<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-01 20:46:27Sharing>
Đó là lần đầu tiên sau chuỗi ngàn ngày,
tôi rũ bỏ mọi tư tình vương vấn.
Lại một lần rung động lòng riêng,
với ước vọng và niềm tin xưa cũ,
nhạc chan hoà tiếng cỏ hát hoa ca,
náng chiếu lung linh ánh sáng, chói loà,
vương miện tình yêu trên đầu ngượng gạo
Gác bỏ riêng sợi tơ cũ tình xưa
Nàng tên Lan, không có gì đặc biệt cho lắm ngoài cái họ Đào.
Không sắc nước hương trời,
Cũng chẳng phải trầm sa lạc nhạn
Không cân đối ấy là đôi thu nhãn
Độ lệch trung bình tối thiểu nửa mi li
Sống mũi không cao da vàng đông á
Chẳng phải như mun, ắt chẳng vàng hoe tóc
Quày quả ngang vai buộc túm đuôi gà
Đẹp lắm chứ tôi không khen sao được
Điều gì làm tôi bị thu hút vì những thứ chẳng phải là tuyệt kia ?
Có lẽ đến giờ tôi vẫn chưa thực sự hiểu và biết, Ngoài cái tên Đào thị Lan và một số điện thoại phiêu linh thì tôi chưa thực sự gọi là biết điều gì về nàng.
Nàng là thu ngân của một công ty quảng cáo trẻ của hà thành, triển vọng theo nàng nhận định về tương lai công việc thì không mấy khả quan mà nàng cũng chẳng thích sống ở cái đất vừa ồn ào náo nhiệt lại đầy những bon chen vụ lợi riêng tư này. Cái thú vị ở nàng là sự khó hiểu do nàng nói, tính vừa như con nít lại nửa giống như bà già khốt_ta_bít.
Quê ở Bỉm Sơn - Thanh hoá, con gái một gia đình không phải là khá giả cũng không phải khó khăn, tuổi thơ của nàng đầy ắp những vui vẻ bên những người bạn thiếu thời, bờ ao, đình làng con sông và triền đê thả diều bắt chuồn chuồn ăn khoai nướng, với những đùa nghịch trẻ con, trộm táo bứt lê chạy đến chật cả mắt cá chân vì té.
Nàng lớn lên với mộng ước lung linh nghề báo,
Vốn sẵn thông minh lại chăm chỉ chuyên cần,
12 lớp không ngừng để bước vào đại học,
Mơ ước sau này lập nghiệp dựng công danh.
***
Thời sinh viên, bao mơ ước, ước mơ
Những vất vả lo toan cuộc sống
Không làm mất đi thú đọc sách hàng ngày
Sau mỗi bữa cơm canh, ngốn ngấu đến tận khuya
Tôi tình cờ gặp nàng qua một lần online, trong một cái chatroom đầy lời thô tục, nhận ra viên ngọc thuần khiết trong hàng mớ đá tảng, đá vụn và bùn lầy tôi như nhẩy cẫng lên vì vui sướng. Chỉ nói chuyện bâng quơ chứ chẳng có gì đặc biệt, đến cả khi chào tạm biệt còn chưa biết tên nàng là gi, nàng ở đâu và làm việc gì...
Add nick nhé bạn ơi hãy nhận lời
Cho tôi được thên người đầu tâm ý
Rất sẵn lòng, Accept đã hồi âm
Em rất vui anh có thấy thế không
Từ đó cứ khoảng một tuần tôi lại nhận được một message offline của nàng, cũng chẳng có gì nhiều ngoài thủ tục viếng thăm khách online.
Rồi một hôm đang trong giờ làm việc
Lòng buồn tênh, nhẹ lướt phím enter
Hi, em đó sao hôm nay thấy lạ lùng
Bởi đều bận, hôm nay trùng hợp thế
Đúng như cổ tích, gặp gỡ lần đầu đã cảm tương nhân. Cái sự cảm ấy không biết sẽ còn kéo dài được bao lâu, tôi những mong không phải là cơn gió thoảng qua mà như dòng nước mát chảy trong huyết quản, kéo tấm chân tình bay bổng xuống thế nhân. Vậy là tôi lại thích một người, vậy là tôi bắt đầu sống lại chất sống bao tháng ngày chìm đắm trong đáy lòng.
Con đường mang tên địa danh lịch sử ghi dấu ấn của sự hồi sinh, Điện Biên Phủ - quán trà dimalh lặng lẽ nằm trong góc phố im lìm nhìn ra dòng người hối hả, ngược xuôi vì trăm công ngàn việc, tiếng saxo vang nhạc điệu réo rắt hoà vào tâm tưởng với tư thức Trịnh Công Sơn. Cách nàng trách móc khi tôi bắn mẩu thuốc là còn cháy dở xuống mái ngói tầng trệt của căn nhà đối diện, việc chuyển mình nép dưới giọt sương đêm, tránh ánh mắt tò mò chiêm ngưỡng đôi tình nhân bàn cạnh...
Rời tách trà đã nguội, đĩa hạt dưa còn lại phân nửa chúng tôi chuyển mình trên đường đón gió mát của đường Hoàng Diệu, nàng như mơ về chốn quê yên ả thanh bình, hít hương thơm của cánh đồng lúa đang thì con gái chớm hương đòng. Vừa đi, nàng cho tôi mơ ước về một căn nhà có ao, có vườn, có tường rào dâm bụt đỏ hoe đón ánh nắng ban mai ấm áp, nàng mơ có một tấm chồng không cao sang đài các, chẳng bác học thiên tài, một mơ ước bình dị với một con đường đầy lá vàng như những trái tim rơi trong chiều hoa cúc.
Hùng Vương con phố nối liền những con đường bụi bặm với quảng trường gió lộng tháng tám xưa, giờ đây gió còn mát lạnh hơn cả trước đây, mái tóc tung bay như cười đùa, hương thơm phảng phất toả lan trong gió nhẹ, những ô cỏ non xanh trước nơi bác nghỉ, vòi nước nào dẫn sức sống ngàn năm. Đôi chân nhún nhảy đùa từng viên gạch lát, giày nhẹ sánh ngang vạn dặm hài. Người trước kẻ sau giẫm bước chân, đan tay nhè nhẹ thoảng hương buồn.
Đó là lúc tôi không kìm cảm xúc
Lén đan tay chỉ sợ ánh mắt nhìn
Như cũng biết đường đột vội vàng
Nàng dè dặt - em không muốn vội
Anh không vội, cũng không muốn chậm
Buông tay em - em không muốn anh buồn
Lúc trở về tôi như mặc cảm về sự đường đột của mình, không biết nói gì đành im lặng, lựa lời xin lỗi lúc bên em.
Lần đầu gặp, anh vội vàng quá nhỉ
Cũng chỉ vì cảm xúc vội trào dâng
Vẫn biết thế, nhưng chưa vội biện minh
Em hỏi lại, anh thích em nhanh thế
Tôi ngụy biện, biết đâu em cũng thích
Em cười buồn, em sẽ đợi xem sao
Hy vọng mong manh, vẫn là hy vọng
Ngủ ngon đi, đừng vương bận lòng nghe
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
