=Đơn Côi=
Đường dài...con dốc quá cao
Làm sao quên được với bao muộn phiền
Có ai thấu nỗi niềm riêng
Một người mãi cứ triền miên ưu hoài...
Đơn phương , chóng chỏi tháng ngày
Khóc , cười ngơ ngáo đêm dài từng đêm
Trên trời mây cứ trôi êm
Dưới trần có kẻ mang niềm xót xa...
Lưng thon chịu đựng ngày qua
Thời gian trôi mãi ngót đà bao năm
Mắt buồn trông dỏi xa xăm
Còng lưng quẩy mỏi tháng năm độc hành...
Nhìn chim , chim hót trên cành
Nhìn hoa , hoa vẫn nở cành thắm tươi
Nhìn mình , như cánh hoa trôi
Sắc tàn , hương nhạt...một đời quạnh hiu...
hs
Buồn chưa...?
Một năm cũng chỉ bấy nhiêu ngày
Buồn vui nắng hạ với mưa bay
Dòng đời lặng lẽ trôi nhanh quá..
Vòng tay...hờ hững với vòng tay...
Về đâu tuổi ngọc dáng xuân xưa...?
Len lén đi về những đón đưa..
Mà nay..chỉ đêm buồn trống vắng.. .
Hỏi ai...sầu đã chất ngất chưa...?
dp
Bờ quạnh hiu một người đứng đợi
Nhìn xa xăm dịu vợi trời xa
Một ngày mỏi cánh chim qua
Ngoái đầu nhìn lại...tóc hoa râm rồi...
Phiêu du đã hết một đời
Giờ đây mỏi cánh nhìn trời bâng khuâng
Hình như đã hết mùa xuân
Để lòng chợt thấy bần thần nỗi đau...
hs
r
http://www.lehongsang.blogspot.com
Mời Đến Thăm Vườn Trầu
Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .