Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Lời Phật dạy ( phần II )

60 trả lời, 7.138 lượt xem — Trang 2 / 3
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
 
 
 
 
Hôm nay chúng ta nghe tiếp bài pháp cú tiếp theo có tựa
 
 
 
Nếu hại người vô tội
Hoặc người có đạo đức
Sẽ chuộc lấy khổ đau
Như ném cát ngược gió.
 
 
 
 
Cậu chuyện để Phật nói lên bài kệ này như sau :

 
 
Một người thợ săn dắt một bầy chó đi vào chuẩn bị đi vào rừng
Thì bất ngờ gặp một tu sĩ đi khất thực.
 
 
 
Sự việc sẽ là bình thường nếu như người đi săn và bầy chó
săn bắt được nhiều thú rừng như mọi khi.
 
 
 
Nhưng hôm ấy người thợ săn không bắt được một con thú nào cả.
Ông rất bực mình và đổ lỗi cho vị tu sĩ kia đã làm ông xui xẻo.
 
 
 
Trong tâm trạng đó , ông dẫn mấy con chó săn đi về nhà thì
vô tình lại gặp một vị tu sĩ  khác.
Thấy vậy , người thợ săn bèn xua chó ra đuổi.
Vị tu sĩ này thấy vậy bèn trèo lên một cái cây gần đó để tránh.
 
 
 
 
Người thợ săn vẫn chưa hả giận , ông bèn lấy gậy đánh người
thầy tu mấy với ý định bắt người này phải trèo xuống đất.
 
 
 
Trong lúc lộn xộn như thế , vị tu sĩ đã làm rơi cái áo của mình
xuống đất.
Cái áo này rơi đúng vào đầu người thợ săn , và phủ chùm lên
người ông ta.
 
 
 
 
Chẳng biết lũ chó có đánh hơi nhầm lẫn hay không mà chúng
nhảy xổ vào người thợ săn cắn  túi bụi khiến người thợ săn
chết ngay sau đó.
 
 
 
Vị tu sĩ sau đó cũng tìm cách trèo xuống đất và chạy về
thưa chuyện với Phật.
Vị tu sĩ rất hối hận mặc dù chính người thợ săn mới là người gây chuyện
 
 
 
 
Đức Phật nghe xong mới nói :
 
 
 
Đó không phải là lỗi của con
Người thợ săn đó trước đây cũng đã hại nhiều người rồi
Cho nên đến bây giờ phải chịu quả báo do chính mình gây ra.
 
 
 
Sau đó Đức Phật mới nói bài kệ ở trên để kể về câu chuyện này.
 
 
 
 
Trong câu chuyện tích trên chúng ta thấy thế này :
 
 
 
 
Người thợ săn đổ thừa việc mình không bắt được con thú nào
cho vị tu sĩ.
Nhưng đấy là cách nghĩ của người ác.
 
 
 
Sát sinh là việc gây tạo tội lỗi cho nên việc không bắt được
con thú nào là việc lành chứ không phải việc xui xẻo.
 
Vì vậy đừng bao giờ đổ lỗi cho người khác nếu mình gặp
chuyện đen đủi.
 
 
 
 
Có người hỏi tại sao phải ăn chay đến chùa vào ngày rằm hay
ngày mùng một?
 
 
 
Nguyên do cũng là bởi vì đây là truyền thông có từ rất lâu đời.
Những ngày ấy các vị Chư Thiên ,  Thánh Thần thường đi nghe Phật
thuyết pháp hoặc những việc tương tự như vậy.
 
Nhưng đây là truyền thống , còn ai mà ăn chay được nhiều ngày hơn
thì là càng tốt.
 
 
 
 
Có người hỏi rằng tại sao nhiều cặp vợ chồng bây giờ thương hay
cãi vã và bất hoà với nhau?
 
 
Việc này còn phụ thuộc vào rất nhiều nguyên nhân cả chủ quan và
khách quan nữa.
 
 
 
 
Nhưng Nguyên nhân sâu xa của việc này là do họ thương yêu nhau quá nhiều.
Tình cảm yêu đương trai gái khác với tình cảm yêu thương đồng loại
Nó đem đến sự ích kỷ và tham lam phần nhiều.
Khi mình yêu người ta quá nhiều rồi thì mình hay đòi hỏi người đó
phải chăm sóc ,chiều chuộng mình nhiều hơn.
Nếu người ta không làm được thì mình tức giận, mình buồn chán.
Đây là tâm lý rất phổ biến.
 
 
 
 
Có người hỏi tại sao tôi đã nhận ra lầm lỗi của mình mà tôi vẫn
cứ mắc hoài không sửa được ?
 
 
 
Bởi vì chúng ta đều là phàm phu , chưa phải Thánh nhân cho nên
chưa vượt qua được cám dỗ.
Chúng ta nhìn ra được lầm lỗi của mình đã là một điều tiến bộ rồi.
Và chúng ta nên chăm chỉ lạy Phật , lễ Phật với một tấm lòng
cung kính tha thiết thì chính cái sự cung kính đó sẽ tạo thành cái nhân
lành đều một ngày nào đó chúng ta vượt qua được lầm lỗi của mình.
 
 
 
Người học đạo tu đạo mà không thường xuyên lạy Phật với lòng tôn kính
tha thiết thì khó thể nào đắc đạo được .
 
 
 
 
Có người hỏi tôi thường xuyên bị mất ngủ khiến cho cơ thể rất
suy nhược , không biết là do nghiệp gì  ?
 
 
 
Bệnh mất ngủ do rất nhiều nguyên nhân gây nên .
Có thể là ta hay làm cho người khác lo lắng hay bất an .
 
 
Đó là dấu hiệu cho thấy bộ não đã gặp trục trặc và có dấu hiệu
của bệnh tâm thần .
Những người bị bệnh tâm thần hay điên loạn thì trong giai đoạn đầu
họ thường mắc phải triệu chứng mất ngủ .
 
 
Bây giờ phải sám hối thật nhiều và thật thương xuyên .
Cộng thêm việc thương yêu người khác và giúp đỡ người khác thật nhiều .
Tình yêu thương giữa người với người là một phương thuốc tuyệt vời
để chữa bệnh mất ngủ hay tuyệt vọng .
 
 
 
 
 
Chúng ta nói  thêm một chút về việc tu thiền.
 
 
 
 
Khi ta ngồi thiền ta phải biết cái thân này là vô thường , sẽ tan thành
tro bụi  , rồi thì phải quán cho đến vô ngã , ta phải thấy những
ý nghĩ của ta , những ham muốn , cảm xúc này đều không phải là
của ta.
Chưa nói đến chuyện chúng có thật hay không thật , chúng tồn tại
hay không tồn tại , nhưng phải nhìn ra được rằng chúng không phải
là ta , chúng với ta là hai cái tách biệt.
 
 
 
Nhiều người mới tu thiền cứ tưởng rằng chỉ cần không suy nghĩ
gì cả đã là thiền rồi , và cố gắng bắt tâm của mình không suy nghĩ
gì cả.
Và  họ không biết rằng làm như vậy là sai lời Phật dậy.
 
 
 
 
Đức Phật dạy rất rõ rằng bước đầu khi tập thiền phải suy nghiệm
thật kỹ về sự vô thường về thân xác của ta.
Chúng ta đừng sợ bị động tâm vì khi quán về sự vô thường
của thân xác , ta càng ngẫm thì tâm ta càng yên càng thanh tịnh.
 
 
 
 
Đức Phật đã dạy rõ rằng có những suy nghĩ khiến ta lo sợ
và động tâm.
Cũng như có những suy nghĩ khiến ta thanh tịnh và an tâm hơn.
Cho nên bước đầu đến với đạo , việc ta cần làm đầu tiên là
nên suy nghĩ tới những việc thiện , và bớt nghĩ đến những việc
bất thiện.
 
 
 
Đức Phật không bao giờ hứa hẹn rằng sự sung sướng và khoái lạc
sẽ chờ ta ở phía trước nếu ta tu tập theo Ngài.
Ngài chỉ nói rằng chúng ta sẽ thấy được sự thật , tự do trong sự thật
nếu hội tủ đầy đủ nhân duyên  , nếu đắc đạo .
 
 
 
 
Việc chứng đạo là việc của nhiều kiếp trong nhiều ngàn năm
chứ không thể thành công chỉ trong vài chục năm được.
 
Và tất cả những đạo giáo bất thiện đều chủ trương quảng bá
về những pháp môn mà theo họ ,  chỉ phải bỏ ra một chút công
sức trong khi thành quả là rất to lớn.
 
 
 
 
Thần thông có thể làm người khác nể sợ , cung kính hay say mê
Thần thông có thể cho ta tiền tài , sức mạnh hay quyền lực cao quý.
Nhưng giáo lý , đạo đức mới có thể làm người ta chứng Thánh quả được.
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Hi huynh, lâu quá không thấy huynh post bài Leo định ghé hỏi thăm nhưng may quá, thấy huynh giảng bài mới rồi. Cho Leo nói vớ vẩn với huynh chút nhé.
 
Tất cả đều chung về một điểm đó là luật nhân quả đúng không huynh. Leo có đọc câu này:
Xét người thì phải xét ta
Xét qua xét lại hóa ra lỗi mình.
Và cái chúng ta cần học là phải biết chấp nhận . Không biết Leo nói đúng không nhưng Leo học được điều này và làm được điều này.Khi thấu rõ thì chẳng bao giờ Leo đặt câu hỏi tại sao mình phải thế này, tại sao mình lại thế kia cả. Leo chỉ muốn hỏi huynh mỗi việc Tu Thiền thôi. Lúc Leo thiền, khi tâm trí hoàn toàn trống rỗng thì Leo có cảm giác toàn thân run lên dữ dội, chỗ ngồi như bị chuyển động.Leo định thần lại để theo dõi tiếp theo và thấy rõ ràng điều này, càng lúc càng mạnh, Leo chịu không nổi sự chuyển động này liền mở mắt ra thì toát cả mồ hôi, và thấy yên trở lại. Đây có phải là "tẩu hỏa" không huynh? Nếu huynh biết trả lời giúp Leo. 
Thanks huynh nhiều.
Chúc huynh vạn an.
Leo
[:)]
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
 
Chào Leo
 
 
Kiến thức của mình là do thầy mình dạy như thế , nói như thế ,
làm như thế.
Mình chỉ là người học theo  , làm theo  ,nói theo mà thôi.
Tôi thực ra không giỏi giang gì cho cam .
 
 
Dạo này khá bận  cho nên để khi khác mình trò truyện lâu hơn
với nhau nhé.
 
 
Còn về thiền học thì rất có khả năng  như Leo nghĩ  ,
Phương pháp tập của Leo chưa đúng , dẫn đến việc xảy ra
các trạng thái bất thường như vậy.
Nếu mà cứ cố tập thì không chừng bộ não sẽ gặp trục trặc đấy .
 
 
 
Nói về thiền thì không thể nói trong một vài lời được.
Có một điểm quan trọng mà người tu thiền cần phải nhớ.
Đó là : sự tỉnh táo trong khi tập .
 
 
Giống như võ học  , dù là người có trình độ giỏi tới cỡ nào thì
khi mới đến với võ học , điều đầu tiên là phải động tác cơ bản nhất.
( tập đứng tấn  )  ròng rã trong hàng tháng trời rồi mới tập gì thì tập .
 
 
Thiền học cũng như vậy.
Cũng có những phương pháp căn bản để giúp cho cái nền móng
cơ bản của mình thật là vững chắc.
Có vững chắc rồi thì mới tiến xa được.
 
 
Tôi có một vài băng giảng nhỏ nói về thiền.
Leo  cứ nghe một thời gian rồi ta trao đổi cũng chưa muộn.
Gì chứ tập thiền là việc cả đời chứ không chỉ ngày một ngày hai được.
Mình không việc gì phải vội vàng.
 
 
Hiểu chắc , hiểu rõ rồi hẵng tập chứ đừng tập vội vàng nhé.
Thông thường thì người mới tập không được nhắm mắt lại.
Mắt mở vừa phải đủ để nhìn rõ phía trước.
( thường thường là mắt nhìn xuống dưới đất cách khoảng
30 hoặc 40 cm  )
 
 
[:)]
 
 
http://www.mediafire.com/?toannndmw1j
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-16 14:41:18Leo*>
Hi huynh !
Thanks huynh nhiều, Leo sẽ nghe kỹ rồi bàn luận với huynh sau.
Chờ nghe bài giảng.
Chúc huynh và Thầy vạn an.
À, Leo nghe thì giọng này của Thầy Thích Chân Quang, có phải hôn huynh?
[:)]
Leo
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chào Leo !
Đúng như vậy Leo  ạ  !
Bây giờ xin mời các bạn nghe câu chuyện tiếp theo có tựa :
 
 
 
 
Một số vào bào thai
Kẻ ác xuống địa ngục
Người thiện lên cõi trời
Vô Lậu chứng Niết Bàn
 
 
 
 
Nguyên do để Phật nói lên bài kệ này bắt nguồn từ câu chuyện sau :
 
 
 
một vị tỳ kheo nọ đi khất thực trong suốt 12 năm liền ở nhà
một gia đình Phật tử khá giả .
 
 
 
Gia đình Phật tử nay làm nghề kim hoàn khi  vị tu sĩ này
 thì rất là thương quý.
Dường như giữa họ có mối nhân duyên thắm thiết từ kiếp xưa vậy.
 
 
 
 
Họ thường xuyên cúng dường vật phẩm cho vị tu sĩ này để
Ngài không phải đi khất thực ở những nơi quá xa.
 
 
 
 
Vị tỳ kheo này cũng thầm tự hào về phước duyên của mình.
Trong khi các huynh đệ của mình phải khá vất vả mới có đồ ăn
hàng ngày thì mình không phải đi đâu xa.
 
 
 
 
 
Nhưng cuộc đời này không có gì là mãi mãi cả.
Chuyện gì cũng có lúc bắt đầu và lúc kết thúc.
Phước duyên nào rồi cũng có lúc phải hết
Ân nghĩa nào rồi cũng đến lúc phôi phai
 
 
 
 
 
Và sự kiêu mạn nào rồi cũng sẽ đến lúc phải lãnh quả báo xứng đáng.
Vị tỳ kheo này dần dần tham đắm , ỷ lại vào gia chủ giầu có.
 
 
 
 
Trong một lần nọ , khi vị tỳ kheo này đến khất thực thì gia đình
người kim hoàn này quên chuẩn bị đồ cúng dường
Bà vợ cùng người chồng xốt xắng đi xuống dưới bếp chuẩn bị đồ ăn.
 
 
 
 
 
Trong lúc đó , ở hoàng cung có  một người thị vệ đi đến.
Người này có nhờ người thợ  kim hoàn này xem giùm một viên ngọc
mà nhà vua mới có được.
Vì đang làm bếp nên người thợ kim hoàn quên không rửa tay mà
chạy lên kiểm tra viên ngọc luôn rồi để luôn ở bàn , ngay cạnh
vị tỳ kheo.
 
 
 
 
 
Gia đình người kim hoàn vô cùng tin tưởng vị tỳ kheo này cho nên
họ yên tâm xuống làm thức ăn.
 
Thế rồi khi họ làm xong và bưng thức ăn ra bàn thì viên ngọc
đã biến mất.
 
 
 
 
Rõ ràng trong  nhà không có ai ngoài vị tỳ kheo
Nhưng nếu làm to chuyện thì không hay nên người thợ kim hoàn
mới nhẹ nhàng hỏi :
 
Thầy có thấy viên ngọc ở đâu không?
 
 
 
 
Vị tỳ kheo nghe xong bèn lắc đầu không nói.
 
 
 
 
Càng về sau , người thợ kim hoàn càng tức giận , lời lẽ ngôn từ
càng nặng nề đối với vị tu sĩ.
 
 
Khi sự bức xúc dâng cao , người thợ kim hoàn liền đánh vị tu sĩ.
Con ngỗng vô tình chạy ngang qua đó , bị dính đòn lây thì lăn ra chết.
 
 
 
 
Lúc này vị tỳ kheo mới nói :
 
 
 
 
 
Lúc nãy , tôi thấy con ngỗng này chẳng may nuốt phải viên ngọc đó.
Nhưng nếu tôi nói ra , chắc chắn thí chủ sẽ giết con ngỗng đó liền.
Tôi là người đã xuất gia , tôi không thể vì lời nói của mình mà
khiến một con vật đáng thương như vậy phải chết.
Vì vậy tôi thà bị chửi mắng , bị đánh đập còn hơn.
 
 
 
 
Khi nghe xong đầu đuôi sự việc ,người thợ kim hoàn liền mổ bụng
con ngỗng ra , quả nhiên thấy viên ngọc đang nằm trong đó.
Ông vô cùng hối hận và quỳ xuống xin lỗi vị tỳ kheo
 
 
 
 
Lại nói về vị tỳ kheo này , sau sự việc này ông cũng buồn
Và đã phát nguyện rằng :
 
 
 
Từ nay về sau , ông sẽ không bao giờ chỉ đi khất thực ở
một gia đình duy nhất như thế này nữa
 
 
 
Tuy nhiên , sau đó ít lâu , vị tỳ kheo ngã bệnh và chết do
bị đánh quá nặng.
 
 
 
 
Người thợ kim hoàn khi thấy vị tu sĩ bị chết như vậy thì
rất hối hận và qua đời không lâu sau đó.
 
 
Câu chuyện này về sau được các vị tỳ kheo đem hỏi Phật.
Đức Phật không bình luận gì , mà chỉ nói bài kệ ở trên và nói :
 
 
 
 
Người thợ kim hoàn này sau khi chết sẽ xuống địa ngục.
Người vợ thì vì công đức cúng dường vị tỳ kheo đó sẽ được sinh
về cõi trời nào đó .
Con ngỗng do có nhân duyên lên sẽ đầu thai làm con của người vợ.
Còn vị tỳ kheo thì Đức Phật nói nếu là vô lậu sẽ chứng Niết Bàn
Chứ Ngài không có nói vị tỳ kheo này đã chứng Niết Bàn.
 
 
 
 
 
Qua câu chuyện chúng ta thấy rằng :
 
 
 
Tình cảm của con người vô cùng mong manh và dễ vỡ.
Đừng bao giờ nghĩ rằng họ sẽ thương ta mãi và ta sẽ thương họ mãi
Chắc chắn sẽ đến lúc phai nhạt dần.
 
 
 
 
 
 
Trừ những loại tình cảm cao đẹp trong khuôn phép đạo đức như :
 
 
 
 
Tình huynh đệ trong đạo  , cùng nhau tu tập , cùng nhau giúp đời.
Thì tình cảm này sẽ được vun bồi để phát triển dần qua các kiếp sống
cho đến mãi mãi .
Chúng ta phải hiểu như vậy mới có thể bình thản mà sống , vui vẻ
mà sống được.
 
 
 
 
 
Câu chuyện trên đây cũng như thế
 
 
 
Ban đầu là tình đạo cao đẹp giữa người Phật tử và Tăng Già
Về sau bị biến thành sự tham đắm và ỷ lại dẫn đến hậu quả đau lòng.
 
Người thợ kim hoàn vì tình cảm đời xưa mà quyến luyến vị tỳ kheo này
chứ hoàn toàn không phải vì Phật Pháp.
Chính điều này là mầm mống của sự đổ vỡ đằng sau.
 
 
 
 
Tình đời là vậy
Và ta phải chấp nhận điều đó
Chấp nhận đến một ngày họ sẽ phai nhạt , không còn yêu thương
ta nữa.
 
 
 
 
Câu chuyện này để lại cho chúng ta bài học về sự mong manh
của tình cảm thế gian.
Có đấy rồi mất đấy.
 
 
 
 
 
Bà vợ của người thợ kim hoàn tin rằng vị tỳ kheo này không
phải là kẻ ăn cắp và đã ra sức can ngăn người chồng nhưng không thành.
Đó cũng là biểu hiện chung của những người phụ nữ.
Họ có trực giác rất tinh , tuy rất dễ mắc sai lầm trong tình yêu.
 
 
 
 
 
Qua đây chúng ta cũng thấy được đạo hạnh của vị tỳ kheo này
rất đáng ngợi ca.
Thông thường thì mọi người trong chúng ta rất bức xúc nếu
bị vu oan giá họa cho việc mà mình không làm.
Càng là người có uy tín thì càng sợ mất phẩm giá của mình
Họ không bao giờ chịu được sự bôi nhọ , hay xúc phạm đến
danh dự của mình.
 
 
 
 
Nhưng vị tỳ kheo này lại khác.
Ông chấp nhận hy sinh danh dự của mình
Chấp nhận để cho người đã cúng dường ông suốt 12 năm nghi ngờ
để bảo vệ tính mạng cho một con ngỗng.
 
 
 
 
 
Mình hãy đặt mình vào tình huống này.
Chưa nói đến các loài khác , mà ngay ở chính chúng ta , chính đồng loại của ta.
Đã bao giờ mình dũng cảm đứng lên hy sinh lợi ích cá nhân để  bảo vệ người khác
hay chưa?
 
Mình hãy ngẫm nghĩ rồi mới thấy được sự vĩ đại của vị tỳ kheo này.
Cuộc đời này còn nhiều việc oan ức , còn nhiều người cần được bảo vệ lắm.
 
 
 
 
 
Mặt khác chúng ta cũng phải lưu ý về sự kiêu mạn luôn rình rập
nơi mỗi người.
Chúng ta làm việc chăm chỉ
Chúng ta có quyền và chúng ta xứng đáng thành công
Chúng ta  tự hào về nó.
Nhưng xin đừng ỷ lại , xin đừng ngủ quên hay hả hê trong chiến thắng
Chính sự ngạo mạn sẽ là mầm mống cho những đổ vỡ thảm hại
ở mai sau.
 
 
 
 
 
Người thợ kim hoàn tuy bị xuống địa ngục những cũng sẽ không
phải chịu đựng lâu lắm , vì ông đã biết hối hận trước hành vi của mình.
Con ngỗng đầu thai làm con của bà vợ là một chuyện xảy ra khá phổ biến
trong đời.
 
 
Khi ta nuôi một con vật nào đó mà ta yêu quý và coi nói như người thân
của mình thì sau khi nó chết đi , thường là nó sẽ đầu thai vào nhà ta.
 
 
 
Chính vì vậy luân hồi là bể khổ !
 
 
 
 
Bài thiền tập tiếp theo :
http://www.mediafire.com/?tymfnttgy4n
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Hi huynh,
Đọc xong bài này thì Leo liên tưởng đựoc bài học này :
 
" Cái giá để trở thành một con người cho đúng nghĩa quá cao cho nên ít người đủ can đảm làm con người đúng nghĩa. Con người phải biết dứt bỏ mới mong tìm đựoc sự thanh thản tự tại ở mình. Họ phải bỏ sự tìm kiếm an toàn và phải dang tay đón nhận những khó khăn hay mạo hiểm của cuộc đời. Như vậy họ mới yêu cuộc sống, quý cuộc sống và từ đó họ hưởng cuộc sống an bình." ( Morris West)
 
Những cảm nghĩ tốt đẹp đối với người khác giống như những liều thuốc hàn gắn các vết thuơng và tạo dựng tình bạn. Những cảm nghĩ tốt đẹp bắt nguồn trong tâm trí. Chúng thể hiện qua thái độ của bạn, qua ánh mắt và nụ cười của bạn.
Nụ cười sẽ mở cánh cửa trái tim và một cái nhìn thân thiện có thể làm nên điều diệu kỳ.
Nếu ai đó làm một điều gì sai , thay vì đánh mất sự bình an của mình qua những điều than phiền nảy sinh trong tâm trí, bạn hãy tự hỏi mình " ta có thể làm gì để giúp ích cho người đó." ( Enrique Simo)
 
Chỉ là những suy nghĩ của riêng Leo thôi huynh à. Chúc huynh cùng Thầy vạn an.
 
Leo
 
 
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
[:)]
Xin chào Leo
Leo thường trích dẫn những câu nói rất thú vị của những
học giả nước ngoài.
Bạn đang nghiên cứu hay tìm hiểu về họ à.
Tò mò một chút thôi
Chúc bạn một ngày tốt lành nhé .
 
 
 
 
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

[/align] [/align]

Hôm nay chúng ta nghe tiếp sang bài pháp cú tiếp theo có tựa :



Không trên trời dưới biển
Hoặc hang núi xa xôi
Chẳng chỗ nào trên đời
Trốn được quả báo ác





Nguyên do để Phật nói lên bài kệ này là bởi ba trường hợp
bị chết thảm và được các tỳ kheo biết đến mới đem hỏi Phật :




Trường hợp đầu tiên là trong một lần nọ , có một số vị tỳ kheo
đến thọ thực của một gia chủ nọ .




Thì tự nhiên nhà bếp bốc cháy , cộng với gió thổi thì bùng lên
giữ dội , ngay lúc đó có một con quạ bay ngang qua đó nên
dính phải và rơi xuống đất mà chết .





Trường hợp thứ hai là có vị tỳ kheo đi thuyền vượt biển
Đi được giữa đường thì không biết có phải do thuyền bị mắc kẹt
hay không mà không đi được nữa , cứ đứng yên một chỗ .





Ấn độ thời xưa có quan niệm rằng nếu gặp phải trường hợp
như vậy thì có nghĩa là trên thuyền đang chở một người
vô cùng đen đủi .
Vì thế , họ mới cùng ngồi lại với nhau và gieo quẻ xem ai
là người như vậy




Thì sau khi xem xét một lúc ,họ phát hiện ra người đó là
vợ bé của ông thuyền trưởng .
Họ đã gieo quẻ mấy lần và kết quả lần nào cũng như vậy
Vì thế họ mới gây sức ép bắt thuyền trưởng phải vứt
người vợ bé xuống biển .




Trường hợp thứ ba là có mấy vị tỳ kheo đi qua một khu rừng
Do trời mưa , đường trơn cho nên mấy vị bị kẹt ở đó
bảy ngày sau mới thoát ra được .





Trên đây là ba trường hợp gặp phải xui xẻo đặc biệt cho nên
các vị tỳ kheo mới đến hỏi Phật



Đức Phật nghe xong mới trả lời :

Ở trường hợp thứ nhất :





Trong các kiếp xưa , có một người nông dân dẫn trâu đi cày ruộng
Cày được một lúc thì con trâu bỗng nhiên dở chứng , không
chịu làm nữa .



Người nông dân thấy vậy mới đánh con trâu một trận
Nhưng nó vẫn không chịu đi , thấy vậy ông bèn trói con trâu lại
lấy rơm phủ đầy lên người nó và đốt lửa .
Con trâu đã chết cháy ngay sau đó .




Hậu quả của việc này là trong một kiếp sau , người nông dân
trở thành một con quạ , và bị chết cháy .




Trường hợp bà vợ bé của ông thuyền trưởng :



Trong một kiếp xưa , bà là một người con gái khá xinh đẹp
Sống ở một vùng dân cư nọ .
Trong khoảng thời gian sinh sống ở đây , có một con chó
cứ lẽo đẽo bám theo bà , quanh quẩn dưới chân không chịu rời .





Con chó này trong một kiếp trước đã từng là người , và là chồng
của bà ta ,tuy nhiên do mắc sai lầm nên phải đọa làm chó
Tuy thân làm chó nhưng do tình cảm xưa với vợ vẫn còn cho nên
khi gặp lại nhau trong một kiếp khác , con chó tỏ ra thân thiết
với người vợ .



Bà đi đâu thì nó đi theo đấy .



Bà này thì bực tức khi cứ bị một con chó đực lẽo đẽo bám theo
như vậy nên trong một lần tức giận , bà đã buộc một hòn đá to
vào cổ con chó và quăng nó xuống sông khiến nó chết đuối .


Hậu quả là trong kiếp này , bà đã bị quăng xuống biển .





Trường hợp thứ ba là của mấy vị tỳ kheo bị kẹt trong rừng

Trong một kiếp xưa , khi còn bé , có rủ nhau ra đồng chơi
Bắt được một con kì đà , bèn đem nhốt nó trong hang 7 ngày
Sau đó thì thấy thương hại mới thả nó ra .



Vì vậy kiếp này bị kẹt trong rừng chịu hậu quả .





Sau đó , Đức Phật mới nói bài kệ ở trên và ngài nói rằng :
Nghiệp báo là thứ mà con người không bao giờ có thể
trốn chạy được .
Dù là ai , dù ở đâu và làm gì thì khi quả báo đến
mình sẽ phải nhận lấy hậu quả xứng đáng .





Trong cuộc sống này , có nhiều nghiệp báo mà do ta ngu si
dốt nát , lại không gặp thời có Phật cho nên ta không biết
ta đã từng làm điều gì bất thiện



Vì vậy mặc dù hôm nay ta vẫn bình yên thế này nhưng
ngày mai , ngày kia sẽ ra sao thì ta không thể biết được .



Giết người , trộm cắp , đốt nhà ...
Đó là những tội lỗi khá rõ ràng và chúng ta đều cố gắng
để tránh xa chúng .





Nhưng có những lầm lỗi mà ta không biết nó là tội
Chính vì không biết nó là tội cho nên ta cứ vô tư làm .
Chính vì ta làm cho nên ta sẽ đón nhận quả báo mà
không hiểu tại sao .




Ví dụ trong một lần nọ khi đi ngoài đường ta gặp một người
ăn mặc rách rưới đến xin ăn , ta rút ví cho vài đồng rồi đi luôn .
Ta cứ tưởng như vậy là thiện rồi .




Nhưng cái người đó không phải là ăn xin , mà là một thằng nghiện
đi lang thang .
Nhờ có số tiền ta cho mà nó đi mua hung khí để đi cướp của
gây hậu quả nghiêm trọng .



Chuyện này ta không hề biết , ta chỉ vô tình thôi nhưng nó
vẫn phải mang tội .




Hoặc ta bênh vực người mà ta cho là tốt và bài xích người
ta cho là xấu .
Nếu ta giúp đúng người tốt và trừng trị đúng kẻ xấu
thì ta sẽ được phước .





Nhưng nếu như cái người xấu giả dạng khéo quá khiến ta
bênh vực , che chở lầm người thì ta phải chịu tội




Cho nên trong đời này , có nhiều người tốt bụng thật thà
nhưng lại nghèo khó và bệnh tật thường xuyên là vậy




Cuộc sống này là công bằng tuyệt đối
Nhưng sự công bằng này chỉ diễn ra khi thời điểm thích hợp đến .




Vì vậy người đệ tử của Phật phải tu tập để ngày càng nhận ra
lầm lỗi của mình hơn , tránh phạm sai lầm hơn thì mới xứng đáng
là đệ tử của Phật .
[/align] 
 
Bài thiền tập thứ 3
 
http://www.mediafire.com/?3izznzybzel
Đăng nhập để trả lời
0
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
 
 
 
 
Hôm nay chúng ta nghe tiếp bài pháp cú tiếp theo có tựa là
 
 
Không trên trời dưới biển
Hoặc hang động xa xôi
Chẳng chỗ nào trên đời
Trốn khỏi tay thần chết
 
 
 
 
Nguyên do để Phật nói lên bài kệ này có liên quan đến dòng họ Thích Ca.
Về phía họ hàng thì Đức Phật có một người chú thường được gọi là
hoàng thân Thiện Giác.
 
 
 
Ông là cha của Đề Bà Đạt Đa và là em của vua Tịnh Phạn.
Sau này khi vua Tịnh Phạn mất  thì ông vẫn còn sống được
thêm nhiều năm nữa.
 
 
 
 Trong thâm tâm ông thường có  ý xem thường Đức Phật
Và cho rằng dù gì thì nó cũng chỉ là cháu mình mà thôi.
 
 
 
 
Nhiều khi ông cũng khá giận Đức Phật vì Ngài khiến cho
con gái ông bỏ đi sự giầu sang phú quý để xuất gia
Rồi thì con trai ông Đề Bà Đạt Đa sau này cũng bỏ ông mà
xuất gia theo Phật.
 
 
 
 
Chính ông đã gieo vào lòng Đề Bà Đạt Đa tư tưởng chống Phật
Mỗi khi hai cha con gặp nhau , ông thường khích bác nói xấu
Đức Phật.
 
 
Và rồi sau này , Đề Bà Đạt Đa đã nhiều lần cố ý giết hại Phật
nhưng không thành công.
 
 
 
Cũng có vị đại thần thấy vậy bèn gặp hoàng thân Thiện Giác
và khuyên nhủ không được bất kính với Phật
 
 
Nhưng ông nói :
 
 
Hắn thì là Thánh gì chứ
Nếu hắn nói được trong 7 ngày tới tương lai của ta thế nào thì
ta sẽ tin.
 
 
 
Sau khi Đức Phật biết chuyện , Ngài mới nói :
 
 
Trong 7 ngày tới ông ấy sẽ chết tại chân cầu thang do nghiệp báo
đã đến.
 
 
 
 
Hoàng thân thiện giác nghe thấy vậy bèn đi lên lầu ở và cho
rút hết các cầu thang để sang chỗ khác.
Ông nghĩ nếu không có cầu thang thì làm gì có chuyện
ta sẽ chết ở chân cầu thang được.
 
 
 
 
Thế là ngày ngày , người nhà mang thức ăn buộc vào dây rồi
để ông kéo lên.
Sáu ngày trôi qua không hề có chuyện gì xảy ra cả
 
 
 
Đến ngày thứ 7 , con ngựa nuôi mà ông yêu quý bỗng nhiên
dở chứng  , gầm rú và nhảy chồm chồm lên.
 
 
 
 
Trước đây ông vẫn thường tự tay cho nó ăn , chăm sóc nó
và cưỡi nó đi mấy vòng
Nay không thấy ông đâu cả , nó bắt đầu chạy đi tìm
 
 
 
 
Hoàng thân Thiện Giác thấy vậy đành phải nhảy xuống
định ra giữ con ngựa lại.
 
Người hầu thấy vậy nghĩ rằng chủ nhân đã xuống lầu thế này
chắc thể nào cũng sẽ leo lên lầu trở lại vì thời hạn 7 ngày chưa hết
 
Vì thế người hầu mới mang cái thang trở lại như cũ.
 
 
 
 
 
Hoàng thân thiện giác sau khi đã lo chuyện con ngựa xong xuôi
đang định đi cầu thang để lên lầu thì bỗng nhiên bị đột quỵ
và chết ngay dưới chân cầu thang.
 
 
 
Sau này , người ta mới hỏi Phật :
 
 
Đức Phật không bình phẩm gì chỉ nói bài kệ ở trên và nói rằng
Cái chết là điều mà không ai có thể tránh khỏi.
 
 
 
 
Đề Bà Đạt Đa sau này khi nghe tin cha chết , lòng oán hận Phật
càng thêm sâu nặng , nghĩ rằng Phật đã trù ẻo cha mình.
 
Cho nên sau này , Đề Bà Đạt Đa  đã chống Phật.
 
 
 
 
Câu chuyện này giờ đây khi con cháu chúng ta đọc lại
Đều thấy rằng hoàng thân thiện giác đã sai lầm.
 
Nhưng vào thời điểm đó , hoàng thân thiện giác chấp vào
cái ý của mình , không chịu nghe ai và chỉ làm điều mình cho
là đúng.
 
 
 
 
Trong cuộc đời , chúng ta thường phần nhiều sống theo cái ý
muốn của mình.
Ta thích cái gì thì làm mọi cách để đạt được nó mà không chịu nhìn
rõ việc đó có đúng hay không
 
Hoặc khi ta không thích hay ta ghét người nào đó thì ta cố làm
cho nó xấu , làm cho nó phải trở nên xấu theo ý ta.
 
 
 
 
Do đó đừng chấp ý mình , đừng chấp vào sở thích của mình.
Chúng ta phải biết suy xét tâm mình ,tình cảm của mình xem nó
đã đúng hay chưa.
 
 
 
 
Thiền định cũng như vậy.
Ta không chấp vào tâm ý của mình mà chỉ lặng lẽ quan sát nó
thì mới có thể vào định được  , mới không bị vọng tưởng.
 
 
 
 
Cái người cứ nghĩ thế nào thì chăm chăm cho rằng nó là đúng
là chân lý , bỏ ngoài tai mọi sự tham khảo thì ta khó mà tu thiền được.
Mỗi khi ý nghĩ mình khởi nên ta phải biết hoài nghi , biết suy xét
xem liệu cái ý nghĩ đó là đúng hay không , hay chỉ là cảm tính mà thôi.
 
 
 
 
Tuy vậy sự vô ngã không thể thực hiện một cách dễ dàng được
Phải rất có trí tuệ , bản lĩnh thì mới không chấp ý mình .
Mới thoát được cái bản ngã , cái tôi nhỏ bé trong mình được.
 
 
 
 
Hơn hai ngàn năm trước
Đức Phật không nói Hãy tôn kính ta  đi , hãy khâm phục ta đi
các ngươi sẽ được nhiều phước báo.
 
Ngài không nói vậy.
Ngài chỉ nói hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi.
 
 
 
Và giờ đây sau hai ngàn năm
Chúng ta thấy rằng sự vĩ đại của Đức Phật thật quá lớn lao
Chính vì vậy lòng tôn kính Phật sâu xa chính là nền móng
chính là cửa ngõ để ta có thể đến được bến bờ giải thoát vi diệu.
 
 
 
Nhưng ai chỉ tôn kính Phật hời hợt thì không bao giờ có thể
đắc đạo hay tiến xa được.
Bởi vì Đức Phật là hiện thân của chân lý của sự an vui vĩnh viễn.
Cho nên tôn kính Phật là phước báo không thể nghĩ bàn.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đây là những bài giảng của Thầy Chân Quang ?
Không tranh

Không tham

Không mong cầu

Không ích kỷ

Không tự lợi

Không nói dối
Đăng nhập để trả lời
0
hi huynh!
Leo có ghé vào đọc nhưng ngẫm nghĩ liên tưởng thử xem lại là những câu nói gì nữa đây mà nghĩ mãi không biết nên nói gì bởi vì những điều này là hiển nhiên.Nói Leo nghiên cứu cũng phải mà không cũng phải vì chỉ là sở thích. Hôm qua mồng 1 có ghé xem huynh có thuyết bài nào không nhưng lại không thấy. Buồn thiu !
Chúc huynh và Thầy vạn an !
[:)]
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chúc mọi người một ngày tốt lành.
Xin chúc Leo có thật nhiều niềm vui trong cuộc sống.
Thời gian thấm thoát thoi đưa  , chẳng mấy chốc mà tết sắp đến
xuân sắp về gõ cửa từng nhà.
Và thật là hạnh phúc cho những ai đã làm được nhiều việc thiện
trong năm nay.
 
 
 
Hôm nay chúng ta tiếp tục nghe tiếp sang bài pháp cú tiếp theo có tựa :
 
 
 
Ai cũng sợ hình phạt
Ai cũng sợ cái chết
Lấy mình làm bằng chứng
Không giết không bảo giết
 
 
Ai cũng sợ bị đánh
Ai cũng muốn sống lâu
Lấy mình làm bằng chứng
Không giết không bảo giết
 
 
 
 
Câu chuyện để Phật nói bài kệ này vì nguyên nhân như sau :
 
 
 
 
Lần đó , Đức Phật cùng các vị tỳ kheo đi đến một tinh xá mới
để sinh hoạt ở đó một thời gian.
 
 
 
 
Sau khi đến nơi , các vị tỳ kheo bắt đầu dọn dẹp và sắp xếp chỗ ăn ở
cho mình thì có sáu vị tỳ kheo thường xuyên quậy phá trong tăng đoàn
xuất hiện.
 
 
 
 
Sáu vị tỳ kheo này bắt đầu tìm tới chỗ các vị tỳ kheo mới gia nhập
tăng đoàn chưa bao lâu để ép buộc họ phải nhường chỗ ở cho mình.
 
 
 
 
Nghe đến đây có lẽ nhiều người sẽ ngạc nhiên và đặt câu hỏi :
 
 
Tại sao trong tăng đoàn của Phật ,lại ngay thời Phật còn tại thế
mà lại xuất hiện những vị tỳ kheo không có đạo đức như vậy?
 
 
 
Trước khi trả lời câu hỏi , chúng ta cũng nên tìm hiểu một chút
về sáu vị tỳ kheo này.
 
 
 
Thực ra sáu vị tỳ kheo  này đã nổi tiếng trong nhiều ngàn năm qua
Thường được gọi là Lục quần tỳ kheo.
 
 
 
 
Sáu con người này tính tình rất kì lạ , thường quậy phá  nghịch ngợm
luôn cho nên Đức Phật lúc bấy giờ đã chế ra nhiều giới luật
để nhằm hạn chế bớt những bất thiện mà không chỉ thời đó
mà còn  ngăn ngừa trong tương lai nữa.
 
 
 
Sáu người này không chấp hành tới đâu là Đức Phật đề ra giới luật
cấm tới đó.
Chính vì lẽ đó mà cho đến tận ngày hôm này , khi chư tăng
phải giữ đến 250 giới cũng một phần là do sáu vị  này.
 
 
 
 
 
Chẳng biết có phải do lòng thương vô hạn của Phật hay là do
những ý tưởng sâu xa của Ngài mà lúc đó Phật không có
trục xuất sáu người này ra khỏi tăng đoàn.
 
 
 
 
Thực ra thì thời nào cũng vậy thôi , trong tập thể nào cũng có
người này người kia , những cá nhân còn lên xuống thất thường.
 
Không phải Phật không biết điều đó , Trái lại Ngài biết rất rõ
Hơn nữa Ngài hoàn toàn có quyền cấm những người bất thiện
gia nhập tăng đoàn.
 
 
 
Ngài có thể nhưng Ngài không làm như vậy.
Bởi vì Cửa Phật từ bi xưa nay có đóng lại với ai đâu.
Có thể họ còn xấu xa bất thiện , nhưng biết đâu khi sống với tăng đoàn
 
 
Trong môi trường lương thiện như vậy , nhưng con người đó
sẽ có một ngày tỉnh ngộ ra và biết chuộc lỗi lầm thì sao...
 
 
 
 
Trở lại câu chuyện , sáu vị tỳ kheo này đã ép được một số
vị tỳ kheo mới xuất gia nhường chỗ ở cho họ.
 
 
 
Sau đó chuyện đến tai Phật , Phật chỉ nói bài kệ ở trên và
nhẹ nhàng khuyên bảo.
 
 
 
Nhưng sự việc cũng chưa yên , mấy vị tăng trẻ này bèn kể
cho bạn mình nghe , lúc ấy số lượng tu sĩ trẻ tuổi đi theo Phật
lần đó cũng khá nhiều.
Vì vậy họ bàn nhau sẽ chờ lúc thuận lợi nói phải trái với
sáu người kia.
 
 
 
Sự việc sẽ trở nên nghiêm trọng nhưng Đức Phật đã căn ngăn
kịp thời  , để cho chuyện đáng tiếc không xảy ra.
 
 
 
 
Trong cuộc sống này cũng như vậy , cái ta muốn , cái ta thích
thì hầu như người khác cũng muốn , người khác cũng thích.
 
 
 
 
Đây là một điều rất tự nhiên thôi , chúng ta là đệ tử Phật
chúng ta phải đặt mình vào địa vị của người khác để
thấy được rằng họ cần gì và mình có thể làm được gì cho họ không.
 
 
 
Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng
Gian khổ biết dành phần ai.
 
 
 
Sở dĩ đạo Phật khác với các tôn giáo khác là ở chỗ
Đạo Phật ra đời là vì chúng sinh , vì ý muốn của chúng sinh
Còn các tôn giáo khác đều dựa vào niềm tin rằng
công việc họ làm là đều dựa vào ý muốn của Thánh Thần.
Thậm chí cả cướp của giết người hay các việc bất lương khác.
 
 
 
Đức Phật là một bậc giáo chủ siêu nhiên , Ngài không bắt chúng
sinh phải theo ý mình mà Ngài dạy chúng sinh hay nương theo
đạo lý , nương theo cái thiện.
 
 
 
 
Con người sống ở trên đời , phải biết chan hòa yêu thương nhau
Tại sao?
Tại vì lợi ích của chính con người chứ không phải vì ai khác cả.
 
 
 
Qua câu chuyện này chúng ta thấy được rằng ranh giới giữa
cái ác và cái thiện rất khó lường.
 
Sáu vị tỳ kheo này đã gieo cái ác khiến cho hơn ba chục vị tăng
trẻ kia không kiềm chế được và đã có lúc bị các ác chi phối
khiến cho nảy sinh tâm lý trả đũa.
 
 
 
 
Cho nên môi trường sống vô cùng quan trọng
Và sự lựa chọn là ở chúng ta  để cái thiện dẫn dắt ta hay để cho cái ác dẫn dắt ta.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-23 13:47:03danhphong>
Mong đợi những bài tiếp theo của Quangluong.
Kính chúc Quangluong luôn mạnh khoẻ, vui vẻ và có nhiều bài viết như vậy.
Hãy gõ cửa, rồi cửa sẽ mở!
Hãy đi tìm, rồi bạn sẽ gặp.
Đăng nhập để trả lời
0
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
 
 
Hôm nay chúng ta nghe tiếp sang bài pháp cú tiếp theo có tựa
 
Chớ nói lời ác độc
Nói ác bị nói lại
Khổ thay lời ác độc
Như gươm kiếm hại người
 
 
Nếu tự mình im lặng
Như quả chuông buộc miệng
Tâm không còn phẫn nộ
Sẽ tu chứng giải thoát
 
 
Bài kệ như vậy được Đức Phật nói ra trong  trường hợp như sau :
 
 
Có một vị tỳ kheo thường bị một bóng người nữ bám theo.
Bất kể ông đi đâu , làm gì thì bóng của một người phụ nữ vẫn cứ
lảng vảng bên cạnh mình.
 
 
Hình ảnh đó thật bất tiện và nhiều người sau khi thấy như vậy
đã đến hỏi ông nhưng lần nào cũng chỉ nhận được câu trả lời
là sự im lặng.
 
 
 
Tinh xá nơi ông đang cư trú cũng bắt đầu xôn xao xôn xao
Các vị tỳ kheo trong tinh xá bắt đầu có ý kiến và định tẩy chay
vị tỳ kheo này.
 
 
Nhiều người tạo ra áp lực để tẩy chay vị tỳ kheo này , muốn
vị tỳ kheo này phải bỏ đi nơi khác hoặc ra khỏi tăng đoàn.
 
 
 
Câu chuyện này lan đến cả tai Vua Ba Tư Nặc.
Nghe xong , nhà vua bèn mời vị tỳ kheo đó đến để hỏi chuyện.
 
 
 
Thì tất nhiên, vị tỳ kheo này khi vào cung gặp vua thì bóng
người nữ cũng đi theo vào.
Nhưng khi gặp vua rồi , thì do oai lực của một vị quốc vương
hết lòng quý kính Tam Bảo , cho nên cái bóng người nữ
đã biến mất.
 
 
 
Nhà vua biết đây là một bóng ma , cho nên nhà vua mới khuyên giải
các vị tỳ kheo khác rằng : Đây chỉ là một bóng ma chứ không
phải là một người bằng xương bằng thịt
 
 
 
Do được nhà vua đứng ra nói giúp , lại cộng thêm việc trong suốt
thời gian qua bị trỉ trích nhiều , cho nên vị tỳ kheo mới nói hết
những tâm tư nỗi lòng bị kèm nén suốt thời gian qua bằng một
giọng quyết liệt và giận giữ.
 
 
 
 
Chuyện này sau đó được Đức Phật khuyên giải như sau :
 
Các vị tỳ kheo nói lên điều họ nhìn thấy cho nên ông đừng
trỉ trích họ nữa.
 
Còn ông chỉ bởi vì do đời trước đã tạo nghiệp ác mà thôi
 
Ngày trước , vào thời Phật Ca Diếp còn tại thế , có hai vị tỳ kheo
 sống với nhau rất hòa thuận và thân thiết .
 
 
Chợt có một thiên nữ ở một tầng trời nọ bất chợt nhìn thấy.
Do trong tâm khởi lên chút nghịch ngợm , muốn thử xem
hai vị tỳ kheo này thân thiết với nhau đến mức nào
 
 
Lợi dụng lúc một trong hai vị tỳ kheo này vào nhà vệ sinh
Cô thiên nữ này bèn hiện xuống và đi theo vào nhà vệ sinh
 
 
Thiên nữ cố ý xuất hiện để cho vị tỳ kheo còn lại nhìn thấy
và chứng kiến toàn bộ câu chuyện trên.
 
 
 
Và quả thực cô thiên nữ đã đạt được mục đích của mình.
 
 
Hai vị tỳ kheo do hiểu lầm đã giận nhau và không còn tu tập
cùng nhau nữa.
 
 
Thời gian sau đó , cô thiên nữ thấy mọi chuyện trở nên nghiêm trọng
như vậy bèn hối hận và quyết định kể lại toàn bộ câu chuyện
cho hai vị tỳ kheo này nghe
 
 
 
Tuy vậy tình huynh đệ cũng không còn được thân thiết như xưa.
 
 
 
Vì chuyện xảy ra như vậy cho nên cô thiên nữ đã bị đọa nghiệp
Cho đến ngày đầu thai vào thời Phật Thích Ca trong thân
của một vị tỳ kheo nam.
 
Vị tỳ kheo nam này lúc nào cũng bị một bóng người nữ bám theo.
 
 
 
Và như chúng ta đã biết câu chuyện ở trên có nguyên do là như vậy.
 
 
Qua câu chuyện trên chúng ta thấy thế này :
 
 
Tại sao cô thiên nữ kia lại muốn bày trò để chia rẽ tình cảm huynh đệ
của vị tỳ kheo này?
 
 
Đây là tâm lý chung và rất phổ biến của nhiều người.
 
Không muốn người khác được thành công hơn mình.
Muốn chia rẽ khi thấy người khác thân thiết và hạnh phúc với nhau.
 
 
Trong một nhóm bạn , khi thấy có người hai bạn chơi thân với nhau
Ta thường có ý nghĩ muốn chọc phá chút chút để chia rẽ tình cảm
của họ cho vui.
 
Ta thường nghĩ rằng việc ta làm chỉ là cho vui và không hề có hại gì.
Ta thường nghĩ rằng ta chỉ đùa cho vui mà thôi.
 
 
Nhưng ta đâu biết rằng trong sâu thẳm tâm hồn ta có sự ganh tỵ
ngấm ngầm.
 
 
 
Trong đạo Phật , giới luật không cho phép ta thân cận với
người  khác quá nhiều hoặc thơ ơ với người khác quá nhiều.
 
 
Bởi vì khi ta thân với người này quá , tất sẽ có người khác ghen tỵ.
Làm cho người này nghi ngờ người kia.
 
 
Chúng ta luôn phải giữ một thái độ trung lập công bằng
để tránh tâm ghen tỵ của mọi người và của chính ta phát triển.
 
 
 
Đạo Phật tồn tại và phát triển nhờ luôn luôn chuyển động.
Người Phật tử cũng phải như vậy.
Xuất gia không phải là trốn tránh cuộc đời hay bo bo tu tập cho riêng
mình mà phải dấn thân vào những nơi khó khăn , cần sự giúp đỡ.
 
 
 
Nhiều thế lực bất thiện không muốn cho đạo Phật phát triển
nên hay tuyên truyền , ru ngủ mọi người bằng một thứ tôn giáo
mạo danh Phật Pháp , thụ động , thờ ơ với mọi thứ và mơ tưởng
về một thiên đàng với đầy đủ hoa thơm quả ngọt , muốn gì được nấy.
 
 
 
Trở lại câu chuyện :  Việc kiếp này là nữ , kiếp sau là nam là
một việc hết sức bình thường trong luân hồi.
 
 
Chúng ta không thể chi phối lại luân hồi trừ phi giác ngộ hay giải thoát
được.
 
 
Nếu bạn có một người bạn đời đúng mực, đó là bạn đang sống ở cõi thiên đàng; nhưng nếu không, bạn sẽ trải qua một ngày 24 giờ trong địa ngục. Ðiều này đã liên tục bám víu bạn, có lẽ nó là một trong nhiều điều cay đắng nhất trong cuộc đời.
John J.Robinson
 
 
 
 
Nhưng ai trong chúng ta là người luôn tìm được người bạn đời
như mong muốn đây?
 
 
Cuộc đời luôn trôi đi theo ý muốn của nó và không cần biết
bạn có thích hay không thích.
 
 
"Khi sự nghèo khó gõ cửa nhà bạn, thì đôi khi tình yêu đội nón ra đi"
 
 
Qua những gì đã chứng nghiệm về tình cảm mà người nam và người nữ dành cho nhau, Ðức Phật dạy rằng Ngài chưa bao giờ thấy bất cứ đối tượng nào trong thế gian này lại thu hút sự chú ý của người nam hơn là hình ảnh người nữ.
 
 
Hôn nhân và gia đình cũng là một vấn đề lớn được Phật Thích Ca giảng dạy trong kinh điển. Giáo lý của ngài mặc dù đặt trọng tâm trên nền tảng giải thoát, xuất ly thế gian, nhưng đệ tử của ngài đa phần còn đời sống tại gia, vì thế cho nên ngài phải có bổn phận giảng dạy cho họ sống đúng theo chánh pháp để có hạnh trong gia đình.
Hòa thượng Sri K. Dhammananda
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
 
 
 
Hôm nay chúng ta nghe tiếp bài pháp cú tiếp theo có tựa :
 
 
 
Người chăn bò cầm gậy
Lùa bò ra bãi cỏ
Cũng vậy luật vô thường
Lùa người chẳng nương tay.
 
 
 
 
Nguyên do để Phật nói lên bài kệ này có nguyên nhân như sau :
 
 
Bà  tín nữ  Visakha   ( một trong những nữ cư sĩ nổi tiếng nhất
thời Đức Phật còn tại thế  ) .
 
Đức Phật rất là thương bà vì bà có một tấm lòng rất lớn đối với
Phật Pháp , hơn nữa bà cũng đã hỗ trợ và cúng dường cho Chư Tăng
rất là nhiều.
 
 
 
Nhiều khi , Đức Phật thường hay tới thăm bà .
Lúc thì vì có duyên sự , lúc thì vì chưa tới giờ khất thực và còn dư
chút thời gian , Ngài lại đến thăm bà rồi mới đi khất thực.
 
 
 
 
Tình thương của Phật giống như một người cha thương yêu con gái
của mình.
Và biết đâu trong nhiều kiếp trước , bà đã từng là con gái của Phật.
 
 
Trong một lần nọ , bà có kể cho Phật nghe câu chuyện như sau :
 
 
 
Bởi vì bà rất quý kính Tam Bảo cho nên mỗi khi đến ngày trai giới
Bà thường đưa nhiều phụ nữ , những người hầu , những người bạn
Đến tinh xá để cùng nhau tu tập trong một thời gian nhất định.
Có khi vài tiếng , cũng có khi cả ngày.
 
 
Bà thường nói :
 
 
Thật là hạnh phúc khi được tu tập như vậy
Nhờ sự tu tập như vậy mà bao nhiêu hạt giống lành lại được
gieo vào tâm ta , thân ta.
Hạt giống của sự giải thoát , an lạc  đều nở rộ nơi chúng ta.
 
 
 
Có lần bà hỏi mọi người :
Khi chúng ta tu tập như vậy , mọi người thường mong ước điều gì?
 
 
Có một bà cụ già nói :
Tôi mong ước kiếp sau mình được sung sướng
 
Có một người trung niên nói :
Tôi mong ước mình có cuộc sống bình đẳng , tự do.
Ở nhà tôi thường hay bị chồng ăn hiếp đối xử không công bằng.
 
 
Có một cô gái vừa lập gia đình nói :
Tôi mong muốn sinh được một đứa con.
Tôi vừa lập ra đình mà chưa có con.
 
 
Có một cô gái chưa lập ra đình nói :
Tôi mong muốn lấy được tấm chồng xứng đáng.
 
 
 
Mọi người lần lượt kể như vậy  ,xong rồi bà visakha mới kể cho Phật nghe.
Đức Phật nghe xong mới đưa ra bài kệ ở trên để cảnh tỉnh
mọi người.
 
 
Dù mọi người có mong muốn điều chi ,dù có đạt được hay không
Thì cái chết cũng sẽ lôi ta đi mà thôi.
 
 
 
Giống như những nhà thám hiểm khi khai phá các vùng đất mới.
Những vùng đất thô sơ và lạc hậu.
Nơi mà vàng bạc châu báu được quăng đầy khắp nơi.
Dân chúng ở những vùng đất như thế không hề biết giá trị
của chúng.
 
 
Chúng ta cũng như thế , nếu như Phật Pháp rơi vào tay
của ngoại đạo ác ma , của những kẻ bất thiện thì nào khác
ngọc quý rơi vào tay kẻ thất phu.
Chẳng những không có tác dụng gì mà còn làm vướng bận họ
mà thôi.
 
 
 
Không ai thấy được rằng sự khổ đau vẫn lẩn quẩn nơi ta nơi người
chặt chẽ đến nhường nào.
Không ai thấy rằng việc giải thoát giác ngộ là không thể chậm trễ
được nữa .
 
 
Đức Phật đã nói : Không hề có cái tôi , không hề có bản ngã riêng biệt
nào nơi mỗi chúng sinh.
 
 
 
Trước dòng sông sinh tử, trong vô lượng những kiếp sống con người đến và đi, có rất nhiều những con người quên mình mà đến, quên mình mà đi; sống mà cũng không nhận ra được mình sống cho ai, sống để làm gì! Rồi qua một thoáng sống, bất chợt ra đi trong nấc nghẹn, tức tưởi, buồn khổ, sầu thương
 
 
 

Mùa xuân hoa bướm gặp nhau
Bướm hoa tương hội dạt dào tình xuân
Xưa nay hoa bướm phù vân
Tâm thiền tịch mặc - hư trần sá chi.

                                   Thiền sư Giác Hải (thế kỷ XI-XII) thời Lý
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-17 14:02:31quangluong2206>
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật


Hôm nay chúng ta nghe tiếp bài pháp cú tiếp theo có tựa :


Người ngu làm điều ác
Không ý thức hậu quả
Và khi nghiệp đã gây
Đưa hắn đến đọa xứ



Nguyên do để Phật nói lên bài kệ này như sau :



Ngài Mục Kiền Liên trong một lần nọ có cùng một số vị tỳ kheo đi
về Vương Xá Thành , kinh đô của nước Ma Kiệt Đà và do vua
Bình Sa Vương và vua A Sà Thế ở.




Thì khi đang đi như vậy , Ngài bèn thấy ở hư không xuất hiện
một con rắn rất dài và toàn thân bốc lửa rất đau đớn.



Ngài Mục Kiền Liên thấy cảnh tưởng như vậy thì thái độ vừa vui
mừng vừa xót xa thương cảm.



Chúng tỳ kheo đi bên cạnh thấy khuôn mặt Ngài như vậy mới
thắc mắc.


Sau đó khi gặp được Đức Phật , các tỳ kheo mới hỏi Phật.




Ngài Mục Kiền Liên lúc bấy giờ mới nói :

Khi con mỉm cười là vì nghiệp ác mà con rắn đã gây tạo nay đã đến
lúc phải đón nhận hậu quả.

Khi con xót xa là vì thấy con rắn đó phải chịu quả báo thật thê thảm.



Đức Phật nghe xong mới nói :


Những điều Mục Kiền Liên nói ra là đúng.
Như Lai cũng thấy như vậy.

Khi Như Lai chứng ngộ được Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác
thì ta cũng đã trông thấy con rắn này nhưng mà ta không nói.

Bởi vì sẽ không có người tin rằng trong cõi siêu hình lại có một
con rắn dài tới 25 dặm đường và toàn thân bốc cháy như vậy.

Và vì những lời mà Như Lai nói ra , nếu có người nào không tin
sẽ mang tội.

Vì vậy ta đợi đến khi có người trông thấy như ta rồi thì mới xác nhận.




Sau đó , các tỳ kheo mới hỏi vì nghiệp gì mà con rắn đó lại phải
chịu đựng quả báo như thế?



Đức Phật mới nói :


Thời Đức Phật Ca Diếp , có một ông trưởng khố ( ngày nay nghề này
gọi là chủ ngân hàng ) phát hiện có một tên trộm lẻn vào nhà ông
ăn cắp đồ.


Ông trưởng khố này sau khi bắt được tên trộm thì chỉ đuổi đi mà
không báo quan hay làm gì khác.


Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như tên trộm này không nảy sinh
lòng oán hận.


Hắn rình thời cơ rồi đốt nhà của ông trưởng khố.

Rồi hắn đốt hết lúa trên ruộng của ông


Trâu bò trong nhà ông thì hắn chặt hết chân.


Tuy nhiên do vẫn chưa thỏa lòng căm tức.
Hắn bèn bám theo ông trưởng khố tiếp tục theo dõi.

Hắn thấy rằng ông trưởng khố này thường xuyên đi lại chỗ
của một ông thầy tu ( Hắn không biết rằng vị thầy tu này chính là
Phật Ca Diếp )



Thế nên trong một lần nọ , đợi khi ông trưởng khố ra về
Hắn mới lẻn vào chỗ ở của Phật CA Diếp và đập phá đồ đạc .



Sau khi biết chuyện , ông trưởng khố mới xây dựng lại một nơi
ở mới cho Phật CA Diếp nghỉ ngơi.




Lại nói về tên trộm , thời gian sau đó thì y cũng cảm thấy hối hận.

Sau khi y chết đi , bị đọa xuống địa ngục hóa làm một con rắn dài
và toàn thân bị bốc cháy.


Y bị đọa như vậy trong một thời gian rất dài , rất lâu không biết
bao nhiêu kiếp đã trôi đi.




Qua truyện tích này chúng ta thấy rằng :




Ngạ quỷ có nhiều hình thức , nhỏ thì có rắn rết , lớn thì có hổ báo

Nhiều khi các thầy bùa , thầy bói hay tập hợp các ngạ quỷ nhỏ nhỏ
lại tạo thành âm binh của riêng mình rồi sai chúng làm việc này
việc nọ.



Họ đâu ngờ rằng việc làm này về sau sẽ bị quả báo khiến họ
trở thành ngạ quỷ.


Còn chúng ta , thì nhờ có Phật Pháp mà biết được rằng
các âm binh , ngạ quỷ thực ra chỉ là những vong linh khi
còn sống đã gây nhiều tội lỗi cho nên bị đọa như vậy.



Lại nói về tên trộm , sau khi đi ăn trộm bị phát hiện
Không những không bị giải lên quan mà con được tha
Tuy vậy y đã không hối cải mà còn lấy oán báo ân.



Cái ác của con người thật là đáng sợ.
Nhiều khi cái ác độc , cái bất thiện bị đẩy lên thành vô hạn.
Cũng như cái thiện của con người thật là cao quý.
Cái thiện cũng có thể được khuyếch đại trở thành vô hạn.



NGười Phật tử chúng ta phải nhìn nhận rõ ràng vấn đề này.
Nhìn thấy cuộc sống mong manh dễ vỡ mà trân trọng cuộc sống hơn
Nhìn thấy cái thiện mà cố gắng phát triển cái thiện hơn.
Nhìn thấy cái ác mà cố gắng xua tan cái ác đi.[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

 
Thầy và huynh Vạn An.
[:)]
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
[:)]
 
Đầu xuân năm mới , quang lương xin được gửi những lời chúc
tốt đẹp nhất đến với tất cả mọi người , các huynh đệ tỷ muội xa gần.
Mong rằng khi bước sang năm con hổ này , ai cũng năng động và
nhiệt tình và dũng mãnh như hổ vậy.
 
Tỷ Leo có bức tranh chữ rất đẹp.
Không biết có phải đầu năm đi xin không ta
 
___________________________
 
 
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
 
 
 
Hôm nay chúng ta nghe tiếp sang bài pháp cú tiếp theo có tựa
 
 
Nếu không hết nghi hoặc
Thì dù cho loã thể
Tuyệt thực lăn trên đất
Ở dơ ngồi một chỗ
Cũng chẳng phải người hay
 
 
 
 
Bài kệ lạ lùng này bắt nguồn từ câu chuyện sau :
 
 
 
 
Ấn độ thời xưa thuờng có giáo phái tu theo lối tu khổ hạnh đầy đoạ.
Họ có thể nhịn ăn , nhịn mặc hay làm những việc đầy đoạ bản thân
một cách vô cùng khắc nghiệt.
 
 
 
 
Họ cho rằng làm như vậy mới có thể hướng đến giải thoát được.
 
 
Thời đó , có một người đàn ông giàu có sau khi người vợ chết đi
thì xuất gia theo Phật.
 
Vị tỳ kheo này tuy đã xuất gia nhưng tài sản của cải không đem
cho ai mà vẫn quản lý như trước đây.
 
 
Chính vì vậy cuộc sống tu sĩ của ông có thể nói là tương đối đầy đủ.
 
Ông có xây riêng cho mình một nơi tu tập gần với tinh xá của
Chư Tăng.
 
 
 
Tuy nhiên do đời sống sung túc cho nên có người này người kia
không bằng lòng.
 
 
 
Họ nói với Phật rằng :
 
 
Tuy người này đã xuất gia nhưng vẫn sống cuộc sống giống như
những người bình thuờng khác , có lẽ không đúng với giáo pháp
của Phật.
 
 
 
Đức Phật nghe xong đã gọi vị tỳ kheo kia lại nhẹ nhàng khuyên bảo
 
 
 
Ông không nên như vậy
Người xuất gia rồi nên sống hoà đồng với chư tăng
Đừng nên sống cuộc sống tiện nghi quá.
 
 
 
Vị tỳ kheo nghe xong tự ái và nói rằng :
 
 
 
Nếu người đã nói như vậy thì tôi sẽ không mặc nữa
 
 
Và rồi ông lột bỏ tất cả y phục trên người , loã thể ngay trước mặt
tăng chúng.
 
 
 
 
Đức Phật thấy vậy mới nói :
 
 
Trong một kiếp xưa trước đây , khi ông mắc lỗi và được ta nhắc nhở
ông liền biết sửa đổi và phục thiện ngay.
 
Sao bây giờ , ông lại trở thành như vậy.
 
 
 
Phật nói như vậy , tăng chúng quây quần quanh Phật để nghe xem
trong kiếp xưa , vị tỳ kheo này đã làm gì.
 
 
 
Đức Phật lại nói :
 
 
 
Vào trong một kiếp xưa , ở vương quốc nọ , nhà vua cưới một bà
hoàng hậu và sinh được hai người con trai.
 
Sau đó thì bà hoàng hậu qua đời , và nhà vua lấy một bà nữa về.
 
 
 
Bà hoàng hậu thứ hai này cũng sinh được một người con trai.
 
Bà này sợ rằng đứa con trai mình do là con thứ cho nên sẽ không
được lên ngôi cho nên bà đã mua chuộc quan lại trong triều.
 
 
 
 
Trong một lần nọ , bà bèn đến gặp nhà vua và xin vua cho con bà
được lên ngôi sau khi nhà vua băng hà.
 
 
 
Nhà vua cũng là một người khôn ngoan , ông biết rằng nếu như
bà đã dám đến đây đặt vấn đề trái lẽ thuờng như thế này
thì cũng có nghĩa là bà đã có trong tay một thế lực tương đối rồi.
 
 
Ông bèn tìm cách hoãn binh ,và khất lần.
 
Chờ khi bà hoàng hậu về cung của mình , nhà vua bèn bí mật
gọi hai người con của bà hoàng hậu cả đến và nói :
 
Ta không ngờ sự việc lại trầm trọng như thế này.
Ngay bây giờ đây , hai con phải tìm cách rời khỏi đây càng sớm
càng tốt.
 
 
Cho đến khi nào , nghe tin cha mất , các con hay gây dựng  lực lượng
để trở về đòi lại ngôi báu.
 
 
Nhưng câu chuyện này không kết thúc như thế.
 
Người con của bà hoàng hậu thứ hai từ nhỏ đã có tình cảm
huynh đệ rất thân thiết với hai người anh cùng cha khác mẹ của mình.
 
 
Khi vô tình phát hiện hai người anh của mình ra đi , cậu cũng chạy theo.
 
 
 
Ngay sáng hôm sau , cả hoàng cung xôn xao việc cả ba hoàng tử
mất tích không rõ nguyên nhân.
 
 
 
Ba hoàng tử dắt díu nhau đi rất xa , và cư trú ở một ngọn núi cao.
 
 
Thì khi ở trên núi như vậy , sau khi dựng trại nghỉ ngơi xong
hai hoàng tử em mới nói với anh cả rằng để mình đi tìm nước uống.
 
 
Họ tìm kiếm một lúc thì thấy một cái hồ nhỏ.
 
Nhưng họ không ngờ rằng ở cái hồ này có một con dạ xoa đang cư ngụ
 
 
Khái niệm về một loài được gọi là dạ xoa gây ra sự ngạc nhiên lớn
cho chúng ta ngày nay.
 
 
Nhưng mà vào thời xưa , loài dạ xoa có mặt và xuất hiện rất nhiều.
 
Ở phương tây người ta gọi nó là Ma Cà Rồng.
 
Còn ở phương đông , người ta gọi nó là dạ xoa.
 
Dạ xoa có nhiều phép biến hoá khôn lường , và sự thiện ác trong họ
cũng rất thất thuờng.
 
 
Có thể họ rất tốt bụng , và cũng có thể họ rất độc ác trong những
trường hợp nhất định.
 
 
Con dạ xoa này có một lời thề rằng :
 
 
 
Cái hồ nước này là của riêng nó và nếu như có ai bén bảng tới đây
uống nước mà nó bắt gặp thì nó sẽ hỏi một câu về giáo lý của
Chư Thiên , Thánh Thần.
 
Nếu người đó trả lời được thì dạ xoa sẽ theo hầu hạ , còn nếu không
trả lời được thì sẽ bị bắt đi.
 
 
Giống loài dạ xoa thẳm sâu trong tâm hồn , vào những kiếp trước
đây là những con người rất dữ tợn và mưu mô thâm độc.
Và vì những người này không hề biết phục thiện cho nên quả báo
đã biến họ thành dạ xoa.
 
 
 
Trở lại câu truyện , con dạ xoa này tuy tính khí thất thường nhưng
cùng còn chút trí khôn.
Y nhận thức được rằng kiếp sống dạ xoa không thể ở lâu được
Cho nên nếu gặp được một bậc thánh , y sẽ theo hầu hạ và học hỏi.
 
 
Hai hoàng tử em đi tới bị dạ xoa hỏi :
Nếu muốn uống nước hãy trả lời pháp của bậc thánh là gì?
 
 
 
Hai người em do tuổi còn trẻ cho nên không trả lời được.
 
Thế là bị dạ xoa nhốt vào một chỗ.
 
 
Đến lượt hoàng tử anh , thấy lâu rồi mà hai em không về
cho nên đi tìm.
Anh gặp ngay quỷ dạ xoa và cũng bị y hỏi như vậy.
 
 
Anh trầm ngâm đôi chút rồi nói :
 
Bậc Thánh là người có tình thương yêu với tất cả mọi loài.
Luôn thấy mình là nhỏ bé , khiêm hạ
 
...
 
 
Dạ xoa nghe xong khâm phục ,và thả một  hai người em ra .
 
 
 
Người anh cả cứ sống lạnh lẽ như vậy cho đến khi vua cha băng hà.
Bà hoàng hậu lúc này cũng đã hối hận và xin được tha thứ.
Người anh cả trở về lên ngôi vua , trị vì vương quốc một cách hết
sức công minh , cùng sống hoà thuận với hai người em của mình.
 
 
 
Khi Đức Phật kể đến đây , Ngài mới nói :
 
Người anh cả trong câu chuyện này chính là ta.
Người em thứ hai cùng mẹ cùng cha  chính là Xá Lợi Phất.
Người em thứ ba cùng cha khác mẹ chính là A Nan.
 
 
Còn dạ xoa chính là ông , vị tỳ kheo đã có hành động không
đúng đạo lý.
 
 
Ngày xưa ông nghe ta khuyên bảo đã lập tức phục thiện.
Còn ngày nay , tại sao ta khuyên bảo mà ông lại tự ái như vậy.
 
 
 
Vị tỳ kheo kia nghe xong bèn mặc quần áo trở lại và quỳ xuống
xin được sám hối trước Phật.
 
 
Đức Phật sau đó mới nói bài kệ ở trên để nói sự việc này.
 
Sự khổ hạnh không đưa đến giải thoát nếu như tâm hồn
chưa được gột rửa tham sân si , gột rửa những điều bất thiện.
Khổ hạnh đến đâu đi chăng nữa mà tâm vẫn còn tham sân si
thì không xứng đáng là tu sĩ.
 
 
 
Qua câu chuyện này , chúng ta thấy rằng xuất gia là một việc
vô cùng trọng đại.
Thời đại ngày nay , nhiều vị lớn tuổi xuất gia nhưng do sức khoẻ đã
giảm xút , lại bệnh tật trong người cho nên các vị ấy đã
không thể sống một đời sống trọn vẹn trong giáo pháp như
các tăng sĩ được.
 
 
Họ xuất gia nhưng vẫn quyến luyến đời sống thế tục , vẫn
sống với sự tiện nghi và chu đáo của những người bình thường.
 
 
Và như chúng ta đã biết , một đời sống còn bám luyến như vậy
rất khó để đưa chúng ta đi đến giác ngộ giải thoát.
 
 
Hơn nữa với những vị trước khi xuất gia mà tài sản của cải
còn nhiều thì sự bám luyến rất khó dứt.
Nhiều khi các vị nghĩ rằng mình không nên đem cho hết tài sản
sau khi đã xuất gia.
Tương lai về sau biết thế nào được , nếu không tu tập được thì khi
hoàn tục , còn có nhà để mà về , còn có tiền để sinh sống.
 
 
 
Chính cái tâm lý phòng bị đề phòng như vậy mà các vị ấy bị rằng buộc
chặt chẽ với thế tục.
 
 
 
Đã là người đệ tử Phật thì chúng ta phải xác định rằng
Đức Phật luôn luôn đưa ra những sự thử thách khác nhau
cho mỗi chúng ta.
 
 
 
Để xem tâm ta còn dao động , còn muốn thối lui hay không.
 
Tâm tự ái chính là cửa ải đầu tiên.
Đây là sự thực hành chứ không phải trên lý thuyết.
 
Nếu ta còn tự ái , còn nghĩ rằng người này người kia làm ta giận
thì con đường đạo sẽ khép lại với ta.
 
Ai trong chúng ta cũng có sĩ diện và tâm tự ái cao ngất.
 
 
 
Người khác không quan tâm , đối xử lỗ mãng mà ta còn tự ái thì
biết rằng cửa ải đầu tiên của ta vẫn chưa vượt qua được.
 
 
Vì vậy chúng ta phải rèn luyện bản thân mình thật nhiều , thật kỹ.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
 
 
 
Hôm nay chúng ta nghe tiếp sang bài pháp cú tiếp theo có tựa :
 
 
 
 
Ai sống tự trang sức
Với tâm được nhiếp phục
Sống kiên trì phạm hạnh
Không hại đến sinh linh
Vị ấy là phạm trí
Hay khất sĩ Sa Môn
 
 
 
 
Câu chuyện để Phật nói bài kệ này như sau :
 
 
 
 
Năm đó , ở biên giới nước côsala có xảy ra chiến tranh.
 
Vua Ba tư nặc mới sai một vị đại thần cầm quân đi dẹp.
 
Vị đại thần này đã chiến đầu đầy dũng cảm và mưu lược cho nên
đã đại thắng trở về.
 
 
 
Và để thưởng cho công lao này , vua ba tư nặc cho phép ông
được nhiếp chính điều hành đất nước trong vòng 7 ngày.
 
 
Trong 7 ngày được làm vua , vị đại thần này sống rất sung sướng
và hạnh phúc.
 
 
 
 
Ông có đem theo một cô tình nhân vào , để cùng hưởng thụ.
 
 
Cô gái này có vóc dáng hơi đẫy đà cho nên trong 7 ngày sống
với vị đại thần , cô đã nhịn ăn hoàn toàn với mong muốn thân hình
của mình sẽ đẹp hơn.
 
 
 
 
 
Trong lần nọ , vị quan đi dạo ở khu vườn Lạc Viên thì vô tình gặp Phật 
 
Lúc đó ông đang cưỡi voi cho nên chỉ chắp tay xá Phật mà không
xuống voi hành lễ như lẽ thường.
 
 
 
Đức Phật trông vậy bèn mỉm cười.
 
Ngài A Nan đi bên cạnh thấy như vậy mới hỏi :
 
 
 
Bạch Thế Tôn ,  vì nhân duyên gì mà Thế Tôn mỉm cười?
 
 
Đức Phật mới nói :
 
 
Vị quan này , trong ngày hôm nay sẽ đến chỗ ta  hỏi đạo 
 và sẽ chứng A La Hán.
 
 
 
Sau khi chứng A La Hán , người này sẽ bay lên giữa hư không
để nói một bài pháp và rồi nhập Niết Bàn luôn.
 
 
 
Tin tức này lập tức lọt ra ngoài và lan truyền đi nhanh chóng
khắp cả kinh thành.
 
 
 
Dân chúng sau khi biết tin thì chia làm hai phe có ý kiến trái nhau.
 
 
 
Một phe cho rằng Đức Phật nói không chính xác.
Một phe tin lời Phật và trầm trồ ca ngợi.
 
 
 
 
Lại nói về vị đại thần này , trong khi đang dạo chơi ở khu vườn
cùng với cô nhân tình của mình thì bỗng dưng
 
Cô nhân tình do kiệt sức vì 7 ngày không ăn đã đột ngột qua đời.
 
Vị đại thần vô cùng đau khổ và tiếc thương trước hoàn cảnh bi thảm này.
 
 
 
 
Trong cơn đau buồn , ông mới đi đến gặp Phật với hy vọng
Ngài có thể có cách giúp mình bớt ưu phiền chăng.
 
 
 
 
Ông đến gặp Phật khi trời đã về chiều.
 
 
 
Bạch Thế Tôn , con rất yêu thương nàng.
 
 
Đức Phật nghe xong mới nói :
 
 
 
Trong vô lượng kiếp đã trôi qua , đã rất nhiều lần ông khóc thương
cho người đàn bà này.
 
Trong những kiếp đó , nước mắt của ông đã rơi xuống vì người đàn bà
này  nhiều như biển cả.
 
 
 
 
Đức Phật nói một bài kệ :
 
 
 
Việc gì đã trôi qua
Thì hãy nên buông bỏ
Ngay trước mặt hiện nay
Chẳng còn gì hiện hữu
Nếu không nắm giữ gì
Thì tương lai quá khứ
Sẽ bước đi bình an
Không còn điều khổ sở
 
 
 
 
Bài kệ này nghe có vẻ dễ hiểu và sự thực là đã có rất nhiều người
hiểu được nhưng hình như trong mấy ngàn năm đã qua ta chỉ biết có
 mình vị đại thần này ngộ đạo.
 
 
 
 
Sau khi nghe xong , lập tức ông chứng A La Hán liền.
 
 
 
Nhân duyên với Phật Pháp được vun trong từ hàng ngàn kiếp trước
của ông nay đã đến ngày trổ quả.
 
 
Sau khi chứng A La Hán xong , ông bắt đầu nhớ lại dần dần tiền kiếp
của mình.
 
 
 
 
Việc dò tìm lại tiền kiếp sau khi đã chứng đạo đòi hỏi thời gian
tương đối , nó không hề giống như việc truy cập vào máy tính
để dò tìm dữ liệu với tốc độ nhanh chóng như nhiều người lầm tưởng.
 
 
 
 
Vị đại thần xin Phật cho mình được nhập Niết Bàn vì nhận thấy
nhân duyên của mình đã đến.
 
 
Đức Phật nói :
 
 
Trước khi nhập Niết Bàn , ông hãy nói một bài kệ ở giữa hư không
cho mọi người cùng nghe.
 
 
 
 
Vị đại thần y lời bay lên hư không và bắt đầu nói :
 
 
 
 
Trong khoảng 90 kiếp về trước.
Chúng ta cũng cần phải nói rõ về thời gian giữa các kiếp.
Vị đại thần nói 90 kiếp về trước tức là 90 lần trái đất bị hủy diệt
rồi lại được hồi sinh trở lại.
 
Giống như việc loài khủng long bị tuyệt chủng , trái đất đang vào
kỷ băng hà rồi khi loài người xuất hiện ,trái đất hồi sinh như hiện nay
được tính là một kiếp.
Chứ hoàn toàn không phải trong 90 kiếp ông đã từng sống chết.
 
 
 
 
Thì trong 90 lần trái đất đến ngày tận thế rồi lại hồi sinh như vậy.
Vào thời Đức Phật Tỳ Bà Thi
 
Khi đó ông thấy chúng sinh đau khổ vì sinh lão bệnh tử như vậy
Tâm chúng sinh cứ bị cuốn vào tham sân si mà gây ra đau khổ
cho chúng sinh và cho chính mình.
 
 
 
Ông mới có một lý tưởng là phải tu tập thật là tinh tấn , phải
học đạo thật là chuyên cần để sau khi đã thuần thục rồi
ông sẽ đi khắp nơi truyền bá Phật Pháp cho chúng sinh.
 
Vì ông biết rằng chỉ có giáo pháp của Phật mới có thể giúp cho
chúng sinh được an vui mà thôi.
 
 
 
 
Vào thời đó , ta không rõ ông đã đi được đến những đâu
gặp được bao nhiêu chúng sinh rồi
Chỉ biết rằng trong kinh có ghi lại :
 
 
 
Ông đã đi thuyết pháp được 80 ngàn năm rồi.
 
Thân thể ông dần dần tỏa ra mùi trầm hương
Miệng ông dần dần thơm như hoa sen
 
 
Tuy vậy vì vẫn chưa chứng đạo , cho nên ông vẫn phải bị
nghiệp báo luân hồi kéo đi trong suốt 90 kiếp.
 
 
 
 
Cho đến thời Phật Thích Ca xuất hiện thì nhân duyên đắc đạo
đã chín muồi.
 
 
 
 
Qua chi tiết này , chúng ta đã hiểu được phần nào sự gian khổ
khi đi theo , khi tu tập Phật Pháp.
 
 
 
 
Vì vậy khi có người nào đó , có bài kinh nào đó nói rằng
chỉ cần tu theo pháp môn này , bài kinh kia là trong một kiếp này
hoặc trong 7 kiếp này là sẽ đắc đạo.
 
Điều này là hoàn toàn vô lý và không đúng với sự thật.
Những bài kinh đó , những pháp môn đó chẳng phải do Phật nói
mà là do những người đời sau nghĩ ra mà thôi.
 
 
 
 
Trở lại câu chuyện , ông nói pháp xong thì nhập Niết Bàn.
 
 
Câu chuyện thần kỳ này khiến cho chúng tăng cũng như dân chúng
vô cùng tán thán và thán phục vô cùng.
 
 
Đức Phật mới nói :
 
 
 
Một con người đạo hạnh như thế xứng đáng gọi là Sa Môn
Xứng đáng gọi là Phạm Trí
Xứng đáng gọi là Ẩn Sĩ
 
 
 
 
Trong Tuyển Tập góp nhặt cát đá có mẩu chuyển như thế này :
 
 
 
 
Trong một pháp hội của một thiền sư nọ , có một đệ tử mắc tật
hay ăn cắp vặt.
 
Và vì có tính ăn cắp như vậy cho nên mọi người xung quanh rất
là bất mãn.
 
Tăng chúng cũng như thiền sinh bèn tụ họp lại , rồi đến chỗ vị thiền sư
với mong muốn rằng Ngài hãy đuổi người đó đi chỗ khác.
 
Nếu thầy không đuổi người đó đi thì chúng tăng trên dưới ngàn người
có mặt ở đây sẽ ra đi.
 
 
 
 
Vị thiền sư nghe xong mới trả lời :
 
 
 
Các trò biết ăn cắp là sai , các trò biết được điều nào là phải , điều nào
là trái , các trò có quyền ra đi.
 
Bởi  dù có đi đến nơi đâu , làm việc gì đi chăng nữa thì ta tin rằng
các trò sẽ không bao giờ ăn cắp.
Vì các trò đã biết đó là việc sai trái.
 
Còn người học trò có tính ăn cắp vặt kia , ta sẽ giữ lại.
Bởi vì anh ta không biết phân biệt phải trái đúng sai.
 
 
 
 
Câu truyện ý vị này dừng ngang ở đây như là sự thách thức
trí tuệ của bậc làm thầy và những đệ tử của mình.
 
 
 
Có những điều ta không hiểu nổi tại sao thầy của ta lại làm như vậy.
 
Tại sao một việc ta cho rằng phải làm như thế này mà thầy ta
lại làm ngược lại.
 
 
Có những điều bởi vì trí tuệ còn cạn cợt mà ta không nhìn thấu
được như thầy ta.
 
Và vì không hiểu cho nên ta vội trách thầy ta còn lầm lỗi.
 
 
 Cho nên chúng ta phải nên thận trọng trước mọi hành động và
ý nghĩ của mình.
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

 
Tỷ Leo có bức tranh chữ rất đẹp.
Không biết có phải đầu năm đi xin không ta


 
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

quangluong đã bảo xin thì cứ cho là Leo xin đi, không dám cãi.
 
[:)]
 
 
Trong khoảng 90 kiếp về trước.
Chúng ta cũng cần phải nói rõ về thời gian giữa các kiếp.
Vị đại thần nói 90 kiếp về trước tức là 90 lần trái đất bị hủy diệt
rồi lại được hồi sinh trở lại.
 
Giống như việc loài khủng long bị tuyệt chủng , trái đất đang vào
kỷ băng hà rồi khi loài người xuất hiện ,trái đất hồi sinh như hiện nay
được tính là một kiếp.
Chứ hoàn toàn không phải trong 90 kiếp ông đã từng sống chết.


 
Leo hiểu thêm từ "kiếp". Cảm ơn rất nhiều.[:)] 
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-19 12:30:53quangluong2206>
Để bàn về chữ kiếp thì phải nói là nó cũng có những nghĩa hiểu khác nữa.

 
 
 
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
 
 
 
Hôm nay chúng ta nghe sang bài pháp cú tiếp theo có tựa :
 
 
Thật khó tìm ở đời
Người biết thẹn , tự chế
Biết né tránh xung đột
Như ngựa hiền tránh voi
 
 
Hãy nhiệt tâm hăng hái
Với tín , giới tinh tấn
Thiền định cùng chánh pháp
Đoạn nhất vô lượng khổ
 
 
 
 
Nguyên do để Phật nói lên bài kệ này như sau :
 
 
 
Ngài A Nan trong một lần hoằng đạo có gặp một người thanh niên
đi ăn xin nghèo khổ.
 
 
 
Chúng ta không biết người thanh niên này có điều gì đặc biệt
Nhưng trong truyện tích nói rõ rằng Ngài A Nan cho rằng
Người thanh niên này , ẩn chứa sâu bên trong có những phẩm chất
của một vị thánh.
 
 
 
Ngài A Nan nói :
 
 
Này người thanh niên , con có muốn tu hành không?
 
 
Dạ , người như con thì ai cho đi tu ạ?
 
 
Con đừng lo , ta sẽ giúp con.
 
 
 
 
Vậy là người thanh niên đã xuất gia theo sự giúp đỡ của Ngài A Nan
 
 
 
Sau khi xuất gia thì đời sống của chàng bắt đầu tốt đẹp hơn.
Nhưng chưa được bao lâu thì chàng khởi lên ý nghĩ muốn hoàn tục.
 
 
 
 
Rất nhiều lần chàng định làm thế nhưng rồi lòng yêu mến đạo
đã giữ chàng lại.
 
 
 
Chàng bắt đầu suy niệm về ý nghĩ tại sao mình lại muốn hoàn tục?
 
Có phải những ý nghĩ đang điều khiển cuộc đời của mình không?
 
 
 
 
Chàng cứ suy niệm như vậy cho đến khi nhiếp tâm thiền định và
chứng A La Hán.
 
 
 
 
Đây là một nhân duyên vô cùng lạ lùng và đặc biệt.
 
 
Mấy vị tỳ kheo thấy vậy mới đem chuyện đến hỏi Phật.
 
 
 
Đức Phật mới nói rằng :
 
 
Người này đã tự chiến thắng bản thân
Người ấy xứng đáng là bậc thắng.
 
 
 
Rồi Ngài mới nói bài kệ ở trên để ám chỉ việc này.
 
 
 
Qua câu chuyện này chúng ta thấy thế này :
 
 
 
Thông thường khi một người xuất gia khởi lên ý nghĩ muốn hoàn tục
là do phước lành đang mất dần.
 
 
 
Nhưng ở trong câu chuyện này , ý nghĩ hoàn tục lại là cơ hội để
anh tu tập.
 
 
Chàng thanh niên này đã có duyên gặp Phật Pháp từ rất sớm
Nhưng có những người 50 tuổi hay 70 tuổi mới biết đạo.
 
Rất có thể là trong những kiếp xưa , ta đã từng ngăn cản
hay dèm pha người khác khi thấy họ đi chùa hoặc tụng kinh.
 
Điều đó cũng khiến cho chúng ta biệt đạo muộn hơn.
Và khi lớn tuổi rồi mới biết đạo là một thiệt thòi không hề nhỏ.
 
Bởi vì khi mình còn trẻ thì mình có sức khoẻ , có lòng nhiệt tình
không ngại khó khăn.
 
 
Mỗi người có một nhân duyên , một con đường để đi.
Qua câu chuyện chúng ta thấy rằng một bậc thánh nhân luôn luôn
biết cách chiến thắng những chướng ngại vật cản để đi tới
giải thoát an vui.
 
 
 
 
Trong suốt 45 năm giáo hóa của Phật , đã có không biết bao nhiêu
câu chuyện đã xảy ra , không biết bao nhiêu người đã ngộ đạo
không biết bao nhiêu người đã không vượt qua được cám dỗ mà
trôi lăn trong luân hồi.
 
 
 
 
Chúng ta học được rất nhiều điều bổ ích qua các câu chuyện trên.
Tuy nhiên được biết giáo pháp đã khó
Hiểu được ý nghĩa lại khó hơn nữa
Và thực hành được lời Phật dạy trong đời sống hàng ngày lại càng
khó hơn 100 lần.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Tiểu đệ vẫn dõi theo các bài viết của huynh. Mong huynh hãy tiếp tục nhé!

Không biết huynh còn hoằng pháp ở những website nào nữa không để tiểu đệ sang ủng hộ :)
Đăng nhập để trả lời
0
    Cảm ơn bài viết  của quangluong2206!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-18 15:28:58quangluong2206>
Xin chào NamKha
Dạo này thế nào rồi , cuộc sống vẫn tốt chứ?
Lâu Lâu mới trò truyện , thấy tâm đệ thanh và nhẹ hơn trước.
Mong đệ luôn khoẻ , luôn trẻ , và luôn tiến bộ nha !
 
 
____________________
 
Có một người dâng Sở Bình Vương một đôi đũa bằng ngọc quý.
Y được vua phong cho một chức quan bát phẩm.
Quan đại phu nước sở Tư Sản thấy thế thờ dài mà nói :
 
 
Đôi đũa ấy sẽ khiến cả vương triều gẫy đổ mất thôi.
 
 
Tể tướng nước sở là Phí Vô Cực nghe chuyện mới nói :
 
Chỉ là một đôi đũa mà sao đại nhân lại nặng lời đến vậy.
 
 
Tư Sản nói :
 
 
Dâng vua một đôi đũa mà được chức quan bát phẩm thì tất sẽ
có người đem dâng những đồ quý hơn để mong được chức quan
to hơn.
Như vậy mọi người sẽ ngầm hiểu là ai muốn được vua yêu thì phải
dâng quà , triều đình vì thế mà sẽ xuất hiện nhiều nịnh thần.
Nịnh thần mà nhiều thì người trung còn không?
Nước không có người hiền kẻ sĩ thì còn giữ được Nước không?
 
 
 
 
Quả nhiên sau đó ít lâu , có người dâng vua một cái bát ngọc.
Và được vua phong cho chức quan lục phẩm.
 
 
Rồi lại có người đem dâng vua một chiếc mâm vàng và được
vua phong cho chức quan ngũ phẩm.
 
 
Tư Sản thấy vậy mới than :
 
 
Đã có đũa ngọc thì không thể ăn với bát sành , vì thế mới có kẻ
dâng bát ngọc.
Có đũa ngọc và bát ngọc thì tất có kẻ dâng mâm vàng.
 
 
Đũa ngọc , bát ngọc và mâm vàng thì tất không thể ăn rau dưa
mà phải dùng cao lương , mĩ vị , thịt quý cá ngon.
 
 
Đã được ăn ngon thì không thể ở nhà bình thường được mà phải
xây cung điện nguy nga tráng lệ.
 
 
Đã có cung điện nguy nga tráng lệ thì tất phải có rượu ngon và gái đẹp.
 
 
Tất cả những thứ đó đều bắt dân chúng phải lao động vất vả
phục dịch ngày đêm.
 
 
 
Quả thật Sở bình vương đã bắt các địa phương phải cống nạp
nhiều sản vật quý hiếm.
 
 
Vua sở thích ăn thịt chim sâm cầm và hạc vàng cho nên chỉ trong
thời gian ngắn , nước sở đã không còn một con sâm cầm và hạc nào
nữa cả.
 
 
Nhà Vua còn thích con gái có eo thon vì thế con gái nước sở
nhịn ăn để giữ eo đến nỗi thân thể gầy rộc chết không biết bao nhiêu
mà kể.
 
 
Nhà vua sống xa hoa như vậy thì tất phải tăng thuế má.
Vì thế mà dân chúng oán thán gọi là hôn quân.
 
 
 
Nước tần muốn kết giao với nước sở nên gả nàng Mạnh Doanh
cho con trai của Sở Bình Vương.
 
 
 
Nhưng vì Mạnh Doanh nhan sắc quá xinh đẹp cho nên Sở Bình Vương
đã cướp vợ của con trai , phế hoàng hậu đương triều để phong
nàng Mạnh Doanh làm hoàng hậu mới.
 
 
 
Đại tướng nước sở là Ngũ Xa thấy vậy mới can ngăn thì bị Sở Bình Vương
đem ra chém.
 
 
 
Con trai của Ngũ Xa là Ngũ Viên  trốn thoát được sang nước Ngô
ngày đêm gây dựng lực lượng chờ ngày về báo thù.
 
 
 
Sở bình vương hoang dâm vô đạo khiến trời người cùng oán
quân dân không đồng lòng cho nên sau này Ngũ Viên đem quân
chỉ đánh một trận là tiêu diệt được.
 
 
 
Đúng là chỉ một đôi đũa mà làm cả một vương triều sụp đổ.
 
 
 
 
Người ta nói con đê lớn vỡ vì tổ mối
Thành bại của một người
Hưng vong của một vương quốc
Không phải là chuyện bỗng dưng mà có.
Phúc họa đều có nguồn gốc
Nhân quả đều rất công bằng
Phát triển từ nhỏ đến lớn từ thấp đến cao.
 
Nói : Nhất diệp tri thu ( nhìn một chiếc lá biết cả mùa thu ) là như vậy.
 
 
Hoàng Hữu Các
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Huynh quangluong và  Thầy vẫn khoẻ?? Lâu quá không thấy thuyết giảng nên Leo* đến hỏi thăm [:)]
Chúc quangluong cùng Thầy vạn an!
Leo*
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
Để tỷ Leo phải chờ hơi lâu rồi [;)]
 
 
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
 
 
Hôm nay chúng ta nghe tiếp bài pháp cú tiếp theo có tựa :
 
 
Có gì mà vui sướng
Khi đời bị đốt thiêu
Bóng tối đang trùm phủ
Sao không tìm ngọn đèn
 
 
 
 
Câu truyện để Phật nói lên bài kệ này như sau :
 
 
 
Tín nữ Visakha là một Phật tử rất nổi tiếng về lòng mộ đạo.
Bà đã được biết Phật từ năm lên bảy
 
 
 
Rồi khi lớn lên lấy chồng thì theo chồng về sinh sống ở thành Xá Vệ
Đây cũng là nơi Phật thường hay thuyết pháp độ sinh cho nên
bà được gần Ngài thường xuyên.
 
 
 
Bạn bè của bà rất nhiều và rất tôn trọng cũng như nể phục bà
Nhờ mối quan hệ thân thiết đó mà bà cũng đã lôi kéo được một số
chị em bạn hữu gieo duyên với đạo.
 
 
 
Ở đâu cũng thế thôi , nhất là thời xưa,  phụ nữ luôn phải chiều chuộng
chồng mình , mà các ông chồng thì thường thích uống rượu.
 
 
 
Cho nên các bà vợ luôn phải rót rượu cho chồng uống , làm đồ nhắm
cho chồng ăn , làm mọi thứ để được chồng yêu , chồng quý.
 
 
 
Việc làm này cũng đưa đến nhân quả là chính mình cũng nghiện rượu luôn.
 
 
 
Khi chúng ta có ý muốn , có hành động mời mọc lôi kéo người khác
uống rượu thì nhân quả nghiệp báo sẽ khiến cho chính chúng ta
trở thành người thích uống rượu
 
 
 
Tất nhiên , các bà vợ mà thèm uống rượu thì không thể  uống công khai
được , thế là các bà bèn lén tụ tập nhau ở một nơi kín đáo để uống rượu.
 
 
 
Đã uống rượu thì chắc chắn đầu óc không còn tỉnh táo như ban đầu nữa
Tan cuộc ai về nhà lấy thì do say chút chút lên làm việc gì cũng
dở dở dang dang khiến cho mấy ông chồng cáu giận.
 
 
 
Qua ngày hôm sau thì bà Visakha biết chuyện , bà đã rầy một trận.
 
 
Tuy vậy các bà bạn vẫn chưa chừa.
Trong một lần cùng bà Vissakha đến tinh xá đảnh lễ Phật thì các bà
có lén đem rượu theo.
 
 
 
Do các bà cũng chưa biết đạo ,nên khi chờ gặp Phật , các bà bạn đã
lén uống rượu.
 
 
Uống đến khi Đức Phật đi ra gặp thì mấy bà bắt đầu say say
 
 
Đức Phật thuyết pháp nhưng mấy bà không nghe
 
 
Do say rượu nên mấy bà còn đứng lên thuyết lại cho Phật nghe
 
 
 
 
Đức Phật nói một câu , các bà nói hai câu
Rồi cảm thấy chưa đã ,các bà bắt đầu hò hát
Hò hát một lúc cảm thấy chưa đã , các bà bắt đầu hoa chân múa tay
nhảy nhót
 
 
 
Ngay lúc này , ma vương nhân cơ hội nhập vào tâm trí của các bà
Xúi giục các bà quậy tưng bừng
 
 
 
 
Lúc đó , Đức Phật thị hiện thần lực , từ nơi lông mày , Ngài phóng
hào quang ra trời đất khiến cho trời đất tối đen.
 
 
 
Đức Phật bay lên giữa hư không , hào quang tỏa ra khắp tam thiên
đại thiên , rồi xuất hiện những tiếng vang rền
 
 
Các bà thấy vậy thì vừa kinh ngạc vừa khiếp sợ , vì thế mà thoát khỏi
tác động của ma vương
 
 
 
Đức Phật bèn trở lại chỗ ngồi và quở bằng bài kệ ở trên
 
Bà Vissakha thấy mấy người bạn của mình lầm lỗi như vậy cũng cảm
thấy rất có lỗi.
Bà đã sám hối với Đức Phật về việc này.
 
 
 
 
Qua câu chuyện này chúng ta thấy thế này :
 
 
 
Mỗi khi chúng ta muốn người khác làm điều gì thì rồi chính ta sẽ làm
điều đó.
 
Muốn gì được nấy.
 
 
 
Ví dụ các bà vợ ở trên đây muốn được chồng thương nên thường xuyên
mời rượu chồng vì biết chồng thích uống rượu.
Nhân quả khiến cho về sau chính các bà mới là người nghiện rượu dù
mức độ nghiện không trầm trọng.
 
 
Hoặc một học sinh giỏi ở trong lớp khởi tâm ích kỷ không muốn cho
những bạn khác cũng học giỏi như mình
Thì quả báo về sau là chính mình sẽ trở lên lười biếng kém cỏi đi
mặc dù trước đó học rất giỏi
 
 
 
Học như một người thầy giáo , một người cô giáo luôn luôn dạy dỗ
học trò một cách nghiêm túc , lúc nào cũng mong muốn các em sẽ
trở thành người có tài có đức thì quả báo về sau sẽ khiến cho
người thầy này luôn luôn thông minh ,học đây hiểu đấy
 
 
 
Hoặc như ta muốn cho những người xung quanh lúc nào cũng biết đạo
lúc nào cũng chăm chỉ tu tập thì những kiếp về sau quả báo sẽ khiến ta
biết đạo từ rất sớm , rồi sớm biết tu tập.
 
 
 
Hoặc có những người biết đạo nhưng không nói cho ai , không khuyến
khích hay giúp đỡ ai biết đạo thì quả báo sẽ khiến cho họ trong
các kiếp về sau biết đạo rất muộn ,hoặc có biết đạo thì khi tu tập
cũng không có tiến bộ
 
 
 
 
Khổng tử có nói :
Điều mà ta làm được là do ta đã giúp cho người khác đạt được như vậy
 
 
 
Hoặc khi ta thấy một người có duyên với đạo ,có đạo đức , có tài năng
ta thấy vậy và muốn cho người đó xuất gia tu hành thì về sau
chính ta sẽ được xuất gia , chính ta sẽ có cơ hội để tu hành
 
 
 
Hoặc có những người có tâm với đạo , muốn xuất gia nhưng còn ngặt
nỗi gia đình nhà cửa , vẫn muốn cho con cái mình lấy vợ lấy chồng
như những người bình thường thì quả báo về sau sẽ khiến minh
sinh ra thối chí , không còn muốn tu tập nữa
 
 
 
Tâm mình còn muốn cho người khác lấy chồng lấy vợ thì đời đời
mình vẫn cứ vướng vào hôn nhân
Có xuất gia được thì cũng chỉ là tạm mà thôi
 
 
 
Chúng ta đã biết luân hồi là đau khổ thì chúng ta phải biết
giữ tâm chúng ta không chạy theo các trò vui thế gian , không
muốn cho những người xung quanh chạy theo các trò vui thế gian
 
 
 
 
 
Hoặc có những bậc làm cha làm mẹ kiếm được nhiều tiền , sinh con cái
ra luôn chiều chuộng cung phụng chúng , luôn mong cho chúng
sống hưởng thụ , ăn ngon mặc đẹp mà không phải lao động
thì quả báo về sau khiến cho những bậc làm cha làm mẹ đó
sinh ra đã là người thích hưởng thụ rồi
 
 
 
 
Hoặc có những người giám đốc ,những ông chủ doanh nghiệp
có tài có đức luôn mong muốn cho nhân viên dưới quyền mình
có được một cuộc sống đầy đủ ấm no thì quả báo về sau
trong nhiều kiếp người giám đốc này sẽ có được một cuộc sống
hạnh phúc
 
 
 
 
Hoặc có những người tu tập theo lối khổ hạnh , lúc nào cũng muốn
người xung quanh sống khổ hạnh như mình thì quả báo đời sau
người đó sẽ  phải chịu một cuộc sống khổ cực vất vả.
 
 
Vì vậy chúng ta hãy nhìn lại tâm mình
Mình muốn cho người khác sống như thế nào , sống ra sao thì tương lai
của chính mình cũng sẽ như vậy
 
Ta muốn cho người xung quanh ta tốt hay xấu
Ta muốn cho người xung quanh ta sướng hay khổ
 
 
 
 
Nhiều người chỉ xét nhân quả trên bình diện ta làm cho ai cái gì
thì ta sẽ nhận được như thế
 hiểu nhân quả theo kiểu đơn giản gieo nhân gì thì gặt quả nấy
 
Nhưng đây chỉ là một phần của luật nhân quả mà thôi
 
 
 
Khi ta thấy một nghiệp bị bệnh thì rõ ràng đó là nghiệp của người đó.
Nhưng luật nhân quả bắt ta không thể dửng dưng đứng đó trơ mắt nhìn.
Tuy nhiên trong sự giúp đỡ ta không thể phung phí mà luôn trong sự
vừa chừng.
 
 
 
Luật nhân quả không cố định và luôn linh động
Linh động một cách vô cùng chính xác
Vì vậy chúng ta cố gắng suy xét mọi việc một cách kỹ càng.
 
 
 
Khổng tử có câu nói :
Người quân tử ban ân huệ nhưng không hề phung phí nó
Người quân tử vất vả nhưng không oán than
Người quân tử có ý chí nhưng không để nó trở thành tham vọng
Người quân tử lúc nào cũng thư thái ,điềm tĩnh nhưng không kiêu ngạo
 
 
 
Quan điểm này rất gần gũi với đạo Phật.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Thanks quangluong[:)] Cũng gần đến rằm rồi, quangluong post thêm bài cho Leo* cùng các bạn suy ngẫm.[:)]
 

_____________________________

Đức Phật đã đi con đường này cả đời .
Giờ tôi mới chỉ bắt đầu .


 
Ah, chữ ký rất ý nghĩa [:)]
 
Chúc huynh cùng thầy vạn an!
 
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
Mai là rằm.[/align]Đây là một bài nữa.[/align]Tỷ có thể truy cập vào http://vidaothieng.net/vidaothieng/index.asp[/align]Nghe thầy giảng trực tiếp chắc chắn hay hơn.[:)][/align]Cũng đã lần mò vô chữ kí của tỷ rồi đó.[/align]Đọc xong thì chợt nhớ mấy câu nho nhỏ thế này ,xin góp vui :[/align] [/align]Óng ả trên đầu mái tóc tiên[/align]Sáng ngồi bên cửa rút bông sen[/align]Uyên ương thêu đến lòng như thắt[/align]Kim chỉ ngừng tay có vẻ phiền[/align] [/align] [/align]Lại hơi lan man rồi.[/align] [/align] [/align]Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
[/align]
Những người xuất gia theo Phật tu tập thì đều được học một
bài văn cảnh cáo tinh tấn của Ngài Quy Sơn có câu :

Đưọc gần gũi ,phụ giúp một bậc thiện lành như giống như
đi trong sương , tuy không ướt áo nhưng sẽ thấm dần dần .



Ngài buộc ta phải cưỡng duyên đi tìm tòi ,học hỏi ở khắp nơi
Ở đâu có thầy giỏi , có bạn hiền thì phải đến để tham phỏng
Chứ không nên chỉ ở một chỗ ,học một nơi bình thường .



Chúng ta ở gần người nào thì ít nhiều gì chúng ta cũng bị
ảnh hưởng bởi tính cách , lời nói ,cuộc sống của ngưòi đó .


Tâm chúng ta tuy vô hình vô tướng nhưng nó luôn lan toả
ra khắp nơi
Vì vậy nếu như ta gần một bậc thiện lành ,thì tuy người đó
chưa nói gì ,chưa làm gì thì ta vẫn bị ảnh hưởng

Cũng như vậy khi ta tiếp xúc thường xuyên với một người
bất thiện thì tuy người đó chưa nói gì ,chưa làm gì thì ta
cũng vẫn bị ảnh hưởng bởi sự bất thiện của người đó .


Có trường hợp nhiều gia đình khá giả mải lo buôn bán làm ăn
cho nên thuê ôsin để trong con trông cháu cho nhà mình
Người ôsin thường thường là ở quê ,sống cách sống nơi
thôn dã ,nói cách nói nơi thôn dã
Thì sau này , do được gần gũi người con người cháu nhiều
hơn cả bố mẹ ruột cho nên người con người cháu sau này
tính cách ,lối sống cách nói năng cư sử đều giống người ôsin
như đúc .


Chúng ta nói điều này ra để thấy được rằng môi trường sống
cực kì quan trọng đối với con trẻ .


Vì vậy Tổ đã răn dạy ta luôn phải gần gũi người tốt ,người lành .



Nhưng có phải lúc nào ta cũng gặp người tốt người lành không ?

Câu trả lời là không phải lúc nào cũng như vậy

Duyên nghiệp luôn luôn tác động đưa đẩy chúng ta
tiếp xúc ,gặp gỡ và có cảm tình với người có ân oán với ta

Có thể ở ngoài xã hội kia ,có những bậc thiện tri thức rất
đáng để ta học hỏi nhưng do không có nhiều nghiệp duyên
cho nên ta dửng dưng đi lướt qua , mà không hề ngoái lại


Chính vì vậy , chúng ta phải biết chuyển nghiệp bằng cách
chiến thắng chính cảm xúc của mình, chính ham muốn
của mình để chiến thắng cám dỗ .


Có thể người này ta thấy thích thú khi gặp gỡ khi nói chuyện
nhưng nếu người này xấu ,bất thiện thì ta phải hạn chế
gặp gỡ liền .


Cũng như vậy có thể cái người ta gặp có tài có đức thực sự
nhưng không thích ta ,không ân cần với ta thì ta cũng phải
chiến thắng bản ngã của mình để luôn luôn gần người đó
học hỏi ở người đó .


Có thể trước đây thầy trò không có thật nhiều duyên lành với nhau
Vì không có duyên lành cho nên không có thời gian trò truyện
tiếp xúc với nhau ,không cảm thấy vui vẻ thích thú khi làm việc
tu tập với nhau

Nếu gặp trường hợp như thế thì chính ta phải tự động gieo duyên
với vị thầy chân tu đó .
Chịu khó công quả ,chịu khó phụ giúp công việc trong chùa
Thì tự nhiên nhân duyên thầy trò sẽ được kết lại ,bền chặt qua
thời gian[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-23 14:20:53Leo*>
Xin chào quangluong,
Thanks về link trên. Có việc này nhờ quangluong hỏi giúp Thầy giùm Leo*. Leo* không biết nên giải thích như thế nào về giấc mơ kỳ lạ này. Leo* có một người Thầy, vợ Thầy vừa rồi không hiểu vì điều gì Thắc cổ tự vận, để lại lá thư là vì bệnh nặng không trị được, đau đớn chịu không nổi, sợ khổ chồng khổ con. Từ thời đi học đến nay nếu gặp cô thì chỉ chừng hai hoặc ba lần. Nhưng không hiểu sao hôm qua lại nằm mơ thấy cô về mộng. Cô chỉ hỏi Leo* một câu rằng "con thăm P hả con?" (P là bạn học cùng lớp,con Thầy và cô. P với Leo* cũng hơn mười năm rồi không gặp, xưa cũng ít thân). Bình thường thì Leo* ít mộng mị. Những giấc mơ nhiều khi khiến mình phải thắc mắc, vì thường nghe bảo" nghĩ gì mơ đó", nhưng Leo* lại mơ những điều thật bất thường. Chắc chắn phải có điềm gì trắc ẩn. Ngoài việc nghĩ người đó không siêu thoát thì Leo* không nghĩ ra được điều gì.Và những giấc mơ đều đến trong lúc Leo* đang bệnh, nằm mê man.Như hôm qua chẳng hạn. Nếu hỏi được nhờ quangluong hỏi giúp Thầy.Và nhờ Thầy giải thích tại sao Leo* toàn mộng thấy người chết về báo.Không hiểu mình có sai điều chi hôn nữa?[:)] 
Chúc huynh và Thầy vạn an,
Thân ái,
Leo* 
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-14 04:58:35Leo*>
Trích đoạn: quangluong2206

Mai là rằm.

[/align]Đây là một bài nữa.

[/align]Tỷ có thể truy cập vào http://vidaothieng.net/vidaothieng/index.asp

[/align]Nghe thầy giảng trực tiếp chắc chắn hay hơn.[:)]

[/align]Cũng đã lần mò vô chữ kí của tỷ rồi đó.

[/align]Đọc xong thì chợt nhớ mấy câu nho nhỏ thế này ,xin góp vui :

[/align] 

[/align]Óng ả trên đầu mái tóc tiên

[/align]Sáng ngồi bên cửa rút bông sen

[/align]Uyên ương thêu đến lòng như thắt

[/align]Kim chỉ ngừng tay có vẻ phiền

[/align] 

[/align] 

[/align]Lại hơi lan man rồi.

[/align][/align][/align]


Thân chào quangluong,
Cảm ơn lời góp ý của huynh. Chữ ký này không được ổn nên gặp chút ít rắc rối.[:)] Hy vọng thay lại sẽ được yên hơn.[8D]

Chúc huynh cùng Thầy Vạn An.
Leo*

Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
Chị khoẻ hẳn chưa
Nghe chị nói không được khoẻ nên em thấy lo.
Bình yên hay xáo động là do mình chứ đâu phải do chữ kí nên
việc gì phải đổi thay nếu vẫn thích nó.
Trong đời chỉ có hai dạng người nói rằng tình yêu là vô nghĩa
và có thể vượt qua nó dễ dàng.
Đó là những bậc cao tăng đắc đạo và những kẻ chưa từng được
yêu thật sự.
 
 
Bản thân cuộc sống đã luôn là một bí mật vô hạn. Cho nên, trong sự hữu hạn của thời gian, hãy cố gắng nắm bắt từng khoảnh khắc của cuộc đời và kiên nhẫn khám phá nó. Bởi vì: "Ánh sáng luôn hiện hữu quanh ta, nhưng màu sắc của nó lại ẩn đi. Trong thế giới này  có vô vàn thứ đang ẩn nấp, vô vàn thứ ta không nhìn thấy được. Có những thứ giống như cầu vồng, thời tiết thay đổi chút là sẽ xuất hiện; nhưng cũng có những thứ, phải trải qua một quãng đường rất dài ta mới có thể thấy nó".
 
 
 
 
Chuyện tỷ nhờ em không làm được.
Nhưng tỷ ở hà nội hay ở đâu hãy, gia nhập vào một đạo tràng của
Thầy đi.
Và hãy chăm nghe giảng nhé.
Đăng nhập để trả lời
0