Diễn Đàn » Cổ Nhạc

Thực hư "Tình anh bán chiếu"

1 trả lời, 1.166 lượt xem — Trang 1 / 1
Thực hư "Tình anh bán chiếu"

 
“Hò ơ... chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm
Công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu
Chiếu này tôi chẳng bán đâu
Tìm cô không gặp
Hò ơ... tìm cô không gặp tôi gối đầu mỗi đêm...”


- (Trích lời tác phẩm vọng cổ “Tình anh bán chiếu” của soạn giả Viễn Châu).




Ở tuổi đôi mươi, Út Trà Ôn (tên thật là Nguyễn Thành Út, 1919 – 2001) đã sớm khẳng định tài năng khi đoạt giải nhất ca cổ tại Sài Gòn (năm 1937) và nổi danh qua các bài: “Thức trót đêm đông”, “Tôn Tẫn giả điên”, “Sầu bạn chung tình”... 

Nhưng có lẽ khi bản vọng cổ “Tình anh bán chiếu” ra đời thì ngôi vị “đệ nhất danh ca” của Út Trà Ôn mới được xác lập. Trong khi đó, trong lĩnh vực sáng tác, “Tình anh bán chiếu” hợp cùng các bản vọng cổ: “Hòn vọng phu”, “Mùa xuân của mẹ”, “Hai sắc hoa ti-gôn”, “Nguyệt Kiều xuất gia”, “Hoa mộc lan”,... cũng đã đưa soạn giả Viễn Châu (còn có nghệ danh khác là Bảy Bá, phát xuất từ tên thật của ông là Huỳnh Trí Bá) vào hàng “ngũ đại gia” của sân khấu cải lương. 


Hai tên tuổi lớn trong làng cải lương đã về cõi vĩnh hằng, được người đời nhắc đến. Nhưng câu chuyện bối cảnh ra đời của bài vọng cổ “Tình anh bán chiếu” cũng như bề dày lịch sử của làng nghề dệt chiếu Cà Mau một thời vang danh khắp sông nước miền Tây xem ra vẫn còn ít người tường tận...

Theo các lão nghệ nhân, làng chiếu Tân Thành, trải dài gần chục cây số dọc bờ sông Cái Nhúc đã hình thành hơn trăm năm qua, bởi một số quân binh của Gia Long trên đường đi cầu Xiêm đã chán ghét chiến tranh, trốn lại sinh cơ lập nghiệp tại làng Tân Thành (nay là xã Tân Thành, thành phố Cà Mau, tỉnh Cà Mau). Thời kỳ cực thịnh, chiếu Tân Thành đã vang danh khắp Nam kỳ lục tỉnh. 


Cụ bà Tạ Thị Khuyến, 82 tuổi, ngụ ấp 6, xã Tân Thành có hơn 70 năm làm thợ dệt chiếu nhớ lại: “Mấy chục năm trước, làng chiếu Tân Thành nổi danh lắm, ghe xuồng xuôi ngược trên dòng sông Cái Nhúc, lớp mang hàng ra chợ Cà Mau bỏ cho vựa, lớp xuôi về Ngã Bảy, ra Phụng Hiệp, Phong Điền bán cho thương hồ. Bởi vậy chiếu Tân Thành hay chiếu Cà Mau cũng đều là một mà thôi”. Anh Hồ Minh Luông, Trưởng ban văn hóa - xã hội xã Tân Thành cũng khẳng định như đinh đóng cột: “Tôi đoan chắc là bài vọng cổ “Tình anh bán chiếu” lấy bối cảnh làng chiếu Tân Thành này, vì cả cảnh cả người đều sao giống quá!”.

Ông Lý Văn Hiền, chủ gia đình có 3 thế hệ làm chiếu ở ấp 6 thì bảo: “Đại ý của bài vọng cổ này nói về chuyện lãng mạn, si tình của anh bán chiếu. Đó là một anh chàng nghèo lam lũ quanh năm với nghề dệt chiếu. Một bận chèo ghe đi “tiếp thị”, anh chàng đã được một cô gái con nhà trâm anh đưa vào tận phòng riêng để đo ni chiếc giường gỗ đỏ, và đặt làm đôi chiếu bông loại nhất. Xao xuyến trước người đẹp, anh chàng ra giá như cho, rồi luýnh quýnh quay về miệt mài chọn lựa từng cọng lác sợi gai, tỉ mẩn dệt đôi chiếu cho thật tinh xảo để lấy lòng cô gái. Nhưng hỡi ôi, khi anh chàng hí hửng mang đôi chiếu đến giao cho người đẹp, thì mới hay “hung tin”, nàng đã theo chồng sang xứ khác! Tôi nghĩ đây là câu chuyện có thật, và không phải một mà rất nhiều chàng trai hồi ấy đều có hoàn cảnh như vậy: Phận nghèo chỉ yêu đơn phương mà thôi”.

Hư thực chưa biết thế nào, nhưng hiện tại không ít khách mê vọng cổ khi tìm về làng chiếu Tân Thành, đều được lão Năm Điện ở ấp 3 hát tặng bài “Tình anh bán chiếu”. Hát miễn phí thôi, bởi lão Năm cũng là một tay có máu cải lương số một, xem “đệ nhất danh ca” Út Trà Ôn như thần tượng. Lão muốn chia sẻ tình cảm với mọi người ấy mà! 



   

Theo Hoàng Mai (Gia đình)
Đăng nhập để trả lời
0
Vĩnh biệt Nghệ sĩ Nhân dân Út Trà Ôn

[/align] Nghệ sĩ Nhân dân (NSND) Út Trà Ôn đã từ trần lúc 19 giờ 30 phút ngày 13-8 - 2001 tại Bệnh viện Nguyễn Tri Phương (TPHCM), hưởng thọ 83 tuổi. Lễ viếng bắt đầu từ 14 giờ ngày 14-8 tại nhà riêng, số 706 Điện Biên Phủ, quận 10, TPHCM. Lễ truy điệu được tổ chức vào lúc 9 giờ ngày 17-8. Sau đó đưa đi an táng tại Nghĩa trang Chùa Nghệ Sĩ - Gò Vấp.

[/align]
[/align] [/align] [/align] [/align]
Nhận được tin từ ca sĩ Bích Phượng, cách đây hai ngày tôi cùng soạn giả Viễn Châu vào Bệnh viện Nguyễn Tri Phương thăm NSND Út Trà Ôn. Trước đó, đồng chí Nguyễn Minh Triết - Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TPHCM cũng đã vào thăm NSND Út Trà Ôn. Căn bệnh nhũn não đã quật ngã ông, khiến cánh tay trái và chân trái bị tê liệt. Chỉ còn tay phải liên tục lần chuỗi hạt, chân phải cử động mạnh mỗi khi có ai đó đến thăm. Đôi mắt ông mở to nhìn những người thân quen, dường như ông muốn nói điều gì mà không thốt được nên lời. Bích Phượng nghẹn ngào kể: Hôm đó ba bị té khi đi vệ sinh, cả nhà không ai hay vì dạo này ba muốn được yên tĩnh... Má khóc hết nước mắt khi bác sĩ bảo phải đem ba vào bệnh viện. Cách đây sáu năm, căn bệnh tai biến đã từng làm cho má khóc. Ba còn nhiều điều trăn trối nhưng chưa nói được, nhất là mỗi khi má bật truyền hình có chương trình cải lương.

Soạn giả Viễn Châu là người cuối cùng đến thăm người bạn tri âm. Đó là chiều 12-8, sau khi từ cuộc thi tuyển chọn giọng ca cải lương Trà Vinh, sân chơi mà lúc còn khỏe mạnh, NSND Út Trà Ôn vẫn thường sát cánh bên ông để coi tụi nhỏ ca vọng cổ. Đối với NSƯT Viễn Châu, sự nghiệp của ông với hơn 2.000 bài vọng cổ, thì có 2/3 là nhờ công lao truyền bá của NSND Út Trà Ôn - một anh nông dân xuất thân từ miệt đồng có cái tên rất mộc mạc: Nguyễn Thành Út. Ông Út có khiếu ca nhạc tài tử, có được làn hơi thiên phú nên sau mỗi mùa gặt ông thường được bạn bè chiêu đãi. Ở giữa sân nhà, một cây đờn cò, một xị rượu đế, ông ca thâu đêm suốt sáng. Tiếng lành đồn xa, một nhà sư đã tặng ông bài Tôn Tẩn giả điên, với vốn liếng đó, ông quá giang ghe lá từ huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long lên Sài Gòn lập nghiệp. Gia sản mang theo chỉ có bài ca, cái nốp lá và vài bộ quần áo. Ghe đến bờ sông Vàm, ông thấy có chiếc ghe bầu căng bảng: Gánh hát Tiến Hóa, cần tuyển kép trẻ. Ông nôn nao xin được thi thử. Bầu gánh gật đầu nhận ngay sau câu vọng cổ đầu tiên. Để từ bước ngoặt đó làng sân khấu cải lương miền Nam đã có một Đệ nhất danh ca Út Trà Ôn, một giọng ca đi vào lòng bao thế hệ.

Soạn giả Viễn Châu xúc động kể: Năm 1947, tôi đã nghe danh có một kép hát tên Út, xuất thân từ Trà Ôn nên hãng băng Asia đã đặt nghệ danh Út Trà Ôn. Dĩa đầu tiên Tôn Tẩn giả điên bán chạy như tôm tươi, dĩa thứ hai Thái sư Văn Trọng cũng tạo cơn sốt trong giới mộ điệu lục tỉnh. Cũng từ đó trong giới sân khấu người ta gọi anh là Đệ nhất danh ca miền Nam, là niềm tự hào của sân khấu cải lương. Đến khi dĩa Tình anh bán chiếu được Hãng Hồng Hoa phát hành, công chúng mộ điệu đã đặt cho anh biệt hiệu Vua vọng cổ. Tôi nhớ như in ngày đầu tiên gặp anh Út, đó là một nghệ sĩ mộc mạc, tuy được khán giả hâm mộ nhưng ông sống rất khiêm tốn. Gánh hát Kim Thanh - Út Trà Ôn ngày đó nổi danh với ba vở diễn đi vào lịch sử sân khấu: Tình vương hoa thắm, Đời cô NgaSau bức màn nhung. Cả ba vở anh Út đều đóng kép chánh. Anh đã đi lên từ một nghệ sĩ nhà nông, có năng khiếu ca nhưng không ỷ vào đó mà ngại đào sâu kỹ thuật biểu diễn. Dấu ấn anh để lại cho đời chính là phong cách ca cổ chân phương, chắc nhịp và nhiều vai diễn xuất sắc, khắc họa hình ảnh người nông dân như bản thân anh từ cuộc sống đời thường với tay lấm, chân bùn đã bước lên thánh đường sân khấu.

Tôi không cầm được nước mắt khi nghe ca sĩ Bích Phượng kể lại những lần ông đòi chị đưa đi biểu diễn phục vụ chương trình từ thiện. Giọng ông đã run nhưng nhịp nhàng vẫn còn mẫn cảm. Có khi suốt chặng đường đến điểm diễn ông mệt nhừ, nhưng khi bước ra sân khấu thì tỉnh táo, tiếng đàn và không khí chào đón của khán giả đã truyền cho ông sức trẻ. Cách đây không lâu, tôi ghé thăm ông tại nhà riêng. Mái tóc bạc phơ với nụ cười đôn hậu, ông tâm sự: Bây giờ tôi không còn nhớ gì, mỗi khi xem con cháu hát trên truyền hình thì thấy thèm được ra sân khấu. Xã hội ngày tiến triển, bài vọng cổ cũng theo đó mà sáng tạo. Nhưng sao bây giờ các em nhỏ ca không bằng niềm say mê. Vì thế bài vọng cổ bị cải biến quá nhiều, có người ca hàng trăm chữ, cố để khoe giọng mà quên cải lương cần chất tự sự. Tôi sẽ buồn lắm nếu ai đó nhân danh cải tiến bài vọng cổ mà phá đi nét chân phương, mùi mẫn mà ông cha ta đã dày công sáng tạo... Phải chi còn khỏe tôi lại theo anh Viễn Châu, cô Út Bạch Lan đi chấm thi. Cải lương hơn bao giờ hết, xuất phát từ nhân dân thì không bao giờ chết.

Vĩnh biệt ông, người nghệ sĩ tài hoa đã cống hiến cả đời cho sân khấu. Từ gánh Tiến Hóa chân ướt chân ráo, đến đoàn Tài năng Trẻ Nhà hát Trần Hữu Trang, đúng 70 năm một chặng đường bền bỉ. Ông chính là tấm gương phấn đấu của nhiều thế hệ nghệ sĩ cải lương. Sống và chết vì nghề, vì nét đẹp chân phương sân khấu dân tộc.


[/align] [/align] Bài và ảnh: THANH HIỆP

( Tuy bài vỡ đã quá cũ, nhưng Ct.Ly post lên đây để tưởng nhớ đến một danh ca " một thời của nền cổ nhạc Việt Nam " 
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0