Trích đoạn: Tứ Trụ
Khóc Cười Tự Biết
Khóc rơi hạt đau thương tan biến..
Cười để gieo tâm thức bình yên..
Khóc cười là chuyện đương nhiên
Quyện hoà khúc nhạc.. Tư riêng đời thường
Dẫu đã hiểu vô thường là vậy..
Chốn hồng trần ta vẫn an vui
Nhìn thoáng chợt biết ngay rồi
Rồi ta lại mĩm miệng cười an nhiên.
Vẫn khóc_cười!
Khóc với cười thật là khó đoán!
Đã cùng ta nếm trải đường đời.
Phút u sầu, phút sướng vui.
Rồi như cơn gió về nơi cuối trời...
Dẫu như thế ta đây vẫn sống!
Vì ta không can đảm chối từ!
Đường trần có lắm thực, hư.
Đời ta vẫn cứ khóc_cười nhiều khi...
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!







