Diễn Đàn » Chuyện Cười

Mỗi ngày một chuyện cười

46 trả lời, 4.599 lượt xem — Trang 2 / 2
Bớ Kẻ Lấy Sách Của Bà
Chị học khối D , năm nay chị thi đại học . Chị mới mua một quyển sách văn rất hay . Chị vừa để nó trên bàn , thế mà nhoáng một cái nó đã biến mất . Chị đi hỏi khắp bàn dân thiên hạ rồi mà không ai có ý kiến ý cò gì cả . Tiếc của , bực mình , chị bèn soạn một bài chửi để mỗi giờ ra chơi chị bèn lôi nó ra rên.

Bài chửi của chị như sau :

Bớ bàn trên bàn dưới, bớ láng hành láng tỏi, Bớ con Thị Mầu Thị Nở, Bớ thằng Chí Phổi, Chí Phèo, bớ cả họ cả hàng đứa nào "cầm nhầm" sách của bà ! Hãy bành cái mắt, vành cái tai mà nhìn mà nghe bà chửi đây này . Bà mới vừa mua được một cuốn " cẩm nang văn chương " hay ơi là hay, quí ơi là quí . Bà phải bóp bụng, nhịn ăn sáng vài hôm, nhịn uống tối mấy bữa , ki cóp mãi mới đủ tiền mua nó . Bà nâng như " éc " , Hứng như hứng " phờ lau ơ ". Hôm nay , bà mang nó đến lớp , để nó trên bàn. Ấy thế mà nhoắng một cái , bà vừa quay sang Đông buôn chuyện một lúc , ngó sang Tây đàm luận vài câu , lúc quay trở về thì ôi thôi sách đã biến mất tự bao giờ , chỉ còn mập mờ hình ảnh . Bà đã bấm đốt ngón chân đi , bấm đốt ngón tay lại , và khẳng định có kẻ đã to gan nâng tay trên , phỗng chân dưới cuốn sách của bà . Này! Mày đừng có bảo là bà ăn có nói không nhé . Chứ bà hỏi mày rằng có quyển sách nào tự dưng biến mất nếu không có tác động của ngoại cảnh ? Bà biết cái ông gỉ ông gi ở nước nảo nước nao đã phát biểu rằng " Một vật không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi ".
Mày học đến lớp thập nhị (12) ròi mà không biết điều này thì quả thật là hổ thẹn với con cháu mai sau lắm.
Quyển sách nó ở với bà thì nó là kim sách, ngọc sách, chứ nó ở với mày thì nó chỉ là một tập giấy bản.
Bà đút sách vào bị cói, bị cói sáng trưng. Bà cầm sách trên tay, tay bà là tay ngọc tay ngà, nõn nà trắng trẻo. Bà đọc sách, khuôn mặt bà rạng ngời ( như Thuý Kiều Thuý Vân ), mắt bà tinh hơn mắt cú , kính cận 2 điốp mua là thừa . Còn mày đút sách vào cặp, cặp mày rách toạc , mày cầm sách trên tay , tai mày là tay ghẻ tay sài, lở loét bẩn thỉu , mày đọc sách, khuôn mặt mày nửa đen nửa đỏ ( như Chung Vô Diệm ), mắt mày bị cận sẽ cận thêm, mắT mày bị viễn sẽ viễn nặng mà mắt mày bình thường sẽ thành loạn thị. Những chữ bà đọc là chữ rồng chữ phượng, những trang hoa tờ hoa . Những chữ mày đọc là chữ gà chữ vịt, những trang hẩm tờ đen. Bà thi văn trường nào, điểm thủ khoa, á khoa trường đó. Mày thi văn trường nào, điểm binh nhất binh nhì, thấp như cây rau má, bì bà bì bẹt.
Đấy là bà chỉ có vài lời vàng ngọc thốt ra với mày thế thôi. Nếu mày là nhân, ắt sẽ cung kính mang sách trả bà. Bằng không, mày đích thị là loài ưng giống khuyển. Vì mày mà bà không được nghỉ giải lao 10 phút. Vì mày mà miệng bà rộng thêm... Phù... mệt quá, có đứa nào rảnh tay rảnh chân quạt cho bà vài cái. Khi nào đòi được sách bà sẽ cho đọc ké vài trang! [/align]
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Không Có Con Nào Nhỏ Cả
Có một ông nông dân vốn tham ăn. Một hôm anh bắt được 3 con cá rô, anh đem về nhà làm trui định làm mồi để lai rai. Thằng con ba tuổi thấy cha nướng cá cứ đòi ăn khóc hoài. Mẹ nó lên tiếng dụ nó:
- Cha chả! Kìa con coi kìa, cá cha nướng vàng quá xá, nín đi rồi cha cho ăn.

Anh ta quát:

- Vàng gì chứ! Cá chứ có phải nghệ đâu mà vàng?

Thằng nhỏ khóc thét lên, mẹ nó lại dỗ:

- Kìa kìa, con cá béo dữ, nín đi rồi cha cho ăn.

Cha thằng nhỏ nổi quạu:

- Cá chứ có phải thịt mỡ đâu mà béo!

Thằng nhỏ cứ khóc hoài, dỗ quá trời mà nó không chịu nín, mẹ nó mới bồng lại trui cá:

- Này con! Đó, cá nướng cà...Để chín rồi cha coi con nào nhỏ, cha cho một con mà ăn nghen. Nín đi, đừng khóc nữa.

Cha thằng nhỏ nổi khùng lớn tiếng:

- Ba con bằng nhau hết, không có con nào nhỏ cả!

(Híc, híc sao ông bố này tệ dữ vậy)
[/align]
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Lịch sự tới phút cuối cùng.

"Cơ trưởng Sinclair thay mặt cho phi hành đoàn xin chào mừng quí vị đi trên chuyến bay số 602 từ London tới New York của hàng không vương quốc Anh. Chúng ta đang bay ngang qua Đại Tây Dương trên độ cao khoảng 35.000 bộ. Nếu quí vị nhìn ra cửa sổ bên phải của máy bay, quí vị sẽ thấy cánh của máy bay đang cháy. Nếu quí vị nhìn sang bên trái thì sẽ thấy một cánh của máy bay đang rơi xuống. Nếu quí vị nhìn xuống Đại Tây Dương, quí vị sẽ thấy 3 người đang vẫy tay chào từ biệt. Một là tôi, cơ trưởng, một người nữa là anh bạn phi công phụ lái của tôi và người còn lại là cô tiếp viên hàng không. Đây là băng thu âm. Chúc quý vị có một chuyến đi vui vẻ !
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Khao
Tại một ký túc xá như mọi ký túc xá khác, ở một phòng không khác gì các phòng khác...


- Hôm nay tớ tự nguyện khao học bổng. Uống gì tuỳ các cậu chọn?

Sau một thoáng im lặng sững sờ và... nghi ngờ, lũ bạn nhao nhao:

- Bia?

- Còn mồ mả ở đất nào hả, đồ nghiện ngập! Tớ xin các cậu chớ tự giết mình bằng cái thứ nước kích thích ấy. Kẻo rồi cha mẹ các cậu lại oán tớ!

- Vậy nước cam chứ? Nước cam không có kích thích.

- Xì! Công nương sao? Tiểu thư à? Mấy thằng con trai đi uống thứ nước đó với nhau để lũ con gái nó cười cho thúi từ đầu tới chân chứ chẳng chơi.

- Nước mía vậy.

- Cậu tính lại đi. Cậu có biết tỉ lệ sinh viên và nhà cầu trong KTX là bao nhiêu không? Xác suất để một nhà cầu vào giờ này không có người ở trong là bao nhiêu không? Tào Tháo nhập hay sao mà cậu lại muốn uống thứ nước rặt nhặng với bụi đó.

- ?
- ?!

- ?!!

- Thế này nhé: trà đá. Có ba lý do. Thứ nhất: rẻ. Thứ hai: đậm đà... tính truyền thống sinh viên. Thứ ba: thoáng nhìn thì người ta cũng tưởng đó là bia, nước cam hay nước mía. [/align]
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Dân IT lý sự đòi con
Một anh chàng lập trình viên và vợ ra tòa ly dị. Quan tòa chưa phán xử được ai sẽ nuôi con vì cả hai đều giành nuôi cậu con trai. Người vợ nói mình đã sinh ra đứa bé nên có quyền nuôi nó.
Anh chàng lập trình viên khi được hỏi liền trả lời: “Thưa quan tòa, nếu tôi cho một đồng đô la vào cái máy bán nước giải khát tự động, lon Coca Cola rơi ra thì cái lon đó là của tôi hay của cái máy ?”

[/align][/align][/align][/align]
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Chồng giận dữ nói với vợ:
- Tại sao cô lại mua nhiều mỹ phẩm thế này?
- Vì sắc đẹp là vũ khí hàng đầu của mỗi phụ nữ.
- Thế thì trang bị quân sự của cô ngày càng tốn kém quá đấy.
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Suy luận chính xácBuổi tối, hai nữ sinh viên, một người đang học ngành toán còn người kia học ngành logic, đang đi trên phố vắng. Chợt có tiếng động phía sau. Cô sinh viên toán nói:

- Tính nhịp độ của tiếng động thì chỉ sau 30 giây là nó đuổi kịp chúng ta. Theo xác suất 50/50, chúng ta chia làm hai ngả để chạy, dù sao cũng có một người thoát.

Lát sau, cả hai đều an toàn về tới ký túc xá. Sinh viên logic kể:

- Đúng như cậu dự tính, 30 giây sau, hắn đuổi kịp mình. Theo logic, mình kéo váy lên, còn hắn thì tuột quần xuống. Theo logic thì người kéo váy lên chạy nhanh hơn người tuột quần xuống.

Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Nói lắp

Hai cậu bạn đi cùng nhau trong công viên, một cậu bị bệnh nói lắp.
- N...à...y c...ậ...u c...ó n...h...ì...n t...h...ấ...y c...ô g...á...i x...i...n...h đ...ẹ...p k...i...a k...h...ô...n...g?
- Đâu? đâu?
- C...ô ấ...y đ...i m...â...t r...ồ...i!
- Thế mà cũng nói - Cậu bạn tức giận.
Một lúc sau...
- C...ậ...u c...ó n...h...ì...n t...h...ấ...y...?
- Tớ thấy rồi! Tớ thấy rồi.
- T...h...ế s...a...o c...ậ...u l...ạ...i d...ẫ...m v...à...o c...ứ...t c...h...ó?
- !!![sm=102.gif]
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Nghiện rượu

Chồng say lướt khướt trở về nhà, vợ càu nhàu:

- Hứa mãi rồi, vẫn uống nhiều, lại say bét nhè!

- Nhiều nhặn gì đâu, có một chai cho ba người.

- Thế sao lại say đến thế này?

- À, tại hai thằng kia hẹn nhưng chả thấy đến.
o0o
Một chàng nghiện rượu than phiền với bác sĩ:

- Cứ mỗi sáng tôi mở tủ lạnh là lại thấy có một con khỉ nhìn chằm chằm vào mình.

Ông bác sĩ gật gù rồi khuyên:

- Uống ít đi và chuyển gương từ tủ lạnh sang chỗ khác nhé!
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Tình đồng nghiệp
Trong một tiệm ăn, một người khách giật mình khi nhìn thấy số tiền ghi trong hóa đơn thanh toán. Ông nói với người phục vụ:

- Những 3 nghìn pêsô cho một bữa ăn kia à! Này anh bạn, hãy nể tình đồng nghiệp mà giảm bớt tiền cho tôi chứ?

- Thế ra ông cũng làm ở tiệm ăn à?

- Không phải. Tôi làm nghề ăn cướp!!

Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Chắc chắn hỏng


Vợ về nhà mặt rầu rĩ thông báo với chồng: "Anh ơi, xe máy nhà mình hỏng rồi. Trong bộ chế hòa khí đầy nước".

- Em không đùa đấy chứ! Em mà cũng biết bộ chế hòa khí là gì sao? Thôi được, để anh kiểm tra, nhưng mà xe đâu rồi hả em?
- Dạ, ở dưới ao anh ạ.
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ vợ và chàng rể


Hai bà thăm hỏi nhau về chàng rể mới. "Chàng rể mới của bà thế nào?", một bà hỏi.

- Tất cả đều được, chỉ phải tội không biết đánh bạc.
- Nhưng đó là ưu điểm đấy chứ?
- Khốn nỗi nó không biết đánh nhưng cứ đâm đầu vào chơi!


***


- Tôi buồn quá chị ạ. Bốn đứa con gái lớn cả rồi mà chỉ kiếm được mỗi chàng rể.
- Tôi còn buồn hơn bà ấy chứ. Có mỗi đứa con gái mà tôi có tới thằng rể thứ 5 rồi
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Quá chén


Người say xỉn đôi khi nhìn thấy những khía cạnh không ngờ ở những thứ bình thường nhất.
Hai anh chàng nhậu say rồi loạng choạng đi giữa trời đất.
- Chà, chúng ta lạc vào nghĩa trang rồi! Nhìn kìa, đằng kia có một tấm bia. Xem nào, ồ, ông này thọ gớm, những 105 tuổi!
- Thế à? Lão tên gì đấy?
- Phan Thiết.
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngân hàng thời suy thoái

Tổng giám đốc một ngân hàng đi kiểm tra đột xuất công việc tại một chi nhánh ở địa phương. Đến nơi, ông thấy phòng tiếp khách trống trơn, 3 nhân viên đang ngồi chơi bài.


Rất bực mình, ông giám đốc ấn vào nút báo động, chuông reo ầm ĩ. Vậy mà 3 nhân viên kia cũng không thèm nhúc nhích.
Một lúc sau, người bồi bàn ở nhà hàng bên cạnh mang sang 3 cốc bia.

Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngôn ngữ ” Giao hợp “
Ngày đầu tiên về cơ quan, sếp tôi tuyên bố hùng hồn với nhân viên:
- Đây là giai đoạn đổi mới, chúng ta cần có ý thức tiết kiệm thời gian, vận dụng từ chính xác, ngắn gọn, dễ hiểu. Đặc biệt, các bản báo cáo trình lên cho tôi phải “cụ tỉ” và “cô súc”!
Thấy mọi người ngơ ngác, hoang mang, sếp đập bàn cái rầm:
- Thời buổi này mà kém suy luận quá, này nhé “cụ tỉ” là nói tắt của hai cụm từ cụ thể và tỉ mỉ, “cô súc” có nghĩa là cô đọng và súc tích, thế thôi.
À, bây giờ thì mọi người đã hiểu. Ai cũng gật gù như mấy cô cậu trong đoạn quảng cáo thuốc tẩy giun. Như vậy, với sếp thì những chuyện xảy ra đã lâu, thuộc dĩ vãng quá khứ thì phải gọi là dĩ khứ.
Rồi một hôm được phân công đi giao lưu với đơn vị bạn thì chúng tôi thật sự kinh hoàng khi nghe sếp lệnh:
- Các cô cậu đi “giao hợp” với người ta thật chặt chẽ vào, bên cạnh đó cũng phải điều kinh cho tốt.
Một số chị em đỏ mặt lí nhí hỏi lại liền bị sếp quát:
- Cấm nghĩ bậy! Tôi muốn nói ngắn gọn là “giao hợp” là giao lưu và hợp tác, nó cũng tương tự như “giao phối” thôi, còn “điều kinh” là điều tra kinh nghiệm làm ăn của họ. Không lo làm ăn, toàn lo nghĩ bậy!
Phải thú nhận là một thời gian khá dài chúng tôi mới quen cách dùng từ quái chiêu của sếp, cũng nhờ chịu khó cùng nhau suy luận mà chúng tôi đỡ phải khốn khổ. Ví dụ, một lần đi cơ sở, sếp bảo chúng tôi cố gắng “phát tài để đầu lâu”, cả công ty xúm vào suy luận mới hiểu ý sếp muốn rằng chúng tôi cố gắng phát hiện tài năng để có hướng đầu tư lâu dài. Rõ khổ!
Với nguy cơ dịch tả vẫn đang phát, cho đến nay trong cơ quan tôi chưa có ai phải nhập viện vì bệnh ấy nên sếp có lời khen chúng tôi đã “động phòng” rất tốt. Đã nhiều lần “đúc kinh”, chúng tôi hiểu ngay rằng đấy là sếp khen tập thể nhân viên trong cơ quan đã biết “chủ động phòng tránh” dịch rất tốt.
Năm sắp hết, Tết sắp đến rồi. Tết này dẫn theo các nhóc đến thăm sếp để chúc Tết, chắc tôi cũng phải có một chút “sáng tạo ngôn ngữ” khi giới thiệu với sếp rằng các con tôi đứa nào cũng “ngoan cố”. Thế nào chúng nó cũng được sếp lì xì vì ngoan ngoãn và cố gắng!
” St ”
Chipmuck
snow_2101@yahoo.com
Đăng nhập để trả lời
0
Mê tiểu thuyết [/align] [/align]Nam đến nhà Bắc học nhóm, trong khi chờ Bắc ăn cơm Nam cắm cúi đọc một cuốn sách. Lúc Bắc ăn cơm xong đi ra, Nam nói: [/align]
- Quyển tiểu thuyết này chán thật, chỉ thấy nhân vật và các con số, không có nội dung gì cả.
- Thôi, cậu để cuốn “Danh bạ điện thoại” ấy lên giá sách rồi bắt đầu học nào!
[/align]
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
Ai vui nhất?
Hai vợ chồng nọ nổi tiếng cả vùng vì bệnh hay cãi nhau. Trong một trận cãi vã, cô vợ hùng hổ: "Anh có giỏi ký vào đơn ly hôn đi, tôi mua con gà liên hoan cả nhà".
 
- Cô cứ ký đi. Tôi mua con lợn liên hoan cả họ.
Ông hàng xóm bức xúc chạy sang:
- Anh chị ly dị, cả làng này mổ bò ăn mừng!
Cái chết chỉ là sự khởi đầu!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»