The Medallion ‘Giải trí thì nhiều mà niềm vui thì ít’
[link=http://us.ent4.yimg.com/movies.yahoo.com/images/hv/photo/movie_pix/screen_gems/the_medallion/_group_photos/jackie_chan3.jpg ]
[/link]

Lưu Nam Anh
Trong những năm gần đây, sự lớn mạnh của phong trào hoàn cầu hóa kinh tế cộng với sự “khám phá” ra phim Hồng Kông của các hãng phim tại Hollywood và khán giả Hoa Kỳ đã đưa đến một cuộc “di dân” của các tài tử hàng đầu của Hồng Kông.
Ngày nay, Thành Long (Jackie Chan), Lý Liên Kiệt (Jet Li) và Châu Nhuận Phát (Chow Yun Fat) đã nhận Hollywood là quê hương thứ hai của họ. Những phim mới của các tài tử này thực hiện bởi các hãng phim Hollywood thành công tương đối khiêm nhượng khi so sánh với những phim trước đây dàn dựng trong thời kỳ vàng son của họ tại Hồng Kông.
Trong số những tài tử Hồng Kông thượng thặng này, phải công nhận Thành Long là người có công đầu trong việc hâm nóng lại sự ái mộ của khán giả Mỹ đối với phim Hồng Kông vốn đã nguội lạnh sau sự ra đi quá sớm và quá đột ngột của cố đại tài tử Lý Tiểu Long (Bruce Lee) trong thập niên 70. Bằng lối diễn hài hước đôn hậu mang nhiều chất nhân bản của Buster Keaton và Harold Lloyd, cộng với tài võ thuật, nhào lộn (acrobatics) được huấn luyện từ trường ca kịch Hồ Quảng Bắc Kinh từ năm 7 tuổi đến năm 17 tuổi, và nhất là sự liều mạng của ông trong các màn nguy hiểm (stunts) bất chấp những nguyên lý vật lý, Thành Long trở thành đầu cầu hay cái gạch nối đậm nét nhất nối kết hai nền điện ảnh Hoa Kỳ và Hồng Kông lại gần nhau.
Trong những phim gần đây của ông như Rush Hour, Rush Hour 2, Shanghai Noon, Shanghai Knights và The Tuxedo, người ta nhận thấy Thành Long thường hay hợp tác với một nam tài tử hài hước và một nữ tài tử trẻ đẹp. Công thức này được lập lại trong The Medallion được đạo diễn bởi Gordon Chan, người từng thực hiện Thunderbolt và Dead Heat với Thành Long trước đây.
Lần này, hai tài tử Anh Lee Evans, một diễn viên hài hước nổi tiếng trên màn ảnh nhỏ BBC, và Claire Forlani (Meet Joe Black) đồng diễn trong vai Watson và Nicole, hai nhân viên của cơ quan cảnh sát quốc tế Interpol và là bạn đồng nghiệp của Eddie (Thành Long). Cả ba đang điều tra về vụ bắt cóc một trẻ em từ Hồng Kông mang về Ái Nhĩ Lan. Đây không phải là một trẻ em bình thường, mà là một Hồng Hài Nhi, sở hữu chủ của một cặp mề đay có sức mạnh huyền bí.
Tài tử Anh Julian Sands, nổi tiếng trong các phim “art-house” như A Room With A View, thủ vai một tên gian ác đàn anh có tên rất cô hồn là Snakehead. Sở dĩ Snakehead muốn chiếm đoạt cho bằng được cặp mề đay này là vì chúng sẽ cho chủ nhân của nó sự bất tử cũng như một sức mạnh thần diệu chẳng khác gì một “Superman.”
‘I think we’re in trouble’
Cốt truyện của The Medallion rất tầm thường và không có gì đáng ngạc nhiên cả, mặc dù được thực hiện bởi năm người viết phim bản. Năm người chung sức mà chỉ “nặn” được chừng ấy truyện phim dài 90 phút quả là một kỷ lục!
Nhân vật Watson được mô tả như một viên cảnh sát vụng về không có gì vui nhộn cả, mà lại trông rất lố bịch là đằng khác. Khởi đầu phim, sự ganh đua và ganh ghét giữa Watson và Eddie được khai thác nhưng không chọc cười được khán giả. Tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao Eddie phải cần sự hợp tác của Watson khi ông này vụng về và bất tài như thế này. Lại nữa, lý do tại sao Watson phải nói dối với gia đình là ông là một nhân viên thư viện không có một tác dụng hài hước nào trong phim cả. Tôi cũng ngạc nhiên khi thấy vợ của Watson, một phụ nữ Trung Hoa trẻ đẹp trông rất dịu dàng và yếu đuối, bỗng dưng trở thành một tay súng cừ khôi với một kho súng dồi dào chẳng khác gì kho thực phẩm mới mua từ Costco về khi bọn cướp tấn công vào nhà. Khán giả không được “mách” trước cũng như giải thích sau này về sự chuyển biến đột ngột này. Claire Forlani không mang lại cho nhân vật Nicole một chút sống động hay khôi hài nào cả, ngoại trừ khuôn mặt đẹp. Julian Sands gần đây tập tễnh đóng những vai ác nhưng không thành công cho lắm. Sands làm tôi nhớ đến Gary Oldman trong The Professional, nhưng lại thiếu cái nét man rợ và điên dại của Oldman.
Trong màn cuối, tôi không hiểu Eddie, bây giờ đã trở thành một loại superman, tại sao có thể để một mề đay loạt vào tay của Snakehead một cách dễ dàng như thế. Có lẽ như để chuẩn bị cho màn đụng độ đấu sức sau cùng chăng?
Trong một cảnh, Eddie than rằng “I think we’re in trouble.: Tôi nghĩ Thành Long, trong cương vị của nhà sản xuất, đã nói lên cảm nghĩ của ông về The Medallion.
Trong suốt 90 phút của phim, tôi chỉ cười được trong cảnh Watson dùng dao chọc vào người, vào đít của Eddie để xem thử anh chàng này có phải thật là bất tử hay không. Jackie Chan không biểu diễn màn “stunt” nào mới lạ, ngoại trừ màn nhảy trên xe đạp (mà chắc chắn khán giả đã xem trong phim chiếu quảng cáo) và màn leo rào cao rất hay. Một điểm son cho Samo Hung, người tài tử và đạo diễn về võ thuật nổi tiếng của Hồng Kông.
So sánh với Drunken Master hay Supercop của Thành Long trước đây, The Medallion chỉ là một phim giải trí rất tầm thường và không đáng
[link=http://us.ent4.yimg.com/movies.yahoo.com/images/hv/photo/movie_pix/screen_gems/the_medallion/_group_photos/jackie_chan3.jpg ]
[/link]

Lưu Nam Anh
Trong những năm gần đây, sự lớn mạnh của phong trào hoàn cầu hóa kinh tế cộng với sự “khám phá” ra phim Hồng Kông của các hãng phim tại Hollywood và khán giả Hoa Kỳ đã đưa đến một cuộc “di dân” của các tài tử hàng đầu của Hồng Kông.
Ngày nay, Thành Long (Jackie Chan), Lý Liên Kiệt (Jet Li) và Châu Nhuận Phát (Chow Yun Fat) đã nhận Hollywood là quê hương thứ hai của họ. Những phim mới của các tài tử này thực hiện bởi các hãng phim Hollywood thành công tương đối khiêm nhượng khi so sánh với những phim trước đây dàn dựng trong thời kỳ vàng son của họ tại Hồng Kông.
Trong số những tài tử Hồng Kông thượng thặng này, phải công nhận Thành Long là người có công đầu trong việc hâm nóng lại sự ái mộ của khán giả Mỹ đối với phim Hồng Kông vốn đã nguội lạnh sau sự ra đi quá sớm và quá đột ngột của cố đại tài tử Lý Tiểu Long (Bruce Lee) trong thập niên 70. Bằng lối diễn hài hước đôn hậu mang nhiều chất nhân bản của Buster Keaton và Harold Lloyd, cộng với tài võ thuật, nhào lộn (acrobatics) được huấn luyện từ trường ca kịch Hồ Quảng Bắc Kinh từ năm 7 tuổi đến năm 17 tuổi, và nhất là sự liều mạng của ông trong các màn nguy hiểm (stunts) bất chấp những nguyên lý vật lý, Thành Long trở thành đầu cầu hay cái gạch nối đậm nét nhất nối kết hai nền điện ảnh Hoa Kỳ và Hồng Kông lại gần nhau.
Trong những phim gần đây của ông như Rush Hour, Rush Hour 2, Shanghai Noon, Shanghai Knights và The Tuxedo, người ta nhận thấy Thành Long thường hay hợp tác với một nam tài tử hài hước và một nữ tài tử trẻ đẹp. Công thức này được lập lại trong The Medallion được đạo diễn bởi Gordon Chan, người từng thực hiện Thunderbolt và Dead Heat với Thành Long trước đây.
Lần này, hai tài tử Anh Lee Evans, một diễn viên hài hước nổi tiếng trên màn ảnh nhỏ BBC, và Claire Forlani (Meet Joe Black) đồng diễn trong vai Watson và Nicole, hai nhân viên của cơ quan cảnh sát quốc tế Interpol và là bạn đồng nghiệp của Eddie (Thành Long). Cả ba đang điều tra về vụ bắt cóc một trẻ em từ Hồng Kông mang về Ái Nhĩ Lan. Đây không phải là một trẻ em bình thường, mà là một Hồng Hài Nhi, sở hữu chủ của một cặp mề đay có sức mạnh huyền bí.
Tài tử Anh Julian Sands, nổi tiếng trong các phim “art-house” như A Room With A View, thủ vai một tên gian ác đàn anh có tên rất cô hồn là Snakehead. Sở dĩ Snakehead muốn chiếm đoạt cho bằng được cặp mề đay này là vì chúng sẽ cho chủ nhân của nó sự bất tử cũng như một sức mạnh thần diệu chẳng khác gì một “Superman.”
‘I think we’re in trouble’
Cốt truyện của The Medallion rất tầm thường và không có gì đáng ngạc nhiên cả, mặc dù được thực hiện bởi năm người viết phim bản. Năm người chung sức mà chỉ “nặn” được chừng ấy truyện phim dài 90 phút quả là một kỷ lục!
Nhân vật Watson được mô tả như một viên cảnh sát vụng về không có gì vui nhộn cả, mà lại trông rất lố bịch là đằng khác. Khởi đầu phim, sự ganh đua và ganh ghét giữa Watson và Eddie được khai thác nhưng không chọc cười được khán giả. Tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao Eddie phải cần sự hợp tác của Watson khi ông này vụng về và bất tài như thế này. Lại nữa, lý do tại sao Watson phải nói dối với gia đình là ông là một nhân viên thư viện không có một tác dụng hài hước nào trong phim cả. Tôi cũng ngạc nhiên khi thấy vợ của Watson, một phụ nữ Trung Hoa trẻ đẹp trông rất dịu dàng và yếu đuối, bỗng dưng trở thành một tay súng cừ khôi với một kho súng dồi dào chẳng khác gì kho thực phẩm mới mua từ Costco về khi bọn cướp tấn công vào nhà. Khán giả không được “mách” trước cũng như giải thích sau này về sự chuyển biến đột ngột này. Claire Forlani không mang lại cho nhân vật Nicole một chút sống động hay khôi hài nào cả, ngoại trừ khuôn mặt đẹp. Julian Sands gần đây tập tễnh đóng những vai ác nhưng không thành công cho lắm. Sands làm tôi nhớ đến Gary Oldman trong The Professional, nhưng lại thiếu cái nét man rợ và điên dại của Oldman.
Trong màn cuối, tôi không hiểu Eddie, bây giờ đã trở thành một loại superman, tại sao có thể để một mề đay loạt vào tay của Snakehead một cách dễ dàng như thế. Có lẽ như để chuẩn bị cho màn đụng độ đấu sức sau cùng chăng?
Trong một cảnh, Eddie than rằng “I think we’re in trouble.: Tôi nghĩ Thành Long, trong cương vị của nhà sản xuất, đã nói lên cảm nghĩ của ông về The Medallion.
Trong suốt 90 phút của phim, tôi chỉ cười được trong cảnh Watson dùng dao chọc vào người, vào đít của Eddie để xem thử anh chàng này có phải thật là bất tử hay không. Jackie Chan không biểu diễn màn “stunt” nào mới lạ, ngoại trừ màn nhảy trên xe đạp (mà chắc chắn khán giả đã xem trong phim chiếu quảng cáo) và màn leo rào cao rất hay. Một điểm son cho Samo Hung, người tài tử và đạo diễn về võ thuật nổi tiếng của Hồng Kông.
So sánh với Drunken Master hay Supercop của Thành Long trước đây, The Medallion chỉ là một phim giải trí rất tầm thường và không đáng
