Con người có mầm mống từ tinh cha, huyết mẹ. Theo khoa học hiện nay là Tinh trùng của cha và Trứng(noãn) của mẹ. Qua chín tháng mười ngày, hài nhi đó từ giọt máu đào phát triển thành em bé rồi được mẹ sinh ra. Như mọi người đều biết, đức Phật nói về vòng luân hồi hay thuyết nhân quả. Khi một người chết đi đồng nghĩa với việc linh hồn của người đó rời khỏi xác chuyển sang một giai đoạn gọi là Thân trung ấm. Khi linh hồn thoát ra khỏi xác, tùy theo nghiệp nặng nhẹ mà khi còn sống gây lên và từ vô thủy kiếp về trước, nó sẽ được hóa sinh vào những cảnh giới khác nhau. Đức Phật nói có 6 nẻo chính là: Địa Ngục, Quỷ đói, Súc sinh, người, trời, atula(thần).
Cõi địa ngục dành riêng cho những kẻ phạm trọng tội. Đặc biệt 4 trọng tội phải bị trừng trị đó là: sát sinh(giết muôn loài), đạo tặc(ăn trộm ăn cắp), Dâm dục(dâm ô quá độ, phá hoại gia đình, xã hội), Vọng ngữ( ăn không nói có, miệng lưỡi 2 chiều, nói thêu dệt, nói chia rẻ), 5 nghich: giết cha, giết mẹ, giết sư tăng, làm thân phật chảy máu, làm nhục người tu tịnh hạnh. Khi đã vào địa ngục bị chịu rất nhiều hình phạt suốt ngày đêm.
Quỷ đói cũng phạm tội như trên nhưng nhẹ hơn, thường xuyên bị đói khát, nếu có lấy được cái gì khi cho vào mồm liền biến thành lửa.
Súc sinh do gây tội ác lên bị quả báo làm loài vật, tuổi thọ kém, bị các con vật khác ăn thịt.
Loài người tội nhẹ được làm người nhưng cũng có nhiều loại người do nghiệp lực mà ra. Tuy vậy trong 6 đường thì chỉ có đường làm người là còn tu được. Các đường kia không tu được.
Thần: do làm điều phúc cho nhiều người nên được phong thần, được dâng cúng đồ ăn.
Trời: do làm nhiều điều lành nên được làm trời, không làm cũng có ăn, nghĩ cái gì có cái đó.
Sáu đường này cũng đều do linh hồn khi còn sống gây tội hoặc làm phúc mà được đặt ra. Khi linh hồn thoát ra ngoài thân thì liền bị nghiệp lực hút vào các cõi này. Người đó sẽ không thể cưỡng lại được gần như "số phận đã an bài". Trừ có người tu, người bị chết oan sẽ có thể ở lại . Khi linh hồn đó có nhân đầu thai làm người, thì thấy có cặp vợ chồng ân ái nhau, nhân nơi đó mà bị hút vào. Làm con người khác là do người kia đã làm nhiều điều phúc từ trước tới giờ với mình phải trả nợ làm phận con để báo đáp.
Có câu: "Vô oan trái bất thành phu phụ, vô ân oán bất thành phụ tử". Nghĩa là quan hệ vợ chồng, cha mẹ con cái đều do có ân oán.
Nếu lấy phải người vợ người chồng biết chăm lo cho gia đình, chồng con chẳng qua mình đã trồng nhiều phúc đức nơi người kia. Nếu đẻ con ra, đứa bé mặt mày sáng sủa, bố mẹ ăn lên làm ra. Đẻ con ra gặp phải đứa oán thù với mình thì việc gì cũng hỏng.
Giải thích tại sao mà có những đứa con khiến cho mẹ phải mổ, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, tiếp đến là sinh ngoài dạ con, rồi chết lưu thai v.v... Đều do linh hồn của đứa bé có oán với cha mẹ đời này nên nó làm cho đau khổ, rụng rời chân tay.
Đã vậy, có những cặp tình nhân vì trót lỡ yêu nhau quá đà, khi người phụ nữ có thai rồi. Họ tìm cách phá, nếu như khoa học thì nó chỉ là cục máu đông nhưng về tâm linh thì đã giết chết 1 con người. Linh hồn đứa bé tự dưng lại phải chui ra, nó cũng sinh lòng oán hận.
Vậy nên tôi khuyên những ai ở trong hoàn cảnh này nên suy xét cho kỹ. Nếu quả thực là do bệnh tật không thể có thai lúc đó thì nên phá thai. Còn không chớ nên phá. Đặc biệt khi yêu nhau phải biết cách kiềm chế bản thân.
Nếu có lỡ phá thai rồi nên đến chùa nhờ sư tăng chú nguyện, cầu siêu cho thai nhi, cho thần thức của đứa bé. Cầu siêu được 2 cái phúc: 1 là nhờ sức chú nguyện thần thức của đứa bé giác ngộ thoát khỏi 3 đường khổ, 2 là người cầu được công đức, như ở đây thì cặp tình nhân này sau khi bỏ thai cầu siêu để lần tiếp theo được đứa con như ý muốn.
Cõi địa ngục dành riêng cho những kẻ phạm trọng tội. Đặc biệt 4 trọng tội phải bị trừng trị đó là: sát sinh(giết muôn loài), đạo tặc(ăn trộm ăn cắp), Dâm dục(dâm ô quá độ, phá hoại gia đình, xã hội), Vọng ngữ( ăn không nói có, miệng lưỡi 2 chiều, nói thêu dệt, nói chia rẻ), 5 nghich: giết cha, giết mẹ, giết sư tăng, làm thân phật chảy máu, làm nhục người tu tịnh hạnh. Khi đã vào địa ngục bị chịu rất nhiều hình phạt suốt ngày đêm.
Quỷ đói cũng phạm tội như trên nhưng nhẹ hơn, thường xuyên bị đói khát, nếu có lấy được cái gì khi cho vào mồm liền biến thành lửa.
Súc sinh do gây tội ác lên bị quả báo làm loài vật, tuổi thọ kém, bị các con vật khác ăn thịt.
Loài người tội nhẹ được làm người nhưng cũng có nhiều loại người do nghiệp lực mà ra. Tuy vậy trong 6 đường thì chỉ có đường làm người là còn tu được. Các đường kia không tu được.
Thần: do làm điều phúc cho nhiều người nên được phong thần, được dâng cúng đồ ăn.
Trời: do làm nhiều điều lành nên được làm trời, không làm cũng có ăn, nghĩ cái gì có cái đó.
Sáu đường này cũng đều do linh hồn khi còn sống gây tội hoặc làm phúc mà được đặt ra. Khi linh hồn thoát ra ngoài thân thì liền bị nghiệp lực hút vào các cõi này. Người đó sẽ không thể cưỡng lại được gần như "số phận đã an bài". Trừ có người tu, người bị chết oan sẽ có thể ở lại . Khi linh hồn đó có nhân đầu thai làm người, thì thấy có cặp vợ chồng ân ái nhau, nhân nơi đó mà bị hút vào. Làm con người khác là do người kia đã làm nhiều điều phúc từ trước tới giờ với mình phải trả nợ làm phận con để báo đáp.
Có câu: "Vô oan trái bất thành phu phụ, vô ân oán bất thành phụ tử". Nghĩa là quan hệ vợ chồng, cha mẹ con cái đều do có ân oán.
Nếu lấy phải người vợ người chồng biết chăm lo cho gia đình, chồng con chẳng qua mình đã trồng nhiều phúc đức nơi người kia. Nếu đẻ con ra, đứa bé mặt mày sáng sủa, bố mẹ ăn lên làm ra. Đẻ con ra gặp phải đứa oán thù với mình thì việc gì cũng hỏng.
Giải thích tại sao mà có những đứa con khiến cho mẹ phải mổ, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, tiếp đến là sinh ngoài dạ con, rồi chết lưu thai v.v... Đều do linh hồn của đứa bé có oán với cha mẹ đời này nên nó làm cho đau khổ, rụng rời chân tay.
Đã vậy, có những cặp tình nhân vì trót lỡ yêu nhau quá đà, khi người phụ nữ có thai rồi. Họ tìm cách phá, nếu như khoa học thì nó chỉ là cục máu đông nhưng về tâm linh thì đã giết chết 1 con người. Linh hồn đứa bé tự dưng lại phải chui ra, nó cũng sinh lòng oán hận.
Vậy nên tôi khuyên những ai ở trong hoàn cảnh này nên suy xét cho kỹ. Nếu quả thực là do bệnh tật không thể có thai lúc đó thì nên phá thai. Còn không chớ nên phá. Đặc biệt khi yêu nhau phải biết cách kiềm chế bản thân.
Nếu có lỡ phá thai rồi nên đến chùa nhờ sư tăng chú nguyện, cầu siêu cho thai nhi, cho thần thức của đứa bé. Cầu siêu được 2 cái phúc: 1 là nhờ sức chú nguyện thần thức của đứa bé giác ngộ thoát khỏi 3 đường khổ, 2 là người cầu được công đức, như ở đây thì cặp tình nhân này sau khi bỏ thai cầu siêu để lần tiếp theo được đứa con như ý muốn.
******************
Nhắn ai rong ruổi ham chơi
Trăm năm có được làm người khó thay !!!
http://my.opera.com/daohanh
Nhắn ai rong ruổi ham chơi
Trăm năm có được làm người khó thay !!!
http://my.opera.com/daohanh