Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thăm vườn thơ 🔒

260 trả lời, 14.930 lượt xem — Trang 8 / 9
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-24 08:42:38THƯƠNG GIANG>


SÔNG THƯƠNG

Dòng sông tên gọi Thương Giang
Dịu dàng uốn khúc chứa chan ấm nồng
Trong xanh con nước xuôi dòng
In nền mây biếc tô hồng trời Nam.

Tên sông nỗi nhớ dịu dàng
Ngàn xưa ai đặt sông mang tên này...
Sông Thương ...con nước luôn đầy
Tình yêu nỗi nhớ đêm ngày nhân thêm
Sông Thương -  tím dải lụa mềm...
Hiền hoà chảy mãi êm đềm  dòng sông...

-Thu Giang -Thương Giang-


0

Giao mùa lặng lẽ...

Cuối hạ nắng rớt tán cây ,
Giục ngàn lá biếc mau thay sắc vàng...
Gió rủ mây trăng lang thang
Trốn đi đâu...để trời sang thu rồi?
Hình như lá bắt đầu rơi....
Trong chiều cả gió...từng hồi chuông ngân...
Tháp vàng sương mỏng phủ dần
Giao mùa lặng lẽ...Tri ân nơi nào?

-Thương Giang-
0
 


 
 
SÔNG THU

Biếc trời xanh một dòng Sông
Hiền như ánh mắt xao lòng người thương
Bồng bềnh mây trắng vấn vương
Bùa yêu lãng đãng làn sương ban chiều
Nâng niu thân phận cánh Bèo
Buồn man mác đỡ mái chèo sang ngang
Dòng Thu êm ái nhẹ nhàng
Hát ru tình đất mêng mang ngàn đời

Kim Giang



SÔNG THU

Sông Thu thờ thẩn buông trôi
Về đâu con nước xa xôi chơn trời?
Quanh niên bên lở bên bồi
Gói ôm rác rưởi chẳng lời oán than.
Chiều buông bóng ngả mênh mang
Hững hờ sóng vỗ dọc ngang mạng bờ.
Sông Thu u uất dật dờ...
Ai người xuôi ngược... bao giờ qua đây?
Lững lờ giọt nước mát đầy...
Trong xanh phẳng lặng suối mây chan hòa!
Thu Giang


Tam nương...ba chị em ta...

Sông Thu em út trong nhà,
Trẻ trung ,xinh xắn thật là dễ thương.
Mạt sông Thu phẳng như gương,
Nước sông biêng biếc...vấn vương bao người...
Còn Kim -thuận giống vàng mười.
Sông Kim lấp lánh...vàng rơi...rát vàng...
Bốn mùa con nước mênh mang.
Kim Giang sông chị giầu sang dâng đời...
Thương Giang nỗi nhớ khôn nguôi...
Một dòng lưu lạc cuối trời mờ xa...
Hôm nay em lại về nhà
Thăm chị lại gặp cả ba Giang rồi...
Kim-Thương-Thu thật là vui...
Tam nương...sông chảy suốt đời bên nhau.
-Thương Giang
 
 
Tam nương- ta sẽ chuốc trao...
Kim Giang- chị cả đẹp giàu nước non.
Thương Giang- hữu ngạn xuôi, tròn...
Thu Giang- tả ngạn hỏi còn gì vui!
Đẩy trôi rác rưởi dập vùi
Lấp chôn xuống đáy nếm mùi bùn nhơ...
Nhớ nha hai tỷ hiền thơ
Quần thoa chẳng nệ...lững lờ cùng mây.
Thu Giang


0
Kim-Thương -Thu...
Tam nương- ta sẽ chuốc trao...
Kim Giang- chị cả đẹp giàu nước non.
Thương Giang- hữu ngạn xuôi, tròn...
Thu Giang- tả ngạn hỏi còn gì vui!
Đẩy trôi rác rưởi dập vùi
Lấp chôn xuống đáy nếm mùi bùn nhơ...
Nhớ nha hai tỷ hiền thơ
Quần thoa chẳng nệ...lững lờ cùng mây.
Thu Giang

Mong hội ngộ...

Thu Giang  sông ấy  ắp  đầy
Bốn mùa con nước đêm ngày trôi xuôi
Thương Giang lở ,Thu Giang bồi
Kim Giang chính giữa dòng trôi hiền hoà
Mười ba dòng ,họ Giang hà
Sao gọi mãi chỉ có ba dòng về...
Mười dòng còn lại chẳng nghe
Hay đổ ra biển...thoả thê vui rồi?
Nhủ lòng...buồn cũng đành thôi
Mỗi sông một nẻo...dòng đời ngược xuôi...
Bây giờ chưa thể về chơi...
Một ngày gần nhất...Khắp nơi Giang về...

       Thương Giang


0
 
 

 
Kim-Thương -Thu...
Tam nương- ta sẽ chuốc trao...
Kim Giang- chị cả đẹp giàu nước non.
Thương Giang- hữu ngạn xuôi, tròn...
Thu Giang- tả ngạn hỏi còn gì vui!
Đẩy trôi rác rưởi dập vùi
Lấp chôn xuống đáy nếm mùi bùn nhơ...
Nhớ nha hai tỷ hiền thơ
Quần thoa chẳng nệ...lững lờ cùng mây.
Thu Giang

Mong hội ngộ...

Thu Giang  sông ấy  ắp  đầy
Bốn mùa con nước đêm ngày trôi xuôi
Thương Giang lở ,Thu Giang bồi
Kim Giang chính giữa dòng trôi hiền hoà
Mười ba dòng ,họ Giang hà
Sao gọi mãi chỉ có ba dòng về...
Mười dòng còn lại chẳng nghe
Hay đổ ra biển...thoả thê vui rồi?
Nhủ lòng...buồn cũng đành thôi
Mỗi sông một nẻo...dòng đời ngược xuôi...
Bây giờ chưa thể về chơi...
Một ngày gần nhất...Khắp nơi Giang về...

       Thương Giang
 
 
 
HỢP NHẤT TAM GIANG
 
 
Không cần đâu , hỡi chị Thương
Ba sông đủ để du dương gió ngàn
Ba Giang tiêu biểu ba nàng
Đẹp xinh, yểu điệu dặm đàng có nhau
Thì thầm, thủ thỉ trăng sao...
Long lanh đáy nước...non cao mây trời
Cho con sóng biếc rạng ngời
Tung tăng uốn lượn đời đời mát xanh
Mười giang kia có về nhanh?
Cũng không cần thiết chớ tranh đôi lời.
Thu Giang 



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-26 12:14:36Thu Giang>



Hi Thu Giang! Bài thơ Tình cha hay quá.

Từ khi còn bế còn bồng
Tình cha nhen ánh lửa hồng trong con.
Dẫu đời chìm nối gót son
Trong con vẫn cháy ấm lòng tình cha.

Ngân Giang

Dòng đời dài, rộng... bao la
Tình cha trải lối lướt xa ngàn trùng
Con đi đồi, núi chập chùng...
Cha soi ngọn lửa bập bùng trong tim.
Thu Giang 

* Đề xướng ý kiến của Chị Ngân Giang thật hay , vậy đề nghị tỷ Kim Giang mở topic mới cho " dòng họ nhà Giang" nhé tỷ Kim Giang.
Tỷ Thương Giang không nở từ chối chứ? Thật là vui phải không tỷ?
0
Hi các hiền tỉ huynh muội "Họ nhà Giang"!
Mình thấy Thương Giang đã có 1 phát hiện thật hay rằng trên Thư quán có rất nhiều nick tên Giang, còn Kim Giang thì có ý định thật tuyệt là nhận họ hàng để cùng kết nghĩa. Mình cũng đã dạo 1 vòng qua nhà các bạn và thấy thèm không khí ấm áp vui tươi của những dòng sông hợp nhất.
Các bạn Giang ơi, sao chúng ta không mở 1 trang thơ riêng để họ nhà Giang tụ tập vui vầy nhỉ?

Như những dòng sông thắm đôi bờ
Dâng đời mãi đẹp muôn ý thơ
Long Giang sóng cuộn lời tri kỉ
Hoà khúc nhạc lòng dệt mộng mơ...

Ngân Giang

Kết nối tình thương khắp nẻo bờ
Tô hồng ý tứ đẹp vần thơ
Nhấp nhô sóng biếc hòa trời đất
Trọn khúc tơ lòng thỏa ước mơ.
Thu Giang
 
Ý kiến thật hay phải không quí Giang?


0
NGẨN NGƠ
 
Tìm ai chẳng biết tìm ai
Trời quang mây tạnh gió lay- hững hờ!
Tìm ai tìm đến bao giờ?
Tim ai thổn thức đợi chờ ai đây!
Rảo quanh mấy lượt nắng đầy
Trăng nghiêng mấy nẻo vẫn ngây trơ nhìn.
Tìm đâu sương đọng lung linh
Tiếng chim lảnh lót bình minh gợi lòng...!
Ta về nhớ mối tơ hồng...
-SD- 
 
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
0
NGẨN NGƠ

Tìm ai chẳng biết tìm ai
Trời quang mây tạnh gió lay- hững hờ!
Tìm ai tìm đến bao giờ?
Tim ai thổn thức đợi chờ ai đây!
Rảo quanh mấy lượt nắng đầy
Trăng nghiêng mấy nẻo vẫn ngây trơ nhìn.
Tìm đâu sương đọng lung linh
Tiếng chim lảnh lót bình minh gợi lòng...!
Ta về nhớ mối tơ hồng...
-SD-

NHỚ NGƯỜI

Ta về nhớ mối tơ hồng...
Nhưng quên nỗi nhớ con sông xưa rồi..
Trời xanh buông nắng lả lơi.
Thả hương,thả sắc gọi mời dừng chân.
Ngắm trời... nhớ nước bần thần
Tiếc rằng không thể phân thân đôi đường
Sông trong mặt nước như gương
Ta muốn trao nhớ gửi thương cho người...
Ngước lên...xanh ngắt bầu trời...
Giật mình...thôi giữ lại lời yêu  thương.
Khổ đau nỗi nhớ đêm trường...
Trời mây ,song nước  tơ vương cõi  lòng...
Trăng nghiêng soi bóng  dòng sông,
Nhớ ai chất chứa...nói  không thành lời...
Câu thơ nghẹn đắng  làn môi..
Nhớ thương ,day dứt...mong người hiểu ta...?
Thương Giang
 
0


Ý HAY...

Thương Giang có ý thật hay
Những dòng sông hợp...bắt tay đi nào
Vườn thơ ra mắt làm sao
Khách thơ thuyền đến chia nhau đón mời.
Trúc Giang

NGHĨA ĐẸP

Thương Giang- mạch nước đã khơi
Phù sa bồi đắp nơi nơi đẹp giàu
Chư Giang hội tụ đi nào
Tưới xanh Thư Quán ngạt ngào tình ta!
Thu Giang

TÂM HIỀN

[color=#00cc00]Thương Giang -áp út trong nhà,
Gia đình Giang có mười ba người liền
Lòng lành ,ý thật ,tâm hiền
Xa quê mà vẫn giữ nguyên quê mùa.
Thương Giang
 
Thu Giang sóng lượn nô đùa
Trời [color=#ff00ff]Thương- Kim báu đẩy vùa đáy sông
Trên bờ khóm Trúc vẫy, mong...
Tắm trăng, cưỡi gió Ngân trong cõi hồng.
Thu Giang
[/color][/color]
0
Ý HAY...

Thương Giang có ý thật hay
Những dòng sông hợp...bắt tay đi nào
Vườn thơ ra mắt làm sao
Khách thơ thuyền đến chia nhau đón mời.
Trúc Giang

NGHĨA ĐẸP

Thương Giang- mạch nước đã khơi
Phù sa bồi đắp nơi nơi đẹp giàu
Chư Giang hội tụ đi nào
Tưới xanh Thư Quán ngạt ngào tình ta!
Thu Giang

TÂM HIỀN

Thương Giang -áp út trong nhà,
Gia đình Giang có mười ba người liền
Lòng lành ,ý thật ,tâm hiền
Xa quê mà vẫn giữ nguyên quê mùa.
Thương Giang

Ngũ nữ họ Giang
Thu Giang sóng lượn nô đùa
Trời Thương- Kim báu đẩy vùa đáy sông
Trên bờ khóm Trúc vẫy, mong...
Tắm trăng, cưỡi gió Ngân trong cõi hồng.
Thu Giang

Huynh Hàn

Muội ơi! Còn có một dòng ,
Lang thang đi mãi mà không về nhà...
Đó là Huynh Hàn nhà ta,
Bảo Thương mua váy làm quà cho Thu
Huynh gả chồng muội...hu...hu...
Nhà mình buồn lắm...Muội từ chối nghe...
Hàn Huynh tệ lắm còn chê,
Tỷ Kim, Ngân cứ là ê...ế chồng....
Còn Tỷ Trúc nữa biết không?
Nghe Huynh ấy nói...giận không thèm về...
Hàn Huynh -"tú mỡ" tức ghê
Mình mau nghĩ cách chọc quê Huynh Hàn...
Thương Giang
0
Huynh Hàn

Muội ơi! Còn có một dòng ,
Lang thang đi mãi mà không về nhà...
Đó là Huynh Hàn nhà ta,
Bảo Thương mua váy làm quà cho Thu
Huynh gả chồng muội...hu...hu...
Nhà mình buồn lắm...Muội từ chối nghe...
Hàn Huynh tệ lắm còn chê,
Tỷ Kim, [color=#cc9933]Ngân cứ là ê...ế chồng....
Còn Tỷ Trúc nữa biết không?
Nghe Huynh ấy nói...giận không thèm về...
Hàn Huynh -"tú mỡ" tức ghê
Mình mau nghĩ cách chọc quê Huynh Hàn...
Thương Giang
[/color]
 
TẨY CHAY
 
Hàn Giang lạnh lẻo quanh năm
Co ro rúc rúc lủi nằm chèo veo.
Thu về...nghe nặng... meo meo...
Thương bồi cục mỡ thường treo đỉnh đồi
Ngân vang tiếng trống liên hồi
Kim châm lửa đốt vãi ngồi thêng thang.
 
Người ta chẳng xót kiếp tàn
Nhà Giang chẳng có anh chàng...lạnh băng.
Thu Giang 
 


0
Huynh Hàn

Muội ơi! Còn có một dòng ,
Lang thang đi mãi mà không về nhà...
Đó là Huynh Hàn nhà ta,
Bảo Thương mua váy làm quà cho Thu
Huynh gả chồng muội...hu...hu...
Nhà mình buồn lắm...Muội từ chối nghe...
Hàn Huynh tệ lắm còn chê,
Tỷ Kim, Ngân cứ là ê...ế chồng....
Còn Tỷ Trúc nữa biết không?
Nghe Huynh ấy nói...giận không thèm về...
Hàn Huynh -"tú mỡ" tức ghê
Mình mau nghĩ cách chọc quê Huynh Hàn...
Thương Giang


TẨY CHAY

Hàn Giang lạnh lẻo quanh năm
Co ro rúc rúc lủi nằm chèo veo.
Thu về...nghe nặng... meo meo...
Thương bồi cục mỡ thường treo đỉnh đồi
Ngân vang tiếng trống liên hồi
Kim châm lửa đốt vãi ngồi thêng thang.

Người ta chẳng xót kiếp tàn
Nhà Giang chẳng có anh chàng...lạnh băng.
Thu Giang

Út Thu

Muội bé bỏng chớ đùa căng
Để Hàn Huynh giận...cắn răng rủa thầm[:D][:D][:D]
Mấy tiểu muội thật nghịch ngầm
 Huynh muốn  đánh  muội   mấy trăm roi rồi....[:D][:D][:D]
Nhưng sợ cả diễn đàn cười,
Huynh lớn... đành phải buông roi...út à...[:D][:D][:D]
Ai đời cả họ một nhà
Út Thu bé nhất mà la Huynh hoài[:D][:D][:D]
Là nhi nữ nghịch giống trai...
Hàn Huynh chắc cũng bai bai (BYE BYE)...xin hàng...
Thương Giang



0

TRỞ LẠI VƯỜN XƯA

Thăm vườn xưa dệt thơ ca
Nào lan, nào cúc... hương hoa ngạt ngào
Chim muông dáo dác bay ào
Ngoảnh trông nhìn ngắm vẫy chào hót vang
Giữ vườn thay chủ Thương Giang
Nàng ơi có biết dặm đàng tìm em?
Bình thơ xướng họa bên thềm
Mấy bầu rượu nhạt làm mềm môi anh
Vầng trăng chếch choáng tàn canh
Gót son chủ nhỏ loanh quanh phương nào?
-LL-

 
Chủ vườn đi nhặt ánh sao
Kết thành vương miện gửi trao...làm quà
Bận  xâu  giọt nước mắt ngà
Của ai rớt lại hôm qua ngoài vườn...
Ban ngày chủ vắng nhà luôn,
Múi giờ lại lệch...cũng buồn lắm thay.
Nhiều khi dạo diễn đàn này
Thi hữu ngủ cả...ai hay hoạ cùng...
Gặp nhau tay bắt mặt mừng...
Người quen chớ có ngại ngùng người ơi!
Thương Giang thì mãi vậy thôi
Trước sau một dạ yêu đời và thơ...

Thương Giang

 
 
 
Để lòng ai mãi ngu ngơ
Trông trời trông đất mộng mơ mây ngàn...
Buồn thay lẻ bóng dặm đàng
Nhớ thương chẳng thể... mơ màng tan nhanh.
Sầu theo nhịp trống sang canh
Khúc tơ rối nhịp vương cành lắt lay
Mộng vàng biết gửi cho ai
Se mành chỉ thắm dệt dài thảm nhung.
Đời này ta chẳng nhịp chung
Ngậm vành kiếp khác ung dung vẹn thề?
-LL-
 
  

0
TRỞ LẠI VƯỜN XƯA

Thăm vườn xưa dệt thơ ca
Nào lan, nào cúc... hương hoa ngạt ngào
Chim muông dáo dác bay ào
Ngoảnh trông nhìn ngắm vẫy chào hót vang
Giữ vườn thay chủ Thương Giang
Nàng ơi có biết dặm đàng tìm em?
Bình thơ xướng họa bên thềm
Mấy bầu rượu nhạt làm mềm môi anh
Vầng trăng chếch choáng tàn canh
Gót son chủ nhỏ loanh quanh phương nào?
-LL-

Mãi vậy...

Chủ vườn đi nhặt ánh sao
Kết thành vương miện gửi trao...làm quà
Bận xâu giọt nước mắt ngà
Của ai rớt lại hôm qua ngoài vườn...
Ban ngày chủ vắng nhà luôn,
Múi giờ lại lệch...cũng buồn lắm thay.
Nhiều khi dạo diễn đàn này
Thi hữu ngủ cả...ai hay hoạ cùng...
Gặp nhau tay bắt mặt mừng...
Người quen chớ có ngại ngùng người ơi!
Thương Giang thì mãi vậy thôi
Trước sau một dạ yêu đời và thơ...

Thương Giang

Ngu ngơ...

Để lòng ai mãi ngu ngơ
Trông trời trông đất mộng mơ mây ngàn...
Buồn thay lẻ bóng dặm đàng
Nhớ thương chẳng thể... mơ màng tan nhanh.
Sầu theo nhịp trống sang canh
Khúc tơ rối nhịp vương cành lắt lay
Mộng vàng biết gửi cho ai
Se mành chỉ thắm dệt dài thảm nhung.
Đời này ta chẳng nhịp chung
Ngậm vành kiếp khác ung dung vẹn thề?
-LL-

Đừng vương...

Trăm năm giữ mãi nét quê
Ngàn năm vẫn nhớ đường về chốn xưa...
Phải đâu sớm nắng chiều mưa
Tham vàng bỏ ngãi thiếu thừa trước sau...
Một lời hứa vẫn khắc sâu..
Một lời ước hẹn như câu thề nguyền...
Anh hào ghé bến thuyền quyên
Chớ trách Nguyệt Lão se duyên chẳng thành...
Thôi về nơi ấy trời xanh
Mỗi sớm thức giấc  trong lành ban mai...
Đừng vướng buồn nhớ nhung  ai
Để lòng day dứt thương hoài làm chi...
Thương Giang



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-30 13:28:55Thu Giang>

 

 
 
HOA SEN
 
Hoa Sen! Sao mọc giữa đầm?
Ai người yêu thíc ước thầm hái hoa?
Vì đâu! Sen chẳng kêu ca?
Vẫn hươngvẫn sắcmượt mà thủy chung?
Trọn đời vẹn đạo tín trung...
Vươn cao chẳng ngạiung dung hòa mình!
Phải chăngtrời đã định hình?
Hay là đày đọa...rõ tình thế nhân!!!
Thu Giang

 
0
TRỞ LẠI VƯỜN XƯA

Thăm vườn xưa dệt thơ ca
Nào lan, nào cúc... hương hoa ngạt ngào
Chim muông dáo dác bay ào
Ngoảnh trông nhìn ngắm vẫy chào hót vang
Giữ vườn thay chủ Thương Giang
Nàng ơi có biết dặm đàng tìm em?
Bình thơ xướng họa bên thềm
Mấy bầu rượu nhạt làm mềm môi anh
Vầng trăng chếch choáng tàn canh
Gót son chủ nhỏ loanh quanh phương nào?
-LL-

Mãi vậy...

Chủ vườn đi nhặt ánh sao
Kết thành vương miện gửi trao...làm quà
Bận xâu giọt nước mắt ngà
Của ai rớt lại hôm qua ngoài vườn...
Ban ngày chủ vắng nhà luôn,
Múi giờ lại lệch...cũng buồn lắm thay.
Nhiều khi dạo diễn đàn này
Thi hữu ngủ cả...ai hay hoạ cùng...
Gặp nhau tay bắt mặt mừng...
Người quen chớ có ngại ngùng người ơi!
Thương Giang thì mãi vậy thôi
Trước sau một dạ yêu đời và thơ...

Thương Giang

Ngu ngơ...

Để lòng ai mãi ngu ngơ
Trông trời trông đất mộng mơ mây ngàn...
Buồn thay lẻ bóng dặm đàng
Nhớ thương chẳng thể... mơ màng tan nhanh.
Sầu theo nhịp trống sang canh
Khúc tơ rối nhịp vương cành lắt lay
Mộng vàng biết gửi cho ai
Se mành chỉ thắm dệt dài thảm nhung.
Đời này ta chẳng nhịp chung
Ngậm vành kiếp khác ung dung vẹn thề?
-LL-

Đừng vương...

Trăm năm giữ mãi nét quê
Ngàn năm vẫn nhớ đường về chốn xưa...
Phải đâu sớm nắng chiều mưa
Tham vàng bỏ ngãi thiếu thừa trước sau...
Một lời hứa vẫn khắc sâu..
Một lời ước hẹn như câu thề nguyền...
Anh hào ghé bến thuyền quyên
Chớ trách Nguyệt Lão se duyên chẳng thành...
Thôi về nơi ấy trời xanh
Mỗi sớm thức giấc trong lành ban mai...
Đừng vướng buồn nhớ nhung ai
Để lòng day dứt thương hoài làm chi...
Thương Giang

0
NÓI DỐI...

Chưa tới Ngày Nói Dối , (ngày cá Tháng tư)
Ai đã sớm đùa rồi
Vô tình hay cố ý
Câu đùa làm khổ tôi...

Người biết chăng miệng đời
Biến điều không thành có
Chuyện ganh ghét thị phi
Đeo bám tôi khổ sở....

Mà đường đời trắc trở
Tôi thận trọng đi qua
Gom niềm vui dành dụm
Giờ đây chợt vỡ òa...

Phật Trời thì ở xa,
Kêu cầu người có thấu?
Xin được làm bông hoa
Nơi đồng nội ẩn náu...

Hoa không rực sắc mầu,
Tím dịu dàng dung dị,
Nở ở miền quê xa,
Giữa cỏ cây thi vị...

Để tránh xa đố kỵ,
Bon chen với ganh đua.
Và đừng ai nhắc tới ,
Dù chỉ câu nói đùa...

Thương Giang

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-02 10:36:39SĨ ĐOAN>


Xuân đã về...

Em ngày xưa  đã  nói
Rằng : khi anh cô đơn
Hay những lúc giận hờn
Em chân thành  chia  sẻ...

Những khi anh vui vẻ
Em sẽ chẳng đến đâu
Chẳng mong anh buồn sầu
Nhưng đời sao tránh  khỏi...?

Dẫu anh buồn chẳng nói
Em vẫn đến bên anh
Mang dòng nước trong lành
Chăm vườn thơ ngày nắng...

Để vườn không trống vắng
Để tâm trạng anh vui...
Vườn thơ  đầy nụ cười
Khi bạn thơ trở lại...

Em con sông mềm mại
Lại theo dòng trôi đi
Cuốn sạch nỗi sầu bi
Trong anh chẳng còn nữa...

Nhớ người...hãy ra cửa
Thầm nhắc tên người ta...
Em tin  chắc dù xa...
Người anh mong...trở lại...

Nụ cười  anh nở  mãi
Khi mùa Xuân lại về...
-TG-

 
 
Tình em mãi sum sê
Cho hương lòng lay láng
Những khi trời bừng sáng
Anh chạy đến bên em.
 
Tiếc thay trời nhá nhem
Đêm đen trùm bít kín
Có miệng mà câm nín...
Để sầu mãi đẳng đeo.
 
Nhớ chi anh- cánh bèo
Cuốn trôi bỡi nước lũ
Tâm tư giờ héo rũ
Chưa thể hòa nắng ấm.
 
Tình em luôn tươi thắm
Tưới mát tâm hồn anh
Bóng tối hết loanh quanh
Sẽ về bên em nhé!
-SD-

Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
0



LẼ NÀO...

Lẽ nào từ biệt người ơi!

Câu thơ buồn thế ..Mong người...đừng đi!
Đời người sóng gió...nhiều khi...
Vững tâm  đừng nản...chuyện gì cũng qua...
Ngày mai trên bước đường xa
Kỷ niệm Thư quán...món quà khó quên!
-TG-
 
Anh nào muốn thế đâu Thương!
Chỉ là nghịch cảnh- lòng vương vấn lòng!
Buồn thay con nước thay dòng
Để cho chao đảo thuyền rồng thả neo.
-SD-
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
0
KHÔNG MUỐN THẾ...

Anh nào muốn thế đâu Thương!

Chỉ là nghịch cảnh- lòng vương vấn lòng!
Buồn thay con nước thay dòng
Để cho chao đảo thuyền rồng thả neo.
-SD-

 Nước thay dòng...mà vững chèo
Sóng to gió lớn vượt  đèo vẫn qua...
Tiếc rằng trong cõi người ta...
Cái TÔI lớn quá...thành ra tan tành...
Thương Giang


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-05 10:14:06THƯƠNG GIANG>
Buồn vì sợ...

Hôm nay buồn quá muội yêu ơi!
Lang thang trong diễn đàn dạo chơi
Tỷ thấy biết bao điều lạ lẫm...
Nếu không đến đó...sao hiểu người...

Tỷ nhủ lòng mình...thận trọng ngay
Phòng khi gặp những chuyện không hay...
Thư riêng , thơ đối...làm nhân chứng...
Là đòn trả đũa...đáng sợ thay....
Thương Giang



Biết làm sao???

Đời là vậy đó...nên khổ đau...
Thật thà ,ngay thẳng...khó ngóc đầu.
Thiên hạ xưa nay ưa  lời ngọt...
Còn người khẳng khái...bịt miệng mau..

Mình là giọt nước nhỏ nhoi thôi
Nhạt nhòa tan biến  giữa biển khơi
M ột tiếng nói mình sao đủ vọng?
Nhân gian đông đúc...đành im thôi...

Thương Giang

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-05 04:04:41nghinhnguyen>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Buồn vì sợ...

Hôm nay buồn quá muội yêu ơi!
Lang thang trong diễn đàn dạo chơi
Tỷ thấy biết bao điều lạ lẫm...
Nếu không đến đó...sao hiểu người...

Tỷ nhủ lòng mình...thận trọng ngay
Phòng khi gặp những chuyện không hay...
Thư riêng , thơ đối...làm nhân chứng...
Là đòn trả đũa...đáng sợ thay....
Thương Giang

Hay mà sợ...

Bài "QUAN"-TruiLui viết  không xa
Hay!Hay quá thật mượt mà...
Tiên tri!Tiên tri người cõi trển
Chí lý!Chí lý đấy chị à.

Còn nằm chễm chệ ai xóa đâu!
Thế mà hiếp đáp đánh phủ đâu(!)
Buồn thay !Buồn thay...số Lạc Loài...
Hỡi Trời có thấu...rải mưa ngâu!!!

Thu Giang

Biết làm sao???

Đời là vậy đó...nên khổ đau...
Thật thà ,ngay thẳng...khó ngóc đầu.
Thiên hạ xưa nay ưa  lời ngọt...
Còn người khẳng khái...bịt miệng mau..

Mình là giọt nước nhỏ nhoi thôi
Nhạt nhòa tan biến  giữa biển khơi
M ột tiếng nói mình sao đủ vọng?
Nhân gian đông đúc...đành im thôi...

Thương Giang

Lời Nói

"Lời nói không mất tiền mua"
Đừng dùng lời nói mà lừa dối nhau
Đó là cả một nỗi đau
Đó là điếm nhục về sau muôn đời
Tiền nhân ta đã dạy rồi :
"Trên đầu đã có ông trời
Dưới chân có đất
Giữa vời thần tiên"(*)
Đừng dùng lời nói quàn xiên
Vo tròn bóp méo bẽ nghiêng sự đời
Tín trung xây đắp tình người
Vì niềm tin đã lạc rơi nơi nào ?...

                       NN

(*) Câu hò khoan xứ Quảng



Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
0
Nghinh Nguyên và quí thi hữu thân mến!
Cám ơn mọi người đến thăm và họa thơ cùng TG nhưng mấy hôm nay TG không có tâm trạng vui nên khó họa thơ cùng quí thi hữu được.Rất mong mọi người thông cảm và lượng thứ cho TG.Hẹn bữa khác nhất định TG sẽ tri ân ,họa thơ cám ơn mọi người.Thân ái.TG

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-07 08:53:00Kẻ Ngông>

VU VƠ...

" Vườn thơ" lấp lánh trăng sao

Gợi lên nhung nhớ biết bao ấm nồng
Người xa mà vẫn nhớ mong
Vườn thơ  một thủa  vun trồng cùng em...
Mỗi đêm trăng bước ra thềm
Nhớ câu thơ họa ngọt mềm...thiết tha...
Cố quên càng nhớ diết da
Bàn chân quen lối   đến nhà người xưa...
...Lang thang đi dưới chiều mưa...
Nỗi buồn như lưới ai vừa bủa giăng...
Mưa nên chẳng thấy chị Hằng
Buồn nên chẳng thấy sông Trăng hiền hòa...
Một dòng sông chảy rất xa...
Để cho thương nhớ vỡ òa trong ai...
-TG-


Vu Vơ Buồn

Ta và người kiếp trần ai
Vẫn đi đi mãi miệt mài tháng năm
Kiếp sầu đau kiếp quái quăm
Bon chen đời vẫn thì thầm nỗi đau
Vu vơ thơ ghép trăng sao
Vu vơ quên nhớ đi vào đi ra
Buồn rơi dưới mái hiên nhà
Buồn nằm lạnh ngắt mưa nhòa nhạt trôi
Vu vơ tìm lại luân hồi
Trầm luân trắng áo lên ngôi tình buồn !
Cùng người vơ vét mùa thương
Nghe thương khao khát nên buồn chưa nguôi !

Lam Hồng Minh
 
BUỒN VU VƠ
 
Dòng đời xuôi ngược ngược xuôi
Yêu ân mến nghĩa buồn vui...nổi chìm
Nhớ thắc thỏm mãi kiếm tìm
Buồn vu vơ sải cánh chim mịt mờ
Thương yêu hờn dỗi vô bờ
Nén sâu tâm khảm đợi chờ hoàng hôn
Đâu đây hương nhớ đọng tồn...
Vườn thơ đầy ắp trăng lồng bóng nhau
Bên bờ suối ngọt đổi trao...
Đọng vương ánh mắt-Dối nhau ích gì?
Thuyền nan chao đảo thương bi
Chỡ bao sóng cả chẳng tì vết nhơ!
 



KN chân thành biết ơn bạn trong suồt thời gian qua, mến chúc bạn vui tươi và hạnh phúc.
Chào.
Kẻ Ngông
----------------
Đời muôn nẻo - tình muôn nơi
Lòng chơi vơi- đâu bến đỗ???
0
Cám ơn KN đã đến thăm vườn và tặng thơ cho em.Hẹn anh bữa khác em sẽ tri ân đáp lễ nhé.Mong anh thông cảm vì mấy bữa nay hồn thơ trong em bay sạch mất rồi.Buồn thế cơ chứ nhưng biết làm sao được...Chỉ sợ nàng thơ trong em bỏ trốn luôn thì chẳng biết sẽ ra sao nữa...Thôi em đành nuôi hy vọng và chờ đợi vậy[:)][:)][:)].Cám ơn anh .TG
0
 
 
 

 
NGẨN NGƠ

Tìm ai chẳng biết tìm ai
Trời quang mây tạnh gió lay- hững hờ!
Tìm ai tìm đến bao giờ?
Tim ai thổn thức đợi chờ ai đây!
Rảo quanh mấy lượt nắng đầy
Trăng nghiêng mấy nẻo vẫn ngây trơ nhìn.
Tìm đâu sương đọng lung linh
Tiếng chim lảnh lót bình minh gợi lòng...!
Ta về nhớ mối tơ hồng...
-SD-

NHỚ NGƯỜI

Ta về nhớ mối tơ hồng...
Nhưng quên nỗi nhớ con sông xưa rồi..
Trời xanh buông nắng lả lơi.
Thả hương,thả sắc gọi mời dừng chân.
Ngắm trời... nhớ nước bần thần
Tiếc rằng không thể phân thân đôi đường
Sông trong mặt nước như gương
Ta muốn trao nhớ gửi thương cho người...
Ngước lên...xanh ngắt bầu trời...
Giật mình...thôi giữ lại lời yêu  thương.
Khổ đau nỗi nhớ đêm trường...
Trời mây ,song nước  tơ vương cõi  lòng...
Trăng nghiêng soi bóng  dòng sông,
Nhớ ai chất chứa...nói  không thành lời...
Câu thơ nghẹn đắng  làn môi..
Nhớ thương ,day dứt...mong người hiểu ta...?
Thương Giang
 
NHỚ MÃI
 
Lời nàng ta hiểu sâu xa
Dòng sông xanh biếc hay là trời thanh
Đều như lực đẩy lướt nhanh...
Đều như trống nhịp thâu canh liên hồi... 
Đều như là những chiếc nôi
Cho ta hướng tới bến bờ yêu thương
Bao lời tồn đọng vấn vương
Giãi bày chẳng đặng ta dường ngu ngơ
Ngày ngày nhìn, ngắm vườn thơ
Đêm về thổn thức đợi chờ... ban mai
Trăng rằm đã khuất bóng rày
Còn đâu gặt hái... ngày ngày ước mong...
Sông Thương sóng biếc xanh trong
Mây ngàn soi bóng ru lòng say mê
Tần ngần đếm ánh sao thưa
Trời thanh, nước mát- chốn vừa thiên thai...!
Ta về ta nhớ cả hai...
-SD-

Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
0
 
 

 
 
SAO-EM -NỠ -XA-ANH-ĐƯỢC???


Sao anh còn nhung nhớ,
Sao anh còn nặng lòng?
Sao anh còn ngóng trông ,
Sao anh còn chờ đợi???

Em -nỗi buồn diệu vợi,
Em -chiếc bóng vô hình...
Em -để anh một mình,
Em- để anh thương hận....

Nỡ để anh lận đận
Nỡ để anh long đong
Nỡ để anh buồn lòng
Nỡ để anh đau khổ..

Xa ai  mà chẳng nhớ
Xa ai mà chẳng sầu
Xa hẳn ai chẳng đau
Xa ai mà chẳng thế..

Anh - nhẹ nhàng tinh tế
Anh-độ lượng  vô cùng
Anh -son sắt thuỷ chung
Anh- dịu dàng nhân hậu...

Được  làm người yêu dấu
Được làm bạn tri ân
Được anh luôn ân cần
Được anh...được tất cả!!![:)][:)][:)]
-TG-
 
 
 
SAO ANH CÓ THỂ XA EM
 
 
Sao! Nhân chứng tình yêu
Sao! Nuông chìu tuổi trẻ
Sao! Lặng lẻ sáng soi
Sao! Chẳng thôi nhân chứng.
 
Anh! Hào hứng tình em
Anh! Rất thèm hôn nụ
Anh! Nhiệm vụ yêu chìu
Anh! Bao điều trao gửi...
 
Có lần ngửi men nồng!
Có một dòng tuôn chảy...
Có , mãi mãi tình say!
Có tháng ngày tha thiết!
 
Thể... ráo riết săn lùng
Thể... anh hùng sa trận...
Thể... lận đận gian nan...
Thể... giọt tràn đáy bể.
 
Xa cách kể rát đau
Xa má đào dạ xót
Xa tim thót gan bào
Xa lệ trào khoé mắt
 
Em hãy bắt duyên tơ
Em hãy mơ hạnh phúc...!
Em bỏ phút nao lòng
Em- anh...mong mái ấm.
-LL- 


0
 Anh hãy về bên em...

Anh có còn quan tâm
Anh có còn nhung nhớ
Anh có còn nhắc nhở
Anh có còn yêu thương?
                   
Hãy nhặt kỷ niệm vương
Hãy gom lại tất cả
Hãy nhặt những viên đá   

Hãy khắc tên chúng mình...
                
Về 
nối lại mảnh  tình                    
Về  vá mảnh  tim vỡ
Về  trao nhau hơi thở
Về  nói lời yêu em..
                      
Bên  nhau thức trọn đêm                  
Bên  nhau trong  hạnh phúc
Bên  nhau nghe rạo rực
Bên  nhau chẳng lo âu...
             
Em chẳng giận hờn lâu
Em chẳng xa anh nữa,
Em sẽ mở rộng cửa
Em sẽ luôn chờ anh....
          -TG-
0
 
 

 
Anh hãy về bên em...

Anh có còn quan tâm
Anh có còn nhung nhớ
Anh có còn nhắc nhở
Anh có còn yêu thương?
                  
Hãy nhặt kỷ niệm vương
Hãy gom lại tất cả
Hãy nhặt những viên đá   

Hãy khắc tên chúng mình...
               
Về 
nối lại mảnh  tình                    
Về  vá mảnh  tim vỡ
Về  trao nhau hơi thở
Về  nói lời yêu em..
                     
Bên  nhau thức trọn đêm                  
Bên  nhau trong  hạnh phúc
Bên  nhau nghe rạo rực
Bên  nhau chẳng lo âu...
            
Em chẳng giận hờn lâu
Em chẳng xa anh nữa,
Em sẽ mở rộng cửa
Em sẽ luôn chờ anh....
         -TG-

 
 
Tình anh mãi trao em 
 
Tình trỗi sóng thâu canh
Tình đêm thanh dâng tặng
Tình nhã nhặn trao nhau
Tình thanh cao muôn thuở!
 
Anh vẫn ở bên em
Anh khát thèm nụ hôn
Anh thờ tôn duyên lứa
Anh luôn hứa vẹn tình
 
Mãi chúng mình gần hơn
Mãi cành mơn hoa thắm
Mãi sưởi ấm tâm hồn
Mãi đọng tồn trong tim!
 
Trao êm đềm ước vọng
Trao mơ mộng không phai
Trao hồn ai hòa quyện
Trao mẫu chuyện duyên nồng!
 
Em bằng lòng yêu anh?
Em trăng thanh cùng dạo?
Em luôn tạo cân bằng
Em vẫn hằng yêu anh?
-LL-


0
«« « 5 6 7 8 9 » »»