Tinh thần của Âu Dương Nguyệt Nhi hình như đã được khôi phục so với trước kia khá hơn rất nhiều, điều làm cho Âu Dương Lâm và Diệp Tử Mai vui mừng lẫn sợ hãi chính là đại minh tinh Âu Dương Nguyệt Nhi trước kia hình như đã biến mất, thay vào đó là một người gần gũi với mọi người, đối với mọi người mà nói thì đây là chuyện tốt, mặc dù không biết tại sao Âu Dương Nguyệt Nhi lại thay đổi nhanh chóng như vậy, mọi người đoán rằng rất có thể sự tình trải qua mấy ngày nay hẳnn là có liên quan đến Mười Một, bời vì mọi người đều phát hiện Âu Dương Nguyệt Nhi đặc biệt đối với Mười Một có vẻ thân mật, mặc dù Mười Một vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, bộ dáng như không quan tâm đến mọi chuyện nhưng nàng cũng không màng đến. Cũng may Âu Dương Lâm và Diệp Tử Mai không có hỏi tới, nếu Âu Dương Nguyệt Nhi không chịu nói thì bọn họ cũng chỉ có nhắm mắt ngậm miệng, bọn họ cũng không có dại dột đi hỏi Mười Một.
Người duy nhất mất hứng chỉ có Trần Tang, mấy ngày này Âu Dương Nguyệt Nhi đi ra khỏi cửa bất kể là đi mỹ viện hay đi dạo chơi mua sắm, Mười Một cũng đều đi theo bên cạnh nàng, vốn chuyện này cũng không có gì là to lớn, nhưng lại khiến cho Trần Tang không được vừa mắt, Âu Dương Nguyệt Nhi mỗi lần mua quần áo đều hỏi trước Mười Một nhìn xem có được hay không, thấy Mười Một không có đáp nàng mới quay đầu đi hỏi Âu Dương Lâm và Diệp Tử Mai, về phần Trần Tang, Âu Dương Nguyệt Nhi hoàn toàn không có để ý đến hắn, càng không cần phải hỏi ý kiến hắn.
Đối với Mười Một, Trần Tang đã hận thấu xương, bất quá hắn có thể chịu được, mặc dù từ trong nước vừa điều một nhóm bảo vệ tới đây bảo vệ hắn, nghe nói trong đó có một bảo vệ rất có danh tiếng, nhưng hắn vẫn không dám làm đối thủ của Mười Một, thủ đoạn máu lạnh của Mười Một ngày đó khiến hắn đến nay vẫn còn sợ hãi, cũng may là Trần Tang thông minh, nếu không Mười Một sẽ không quan tâm hắn là con của ai mà đã sớm cho hắn một đao giết đi rồi.
Thời gian biểu diễn ngày càng tới gần khiến thời gian của Âu Dương Nguyệt Nhi cũng rất hạn hẹp, mỗi ngày ngoài đi mỹ viện, tập vũ đạo và luyện thanh thì ngay cả thời gian mua sắm cũng đều không có
Cùng lúc đó, mọi người cũng càng ngày càng lo lắng, thời gian biểu diễn càng ngày càng đến gần, chỉ cần biểu diễn xong Âu Dương Nguyệt Nhi sẽ trở về Long quốc, ai cũng biết Vong Linh muốn ra tay đoan chắc chỉ có ở hai ngày này, giữa mọi người cũng chỉ có Mười Một không biểu hiện ra thần sắc lo lo lắng.
- Ca, Mười Một.
Âu Dương Nguyệt Nhi vừa mới luyện xong vũ đạo tắm rửa đi ra, mùi u hương thanh nhã kia ngoại trừ Mười Một và Âu Dương Lâm thì tất cả nam giới ở đây cũng đều bị ngẩn ngơ.
Âu Dương Lâm còn chưa có đứng dậy. Trần Tang vội vàng đi tới cười nói :
- Đi dạo? sao thế? Không được vui sao ? để Mười Một thay ta đi là được rồi
- Có thể chứ? Chỉ cần Nguyệt Nhi muốn đi đến chỗ nào, núi đao biển lửa ta cũng đi cùng muội.
Âu Dương Nguyệt Nhi cười cười với hắn, ai cũng đều có thể nhìn ra là nàng đang cười hời hợt, chỉ có Trần Tang lại lô ra bộ dáng hí hửng tự sướng.
Âu Dương Lâm cười khổ bị nàng lôi đi, Mười Một và Diệp Tử Mai cùng đám bảo vệ cũng theo sát phía sau
Trần Tang lần này ngoại lệ không có đi sát theo bên người Âu Dương Nguyệt Nhi, mà là đi sau đám người Mười Một một khoảng cách
Trần Tang phát tay ý như bảo tên bảo vệ kia không nên nói chuyện, mục quang âm hiểm nhìn chằm chằm Âu Dương Nguyệt Nhi, nghiến răng thấp giọng nói:
- Mẹ kiếp! nếu không cố kỵ thân phận của cha của cô ta, lão tử đã sớm thịt nàng rồi
- Không cần, yên tâm , sau khi trở về nước nàng không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu.
Mười Một đi ở phía trước có chút nghiêng đầu qua, ánh mắt liếc sang bên này. Trần Tang lại càng hoảng sợ lập tức không dám nói nữa, sau khi Mười Một thu hồi ánh mắt trở lại, Trần Tang mới cắn chặt hàm răng hung hăng nhìn chằm chằm theo bóng lưng của Mười Một
Âu Dương Nguyệt Nhi và Âu Dương Lâm cùng Diệp Tử Mai đi trước cười nói vui vẻ, đột nhiên lúc này Mười Một cảm thấy một hơi thở nguy hiểm, lập tức phi thân nhào tới, ôm lấy Âu Dương Nguyệt Nhi còn chưa có phản ứng lăn tròn trên mặt đất.
Âu Dương Lâm và đám bảo vệ lập tức có phản ứng, tất cả ngồi xổm xuống. Âu Dương Lâm nhìn Mười Một bằng ánh mắt cảm kích, vừa rồi nếu không phải có Mười Một vồ lấy Âu Dương Nguyệt Nhi va vào hắn, thì lúc này viên tử đạn kia đã bắn trúng hắn.
Đám bảo vệ nhô lên nửa cái đầu, đưa con mắt nhìn xuống dưới của sổ tìm kiếm dấu vết của hung thủ, trong đó chỉ có một người bảo vệ tên là Dịệt, hắn đưa con mắt chin chăm chăm về phía Mười Một, lộ ra vẻ mặt thâm tư.
- Hắn đi rồi.
Lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thời đối với dự cảm của Mười Một cũng càng them bội phục, Mười Một đưa mắt nhìn Diệt, bốn mắt nhìn nhau, một ánh mắt lãnh đạm, một ánh mắt rực lửa.
Trần Tang từ khi nghe thấy tiếng súng thì bò trên mặt đất kêu to, lúc này mới đứng dậy chạy đến bên cạnh Âu Dương Nguyệt Nhi biểu hiện ra vẻ mặt quan tâm
Âu Dương Nguyệt Nhi tuy ngoài miệng vẫn nói chuyện với mọi người, nhưng con mắt vẫn nhìn lên Mười Một
Tiếp xúc với Mười Một càng lâu, nàng lại càng không hiểu hắn.rốt cục Mười Một là cái dạng người gì? Ban đầu nàng tưởng rằng nhìn Mười Một không phải là một người bảo vệ, máu lạnh lại tàn khốc. nhưng sau đó nàng lại phát hiện Mười Một cũng không phải là người như thế, ít nhất hắn đối với nàng thủy chung không rời, bất kể có chuyện gì Mười Một cũng đều rất tỉnh táo, cho dù kề sát với nguy hiểm, hắn vẫn rất bình tĩnh và tìm cách giải quyết, Trần Tang so với Mười Một thì càng khập khiễng, ít nhất Mười Một không giống hắn, gặp phải chuyện nhỏ gì là hô to kêu gào lên như vậy. Trong nhận thức của nàng, hình như không có gì làm Mười Một sợ hãi, ngay cả mấy bộ xương khô hắn cũng trực tiếp dùng tay quẳng đi. Mười Một rất côc độc, hắn rất thích yên lặng ngồi yên một chỗ, cũng không thích nói nhiều với mọi người, một khi hắn tự mình nhận định sự việc. bất kể người khác phản đối như thế nào, hắn cũng đều làm theo ý của mình, giống như cái mông trúng độc của nàng……Mười Một cũng rất thông minh, thường thường tài năng được biểu lộ khi tìm biện pháp sinh tồn lúc nguy cấp.
Nhưng tiếp xúc với Mười Một càng lâu, Âu Dương Nguyệt Nhi lại càng tin rằng đây không phải là con người thật của Mười Một, thậm chí nàng có một loại cảm giác, Mười Một đem chôn vùi bản thân mình rất sâu rất sâu, sâu đến nỗi ngay cả bản thân hắn cũng bới không ra
Mười Một giống như một đám sương mù, càng muốn đến gần hắn lại càng không thấy rõ, cuối cũng ngay cả bản thân mình cũng bị lạc đường, tìm không ra phương hướng.
Âu Dương Lâm đánh thức nàng bừng tỉnh từ mớ tư tưởng hỗn loạn.
Lần ám sát này chỉ là một màn kịch, chỉ có Mười Một mới biết được đây là Vong Linh khiêu chiến với hắn, sau này là những ngày không tươi đẹp.
Mọi người cũng rất ngạc nhiên, đặc biệt là Âu Dương Lâm, bọn họ đều biết là gan của Âu Dương Nguyệt Nhi rất nhỏ, một khi đã bị dọa hoảng sợ là dễ dàng khóc, nhưng lúc này bất ngờ chưa hề thấy nàng khóc, cũng không có biểu hiện hoảng sợ.
Mặc kệ chuyển biến của Âu Dương Nguyệt Nhi là tốt hay xấu, ít nhất thì Âu Dương Lâm vui mừng vì muội muội của mình rốt cục đã trưởng thành, không giống như tiểu nha đầu trước đâu cả ngày nhõng nhẽo theo hắn khóc lóc.
Có lẽ hết thảy mọi công lao này đều do Mười Một, ánh mắt của Âu Dương Lâm đã sớm nhìn ra thay đổi của muội muội đối với Mười Một, nhưng hắn biết hai người bọn họ không thể nào có kết quả.
Không chỉ có áp lực từ gia đình và trưởng bối, áp lực lớn nhất chính là Mười Một…..
Mười Một giống như một đám sương, vĩnh viễn không nhìn thấy, không thể chạm vào.
Quyển 2: Song Trọng Nhiệm Vụ
Chương 73 : Sát Thủ Đối Quyết – Thượng
Dịch: Chengsad
Biên dịch: Chengsad
Biên tập: Chengsad
Nguồn: www.tangthuvien.com
[align=left]- Mười Một, cám ơn anh lại cứu tôi một mạng .
Bên trong xe Âu Dương Lâm vươn một tay đến Mười Một, Mười Một thản nhiên liếc mắt nhìn hắn một cái, liền cúi đầu không nói một lời. Âu Dương Lâm lơ đễnh thu tay lại, đối với thói quen lạnh lùng của Mười Một hắn sớm đã quen rồi.
Âu Dương Nguyệt Nhi sợ Âu Dương Lâm xấu hổ, kéo tay hắn giải thích nói :
- Ca! tính tình của Mười Một như thế.
Âu Dương Lâm vuốt ve tóc nàng yêu thương cười nói :
- Huynh biết
Lúc này Trần Tang xen miệng vào hỏi :
- Nguyệt Nhi cơm nước xong muội muốn đi dao ở đâu?
Âu Dương Lâm trừng mắt lên nói :
- Còn đi dạo? vừa rồi quá nguy hiểm, không đi nữa.
Âu Dương Nguyệt Nhi làm nũng nói :
- Ca…..
Diệp Tử Mai gật đầu nói :
- Đúng vậy, Nguyệt Nhi, hiện giờ ở bên ngoài quá nguy hiểm, hơn nữa lát nữa ngươi phải đi đến sân khấu để tập luyện, ngày kia là phải biểu diễn rồi thời gian cũng không cho phép a.
Âu Dương Nguyệt Nhi chu mỏ nói :
- Biết rồi.
Đội xe tiến thẳng vào một nhà hàng sang trọng, bầu sô, nhà đầu tư và cùng các ông chủ sau khi bội tiếp mọi người ăn uống rồi vội vã đưa mọi người về quảng trường Đế Hào. Ngày kia Âu Dương Nguyệt Nhi sẽ biểu diễn ở đây nơi đã lui biểu diễn lại một tuần.
Bên trong quảng trường Đế Hào có thể chứa được ba vạn người, vé vào cửa đã sớm bán hết, cho dù đã có thông báo Âu Dương Nguyệt Nhi bị bong gân chân ngoài ý muốn và trì hoãn thời gian biểu diễn, nhưng cũng chưa có người nào trả lại vé, ở bên ngoài chợ đen, vé giả được bán rất nhiều, vé xem được tung ra nhiều như thế mà vẫn không đủ đáp ứng, có thể thấy được Âu Dương Nguyệt Nhi ở đây được hoan nghênh như thế nào.
Mọi người của nhóm múa đã sớm có chuẩn bị, sau khi Âu Dương Nguyệt Nhi đến liền bắt đầu diễn tập lại. khi tiếng ca thanh nhã của Âu Dương Nguyệt Nhi vang lên thì mọi người đều lộ ra thần sắc mê mẩn.
Đương nhiên ngoại trừ Mười Một, mặc dù cho rằng tiếng ca của nàng êm ái dễ nghe, nhưng trong lòng hắn không có ý định thưởng thức, đối với Mười Một mà nói nghe nhạc chỉ là lãng phí thời gian.
Bầu sô và các nhà đầu tư đã chuẩn bị tốt công tác an toàn, sau khi đoàn người Âu Dương Nguyệt Nhi tiến đến, cả quảng trường Đế Hào đã bị nhân viên bảo an phong tỏa, có thể nói ba bước có một tháp canh mười bước có một đồn gác
Mặc dù như thế nhưng Mười Một vẫn lo lắng. hắn đã giao thủ với Vong Linh, cũng đại khái hiểu rõ thực lực của cái danh hiệu đệ ngũ sát thủ phương tây. Bằng vào năng lực của Vong Linh muốn xâm nhập vào thực sự là quá dễ dàng, huống chi cho tới bây giờ chưa người nào thấy qua chân diện mục của hắn.
Sau khi mọi người tiến vào Mười Một bắt đầu đề phòng bốn phía, hắn tin rằng Vong Linh sẽ không bỏ qua cơ hội như vậy, mặc dù lúc đang biểu diễn mới ra tay là dễ dàng nhất, dù sao khi đó mọi người hỗn loạn dễ dàng đắc thủ, nhưng Mười Một tin rằng Vong Linh cũng không ngu xuẩn động thủ vào lúc đó,làm như vậy không nghi ngờ hẳn là muốn chết. Ngày đó trên quảng trường đoan chắc là có một lượng lớn nhân viên bảo an, một khi Âu Dương Nguyệt Nhi bị tấn công, sẽ phong tỏa hoàn toàn hiện trường, sau đó mở một cuộc điều tra, nhất định trong thời gian đó sẽ có mùi thuốc súng, đến lúc đó chỉ cần dùng dụng cụ kiểm tra, Vong Linh sẽ không có chỗ nào để che giấu. Đối với sát thủ mà nói khi ám điệu mục tiêu đồng thời cũng tự mình đi vào, đó là hành vi ngu xuẩn nhất, cho nên Mười Một tin rằng đoan chắc Vong Linh sẽ ra tay trước khi buổi biểu diễn bắt đầu, cũng trong chiều nay một súng phát ra hướng đến hắn chính là lời khiêu chiến của Vong Linh
Âm thanh tràn ngập cả quảng trường tiếng ca du dương rung động lòng người, ngay cả nhân viên bảo an cũng đều nghe say mê, người phụ cận đi ngang qua cũng đều dừng lại lắng nghe
Trên đài Âu Dương Nguyệt Nhi bắt đầu ca múa theo tiếng nhạc, giống như một con bướm nhỏ bé hân hoan, trên mặt còn lộ ra nụ cười mê mẩn thuần khiết.
Tất cả mọi người dưới đài đều si mê, mấy ông chủ trung niên thậm chí giống như một tiểu tử, lắc lư theo tiếng nhạc
Lúc này Mười Một đã di chuyển, không phải là hắn đị về phía Âu Dương Nguyệt Nhi, mà đột nhiên xoay người rút súng, bắn liên tục về phía lương giá (1)
Sau khi trở về, Mười Một nhờ Diệp Tử Mai mua của tổ chức một khẩu KP59, tiền này đương nhiên do Diệp Tử Mai trả, hiệu quả sát thương của KP59 đạt gần một trăm mét, mà lúc này hắn cách giá sắt phía trên mới có khoảng năm mươi mét, tử đạn bắn trúng vào giá sắt, nhất thời hoa lửa bắn tứ phía.
Tiếng súng vang lên, toàn trường không ngừng kêu lên sợ hãi, một đoàn nhân viên bảo vệ và bảo an vọt đến, Âu Dương Nguyệt Nhi và mọi người nhóm múa cũng đều kinh sợ kêu lên nhảy xuống đài biểu diễn, Âu Dương Lâm và Trần Tang đem người tới bảo vệ cho Âu Dương Nguyệt Nhi.
Phía trên lương giá, một thân ảnh nhanh chóng hiện lên, đám bảo vệ và bảo an cũng nhanh chóng xả súng về hướng nhân ảnh kia, chỉ là không biết có bắn trúng hay không.
Mười Một thu hồi súng, một mình chạy ra phía mặt sau, hắn cùng Âu Dương Nguyệt Nhi đã tới nơi này nhiều lần, đối với địa hình chỗ ngồi của quảng trường này cũng đã sớm xem xét qua, chỗ ngồi quảng trường phía trước chín mươi phần trăm chỉ có tầng một là nơi diễn xuất, mười phần trăm mặt phía sau là tầng năm khu vực làm việc, giá sắt phía trên kết nối với khu vực làm việc, mà khu vực làm việc cũng chỉ có một cái cầu thang có thể đi lên.
- Mười Một….
Âu Dương Nguyệt Nhi vừa cất lên tiếng gọi, thân ảnh của Mười Một đã biến mất tại lối đi giữa các dãy ghế. Đột nhiên nàng cảm thấy một tia bang hoàng, một tia mất mát, cuộc sống của nàng đã có thói quen có Mười Một tồn tại, nàng tin rằng chỉ cần có Mười Một bên người, thì không có chuyện gì là không giải quyết được, nhưng đột nhiên trong lúc đó không có Mười Một bên người, Âu Dương Nguyệt Nhi không khỏi cảm thấy mất đi cảm giác an toàn, mặc dù có ở bên người một đám bảo vệ, nhưng không khiến cho nàng có cảm giác an toàn như Mười Một.
Âu Dương Nguyệt Nhi lánh vào trong lòng Âu Dương Lâm có chút sợ hãi, ánh mắt lo lắng si ngốc nhìn về phía Mười Một biến mất.
Mười Một dùng hết sức để chạy, bây giờ là lúc tốt nhất khi Vong Linh bị hắn phát hiện trước một bước mất đi cơ hội tốt nhất, chỉ cần hắn có thể ngăn cản Vong Linh chạy trốn ở phía trước, thì nhiệm vụ tới đây có thể hoàn thành.
Nhanh chóng chạy lên lầu năm, Mười Một phát hiện vài giọt máu trên mặt đất, vết máu chưa khô, hiển nhiên vừa mới để lại xem ra Vong Linh đã bị thương.
Kỳ thật Vong Linh cũng rất bực bội, thật vất vả lắm mới tìm được một địa điểm tốt, còn chưa kịp nổ súng thì Mười Một đã phát hiện trước một bước, cho đến bây giờ hắn vẫn không biết như thế nào tại sao Mười Một lại phát hiện ra hắn, hắn tin rằng chỉ cần bản thân để ý ẩn núp, cho dù là phương tây đệ nhất sát thủ, băng, cũng không thể nào phát hiện ra hắn, nhưng Mười Một lại làm được, kế hoạch hoàn mỹ của Vong Linh lại bị Mười Một phá vỡ, còn làm hắn bị thương, khi trúng đạn Vong Linh mới biết rằng muốn hoàn thành nhiẹm vụ, trước tiên phải giết được Mười Một.
Vết máu cứ cách vài bước chân lại có vài giọt, kéo dài một đoạn đường trên tầng. Mười Một cũng không có vội vã đuổi theo, hắn biết Vong Linh cố ý dẫn dụ hắn, nói về một sát thủ hoàn mỹ thì không thể nào lưu lại dấu vết như vậy, sau khi Mười Một qua sát một lúc, nhanh chóng phi thân qua Thiên Đài đuổi theo
(1) giá sắt dựng rạp bắc đèn sân khấu)
[align=center]
Quyển2: Song Trọng Nhiệm Vụ
Chương 74:Sát Thủ Đối Quyết (Hạ)
Dịch: chengsad + winternight
Biên dịch: winternight
Biên tập: vo vong
Nguồn: www.tangthuvien.com
[align=left]Thiên đài của quảng trường rất cao, cách mặt đất chừng năm mươi mét, từ độ cao này ngã xuống thì đứng mong còn mạng.
Mười Một một cước đạp tung cánh cửa trên thiên đài, nhấc lại hộp đạn mới của KP59 lên, cẩn thận đi vào trong.
Gió trên thiên đài rất lớn, thổi quần áo hắn gây ra tiếng “phần phật”. Ở đây có rất nhiều thứ. Có vệ tinh vũ trụ, có vài cái xe tăng lội nước khổng lồ, còn có mấy tấm pin năng lượng mặt trời, nhưng không thể thấy thân ảnh của Vong Linh đâu.
Mười Một từng bước từng bước chậm rãi đi tới, cẩn thận đề phòng bốn phía đề phòng Vong Linh đột nhiên đánh lén.
Đi thẳng đến trung ương thiên đài,cũng không thấy Vong Linh xuất hiện, hắn trốn rồi sao? Mười Một tin rằng hắn vẫn còn ở đây, chỉ là đang đợi cơ hội nhất kích tất sát được Mười Một.
Đây là trực giác của một người sát thủ.
Là một sát thủ thì mỗi lần chỉ đánh một nhát, không trúng là chạy ngay. Đồng thời sát thủ cũng rất cao ngạo, khi gặp phải đối thủ khó chơi, phải tìm mọi cách để sát tử đối phương. Huống hồ Vong Linh cũng biết, nếu hắn không giết được Mười Một, căn bản hắn không thể giết Âu Dương Nguyệt Nhi được. Chỉ cần Mười Một vẫn còn, hắn sẽ không có cơ hội xuống tay. Cho nên biên pháp tốt nhất, chính là phải mặt đối mặt , giết chết Mười Một. Chỉ cần Mười Một chết, giết Âu Dương Nguyệt Nhi sẽ rất đơn giản.
Cho nên Mười Một tin rằng Vong Linh sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Gió trên thiên đài rất lớn, che dấu tiếng hít thở của Vong Linh, làm Mười Một không tìm được vị trí của hắn. Mười Một tiếp tục một chút một chút đi tới, mỗi bước chân cũng phải rất cẩn thận, phảng phất như hắn đang đi ở bên trong bãi mìn.
Đột nhiên, Mười Một nhảy bật sang bên cạnh, cùng lúc đó phía sau vang lên tiếng súng, một viên tử đạn xé gió sạt qua bên người Mười Một. Mười Một lắn tròn dưới đất một vòng, đồng thời nổ súng về phía sau, nhưng Vong Linh lại trước một bước núp vào, lướt qua trong lúc đó, Mười Một đã thấy rõ Vong Linh, vẫn là một thân quần áo màu đen, trên mặt mang mặt nạ u linh.
Mười Một từ mặt đất bật dây, rất nhanh lao tới, vòng qua kiến trúc thủy tháp thì đã không thấy Vong Linh.
Lúc này phía sau truyền đến tiếng động lạ, đó là thanh âm của gió lớn lay động quần áo. Nguyên lai Vong Linh chạy vòng quanh thủy tháp, đi đến phía sau hắn.
Mười Một quẹo nhanh như điện vào trong góc, mà Vong Linh cũng đang đứng ở trong một góc quẹo khác, hai người đều không xuất đầu.
“Ngươi là ai?” Trong gió truyền đến thanh âm khàn khàn của Vong Linh
Mười Một lạnh nhạt nói: “Mười Một “
“Ma Quỷ” không có tư liệu của ngươi.
Mười Một lên đạn khẩu KP59 nói: “Chuyện này rất bình thường!”
Vong Linh trầm mặc trong chốc lát lại hỏi: “Sao ngươi lại phát hiện được ta?“
“Sát khí của ngươi” Mười Một dừng lại một chút, tiếp đó nói: “Ngươi nhìn ta, sát khí toát ra trong mắt.”
“Khó trách, đối với công năng ẩn núp của bản thân ta rất có tự tin, nhưng hết lần này tới lần khác lại bị ngươi phát hiện, hừ, xem ra đối với phương diện ẩn dấu sát khí ta phải tốn thêm khoảng thời gian nữa.
“Ngươi không có cơ hội!”
Vong Linh giọng nói có chút khinh thường nói: “Ngươi cho rằng ngươi có thể giết ta? “
Đợi chốc lát, Mười Một cũng không nói gì, Vong Linh nói: “Thế nào? Sợ hả?....” Ngay lúc này, Vong Linh đột nhiên cảm giác không đúng, lập tức đánh tới phía trước. cùng lúc đó phía sau hắn vang lên tiếng súng.
Vong Linh lăn tròng trên đất, ẩn vào một góc tướng mắng: “Ngươi thật hèn hạ.”
Mười Một đứng ở vị trí lúc trước của Vong Linh nhàn nhạt nói: “Kết quả mới là quan trọng!”
Vong Linh sửng sốt đột nhiên ha ha cười to nói: “Nói hay, hèn hạ thì sao? Chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ, thủ đoạn gì cũng không quan trọng, xem ra ngươi rất có tiềm chất làm sát thủ.”
Mười Một cười nhạt một tiếng, không nói gì thêm.
Vong Linh thấy Mười Một không muốn nói chuyện, vì hắn tin rằng Mười Một lại vòng phía sau lưng mình nói: “Cùng một chiêu sử dụng hai lần sẽ không có hiệu quả.” Nói rồi đưa mắt nhìn về phía sau.
Lúc này Mười Một đột nhiên nhảy ra, xả súng vào hắn, Vong Linh kêu lên một tiếng đau đớn, một bên đưa súng lên phản kích một bên lao vào một góc ẩn nấp, mặc dù đạn của Mười Một đã bắn trúng Vong Linh, nhưng chưa khiến hắn có một vết thương chí mệnh, hơn nữa với khoảng cách gần như vậy, tử đạn của khẩu KP59 đã sớm xuyên qua thân thể hắn.
Vong Linh tựa ở trên vách tường, trên lưng mang súng ngắm hạng nặng hiệu Wilk, một tay bịt miệng vết thương nói: “Ngươi lợi hại lắm.” Trong trận chiến đấu súng tầm gần, súng ngắm chỉ là gánh nặng, còn không bằng một khẩu súng lục tốt.
Vừa rồi Vong Linh bị phản công, bị viên đạn của Mười Một làm bị thương cánh tay phải, nhưng chỉ là bị thương bên ngoài mà thôi. Mười Một trở lại vị trí của mình, hắn nói: “Là ngươi khinh địch thôi.”
Vong Linh nói: “Không phải là khinh địch, mà là nhìn ngươi còn quá trẻ. Trừ Ngân Đạn ra, cho tới bây giờ ta chưa từng để kẻ nào vào trong mắt. Không nghĩ trên đời này còn có cao thủ lợi hại như ngươi.” Ngân Đạn vốn bàỉ danh đệ nhị sát thủ ở phương tây, sau đó bị tây phương đệ nhất sát thủ bài danh Băng sát thủ hạ xuống.
Bài danh của giới sát thủ là xác xuất tính tóan độ thành công của nhiệm vụ, Ngân Đạn nhận được năm trăm vụ sinh ý, xác suất thành công chín mươi chín phần trăm. Mà Băng sát thủ mặc dù mới tiếp nhận được một trăm nhiệm vụ, nhưn xác xuất lại là một trăm phần trăm, điều này có thể vượt qua Ngân Đạn. Đương nhiên cũng không thể nói một sát thủ sau khi tiếp nhận một vụ làm ăn, sau khi hòan thành cũng tính là xác suất thành công một trăm phần trăm. Nếu muốn bài danh trên bảng, phải có danh khí và số lượng nhiệm vụ nhất định, nhưng còn phải xem độ khó của nhiệm vụ mà định ra.
Bài danh trong giới sát thủ thường xuyên biến đổi, một sát thủ chết đi, sẽ bị hạ bảng, người phía dưới sẽ được thế lên trên. Mặc dù bây giờ băng sát thủ bài danh đệ nhất, nhưng nếu hắn có một nhiệm vụ bị thất bại, thì sẽ không còn là đệ nhất nữa. Trừ khi hắn có thể nhận được số nhiệm vụ không chênh lệch lắm so với Ngân Đạn, mà xác suất thất bại của Ngân Đạn rất thấp mới có thể từng đứng đầu. Chỉ đơn thuần nhìn vào từ khi Ngân Đạn xuất đạo đến nay, trên năm trăm nhiệm vụ chỉ có hai lần thất bại, thế cũng đủ biết thực lực của hắn kinh người tới mức nào.
Cho tới bây giờ Mười một cũng không coi thường đối thủ, bài danh trong giới sát thủ tính theo xác suất nhiệm vụ thành công mà không tính thực lực của mình. Nói cách khá, nếu đệ nhất sát thủ gặp sát thủ bài danh đệ thập, hươu chết bởi tay ai còn chưa biết. Vong Linh có thể nói ra những lời này, là nói rõ thực lực của mình, trừ Ngân Đạn ra, cho dù là đối mặt với vài tên sát thủ khác, hắn cũng không nhất định thất bại.
Mười Một tựa ở bên vách tường thản nhiên nói: “Trên đời này cao thủ rất nhiều, chỉ là ngươi không biết thôi.”
Vong Linh cười lạnh nói: “Tiểu tử, đừng nghĩ có thể giáo huấn ta. Khi ta xuất đạo thì ngươi còn nằm trong bụng mẹ cơ.”
Mười Một sắc mặt trầm xuống, rồi lại lập tức khôi phục lại vẻ mặt bình đạm, nói: “Đã nóng người chưa? Lúc này chính thức bắt đầu rồi chứ?”
Vong Linh sửng sốt một chút, lập tức nhận ra ý tứ của Mười Một, bật cười nói: “Ngươi thật là thú vị.”
“Giống nhau thôi.”
Lúc này ở phía cầu thang truyền đến âm thanh bước chân chạy vội vã, hiển nhiên là đám bảo vệ đã tới. Vong Linh hừ nhẹ một tiếng, lấy là một quả lựu đạn chống tăng nắm về phía đầu cầu thang. Rất chuẩn, khoảng cách hơn mười thước, còn có thể ném lựu đạn vào cầu thang chuẩn xác như vậy.
Trong cầu thang truyền ra một tiếng động nhỏ, lập tức “đoàng” một tiếng nổ. rồi không còn âm thanh nào phát ra nữa.
Cùng lúc đó, Mười Một cũng nhanh nhẹn nhảy ra, tử đạn trong tay không ngừng bắn ra.
Vong Linh một mặt tránh tử đạn, một mặt nổ súng phản kích, lúc trước hai người còn cẩn thận một chú, lúc này lại toàn mùi vị điên cuồng.
Vong Linh một mặt nổ súng một mặt áp sát Mười Một. Hắn không có thời gian để chậm trễ nữa, vừa xử lý một nhóm bảo vệ đi lên giờ lại phải giải quyết Mười Một.
Bỗng dưng, “đang” một tiếng, Vong Linh biết khẩu súng ngắn của Mười Một đã hết đạn. Hắn sẽ không cho Mười Một có thời gian thay đạn, điên cuồng lao tới.
Mười Một đưa tay ném khẩu súng hết đạn đi, bản thân cũng đồng thời lao ra.
Vong Linh né khẩu súng bay tới, đang muốn giơ súng lên bắn, nhưng Mười Một đã ở gần ngay trước mắt rồi. Vong Linh cực kỳ sợ hãi, hắn không nghĩ động tác của Mười Một lại có thể nhanh như vậy, súng còn chưa xuất ra đã bị Mười Một giơ chân đá bay đi.
Vong Linh nhanh chóng nhảy lùi lại, sờ vào ngực muốn rút ra một khẩu súng khác. Mặc dù trên lưng còn một khẩu súng bắn tỉa có thể lấy ra nhanh hơn một chút, nhưng vào lúc này dùng súng bắn tỉa thì chỉ có chết.
Nhưng động tác của Mười Một vẫn nhanh hơn, tay phải của Vong Linh vừa nắm lấy báng súng, Mười Một đã tới sát người, một tay nắm lấy tay phải của hắn.
Vong Linh đột nhiên cảm thấy phát lạnh, sau đó tòan bộ tay phải đều mất đi cảm giác, Hắn sợ hãi muốn rời xa Mười Một, nhưng Mười Một lại không cho hắn cơ hội, trong tay hàn mang chợt lóe, chuỷ thủ đã chuẩn xác đâm sâu vào bụng hắn.
Ánh mắt của Vong Linh lộ vẻ khó có thể tin được khi nhìn vào chuôi của thanh trủy thủ, hắn rốt cuộc đã biết mình đã phạm vào sai lầm lớn cỡ nào, Mười Một chính là một cao thủ cận chiến, hơn nữa thân thủ lại nhanh kinh người.
Vong Linh từ từ ngã xuống, tay trái hắn cố hết sức chỉ vào Mười Một, sau tấm mặt nạ lộ ra ánh mắt cầu khẩn.
Mười Một vươn một tay ra, nắm chặt thành quyền, từ trong không gian toát ra một làn sương trắng. Khi hắn mở lòng bàn tay ra lần nữa thì, giữa ngón tay kẹp một viên đạn băng.
Ánh mắt của Vong Linh lộ ra thần sắc thỏa mãn, sau đó chầm chậm nhắm mắt lại.
Mười Một đem viên đạn băng nhét vào trong túi của hắn, ngồi xổm xuống rồi cắt đứt cánh tay của Vong Linh, máu tươi bắn vào người hắn, hắn lại chẳng quan tâm gì cả. Lúc này, cánh tay phải đều bị đóng băng, kể cả bàn tay và máu ở ngón tay, mười một không thể để cho cảnh sát biết được bí mật này, cho nên chỉ có thể tiêu hủy cánh tay này. Hắn lột quần áo của Vong Linh ra, tìm thấy hai quả lựu đạn chống tăng, nhanh chóng lấy nửa đoạn cánh tay, rút chốt lựu đạn ném cùng vào một chỗ ở xa xa.
“Đoàng!” Sau một tiếng nổ thật lớn, quần áo bị nổ thành mạt bụi bay loạn xa, mà nửa đoạn cánh tay kia cũng bị nổ thành bụi phấn.
Mười một lại ngồi xổm xuống, chậm rãi đưa tay vươn tới khuôn mặt của Vong Linh, tháo mặt nạ u linh trên mặt hắn xuống, lộ ra khuôn mặt tái nhợt của một người phương tây.
Hắn yên lặng nhìn một chốc lát, ném mặt nạ qua một bên, sau khi kiểm tra khẩu KP59 thì chậm rãi rời đi…..
Trên thiên đài của quảng trường Đế Hào, chỉ để lại một cỗ thi thể.
Không lâu sau, phương tây đệ ngũ sát thủ - Vong Linh, sát thủ bài danh trên bảng biến mất, thay vào đó là tên đệ lục.
Vong Linh chết như thế nào? Chết bởi tay ai ?
Không ai biết. Nghe nói đây là một điều bí ấn của giới sát thủ.
[align=center]
Quyển 2: Song trọng nhiệm vụ
Chương 75: Ly biệt chi khúc
Dịch: MTQ
Biên tập: vo vong
Nguồn: www.tangthuvien.com
[align=left]Quảng trường Đế Hào hôm nay vô cùng náo nhiệt, bởi vìminh tinh cực kì nổi tiếng đến từ Trung Quốc, Âu Dườn Nguyệt Nhi đang đơn ca trên quảng trường Las Vegas. Tuy cuộc biểu diễn này đã bì lui lại một tuần nhưng chẳng có người nào nói ra những lời bất mãn. Minh tinh cũng là người, là người thì có thể thụ thương, Âu Dương Nguyệt Nhi bị trẹo chân, nghỉ ngơi một tuần cũng là chuyện rất bình thường.
Mặc dù có rất nhiều tin tức trên các trang báo lá cải nói rằng mấy ngày trước còn nhìn thấy Âu Dương Nguyệt Nhi đi shop khắp nơi, bộ dạng hoàn toàn chẳng giống vẻ bị thương chút nào. Nhưng các bầu xô đã mời rất nhiều kí giả đến làm sáng tỏ, chuyện nhỏ này đã trở thành đơn giản.
Một bộ phận nhỏ quần chúng cho rằng, Âu Dương Nguyệt Nhi có chút hơi kiêu, ít nhiều cũng làm giảm bớt hảo cảm. Nhưng tuyệt đại bộ phận mọi người vẫn vô cùng cuồng nhiệt, đối vớI những người này mà nói, lui lại một tuần có là cái gì, chỉ cần có thể nhìn thấy vị nữ thần trong lòng mình là đã cảm thấy thỏa mãn rồi.
Trong quảng trường, những tiếng hoan hô rầm trời không ngừng vang lên, rất nhiều người còn sốt ruột mà hô vang cái tên Âu Dương Nguyệt Nhi.
Bên ngoài quảng trường…
“Mười Một, anh thật sự không định nói câu tạm biệt với tiểu thư sao?” Trên mặt Diệp Tử Mai lộ ra chút không vui, nàng đang bận muốn chết, vậy mà vào lúc này Mười Một lại lôi nàng ra, chỉ nói là phải đi rồi.
Mười Một nhấc bao hành lí lên, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như cũ nói: “Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, chẳng cần phải lưu lại nữa.”
“Nhưng anh không từ mà biệt như vậy, tiểu thư sẽ rất không vui đó.”
“Đó không phải chuyện của tôi.”
Diệp Tử Mai suy nghĩ một chút rồi nói: “Đợi buổi biểu diễn kết thúc rồi đi được không? Tiểu thư muốn cho anh một sự kinh hỉ.”
Mười Một lấy từ trong túi ra một tấm vé, đó là tấm vé khách quý Âu Dương Nguyệt Nhi đưa cho hắn. Mười Một tiện tay xé rách rồi nói: “Không cần thiết.”
Diệp Tử Mai nhìn những mảnh giấy vụn bay đầy trời thì thở dài nói: “Được rồi, vậy tôi sẽ bảo taxi đưa anh đến sân bay. Tôi rất bận, chẳng thể tiễn anh rồi.”
“Không được!”
Diệp Tử Mai có chút kinh ngạc hỏi: “Tại sao?”
Vẻ mặt Mười Một vẫn lạnh nhạt như cũ nói: “Phần tiền còn lại vẫn chưa đưa cho tôi.”
Diệp Tử Mai xấu hổ cười nói: “Xấu hổ quá, nhưng giờ tôi không mang theo chi phiếu. Hay thế này đi, đợi mấy ngày nữa tôi sẽ gửi cho anh được không?”
“Đó không phải là việc của tôi, cô nhất định phải đưa trước khi tôi lên máy bay, hoặc cô có thể đến gặp những người tiếp ứng tại sân bay của tổ chức để giải thích.”
Diệp Tử Mai suy nghĩ một hồi, biểu tình có vẻ do dự không quyết, ánh mắt nhìn về phía cửa quảng trường, lại nhìn về phía Mười Một, cuối cùng bất đắc dĩ gật đầu nói: ”Được rồi, anh đi với tôi về khách sạn lấy chi phiếu, bất quá chúng ta cần nhanh một chút.”
Mười Một lặng lẽ gật đầu.
Diệp Tử Mai xoay người rời đi, sau một láy đã ngồi trên một chiếc xe đi tới, vẫy tay gọi Mười Một lên xe để cùng về khách sạn.
Diệp Tử Mai tựa hồ như bận đến mức chẳng thể dời đi được, trên ngừng cứ không ngừng thôi thúc tài xế nhanh thêm chút nữa, khó khăn lắm mới trở về được khách sạn, lấy ra một tấm chi phiếu trắng, điền số vào và giao cho Mười Một.
Diệp Tử Mai đưa tay ra, khuôn mặt lộ khiếm ý nói: “Mười Một, xin lỗi, tôi thật sự không thể tiễn anh rồi.”
Mười Một lạnh nhạt liếc mắt nhìn nàng, hắn không cùng nàng bắt tay mà nói: “Tôi đi đây.”
Diệp Tử Mai biết tính khí của Mười Một, nàng chẳng hề nghĩ ngợ và rụt tay về và đưa lên vẫy chào: “Anh bảo trọng a. Lần sau chúng tôi tới phương tây sẽ lại hợp tác.”
Bóng ảnh của Mười Một chậm rãi rời xa. Thời khắc này, Diệp Tử Mai đột nhiên có một loại cảm giác, nàng cảm thấy Mười Một rất cô độc, cũng rất bức bối. Mười Một phảng phất như có chút bi ai, một chút bi ai nhẹ nhàng. Mười Một cũng biết bi ai sao? Diệp Tử Mai tự cười trào mình, tiếp đó ngồi vào trong xe và nói với tài xế: “Trở bề quảng trường Đế Hào, phải nhanh lên!”
Chiếc xe mau chóng lao đi trên đường, sau nháy mắt đã chìm vào trong thế giới phồn hoa.
Phía xa, Mười Một chậm rãi xoay người lại, hai tay hắn chẳng mang theo gì, lặng lẽ nhìn theo hướng chiếc xe của Diệp Tử Mai vừa đi, sắc mặt rất là bình tĩnh, chẳng nhìn ra được bất kì biểu tình nào, Chỉ là trong mắt hắn lại lộ ra một chút dị dạng.
Trong xe, Diệp Tử Mai vẫn luôn lo lắng mà nhìn động hồ, đột nhiên nàng nhìn thấy một chiêc túi du lịch trên xe. Nàng còn nhớ, chiếc túi này vừa ở trong tay Mười Một.
“Ai, cái tên Mười Một này thật phiền phức. Thôi vậy, cứ đợi lát nữa bảo người đến sân bay đưa cho hắn là được rồi.” Diệp Tử Thanh đang lẩm bẩm một mình, đột nhiên nàng sửng sốt, nghĩ đến chuyện trước nay Mười Một chưa từng đeo theo bất cứ chiếc túi nào. Cho dù là lần đầu tiên đến hắn cũng chỉ có đôi bàn tay không, chiếc túi đó từ đâu tới nhỉ?
Diệp Tử Mai có chút hiếu kì mà kéo chiếc túi lại, cầm vào trong tay thấy rất nặng.
Nàng mở chiếc túi du lịch đó ra, không ngờ bên trong là một khối mìn hình tròn được bao bọc bởi một mớ những sợi dây điện dày đặc.
“Oành!”
Trên đường, một chiếc xe đang chạy đi đột nhiên nổ tung, đầu tiên là vụ nổ phá tung chiếc kính thủy tinh, tiếp đó cả chiếc xe bị bắn thẳng lên không trung, khi rơi xuống thì cháy bừng bừng.
Chiếc xe đột nhiên nổ tung làm giao thông tắc nghẽn, vô số người đi đường hiếu kì mà tiến đến xem hoặc đứng từ xa chỉ trỏ.
“Chị Mai…tạm biệt…” Mười Một thu ánh mắt lại rồi chuyển thân chậm rãi rời đi, thân ảnh cô độc đó dần tiêu thất trong biển người.
“Mười Một, nhớ lấy, chỉ có người chết mới có thể vĩnh viễn giữ bí mật.” Đây là ám thụ mà tổ chức nói khi hắn báo cáo nhiệm vụ. Thân phận của Băng sát thủ không thể bị tiết lộ, người biết được tất phải chết. Mười Một không muốn giết Diệp Tử Mai, nhưng hắn cũng là bất đắc dĩ, mệnh lệnh của tổ chức cao hơn tất cả, cho dù là muốn hắn đi giết người thân hay bạn bè, hắn cũng không thể không làm. Sát thủ không thể cỏ tình cảm, từ rất lâu trước đây Mười Một đã hiểu được đạo lí này rồi.
Chỉ cần còn ở lại “Ma Quỷ” một ngày, hắn nhất định phải tuân theo mệnh lệnh của “Ma Quỷ”, không thể có phản kháng. Tại sao thân phận của Băng sát thủ không thể để cho người khác biết? Mười Một không hiểu, cũng chẳng muốn biết, huồng chi “Ma Quỷ” cũng chẳng để hắn biết.
Từ nay về sau, chẳng còn người nào biết được thân phận của Băng sát thủ nữa, vĩnh viễn sẽ không có…
Mười Một đi rất chậm, rất chậm. Bóng ảnh của hắn rất là cô độc.
Hắn lại muốn trở lại khởi điểm của một con người, bởi vì đời này hắn đã được ấn định là phải cô độc. Không có ai đi cùng hắn, hắn chỉ có thể một mình đi tiếp mà thôi.
Hắn không thuộc về một quần thể nào, bởi vì hắn là Mười Một…
Cùng lúc đó, bên trong quảng trường Đế Hào.
Buổi biểu diễn của Âu Dương Nguyệt Nhi hôm đó tựa hồ như có chút không bằng bình thường, nhưng số fan hâm mộ vẫn không giảm đi. Những người hơi tinh ý một chút đều phát hiện ra, khi biểu diễn, ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại nhìn về một vị trí trống trên hàng ghế quý khách.
Một vệ sĩ hốt hoảng chạy đến, kề tai Âu Dương Lâm và Trần Tang nói nhỏ vài câu. Âu Dương Lâm và Trần Tang đồng thời biến sắc, hai người đều kinh hãi mà nhìn về phía đối phương.
Trên vũ đài, Âu Dương Nguyệt Nhi vừa hát xong một bài, đối mặt với những tiếng hoan hô nhiệt tình phía dưới, đột tiên nàng hơi khom người một cái, cầm lấy cái mic rồi cất giọng ngọt ngào nói: “Thật cảm tạ mọi người đã giành thời gian đến xem Nguyệt Nhi biểu diễn, sự nhiệt tình của mọi người khiến Nguyệt Nhi rất cảm động.”
Quần chúng dưới đài đều hoan hô nhiệt liệt.
Âu Dương Nguyệt Nhi cười một cái thật ngọt ngào rồi tiếp tục nói: “Bài hát tiếp theo tôi xin tặng cho một người bạn rất quan trọng đối với tôi. Tuy hôm nay anh ấy không đến nhưng tôi vẫn muốn mượn cơ hội này mà nói với anh ấy một tiếng thật chân thành: “Cảm ơn!”
Người xem dưới đài đều quay sang nhìn nhau, tất cả đều đang đoán xem người đó là ai? Tất cả những bầu xô và phụ trách kị thuật dưới đài đều sửng sốt, trong kịch bản đã được sắp xếp hình như không có câu này a?
May mà người phụ trách ban nhạc phía dưới phản ứng nhanh, lập tức đổi nhạc của bài hát tiếp theo, một nhạc điệu du dương lập tức chậm rãi vang lên.
Thần sắc Âu Dương Nguyệt Nhi có chút buồn bã, có chút bi thương, Cùng với bản nhạc này phối hợp này quả thật là hoàn mĩ đến cực hạn, khiến tất cả mọi người đều như say đi.
“Khi anh rời xa, anh đã từng nghĩ đến, lời thề giữa hai chúng ta…khi anh cô đơn, anh đã từng nghĩ đến, cái thời khắc chia tay…anh đi rồi, đi mà đầu không ngoảnh lại, đi mà lặng lẽ vô cùng. Để lại em, để lại em một mình trong gió, để lại em một mình khóc thương…anh quên rồi sao? Lời thề của chúng ta, Anh quên rồi sao? Em vẫn còn đợi anh…”
Trên máy bay, Mười Một ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống Las Vegas đèn hoa náo nhiệt phía dưới, sắc mặt hắn vẫn rất bình thản.
Máy bay dần bay vào trong mây và dần biến mất ở chân trời…