Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Nữ thần mê cung - chương 14-15

0 trả lời, 5.121 lượt xem — Trang 1 / 1
Chương XIV
“THẬT TÌNH KHÔNG MỘT AI THƯƠNG TIẾC ANH TA”
 
 
Sau những lời này của anh một sự im lặng trùm lên toàn bộ căn phòng đến nỗi sóng biển ngoài cửa sổ bỗng to hẳn lên làm ồn ào cả phòng ăn.
-          Lạy chúa … - Mary Sanders thì thào – Nhưng có ai đâu… - cô ngừng nói.
Mellow lấy tay xoa cằm.
-        Anh Alex này, cứ cho là mọi chuyện đúng như anh nói, và giả sử rằng đã có người nào đó trong chúng ta ngày hôm nay tìm thấy pho tượng này dấu đi trước mọi người, nhưng anh thử nói xem, kẻ đó giết Robert bằng cách nào? Tất cả mọi người cùng có mặt ở đây khi anh ta ra bến, không có ai ra ngoài cùng cả, sau đó chúng ta lại cùng đi ra bến tìm và rồi lại cùng thấy anh ta trong hang đá. Anh thử xem còn thời gian nào đủ để kẻ đó giết người, mang vào hang đá và đặt theo tư thế mà chúng ta đã nhìn thấy?
-        Chẳng có gì phức tạp cả - Joe trả lời bình thản – Trước hết anh đã lầm khi nói rằng chúng ta lúc nào cũng có mặt đầy đủ cạnh nhau. Anh Caruthers đã chạy về lấy dây bảo hiểm, anh ấy có thể gặp Gordon ở nhà, giết chết, đem xác vào hang đa và chạy đem dây ra bến. Tiếng gió rít rất lớn làm cho không ai có thể nghe thấy tiếng kêu của Gordon, còn đường từ nhà tới hang đá lại rất tối vì ánh đèn  biển không quét tới. Có thể đem xác chết đến đấy à không bị một ai để ý. Ngoài ra anh Caruthers cũng biết rằng mọi người đang tập trung ở trên bến, còn Smytrakis lại không thể rời nhà đèn có đúng không?
-        Tôi… - Caruthers nói – Anh không đùa đấy chứ? … Tôi giết Robert để làm gì?
-        Vâng, lý do có thể sẽ tìm ra nếu chúng ta cố tình, tuy nhiên rất may cho anh là tôi biết rõ rằng anh không thể nào giết được Robert Gordon trong lúc anh quay trở về nhà lấy dây.
Lại im lặng, Alex nhìn lên tường như đồng thời anh cũng cố gắng quan sát tất cả mọi người. Chỉ có Carroline và Mary đang ở chỗ góc nhà là nằm ngoài góc nhìn của anh. Anh thấy Pamela Gordon không nhìn ra cửa sổ nữa. Cô quay lại và mở to mắt nhìn Caruthers. Giáo sư ngồi thẳng người dậy bất động vì kinh ngạc. Ngón tay của Mellow cũng thôi không gõ nhịp trên bàn nữa.
-          Tôi không thể nào giết được?... – Caruthers sẽ gượng cười – Nhờ ơn Chúa.
-        Anh không thể nào giết được vào lúc đó. Tôi không phải là bác sĩ pháp y, nhưng như mọi người đã biết, trong đời tôi đã tiếp xúc rất nhiều với các loại tội phạm và kiến thức của tôi trong lĩnh vực pháp ý tuy chưa sâu nhưng không tồi. Tôi đã học được cách xác định chính xác độ đông máu sau khi chết. Đó là gần như là loại đồng hồ đo thời gian từ khi bị tử thương. Robert Gordon đã bị tên giết người giết chết và kéo vào hang để ở ngay lối vào. Tên giết người đã đặt vào tay người chết pho tượng nhỏ phục vụ cho ý đồ nào đó của hắn mà chúng ta chưa biết. Nhưng tôi có thể nói điều này là xác Gordon được đặt trong hang không phải ngay sau khi bị giết. Vì vậy anh Caruthers không thể giết Gordon lúc quay về lấy dây được vì chỉ vắng mặt trên bến khoảng mười phút. Tôi tin chắc rằng khi khi anh Caruthers chạy đi lấy dây thì Gordon đã chết ít nhất một giờ rồi. Điều đó có nghĩa là anh ấy bị giết ngay sau khi rời phòng này để đi ra bến hoặc khoảng năm mười phút sau đó. Và vì rằng vào thời điểm quan trọn đó tất cả chúng ta đều có mặt ở đây nên có thể xác nhận sự vô tội của mọi người.
Anh ngừng lời.
-        Có một điểm tôi không thỏa mãn – Mellow nói nhỏ - Như thế tức là không ai trong số chúng ta có thể giết anh ấy được.
Carroline và Mary bước lại bàn. Mary cúi xuống nói với Pamela:
-          Cậu uống một chút cà phê nóng đi, nó sẽ làm cho cậu dễ chịu hơn.
-        Rất cám ơn – giọng nói của Pamela có sự khó chịu rõ rệt nhưng Mary dường như không để ý tới.
Sự căng thẳng đã qua đi. Tất cả bỗng như bừng tỉnh sau một giấc mơ.
-        Ngoài ra – Joe nói tiếp vẫn nhìn vào Caruthers – trong suy nghĩ của tôi, tôi phải chú ý tới anh trước hết vì anh là người duy nhất không đi cùng chúng tôi khảo sát các hang động. Mới đầu tôi nghĩ rằng anh đã vào hang trước khi tôi đến, nhưng bây giờ đã rõ là không.
-        Được – Mellow đột ngột quya lại phía Alex – nếu toàn bộ vấn đề như anh nói và anh nói rất chính xác thì còn một người nữa, đó là cậu gác đèn người Hy lạp. Chỉ có mình anh ta ở ngoài nhà lúc Gordon đi ra ngoài, chỉ mình anh ta biết rõ hòn đảo này. Anh ta thấy Gordon đi ra ngoài, chạy theo giết và kéo xác chết để tạm vào nhà đèn. Sau khi để chúng ta đi ra bến, anh ta ung dung kéo xác chết vào hang. Thật là mọi chuyện rõ như ban ngày.
-        Hừm… Caruthers lắc đầu – Chúng ta không thể kết tội con người này chỉ vì chúng ta không muốn kẻ giết người là người nào đó trong số chúng ta. Chắc anh Alex đã có quan điểm riêng của mình về việc này.
-        Tất nhiên là trong những điều anh Mellow nói có nhiều điểm hợp lý – Joe suy nghĩ và nói tiếp – Eleflorios Smytrakis làm việc ở đây đã lâu, có thể tìm được pho tượng nhỏ này ở đâu đấy. Có thể có khả năng anh ta giết Robert Gordon. Nhưng tại sao lại làm vậy khi biết rằng nếu anh ta để xác chết ở cửa hang thì anh ta là người duy nhất bị nghi ngờ? Cách đơn giản hơn nhiều là đẩy xác chết xuống biển từ trên bờ đá cao dựng đúng kia. Và nếu như ngày mai chúng ta có thể tìm thấy xác thì ai cũng nghĩ rằng anh ấy bị trượt chân hoặc đi lạc nên ngã xuống biển. Ngoài ra tại sao Smytrakis lại giết một người lần đầu tiên nhìn thấy trên đời và cái chết của người ấy chẳng mang lại lợi lộc gì?
-        Có thể giả định rằng Smytrakis đã tìm thấy ngôi đền của Nữ Thần Mê Cung, vì vậy đã làm như thế để cản trở việc tìm kiếm của chúng ta, buộc mọi người phải quay về nước Anh. Có thể ở đó có nhiều vàng, đồ trang sức…. Mary Sanders không nói tiếp nữa.
-        Thế thì sao anh ta lại đặt pho tượng vào trong tay người chết? Bởi vì điều đó chứng tỏ rằng có đền thờ Nữ Thần Mê Cung trên đảo. Smytrakis là con người thông minh. Không lẽ anh ta lại muốn nhận tội về phía mình và phô bày cho người khác biết cái mà anh ta cần giấu kín. Điều này đối với tôi quả là khó hiểu – Joe giang tay làm động tác như muốn nói rằng anh không thể chấp nhận cách lập luận của Mary.
-        Liệu có đơn giản hơn không nếu anh trực tiếp noi chuyện với Smytrakis? – Mellow hỏi – Nếu anh là chuyên gia về lĩnh vực này thì có thể anh sẽ tìm ra anh ta nói dối chỗ nào và buộc anh ta phải thừa nhận tội ác. Chúng tôi rất tiếc là chẳng giúp anh được gì mấy.
-        Vâng, có lẽ là như thế - Joe đứng dậy.
Trong chuyện này có cái gì đấy hoàn toàn không ăn khớp. Dường như có bàn tay vô hình nào đấy đã đổi quân bài của người chơi trước khi anh ta hạ xuống bàn. Suốt thời gian nói chuyện anh tin rằng sẽ tìm ra lờ giải, thậm chí có lúc anh đã cảm thấy tìm thấy lời giải, nhưng sau đó nó lại biến mất, và đã bao nhiêu lập luận sụp đổ.
-        Lạy Chúa, tôi mệt quá đi mất – pamela nói khẽ - Mary, chúng ta đi ra ngoài đi. Mình có thể ngủ nhờ ở phòng cậu được không?
-        Tất nhiên rồi. Tý nữa mình sẽ chuẩn bị chỗ nghỉ ngay. Họ cùng đứng dậy. Joe cảm thấy sự mệt mỏi đang thấm dần, thấm dần vào trong cơ thể, vào trong óc khiến suy nghĩ của anh không còn được lô-gich nữa. Smytrakis không thể chạy trốn được. Điều này là chắc chắn vì ít nhất không ai có thể rời đảo trong ngày hôm nay được. Thuyền của Gordon cũng không thể ra khỏi bến lúc sóng lớn như thế này. Vậy thì anh có thể ngủ cho lại sức trong vài tiếng đồng hồ và khi dậy sẽ cố gắng suy đoán lại từ đầu. Có cái gì đó còn thiếu trong lập luận của anh. Nhưng đó là cái gì?
-        Smytrakis không thể chạy trốn được – Mellow nói – Và chẳng một ai trong chúng ta chạy trốn khỏi đây được – anh nói thêm dường như lặp lại đúng những suy nghĩ của Alex.
Giáo sư bước lại gần Alex.
-        Thật kinh khủng – ông nói quá nhỏ nên bị tiếng xê dịch bàn ghế át đi – Nó mới chết được có một giờ nhưng thực tình chẳng ai thương xót nó cả.
Ông cúi đầu, lặng lẽ đi qua Alex ra phía cửa.
-        Thế nếu như trên đảo còn có ai đấy mà chúng ta chưa biết? – Carroline bỗng nhiên nói. Giáo sư đứng sững  lại, còn mọi người thì lặng đi vì ý kiến đó quá rõ ràng và bất ngờ - Có thể như thế được không, anh Joe?
-        Mọi việc đều có thể - anh nói hơi do dự - bởi vì chúng ta không biết rõ các hang động trong núi, và có thể có hàng trăm người trong đó. Nhưng ….- anh lại ngập ngừng – không, điểm này nên loại trừ. Ở đây không có thực phẩm, không một ai có thể sống ở đây mà không có quan hệ với người gác đèn bởi vì không có dự trữ thực phẩm.
-        Thế nếu như kẻ đỏ có quan hệ với người gác đèn? – Mellow đưa mắt hỏi:
-        Khi đó người gác đen sẽ biết rằng kẻ ẩn náu đó là tên giết Gordon.
-        Chính thế! – Carroline vui vẻ nói – Em đã nghĩ như vậy.
-        Để xem – Alex nói – Tôi cho rằng chưa hẳn đã vậy.
-        Sao lại chưa hẳn như vậy? – Mellow gặng hỏi lại.
-        Mỗi giả thuyết đều là có thể cho đến khi đủ một trăm phần trăm cơ sở để bác bỏ.
Một giờ sau, khi anh đã nằm trên giường rồi nhưng vẫn lẩm bẩm nhắc lại câu nói này. Anh không thể ngủ được.
Trong dãy nhà này đang có một người chết và bảy người sống. Một sự im lựng đáng sợ trùm lên, thỉnh thoảng bị ngắt quãng bởi tiếng sóng đập vào bờ biển. Ý nghĩ của anh cũng chạy đuổi nhau như những đọt sóng và nó cũng bị tan vỡ ra khi đập vào giới hạn của vấn đề không có được. Nếu như….
Bỗng nhiên anh nằm im nín thở. Có lẽ bằng bản năng chứ không phải là do thính giác anh phát hiện ra một tiếng động rất khẻ ngoài cửa. Anh đưa mắt nhìn. Nắm đấm cửa sẽ chuyển động không một tiếng kêu. Cánh cửa từ từ hé ra. Sau đó anh nhận ra dáng người Carroline mặc bộ áo ngủ màu xanh nhạt.
Cô khép cửa lại và đưa tay lên công tắc đèn. Anh nghe cô đang nhón chân đi lại giường.
-        Em sợ phải ngủ một mình – cô thì thào và đặt mình xuống nằm bên cạnh anh – em không nhắm nổi mắt suốt đêm mất. Vì vậy em phải sang đây. Nhưng làm thế nào em dậy được trước khi trời sáng? Em không muốn mọi người thấy em ngủ ở phòng anh.
-          Anh sẽ đánh thức em dậy. Alex thầm thì.
 
Chương XV
ANH PHẢI TÌM RA BÀ ẤY
 
Joe thức giấc mấy lần trong đêm vì có những đợt gió mới. Đến gần sáng mọi thứ đều lặng đi và khi anh mở mắt đã nhìn thấy ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh. Bên ngoài tiếng sóng biển dịu đi thành tiếng ầm ào dễ chịu.
Anh khe lay Carroline và cô vùng ngay dậy. Anh vội giơ ngón tay lên miệng làm hiệu im lặng. Tuy ngái ngủ nhưng cô gật đầu hiểu mình đang ở đâu. Alex ghé mồm vào sát tai cô nói thầm:
-        Nếu có thể được, anh muốn chúng ta cùng đi ra ngoài khoảng mười lăm phút. Mọi người chắc vẫn còn ngủ. Chúng ta sẽ viết giấy để lại trong phòng ăn để họ khỏi lo.
-        Chúng ta định đi đâu?
-        Vào hang. Em chuẩn bị bữa sáng đi. Anh sẽ ra gặp caauk gác đèn trao đổi một chút rồi quay lại.
-        Vâng, thưa xếp.
Cô ngáp, lấy tay che mồm nhưng ngay lập tức nhả xuống sàn nhón chân đi ra khỏi phòng. Alex cầm khăn mặt bàn chải đánh răng và xà phòng đi ra phòng tắm. Anh không muốn đánh thức ai dậy. Nếu anh và Carroline đi ra ngoài không bị ai để ý thì họ sẽ hoàn toàn tự do trong vòng hai đến ba tiếng đồng hồ. Joe còn muốn không ai biết họ đi đâu.
Anh mặc quần áo và đi ra phía cửa ngoài. Cửa được đóng bằng chìa khóa phía trong. Anh vặn khóa và đẩy cửa bước ra.
Mặt trời chưa mọc, nhưng trời ấm áp, ấm hơn cả những buổi trưa hè ở nước Anh. Joe hít một hơi dài. Anh ngạc nhiên là tại sao mọi người lại không tìm đến những nơi trên trái đất không có mùa thu và mùa đông để ở. Anh đưa mắt nhìn sang phía nhà đèn. Trời đã sáng và…
Anh giơ tay dui mắt đợi một chút. Không, đây không phải là ảo giác. Luồng ánh sáng đèn biển tauy có mờ hơn nhưng vẫn chiếu sáng và quay đều trong cái vỏ chụp của nó. Anh ta quên tắt đèn à? Chắc là như vậy. Anh ta cũng hoảng sợ như những người khác thôi. Án mạng bao giờ cũng là án mạng và nó tác động sấn đến tất cả mọi người xung quanh. Eleflorios Smytrakis cũng không thể khác được,
Joe tiến lại gần cánh cửa gỗ nặng nề và mở mà không cần gõ cửa. Trong nhà đèn vẫn sáng. Không thấy Smytrakis đâu. Máy điện tín không làm việc, băng giấy từ trên bàn rủ xuống đất. Alex bước lại cạnh bàn và bây giờ mới trông thấy chân người nằm trên sàn.
Eleflorios Smytrakis đã chết. Alex quỳ xuống, anh sẽ gắng không đụng chạm đến cái gì. Gáy người chết gần như bị đập nát nhiều chỗ. Tay phải của người chết vẫn còn cầm **********. Anh ta đã bị tấn công bất ngờ từ phía sau, khi đang ngồi sau bàn làm việc.
Joe đứng dậy. Trên bàn, quyển sổ to vẫn mở, trong đó có nhiều cột, cột đầu tiên chắc để ghi giờ nhận hoặc phát tín hiệu. Dòng cuối cùng là “2.55” rồi không còn ghi gì nữa.
-        Hai giờ năm mươi lăm – Joe lẩm bẩm. Anh nhìn đồng hồ. Đã bốn giờ năm phút. Như vậy là một giờ mười phút đã trôi qua – Mình ngủ khi ở đây có kẻ giết người. Mình đã ngủ …. – anh lắc mạnh đầu – Làm sao mình để như thế nhỉ? Thật là vô lý, vô lý hết mức.
Anh cúi người xuống bên máy điện tín. Máy đã bị đập vỡ, chính vì vậy mà nó không làm việc. Micro phòng điện đài cũng bị đập nát và vứt vào một góc nhà. Không còn đường nào liên lạc với đất liền được nữa.
Anh nhìn quanh phòn một lần nữa, đi vòng quanh chiếc bàn để tránh xác chết và đỉ ra phía cửa. Bông nhiên anh dừng lại. Phía bên trái của xác chết có bảng điện. Anh bước lại nhưng không đọc được chữ Hy lạp. Anh cầm cầu dao chính kéo xuống. Anh đi ra ngoài, khóa cửa lại và rút chìa khóa cho vào túi.
Vừa đi anh vừa ngoái lại nhìn lên nóc nhà đèn. Đèn đã tắt, một trong hai cái cầu dao ấy đúng là của cây đèn biển.
Carroline đang đợi trong phòng ăn. Trên bàn đã để hai cốc cà phê, trứng rán và vài lát bánh mì phết bơ.
-        Bánh mì hơi bị cứng – cô thì thào – còn trứng rán làm từ bột trứng. Em sợ gây tiếng động nên chỉ lấy những thứ có sẵn ở ngoài. Trời sáng rồi, họ dậy ngay gây giờ đấy.
-        Có ai đấy đêm qua đã không ngủ - Alex nói và giơ tay cầm lấy một lát bánh mì, nhưng anh lại đặt xuống nghĩ ngợi. Thật đáng thương cho Smytrakis. Anh ta có thể sống đến trăm tuổi. Sao mà vô lý đến như vậy.
Anh tự ép mình uống cà phê và ăn hết các thứ mà Carroline chuẩn bị.
-          Ta đi thôi. Em có dây chứ?
Cô im lặng, chỉ tay vào cuộn dây và hai chiếc đèn pin đặt trên ghế.
Joe xe một tờ giấy trong quyển sổ tay viết: “Chúng tôi đi vào hang núi. Sẽ quay trở lại trước tám giờ - Carroline Beacon và Joe Alex”. Anh đặt tờ giấy giữa bàn.
-        Chúng ta lấy thêm pin dự phòng – Anh đeo cuộn dậy lên và cả hai cùng rón rén đi qua hành lang.
Phía xa, mặt trời đang từ từ nhô lên trên mặt biển.
-          Chúng mình đi đâu? – Carroline hỏi khi đã đi khỏi nhà một quãn khá xa.
-        Anh cũng đang tự hỏi mình câu đó – Joe cười gượng – Anh đang ở trong tình trạng khó khắn: anh phải tìm ra Nữ Thần mê Cung. Bằng bất cứ giá nào anh cũng phải tìm ra bà ấy vì đó là cách duy nhất để khẳng định rằng từ đâu người ta lấy được pho tượng kia.
-        Anh không tin là cái anh chàng người Hy lạp có thể giết Robert à?
Joe im lặng nhìn cô một lúc rồi mới nói.
-          Anh không tin. Hơn nưa anh đủ lý do để tin chắc rừng anh ta không giết người.
Cô miễn cưỡng gật đầu.
-          Vậy chúng ta đi đâu bây giờ?
Alex dừng lại bên vách đá sát bờ biển.
-        Chúng ta sẽ đến chỗ ngày hôm qua chúng ta đã tới – Joe giơ tay gãi đầu – Em có nghĩ rằng cái khối đá trong hang ấy đúng là do con người làm ra không?
-        Em không biết chắc chắn, nhưng em nghĩ rằng rất có thể như vậy. Trong thiên nhiên cũng có thể có những trường hợp như thế và vì vậy con người hay lợi dụng đẻ làm những chỗ cất dấu của cải của mình. Tính toán xác xuất thì trường hợp này là do con người làm ra.
Joe nhìn đồng hồ
-        Chúng ta đi thôi – anh nói một cách cương quyết – Chúng ta có gắng tới đó thật nhanh. Nếu như cái giếng đó không dân xuống đâu thì chúng ta phải tìm thêm chỗ khác. Nhưng anh muốn đợi cảnh sát đến rồi mới đi tìm.
Cô đặt tay lên vai anh nhìn thẳng vào mắt anh hỏi:
-          Có đúng là anh đã biết được gì rồi phải không Joe?
-          Có lẽ vậy – Joe nói – Có nghĩa là anh bết rằng nó phải nhử vậy chứ không thể nào khác.
Nhưng anh chưa biết rõ quá trình diễn biến. Nếu anh không biết cách chứng minh được những điều mình biết thì tên giết người sẽ cám ơn anh suốt đời. Vì vậy anh phải tìm ra bà ấy. Đi thôi!
Họ buộc dây vào người.
 
Chương XVI
NỮ THẦN MÊ CUNG
 
Tảng đá này không lùi thêm được nữa – Joe quệt mồ hôi nói. Anh thử cho đầu vào trước, sau đó lách tiếp vai vào – Được rồi. Bât giờ phải buộc sợi dây cẩn thận – Anh nhìn quanh. Ngay trên nền hang có một nhũ đá khá to nhô lên. Alex buộc dây vào đấy rồi lấy hết sức kéo thử. Nhũ đá vẫn đứng nguyên và sợi dây cũng rất chắc . Anh thử lại lần nữa. Tuyệt vời. Cái giếng này hơi hẹp nên có thể giang tay giang chân lấy điểm tựa. Nhưng phía dưới không biết nó thế nào. Sát mặt nước nó lại rộng ra. Đề phòng bất trắc cứ phải buộc dây quanh bụng – Này em cầm lầy một đầu dây khi nào anh kêu em phải kéo hết sức. Giếng này cũng không sâu lắm đâu. Đưa anh cái đèn pin.
Anh đưa một đầu dây cho Carroline và cho chân tụt xuống giếng để dò tìm chỗ dựa. Anh giang hai chân đạp hai bên thành giếng, một tay bấm lấy mép giếng.
tuusacqui
Đăng nhập để trả lời
0