Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỠ LÀNG

279 trả lời, 32.784 lượt xem — Trang 10 / 10
WA không có khiếu làm thơ, nhưng chắc có thể góp ý được chăng?

Trong khổ đầu

Có những buổi chiều không hò hẹn
dòng sông lơ lửng đón trăng về
hoa áo em buồn hơn má thắm
rót thầm anh những ngón đê mê...

nên thay đổi từ lơ lửng thành lờ lững vì lơ lửng không chỉ ra trạng thái dòng nước mà nó chỉ ra trạng thái trên không thì đúng hơn.

Có những buổi chiều không hò hẹn
dòng sông lờ lững đón trăng về
hoa áo em buồn hơn má thắm
rót thầm anh những ngón đê mê...

khổ thứ 2 WA lần đầu tiên thấy nói đến màu quan tái

ý tình như ngả màu quan tái


và câu trong khổ 3 WA không hiểu chỉnh thế nào vì cảm thấy ngang ngang thế nào ấy.

Nặng hạt mưa rừng say mắt em
long lanh chùng xuống những lần quên


Nếu không đúng ý tác giả thì xin rút lại những lời nhận xét trên

hi hi nếu không đúng thì có lẽ bởi vì mỗi người có 1 ý riêng mà. Bạn PTM bỏ dòng này đi nhé, nếu cỏ trích đoạn :))
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-24 11:02:07Trương Củng>

BẾN VẮNG

Có những buổi chiều không hò hẹn
dòng sông lơ lửng đón trăng về
hoa áo em buồn hơn má thắm
rót thầm anh những ngón đê mê...

Xao xác heo mây tím cõi lòng
chiều về mưa rũ bụi ngàn thông
ý tình như ngả màu quan tái
bài thơ ai viết nghẹn giữa dòng...

Nặng hạt mưa rừng say mắt em
long lanh chùng xuống những lần quên
những lần ai chẳng về nơi hẹn
cho nhớ nhung xao động áo mềm...

Em đã xa rồi quên lối xưa
mây giăng chiều tím chuyến đò mơ
đò ơi, đưa tiễn em vào mộng
bến vắng...còn ai để hẹn hò !


Bài thơ bắt đầu bằng một chiều chờ đợi, đợi mà không hò hẹn, nên chiều chờ đợi mơ màng với những đê mê nhẹ nhàng. Có lẽ lời thơ gợi ta nhớ đến một chiều ở Xứ Huế, nơi ấy chiều không xuống, chiều dâng... lên. Chữ lơ lửng rất là đắt trong cảnh và tình mơ mơ nhẹ nhẹ của chờ, của đợi... Đợi trăng lên.
Cảnh chiều chờ đợi bên ngoài là cảnh của mơ của mộng. Nhưng rồi người thơ quay về với lòng mình, và trong lòng không còn là một chiều mộng mơ, mà là thực tại của một cuộc tình chia phôi. Hai chữ xao xác dẫn vào những ngỡ ngàng của chia ly. Cái màu tím của cõi lòng có phải chăng là màu tím của một chiều quan tái, chiều ly biệt. Lời chia tay "ai viết nghẹn giữa dòng", hay lời người đọc đang nghẹn ở trong tim?
Cái thực tại phũ phàng lúc đầu người thơ chỉ cảm giác ray rức nhẹ nhẹ như mưa bụi, nhưng càng về lâu sau càng thấm vào như những giọt mưa “nặng hạt”, mưa làm “chùng xuống những lần quên”.

Dù ai kia vẫn cứ quên, người thơ vẫn cứ đợi, để cho nhớ nhung xao động.
Ai kia hẳn đã quên, mà người thơ vẫn cứ mơ... dầu biết chỉ toàn là mộng cả.
Vạn kim bảo kiếm tàng thu thuỷ
Mãn mã xuân sầu áp cẩm yên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-25 05:50:11phan thanh minh>
Xin kính chào Trương tiền bối,
Thật là đắc tội, đã gợi lại nỗi đau...của một thuở biệt Kinh Kỳ...
chắc tiền bối nhớ Huế lắm...
Thôi thì...đã lỡ đắc tội rồi thì xin đắc tội luôn vậy, kính tặng tiền bối
bài thơ...BUỒN này đọc để cho VUI...

MỘT THOÁNG HUẾ

Khép bàn tay lạnh gom mưa Huế
áo gói căng mây nõn...nụ chiều
vườn trăng lanh lánh mùi nguyệt quế
nghe rộn ràng chồi mở cánh yêu...

Tôn Nữ dịu dàng đêm cỏ lá
xuân thơm man mác đóa hương đào
em ngồi gội tóc trăng Vĩ Dạ
níu tình lưu khách đến nôn nao

Vai nghiêng che nắng chiều bến Ngự
ướt môi loang loáng giọt nàng Hương
ưu tư hỏi lá miền xa xứ
sông cuốn trôi bao kiếp đoạn trường...?

Mi lả đắm hồn chuông Thiên Mụ
sen hồ chìm nổi đóa sương trinh
tiếc đò muộn bến sông thưa lạnh
biết gởi về đâu mối duyên tình..?

Đăng nhập để trả lời
0
Thơ của tiền bối Phan Thanh Minh buồn thật, tôi chưa từng được sống ở đất kinh kỳ nhưng cũng có được chút cảm nhận man mác nơi bến sông hương, cửa chùa thiên mụ...Có lẽ trước bài thơ này, cái buồn của lữ khách sẽ còn buồn hơn. Xin gửi một vài dòng về miền quê khác

TÌM EM CHIỀU HÔM XƯA

Thác đổ hương quê nồng ấm lạ
Khói bếp bắc thang đến tận trời
Sương chiều hòa quyện vào thư thái
Thương hồn thôn nữ tỏa thiên thanh

Gió núi thoảng đưa hương cỏ úa
Suối về kéo những bước chân trâu
Nhà ai nơi chân trời thấp thoáng
Khói bếp có còn hun mắt sâu

Nhớ thủa trước đuổi bướm hái hoa
Chân vấn vương từng mỏm đá triền đồi
Theo tiêng lục lạc quên mình cô lẻ
Rộn rã tiếng cười trong mắt nai

Mới đây cách đã năm mùa mới
Theo gót chiến chinh vạn dặm dài
Đất nước thanh bình anh trở lại
Triền dốc ngày xưa, em nơi đâu.
Đăng nhập để trả lời
0
Chinh chiến năm mùa...coi chừng người ấy sẽ sang ngang mà chẳng cần báo trước, hụt hẫng thì luyến tiếc đã đành nhưng tội nghiệp. Còn những gã thơ thì chẳng chinh chiến xa gần gì mà cũng vỡ òa...đau khổ, như bị ai đày. Kén chọn cho lắm rồi có ngày lại rước vạ, than ôi...

PHẬN

Ngang chiều vuốt tóc em say
câu thơ lãng tử khuyết hai lần dò
một quê bay lả cánh cò
một con sông cách ngăn đò cách ngăn..!

Chạm vào nỗi nhớ băn khoăn
lối xa tím gót loăn thoăn ngậm ngùi
vàng trăng lơi lả bên đồi
bát cơm du mục khóc cười nàng thơ...

Vỡ òa mắt biếc môi xưa
tôi rơi vào khuất em vừa đánh rơi
cầm xuân nén giọt bùi ngùi
tiếc hương nếp tẻ ngậm cười...cao lương !

Đăng nhập để trả lời
0
Chào Phan Thành Minh
Thơ của "bác" đọc rất hay, có vẻ chuyên gnhiệp lắm? Tui nghe tên một nhà thơ mang tên PTM , không bíêt có trùng với "bác" không nhỉ???
Tâm An
---------------------------------
Sau lưng đất trắng rẻo đồng
Đoạn đường ngắn ngủi đi không tới mình
( Bến Giang Đình - thơ Ngân Vịnh)
Đăng nhập để trả lời
0

Mình cũng thắc mắc như bạn. Có nhà thơ tên PTM cộng tác với báo AT nhà ở BTX Đà Lạt.
Phải chú không chú Minh?để biết hôm nào cháu ghé chơi hiii[:D]
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-07-30 22:51:29phan thanh minh>
Chào Phan Thành Minh
Thơ của "bác" đọc rất hay, có vẻ chuyên gnhiệp lắm? Tui nghe tên một nhà thơ mang tên PTM , không bíêt có trùng với "bác" không nhỉ???

PTM thì có nhiều...làm sao biết hết...
Cũng có khi người trùng tên người...
Cảm ơn hai bạn đồng nghiệp...thơ, mình chỉ viết...thơ thẩn cho vui, như một người làm vườn cần cù, thích viết thế thôi...viết để mong được có người đọc và san sẻ ấy mà...
Chúc vui nhé...

VƯỜN XƯA

Tiếng chim rớt lặng vườn xưa
mẹ không về nữa cơn mưa tím chiều
khoai gù chơ chỏng ấm niêu
bơ vơ ký ức dập dìu nhớ mong...

Bát cơm côi cút hương đồng
bỗng dưng thành kẻ lạc sông lỡ ngòi
đêm nằm đắng giọt mồ côi
uống sao cho hết...mẹ ơi, nỗi buồn..!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-05 01:03:36phan thanh minh>
Nhường thầy
 
Sắn khoai dắt chữ đến trường
Mười cân gạo hẩm..Ướt hương muối mè
Làng nghèo. Thầy cũng chân quê
Bảng đen phấn trắng khó bề sinh nhai
.
Thương thầy đang độ đương trai
Mò cua..vẫn cái quần dài lê thê
Điếng hồn..vớ bẫm ngạnh trê
Nhức cho phải biết..thương quê tới già
.
Đất cằn lúa cũng xót xa
Trò không qua nổi lớp ba vì nghèo
Thương trò nước mắt trong veo
Trách trò ? Hay trách những điều đắng cay
.
Đạo đời viên phấn cầm tay
Cuộc mưu sinh vẫn hằng ngày an sinh
Con zéro đúng lý tình
Còn hơn điểm tám..được sinh bằng tiền
.
Bạc vàng có thể mua tiên
Bằng ma cấp giả cũng phiền luỵ thôi
Đất không nhiều chữ thầy ơi
Phân cần giống tốt sáng ngời tương lai
.
Đồng sâu gàu đạp gàu dai
Chữ sung chữ túc trong ngoài bờ tre
Lời thầy con chăm chú nghe
Nhà cao phố rộng ngựa xe..nhường thầy
Đăng nhập để trả lời
0
Trầu cay vôi nồng
.
Chị chờ nẫu ruột cơi trầu
Dưa hiu hẩm nụ
Bí bầu héo hanh
Chờ từ khi tóc còn xanh
Chờ qua thương nhớ để thành muối sương
.
Người đi hun hút sa trường
Cánh chim hồ hải định phương trời nào
Mịt mờ đêm thấp ngày cao
Con tim khép nép lối vào trăm năm
.
Eo thon quấn dải sông rằm
Chồi thơm ngực đất
Hạt nằm bãi hoang
Đước xanh nên mảnh hồn làng
Vịn cong sợi khói rơm vàng nhớ mong
.
Giọt tình chạm đáy mắt trong
Trầu xanh chẳng thắm vôi hồng xửa xưa
Cỏ gà úa nắng vườn trưa
Buồng cau phết phẩy để thừa chị tôi
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 6 7 8 9 10 » »»