“
Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo.”
Cây Gạo (cùng chủng loại với cây Gòn) thân cây to cao lớn, có gai, Bông (hoa) Gạo bắt đầu nở khoảng giữa tháng 3, đầu tháng 4. Hoa Gạo to cỡ nắm tay, màu đỏ thắm. (Cây Gạo miền Bắc Việt Nam có rất nhiều), cuối xuân, đầu mùa Hè thì hoa Gạo bắt đầu rụng. Mỗi khi có cơn gió mạnh thổi qua (cuối Xuân ở ngoài Bắc gió thổi liên tục) hoa gạo rụng đầy sân, rất là Đẹp
"Rụng bông hoa gạo" có thể hiểu người phụ nữ đã lìa trần giữa lúc tuổi còn xuân. Cuộc đời sinh ra như để đời mua vui " tình riêng để chợ, tình người đa đoan"
Còn bàn tay nghe ngóng tin xa, theo khoa học, có thể hình lúc đó nhạc sỹ đang khum bàn tay trên tai của mình để nghe ngóng tin của người tình vậy.
Thế cho nên, những người yêu nhau mà không được ở gần nhau, nhớ nhau... họ thường viết thư tay, dán con cò lên phong bì, rồi gởi qua đường bưu điện.
"Bàn tay nghe ngóng tin xa..." => trông mong nhận thư của người yêu đó mà.
Các bạn Thân,
Những hình ảnh trong thơ ca phần lớn có tính cách gợi ý, biểu tưởng, hoặc nhiều khi tác giả còn đi xa hơn nữa chỉ thấp thoáng đưa ra một dấu hiệu gợi cảm. Để rồi từ đó người nghe bắt đầu bằng cảm --> tưởng --> tượng --> hình dung, và rồi nhập vào trong cái thế giới mà mình tự hình dung ra, tức là nhập vào cái mộng của mình. Nói một cách nghiêm túc theo kiểu lý luận văn học, tức là người nghe, đọc, thưởng thức một tác phẩm -nhạc, thơ, truyện..., có toàn quyền, theo nghĩa tự do tuyệt đối, sáng tạo lại tác phẩm mà tác giả đã truyền lại. Một tác phẩm là đứa con tinh thần của tác giả. Nhưng đứa con này ngay khi sinh ra đời, lúc tác phẩm phát hành, không giống như một đứa con máu mủ cần phải có thời gian nuôi nấng và dạy dỗ; tác phẩm tự trưởng thành ngay sau khi đến tay người thưởng thức. Tác phẩm tự có đời sống riêng, độc lập ngoài tầm tay của người sinh ra nó. Nhiệm vụ của tác giả chấm dứt sau khi tác phẩm phát hành, nếu tác giả vì lý do nào đó lên tiếng đề cập đến tác phẩm của mình sau khi hoàn thành, thì những nhận xét đó cũng vẫn được coi là một nhận xét của một người thưởng thức, một độc giả qua một lăng kính nào đó.
Trở lại những cảm tưởng của các bạn về những “cánh bông hoa gạo rụng”, về “bàn tay nghe ngóng tin xa”, chắc chắn cảm tưởng mỗi người mỗi khác, mỗi người ai cũng có cái tưởng, cái mộng riêng của mình. Đi tìm một chút ít gì tương tự, giao thoa trong cõi mộng của nhau thật là xa vời khó khăn lắm, dĩ nhiên đâu đó trong kiếp phù sinh này biết đâu một Bá Nha sẽ gặp được một Tử Kỳ... Một thoáng hạnh phúc ngắn ngủi đó các bạn ạ.
Trương Củng chưa ra ngoài Bắc bao giờ, chưa từng thấy bông hoa gạo, vậy mà đọc lên câu “Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo” vẫn có cảm giác riêng của mình, từ chữ
rụng đến chữ
hoa gạo, chợt nghĩ đến một người con gái bình thường, với những ước mơ bình thường nhưng đã bị số phận khắc nghiệt phũ phàng tước đoạt.
Lời nhạc của TCS còn siêu việt hơn nữa, mỗi lần nghe có thể tưởng tượng ra thành mỗi hình ảnh khác nhau, không nhất thiết sẽ giống nhau, thật là lung linh huyền ảo. Bàn tay nghe ngóng trở thành bàn tay gầy guộc của một người chờ mong, trong đêm tối cô đơn lóng nghe một âm thanh mơ hồ, ước gì đó là bước chân người đưa tin. Hay một buổi chiều cao nguyên tay đưa che mắt, nhìn cuối chân trời chờ đợi bóng người đưa thơ. Và rât nhiều, rất nhiều nữa.... TCS luôn có những câu rất bí hiểm nhưng rất dễ gợi cảm, rất dễ mộng, như “từ khi trăng là nguyệt, áo xưa lồng lộng... xô giạt trời chiều,...”
Vài dòng lãng mạn vào một chiều thứ bảy. Chúc các bạn vui vẻ.
Thân
TC
TB: Viết xong hồi chiều bây giờ nghĩ lại sao ở trong phòng Tán Dóc mà lại nói như Bình Luận VH, méo mó như vậy không biết Cỏ Khô khó tính của mình có đuổi mình đi không.