Héo tàn...
Anh với tôi thân phận bèo mây...
Sống tha hương gặp gỡ nơi đây.
Rượu chưa uống mong chi tao ngộ....
Tôi bên đông anh ở bên tây...!
Thà như là ..ngọn gió thoáng qua...
Mang theo hương cau của quê nhà.
Thà như là...một tia nắng ấm...
Rơi rớt.. ở phương trời rất xa...!!!
Cũng chỉ là riêng anh với tôi....
Một thuở dọc ngang đã qua rồi.
Những giọt máu bên bờ hào cũ...
Nhớ lại còn thấy mặn đôi môi.
Câu thơ tình ái cũng rã rời....
Nỗi niềm cũng khi đầy khi vơi.
Nụ cười ngạo mạn...theo năm tháng...
Héo tàn....như những chiếc lá rơi...!
dp
[/align]
Trích đoạn: Nguyen Gia Linh
Không thể héo tàn
Không thể đối nhau bèo với mây
Tha hương kiếp sống ở nơi đây
Rượu còn chưa uống, mong tao ngộ
Dầu ở phương trời đông với tây
Không thể như là chỉ thoáng qua
Mang theo hương ấm ở quê nhà
Lúc nào cũng có vài tia nắng
Đủ để hoà mình dẫu rất xa
Có chút tình riêng anh với tôi
Kể làm chi nữa chuyện qua rồi
Bao nhiêu kỷ niệm thời xưa cũ
Chỉ gợi cho mình giọt đắng môi
Mấy lá thư xanh gợi rã rời
Nỗi niềm tâm sự mãi đầy vơi
Xin đừng nghĩ đến màu năm tháng
Không hẳn phai tàn, chiếc lá rơi
Xin đừng chán nản Đằng Phương ơi!
Hãy đứng cao lên, ánh mặt trời
Sẽ thấy đồi cao cùng biển rộng
Cho hồn thả sóng, vượt trùng khơi.!!!
Nguyễn Gia Linh
*** Bài thơ của anh hay quá! Anh lúc nào cũng yêu đời, sáng tác nhanh và nhiều..
