"... Đừng mang em ra làm trò đùa, đừng mang em ra làm chò tiêu khiển, để chứng minh với người đến với anh sau em cười vào mũi em, thế mà anh lại nỡ làm điều đó sao? Có một người như vậy đấy, thật bỉ ổi phải không? thật đê tiện phải không?. Sự thật là em quá thất vọng về anh rồi, anh đã lừa dối em, gạt gẫm em, phụ lòng tin và tình cảm của em dành cho anh một cách rất phũ phàng.
Dù không là người có thể tâm sự, dù không la người có thể chia sẻ được nữa, dù là chẳng còn dù gì nữa...Anh không phải là người có thể làm điều đó đối với em, em tin vào anh như đã từng tin vào anh trước đây, nhưng làm sao em có thể biết đâu là sự thật, để biết rằng chỉ vì một hiểu lầm nào đó đã làm em nghĩ rằng anh không phải là người mà em từng quen biết, từng yêu và tôn trọng? Em không biết nên tìm sự thật ở đâu, ở anh hay ở người đến với anh sau em, hay ở chính suy nghĩ của em?...Nhưng giờ đây em không còn muốn làm điều đó nữa, em không cần phải suy nghĩ xem anh đúng hay sai, tốt hay không tốt trong chuyện này, em đã chọn con đường đi của minh, em mong rằng anh hãy cho em được bình yên để có thể sống những ngày của riêng mình, những ngày không còn phải suy nghĩ về anh...".
"Đúng vậy, không giải thích, không biện hộ...sự thật là sự thật, em đã biết tất cả những gì nên biết, còn đúng hay sai, phải hay trái, cứ để cho suy nghĩ của em, hành động của em, tình cảm của em, lý trí của em phán xét. Anh không phải là người thích mang tình cảm ra để làm trò cười, để châm biếm, để giễu cợt...dù rằng đã không phải là tình yêu, dù rằng không cùng nhau đi trên một con đường, dù rằng đã từng trải qua bao nhiêu sự thăng trầm, biến đổi anh vẫn là anh,...Tình cảm là thiêng liêng và anh không phải là anh nếu sự thiêng liêng đó bị xâm hại, dù trước mắt có thể qua một màn sương mờ nó bị xúc phạm, nhưng sau cơn mưa, những áng mây đen sẽ không còn tồn tại trước một bình minh tươi sáng...Muộn màng vẫn hơn"
"Đừng giải thích, có giải thích em cũng không nghe đâu, em đã rõ con người thật của anh, bản chất của anh, em không ngờ...xin vĩnh biệt anh...hãy để em được yên".
"Em cứ yên tâm, anh không cần phải giải thích khi mọi chuyện đã đến mức này, dù em hiểu đúng hay sai, dù em nghĩ tốt hay xấu về anh, thì cũng là kết quả mà anh tự lựa chọn lấy, anh không hề ân hận vì đã từng quen, từng yêu, từng suy nghĩ về em như một người có thể nhận ra đâu là đúng, đâu là sai... Tạm biệt em...Hãy sống vui, khoẻ, hạnh phúc vì những gì em tin tưởng "