sáng chủ nhật, hơi mệt trong người một chút. tối hôm qua nằm coi phim tới gần sáng mà. thành ra giờ hơi nghẹt mũi và hơi nhức người.
coi phim Definitely Maybe. rồi coi nhạc kịch Carmen, rồi The Phantom of the Opera, rồi vẫn còn một đống tồn đọng chưa coi là Những người khốn khổ và August Rush, và Casablanca, và Cuộc sống tươi đẹp, và nhiều nhiều nữa.
ta nói, coi nhạc kịch thấy hay, có điều sao tức ngực quá. một vở nhạc kịch cỡ 2 tiếng rưỡi là ít, mà ta nói, 2 tiếng rưỡi liên tục nghe những âm thanh ở high-pitch, thiệt là.. bức xúc mà. có lẽ mình ko dc nhạy cảm với nghệ thuật lắm vậy!
ưm. hôm nay mình quyết vẽ và viết và nhai lại tất cả về Lit. thứ 3 thì rồi kìa! thứ 2 sẽ là ngày cho Cul. và trong hai đêm khuya của hôm nay và thứ 2, sẽ là thời gian dành cho việc mở rộng vốn từ Hán Việt cho Trans.
hôm qua hôm kia gì đó mình đã nổi xung thiên lên khi Minhthanh_love từ đâu bay vào sửa lỗi grammar "của mình".
hồi trước Minhthanh_love cũng có gửi thư riêng đến bảo mình sai ngữ pháp tiếng Anh chỗ này chỗ nọ.
mà quả là mình yếu tiếng Anh thật, yếu đến mức mình ko thể dùng tiếng Anh để phát ngôn câu sau cho trọn nghĩa : sai sai sai cái con khỉ!
. thật nực cười.
qua câu chuyện này, mình rút ra bài học là : không bao giờ được mở miệng nói người khác sai, vì mình đã trải nghiệm cái cảm giác "bị nói là sai", một cái thứ cảm giác chết tiệt!
chẳng hiểu sao tự mình thì mình chẳng quý báu gì cái vốn tiếng Anh của mình, và mình cũng luôn huênh hoang rằng mình dở ngữ pháp. thế mà khi MT từ đâu chạy đến bảo sai ngữ pháp, mình lại cảm thấy điên máu đến thế. nhất là sau khi đọc những suggested answers của cô ấy. thật là...
mấy tháng trước, lần đầu tiên khi MT gửi thư riêng chê bai, mình đã rất mềm mỏng.
lần hai, vẫn mềm mỏng.
và về sau khi đọc bản dịch của MT cho bài hát, dù ko thích lắm, nhưng mình cũng đã xài indirectness để thể hiện politeness : i do not attempt to deny that i think very highly of your translation. nếu cô ấy nhạy cảm hơn, chắc là cô này đã thôi thể hiện sự "vượt trội" của mình.
thế nhưng, vẫn tiếp tục. sai sai! wrong wrong! chỗ này chỗ kia.. này thì... cô ấy làm như ình ko có những hiểu biết của cô ấy vậy. phải rồi, mình đâu có bao giờ nói "are you agree with me?" như MT đâu.
dù sao, i had a good laugh. vì mình ko sai.
có thể mình đã thật thô lỗ. nhưng cô ấy cũng vậy mà thôi, thậm chí hơn. ai mượn ai nhờ ai xui ai khiến ai biểu ai mướn ai van xin cổ đi dạy dỗ mình về grammar đâu. tự nhiên gửi thư riêng để nhắc mới mệt chứ. dẹp đi.
coi phim Definitely Maybe. rồi coi nhạc kịch Carmen, rồi The Phantom of the Opera, rồi vẫn còn một đống tồn đọng chưa coi là Những người khốn khổ và August Rush, và Casablanca, và Cuộc sống tươi đẹp, và nhiều nhiều nữa.
ta nói, coi nhạc kịch thấy hay, có điều sao tức ngực quá. một vở nhạc kịch cỡ 2 tiếng rưỡi là ít, mà ta nói, 2 tiếng rưỡi liên tục nghe những âm thanh ở high-pitch, thiệt là.. bức xúc mà. có lẽ mình ko dc nhạy cảm với nghệ thuật lắm vậy!
ưm. hôm nay mình quyết vẽ và viết và nhai lại tất cả về Lit. thứ 3 thì rồi kìa! thứ 2 sẽ là ngày cho Cul. và trong hai đêm khuya của hôm nay và thứ 2, sẽ là thời gian dành cho việc mở rộng vốn từ Hán Việt cho Trans.
hôm qua hôm kia gì đó mình đã nổi xung thiên lên khi Minhthanh_love từ đâu bay vào sửa lỗi grammar "của mình".
hồi trước Minhthanh_love cũng có gửi thư riêng đến bảo mình sai ngữ pháp tiếng Anh chỗ này chỗ nọ.
mà quả là mình yếu tiếng Anh thật, yếu đến mức mình ko thể dùng tiếng Anh để phát ngôn câu sau cho trọn nghĩa : sai sai sai cái con khỉ!
. thật nực cười.qua câu chuyện này, mình rút ra bài học là : không bao giờ được mở miệng nói người khác sai, vì mình đã trải nghiệm cái cảm giác "bị nói là sai", một cái thứ cảm giác chết tiệt!
chẳng hiểu sao tự mình thì mình chẳng quý báu gì cái vốn tiếng Anh của mình, và mình cũng luôn huênh hoang rằng mình dở ngữ pháp. thế mà khi MT từ đâu chạy đến bảo sai ngữ pháp, mình lại cảm thấy điên máu đến thế. nhất là sau khi đọc những suggested answers của cô ấy. thật là...
mấy tháng trước, lần đầu tiên khi MT gửi thư riêng chê bai, mình đã rất mềm mỏng.
lần hai, vẫn mềm mỏng.
và về sau khi đọc bản dịch của MT cho bài hát, dù ko thích lắm, nhưng mình cũng đã xài indirectness để thể hiện politeness : i do not attempt to deny that i think very highly of your translation. nếu cô ấy nhạy cảm hơn, chắc là cô này đã thôi thể hiện sự "vượt trội" của mình.
thế nhưng, vẫn tiếp tục. sai sai! wrong wrong! chỗ này chỗ kia.. này thì... cô ấy làm như ình ko có những hiểu biết của cô ấy vậy. phải rồi, mình đâu có bao giờ nói "are you agree with me?" như MT đâu.
dù sao, i had a good laugh. vì mình ko sai.
có thể mình đã thật thô lỗ. nhưng cô ấy cũng vậy mà thôi, thậm chí hơn. ai mượn ai nhờ ai xui ai khiến ai biểu ai mướn ai van xin cổ đi dạy dỗ mình về grammar đâu. tự nhiên gửi thư riêng để nhắc mới mệt chứ. dẹp đi.
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[X(]](/images/smiley/s11.gif)
.. mình sẽ dạy cả lớp nhảy bài Macarena!! hí hí hí. một điệu nhảy sexy! hí hí hí hí...