Diễn Đàn » Sân Khấu - Điện Ảnh

Bàn đôi điều về phim Hollywood

4 trả lời, 744 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-04-23 04:55:07thaymo35>
Nói đến ảnh hưởng của văn hóa đại chúng Mỹ đối với tòan bộ phần còn lại của thế giới không thể không nhắc đến ảnh hưởng của Hollywood. Không có ngóc ngách nào trên trái đất này mà phim Hollywood chưa từng đặt chân đến và chinh phục. Ngay cả tại một vài quốc gia Hồi Giáo (như Syria) thanh thiếu niên miệng thì hò hét chống Mỹ nhưng trên đầu đội nón kiểu các cầu thủ bóng chuyền Mỹ, áo mặc là áo thun có chữ Mỹ, quần là quần jean, và chân thì nhún nhảy theo điệu nhạc rock của Mỹ. Tất cả đều xuất phát từ hình ảnh nước Mỹ qua màn ảnh bạc Hollywood. Vậy thật ra phim Hollywood có mãnh lực gì mà sức thu hút lớn như vậy?

Phim Hollywood từ trước đến nay (đặc biệt là trong một hai thập niên gần đây) chủ yếu là nhằm mục đích thương mại hóa, kiếm được lợi nhuận càng nhiều càng tốt. Yếu tố nghệ thuật thường bị xem nhẹ, yếu tố câu khách, thu hút khách đến rạp xem phim là yếu tố chủ đạo. Mặc dù có một số phim Hollywood được chuyển thể từ các tác phẩm văn học cổ điển, đa số các phim này thất bại nặng nề về mặt nghệ thuật và vì vậy không được mấy ai đi xem. Có thể kể ra một vài phim như "Chữ A Màu đỏ" (Scarlet Letter) của nhà văn nổi tiếng Nathaniel Hawthorne, Đỉnh Gió Hú (Wuthering Heights) của Emily Brontë, “Jane Eyre” của Charlotte Brontë. Gần đây nhất là tác phẩm "Một người Mỹ trầm lặng" (A Quiet American) của Graham Green. Mặc dù bộ phim sau cùng nhận được một số ý kiến ca ngợi và được đề cử ra tranh giải Oscar cho nam diễn viên chính nhưng những ai đã đọc qua tác phẩm của nhà văn Graham Green sẽ cảm giác thất vọng nặng nề vì Hollywood đã "bán rẻ" tác phẩm của ông không chút thương tiếc. Nếu bạn đã quen thuộc với phim Hollywood, bạn sẽ chẳng cảm thấy ngạc nhiên trước những thất bại ê chề của những bộ phim này.

Đối với phim chuyển thể từ văn học nghiêm túc, để có thể thu hút khán giả cách duy nhất là bộ phim phải thể hiện hết được cái hay, “cái thần”, của tác phẩm, thông thường là thông qua cách phát triển nhân vật, bố cục tác phẩm, và các chi tiết tinh tế về ngôn ngữ và hành vi của nhân vật, v.v. Đối với phim "Người Mỹ trầm lặng" đó chính là bề sâu nội tâm của nhân vật, là thế giới nội tâm nhân vật Thomas Fowler. Khi coi phim, tôi không hề thấy được, dù chỉ là chút ít, bóng dáng của chiều sâu nội tâm của Fowler. Trong truyện có những đoạn đối thọai giữa Fowler và Alden Pyle thể hiện sự tương phản giữa hai lối tư duy của hai cường quốc phương Tây: một bên đại diện cho đế quốc Anh già cỗi đang suy tàn và một bên đại diện cho một đế chế quân sự đang dần trướng mạnh ra khắp thế giới, một bên là đại diện cho thái độ bi quan, yếm thế và hoài nghi (xuất phát từ những bài học thất bại cay đắng trong lịch sử), và bên kia là sự lạc quan, tin tưởng, tự tin một cách quá ngây thơ vào một ý thức hệ trừu tượng trong sách vở. Khi coi phim, cảm giác của tôi là cảm giác hụt hẫng, mất mát, và thất vọng vì Hollywood đã giết chết đứa con tinh thần của nhà văn Graham Green. Là một tác phẩm văn học đáng đọc nhưng xem xong phim có mấy ai cảm thấy hứng thú hay xúc động muốn đi tìm tác phẩm nguyên bản để mở rộng hiểu biết hay tìm tòi sâu hơn về nội dung của tác phẩm? Tôi cho rằng là không có ai.

Dùng một ví dụ trên chẳng qua để nêu lên một điểm cơ bản sau: phim Hollywood hiếm khi thể hiện được bề sâu của “chân-thiện-mỹ”, thay vào đó nó dùng bề rộng (sự hoành tráng của không gian, cảnh vật, hay kỹ xão điện ảnh), sự hào nhoáng bề ngoài (của diễn viên, xe cộ, nhà cửa …) để che dấu và bù đắp cho sự hời hợt và nông cạn. Khai thác tối đa khiếu thẩm mỹ bình dân và đơn giản của đại đa số nhân loại phim Hollywood phô bày trên màn ảnh rộng cảnh các diễn viên đẹp, sexy, quyến rũ, ăn mặc hở hang, cảnh xe hơi đuổi nhau hấp dẫn đến nghẹt thở trên đường phố, cảnh đôi lứa lãng mãn tình tứ hôn nhau v.v. Khán giả không cần phải nghĩ ngợi nhiều, không cần phải động não tìm hiểu ý nghĩa sâu xa của phim, chỉ cần ngồi yên, dựa mình vào ghế nhâm nhi bắp rang, đậu phụng rang và uống coca-cola chờ cho đến khi hết phim.

Nói vậy không có nghĩa là tất cả mọi phim Hollywood đều không đáng xem, vì thỉng thoảng vẫn Hollywood vẫn cho ra một vài bộ phim có chất lượng nghệ thuật khá, nhưng những bộ phim này quá hiếm hoi. Nếu bạn nhìn vào danh sách 100 bộ phim hay nhất qua mọi thời đại chẳng hạn, bạn sẽ thấy đa số là các phim sản xuất cách đây cả mấy thập niên, và chiếm hạng cao lại là một số phim không lời của Charlie Chaplin. Không có đối thọai hài hước, không có ngôn ngữ khoa trương, không có cảnh lâu đài, núi non hùng vĩ, hay những trận đánh hoành tráng gồm cả trăm ngàn người như trong phim Lord of the Ring, nhưng phim của Chaplin đi thẳng vào lòng người xem, khuấy động tâm tư của khán giả. Có một yếu tố nhân bản gì đó vượt không gian và thời gian trong phim của Chaplin khiến cho chúng trở nên bất hủ. Điều này nói lên tầm quan trọng bề sâu của bộ phim, về chân-thiện-mỹ. Nó không phụ thuộc vào kỹ xảo điện ảnh, vào ngân sách hàng trăm triệu đôla cho một bộ phim, và không cần đến các diễn viên-người mẫu-ca sĩ quyến rũ chân dài, ngực nở.

Chính vì sự rẻ tiền của phim Hollywood, người ta phân biệt phim của Mỹ thành hai loại: phim Hollywood và phim độc lập (independent movie) hay còn gọi là phim nghệ thuật (art house movie). Đây là những bộ phim do các hãng phim nhỏ sản xuất, thường với chi phí thấp, nhằm phục vụ một nhóm nhỏ người xem và không được quảng cáo rầm rộ hay trình chiếu trên khắp các cụm rạp chiếu bóng trên nước Mỹ. Chúng thường được chiếu ở các rạp hát nhỏ hơn và không nằm trong trung tâm thành phố. Vẫn có người bỏ tiền đi xem những bộ phim loại này, và thỉng thoảng một hay hai bộ phim lại gây được tiếng vang lớn tại các liên hoan phim quốc tế và thu hút được một lượng khá đông khán giả Mỹ đi xem. Gần đây nhất là bộ phim “Lost in Translation,” ai trong số chúng ta biết đến phim này? Đã coi phim này? Hay bỏ công đi tìm phim này về xem?

Một điều đáng buồn là cái bóng ảnh hưởng của Hollywwod quá lớn bao trùm khắp toàn cầu khiến ta nghi ngờ liệu có một nền điện ảnh quốc gia nào thoát ra khỏi quỹ đạo ảnh hưởng của Hollywood hay không. Toàn cầu hóa về kinh tế đang dẫn đến MacDonald-hóa về văn hóa. Sản phẩm phim ảnh của các quốc gia trên thế giới ngày càng trở nên giống "mì ăn liền" (hay chính xác hơn là "hamburger ăn liền" của Mỹ), nhạt nhẽo và vô vị, nhưng nhiều chất béo và nhiều thịt, giá cả lại phải chăng. Kết quả là công chúng "đói khát" nhanh chóng trở nên ghiền thứ thức ăn có khả năng thoả mãn cơn đói nhanh nhưng "thiếu lành mạnh" này.

Cứ lấy nền điện ảnh Hồng Kông và gần đây hơn là Hàn Quốc làm ví dụ là rõ. Lấy phim giải trí của Hollywood làm chuẩn mực để học tập và bắt chước, phim sản xuất hàng loạt của Hàn Quốc trong vài năm gần đây có chủ đề và phong cách không khác gì phim Hollywood, từ những phim về đề tài học trò phổ thông yêu đương thầy cô giáo cho đến chuyện tình trắc trở, có kết cuộc buồn thảm cho đến những phim võ thuật, kiếm hiệp đặt trong bối cảnh lịch sử thời xa xưa v.v. Khi coi những phim này tôi không tránh khỏi có cảm giác đang xem phim Hollywood nhưng được diễn xuất bởi dàn diễn viên châu Á đặt trong một bối cảnh châu Á. Ngay cả nền điện ảnh Ấn Độ, vốn có nền tảng văn hóa khá vững và phong cách thể hiện nội dung riêng biệt (múa và hát) cũng không tránh khỏi ảnh hưởng của Hollywood.

Dù sao chúng ta cũng chưa hoàn toàn mất hết hy vọng, vì vẫn còn những nhà làm phim chân chính theo đuổi mục tiêu "chân-thiện-mỹ" trên con đường nghệ thuật thứ 7. Khi nào bạn đã quá ngán phim Hollywood, vì đã buớc vào tuổi trung niên, vì khiếu thẩm mỹ đã thay đổi, hay vì bất cứ lý do nào đó, hãy nhớ vẫn còn có một số nhỏ các bộ phim nghiêm túc và nghệ thuật đang nằm đâu đó chờ bạn.
Đăng nhập để trả lời
0

Một bài viết rất hay, có nhiều ý tưởng rất trùng với suy nghĩ của tôi. Nhưng cũng nên phân biệt giữa "independent movies" với "arthouse movie". Loại phim độc lập thường do các nhà sản xuất không gắn với các studio lớn quay để không bị bó buộc bởi cái vòng kim cô của các ông chủ hãng. Đây thường là những bộ phim chi phí không cao nhưng rất hay có các ý tưởng đột phá. Ngược lại, không biết tôi có hiểu nhầm hay không, nhưng "arthouse movie" là các phim thường rất không "art" chút nào cả, phổ biến nhất là các phim softcore, thảng hoặc lồng thêm chút kinh dị ma quái vào để thu hút khán giả.

Có một điều rất hài hước là hình như luật kiểm duyệt phim ở Mỹ càng nới ra thì những bộ phim có chất lượng thực sự của Hollywood lại giảm dần. Xu thế khai thác triệt để sex, bạo lực, huyền bí ma quái... để câu khách, thường hay bị gọi là phim "exploitation", phát triển rầm rộ khá mạnh ở châu Âu những năm 60 - 70, nhất là ở Italy. Thời đó kiểm duyệt Mỹ cấm rất nhiều phim loại này vì "ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục". Thế nhưng hài hước thay dần dà do cụt vốn về đề tài, chính Hollywood lại trở thành vô địch thế giới về sx phim "exploitation" chi phí cao. Kết quả ít ai ngờ là điện ảnh châu Âu bị đo ván trong cuộc cạnh tranh "mì ăn liền" này, đành phải kéo cờ trắng nhường sân cho Hollywood, tìm hướng đi khác, thành ra từ những năm 70-80 trở lại đây điện ảnh châu Âu thường cho ra đời những bộ phim có giá trị nghệ thuật cao hơn Hollywood.

Về Hollywood, có cảm tưởng càng ngày phim của họ càng giống những chiếc xe hơi lắp ráp dây chuyền. Hiện tại, có lẽ ngôi sao sáng nhất ở Hollywood là công nghệ CGI.
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Nói chung khi đem tiểu thuyết hay kịch bản văn học làm phim thì kết quả thường tiêu cực. Tiếng Anh có câu: "Never judge a book by its cover," về sau có nguời sửa lại thành: "Never judge a book by its movie." Phát biểu như vậy cũng khá tinh tế.

Do đó, các nhà văn rất ái ngại khi người ta ngỏ ý muốn làm phim dựa trên tác phẩm của họ. Có nhà văn như Milan Kundera tìm cách viết tiểu thuyết sao cho người ta không chuyển thể vào phim được (như cuốn "Immortality" hay "Slowness," vv...). Có nhà văn dứt khoát không bán bản quyền cho giới làm phim, như Gabriel Garcia Marquez. Ở trường lớp, giáo viên cũng hay nhắc nhở học sinh sinh viên tuyệt đối không được đi xem phim để thay thế cho việc đọc sách truyện sẽ bình giảng trong lớp. Xem phim để thưởng thức văn học thì khác gì đọc mấy bài phê bình hội hoạ để thưởng thức tranh?

Hơn nữa, người thích xem phim không nhất thiết là người thích văn chương, hoặc ngược lại. Người ta hay nói "A picture says a thousand words" (Tấm ảnh nói cả ngàn lời). Riêng tôi, đọc cả ngàn lời chắc chắn thú vị hơn nhìn 1 tấm ảnh.
Thư trung hữu mỹ nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn bạn seahawk1 về những nhận xét và thông tin đóng góp của bạn. Đúng là có một số phim lọai art house của châu Âu dùng chủ đề (và hình ảnh) tình dục để khai phá những đề tài mới hoặc cách truyền tải ý tưởng mới đến khán giả. Tuy nhiên chúng hoàn toàn không phải là dạng softcore vì nội dung của chúng thật sự nghiêm chỉnh và có ý nghĩa.

Định nghĩa về art house movie mà tôi tìm thấy trên trang web dạy tiếng Anh của BBC là như sau:

art house movies: classic and new films which appeal to limited audiences.
(The term ‘Art House’ is of American origin used to describe cinemas showing classic films and new films which have limited audiences. Art house movies or films are therefore films which get shown in such cinemas.) (http://www.bbc.co.uk/worldservice/learningenglish/news/words/general/010521.shtml)
Đăng nhập để trả lời
0

Cũng cần nhận xét một cách trung thực là về phương tiện thể hiện điện ảnh luôn thiệt thòi hơn văn học. Nói một cách hài hước thì tối đa điện ảnh cũng chỉ thể hiện được không gian ba chiều, còn văn học còn thể hiện được cả chiều thứ tư của không gian, chiều sâu nội tâm của nhân vật. Không phải ngẫu nhiên mà để chuyển lên phim các tác phẩm văn học phải được "viết lại" thành kịch bản, mà người viết kịch bản không phải lúc nào (mà tiếc thay chuyện này lại khá thường xuyên) cũng có được tầm cỡ của nhà văn. Cũng cần phải khách quan nói rằng "cơm áo gạo tiền" bó chân các nhà làm phim không ít. Không như một nhà văn, không xuất bản được sách lúc này thì để bản thảo đó mưu sinh bằng cách khác, điện ảnh là thứ nghệ thuật tốn kém, mỗi tác phẩm ra lò bắt buộc phải "bán" được. Ấy là chưa kể đến việc thể hiện bằng hình ảnh đã khiến điện ảnh luôn chịu kiểm duyệt nặng nề, và kết quả là kịch bản điện ảnh phải lược bỏ những yếu tố "nhạy cảm" để lọt lưới kiểm duyệt. Và tất nhiên với kịch bản xào xáo lại, bộ phim và tác phẩm văn học đôi khi chỉ còn giống nhau ở cái tên. Cuối cùng, điện ảnh không còn lấy một milimet vuông nào cho trí tưởng tượng. Trong khi đó, khi bạn đọc một cuốn sách, trong đầu bạn lúc đó cũng ngay lập tức tự động quay một cuốn phim bằng trí tưởng tượng theo cách cảm nhận của bạn, và nếu cuốn phim được hãng nọ phát hành khác quá xa cuốn phim tưởng tượng đang nằm sẵn trong trí nhớ của bạn, không nghi ngờ gì bạn sẽ thất vọng vô cùng.
Đó là cảm giác của tôi khi xem hai bộ phim dựng theo tiểu thuyết "Chiến tranh và hòa bình". Một phen thất vọng nữa khi xem bộ phim truyền hình dựa theo "Kiêu hãnh và định kiến". Gần đây nhất, tôi ngán ngẩm đến mức không biết nói thành lời thế nào khi "Illiade" mà tôi đọc mê mẩn hồi nhỏ xíu bị biến thành mớ hổ lốn "Troy". Có lẽ tốt nhất là khi đã thích cuốn sách nào, đừng bao giờ đi xem bộ phim chuyển thể từ nó cả.[:D]

Nhân đây tôi cũng muốn nói thêm về các cuốn sách best-seller của các tác giả Mỹ đương đại như Tom Clancy, John Grisham hay Michael Crichton. Tác phẩm của họ cuốn hút thực sự, cuốn hút từ đầu đến cuối. Có điều khi đọc xong bạn không bao giờ muốn đọc lại lần nữa. Vì đây là những kịch bản phim viết sẵn chỉ đợi ngày được Hollywood chuyển thể, văn phong rất hấp dẫn nhưng nội dung rất nông, không còn gì đọng lại trong bạn khi đọc xong nữa. Đây chỉ là cảm nhận rất chủ quan của tôi, nhưng tôi vẫn thích văn học cổ điển hơn, có lẽ là tại tôi không sành điệu.[:D]
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0