Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Khoảng lặng...

59 trả lời, 7.789 lượt xem — Trang 2 / 2
Tôn Nữ Thảo My kính chào qúy vị
Bạn bè thân thương mới cũ tình đầy
Căn nhà My mới tậu hôm nay
Nâng chén chung vui ngày hạnh ngộ

Hôm nay là ngày My ghi nhớ
Mỗi bước chân bỡ ngỡ thương yêu
Mà đã nghe nồng ấm thật nhiều
Cùng ai đó trên nhịp cầu mới nối.
Thảo My
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-02 18:53:47vienxu>
Biễn Đã Xa

Ta cứ tưởng tim mình thành sỏi đá
Sóng vỗ về từng ngày tháng hoang man
Sao cuộc đời vẫn cứ đi hoang
Và sót lại hoang tàn theo ngày tháng

Viết trầm tích chôn dòng thơ lãng mạn
Từng hạt buồn của nước mắt biển yêu
Giờ đã xa, xa mãi mỗi chiều
Từng khắc khỏi trông chờ màu thương nhớ

Mây vẫn trôi, sao hồn thơ bở ngở
Sóng vỗ bờ, sao vẫn cứ lạnh căm
Gói cuốn người đi, đi mãi xa xăm
Chỉ còn lại giọt Triều Sương lắng đọng

Ta bở ngở mỗi bài thơ trên sóng
Sâu tâm tư lắng đọng chôn hư vô
Giọt sầu đời còn sót lại môi khô
Biển xa lắm, hạt buồn còn lóng lánh

TL
Ta yêu hạt bụi vướng hài
Ta yêu từng sợi tóc mai phủ chiều
Ta yêu sóng mắt mỹ miều
Vì em giọt nắng cũng nhiều vấn vương...
Đăng nhập để trả lời
0
Ui VX bro.......đi đâu mà biệt hơi hà......cô nào khóa chân hay sao á nà...weocom back a bro...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Triều Sương

KHẮC KHOẢI

Đêm, khắc khoải nhìn lại mình đã cũ
Mảnh trăng son hao khuyết tuổi xuân thì
Sao băng lóe giữa khảm trời nhung gấm
Vụt trở mình tắt lặn giữa trời khuya

Ngày thật ngắn cho đêm dài mộng mị
Tĩnh vắng cho suy nghĩ thoáng đi hoang
Ai trở lá cho giọt sương rơi vãi
Có phải sầu nên cơn gió lang thang

..........................................
.....................................


Thơ Triều Sương sao buồn quá thể
Đọc xong rồi hồn bỗng đi hoang
Mất không gian, mất cả tánh ngang tàn
Tim vụng dại, làm người yêu trăng khuyết

Thơ TS làm T buồn theo từng câu từng chữ.[8|]
Hạt tương tư nở hoa thương nhớ
Có lẽ vì...anh lỡ yêu em.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 19:32:11Viet duong nhan>
_To Tôn Nữ Thảo My :Chào bạn
Chúc bạn tìm được nhiều niềm vui ở nơi này.
Thân ái

_To talkative : Cảm ơn bạn đã ghé thăm và đọc những dòng thơ buồn của TS, mong rằng những lần ghé thăm sau bạn sẽ vui khi đọc những dòng thơ khác
_To Vienxu : Gởi lời chúc sức khoẻ đến huynh_
Biễn Đã Xa

Mây vẫn trôi, sao hồn thơ bở ngở
Sóng vỗ bờ, sao vẫn cứ lạnh căm
Gói cuốn người đi, đi mãi xa xăm
Chỉ còn lại giọt Triều Sương lắng đọng


__________________

KHÚC MẮC

Cuối cùng rồi lời cũng bật thành câu
Nỗi trông ngóng vỡ oà thành từng chữ
Dặm ngàn xa không ngăn lòng viễn xứ
Mảnh trăng sầu le lói chút tàn dư

Anh vẫn còn nhớ về em đấy ư ?
Em cứ ngỡ bóng thời gian quên lãng
Niềm tin yêu không đi cùng năm tháng
Lá thư tình còn đó những dở dang

Kỷ niệm buồn vào mỗi lúc chiều sang
Trở dậy giấc ru sầu thành điệp khúc
Mộng Nam Kha bước ra từ thế tục
Trả về người một lời chúc bình yên

Mịt mù đường chim, xin trút ưu phiền
Khi lỡ nhớ một người trong quá khứ
Một nàng thơ hiện ra từ câu chữ
Biến mất nhanh chỉ thoáng đọng gót hài

Bóng và hình phút chốc đã phôi phai
Sương cùng lệ tan vào trong nắng sớm
Anh không phải là một cơn gió lớn
Em chẳng là hạt cát níu chân ai

Còn lại đây những khoảng trống trợt dài
Câu thương nhớ phũ phàng quên, thay đổi
Trọn kiếp này ai là người vướng tội
Lỡ xa người dối gạt những niềm thương

Biển không còn đọng những giọt triều sương
Mảnh áo tiên biến vào trong hư ảo
Kén rỗng không, tơ tình đâu ? Tự tạo ?
Đành phụ người riêng bảo : "Lỗi là em"


: Bài thơ đưa vào TV :
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-11 22:34:32BĂNG NGUYỆT>
TS nha....dạo này bro VX dắt đi đâu mất zị hà...[8D]

Còn lại đây những khoảng trống trợt dài
Câu thương nhớ phũ phàng quên, thay đổi
Trọn kiếp này ai là người vướng tội
Lỡ xa người dối gạt những niềm thương


Mất nhau

Tự lúc nào tim chỉ còn khoảng trống
Mất gì rồi,...thất vọng, chẳng tìm ra
Người làm lành lại những vết thương ta
Rồi vì sao như mình xa lạ thế

Phải chi ta đừng vô tâm mà kể
Những lời buồn để đau xót vần thơ
Thì người ta đâu có phải ngẩn ngơ
Đâu có khắc tình cờ qua dấu ái

Sự lặng im làm cho ta tê tái
Vậy là mình lại bại trận rồi chăng?!
Nép thật sâu vào một góc dành ngăn
Cho cô tịch vĩnh hằng luôn chiếm vị

Ta ko quen dùng những lời hoa mỹ
Không ngọt ngào xa xỉ với xung quanh
Nên mất nhau là cái đã định dành
Ta chẳng trách trời xanh...mây....u ám...!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Mến chào Triều Sương,
Thơ của bạn buồn quá, cho HDT khóc ké với nha, hic hic...
Hương Dạ Tử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-18 05:50:10Triều Sương>
TS nha....dạo này bro VX dắt đi đâu mất zị hà..

TS mến chào sis Băng Nguyệt, sis khoẻ chứ...dạo nì TS bận chứ có đi mô mất biệt đâu sis..hihihi...[:D]
Cảm ơn sis ghé thăm và để lại 1 bài thơ rất hay [;)]
Mến sis .
Mến chào Triều Sương,
Thơ của bạn buồn quá, cho HDT khóc ké với nha, hic hic...

Chào bạn, TS vui vì bạn ghé chơi và khóc ké
Thân ái gởi lời chúc sức khoẻ đến bạn.
Chào

____________________

ĐÔI CÂU NHẮN NGƯỜI


Viết chỉ đôi câu nhắn với người
Đừng chờ, đừng đợi hỡi người ơi !
Ta con thuyền lạc không bờ bến
Chẳng thể cùng ai hẹn suốt đời

Ta biết chân tình người nặng gửi
Lòng riêng hiểu thấu lại vô tình
Ô hay không phải hình như khác
Sự cố tình -ta ..dẫu lặng thinh

Người đừng hóa đá để ta đau
Ta chẳng xứng đâu khiến người sầu
Hạt cát cũng âu là đất đá
Bụi mờ thoáng chốc cũng phai mau

Ta biết dường như người trách ta
Ừ thôi ta nhận, lỗi do mình
Vì ta đã khiến người như thế
Bỏ chạy cũng xem như phụ tình

Ứơc mong nơi ấy người bình yên
Cởi bỏ âu lo những muộn phiền
Cơ nhỡ từ đâu trời xui khiến
Tơ hồng cuốn chặt mối lương duyên

Lời cuối, người ơi, dừng tại đây
Mảnh chinh y gởi lại nơi này
Ta về cố quận người nên đốt
Kỷ niệm buồn thương theo gió bay

Bài này mình làm lâu rồi, hoạ với 1 người dưng cứ nhơ nhớ trong bài có 1 câu mà cứ đọc rồi cười.."Bỏ chạy cũng xem như phụ tình" :))
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI BUỒN

Gió chạm nỗi buồn em
Sầu lay đọng
Mắt chợt nhiên lóng ngóng
Giọt tình rơi

Năng soi nỗi buồn em
Ươm màu vàng vọt
Vắng bặt hoạ mi hót
Ngày hanh hao

Mưa đọng nỗi buồn em
Kéo dài và da diết
Có lẽ mưa không biết
Lời hỏi han

Vậy mà
Anh lắng trong nỗi buồn em
Không vô tình
Cũng không cố ý
Khư khư hoài
Những nghĩ suy ích kỷ
Làm em đau
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Triều Sương

Chiếc bóng
____________________



Một cái bóng khác này muội. hji`!
Bóng


Cũng chỉ là cái Bóng
Của mặt trời trong Sân
Ngày đi qua một lần
Của mùa đương cháy bỏng

Hôm nay những cánh Hồng
Theo mưa rơi xuống Đất
Trong hồn mưa thối đất
Bóng người lụt đầy sân

Cửa khung cũ phong trần
Gỗ sờn lên màu nhớ
Bóng người trầm như thể
Thương cuộc đời câu thơ
Thương thời tình như mơ
Thương niềm vui hững hờ...

Mai nèo cột chơi vơi
Mặc trên người áo mới
Bóng người thôi chờ đợi
Tiếng xoạch cửa: Có người?

Trong vườn lan tiếng cười
Mừng tượng sơn màu tươi
Mừng hương lan xa người
Trở về vui vườn mới

Bóng mặt trời trong sân
Mỗi ngày qua một lần
Bóng một người qua xuân
Trong chồng chất nợ nần.

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: VuTuanAnh

Trích đoạn: Triều Sương

Chiếc bóng
____________________



Một cái bóng khác này muội. hji`!
Bóng
.....

Cửa khung cũ phong trần
Gỗ sờn lên màu nhớ
Bóng người trầm như thể
Thương cuộc đời câu thơ
Thương thời tình như mơ
Thương niềm vui hững hờ...

Mai nèo cột chơi vơi
Mặc trên người áo mới
Bóng người thôi chờ đợi
Tiếng xoạch cửa: Có người?


"Bóng" của TA huynh ko giống của TS nhưng sao có vẻ khắc khoải thế huynh [;)]

QUÁ KHỨ TRONG EM

Có một quá khứ buồn em ngỡ đã đánh rơi
Trong tận cùng tiềm thức sợi tơ sầu cư ngụ
Anh trở lại làm gì khơi nỗi niềm đang hằng yên ngủ
Bật dậy thẫn thờ, đau đáu nhớ và mong

Anh biết không ...
Cuối con đường ai rải xác hoa hồng
Tan tác gió mông lung cùng cát bụi
Nắng hoe vàng sáng bừng viên đá cuội
Những mầm khô trơ trọi đứng một mình

Sao không cợt đùa, mây yên ả lặng thinh ?
Em chìm đắm trong đơn côi và trầm lắng
Không gian, thời gian dường như chựng hẳn
Thoáng bâng khuâng mong gió hát trong chiều

Ôm bóng hoàng hôn vá víu mảnh cô liêu
Trong lòng bỗng thuỷ triều dâng những sóng
Mảnh lụa mây ai đan còn lóng ngóng
Vắt ngang trời lơi lỏng một vòng tay

Quá khứ trong em mãi mãi vẫn đong đầy
Cái chớp mắt ngày hôm qua còn đó
Hơi thở em hoà mình trong cơn gió
Anh đếm sao được nỗi buồn chưa thể tỏ
Riêng em ..........
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỜI ĐÂU CÓ LÀ GÌ

ĐỜI CÓ GÌ ĐÂU TÌNH TA PHẢI KHỔ
HẾT MƯỢN KIẾP NGƯỞI TRẢ ĐÓNG XƯƠNG KHÔ
AI GIEO HẠT ĐẮNG CẢ ĐỜI MANG NGHIỆP CHƯỚNG
TỘI KẺ PHỤ TÌNH CHƯA THẤU KIẾP LÀM NGƯỜI.

Bạch Vân Nam

Thơ của bạn buồn qúa, tôi yếu tim không đọc được nhiều.
*** chúc bạn sẽ có một cuộc tình như ý***
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Bach Van Nam

ĐỜI ĐÂU CÓ LÀ GÌ

ĐỜI CÓ GÌ ĐÂU TÌNH TA PHẢI KHỔ
HẾT MƯỢN KIẾP NGƯỞI TRẢ ĐÓNG XƯƠNG KHÔ
AI GIEO HẠT ĐẮNG CẢ ĐỜI MANG NGHIỆP CHƯỚNG
TỘI KẺ PHỤ TÌNH CHƯA THẤU KIẾP LÀM NGƯỜI.

Bạch Vân Nam

Thơ của bạn buồn qúa, tôi yếu tim không đọc được nhiều.
*** chúc bạn sẽ có một cuộc tình như ý***


Xin lỗi vì khá lâu mới trả lời bài viết của bạn
Cảm ơn bạn vì ghé thăm và đọc thơ của TS, nếu những dòng thơ của TS buồn và gây ảnh hưởng đến tim của bạn thì một lần nữa TS xin lỗi vì điều đó.
Thân

____________

NỖI NHỚ VÀ NIỀM ĐAU

Nỗi nhớ chẳng xa xôi
Nỗi nhớ trong tiềm thức
Giấc mộng vàng lang thang
Ngày nhật thực
Mặt trời nuốt bởi vầng trăng

Có lúc ngỡ mưa rơi
Hoá ra lệ muộn mằn
Có lúc ngỡ nuối tiếc
Mới hay còn day dứt
Bóng và hình không phải là duy nhất
Tồn tại vật vờ
Có thực hữu hình đâu

Nỗi nhớ ẩn mình trong man mác trời ngâu
Nỗi nhớ khuất sâu giấu mình trong khoé mắt
Nỗi nhớ âm thầm dẫu nụ cười rất thật
Bởi ta cố tình
........mong nỗi nhớ lạc xa
Ta không phải bóng ma

Nhưng hồn phách vật vã miền hư ảo
Vực thẳm lòng sâu chất chứa đầy giông bão
Tự vì sao ?

Trút vào thơ nỗi nhớ từ lúc nào
Những xúc cảm dâng trào từ đâu đấy
Những chơi vơi, lạc lõng đã ăn mòn chính ta
Ta.....
Nào hay, nào nhận thấy
Chỉ còn sưng tấy
Một niềm đau.
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Quay ngược thời gian

Nếu quay ngược thời gian, tờ lịch cũ không biến màu vàng vọt, em sẽ đánh thức những niềm thương dịu ngọt, rót cho đầy trong yêu dấu nơi anh. Em sẽ trở bàn tay cho giọt nắng mong manh không rơi rớt qua kẽ tay anh nắm giữ. Những ngôn từ kết đầy tơ thương nhớ, em gởi đến người như thuở mới vào yêu.

Nếu quay ngược thời gian em sẽ giữ anh bên cạnh em nhiều cho nỗi nhớ không phiêu diêu cùng mây chiều lãng đãng. Em - nam châm phát từ trường trải dài cùng năm tháng cuốn anh vào cơn sóng tình dào dạt những yêu thương. Những sớm mai trên những con đường, nghiêng nghiêng bóng có đôi người sóng bước. Là em, là anh nắm tay nhau, mắt nhìn nhau bất chợt..nụ hôn ngọt ngào rớt đọng ở đôi môi.

.......
(trích trong 360)



Còn mấy đoạn nữa nhưng thôi..viết ra cũng chỉ bắt đầu bằng chữ "nếu..."
Không viết nữa.
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Điều kỳ diệu chỉ là khoảnh khắc

Chiều cũng xa
Người cũng xa
Mây gió nhạt nhòa
Hơi thở như hòa vào sương
Phủ mờ mảnh gương
Chợt run tay
Vỡ

!!!!!!
Xoảng
!!!!!!

Khe khẽ nhặt ...(mảnh vỡ)
Tim đau thắt
Lòng ghì chặt
Chẳng biết gọi là gì ngoài một nỗi đau

Tình là chi ?
Nhớ nghĩa gì ?
Khi tâm những lụy bi vì cớ nào vậy nhỉ ?
Màu bằng lăng sớm phai sắc tím
Trắng.... có tựa vôi ?

Bạn tình ơi !
Đời bạc há như vôi
Ngày tháng kéo dài nữa cũng phai phôi
Gió cuốn đi rồi
Mây chẳng buồn trôi
Điều kỳ diệu chỉ là khoảnh khắc
Rồi thôi...
Như bỗng chốc mảnh gương vỡ vụn
Sao những tái môi ....

Lệ đã rơi
Còn lại gì ngoài một mảnh tình cút côi
Cợt cười cho cái hững hờ
Ngạo đời cho cái vô tâm
Ô hay sao ta thẩn thờ
Hình như ....
Lại ...
Bơ vơ
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-06 08:45:50Huyền Băng>
Tin áp thấp miền trung có bão
Mấy hôm rày em cứ lo lo
Lòng bồn chồn ăn ngủ không no
Chừ không biết quê anh đà bình ổn ?


TRÔNG VỀ MIỀN ẤY

Huế ơi !
Mưa giăng ngợp trời
Cuồng phong hối hả
Cây xác xơ lá
Tẩt cả ...
Chống chọi
.................nổi không ?

Sài Gòn
Rợp những cơn dông
Kéo dài, da diết lắm
Lòng thầm lắng
Đợi tin tức nơi xa

Người ơi,
Cách nữa vòng trái đất chắc người cũng như ta
Khắc khoải, thiết tha trông về miền ấy
Lòng như lửa cháy
Chẳng bừng bừng mà âm ỉ trong tim

Mong
Ta chắp tay
Khẩn nguyện trong lòng
Huế bình yên
Cùng miền trung mưa bão mau lắng dịu
Qua mau
Qua mau
Những đêm ngày sống trong cam chịu
Người dân thôi khổ đau

Ta cứ trông về miền ấy ...dàu dàu

r
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Lệ rơi từ nỗi đau

Ta ngồi trong bóng đêm
Co gối nhìn bàn tay người đưa ra đấy
Trong ta
Vừa sợ
Vừa kinh
Vừa khinh
Vừa hãi...
Tất thảy...........
Chỉ thấy một khối đen nhớp nhúa - tay người

Không thể khóc
Không thể cười
Khi bị dồn vào ngõ cụt
Làm sao đây?
_Chống trả
_Ừ, phải thế thôi

Ta vung mình thành ngọn roi
Quất vào tay người
Lằn tay ứa máu
Rồi...
Ta buông tay lặng nhìn
Quay lưng cố giấu
Lệ rơi từ nỗi đau

Người hẳn không biết đâu
Ta được gì sau tất cả
Những muốn hét to hỏi người một câu :
_Vì sao..hả?
Trời ơi !
!!!
Không
..........
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
THU BẠC MÀU

Có một lần mùa thu
Nghiêng nghiêng in trong giấc mơ em
Nhè nhẹ
Có lá
Có hoa
Có nụ cười anh rất khẽ
Cùng ánh mắt nhìn yêu thương

Có một lần mùa thu
Đọng trong lung linh mắt em vấn vương
Chớp mắt giọt sương rơi từ đó
Anh nói : "Em là đoá hải đường tinh khôi rực rỡ"
Chỉ dám ngắm nhìn mà ko dám lại gần em

Có một lần mùa thu
Đến trong đêm
Khuấy trong em trĩu dài nỗi nhớ
Man mác ngọn cỏ úa mình cố thở
Vì nhớ, vì mong, vì dối lòng nói không với chính mình
Không thật ...

Có một lần mùa thu
Em đánh mất
Để đi tìm trong giấc mộng Nam Kha
Thiết tha níu giữ anh trong nước mắt nhạt nhoà
Nhưng ..
Vòng tay ấy chỉ là bất lực ...

Em khóc, em cười một lần duy nhất
Để mãi mãi sau này nụ cười và nước mắt chỉ riêng anh
Vỡ tan trong em biển chẳng còn xanh
Mùa thu nay đã bạc màu hy vọng

Viết ..vì nhớ, vì thương, vì vẫn còn vấn vương, người hỡi ........
(Cho một người có tên bắt đầu bởi một chữ "T")
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-10 05:40:34diên vỹ>
VẼ VU VƠ

Vẽ một vòng tròn
Nối điểm đầu tiên và kết thúc
Nhìn lại...
Giật mình một chút
Số không

Vẽ một đường cong
Mường tượng nhấp nhô ngọn sóng
Đất bằng dưới chân chuyển động
Chao nghiêng

Vẽ một đường liền
Giấy hẹp không thể thành vô tận
Tựa như đoạn thẳng
Cắt chia

Xé bỏ
Quăng những gì đã vẽ kia
Vấn bản thân sao không vẽ một tia hy vọng
Vịn vào nó
..niềm tin,
nghị lực,
ý chí cùng những khát khao cuộc sống... ?
Nhún vai ...
Không.
Hy vọng có hữu hình đâu ?

Lâu lâu thấy mình đúng là vớ vẩn, ngớ ngẩn, khù khờ thật, vẽ lung tung !!!

r
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-14 17:21:22diên vỹ>
Bé Dx mà..khờ!?..ko biết viết gì nữa,anh post bài năm ngoái khi trêu T nhé :-) nhưg cuối cùng anh fải bỏ chạy haha..

Anh phải về đâu?

Anh muốn về nhưng anh phải về đâu?
Nắng cuối thu vẫn nồng nàn em ạ
Bàn tay anh lỡ làng thêm xa lạ
Không gom nổi về chút lửa yêu thương

Anh về đâu khi ở ngã ba đường
Nơi khi trước anh về,người đứng đợi
Gió lê thê nắng đầu đông đến vội
Phía chân trời chim lũ lượt,về đâu?

Thu chẳng buồn,thu cũng sẽ quên mau
Chỉ riêng anh vẫn buồn không quên được
Đông đến rồi có vơi niềm ao ước
Ngọn lửa lòng ai sẽ thắp cho anh?

Thu ngập ngừng chút hạt nắng mong manh
Trên lối nhỏ gió đùa gom xác lá
Lạnh lùng chưa!đông buông lời từ tạ
Tiễn thu tàn và tiễn..một tình yêu

05/11/2005
CSL

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-14 10:49:02Triều Sương>
T là ai rứa huynh, có phải "chị ấy" hoh nè, muốn về muh rốt lại bỏ chạy là hoh được à nha, Dx mà biết chị ấy thì Dx xúi chị ấy cầm chổi chà rượt huynh á [:D][:D][:D] (chết chưa [:D][;)] )
Chừ Dx mời CSL huynh 1 chén nè, uống trăng nhá [:)]

UỐNG TRĂNG

Ta múc ánh trăng hớp hớp đầy
Ngửa mình trăng né giả nghiêng say
Rì rào khóm trúc lao xao nói
Rậm rịch bờ tre gật gật hay
Mấy thưở trăng tròn soi đáy nước
Nay thì nguyệt tận núp vầng mây
Nhả ra không đặng đành thôi nuốt
Uống cạn cho cay chén mặn này

Đôi khi ta thèm thoát khỏi tục trần nhân thế, ngả nghiêng vui giữa giấc mộng thần tiên, chuốc bản thân túy lúy chén ưu phiền và uống cạn những niềm riêng vừa chớm ...
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-16 16:59:39diên vỹ>
Bực mình với cả nhân gian !
Em đem trút hết, ngỡ ngàng cho anh


BIẾT ANH RỒI ĐỜI EM CHẲNG BÌNH YÊN


Biết anh rồi đời em chẳng bình yên
Những giấc mơ cứ triền miên nối tiếp
Bóng thuyền anh chờn vờn trong tiền kiếp
Đêm buông mình hiện hữu nguyệt là anh

Em chẳng là em khi nhìn khoảng trời xanh
Chẳng thanh thản khi không anh bên cạnh
Càng không thể dối mình: em không lạnh
Khi bàn tay ngà buốt cóng từ lâu

Hạt mưa ơi, mi được mọc từ đâu ?
Từ nỗi sầu úa vàng trong tâm thức
Từ yêu thương nảy mầm lần duy nhất
Anh vun trồng trên mảnh đất tình em

Em có bình yên đâu khi nỗi nhớ bon chen
Dù không một lời nghẹn ngào rằng em nhớ
Chỉ nặng trong những bài thơ em chở
Những ngôn từ ngỡ tiếng nấc con tim

Lạ không anh khi tỉnh giấc trong đêm
Em đã gọi tên anh là yêu dấu
Vĩnh hằng anh trong lòng em nương náu
Bình yên nào khi đau đáu sợ ly tan

Có đôi khi vì em anh hoang mang
Ngỡ ngàng lo sao mà em thật lạ
Cho dù thế nào, xin anh ( anh nhớ nhá)
Nhắm mắt lại đi nào, anh sẽ hiểu được ra

Bởi những điều rất thật ngỡ như là ...
Bởi những điều mặc nhiên là như thế
Em chẳng nói đâu, con gái mà, sao thể ...?
Chỉ biết là em chẳng thể bình yên

Từ lúc ...
Biết anh rồi....... đời em chẳng bình yên


r
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-20 08:29:16Huyền Băng>
Trích đoạn: Triều Sương

Bực mình với cả nhân gian !
Em đem trút hết, ngỡ ngàng cho anh



BIẾT ANH RỒI ĐỜI EM CHẲNG BÌNH YÊN


Biết anh rồi đời em chẳng bình yên
Những giấc mơ cứ triền miên nối tiếp
Bóng thuyền anh chờn vờn trong tiền kiếp
Đêm buông mình hiện hữu nguyệt là anh

Từ lúc ...
Biết anh rồi....... đời em chẳng bình yên



Bé Dx than thở ghê quá hic..anh cũng bắt chước than thở tí đỡ buồn.:-)
 
Hơn bao giờ hết
 
Lúc này đây anh thấy thật cô đơn
Dù bè bạn vẫn đông vui như trước
Nhưng đâu thể trải lòng mình ra được
Vì đời ai cũng có những niềm riêng
 
Lúc này đây anh lại nhớ đến em
Dù tự nhủ bao lần “thôi..quên nhé”
Nhưng mỗi khi trong đêm buồn lặng lẽ
Con tim anh giục giã chẳng nghe lời
 
Lúc này đây ký ức vượt trùng khơi
Dù thầm biết theo thời gian vô vọng
Nhưng mơ ước ngày xưa nào lắng đọng
Những đam mê anh vẫn giữ em ơi
 
Lúc này đây mong mỏi cả khoảng trời
Dù điều đó bây giờ là không thể!
Nhưng giá được một lần..xin có thể
Được em hờn,em giận một lần thôi
 
19/11/2006
CSL
 
r
Hìhì..xem lại thấy xến nữa rồi!?..
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Triều Sương
Chừ Dx mời CSL huynh 1 chén nè, uống trăng nhá [:)]

UỐNG TRĂNG

Ta múc ánh trăng hớp hớp đầy
Ngửa mình trăng né giả nghiêng say
Rì rào khóm trúc lao xao nói
Rậm rịch bờ tre gật gật hay
Mấy thưở trăng tròn soi đáy nước
Nay thì nguyệt tận núp vầng mây
Nhả ra không đặng đành thôi nuốt
Uống cạn cho cay chén mặn này

Đôi khi ta thèm thoát khỏi tục trần nhân thế, ngả nghiêng vui giữa giấc mộng thần tiên, chuốc bản thân túy lúy chén ưu phiền và uống cạn những niềm riêng vừa chớm ...

Làm gì có chị nào ở đây hm..bé Dx giả khờ fải ko,hư nhỉ,nhóc đó em cũg biết mà còn trêu anh à?May quá,hôm đến giờ hắn ko mò vào đây :-) xoá mấy câu đó đi nhé chứ để hắn đọc được thì anhem mình mệt với hắn đấy.
Ruợu thôi hìi..uống trăng sao say nhỉ?
 
Bạn và ta
 
Nâng ly cạn hết rót thêm đầy
Dạ ngấm chân tình chếnh choáng say
Ấp ủ bao lời chưa thể nói
Mong chờ có dịp mới cho hay
Ngày mai bạn ngược vùng non nước
Tháng tới tôi về chốn núi mây
Gác chuyện đường đời cay đắng nuốt
Mình vui chuốc ruợu trọn đêm này
 
19/11/2006
CSL
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-26 07:28:07Huyền Băng>
Trích đoạn: Đông Tà


Làm gì có chị nào ở đây hm..bé Dx giả khờ fải ko,hư nhỉ,nhóc đó em cũg biết mà còn trêu anh à?May quá,hôm đến giờ hắn ko mò vào đây :-) xoá mấy câu đó đi nhé chứ để hắn đọc được thì anhem mình mệt với hắn đấy.
Ruợu thôi hìi..uống trăng sao say nhỉ?
 
Bạn và ta
 
Nâng ly cạn hết rót thêm đầy
Dạ ngấm chân tình chếnh choáng say
Ấp ủ bao lời chưa thể nói
Mong chờ có dịp mới cho hay
Ngày mai bạn ngược vùng non nước
Tháng tới tôi về chốn núi mây
Gác chuyện đường đời cay đắng nuốt
Mình vui chuốc ruợu trọn đêm này
 
19/11/2006
CSL
 


Huynh ghi có mỗi chữ T thì làm sao mà DX đoán ra được chứ nhưng mà hờ hờ...(cười kỉu nì ghia quá ! [:D] ) DX biết nhóc đó rồi, nhóc ấy dạo nì mê mẩn blog lười vô đây ngó, để bữa nào DX kiu nhóc ấy dzô cầm chổi chứ..hihi..ko xoá mấy câu đó đó đâu [:D][:D][:D][:D][:D], lúc ấy DX sẽ lo chạy trước hihi...
À, DX hoh biết măm măm rượu hay bia mà chỉ bít uống trăng thôi á huynh, thất lễ với huynh rùi [:)]

Chừ than với thở thơ vài dòng kẻo mang tiếng bà tám thì khổ [;)]

Thì có là sao ...?


Thương nhớ ơ hờ ..thương nhớ cũng xa
Khi người nói câu : "sẽ có ngày...chia rẻ ..."
Im lặng nhìn nhau ...em bước đi trong bóng đêm cô lẻ
Ánh đèn đêm chiếu rọi chiếc bóng buồn


Hững hờ nào sao giọt nhớ còn tuôn
Xao xuyến lắm khi mưa đời rơi rớt vội
Có phải đâu mến thương là cái tội
Để xa rồi tự chất vấn bản thân ...


Nếu một ngày không nghe tiếng bước chân
Em nhắm mắt giữa khung trời thanh khiết
Bởi em biết trong tim em bất diệt
Bóng hình anh tuyệt nhiên mãi trong lòng


Tiếng gió reo là tiếng anh thì thầm
Tiếng lá rơi là bước chân anh đấy
Em sẽ cứ tưởng rằng anh bên em , vậy đấy
Thì có là sao ....?
 
r


Bài nì Dx làm lâu rồi, hoh có ý mần thơ mới nên chừ thê thảm tàn bạo, đọc lại bài nì cứ nhơ nhớ câu khởi đầu ngày ấy hay nói :"Thương nhớ ơ hờ...thương nhớ cũng xa " chừ nghĩ lại thấy ra ngày ấy mình cũng ơ hờ răng mà trách người ta xa mình..ôi thôi, mình khờ quá đỗi !
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Bé Dx ko khờ mà khôn quá trời :-) anh cũg gửi lại bài viết lâu rồi(năm ngoái)rồi chạy trước cho chắc ăn haha..
 
 
Vết thời gian
 
Anh không còn ở cái tuổi ngây thơ
Tuổi khát khao làm nên điều kì diệu
Bàn tay anh tuy rằng không mềm yếu
Chẳng thể nào xoá nổi vết thời gian!..
 
Kỷ niệm thân thương đâu dễ phai tàn
Thời hoa bướm tung tăng trên bãi cỏ
Có cô gái dịu dàng bên lối nhỏ
Cứ mỗi chiều ngóng đợi một chàng trai
 
Vết thời gian tựa như giấc mộng dài
Anh đã nghĩ "nếu như..đừng tỉnh nhỉ.."
Thì em ơi giấc mơ là mộng mị
Giấc mơ này có kì diệu không em?
 
Trên lối xưa man mác những nỗi niềm
Bao ký ức tìm về tim thổn thức
Anh chua xót khi bến bờ hạnh phúc
Xa thật rồi..xa lắm..những mộng mơ!
 
Anh không còn ở cái tuổi ngây thơ
Nên anh biết nỗi đau này âm ỉ
Cái nỗi đau mỗi người tùy cách nghĩ
Với anh thì..anh nghĩ..với thời gian!..
 
08/11/2005
CSL
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đông Tà

Vết thời gian
 
...........
 
Anh không còn ở cái tuổi ngây thơ
Nên anh biết nỗi đau này âm ỉ
Cái nỗi đau mỗi người tùy cách nghĩ
Với anh thì..anh nghĩ..với thời gian!..
 
08/11/2005
CSL


Nghĩ về thời gian

Em bật cười khi đọc những dòng thơ
Rằng thời gian như một liều thuốc quý
Xoa nỗi đau dịu đi niềm suy nghĩ
Mờ phai mau những tâm ý trong lòng

Có điều gì để khẳng định được không
Khi gút mắc như tơ còn vướng lại
Những trở trăn đêm về hoài tồn tại
Mắt thời gian ngai ngái rót giọt sầu

Dẫn chứng anh, mái tóc nhuộm mùa ngâu
Cụ thể em, đáu đau miền cỏ úa
Dưới chân nhau đất hanh mùi ngập ngụa
Vách ngang đời nghiêng ngả chất chồng nhau

Thì thời gian có giúp được gì đâu
Những vết thương chỉ nhạt màu thành sẹo
Sợi thời gian có thể nào đan khéo
Để sẹo liền như da thịt chửa từng đau ?

Nhân thấy huynh viết về tgian nên DX cũng viết theo nì
[:D]
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Triều Sương


UỐNG TRĂNG

Ta múc ánh trăng hớp hớp đầy
Ngửa mình trăng né giả nghiêng say
Rì rào khóm trúc lao xao nói
Rậm rịch bờ tre gật gật hay
Mấy thưở trăng tròn soi đáy nước
Nay thì nguyệt tận núp vầng mây
Nhả ra không đặng đành thôi nuốt
Uống cạn cho cay chén mặn này

Đôi khi ta thèm thoát khỏi tục trần nhân thế, ngả nghiêng vui giữa giấc mộng thần tiên, chuốc bản thân túy lúy chén ưu phiền và uống cạn những niềm riêng vừa chớm ...

Ngậm nguyệt nhả thơ nói chẳng say
Nhưng sao lòng vãn nghiêng nghiêng ngả
Rượu buồn đưa đẩy quên trời đất
Sầu lạnh đong đầy giữa không gian
 
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-02 05:43:04Triều Sương>
Trích đoạn: langtoi

Ngậm nguyệt nhả thơ nói chẳng say
Nhưng sao lòng vãn nghiêng nghiêng ngả
Rượu buồn đưa đẩy quên trời đất
Sầu lạnh đong đầy giữa không gian



Lâu quá TS ko ghé TQ rồi, xin lỗi langtoi vì đón tiếp muộn và cảm ơn vì đã ghé thăm và gởi nơi này mấy dòng thơ nhé.
Chúc langtoi luôn vui, khoẻ.

_________

Em và thuyền trăng

Em bẽ gãy những vần thơ
Nửa lạc rời nằm chơ vơ một góc
Nửa yêu thương nát nhàu
Run tiếng khóc
Bàn tay buông
Lõng thỏng
Lòng thòng

Gió thở dài
Hơi lạnh quyện mùa đông
Trăng bên thềm cong cong nỗi nhớ
Tủi thân tròn
Khuyết thành con thuyền chở
Nỗi tương tư ...

Gãy vần thơ còn nặng những ưu tư
Hồ lắng êm đềm vấn vương hình bóng
Mộng thuyền xa chở vầng trăng
Đứng ngóng ..
Đá hay người nặng một gánh đa mang

Vấn vầng trăng
Sao thuyền vẫn lang thang
Vấn cơn gió
Sao nỡ lòng trôi lạc
Tóc thả dài buông chùng trong xao xác
Sầu thả trôi theo phiến lá
Đợi chờ

Nhắn cùng người có nhặt được vần thơ
Cho em gởi nhớ nhung về với ...
Tình quân hỡi !
Nhắn cùng người trong vạn vạn lời đã nói
Có một lời chưa gởi ...
Chỉ trao trăng !

Thuyền trăng ơi, cập bến có muộn màng ?
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Triều Sương

Nát tan
Lệ đã rơi rồi máu cũng rơi
Còn gì nữa đâu hỡi người ơi
Tình theo gió cuốn trôi theo gió
Tro nguội nào đâu chút ấm hơi

Em đã phỏng tay đau mất rồi
Chẳng dám cùng ai thêm lửa khơi
Một lần tim đau lòng tan nát
Nửa hồn đã mất, mất bởi người

Thơ TS buồn quá hic hic - sao giống ai-kia-đó quá hà ![sm=crying.gif][sm=crying.gif]
Chúc TS hồn thơ lai láng tràn trề như vầy mãi nha !
Thương [sm=kissing.gif][sm=kissing.gif]
7_nn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»