ÁO DÀI
Dù em đi bốn phương trời
Bạn bè vẫn gọi em người Việt Nam
Tôn lên nét đẹp dịu dàng
Áo dài trước gió bao chàng đắm say...
Hôm nào áo trắng tung bay
Líu lo chim hót đường dài đạp xe
Phượng buồn, nức nỡ tiếng ve
Áo dài lưu luyến mùa hè tạm xa...
Em nay rực rỡ như hoa
Vẫn màu áo trắng thướt tha sân trường
Áo dài, bục giảng vấn vương
Như nàng tiên trắng khiêm nhường... ngất ngây!
---
XƯƠNG RỒNG XANH
12/02/2009
KHÔNG DÁM NÓI
(tặng thầy cô giáo)
Em đứng trên bụt giảng,
Anh cũng làm thầy giáo
Hai chúng ta cùng màu áo thư sinh
Nhưng gặp em anh không dám tỏ tình
Cứ căm nín lặng nhìn qua ngày tháng
Có những lúc anh gục đầu trên giáo án
Cứ thẩn thờ và viết mãi tên ai
Khi mùa thu từng cơn gió heo may
Nhìn dãy lớp lòng hoài tưởng nhớ
Ánh mắt xưa ngày đầu gặp gỡ
Ngơ ngác nhìn bỡ ngỡ thẹn thùng
Lúc tan trường ta sánh bước đường chung
Cứ ấp úng liếc nhìn mà không nói
Có nhiều câu muốn mở lời han hỏi
Nhưng ngại ngùng cứ thế mãi lặng căm
Rồi qua nhanh những ngày tháng âm thầm
Anh cứ mãi ấp ôm tình ảo vọng
Một mình anh đơn phương mơ và mộng
Dõi bóng hình em mãi suốt bao năm
Và lời yêu dấu kín tận đáy lòng
Không dám nói và không bao giờ dám nói.
Hàn Băng
( Đây là nỗi lòng của thầy chủ nhiệm của Bàn Băng đó, anh Xương Rồng ơi! Thấy tội nghiệp thầy ghê đi, mà cũng tội nghiệp cô giáo nữa. Cô giáo không hề biết thầy yêu thầm cô. Nên cô cứ vô tình, còn thầy cứ lặng thinh. Hi...hi...hi...)
Anh Xương Rồng nhả thơ theo đề tài :1/ EM VÔ TÌNH
2/ ANH LẶNG THINH nhé !