Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

SỨC MẠNH CỦA LỜI NÓI

10 trả lời, 1.037 lượt xem — Trang 1 / 1
Malcolm Dalkoff là một cậu bé nhút nhát, dễ bị tổn thương. Cậu có rất ít bạn và phải lủi thủi một mình.
Một lần, cô giáo đọc cho cả lớp một đoạn truyện ngắn"Lòai vật là bạn thân của con người", sau đó phân công mỗi học sinh tự viết đoạn kết cho câu chuyện. Dalkoff thích lắm, ngay chiều hôm ấy cậu đã hoàn thành bài viết của mình. Nhưng mãi cậu mới có đủ tự tin đem nộp truyện của mình cho cô giáo vào buổi học tuần sau.
Những gì cậu viết cũng như điểm số mà cô giáo đã cho không hề quan trọng. Đối với Dakoff, điều quan trọng nhất mà cũng là điều cậu nhớ nhất lại chính là bốn chữ cô giáo đã phê:"Em viết hay lắm!". Chỉ bốn chữ mà cũng đủ để thay đổi toàn bộ cuộc đời cậu bé. Trước khi nhận được bốn chữ đó, cậu chưa bao giờ có khái niệm về bản thân hay những điều mình đã làm. Còn sau buổi học hôm ấy, cậu đã chạy thật nhanh về nhà, ngồi ngay vào bàn và bắt đầu viết một câu chuyện ngắn, một câu chuyện về tất cả những điều cậu đã từng mơ ước tới và không bao giờ dám nghĩ mình có thể biến những giấc mơ đó thành hiện thực.
Cậu viết ngày càng nhiều hơn và cứ được một câu chuyện cậu lại mang ngay tới cho cô giáo của mình nhận xét." Cô ấy đúng là một cô giáo tuyệt vời!"
Nhiều năm trôi qua, Malcolm Dalkoff đã trở thành một nhà văn nổi tiếng thay cho cậu bé Malcolm Dalkoff tự ti ngày nào. Cậu trở về trường cũ thăm lại cô giáo ngày xưa của mình. Điều cậu phải cảm ơn cô không phải vì cô đã trở thành một người bạn của cậu mà chính là bốn chữ đầu tiên cô đã từng phê:"Em viết hay lắm!", bởi những chữ ấy đã có thể thay đổi cả một cuộc đời.
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào...
Đăng nhập để trả lời
0
Vững lòng để sống vui

Không khinh ai - chẳng sợ ai khinh
Không làm ai sợ - chẳng sợ ai

vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Câu chuyện này hay, cũng có ý nghĩa, nhưng dường như đi ngược với kinh nghiệm KDG có được :
KDG trước đây không hề biết viết lách, rồi khi ghé chơi 1 diễn đàn nọ, viết chơi 1 bài tùy bút, được nhiều người khen lối viết của mình, lại tiếp tục viết thêm, và càng được khen... rồi sau này KDG mới nhận ra là những gì mình viết ra đang mang đến tai hại cho mình, và lay sang cho 1 vài người mình mến...
Kể từ đó, KDG đã không muốn viết lách nữa, và mong sao lúc xưa không ai khen những bài viết của mình để những chuyện không vui kia không xẩy ra...

Trong các bài viết này, KDG chưa hề khinh ai, cũng chẳng làm ai sợ gì, nhưng kết quả vẫn không được tốt đẹp, thật là khó hiểu...
[8|]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: KeDangGhet

Câu chuyện này hay, cũng có ý nghĩa, nhưng dường như đi ngược với kinh nghiệm KDG có được :
KDG trước đây không hề biết viết lách, rồi khi ghé chơi 1 diễn đàn nọ, viết chơi 1 bài tùy bút, được nhiều người khen lối viết của mình, lại tiếp tục viết thêm, và càng được khen... rồi sau này KDG mới nhận ra là những gì mình viết ra đang mang đến tai hại cho mình, và lay sang cho 1 vài người mình mến...
Kể từ đó, KDG đã không muốn viết lách nữa, và mong sao lúc xưa không ai khen những bài viết của mình để những chuyện không vui kia không xẩy ra...

Trong các bài viết này, KDG chưa hề khinh ai, cũng chẳng làm ai sợ gì, nhưng kết quả vẫn không được tốt đẹp, thật là khó hiểu...
[8|]


KDG nói lên mấy lời này, làm vdn cũng nhớ lại... : Buổi trưa ngày 25 tháng 4 năm 1975, cậu Bé, em của chị Ba bán báo đem lên nhà đưa vdn nhựt báo "Trắng Đen" như hằng ngày. Vdn mở ra trang 2 thấy cái tựa đề : "Một người đàn bà Pháp gốc Việt bằng lòng nhận lãnh 19 triệu viên đạn để đấy Quê Hương Thanh Bình". 7 ngờ ngợ, sao thấy quen quen ? Bèn đọc tới tới - Ha, thì ra thư của mình viết cho ông chủ nhiệm TĐ. Lần đầu tiên "chữ" của mình được đăng báo thấy rất vui... - Rồi "đổi đời" sang Pháp, lối giữa năm 1976 lại được đọc báo và liên lạc với "Trắng Đen"... Thế là vdn viết này, viết nọ gởi qua TĐ đăng... (Thật sự lúc ấy, nơi hải ngoại thiếu người viết)- Rồi dòng đời trôi trôi, vdn viết luôn đến ngày nay. Khen có - chê có - nhất là có 1 đứa mà đời vdn xem thật thân viết thư chửi vdn không thể tưởng tượng được - Vdn và bà ấy cắt đứt đường "Chi Giao" luôn 5 năm nay. Cũng bởi vì "tiểu thuyết".
Vdn mất đi một số lớn bạn bè cũng chỉ gì văn-thơ, mà nghĩ là "tình bạn" sẽ không bao giờ xa cách được ! Văn ơi là văn ! Thơ ơi là thơ !

Còn 2 câu này : "Không khinh ai - chẳng sợ ai khinh.
Không làm ai sợ - chẳng sợ ai "
Vdn thường áp dụng với những người bị mặc cảm than rằng : "Bây giờ tui nghèo nên bị người ta khinh". vdn hỏi : "Hồi trước bộ giàu, có khinh ai không, mà bây giờ sợ người khinh ?".
Cách đây cũng hơn 20 năm về trước có 1 người Chú "bạn" có tánh "cẩn thận " hỏi vdn : "Cô đi một mình giữa đêm khuya, không sợ ai sao?". Vdn trả lời tĩnh queo : "Tonton có thấy ai sợ con không ?". Thế là ông già bảo : "Hết thuốc chữa Cô rồi !"
Ủa, 7_vdn đang viết "ký sự" đây mà ! Thôi, "tràn giang đại hải" rồi !
Vài lời góp vui. 7 chúc KDG mạnh khỏe - vui vẻ - thoải mái viết mãi văn - thơ.[sm=5.gif][sm=banana.gif]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
và mong sao lúc xưa không ai khen những bài viết của mình để những chuyện không vui kia không xẩy ra...


Chào KDG, Vì Chíp đọc dòng này nên mới nghĩ vậy. Nhưng ý của KDG lại không phải vậy[:)]. Biết là viết lách, văn thơ... đôi khi cũng hay nhưng cũng lắm khi mang tới rắc rối cho mình. Vấp lần này thì rút kinh nghiệm cho lần sau khá hơn KDG nhi? Với nhiều người văn thơ, viết lách cũng như cái nghiệp, dù muốn dù không cũng khó mà bỏ được. Thôi thì ráng chịu bầm dập để tiếp tục viết cho mọi người nhé! Dù cho tất cả thế giới này chê trách, phê bình thì vẫn còn 1 người ủng hộ KDG. Nhớ nhé !!!
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào...
Đăng nhập để trả lời
0
Ờ, thì KDG mong sao lúc xưa đã ko ai khen KDG, để KDG khỏi cảm thấy đuọc cổ động viết lách tiếp... Tức là mong chuyện đã không có xẩy ra, chớ đâu phải trách nguòi ta khen mình ! [:)]
Câu chuyện cuả KDG ko đơn giản như Chíp tuỏng tuọng đâu, & cái rắc rối ko do những bài viết cuả KDG trực tiếp gây ra... Nếu không kể rỏ thì Chíp ko hiểu đuọc, nhưng KDG lại ko muốn nhắc tới...
KDG ko fải sợ cả thế gian chê trách mình, mà không muốn thấy cảnh 1 nguòi mình quý mến trở mặt với mình nưã !
Tóm lại, KDG bây giờ muốn người ta cứ xem mình như 1 kẻ đáng ghét (do đó mới dùng nick này)... [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-03-03 21:46:49Viet duong nhan>
Tóm lại, KDG bây giờ muốn người ta cứ xem mình như 1 kẻ đáng ghét (do đó mới dùng nick này)...


Nếu tình trạng của KDG như vậy nên mới lấy nick là "KDG" - Vậy 7_nn chắc sẽ lấy nick là "Kẻ Đáng Thù" rồi ![sm=mecry.gif][sm=mecry.gif][sm=mecry.gif]
Chúc vui

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Ờ, thì KDG mong sao lúc xưa đã ko ai khen KDG, để KDG khỏi cảm thấy đuọc cổ động viết lách tiếp... Tức là mong chuyện đã không có xẩy ra, chớ đâu phải trách nguòi ta khen mình !
Câu chuyện cuả KDG ko đơn giản như Chíp tuỏng tuọng đâu, & cái rắc rối ko do những bài viết cuả KDG trực tiếp gây ra... Nếu không kể rỏ thì Chíp ko hiểu đuọc, nhưng KDG lại ko muốn nhắc tới...
KDG ko fải sợ cả thế gian chê trách mình, mà không muốn thấy cảnh 1 nguòi mình quý mến trở mặt với mình nưã !
Tóm lại, KDG bây giờ muốn người ta cứ xem mình như 1 kẻ đáng ghét (do đó mới dùng nick này)...


hihihi, Hôm nay KDG không có vẻ là KDG tí nào dzị ha [:D]

Hèn chi tuyết rơi ngập đường luôn ha [8D]
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi chuyện gì qua rồi thì cho nó qua luôn hỉ? Nhưng chip tin là KDG không phải lúc nào cũng đáng ghét phải không các sis? Nhất là mấy hôm trước còn nương tay chưa kí đầu chíp là chip thấy KDG "đáng yêu" vô cùng[:D]. Chip cũng chúc KDG luôn vui vẻ nhé!
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-03-01 01:38:09chipdomvn>
Chào KDG và VDN,
Chip hổng ngờ câu chuyện này làm KDG nhớ lại nhiều kỹ niệm buồn[sm=2.gif]. Nhưng mà chíp lại nghĩ, những lời động viên, khen thưởng là sức mạnh mà cũng là 1 con dao 2 lưỡi. Nếu nó là động lực thì rất tốt, nhưng chính mình phải là người chịu trách nhiệm tất cả những hành động của mình, không thể đổ lỗi cho những lời khen, hoặc những người đã khen mình. Bởi vì khi mình được khen tất nhiên là phải có 1 cái gì đó thật sự đáng để khen, trừ những người vì mục đích riêng khen nịnh bợ thì chip hổng dám chắc. Lời khen chân thật không có lỗi, VDN và KDG có đồng ý với Chip vậy không?
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào...
Đăng nhập để trả lời
0
Chòy, Chíp nì,...
KDG đâu có đổ lỗi cho người khen, mà cũng không có nói những lời khen đó là đúng hay sai (KDG không dám cho mình là hay ho gì, nhưng không phải là vấn đề bàn luận ở đây)...
Trong chuyện này, KDG chỉ tự trách mình tại sao đã bày đặt viết lách làm chớ không trách gì ai khác hết...

Điều KDG muốn nói ở đây là những lời khen kia đã có cổ động KDG viết nhiều thêm... để rồi khiến KDG không muốn viết nữa, và kinh nghiệm này đi ngược lại với câu chuyện của Chíp kể trên, chỉ có vậy thôi...
[:)]
Đăng nhập để trả lời
0