm qua, khi nằm mộng, cậu chính là luôn đến địa phương này, nhưng tòa cung điện cho đến hôm nay mới xuất hiện. “A, trên tay ta sao lại có Mai giới chỉ?”
Có quá nhiều điều không rõ ràng, làm cho Thiên Nhai muốn vứt bỏ ý nghĩ tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra, coi như đó là một giấc mộng mà thôi.
“Phụ thân, Thiên ca, trong tay trái của Thiên Nhai có mang Mai giới chỉ, hôm qua con cấp cho Thiên Nhai một cái thủ trạc, nhưng giờ lại không thấy đâu.” Băng Tuyết vẻ mặt nghi hoặc nói.
‘Đi, tới xem sao.” Giọng nói Lãng lão gia có vẻ mệt mỏi.
Từ khi Thiên Nhai hôn mê cho đến bây giờ đã ba tháng, mời vô số danh y, ngay cả danh y trong hoàng cung cũng đến, nhưng vẫn không có cách gì. Lãng gia từ trên xuống dưới không có ai vui vẻ. Mỗi người đều hiện lên vẻ mặt lo lắng.
“Thẩm Phán, vốn là ta không nên đả khai trí nhớ cho ngươi, nhưng bát giới vũ trụ đã bắt đầu xuất hiện hỗn loạn, ngươi phải tu luyện ‘Hỗn Độn Thẩm Phán’. Sau khi đến tầng thứ năm, mỗi lần ngươi tiến lên một giai tầng thì sẽ khôi phục được một phần trí nhớ, hy vọng ngươi khôi phục hoàn toàn trí nhớ trước khi xảy ra hỗn loạn lớn. Khi ngươi chuyển thế, ta đã giữ lại cảnh giới trước kia của ngươi, chỉ cần ngươi đủ năng lượng là tiến thêm một giai tầng.” Sáng Thủy thần nhìn Thiên Nhai đang ngồi tĩnh tọa dưới Thẩm Phán đại điện, trong lòng chậm rãi suy nghĩ.
[/align]
[/align]
Bát giới thủ hộ giả - Tác giả: Thiên Phong Địa Vũ.
Hắn vốn là thần tối cao nhất cùng tồn tại với vũ trụ. Hắn cùng với Sáng Thủy thần chấp chưởng bát giới bao gồm ngàn vạn vũ trụ. Vì truy cầu một cảnh giới cao hơn nên hắn chuyển thế luân hồi.
Sau khi luân hồi, hắn mới phát hiện từ thuở hỗn độn sơ khai, khi vũ trụ mới hình thành đã tồn tại một đại âm mưu.
Hắn có thể cùng tà ác đấu trí? Xem sau khi luân hồi hắn có thể đạt đến cảnh giới nào? Tất cả sẽ được thể hiện rõ...
[color=darkgreen]Quyển 1: Vận mệnh thức tỉnh
Chương 1: Luân hồi
Dịch: lyly_xiao
Biên tập: Ẩn khách
Nguồn: www.tangthuvien.com[/color]
Chương 1: Luân hồi
Dịch: lyly_xiao
Biên tập: Ẩn khách
Nguồn: www.tangthuvien.com[/color]
Từ thuở vũ trụ sơ khai cho tới nay, phân ra bát giới, mỗi giới gồm ba ngàn vũ trụ. Có vô số chúng sinh sống trong bát giới, tuân theo pháp tắc của bát giới. Mỗi một vũ trụ trong bát giới đều tuân theo quy tắc của riêng mình, không liên quan đến nhau.
Thế nhưng, ai có thể biết rằng, ở ngoài bát giới lại có một không gian riêng biệt. Nơi này chỉ có hai người, không, là hai vị thần, hai vị thần tối cao nhất của vũ trụ, Sáng Thủy thần và Thẩm Phán giả.
Sáng Thủy thần sáng tạo vũ trụ và các sinh linh, tạo cho bọn họ sinh mệnh và tình cảm.
Thẩm Phán giả chấp chưởng vũ trụ, diệt trừ tội ác, bảo vệ cho hàng ngàn, hàng vạn vũ trụ.
Tại một tầng riêng biệt trong không gian, sừng sững hai tòa đại điện to lớn, toát ra khí thế thần thánh và trang nghiêm.
“Sáng Thủy, ta quyết định luân hồi.” Thanh âm từ một tòa đại điện truyền đến, trước cửa đại điện có hai chữ to lớn, uy nghiêm – Thẩm Phán.
“Thẩm Phán, ngươi là vì truy tìm, cho rằng có tồn tại một cảnh giới mới?”
Thanh âm từ một tòa đại điện khác truyền đến, là thanh âm của nữ nhân. Trước cửa đại điện này cũng có hai chữ, chỉ là hai chữ này tỏa ra khí tức sinh mệnh – Sáng tạo.
“Đúng vậy, tại ức ức vạn năm trước, trong lòng ta đã có một chút cảm ngộ, nhưng lâu như vậy mà cũng không tiến thêm được chút nào, cho nên ta quyết định luân hồi chuyển thế.”
“A, vậy thì ngươi định mang theo trí nhớ để chuyển thế hay là phong ấn ký ức và tu vi?”
“Phong ấn, ta chỉ cần mang theo Thẩm Phán giả chi giới.”
“Ngươi định chuyển thế đến nơi nào? Là thế giới văn minh?”
“Cứ thuận theo tự nhiên. Ta cũng không biết nơi nào thích hợp với ta cả.”
“Ta sẽ theo dõi ngươi, tại lúc tối nguy hiểm, ta sẽ ra tay giúp.”
“Đa tạ! Ta đi đây!” Ngữ khí mang theo một chút ly biệt.
“Ta sẽ đợi ngươi trở lại, ta cảm thấy rất tịch mịch, sau khi ngươi đi cũng không còn ai nói chuyện cùng ta.” Trong lời nói có mang theo một tia bất đắc dĩ.
Vũ trụ thứ sáu, trên một khỏa tinh cầu.
Trên một đại lục tên là Thiên Vũ. Tại đây có vô số ma thú và rất nhiều địa phương nguy hiểm.
Ma thú nơi này sử dụng ma pháp. Căn cứ theo thuộc tính và giai vị, ma thú sử dụng ma pháp khác nhau. Từ nhất giai cho đến thập giai, giai vị càng cao thì trí tuệ ma thú càng cao. Ma thú đạt đến thập giai có trí tuệ tương đương loài người và có thể biến thân. Chỉ là trên đại lục này chưa ai thấy qua sự tồn tại của thập giai ma thú.
Loài người vì muốn đánh bại ma thú cũng đã nghiên cứu ra các phương pháp tu luyện khác nhau. Chủ yếu là vũ kỹ và ma pháp.
Vũ kỹ tu luyện chính là đấu khí, căn cứ vào đấu khí cao thấp chia ra làm: sơ cấp kiếm sĩ, trung cấp kiếm sĩ, cao cấp kiếm sĩ, đại kiếm sĩ, đại kiếm sư, kiếm thánh và kiếm thần. Cả đại lục đến nay chỉ tồn tại bảy vị kiếm thánh, hai vị kiếm thần. Màu sắc của đấu khí tùy theo cấp độ từ thấp đến cao, gồm có: bạch, lục, lam, chanh, hoàng, hồng và tử.
Ma pháp chính là do tự thân mỗi người cảm ứng tự nhiên, tự thân sử dụng các loại nguyên tố, căn cứ vào thuộc tính chia làm: quang, ám (bao gồm cả vong linh pháp sư), phong, hỏa, thổ, thủy và không gian. Tất cả gồm bảy loại ma pháp. Tu luyện ma pháp được gọi là ma pháp sư. Bởi vì ma pháp có phạm vi sát thương lớn cho nên ma pháp sư luôn là đối tượng được các quốc gia hết lòng chiêu dụ.
Tu vi ma pháp sư chia làm: sơ cấp ma pháp sư, trung cấp ma pháp sư, cao cấp ma pháp sư, ma đạo sĩ, ma đạo sư, đại ma đạo sư, thánh ma đạo sư và thần hàng sư. Tu luyện ma pháp thì thiên phú phải cực cao mới có thành tựu. Trên đại lục cũng chỉ có năm vị thánh ma đạo sư, nhưng lại không có ai đạt được tu vi thần hàng sư.
Đại lục chia làm ngũ đại đế quốc, phân biệt gồm: ở giữa là Phong Thần đế quốc, phía Đông là Thần Long đế quốc, phía Nam là Khải Đặc đế quốc, phía Tây là Á Đặc Lam đế quốc và phía Bắc gần với thú nhân chính là Lôi Đình đế quốc.
Trong đó Phong Thần đế quốc cường đại nhất, có ba vị kiếm thánh và một vị kiếm thần. Tiếp theo là Thần Long đế quốc có một vị kiếm thần. Mỗi quốc gia có một vị thánh ma đạo sư. Đây cũng là lực lượng giúp ngũ đại đế quốc có thể xưng hùng trên đại lục. Bởi vì Phong Thần đế quốc nằm ở giữa, nên cũng có tác dụng nhất định, kiềm chế tứ đại đế quốc gây ra chiến tranh. Các đại đế quốc đối với những người có thiên phú tu luyện đều tập trung bồi dưỡng, đồng thời còn có chính sách thu hút các cao thủ bên ngoài gia nhập.
[/align]
[color=darkgreen]Quyển 1: Vận mệnh thức tỉnh[/color][color=darkgreen]
Chương 2: Trọng sanh
Dịch: lyly_xiao
Biên dịch: linhlan
Biên tập: Ẩn khách
Nguồn: www.tangthuvien.com[/color]
Chương 2: Trọng sanh
Dịch: lyly_xiao
Biên dịch: linhlan
Biên tập: Ẩn khách
Nguồn: www.tangthuvien.com[/color]
Phong Thần đế quốc Phong Thần thành.
Thiên Vũ đại lục, năm 881.
Năm nay tuyết rơi khắp nơi, cả Phong Thần thành đều được phủ thêm một lớp tuyết dày trắng xóa, vô cùng thanh khiết. Phong Thần thành là thành thị lớn nhất, phồn hoa nhất trên đại lục, dân số trong thành lên đến ngàn vạn. Nắm giữ tất cả quân đội Phong Thần đế quốc chính là nguyên soái.
Tại phủ đệ của nhất đẳng đế quốc đại công tước trong Phong Thần thành.
Phủ công tước cực kì to lớn, đại môn mở cửa suốt ngày đêm, có thể cho một lúc mười người sóng vai cùng bước vào. Phủ đệ như thế nhưng lại không có thủ vệ. Ngoài đại môn chỉ có hai bức tượng sư tử bằng đá, trông rất sinh động, trong mắt phảng phất hàn quang, uy phong lẫm liệt.
Trong một tòa tiểu viện u tĩnh tại phủ công tước.
Một bạch y thiếu phụ tuyệt mỹ đang ngồi trên một chiếc ghế đá. Tin rằng khi nàng nở nụ cười thì có thể làm không ít nam nhân phải điên đảo tâm hồn. Nàng xoa xoa hai tay lên cái bụng to của mình, khuôn mặt ánh lên nét cười của người sắp làm mẹ.
….
“Thiên Nhi à, ngươi đừng tiếp tục đi qua đi lại có được không? Dù gì ngươi cũng là đại tướng quân của đế quốc, là kiếm thánh trẻ tuổi nhất trên đại lục. Sao mà một chút kiên nhẫn cũng không có vậy chứ?” Một lão nhân dáng vẻ uy nghiêm đang ngồi giữa đại sảnh nói.
“Phụ thân, Băng Tuyết ở trong đã lâu như vậy, sao vẫn không có một chút tin tức gì?” Đáp lời ông là một nam tử trẻ tuổi, trên mặt đầy vẻ bồn chồn.
Vị lão nhân ngồi đó chính là nhất đẳng đế quốc nguyên soái, một trong hai kiếm thần trên đại lục.
Nam tử trẻ tuổi tên Lãng Đào Thiên, hiện là đế quốc đại tướng quân tam đẳng công tước, năm nay hai mươi tám tuổi, là vị kiếm thánh trẻ tuổi nhất đại lục.
“Không được, con phải vào xem sao.” Lãng Đào Thiên nôn nóng nói.
“Thiên nhi, ta biết con sắp làm cha nên rất kích động. Không cần lo lắng cho Băng Tuyết. Năm đó mẹ con sinh con ra, ta cũng là ngồi tại đây uống trà đợi.” Lão nhân đó cười ha ha nói.
“Nhưng con vẫn có chút không yên tâm.”
“Không có gì phải lo lắng, nào, lại đây uống chén nước, yên tĩnh một chút.”
“Lão gia, thiếu gia. Thiếu phu nhân đã hạ sinh một tiểu thiếu gia.” Một thanh âm hướng ra ngoài cửa phòng, mang chút gấp gáp truyền đến.
“Phụ thân, con đã có con. Con đã được làm cha.” Lãng Đào Thiên kích động kêu lên.
“Ha ha, tốt rồi, tốt rồi, Lãng Chấn Đông ta cũng đã có cháu, ha ha.”
Nhìn lão so với Lãng Đào Thiên còn kích động hơn.
“Nhìn này, đứa con rất giống ta, rất giống a.”
Lãng Đào Thiên hưng phấn nói.
“Này tiểu tử, đứa nhỏ này là con của ngươi cũng chính là cháu ta. Không giống ngươi thì giống ai. Nào đưa đứa nhỏ cho ta, ngươi đi xem Băng Tuyết thế nào.” Lãng Chấn Đông cũng cao hứng không kém.
“Băng Tuyết, không có việc gì chứ?” Lãng Đào Thiên vẻ mặt quan tâm, pha chút nhu tình hỏi.
“Không có việc gì, Thiên ca, chúng ta cũng phải đặt tên cho đứa nhỏ.” Vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc, nữ tử nhìn đứa nhỏ do mình mới sinh ra nhỏ nhẹ đáp.
“Điều này để cho phụ thân, để cho lão nhân gia làm chủ.”
“Đây là thế hệ thứ ba của Lãng gia, phải tìm cái tên thật hay. Nghĩ lại thật đáng tiếc, mẹ ngươi chết quá sớm, không kịp có cháu bồng. Ai!” Lão nhân có chút thương cảm nói.
“Trước kia, ta là một nhà thám hiểm, vào lúc đế quốc nguy nan, ta đã gia nhập quân đội. Nếu không thì bây giờ ta vẫn là một nhà thám hiểm. Đã vậy thì đặt tên là Lãng Thiên Nhai đi. Chân trời góc bể, đâu ta cũng tới.” Trên mặt lão nhân hiện lên vẻ suy tư, hướng về quá khứ.
Có lẽ đúng là vậy, lão nhân gia nói một câu ‘Chân trời góc biển, đâu ta cũng đi’ (thiên nhai hải giác, nhâm ngã sấm chi), đã quyết định Liễu Thiên Nhai sau này vì ‘tương hội vi thiên, ngàn vạn thương sanh’ mà bôn ba.
[/align]
[color=darkgreen]Quyển 1: Vận mệnh thức tỉnh - Chương 3: Thiên phú
Dịch: lyly_xiao
Biên dịch: linhlan
Biên tập: Ẩn khách
Nguồn: www.tangthuvien.com[/color]
Thiên Vũ đại lục, năm 886.Dịch: lyly_xiao
Biên dịch: linhlan
Biên tập: Ẩn khách
Nguồn: www.tangthuvien.com[/color]
Trong đại sảnh của công tước phủ có năm người đang ngồi. Ở phía trên là hai vị tuổi vào khoảng bốn mươi, năm mươi. Từ trên người bọn họ toát ra khí thế cường đại, có thể thấy được bọn họ chính là cường giả. Một vị là đế quốc nguyên soái - kiếm thần Lãng Chấn Đông. Vị kia là đế quốc tể tướng - thánh ma đạo sư, cũng là cha của Băng Tuyết - Băng Lưu Vân, thủy hệ thánh ma đạo sư.
Bên trái là một mỹ phụ khoảng chừng ba mươi tuổi, tên là Băng Học, mẫu thân của Băng Tuyết. Người này nguyên là con gái của tài vụ đại thần thuộc Á Đặc Lam đế quốc, một phong hệ đại ma đạo sư. Còn lại bên phải là hai vợ chồng Lãng Đào Thiên. Hôm nay bọn họ tranh luận chính là để cho tôn nhi duy nhất của hai nhà học vũ kỹ hay là học ma pháp.
Mà lúc này Lãng Thiên Nhai chỉ mới năm tuổi. Cậu bé vẫn còn đang ở trong tiểu viện chơi đùa, ngắm nhìn thực vật và mây bay trên trời. Từ lúc cậu lên hai tuổi, khi ở chung với người nhà cậu rất dễ thương, thích làm nũng. Nhưng khi ở một mình thì lại trầm tư. Sự tình này tịnh không có ai biết.
Hai năm trước đây, Lãng Thiên Nhai còn một mình bò chơi trong sân tiểu viện. Cậu bé bò khắp nơi, được một lúc, sau đó ngừng lại, dường như suy nghĩ vấn đề nào đó. Có lẽ khi ấy cậu cảm giác được điều gì, cũng có thể lúc đó còn quá nhỏ không biết cái gì.
Bây giờ cậu đã năm tuổi, được ông nội và phụ mẫu dạy dỗ cho nên đã biết rất nhiều chuyện, cậu cũng biết cái loại cảm giác khi hai tuổi đó là cái gì. Theo như lời ông nội nói, đó là một cảnh giới mà người tu luyện mơ tưởng, mong cầu.
Ba năm qua, mỗi lần Thiên Nhai tiến vào cái loại cảnh giới này thì trong cơ thể có một cỗ khí lưu di động, còn có rất nhiều quang điểm xung quanh thân thể cậu. Quang điểm sau khi tiến vào thân thể cũng bắt đầu lưu động, rồi dần dần tụ tập tại mi tâm. Cỗ khí tức sau đó lại chảy vào, tích tụ tại đan điền.
Trong ba năm, tại đan điền và mi tâm đều tự ngưng kết thành tinh thể. Tại mi tâm chính là tinh thể bảy màu, ở đan điền chỉ là một vết mờ mờ, nhìn không rõ hình dạng. Vì mỗi lần hai cỗ năng lượng lưu chuyển, tiểu Thiên Nhai cảm thấy vô cùng thoải mái, cho nên cũng không nói cho người nhà biết. Cũng vì vậy mà lưu lại một mối họa sau này.
“Thiên Nhai là tôn tử của Lãng gia, đương nhiên là học vũ kỹ, chẳng lẽ lại học cái thứ ma pháp vớ vẩn kia ư, lại còn chú ngữ, không phải là làm cho cháu ta khi cùng địch nhân chiến đấu không chiếm được tiên cơ sao?” Lãng lão gia tử này nói xong cũng có chút mất tự nhiên, hắn cũng hiểu được lý do mình nổi nóng. Do hắn nói không lại cái lão già kia.
“Đây mà là ngươi sao, ha ha ha...” Băng lão gia tử nhịn không được cười to.
“Có phải ngươi không tìm được lý do để cho cháu ta học cái thứ vũ kỹ vụng về kia không? Ha ha... Ngươi ngay cả nói còn không được, thì làm sao có khả năng dạy dỗ cháu cho tốt. Cho nên phải để Thiên Nhai theo ta học ma pháp.”
“Dựa vào cái gì học ma pháp của ngươi mà không học vũ kỹ của ta. Ta sẽ dạy cháu ta học vũ kỹ, ‘Thái Huyền Thánh Quang Khí’ và ‘Thái Hư Ngự Kiếm Lục’ chính là phương pháp tu luyện tối cao nhất của Lãng gia ta. Ngươi cũng đã nhìn thấy, Thiên nhi chưa tới ba mươi tuổi đã đạt cảnh giới kiếm thánh, nếu học ma pháp của ngươi thì học đến khi nào, hừ.” Lãng lão gia tử không phục, tức giận nói.
“Phụ thân, hai người đừng cãi nhau nữa, để cho Thiên Nhai học cả vũ kỹ lẫn ma pháp không được sao?” Lãng Đào Thiên thấy hai vị lão nhân gia cãi cọ nên bắt đầu đưa ra lời can ngăn.
“Không được.” Cả hai lão nhân đồng thời nói to.
“Thiên nhi, ngươi chính là vẫn đang ở cảnh giới kiếm thánh, ngươi không biết ma vũ song tu rất khó đạt tới cảnh giới chí cao sao? Hơn nữa, tu luyện như vậy, trong cơ thể còn có hai cỗ năng lượng bất đồng, chúng va chạm sẽ phát nổ. Ngươi chính là đang hại Thiên Nhai, ngươi biết không?” Lãng lão gia quay về phía con trai mình quát.
Lãng Đào Thiên vừa định nói, thì ngoài đại sảnh truyền đến thanh âm lo lắng của người hầu: “Lão gia, thiếu gia không ổn, thiếu gia, người...người...”
“Thiên Nhai làm sao, nói cho rõ ràng!” Nghe thấy cháu mình gặp chuyện không may, tất cả mọi người đều đứng lên, vẻ mặt khẩn trương.
“Tiểu thiếu gia bị hôn mê.”
“Hả, mau đi xem.” Lãng lão gia vận khởi đấu khí bay thẳng ra ngoài.
[color=darkgreen]Quyển 1: Vận mệnh thức tỉnh
Chương 4: Mộng cảnh.
Dịch: lyly_xiao
Biên dịch: linhlan
Biên tập: Ẩn khách
Nguồn: www.tangthuvien.com
[/color]
Chương 4: Mộng cảnh.
Dịch: lyly_xiao
Biên dịch: linhlan
Biên tập: Ẩn khách
Nguồn: www.tangthuvien.com
[/color]
Khi mọi người chạy đến thì Thiên Nhai đang nằm trên giường, cơ thể run rẩy, trên trán mồ hôi túa ra ướt đẫm. Lãng Chấn Đông vội vàng đưa tay bắt mạch, vận công xem xét, không ngờ từ thân thể Thiên Nhai truyền ra một luồng kình khí hất tay lão bật ra.
“Phụ thân, sao rồi?” Lãng Đào Thiên lo lắng hỏi.
“Ta không sao!”
“Phụ thân, là con hỏi Thiên Nhai như thế nào rồi?” Lãng Đào Thiên vẻ mặt xấu hổ. Lãng Chấn Đông cũng không để ý.
“Kỳ quái. thật kỳ quái.” Lãng Chấn Đông thì thầm nói.
“Phụ thân, Thiên Nhai rốt cuộc là bị làm sao?” Băng Tuyết giọng đầy lo âu.
“Để ta đến xem.” Băng Lưu Vân vừa nói vừa bước tới.
Lãng Chấn Đông vội vàng ngăn cản: “Không được, đừng làm vậy.” Băng Lưu Vân cũng không hiểu nguyên do.
“Trên thân thể Thiên Nhai có hai cỗ kình khí rất mạnh, nếu ta đoán không sai, một cỗ là đấu khí, một cỗ là ma lực. Hai cỗ năng lượng này không ngừng va chạm nhau.” Lãng Chấn Đông nói.
“Con không dạy Thiên Nhai đấu khí, Tuyết nhi cũng không dạy Thiên Nhai ma pháp. Làm sao lại xảy ra chuyện này?” Lãng Đào Thiên vội vàng hỏi.
“Cho nên ta mới cảm thấy kỳ quái. Bình thường ta cũng không cảm giác được thân thể Thiên Nhai có đấu khí. Bình tĩnh, để cho ta suy nghĩ, đừng nóng vội.” Lãng Chấn Đông dù sao cũng là quân nhân của đế quốc, rất nhanh đã bình tĩnh lại.
“Nơi này là nơi nào thế nhỉ? Ta sao lại nằm mộng? Tại sao mỗi lần ta nằm mơ đều là đến chỗ này? Kỳ quái.” Thiên Nhai trong lòng thầm nghĩ.
“Phía trước hình như có một tòa cung điện, oa, thật là một tòa cung điện đồ sộ. So với hoàng cung đế quốc còn lớn hơn nhiều.” Thiên Nhai đi đến trước cung điện, không khỏi cảm thán nói. Hắn cũng thấy được phía trước cung điện có hai chữ to, uy nghiêm.
“Thẩm Phán, là ý nghĩa gì? A, ta đau đầu quá, đau quá...” vô số đoạn ký ức hiện lên, chạy qua trong đầu Thiên Nhai, nhưng cũng không rõ ràng lắm.
“A, lại nữa rồi, gia gia, phụ thân, mẫu thân, đầu con đau quá!” Vô luận thế nào, cho dù hắn kêu to đến đâu, cũng vẫn không ai trả lời. Nhưng đúng vào lúc này, hình như hắn chợt nhớ đến một vật gì.
“Hỗn độn Thẩm Phán, sao giống quyển sách đó thế?” Ý nghĩ mở sách ra xem vừa thoáng hiện ra trong đầu cậu thì quyển sách đã tự mình mở ra. Mỗi một tờ, mỗi một chữ giống như là khắc ở trong đầu. “Đây là chuyện gì? Làm thế nào ta lại nhớ kỹ như vậy, không có khả năng, ta chưa từng có ký ức nào như vậy, tại sao nó lại hiện lên rõ ràng.” Đầu óc Thiên Nhai cũng là một trận mơ hồ.
“Tại sao ta chỉ có thể bước được ba bước lên thai giai? Tại sao ta không tiến lên được nữa?” Thiên Nhai càng ngày càng mơ hồ. Ba năm qua, khi nằm mộng, cậu chính là luôn đến địa phương này, nhưng tòa cung điện cho đến hôm nay mới xuất hiện. “A, trên tay ta sao lại có Mai giới chỉ?”
Có quá nhiều điều không rõ ràng, làm cho Thiên Nhai muốn vứt bỏ ý nghĩ tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra, coi như đó là một giấc mộng mà thôi.
“Phụ thân, Thiên ca, trong tay trái của Thiên Nhai có mang Mai giới chỉ, hôm qua con cấp cho Thiên Nhai một cái thủ trạc, nhưng giờ lại không thấy đâu.” Băng Tuyết vẻ mặt nghi hoặc nói.
‘Đi, tới xem sao.” Giọng nói Lãng lão gia có vẻ mệt mỏi.
Từ khi Thiên Nhai hôn mê cho đến bây giờ đã ba tháng, mời vô số danh y, ngay cả danh y trong hoàng cung cũng đến, nhưng vẫn không có cách gì. Lãng gia từ trên xuống dưới không có ai vui vẻ. Mỗi người đều hiện lên vẻ mặt lo lắng.
“Thẩm Phán, vốn là ta không nên đả khai trí nhớ cho ngươi, nhưng bát giới vũ trụ đã bắt đầu xuất hiện hỗn loạn, ngươi phải tu luyện ‘Hỗn Độn Thẩm Phán’. Sau khi đến tầng thứ năm, mỗi lần ngươi tiến lên một giai tầng thì sẽ khôi phục được một phần trí nhớ, hy vọng ngươi khôi phục hoàn toàn trí nhớ trước khi xảy ra hỗn loạn lớn. Khi ngươi chuyển thế, ta đã giữ lại cảnh giới trước kia của ngươi, chỉ cần ngươi đủ năng lượng là tiến thêm một giai tầng.” Sáng Thủy thần nhìn Thiên Nhai đang ngồi tĩnh tọa dưới Thẩm Phán đại điện, trong lòng chậm rãi suy nghĩ.
[/align]
[/align]
Giữ mãi trong tim một bóng hình
Trở thành lãng tử vô tình mỹ nhân.
Tình yêu đong nặng bao cân
Mà đời trả giá trăm ngàn đắng cay.
Trở thành lãng tử vô tình mỹ nhân.
Tình yêu đong nặng bao cân
Mà đời trả giá trăm ngàn đắng cay.