Chiều nay một người bạn của tôi từ CaNaDa về Việt Nam , cũng rất lâu rồi chúng tôi mới gặp lại , một niềm cảo xúc dâng trào thật khó có ngôn từ nào để diễn tả trong lòng tôi.! Chúng tôi đi thăm một số kỷ niệm của những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường, cũng có gặp lại một vài người bạn thời niên thiếu và ai cũng có thể nhận ra thời gian đã nhuộm màu tất cả , đã làm thay đổi hình dạng và có thể là tâm hồn trong bản thân mỗi chúng tôi ! Thời gian mang đến tất cả và cũng cuốn theo tất cả thành kỷ niệm trong ký ức của mỗi người ! Duyên nhắc tới tên anh. chỉ là một lời tình cờ thôi như cũng làm lòng tôi thấy nhói đau , thật khó tả. Tôi đã cố gắng để chôn sâu hình ảnh của anh, những kỷ niệm về anh và hi vọng sẽ không có một ai nhắc tới nó nữa. Vậy mà hôm nay người bạn gái thân nhất của tôi vô tình đụng tới vết thương thầm kín ấy. Tôi chợt nhớ tới anh trong vô vàn kỷ niệm yêu thương của cuộc đời mình. Tôi không biết bắt đầu từ khi nào nữa. Có lẽ từ những ngày đầu tiên chúng ta quen nhau chăng? ồ thời kỳ đó tôi còn rất trẻ! còn rất hồn nhiên , trong sáng như một ngôi sao băng vậy!
Tôi tình cờ nhìn thấy anh trong phòng chờ của sân bay , một người đàn ông có khuôn mặt hiền lành và điển trai. Anh ngồi cạnh tôi và chúng tôi không nói vói nhau câu nào , anh gọi điện nói chuyện với bạn gái và tôi biết thật hạnh phúc cho một cô gái nào được anh yêu. Giọng nói của anh ngọt ngào và dễ thương. Tôi cũng không ngạc nhiên với những điều này khi mà tôi có nghe một thầy giáo trong trường đại học nói rằng ngôn ngữ của đất nước Pháp là ngôn ngữ của tình yêu , của vị sôcôla ngọt ngào và quyến giũ. Đàn ông Pháp cũng vậy ! Chúng tôi cùng ngồi chờ trong vòng nửa tiếng và sau đó đi bốc vé, thật tình cờ tôi và anh lại ngồi cạnh nhau trong chuyến bay sang Tokyo. Trong 5 giờ trên máy bay chúng tôi có nói chuyện, đó là những câu chuyện đời thường, về công việc và một vài điều trong cuộc sống! anh là người sống khá kín đáo và tế nhị ! đó là những gì mà tôi nhận thấy từ anh trong lần gặp đầu tiên. Đến Tokyo tôi về nhà của ông ngoại còn anh về khách sạn nơi anh đã đặt sẵn, chúng tôi tạm biệt nhau mà quên không hỏi địa chị và tên của nhau. Trong đầu tôi anh không có gì tồn tại trong thời gian ấy , tôi quên mất đã quen anh như thế nào và hưởng thụ kỳ nghỉ của mình trong bầu không khí ấm cúng và ngọt ngào của gia đình. Ông ngoại tôi là một vị tiến sĩ nhưng ông cũng là một nhà kinh doanh tài ba , ông là người thành lập công ty sản xuất dụng cụ âm nhạc và sau đó nó trở thành tập đoàn sản xuất lớn có tiếng tăm trên đất nước mặt trời mọc và trên thế giới. Trong tâm hồn non trẻ của tôi ông là một thần tượng và là một mục tiêu để tôi phấn đấu, tôi không bao giờ muốn là cái bóng của ông , của ba tôi ! có lần ông kể ông không thích ba của tôi vì ba đã mang mẹ tôi dời xa ông, vì ông có một mình mẹ là con nên mẹ rất quan trọng với cuộc đời của ông , tôi cũng không trách ông vì tôi hiểu khi mất đi một người mình yêu quí thì đó là sự tổn thất rất lớn. Nhưng trong ký ức của tôi thì bố mẹ tôi đã sống rất hạnh phúc . Ngôi nhà tôi luôn tràn ngập tiếng cười tuy rằng thời kỳ ấy rất khó khăn ở Việt Nam. Và gia đình tôi cũng không ngoại trừ , đó là lần đầu tiên tôi đi sau theo gánh hàng dong của mẹ , là những đêm ngồi nhìn mẹ cắt , may những bộ quần áo . Đôi tay mẹ thoăn thoắt không biết mệt mỏi , mẹ che chở , đùm bọc chúng tôi qua những cơn đói , cái rét ở Hà Nội thời ấy . Lúc đó ba tôi đi học tại Nga. Ông đi miền miệt suốt mấy năm liền , và tất cả sang đôi vai gầy của mẹ tôi , một cô gái Nhật đảm đang không kém gì phụ nữ Việt Nam. Đối với tôi những ngày gian khổ ấy không bao giờ phai mờ trong trí não . Rồi tất cả đã trôi qua ! một tuổi thơ êm ấm , hạnh phúc tuy rằng kinh tế có khó khăn , cho tới ngày ba tôi trở về ! tất cả đã thay đổi , ông từ bỏ nhà nước và lập công ty bên ngoài. Cuộc sống của chúng tôi cũng thay đổi. Tôi và chị gái tôi cũng sống trong một cuộc sống đầy đủ hơn , và hình như không ai trong chúng tôi muốn nhớ về một thời khó khăn đó nữa, họ xem như đó là cơn ác mộng. ngoại trừ tôi! tôi xem ấy là những ký ức đẹp trong cuộc đời là nơi xuất phát điểm cho những giấc mơ của tôi sau này. Mẹ tôi nhớ ông ngoại , cũng bao nhiêu năm rồi họ không liên lạc với nhau, mẹ bỏ theo bố về Việt Nam vì sự phản đối của ông ! Rồi cuối cùng mẹ cũng phải tìm về cuội nguồn của mình ! và có lẽ thời gian dàn xếp tất cả mọi khúc mắc giữa ông và mẹ và cả ba tôi nữa. Và cuối cùng họ cũng sống với nhau thật vui vẻ, chan hòa. Đó là một niềm hạnh phúc của những người thân yêu tôi. Trong một đêm trưng bày sản phẩm mới của công ty ông tôi. trong ánh sáng ngọt ngào của chùm đèn ở sảnh của khách sạn tôi gặp lại anh , hình như chúng tôi không nhận ra nhau, chúng tôi chào nhau qua lời giới thiệu của ông ngoại và giám đốc công ty của anh. Tôi bắt đầu biết tên anh là Pierre. Và trong buổi tiệc ấy tôi đã nhảy điệu Tango với anh, đúng là điệu này chỉ nên dành cho những người yêu nhau, chúng tôi nhảy một cách vô hồn. Tôi liếc nhìn đôi mắt đẹp của anh trong ánh sáng nhập nhèo và tôi đọc trong đó là một nỗi buồn , hi vọng lsuy nghi của tôi là nhầm lẫn. Chúng tôi biết nhau từ đêm hôm ấy, anh hơn tôi 6 tuổi một khoảng thời gian không phải là gần giữa chúng tôi. Tôi có mời anh về thăm gia đình , giới thiệu cho anh nhưng cảnh đẹp của Tokyo và một số thành phố khác trên đất nước Nhật Bản. Chúng tôi nói chuyện với nhau như những người bạn, cùng đi xem phim và đi dạo trên bãi biển. Anh đi công tác bên này còn tôi đi du lịch. khoảng thời gian chia sẻ của chúng tôi thật ngắn ngủi. Tôi kể cho anh về bạn trai của tôi ở Việt Nam. anh ấy cũng là người Pháp. Pierre rất thú vị khi nghe tôi nhắc tới một người nào đó là người Pháp tại một đất nước xa lạ. Cũng hiểu và thông cảm cho anh thôi vì đó là tình xa xứ mà ! xa xứ tìm được một người đồng hương với mình thật quí. Anh hỏi tôi có yêu bạn trai không? tôi không dám trả lời bởi vì chính bản thân tôi không biết đó có phải là tình yêu hay không? hay chỉ là một sự ngộ nhận, một cách thức để chiếm hữu nhau. Bạn trai tôi rất đẹp và tài giỏi. Anh là một kiến trúc sư nhưng vì bố anh ấy đầu tư xây dựng khách sạn tại Việt nam nên anh đồng ý sang làm quản lý khách sạn tại đây . Tôi quen anh từ những ngày còn học tại viện thời trang bên Pháp, anh là bạn của anh trai bạn học cùng tôi, chúng tôi là một tình bạn rất trong sáng và tuyệt vời . Vincent là một người lạnh lùng, anh khong bao giờ để lộ cảm xúc của mình ra với bất kỳ ai , anh sống khép mình và lãnh đạm với tất cả thành viên trong gia đình mình . Anh sinh ra trong một gia đình giàu có , cuộc sống vương giả với anh thật sự làm anh chán nản, và chúng tôi gặp nhau, có dịp để anh tìm hiểu về văn hóa của Châu Á, anh bảo tôi chưa bao giờ đến Việt Nam , chỉ biết qua sách báo mà thôi, nó có thực sự đẹp như thế không ? Chúng tôi chia sẻ với nhau sau những giờ tan lớp . Tôi và anh trở thành một cặp tình nhân từ lúc nào cũng không hề hay biết , chỉ biết rằng khi tôi thấy cô đơn, thấy nhớ gia đình , nhớ những buổi chiều ở Việt Nam thì tôi lại có anh bên cạnh , những lúc tôi đối trọi với cái lạnh ở Paris thì anh luôn đến bên tôi như một vị thần hộ mệnh vậy . Trong mắt tôi lúc ấy anh là một phần không thể thiếu, là gia đình của tôi ! Tôi quen có anh che chở bên cạnh trong những năm tháng tại Pháp . Sau 3 năm tôi trở về Việt Nam theo yêu cầu của gia đình tôi, ngày chia tay anh cũng rất buồn, tôi như mất đi một cái gì đó rất quí hiếm mà tôi luôn giữ bên cạnh mình . Anh hứa sẽ sang Việt Nam tìm gặp lại tôi , đó là lần đầu tiên trong suốt 3 năm quen nhau anh nói yêu tôi. Tất nhiên tôi đón nhận điều ấy thật vui vẻ, bởi vì đó là người đàn ông đầu tiên nói yêu tôi và cũng là người đàn ông tôi quen biết . Cuối cùng anh cũng gữi đúng lừo hứa của mình , anh xếp đặt kế hoạch làm việc tại Việt Nam bất chấp mọi ngăncản từ gia đình anh , bởi vì gia đình anh muốn anh hoàn thành trách nhiệm trước khi sang Việt Nam , đó là tìm một nửa trái táo của mình , nhưng anh từ chối việc ấy , bởi vì anh muốn kết hôn với người anh yêu và đây không phải thời điểm thích hợp cho việc kết hôn , anh muốn dành thời gian cho công việc . Chúng tôi vui mừng khi gặp lại nhau, chúng tôi vẫn đối xử với nhau như ngày còn bên Pháp . Cả hai vẫn chưa nghĩ tới cảnh sống chung như thế nào !! . Tôi vẫn là một người bạn gái , nói đúng hơn là một người yêu của anh , một vị trí vững chắc trong lòng anh mà nơi đó không một khe hở cho bất cứ người con gái nào khác xen vào. Mối quan hệ của chúng tôi được sự đồng ý của gia đình tôi . Anh bận với công việc quản lý của anh tại khách sạn còn tôi vật lộn với công ty thời trang của tôi. Bản thân là một nhà thiết kế nhưng tôi cũng rất vất vả trong vấn đề kinh doanh . Thời gian bên nhau của chúng tôi ngày càng thưa dần , có đôi lúc tôi như không có anh tồ tại bên cạnh mình vậy , không còn thời gian chia sẻ như trước đây nữa, nếu có gặp nhau chỉ là đôi ba câu chuyện vụn vặt trong cuộc sống , những bực dọc trong công việc mà thôi . Anh không còn quan tâm tới tôi như trước đây với anh chỉ ven vẹn hai từ “ công việc “. Anh có thể tiêu sài thời gian của anh với bạn bè trong những quán bar thâu đêm nhưng để có thời gian bên tôi thật hiếm hoi , có thời gian tôi như cảm giác anh đã thay đổi hoàn toàn, không còn chút gì của người đàn ông tôi dựa dẫm mỗi khi cô đơn nữa. Nhiều lần tôi và anh tranh cãi nhau với nhiều bất đồng quan điểm trong cuộc sồng mà điều ấy không bao giờ xảy ra trước đây . Tôi cố gắng để anh hiểu suy nghĩ của tôi , hiểu rằng tôi đang cô đơn , tôi như người bị bỏ rơi nhưng hình như anh không hề quan tâm tới mọi cảm xúc của tôi , suy nghĩ của tôi như thế nào với anh . Tôi giận dữ với anh thì thế vào đó là những câu xin lỗi ngọt ngào, những câu hứa hẹn sẽ sửa chữa trong tương lai để tôi không buồn nữa.Tôi như trai lì với những lần như vậy vì nó tái diễn quá nhiều lần , tôi mệt mỏi và nỗi cô đơn như kéo dài hơn .Rất nhiều người bạn hỏi tôi cho dự định kết hôn như thế nào , tôi cũng không thể có câu trả lời nào thành thực với họ cả vì với tôi nỗi thất vọng về anh đang bắt đầu len lỏi trong trí não của tôi . Và thảm kịch trong gia đình tôi về hôn nhân vân chưa phai mờ . Đó là cuộc hôn nhân đầy thất vọng của chị gái tôi.
Ba tôi rất yêu quí vincent , có lẽ cái vị trí cũng như tiền đồ của gia đình anh làm thước đo chuẩn mực đối với ông hơn là nhìn thẳng vào bản chất con người họ . Tôi cũng không thể trách ông được vì ông là một nhà kinh doanh, cái nhìn và quan điểm của ông cũng có phần khác đối với nhiều người . Mẹ tôi là một phục nữ chuẩn mực về đạo đức ,yêu chồng thương con , ấy cũng là tính cách chung của người phụ nữ Nhật Bản.bà là một người yếu đuối trong chính kiến của bản thân mình cũng có thể mẹ tôi yêu ba hết mình mà luôn lắng nghe mọi quyết định từ ông .Hai chị em tôi lớn lên trong vòng tay của mẹ , khi tôi bắt đầu vào tiểu học thì ba tôi đi nghiên cứu sinh bên Nga và tới khi tôi bắt đầu học trung học thì ông mới về nước , ông xây dựng sự nghiệp bằng những đồng tiền kiếm được bên Nga và hình như ông để thời gian cho công việc nhiều hơn là nhìn sự trưởng thành của chị em tôi . Chị gái tôi là một ngừơi không mạnh mẽ , chị ấy không biết cầu tiến mà chỉ biết hưởng thụ mà thôi. Tôta nghiệp đại học ba tôi đã muốn chị ấy kết hôn với con trai của bạn làm ăn của ba. Một cuộc hôn nhân toại nguyện cho hai bên gia đình chứ không phải cho hai trái tim. Người chồng chị không yêu vợ mà yêu một người con gài khác, anh ta dành thời gian bên cạnh cô tình nhân ấy nhiều hơn là về nhà với vợ, sau 1 năm chị tôi đã sinh hạ một đứa bé trai thật kháu khỉnh nhưng cũng chính thời gian ấy đã là ngục tù với chị . Chị cứ nghĩ rằng có con rồi sẽ kéo anh trở lại với gia đình, nhưng chị đã nhầm , trái tim con người không bao giờ làm theo ỷ muốn của con người , anh không những không về mà còn chuyển tới sống cùng với cô gái ấy . Chị rất đau khổ , buồn chán và đôi khi tuyệt vọng với cuộc sống của mình . Tuy rằng cuộc sống như thế nhưng chi luôn nở nụ cười mỗi khi về nhà , chị cũng không tâm sự gì với tôi và chính điều ấy dẫn lối cho chị tới cuộc sống tiêu cực. Chị bỏ bê công việc , tiêu sài trong những cuộc vui vô bổ, đêm nào chị cũng quay cuồng với những điệu nhạc cuồng điên trong các sàn nhảy , uống rượu cho quên hết mọi buồn phiền trong cuộc sống mà chị đang phải đối mặt. Chị đã sử dụng thuốc lắc trong những lần điên cuồng trong sàn nhảy ấy và đêm về lại đối diện với những bức tường vô hồn và lạnh giá tại ngôi nhà mà ba mẹ mua cho hai vợ chồng chị . Tôi thấy chị suy sụp và rất thương nhưng không biết làm gì cho chị cả, chị không khóc , không than thở bất kì đièu gì với ai cả và lặng lẽ tìm đén cái chết bằng cách tự vẫn. Thật may mắn khi thần chết từ chối lời cầu xin của chị . Với những sự nhiệt tình và tài ba của các bác sic đã đưa chị từ cõi chết đi về. Đến lúc này chúng tôi mới ngã ngửa ra khi biết về cuộc sống của chị và những gì chị đã trải qua từ ngày kết hôn . Biết bao nhiêu đêm chị khóc, khóc cho cuộc sống ngục tù và tẻ nhạt của mình , khóc về sự bội bạc của người chồng. Và cuối cùng chị đã tìm tới sự giải thoát thanh thản nhất . Đây là lần đầu tiên tôi thấy ba tôi khóc, ông khóc như một đứa trẻ , và chính ông lên tiếng muốn chị li hôn , có lẽ đây cũng là lời thanh minh cho những sai lầm của bản thân mình . Anh rể sau những biến cố xảy ra với chị đã tỉnh mộng và trở về hối lỗi với gia đình nhưng ba tôi quyết tâm bắt chị phải li hôn. Chị lại trở về sống cùng gia đình nhưng tính khí của chị thay đổi hẳn, chị trầm lắng hơn , có vẻ sợ sệt hơn bởi vì tất cả những gì xảy ra đã ảnh hưởng tới thần kinh của chị.
Những biến cố xảy ra trong gia đình tôi cũng là nỗi sợ trong lòng tôi về hôn nhân. Tôi và vincent cũng đang rơi vào tình trạng như vậy. Tôi từ chối tất cả lời mời của anh và thế vào đó là tập trung nhiều hơn vào công việc, tôi làm không biết mệt mỏi chủ yếu là không muốn nhớ tới anh , không muốn mình rơi vào trạng thái cô đơn nữa. Anh không cho nhưng thay đổi của tôi là quan trọng mà chỉ là sự bình thường đối với anh , Chính điều ấy là sự khác biệt lớn nhất trong quan điểm sống giữa người Châu Âu và người Châu Á. Rất nhiều lần tôi muốn lên tiếng nói lời chia tay với anh như hình như anh đoán biết được ý định của tôi anh lại ru tôi ngủ bằng những ngôn từ ngọt ngào trong tình yêu ! Và ý định của tôi lại thất bại . Cuộc sống vộ vị như thế diễn ra đối với tôi . Đến một ngày Vincent bất ngời ngỏ lời cầu hôn tôi với gia đình nhà tôi , anh muốn làm lễ đính hôn . Câu chuyện ấy chỉ nói với ba mẹ tôi nhưng không nói với tôi , tôi đã vô cùng tức giận và bỏ đi du lịch tại Nhật Bản mà không nói gì với anh . Chính chuyến đi này tôi đã gặp anh ! Tình yêu của tôi .Chúng tôi đã có một thời gian thật tuyệt vời bên Tokyo, sau những giờ anh làm việc thì tôi và anh sánh bước bên nhau dạo chơi thăm cảnh đẹp của tokyo vào đêm , thưởng thức những món ăn truyền thống , những trò chơi của Nhật Bản, Cùng đi xem phim và du lịch trong những ngày cuối tuần tại những miền quê , cùng cầu nguyện trong một ngôi chùa . Không biết có phải vì quá thất vọng với Vincent hay quá cô đơn hay không mà tôi có cảm giác thật thoải mái khi ở bên anh. Nó ấm cúng lạ thường biết bao! Cái cảm giác như tê dại với cơ thể con ngừời mà đó là cảm giác đầutiên xuất hiện trong lòng tôi. Chúng tôi dạo chơi trên bãi biển và chia sẻ với nhau những tâm sự trong cuộc sống .Hóa ra Pierre có một tuổi thơ khá buồn , ba mẹ anh li hôn khi anh 15 tuổi, anh bất hòa với ba và chuyển ra ở một mình. Anh nỗ lực trong cuộc sống và phấn đấu trong học tập để không dựa vào bất cứ ai trong gia đình, tất nhiên gia đình anh không phải là một gia đình khá giả gì . Trong những tháng ngày đó bạn gái anh đã chăm sóc cho anh, cô ấy là một cô gái tốt và có hoàn cảnh như anh , đặc biệt là cô ấy yêu anh rất nhiều , lúc ấy tôi cũng chưa hình dung tình yêu của cô ấy cho anh như thế nào ? Nó cao cả và mạmh mẽ ra sao ? Tôi cũng hỏi anh có yêu cô ây không? Anh cũng im lặng . Chính nơi này anh đã hôn tôi , một nụ hôn ngọt ngào và ấm áp . Tôi không biết tai sao cơ thể tôi cứng đơ lại và không có một phản xạ từ chối nào khi anh đặt nụ hôn lên môi của tôi . Có lẽ đó là một nụ hôn mà tôi cảm thấy run nhất !
Chúng tôi trở về Việt Nam và bắt đầu với cuộc sống thường nhật của mình , tôi nhớanh , nhớ nụ hôn ngọt ngào của anh . Nhớ những kỷ niệm đẹp tuy rằng nó ngắn ngủi với chúng tôi . Anh vẫn nhắn tin và gọi điên trò chuyện với tôi hàng ngày trong giờ ăn trưa. Tôi trở nên lạc lõng với Vincent, thờ ơ khi gặp anh và không để ý rằng anh đã thay đổi, anh quan tâm tới tôi nhiều hơn , dành thời gian cho tôi nhiều hơn nhưng hình như tôi hết thú vị khi đi bên anh rồi, tôi thấy mệt mỏi và bực bội khi anh thường xuyên kiểm soát tôi. Thay vào đó là cảm xúc hồi hộp trước giờ đi gặp Pierre , Tôi như một ngừơi lần đầu tiên biết yêu vậy , nóng ruột , rộng ràng và muốn thật đẹp trong mắt của anh . Pierre vui vẻ và chan hòa hơn so với lần đầu tiên tôi gặp anh . Chúng tôi đi ăn tối, cùng đi dạo mát quanh hồ Hoàn Kiếm và tại ghế đá anh đã tỏ tình với tôi .Anh bảo không thể không nghĩ về tôi mặc dù anh cố gắng quên hình ảnh của tôi đi , ì anh biết làm như vậy là có lỗi với bạn gái của anh, nhưng anh không điều khiển đựoc trái tim của mình. Nó rộng ràng khi nghĩ tới lúc gặp tôi, anh nhớ tôi mọi lúc , mọi nơi, có những đêm anh nhớ tôi và đã bắt taxi chạy qua nhà tôi và đứng ngoài cửa nhìn vào trong chỉ hi vọng được nhìn thấy hình ảnh của tôi mà thôi. Nó cũng trùng với những lúc tôi thấy nhớ anh và chỉ muôn chạy thật nhanh đến bên anh , để được anh ôm trong vòng tay ấm áp . Và đựoc nghe giọng nói của anh mà thôi ! Tôi dã cố gắng để không nghĩ tới anh nữa vì làm như vậy tôi đã trực tiếp đưa anh vào sai lầm. Trực tiếp làm anh phản bội niềm tin với bạn gái của anh , Nhưng tôi không làm được như thế! Trái tim tôi mách bảo hãytới bên anh , đó mới là tình yêu đích thực của cuộc đời tôi !
Cuộc sống cứ hai mặt như thé với tôi . Một mặt mệt mỏi , chán nản khi đối diện với Vincent muốn nói lời chia tay mà không thể thốt lên được . Muốn dứt khoát để chạy tới bên Pierre nhưng không làm được điều ấy . Tôi như bị động trước anh, tôi sợ mỗi khi nhìn vào đôi mắt lạnh lùng kia, nó như muốn bóp nghẹt cơ thể tôi lại. Từng câu nói của anh thật lạnh lùng và dứt khoát, anh bảo tôi hãy vứt tất cả những suy nghĩ không tốt ra khỏi đầu để chuẩn bị kết hôn . Nhiều lúc từng câu nói của anh như làm trái tim tôi run bật lên, tôi như đang rơi vào tình trạng của một mối tình vụng trộm và sợ bị phát hiện vậy. Tôi vẫn chưa đủ dũng cảm để đối diện với sự thật và đón nhận cái mới, Rất nhiều lần tôi muốn nói lời chấm dứt mối quan hệ này thì hình như anh đoán biết dược suy nghĩ của tôi và cản tôi lại bằng những hành động chăm sóc như trước đây anh đã từng làm. Nhưng với tôi tất cả nhũng điều ấy đang nhạt nhẽo và trở nên vô vị , tôi càng cố gắng tránh xa anh thì anh lại cố tình gần gũi tôi . Nó làm tôi mệt mỏi khi so sánh hai người đàn ông và day dứt tâm can . Tôi như đang giết chết trái tim tôi bằng cách bên cạnh người đàn ông mà tôi không yêu . Tôi chia sẻ với mẹ nhưng thật đáng thất vọng khi mẹ tôi khuyên tôi nên chấp nhận cuộc hôn nhân này chỉ vì một lý do Vincent yêu tôi rất nhiều, với người phụ nữ thì điều ấy là yếu tố quan trọng nhất trong cuộc hôn nhân ư? Mà không cần để ý tơi cảm nhận của người ấy với người chồng của mình. Phục vụ chồng như một cỗ máy vô hồn ư? Và vết xe của chi tôi vẫn còn là bài học sâu sắc đối với tôi ! Tôi không thể làm như vậy được !!!
Một ngày định mệnh đã thay đổi cuộc đời tôi , thay đổi mối quan hệ của tôi và Pierre. Làm mối quan hệ của chúng tôi trở thành một dòng sông đầy nước mắt . Vincent đề nghị tôi đi cùng anh trong một bữa tiệc gặp gỡ bạn bè của anh tại Việt Nam. Họ là những người Pháp làm việc tại Việt Nam. Anh bảo muốn giới thiệu tôi với một người bạn thân nhất mới sang Việt Nam mà lâu nay anh không có thời gian gặp mặt . Anh muốn thông báo với tất cả ngày đính hôn của chúng tôi . Tôi vô hồn đi theo anh , trước mặt mọi người chúng tôi là một cặp hoàn hảo và nồng thắm trong tình cảm . Một tiếng sét giáng xuống trái tim tôi khi người bạn thân nhất của anh là pierre! Chúng tôi chết lặng đứng nhìn nhau, mặc cho Vincent giới thiệu , tai tôi như ù lên và mắt tôi như nhòa , đôi chân tôi như muốn khụy xuống đất và tôi như muốn vụt bỏ chạy ra ngoài. Nó nghẹt thở và như có ai bóp chặt trái tim tôi . Tôi nhận thấy điều ấy trong đôi mắt của Pierre. Chúng tôi chào nhau như chưa bao giờ quen nhau vây, tôi có cảm giác ấy khi thấy đôi tay anh bóp chặt và nóng gian khi bắt tay tôi . Vincent vẫn hồn nhiên giới thiệu tôi với mọi người, anh cố gắng hôn tôi trước mặt Pierre . Chúng tôi chỉ biết chết lặng nhìn nhau . Vincent hỏi piere về cảm nhận về tôi như thế nào . Giọng của pierre như nghẹn từ trong cổ họng , anh chỉ khen tôi đẹp mà thôi và rất hợp với Vincent . Những từ ngữ anh nói ra như những mũi dao đâm vào trái tim của tôi , đau nhói . Tôi nói vói Vincent cần ra về , anh ấy có thể ở lại . Tôi chạy ào ra và hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Tại sao lại chớ trêu như vậy chứ? Tại sao lại là Pierre mà không là ai khác? Tôi không nhớ mình đã đi bộ bao nhiêu lâu nữa cho tới khi đón được chiếc taxi và về nhà. Tôi thấy pierre đang đứng nhìn vào nhà tôi , đôi mắt anh buồn bã và thất vọng. Tôi mời anh vào nhà và chúng tôi nói chuyện . Tôi đã khóc , còn anh im lặng . Anh hỏi tôi tại sao lại nói dối anh ? Tại sao lại mang tình cảm của anh ra làm một trò đùa ? Tôi thật sự không biết trả lời thế nào với anh, tôi không bao giờ muốn mang tình cảm của anh ra thành một trò đủa mà tình yêu tôi dành cho anh là một tình cảm chân thành , giá mà tôi có thể giải thích cho anh được những gì tôi nghĩ, nhưng anh đã từ chối lời giải thích từ tôi và tức giận đi ra khỏi nhà tôi và ném lại lừoi chia tay chua chát . Một tháng sau đó anh từ chối bất cứ cú điên thoại nào của tôi , tôi sống trong nỗi ân hận và buồn bã . Tôi lại một lần nữa lao vào công việc, và lần này tôi gặp lại anh trong một cuộc hội thảo về quảng cáo . Anh gầy hơn và đôi mắt anh trĩu nặng nỗi buồn hơn , anh chào tôi như hai ngừoi khách trong công việc vậy , anh từ chối lời mời đi ăn tối với tôi . Anh bảo tôi đừng bao giờ gọi cho anh nữa, bạn gái anh sẽ sang Việt Nam vào tháng tới! Tôi choáng váng với tin tức ấy , tôi hoàn toàn bất lực trước anh , Một nỗi thất vọng và cảm thấy đau đớn đang tràn ngập trong tôi . Tôi không làm việc nữa mà tìm một quán bar nào đó để uống rượu, để thử nếm cái thức uống cay chát nóng cả cổ họng kia đi để thử cảm nhận có thể quên tất cả đi hay không như một thời chị tôi từng thưởng thức. Tôi không nhớ mình uống bao nhiêu nữa chi biết rằng tôi có gọi điện cho Vincent tới thanh toán hộ mình và sau đó thì không còn nhớ gì nữa. Khi tỉnh dậy đang thấy nằm trên gường của mình, đầu óc tôi đau như có ai bổ vào vậy . Trước mắt tôi là Vincent với đôi mắt đỏ ngầu và giận dữ. Đôi tay anh như bóp nát cơ thể tôi ra khi anh hỏi tôi về cái tên Pierre mà tôi gọi rất nhiều trong lúc tôi say . Tôi im lặng bởi vì tôi không thể nó về pierre cho anh nghe được. Anh giận dữ và ném vào mặt tôi những câu tồi tệ , anh chấp hai tay và gục mặt xuống trong sự tuyệt vọng . Tôi không biết nói gì ngoài từ “xin lỗi anh “. Anh thất thểo bước ra khỏi nhà , đôi chân anh choạng vạng như người say vậy . Tôi cố gắng đỡ anh thì bị anh hất ra như một món đồ vậy, có lẽ anh thấy thất vọng về tôi nhiều qúa. Anh không liên lạc với tôi trong một tuần, anh tìm nguồn vui trong những quán bar và gọi pierre ra để tâm sự .anh nói tôi thật tồi tệ với pierre và chính điều ấy làm pierre đau sót khi nghĩ tới tôi . Hai người đàn ông đang trở mặt lại với tôi. Và trong một thời điểm tôi như mất cả hai người họ , tôi lặng lẽ và cố gắng để quên họ thật nhanh .
Nhưng hình như tôi không làm được như thế. Tôi nhớ Pierre da diết, dù ở bất cứ nới đâu và làm việc gì tôi cũng nhớ tới anh . Tôi cố gắng làm mọi việc chỉ để xóa bỏ hình ảnh anh ra khỏi đầu của mình. Còn Vincent thì cố gắng để xóa bỏ hình ảnh của tôi ra khỏi trái tim của anh như hình như anh đang bất lực cho điều ấy. Anh đến tìm tôi trong tình trạng say rượu, anh chửi tôi , sỉ nhục tôi là loại đàn bà xấu xa , và rồi anh khóc trước mặt tôi như một đứa trẻ vậy . Anh đặt cho tôi vô vàn câu hỏi mà tôi không thể trả lời bất cứ câu hỏi nào, anh ôm tôi và bảo sẽ kết hôn với tôi mặc cho tôi không muốn . Không cần tôi có yêu anh hay không và chỉ vì anh không thể mất tôi . Nó là một sự xúc phạm khá lớn đối với anh . Tôi biết danh dự đối với ngừoi Châu Âu thật to lớn , cú ngã này thật lớn đối với anh. Trong lúc choáng váng với tâm trạng rối bời tôi đã đồng ý kết hôn với anh. Tôi đến văn phòng của Pierre mà chỉ đứng ngoài chờ anh mà thôi , anh bước ra tôi không thể nhận ra nổi anh , anh trông suy sụp thật nhiều , anh vẫn lạnh nhạt với tôi. Tôi hỏi anh đã hết yêu tôi rồi ư? Xin anh hãy trả lời thật cho tôi như anh không nói gì , anh bảo tôi nên quên anh đi , khoảng thời gian giữa chúng tôi chỉ là phút bồng bột của con tim mà thôi, đừng nhớ gì cả . Anh nói sẽ quên tôi .. tất cả những câu nói của anh như từng nhát dao đâm vào trái tim tôi . Tôi ôm mặt khóc nức nở và chạy thật nhanh rời xa anh . Trước mắt tôi như cả một vùng trời sụp đổ. Tôi không còn nghe gì , thấy gì nữa , giá như lúc này tôi đang ở một hoang đảo thì tôi sẽ có thể hét thật lớn và ném nỗi đau vào một vật nào đó . Nhưng ở đây là giứa thành phố HàNội tôi không thể làm điều ấy ngoài đứng lặng người nhìn sông hồng trôi .
Vincent lạnh lùng với tôi , anh như ra lệnh tôi phải thực hiện theo những gì anh mong muốn vậy . Anh bàn bạc với gia đình tôi về ngày đính hôn và gọi điện cho ba mẹ anh sang để tham dự . Bạn bè tôi tới chúc mừng và ai cũng bảo tôi may mắn lấy được anh chồng giàu sang và đẹp trai nhưng có ai ngờ đâu trái tim tôi như đang vỡ ra thành từng mảnh . Vincent mời Pierre và bạn gái của anh đến xem album ảnh cưới, Anna khen tôi rất đẹp, cô ấy vô tư nói chuyện với tôi như hai ngừoi bạn đã gặp nhau từ lâu rồi vậy , Pierre luôn nhìn tôi với ánh mắt buồn nõ nề . Anh không nói lời nào mà chỉ chúc phúc cho hai vợ chồng tôi mà thôi. Sau đó 3 ngày Pierre chủ động tìm tôi anh khuyên tôi nên suy nghĩ lại việc kết hôn với Vincent vì đó là một cuộc hôn nhân không có hạnh phúc , đừng vì quá tức giận anh mà hành động như thế , em đừng làm như thế.! Tôi như đang đau nhói từng nhịp đập trái tim của tôi . Tôi không nói gì và anh đã ôm tôi vào lòng thì thầm :” anh xin lỗi ! Đã quá lời với em , em đừng làm như vậy, đừng hành hạ cuộc đời em chỉ vì anh , thật sự anh rất yêu em !” những lời của anh làm lòng tôi như xát muối. Tôi chỉ biết khóc và bước đi trong im lặng . Tất cả đã muộn rồi, mọi quyết định bây giờ không thể thay đổi được nữa. Tôi không thể mang gia đình tôi ra làm trò đùa được nữa. Tôi yêu anh và hi vọng anh sẽ sống hạnh phúc !
Lễ đính hôn của chúng tôi vẫn diễn ra như đúng kế hoạch , Vincent lịch lãm trong bộ vét chú rể còn tôi duyên dáng trong chiếc váy cứoi ngày đính hôn, Quan khách của hai bên gia đình , bạn bè của tôi và của anh đã coa mặt đông đủ. Tôi liếc nhìn Pierre, khuôn mặt anh như vô hồn, hình như có hai giọt lệ lăn trên má anh . Tại sao ah lại rơi lệ vào lúc này ? Anh sẽ làm trái tim em mềm lại đấy! Tôi cố gắng không nhìn anh, không muốn đau khổ vì anh nữa . ! Anna duyên dáng đi bên anh. Cô ấy hồn nhiên và có vẻ rất yêu anh . Tôi không muốn vì tôi mà làm tổn thương nhiều người . Vincent đưa tôi đi ăn với một số ngừoi bạn trong đó có Pierre và Anna. Tôi cũng vẫn cảm thấy ngại ngùng khi đối mặt với họ , và Pierre cũng vậy , anh không ngớt nhìn tôi . Trái tim tôi lại run bật lên nhu ngày nào mặc dù tôi đã cố gắng kìm nó lại và tôi biết Pierre cũng như vậy , tôi lặng lẽ vào nhà vệ sinh để xem lại khuôn mặt mình và anh cũng đi theo tôi . Không thể kìm đựoc trái tim mình chúng tôi đã hôn nhau , một nụ hôn vội vàng và ấm áp .
Lễ cứới vẫn diến ra như dự định , trong nhà thờ khi đức cha hỏi tôi có đồng ý lấy anh không? Tôi đã ngập ngừng trong giây lát và cuối cùng tôi đã đồng ý. Sự đồng ý của tôi đồng nghĩa với nỗi thất vọng và đau đớn của pierre. Anh đã bỏ ra ngoài trước khi buổi lễ kết thúc. Chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật ở một số nước trong khu vực Đông Nam Á. Và tôi làm tròn trách nhiệm của một cô dâu vừa kết hôn. Trong lòng tôi đầy mâu thuẫn, tôi hoàn toàn cảm thấy vô vị với đêm tân hôn . Tôi như đang để mặc cho cuộc đời đang dần trôi mà không thể cưỡng lại được vậy . Dù sao người chồng kia sẽ là người chung sống với tôi trong cuôc đời . Tôi sẽ phải quên anh thật rồi sao ? Vincent hưởng thụ tất cả mọi cảm xúc xác thịt trong những ngày trăng mật . Anh như không hề quan tâm tôi nghĩ gì nữa. Tôi đã có gì sai trái với anh đâu, tôi và Pierre chỉ mới tận hưởng những nụ hôn ngọt ngào. Tôi cảm giác sợ anh , sợ phải gần Vincent . Tôi cố gắng xua đổi tất cả mọi cảm giác đó ra khỏi trí não như tôi không làm được điều ấy. Vincent không đụng tới tôi nữa, chúng tôi cùng chung một chiếc giường nhưng hai tâm hồn ở hai phương trời xa xôi vậy . !
Chúng tôi mua một căn biệt thự gần Hồ tây , nó cũng rất rộng cho hai vợ chồng , mẹ tôi đã chuẩn bị tất cả cho chúng tôi sau khi đi nghỉ tuần trăng mật về . Mẹ tôi là một ngừoi chu đáo . Bà thuê cho tôi hai người giúp việc và căn dặn họ mọi điều. Vincent có vẻ rất yêu quý mẹ tôi . Tôi vẫn thăm dò tình hình của Pierre và biết anh ấy chuyển vào Hồ Chí Minh làm việc và chung sống với Anna, có lẽ anh ấy không đủ dũng cảm để đối diện với tôi và Vincent. Tôi chợt thấy thoáng buồn , cuộc sống của tôi và Vincent đang bước vào giai đoạn đầu của hôn nhân . Anh tỏ ra chăm sóc cho tôi . Yêu thương tôi nhưng trái tim tôi hòan toàn mất cảm xúc , một đêm trăng sáng anh rủ tôi lên sảnh ngắm trăng , anh rót cho tôi chút rượu vang và hỏi tôi có muốn gặp lại pierre hay không ? Tôi giật mình , nhịp tim của tôi đập loạn lên khi bất chợt anh nhắc tới pierre. Tôi như ngừời chết lặng không thể nói được câu nào ! Vincent như khác hẳn ngày thường, anh nói rằng biết người đàn ông tôi yêu là Pierre và cũng biết Pierre rất yêu tôi , chỉ vì anh đọc được tin nhắn của tôi gửi cho pierre và của anh gửi cho tôi . Anh rất tức giận và nghĩ rằng không bao giờ cho phép chúng tôi làm việc ấy vì sự sĩ diện nhưng sau đó anh thấy chúng tôi quá yêu nhau nên anh đã chủ đọng gặp pierre để nói chuyện , và chính hôm anh say và tìm về nhà tôi là hôm mà Pierre phải quyết định giữa tôi và Anna. Pierre xin Vincent giữ tôi bên cạnh anh , hãy chăm sóc cho tôi vì anh không thể làm được điều ấy . Tôi choáng váng khi nghe những điều này , tôi như ngã khụy xuống ! Tôi đã khóc rất nhiều , khóc để quên tình yêu đầu đi. Để sống có trách nhiệm hơn với người chồng cao thượng của mình. Tôi không vào thành phố HCM nữa , và chính hành động ấy đã làm cho tình yêu của tôi với Vincent bắt đầu hình thành. Tôi chôn kỷ niện tình yêu đầu trong trái tim của tôi . Vả tôi hiểu Vincent làm như vậy là vì yêu tôi và muốn bảo vệ tình bạn tốt giứa anh và Pierre . Không muốn tôi và Pierre vào con đường sai lầm trong tình ái mà làm tổn thương bao nhiêu người xung quanh ! Sau một năm sau chúng tôi cho ra đời một chàng hoàng tử xinh xắn tên là Atoni. Tôi cũng không làm việc nhiều nữa mà chú tầm vào việc chăm sóc cho cậu quý tử và Vincent. Chúng tôi luôn có hạnh phúc khi chính trái tim tôi biết đâu là điểm dừng!
Sau đó 4 năm nữa thì tôi sinh thêm một cô con gái và đặt tên nó là Jenlly . Nó đẹp như một bông hoa vậy! Vincent rất yêu hai con , anh luôn dành thời gian để chơi với con vào những dịp cuối tuần . Bất chợt một hôm anh nói có một người bạn tới nhà chơi , tôi cũng không biết là ai nhưng sau đó thì cũng thấy choáng váng khi ngừời ấy không ai khác ngoài Pierre. Anh già đi nhiều quá, sự thay đổi của anh làm tôi thấy choáng váng và có chút sót xa . Hai đứa con của tôi có vẻ rất quí Pierre. Anh nói chuyện với gia đình một chút thì Vincent chủ động đưa hai con đi chơi anh bảo tôi nên ngồi nói chuyện với Pierre. Chúng tôi ngoài nhìn nhau ra thì chẳng biết nói gì hơn , anh nói rằng rất vui khi nhìn thấy gia đình tôi hạnh phúc, những đứa trẻ thật xinh xắn . Tôi không biết nói gì hơn ngoaig chúc anh hạnh phúc vì chính anh lựa chọn con đừong ấy , chính anh là ngừoi đẩy tôi về với Vincent ! Đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp lại nhau , sau đó tôi nghe Vincent nói anh ta đã chuyển tới châu phi và vẫn sống như vậy ! còn tôi mỗi khi nhắc về anh trái tim tôi như có chút gì đó đau xót và vân rôn ràng một chút , nhưng tất cả điều ấy được che đậy bằng tình yêu đối với con , với Vincent ! Đó mới là tình yêu quan trọng trong cuộc đời tôi ! Mối tình đầu của tôi khép lại như thế đó! Hãy đóng khung và lưu giữ trong trái tim nhé !
Tôi tình cờ nhìn thấy anh trong phòng chờ của sân bay , một người đàn ông có khuôn mặt hiền lành và điển trai. Anh ngồi cạnh tôi và chúng tôi không nói vói nhau câu nào , anh gọi điện nói chuyện với bạn gái và tôi biết thật hạnh phúc cho một cô gái nào được anh yêu. Giọng nói của anh ngọt ngào và dễ thương. Tôi cũng không ngạc nhiên với những điều này khi mà tôi có nghe một thầy giáo trong trường đại học nói rằng ngôn ngữ của đất nước Pháp là ngôn ngữ của tình yêu , của vị sôcôla ngọt ngào và quyến giũ. Đàn ông Pháp cũng vậy ! Chúng tôi cùng ngồi chờ trong vòng nửa tiếng và sau đó đi bốc vé, thật tình cờ tôi và anh lại ngồi cạnh nhau trong chuyến bay sang Tokyo. Trong 5 giờ trên máy bay chúng tôi có nói chuyện, đó là những câu chuyện đời thường, về công việc và một vài điều trong cuộc sống! anh là người sống khá kín đáo và tế nhị ! đó là những gì mà tôi nhận thấy từ anh trong lần gặp đầu tiên. Đến Tokyo tôi về nhà của ông ngoại còn anh về khách sạn nơi anh đã đặt sẵn, chúng tôi tạm biệt nhau mà quên không hỏi địa chị và tên của nhau. Trong đầu tôi anh không có gì tồn tại trong thời gian ấy , tôi quên mất đã quen anh như thế nào và hưởng thụ kỳ nghỉ của mình trong bầu không khí ấm cúng và ngọt ngào của gia đình. Ông ngoại tôi là một vị tiến sĩ nhưng ông cũng là một nhà kinh doanh tài ba , ông là người thành lập công ty sản xuất dụng cụ âm nhạc và sau đó nó trở thành tập đoàn sản xuất lớn có tiếng tăm trên đất nước mặt trời mọc và trên thế giới. Trong tâm hồn non trẻ của tôi ông là một thần tượng và là một mục tiêu để tôi phấn đấu, tôi không bao giờ muốn là cái bóng của ông , của ba tôi ! có lần ông kể ông không thích ba của tôi vì ba đã mang mẹ tôi dời xa ông, vì ông có một mình mẹ là con nên mẹ rất quan trọng với cuộc đời của ông , tôi cũng không trách ông vì tôi hiểu khi mất đi một người mình yêu quí thì đó là sự tổn thất rất lớn. Nhưng trong ký ức của tôi thì bố mẹ tôi đã sống rất hạnh phúc . Ngôi nhà tôi luôn tràn ngập tiếng cười tuy rằng thời kỳ ấy rất khó khăn ở Việt Nam. Và gia đình tôi cũng không ngoại trừ , đó là lần đầu tiên tôi đi sau theo gánh hàng dong của mẹ , là những đêm ngồi nhìn mẹ cắt , may những bộ quần áo . Đôi tay mẹ thoăn thoắt không biết mệt mỏi , mẹ che chở , đùm bọc chúng tôi qua những cơn đói , cái rét ở Hà Nội thời ấy . Lúc đó ba tôi đi học tại Nga. Ông đi miền miệt suốt mấy năm liền , và tất cả sang đôi vai gầy của mẹ tôi , một cô gái Nhật đảm đang không kém gì phụ nữ Việt Nam. Đối với tôi những ngày gian khổ ấy không bao giờ phai mờ trong trí não . Rồi tất cả đã trôi qua ! một tuổi thơ êm ấm , hạnh phúc tuy rằng kinh tế có khó khăn , cho tới ngày ba tôi trở về ! tất cả đã thay đổi , ông từ bỏ nhà nước và lập công ty bên ngoài. Cuộc sống của chúng tôi cũng thay đổi. Tôi và chị gái tôi cũng sống trong một cuộc sống đầy đủ hơn , và hình như không ai trong chúng tôi muốn nhớ về một thời khó khăn đó nữa, họ xem như đó là cơn ác mộng. ngoại trừ tôi! tôi xem ấy là những ký ức đẹp trong cuộc đời là nơi xuất phát điểm cho những giấc mơ của tôi sau này. Mẹ tôi nhớ ông ngoại , cũng bao nhiêu năm rồi họ không liên lạc với nhau, mẹ bỏ theo bố về Việt Nam vì sự phản đối của ông ! Rồi cuối cùng mẹ cũng phải tìm về cuội nguồn của mình ! và có lẽ thời gian dàn xếp tất cả mọi khúc mắc giữa ông và mẹ và cả ba tôi nữa. Và cuối cùng họ cũng sống với nhau thật vui vẻ, chan hòa. Đó là một niềm hạnh phúc của những người thân yêu tôi. Trong một đêm trưng bày sản phẩm mới của công ty ông tôi. trong ánh sáng ngọt ngào của chùm đèn ở sảnh của khách sạn tôi gặp lại anh , hình như chúng tôi không nhận ra nhau, chúng tôi chào nhau qua lời giới thiệu của ông ngoại và giám đốc công ty của anh. Tôi bắt đầu biết tên anh là Pierre. Và trong buổi tiệc ấy tôi đã nhảy điệu Tango với anh, đúng là điệu này chỉ nên dành cho những người yêu nhau, chúng tôi nhảy một cách vô hồn. Tôi liếc nhìn đôi mắt đẹp của anh trong ánh sáng nhập nhèo và tôi đọc trong đó là một nỗi buồn , hi vọng lsuy nghi của tôi là nhầm lẫn. Chúng tôi biết nhau từ đêm hôm ấy, anh hơn tôi 6 tuổi một khoảng thời gian không phải là gần giữa chúng tôi. Tôi có mời anh về thăm gia đình , giới thiệu cho anh nhưng cảnh đẹp của Tokyo và một số thành phố khác trên đất nước Nhật Bản. Chúng tôi nói chuyện với nhau như những người bạn, cùng đi xem phim và đi dạo trên bãi biển. Anh đi công tác bên này còn tôi đi du lịch. khoảng thời gian chia sẻ của chúng tôi thật ngắn ngủi. Tôi kể cho anh về bạn trai của tôi ở Việt Nam. anh ấy cũng là người Pháp. Pierre rất thú vị khi nghe tôi nhắc tới một người nào đó là người Pháp tại một đất nước xa lạ. Cũng hiểu và thông cảm cho anh thôi vì đó là tình xa xứ mà ! xa xứ tìm được một người đồng hương với mình thật quí. Anh hỏi tôi có yêu bạn trai không? tôi không dám trả lời bởi vì chính bản thân tôi không biết đó có phải là tình yêu hay không? hay chỉ là một sự ngộ nhận, một cách thức để chiếm hữu nhau. Bạn trai tôi rất đẹp và tài giỏi. Anh là một kiến trúc sư nhưng vì bố anh ấy đầu tư xây dựng khách sạn tại Việt nam nên anh đồng ý sang làm quản lý khách sạn tại đây . Tôi quen anh từ những ngày còn học tại viện thời trang bên Pháp, anh là bạn của anh trai bạn học cùng tôi, chúng tôi là một tình bạn rất trong sáng và tuyệt vời . Vincent là một người lạnh lùng, anh khong bao giờ để lộ cảm xúc của mình ra với bất kỳ ai , anh sống khép mình và lãnh đạm với tất cả thành viên trong gia đình mình . Anh sinh ra trong một gia đình giàu có , cuộc sống vương giả với anh thật sự làm anh chán nản, và chúng tôi gặp nhau, có dịp để anh tìm hiểu về văn hóa của Châu Á, anh bảo tôi chưa bao giờ đến Việt Nam , chỉ biết qua sách báo mà thôi, nó có thực sự đẹp như thế không ? Chúng tôi chia sẻ với nhau sau những giờ tan lớp . Tôi và anh trở thành một cặp tình nhân từ lúc nào cũng không hề hay biết , chỉ biết rằng khi tôi thấy cô đơn, thấy nhớ gia đình , nhớ những buổi chiều ở Việt Nam thì tôi lại có anh bên cạnh , những lúc tôi đối trọi với cái lạnh ở Paris thì anh luôn đến bên tôi như một vị thần hộ mệnh vậy . Trong mắt tôi lúc ấy anh là một phần không thể thiếu, là gia đình của tôi ! Tôi quen có anh che chở bên cạnh trong những năm tháng tại Pháp . Sau 3 năm tôi trở về Việt Nam theo yêu cầu của gia đình tôi, ngày chia tay anh cũng rất buồn, tôi như mất đi một cái gì đó rất quí hiếm mà tôi luôn giữ bên cạnh mình . Anh hứa sẽ sang Việt Nam tìm gặp lại tôi , đó là lần đầu tiên trong suốt 3 năm quen nhau anh nói yêu tôi. Tất nhiên tôi đón nhận điều ấy thật vui vẻ, bởi vì đó là người đàn ông đầu tiên nói yêu tôi và cũng là người đàn ông tôi quen biết . Cuối cùng anh cũng gữi đúng lừo hứa của mình , anh xếp đặt kế hoạch làm việc tại Việt Nam bất chấp mọi ngăncản từ gia đình anh , bởi vì gia đình anh muốn anh hoàn thành trách nhiệm trước khi sang Việt Nam , đó là tìm một nửa trái táo của mình , nhưng anh từ chối việc ấy , bởi vì anh muốn kết hôn với người anh yêu và đây không phải thời điểm thích hợp cho việc kết hôn , anh muốn dành thời gian cho công việc . Chúng tôi vui mừng khi gặp lại nhau, chúng tôi vẫn đối xử với nhau như ngày còn bên Pháp . Cả hai vẫn chưa nghĩ tới cảnh sống chung như thế nào !! . Tôi vẫn là một người bạn gái , nói đúng hơn là một người yêu của anh , một vị trí vững chắc trong lòng anh mà nơi đó không một khe hở cho bất cứ người con gái nào khác xen vào. Mối quan hệ của chúng tôi được sự đồng ý của gia đình tôi . Anh bận với công việc quản lý của anh tại khách sạn còn tôi vật lộn với công ty thời trang của tôi. Bản thân là một nhà thiết kế nhưng tôi cũng rất vất vả trong vấn đề kinh doanh . Thời gian bên nhau của chúng tôi ngày càng thưa dần , có đôi lúc tôi như không có anh tồ tại bên cạnh mình vậy , không còn thời gian chia sẻ như trước đây nữa, nếu có gặp nhau chỉ là đôi ba câu chuyện vụn vặt trong cuộc sống , những bực dọc trong công việc mà thôi . Anh không còn quan tâm tới tôi như trước đây với anh chỉ ven vẹn hai từ “ công việc “. Anh có thể tiêu sài thời gian của anh với bạn bè trong những quán bar thâu đêm nhưng để có thời gian bên tôi thật hiếm hoi , có thời gian tôi như cảm giác anh đã thay đổi hoàn toàn, không còn chút gì của người đàn ông tôi dựa dẫm mỗi khi cô đơn nữa. Nhiều lần tôi và anh tranh cãi nhau với nhiều bất đồng quan điểm trong cuộc sồng mà điều ấy không bao giờ xảy ra trước đây . Tôi cố gắng để anh hiểu suy nghĩ của tôi , hiểu rằng tôi đang cô đơn , tôi như người bị bỏ rơi nhưng hình như anh không hề quan tâm tới mọi cảm xúc của tôi , suy nghĩ của tôi như thế nào với anh . Tôi giận dữ với anh thì thế vào đó là những câu xin lỗi ngọt ngào, những câu hứa hẹn sẽ sửa chữa trong tương lai để tôi không buồn nữa.Tôi như trai lì với những lần như vậy vì nó tái diễn quá nhiều lần , tôi mệt mỏi và nỗi cô đơn như kéo dài hơn .Rất nhiều người bạn hỏi tôi cho dự định kết hôn như thế nào , tôi cũng không thể có câu trả lời nào thành thực với họ cả vì với tôi nỗi thất vọng về anh đang bắt đầu len lỏi trong trí não của tôi . Và thảm kịch trong gia đình tôi về hôn nhân vân chưa phai mờ . Đó là cuộc hôn nhân đầy thất vọng của chị gái tôi.
Ba tôi rất yêu quí vincent , có lẽ cái vị trí cũng như tiền đồ của gia đình anh làm thước đo chuẩn mực đối với ông hơn là nhìn thẳng vào bản chất con người họ . Tôi cũng không thể trách ông được vì ông là một nhà kinh doanh, cái nhìn và quan điểm của ông cũng có phần khác đối với nhiều người . Mẹ tôi là một phục nữ chuẩn mực về đạo đức ,yêu chồng thương con , ấy cũng là tính cách chung của người phụ nữ Nhật Bản.bà là một người yếu đuối trong chính kiến của bản thân mình cũng có thể mẹ tôi yêu ba hết mình mà luôn lắng nghe mọi quyết định từ ông .Hai chị em tôi lớn lên trong vòng tay của mẹ , khi tôi bắt đầu vào tiểu học thì ba tôi đi nghiên cứu sinh bên Nga và tới khi tôi bắt đầu học trung học thì ông mới về nước , ông xây dựng sự nghiệp bằng những đồng tiền kiếm được bên Nga và hình như ông để thời gian cho công việc nhiều hơn là nhìn sự trưởng thành của chị em tôi . Chị gái tôi là một ngừơi không mạnh mẽ , chị ấy không biết cầu tiến mà chỉ biết hưởng thụ mà thôi. Tôta nghiệp đại học ba tôi đã muốn chị ấy kết hôn với con trai của bạn làm ăn của ba. Một cuộc hôn nhân toại nguyện cho hai bên gia đình chứ không phải cho hai trái tim. Người chồng chị không yêu vợ mà yêu một người con gài khác, anh ta dành thời gian bên cạnh cô tình nhân ấy nhiều hơn là về nhà với vợ, sau 1 năm chị tôi đã sinh hạ một đứa bé trai thật kháu khỉnh nhưng cũng chính thời gian ấy đã là ngục tù với chị . Chị cứ nghĩ rằng có con rồi sẽ kéo anh trở lại với gia đình, nhưng chị đã nhầm , trái tim con người không bao giờ làm theo ỷ muốn của con người , anh không những không về mà còn chuyển tới sống cùng với cô gái ấy . Chị rất đau khổ , buồn chán và đôi khi tuyệt vọng với cuộc sống của mình . Tuy rằng cuộc sống như thế nhưng chi luôn nở nụ cười mỗi khi về nhà , chị cũng không tâm sự gì với tôi và chính điều ấy dẫn lối cho chị tới cuộc sống tiêu cực. Chị bỏ bê công việc , tiêu sài trong những cuộc vui vô bổ, đêm nào chị cũng quay cuồng với những điệu nhạc cuồng điên trong các sàn nhảy , uống rượu cho quên hết mọi buồn phiền trong cuộc sống mà chị đang phải đối mặt. Chị đã sử dụng thuốc lắc trong những lần điên cuồng trong sàn nhảy ấy và đêm về lại đối diện với những bức tường vô hồn và lạnh giá tại ngôi nhà mà ba mẹ mua cho hai vợ chồng chị . Tôi thấy chị suy sụp và rất thương nhưng không biết làm gì cho chị cả, chị không khóc , không than thở bất kì đièu gì với ai cả và lặng lẽ tìm đén cái chết bằng cách tự vẫn. Thật may mắn khi thần chết từ chối lời cầu xin của chị . Với những sự nhiệt tình và tài ba của các bác sic đã đưa chị từ cõi chết đi về. Đến lúc này chúng tôi mới ngã ngửa ra khi biết về cuộc sống của chị và những gì chị đã trải qua từ ngày kết hôn . Biết bao nhiêu đêm chị khóc, khóc cho cuộc sống ngục tù và tẻ nhạt của mình , khóc về sự bội bạc của người chồng. Và cuối cùng chị đã tìm tới sự giải thoát thanh thản nhất . Đây là lần đầu tiên tôi thấy ba tôi khóc, ông khóc như một đứa trẻ , và chính ông lên tiếng muốn chị li hôn , có lẽ đây cũng là lời thanh minh cho những sai lầm của bản thân mình . Anh rể sau những biến cố xảy ra với chị đã tỉnh mộng và trở về hối lỗi với gia đình nhưng ba tôi quyết tâm bắt chị phải li hôn. Chị lại trở về sống cùng gia đình nhưng tính khí của chị thay đổi hẳn, chị trầm lắng hơn , có vẻ sợ sệt hơn bởi vì tất cả những gì xảy ra đã ảnh hưởng tới thần kinh của chị.
Những biến cố xảy ra trong gia đình tôi cũng là nỗi sợ trong lòng tôi về hôn nhân. Tôi và vincent cũng đang rơi vào tình trạng như vậy. Tôi từ chối tất cả lời mời của anh và thế vào đó là tập trung nhiều hơn vào công việc, tôi làm không biết mệt mỏi chủ yếu là không muốn nhớ tới anh , không muốn mình rơi vào trạng thái cô đơn nữa. Anh không cho nhưng thay đổi của tôi là quan trọng mà chỉ là sự bình thường đối với anh , Chính điều ấy là sự khác biệt lớn nhất trong quan điểm sống giữa người Châu Âu và người Châu Á. Rất nhiều lần tôi muốn lên tiếng nói lời chia tay với anh như hình như anh đoán biết được ý định của tôi anh lại ru tôi ngủ bằng những ngôn từ ngọt ngào trong tình yêu ! Và ý định của tôi lại thất bại . Cuộc sống vộ vị như thế diễn ra đối với tôi . Đến một ngày Vincent bất ngời ngỏ lời cầu hôn tôi với gia đình nhà tôi , anh muốn làm lễ đính hôn . Câu chuyện ấy chỉ nói với ba mẹ tôi nhưng không nói với tôi , tôi đã vô cùng tức giận và bỏ đi du lịch tại Nhật Bản mà không nói gì với anh . Chính chuyến đi này tôi đã gặp anh ! Tình yêu của tôi .Chúng tôi đã có một thời gian thật tuyệt vời bên Tokyo, sau những giờ anh làm việc thì tôi và anh sánh bước bên nhau dạo chơi thăm cảnh đẹp của tokyo vào đêm , thưởng thức những món ăn truyền thống , những trò chơi của Nhật Bản, Cùng đi xem phim và du lịch trong những ngày cuối tuần tại những miền quê , cùng cầu nguyện trong một ngôi chùa . Không biết có phải vì quá thất vọng với Vincent hay quá cô đơn hay không mà tôi có cảm giác thật thoải mái khi ở bên anh. Nó ấm cúng lạ thường biết bao! Cái cảm giác như tê dại với cơ thể con ngừời mà đó là cảm giác đầutiên xuất hiện trong lòng tôi. Chúng tôi dạo chơi trên bãi biển và chia sẻ với nhau những tâm sự trong cuộc sống .Hóa ra Pierre có một tuổi thơ khá buồn , ba mẹ anh li hôn khi anh 15 tuổi, anh bất hòa với ba và chuyển ra ở một mình. Anh nỗ lực trong cuộc sống và phấn đấu trong học tập để không dựa vào bất cứ ai trong gia đình, tất nhiên gia đình anh không phải là một gia đình khá giả gì . Trong những tháng ngày đó bạn gái anh đã chăm sóc cho anh, cô ấy là một cô gái tốt và có hoàn cảnh như anh , đặc biệt là cô ấy yêu anh rất nhiều , lúc ấy tôi cũng chưa hình dung tình yêu của cô ấy cho anh như thế nào ? Nó cao cả và mạmh mẽ ra sao ? Tôi cũng hỏi anh có yêu cô ây không? Anh cũng im lặng . Chính nơi này anh đã hôn tôi , một nụ hôn ngọt ngào và ấm áp . Tôi không biết tai sao cơ thể tôi cứng đơ lại và không có một phản xạ từ chối nào khi anh đặt nụ hôn lên môi của tôi . Có lẽ đó là một nụ hôn mà tôi cảm thấy run nhất !
Chúng tôi trở về Việt Nam và bắt đầu với cuộc sống thường nhật của mình , tôi nhớanh , nhớ nụ hôn ngọt ngào của anh . Nhớ những kỷ niệm đẹp tuy rằng nó ngắn ngủi với chúng tôi . Anh vẫn nhắn tin và gọi điên trò chuyện với tôi hàng ngày trong giờ ăn trưa. Tôi trở nên lạc lõng với Vincent, thờ ơ khi gặp anh và không để ý rằng anh đã thay đổi, anh quan tâm tới tôi nhiều hơn , dành thời gian cho tôi nhiều hơn nhưng hình như tôi hết thú vị khi đi bên anh rồi, tôi thấy mệt mỏi và bực bội khi anh thường xuyên kiểm soát tôi. Thay vào đó là cảm xúc hồi hộp trước giờ đi gặp Pierre , Tôi như một ngừơi lần đầu tiên biết yêu vậy , nóng ruột , rộng ràng và muốn thật đẹp trong mắt của anh . Pierre vui vẻ và chan hòa hơn so với lần đầu tiên tôi gặp anh . Chúng tôi đi ăn tối, cùng đi dạo mát quanh hồ Hoàn Kiếm và tại ghế đá anh đã tỏ tình với tôi .Anh bảo không thể không nghĩ về tôi mặc dù anh cố gắng quên hình ảnh của tôi đi , ì anh biết làm như vậy là có lỗi với bạn gái của anh, nhưng anh không điều khiển đựoc trái tim của mình. Nó rộng ràng khi nghĩ tới lúc gặp tôi, anh nhớ tôi mọi lúc , mọi nơi, có những đêm anh nhớ tôi và đã bắt taxi chạy qua nhà tôi và đứng ngoài cửa nhìn vào trong chỉ hi vọng được nhìn thấy hình ảnh của tôi mà thôi. Nó cũng trùng với những lúc tôi thấy nhớ anh và chỉ muôn chạy thật nhanh đến bên anh , để được anh ôm trong vòng tay ấm áp . Và đựoc nghe giọng nói của anh mà thôi ! Tôi dã cố gắng để không nghĩ tới anh nữa vì làm như vậy tôi đã trực tiếp đưa anh vào sai lầm. Trực tiếp làm anh phản bội niềm tin với bạn gái của anh , Nhưng tôi không làm được như thế! Trái tim tôi mách bảo hãytới bên anh , đó mới là tình yêu đích thực của cuộc đời tôi !
Cuộc sống cứ hai mặt như thé với tôi . Một mặt mệt mỏi , chán nản khi đối diện với Vincent muốn nói lời chia tay mà không thể thốt lên được . Muốn dứt khoát để chạy tới bên Pierre nhưng không làm được điều ấy . Tôi như bị động trước anh, tôi sợ mỗi khi nhìn vào đôi mắt lạnh lùng kia, nó như muốn bóp nghẹt cơ thể tôi lại. Từng câu nói của anh thật lạnh lùng và dứt khoát, anh bảo tôi hãy vứt tất cả những suy nghĩ không tốt ra khỏi đầu để chuẩn bị kết hôn . Nhiều lúc từng câu nói của anh như làm trái tim tôi run bật lên, tôi như đang rơi vào tình trạng của một mối tình vụng trộm và sợ bị phát hiện vậy. Tôi vẫn chưa đủ dũng cảm để đối diện với sự thật và đón nhận cái mới, Rất nhiều lần tôi muốn nói lời chấm dứt mối quan hệ này thì hình như anh đoán biết dược suy nghĩ của tôi và cản tôi lại bằng những hành động chăm sóc như trước đây anh đã từng làm. Nhưng với tôi tất cả nhũng điều ấy đang nhạt nhẽo và trở nên vô vị , tôi càng cố gắng tránh xa anh thì anh lại cố tình gần gũi tôi . Nó làm tôi mệt mỏi khi so sánh hai người đàn ông và day dứt tâm can . Tôi như đang giết chết trái tim tôi bằng cách bên cạnh người đàn ông mà tôi không yêu . Tôi chia sẻ với mẹ nhưng thật đáng thất vọng khi mẹ tôi khuyên tôi nên chấp nhận cuộc hôn nhân này chỉ vì một lý do Vincent yêu tôi rất nhiều, với người phụ nữ thì điều ấy là yếu tố quan trọng nhất trong cuộc hôn nhân ư? Mà không cần để ý tơi cảm nhận của người ấy với người chồng của mình. Phục vụ chồng như một cỗ máy vô hồn ư? Và vết xe của chi tôi vẫn còn là bài học sâu sắc đối với tôi ! Tôi không thể làm như vậy được !!!
Một ngày định mệnh đã thay đổi cuộc đời tôi , thay đổi mối quan hệ của tôi và Pierre. Làm mối quan hệ của chúng tôi trở thành một dòng sông đầy nước mắt . Vincent đề nghị tôi đi cùng anh trong một bữa tiệc gặp gỡ bạn bè của anh tại Việt Nam. Họ là những người Pháp làm việc tại Việt Nam. Anh bảo muốn giới thiệu tôi với một người bạn thân nhất mới sang Việt Nam mà lâu nay anh không có thời gian gặp mặt . Anh muốn thông báo với tất cả ngày đính hôn của chúng tôi . Tôi vô hồn đi theo anh , trước mặt mọi người chúng tôi là một cặp hoàn hảo và nồng thắm trong tình cảm . Một tiếng sét giáng xuống trái tim tôi khi người bạn thân nhất của anh là pierre! Chúng tôi chết lặng đứng nhìn nhau, mặc cho Vincent giới thiệu , tai tôi như ù lên và mắt tôi như nhòa , đôi chân tôi như muốn khụy xuống đất và tôi như muốn vụt bỏ chạy ra ngoài. Nó nghẹt thở và như có ai bóp chặt trái tim tôi . Tôi nhận thấy điều ấy trong đôi mắt của Pierre. Chúng tôi chào nhau như chưa bao giờ quen nhau vây, tôi có cảm giác ấy khi thấy đôi tay anh bóp chặt và nóng gian khi bắt tay tôi . Vincent vẫn hồn nhiên giới thiệu tôi với mọi người, anh cố gắng hôn tôi trước mặt Pierre . Chúng tôi chỉ biết chết lặng nhìn nhau . Vincent hỏi piere về cảm nhận về tôi như thế nào . Giọng của pierre như nghẹn từ trong cổ họng , anh chỉ khen tôi đẹp mà thôi và rất hợp với Vincent . Những từ ngữ anh nói ra như những mũi dao đâm vào trái tim của tôi , đau nhói . Tôi nói vói Vincent cần ra về , anh ấy có thể ở lại . Tôi chạy ào ra và hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Tại sao lại chớ trêu như vậy chứ? Tại sao lại là Pierre mà không là ai khác? Tôi không nhớ mình đã đi bộ bao nhiêu lâu nữa cho tới khi đón được chiếc taxi và về nhà. Tôi thấy pierre đang đứng nhìn vào nhà tôi , đôi mắt anh buồn bã và thất vọng. Tôi mời anh vào nhà và chúng tôi nói chuyện . Tôi đã khóc , còn anh im lặng . Anh hỏi tôi tại sao lại nói dối anh ? Tại sao lại mang tình cảm của anh ra làm một trò đùa ? Tôi thật sự không biết trả lời thế nào với anh, tôi không bao giờ muốn mang tình cảm của anh ra thành một trò đủa mà tình yêu tôi dành cho anh là một tình cảm chân thành , giá mà tôi có thể giải thích cho anh được những gì tôi nghĩ, nhưng anh đã từ chối lời giải thích từ tôi và tức giận đi ra khỏi nhà tôi và ném lại lừoi chia tay chua chát . Một tháng sau đó anh từ chối bất cứ cú điên thoại nào của tôi , tôi sống trong nỗi ân hận và buồn bã . Tôi lại một lần nữa lao vào công việc, và lần này tôi gặp lại anh trong một cuộc hội thảo về quảng cáo . Anh gầy hơn và đôi mắt anh trĩu nặng nỗi buồn hơn , anh chào tôi như hai ngừoi khách trong công việc vậy , anh từ chối lời mời đi ăn tối với tôi . Anh bảo tôi đừng bao giờ gọi cho anh nữa, bạn gái anh sẽ sang Việt Nam vào tháng tới! Tôi choáng váng với tin tức ấy , tôi hoàn toàn bất lực trước anh , Một nỗi thất vọng và cảm thấy đau đớn đang tràn ngập trong tôi . Tôi không làm việc nữa mà tìm một quán bar nào đó để uống rượu, để thử nếm cái thức uống cay chát nóng cả cổ họng kia đi để thử cảm nhận có thể quên tất cả đi hay không như một thời chị tôi từng thưởng thức. Tôi không nhớ mình uống bao nhiêu nữa chi biết rằng tôi có gọi điện cho Vincent tới thanh toán hộ mình và sau đó thì không còn nhớ gì nữa. Khi tỉnh dậy đang thấy nằm trên gường của mình, đầu óc tôi đau như có ai bổ vào vậy . Trước mắt tôi là Vincent với đôi mắt đỏ ngầu và giận dữ. Đôi tay anh như bóp nát cơ thể tôi ra khi anh hỏi tôi về cái tên Pierre mà tôi gọi rất nhiều trong lúc tôi say . Tôi im lặng bởi vì tôi không thể nó về pierre cho anh nghe được. Anh giận dữ và ném vào mặt tôi những câu tồi tệ , anh chấp hai tay và gục mặt xuống trong sự tuyệt vọng . Tôi không biết nói gì ngoài từ “xin lỗi anh “. Anh thất thểo bước ra khỏi nhà , đôi chân anh choạng vạng như người say vậy . Tôi cố gắng đỡ anh thì bị anh hất ra như một món đồ vậy, có lẽ anh thấy thất vọng về tôi nhiều qúa. Anh không liên lạc với tôi trong một tuần, anh tìm nguồn vui trong những quán bar và gọi pierre ra để tâm sự .anh nói tôi thật tồi tệ với pierre và chính điều ấy làm pierre đau sót khi nghĩ tới tôi . Hai người đàn ông đang trở mặt lại với tôi. Và trong một thời điểm tôi như mất cả hai người họ , tôi lặng lẽ và cố gắng để quên họ thật nhanh .
Nhưng hình như tôi không làm được như thế. Tôi nhớ Pierre da diết, dù ở bất cứ nới đâu và làm việc gì tôi cũng nhớ tới anh . Tôi cố gắng làm mọi việc chỉ để xóa bỏ hình ảnh anh ra khỏi đầu của mình. Còn Vincent thì cố gắng để xóa bỏ hình ảnh của tôi ra khỏi trái tim của anh như hình như anh đang bất lực cho điều ấy. Anh đến tìm tôi trong tình trạng say rượu, anh chửi tôi , sỉ nhục tôi là loại đàn bà xấu xa , và rồi anh khóc trước mặt tôi như một đứa trẻ vậy . Anh đặt cho tôi vô vàn câu hỏi mà tôi không thể trả lời bất cứ câu hỏi nào, anh ôm tôi và bảo sẽ kết hôn với tôi mặc cho tôi không muốn . Không cần tôi có yêu anh hay không và chỉ vì anh không thể mất tôi . Nó là một sự xúc phạm khá lớn đối với anh . Tôi biết danh dự đối với ngừoi Châu Âu thật to lớn , cú ngã này thật lớn đối với anh. Trong lúc choáng váng với tâm trạng rối bời tôi đã đồng ý kết hôn với anh. Tôi đến văn phòng của Pierre mà chỉ đứng ngoài chờ anh mà thôi , anh bước ra tôi không thể nhận ra nổi anh , anh trông suy sụp thật nhiều , anh vẫn lạnh nhạt với tôi. Tôi hỏi anh đã hết yêu tôi rồi ư? Xin anh hãy trả lời thật cho tôi như anh không nói gì , anh bảo tôi nên quên anh đi , khoảng thời gian giữa chúng tôi chỉ là phút bồng bột của con tim mà thôi, đừng nhớ gì cả . Anh nói sẽ quên tôi .. tất cả những câu nói của anh như từng nhát dao đâm vào trái tim tôi . Tôi ôm mặt khóc nức nở và chạy thật nhanh rời xa anh . Trước mắt tôi như cả một vùng trời sụp đổ. Tôi không còn nghe gì , thấy gì nữa , giá như lúc này tôi đang ở một hoang đảo thì tôi sẽ có thể hét thật lớn và ném nỗi đau vào một vật nào đó . Nhưng ở đây là giứa thành phố HàNội tôi không thể làm điều ấy ngoài đứng lặng người nhìn sông hồng trôi .
Vincent lạnh lùng với tôi , anh như ra lệnh tôi phải thực hiện theo những gì anh mong muốn vậy . Anh bàn bạc với gia đình tôi về ngày đính hôn và gọi điện cho ba mẹ anh sang để tham dự . Bạn bè tôi tới chúc mừng và ai cũng bảo tôi may mắn lấy được anh chồng giàu sang và đẹp trai nhưng có ai ngờ đâu trái tim tôi như đang vỡ ra thành từng mảnh . Vincent mời Pierre và bạn gái của anh đến xem album ảnh cưới, Anna khen tôi rất đẹp, cô ấy vô tư nói chuyện với tôi như hai ngừoi bạn đã gặp nhau từ lâu rồi vậy , Pierre luôn nhìn tôi với ánh mắt buồn nõ nề . Anh không nói lời nào mà chỉ chúc phúc cho hai vợ chồng tôi mà thôi. Sau đó 3 ngày Pierre chủ động tìm tôi anh khuyên tôi nên suy nghĩ lại việc kết hôn với Vincent vì đó là một cuộc hôn nhân không có hạnh phúc , đừng vì quá tức giận anh mà hành động như thế , em đừng làm như thế.! Tôi như đang đau nhói từng nhịp đập trái tim của tôi . Tôi không nói gì và anh đã ôm tôi vào lòng thì thầm :” anh xin lỗi ! Đã quá lời với em , em đừng làm như vậy, đừng hành hạ cuộc đời em chỉ vì anh , thật sự anh rất yêu em !” những lời của anh làm lòng tôi như xát muối. Tôi chỉ biết khóc và bước đi trong im lặng . Tất cả đã muộn rồi, mọi quyết định bây giờ không thể thay đổi được nữa. Tôi không thể mang gia đình tôi ra làm trò đùa được nữa. Tôi yêu anh và hi vọng anh sẽ sống hạnh phúc !
Lễ đính hôn của chúng tôi vẫn diễn ra như đúng kế hoạch , Vincent lịch lãm trong bộ vét chú rể còn tôi duyên dáng trong chiếc váy cứoi ngày đính hôn, Quan khách của hai bên gia đình , bạn bè của tôi và của anh đã coa mặt đông đủ. Tôi liếc nhìn Pierre, khuôn mặt anh như vô hồn, hình như có hai giọt lệ lăn trên má anh . Tại sao ah lại rơi lệ vào lúc này ? Anh sẽ làm trái tim em mềm lại đấy! Tôi cố gắng không nhìn anh, không muốn đau khổ vì anh nữa . ! Anna duyên dáng đi bên anh. Cô ấy hồn nhiên và có vẻ rất yêu anh . Tôi không muốn vì tôi mà làm tổn thương nhiều người . Vincent đưa tôi đi ăn với một số ngừoi bạn trong đó có Pierre và Anna. Tôi cũng vẫn cảm thấy ngại ngùng khi đối mặt với họ , và Pierre cũng vậy , anh không ngớt nhìn tôi . Trái tim tôi lại run bật lên nhu ngày nào mặc dù tôi đã cố gắng kìm nó lại và tôi biết Pierre cũng như vậy , tôi lặng lẽ vào nhà vệ sinh để xem lại khuôn mặt mình và anh cũng đi theo tôi . Không thể kìm đựoc trái tim mình chúng tôi đã hôn nhau , một nụ hôn vội vàng và ấm áp .
Lễ cứới vẫn diến ra như dự định , trong nhà thờ khi đức cha hỏi tôi có đồng ý lấy anh không? Tôi đã ngập ngừng trong giây lát và cuối cùng tôi đã đồng ý. Sự đồng ý của tôi đồng nghĩa với nỗi thất vọng và đau đớn của pierre. Anh đã bỏ ra ngoài trước khi buổi lễ kết thúc. Chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật ở một số nước trong khu vực Đông Nam Á. Và tôi làm tròn trách nhiệm của một cô dâu vừa kết hôn. Trong lòng tôi đầy mâu thuẫn, tôi hoàn toàn cảm thấy vô vị với đêm tân hôn . Tôi như đang để mặc cho cuộc đời đang dần trôi mà không thể cưỡng lại được vậy . Dù sao người chồng kia sẽ là người chung sống với tôi trong cuôc đời . Tôi sẽ phải quên anh thật rồi sao ? Vincent hưởng thụ tất cả mọi cảm xúc xác thịt trong những ngày trăng mật . Anh như không hề quan tâm tôi nghĩ gì nữa. Tôi đã có gì sai trái với anh đâu, tôi và Pierre chỉ mới tận hưởng những nụ hôn ngọt ngào. Tôi cảm giác sợ anh , sợ phải gần Vincent . Tôi cố gắng xua đổi tất cả mọi cảm giác đó ra khỏi trí não như tôi không làm được điều ấy. Vincent không đụng tới tôi nữa, chúng tôi cùng chung một chiếc giường nhưng hai tâm hồn ở hai phương trời xa xôi vậy . !
Chúng tôi mua một căn biệt thự gần Hồ tây , nó cũng rất rộng cho hai vợ chồng , mẹ tôi đã chuẩn bị tất cả cho chúng tôi sau khi đi nghỉ tuần trăng mật về . Mẹ tôi là một ngừoi chu đáo . Bà thuê cho tôi hai người giúp việc và căn dặn họ mọi điều. Vincent có vẻ rất yêu quý mẹ tôi . Tôi vẫn thăm dò tình hình của Pierre và biết anh ấy chuyển vào Hồ Chí Minh làm việc và chung sống với Anna, có lẽ anh ấy không đủ dũng cảm để đối diện với tôi và Vincent. Tôi chợt thấy thoáng buồn , cuộc sống của tôi và Vincent đang bước vào giai đoạn đầu của hôn nhân . Anh tỏ ra chăm sóc cho tôi . Yêu thương tôi nhưng trái tim tôi hòan toàn mất cảm xúc , một đêm trăng sáng anh rủ tôi lên sảnh ngắm trăng , anh rót cho tôi chút rượu vang và hỏi tôi có muốn gặp lại pierre hay không ? Tôi giật mình , nhịp tim của tôi đập loạn lên khi bất chợt anh nhắc tới pierre. Tôi như ngừời chết lặng không thể nói được câu nào ! Vincent như khác hẳn ngày thường, anh nói rằng biết người đàn ông tôi yêu là Pierre và cũng biết Pierre rất yêu tôi , chỉ vì anh đọc được tin nhắn của tôi gửi cho pierre và của anh gửi cho tôi . Anh rất tức giận và nghĩ rằng không bao giờ cho phép chúng tôi làm việc ấy vì sự sĩ diện nhưng sau đó anh thấy chúng tôi quá yêu nhau nên anh đã chủ đọng gặp pierre để nói chuyện , và chính hôm anh say và tìm về nhà tôi là hôm mà Pierre phải quyết định giữa tôi và Anna. Pierre xin Vincent giữ tôi bên cạnh anh , hãy chăm sóc cho tôi vì anh không thể làm được điều ấy . Tôi choáng váng khi nghe những điều này , tôi như ngã khụy xuống ! Tôi đã khóc rất nhiều , khóc để quên tình yêu đầu đi. Để sống có trách nhiệm hơn với người chồng cao thượng của mình. Tôi không vào thành phố HCM nữa , và chính hành động ấy đã làm cho tình yêu của tôi với Vincent bắt đầu hình thành. Tôi chôn kỷ niện tình yêu đầu trong trái tim của tôi . Vả tôi hiểu Vincent làm như vậy là vì yêu tôi và muốn bảo vệ tình bạn tốt giứa anh và Pierre . Không muốn tôi và Pierre vào con đường sai lầm trong tình ái mà làm tổn thương bao nhiêu người xung quanh ! Sau một năm sau chúng tôi cho ra đời một chàng hoàng tử xinh xắn tên là Atoni. Tôi cũng không làm việc nhiều nữa mà chú tầm vào việc chăm sóc cho cậu quý tử và Vincent. Chúng tôi luôn có hạnh phúc khi chính trái tim tôi biết đâu là điểm dừng!
Sau đó 4 năm nữa thì tôi sinh thêm một cô con gái và đặt tên nó là Jenlly . Nó đẹp như một bông hoa vậy! Vincent rất yêu hai con , anh luôn dành thời gian để chơi với con vào những dịp cuối tuần . Bất chợt một hôm anh nói có một người bạn tới nhà chơi , tôi cũng không biết là ai nhưng sau đó thì cũng thấy choáng váng khi ngừời ấy không ai khác ngoài Pierre. Anh già đi nhiều quá, sự thay đổi của anh làm tôi thấy choáng váng và có chút sót xa . Hai đứa con của tôi có vẻ rất quí Pierre. Anh nói chuyện với gia đình một chút thì Vincent chủ động đưa hai con đi chơi anh bảo tôi nên ngồi nói chuyện với Pierre. Chúng tôi ngoài nhìn nhau ra thì chẳng biết nói gì hơn , anh nói rằng rất vui khi nhìn thấy gia đình tôi hạnh phúc, những đứa trẻ thật xinh xắn . Tôi không biết nói gì hơn ngoaig chúc anh hạnh phúc vì chính anh lựa chọn con đừong ấy , chính anh là ngừoi đẩy tôi về với Vincent ! Đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp lại nhau , sau đó tôi nghe Vincent nói anh ta đã chuyển tới châu phi và vẫn sống như vậy ! còn tôi mỗi khi nhắc về anh trái tim tôi như có chút gì đó đau xót và vân rôn ràng một chút , nhưng tất cả điều ấy được che đậy bằng tình yêu đối với con , với Vincent ! Đó mới là tình yêu quan trọng trong cuộc đời tôi ! Mối tình đầu của tôi khép lại như thế đó! Hãy đóng khung và lưu giữ trong trái tim nhé !