Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

Góc lề ở Mỹ

17 trả lời, 2.069 lượt xem — Trang 1 / 1
Hi KDG & R

Bạn thấy những chuyện kể nầy là chuyện ruồi bu và đáng ghét thì mong Quý Bạn đem vào mục Thông Cáo cho mọi người biết cái tội không đáng thương. Đa tạ.

Chuyện kể rằng:

Hồi nay hồi đó có gia đình đi cầu khẩn Trời Đất, Ơn Trên....cho được đi Mỹ. Hay bao nhiêu ngày thầm van vái được đi Mỹ.

Thế rồi một ngày tốt trời, vửa mờ mờ sáng đã thấy nhà ấy đén sáng và có kẻ ra vào hơi tấp nập. Đấy là họ đãi lén bà con một bửa tiệc với thị heo phá lấu với bánh mì. Ôi sang quá là sang.

Tám giờ sáng, không cón dấu diếm gì nữa có tới một chiếc xe đò hay xe ca đậu ngoài lề đường. Ôi tiếng khóc tiếng cười và tiếng rồ máy xe làm nô nức chòm xóm. Tư mầy đi mạnh giỏi, tư mầy ráng giử sức khoẻ.

Hẹn đấy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-08 07:48:55HongYen>
Hẹn và tiếp,

Mang có tới một can nước trà, bánh mì kẹp thịt, xịt nước tương có ngỏ có ớt gói trong giấy tập học; cột dây thung cần thận. Tính ra một thúng.

Người lớn thì khóc thút thít, trẻ con thì vui quá là vui, vì được xuống tới sân bay Tân Sơn Nhất để tiển gia đình Dì Tư, Cô Tư đi Mỹ.

Hôm nay dì Tư mặc áo dài màu cam lợt có vẻ bông hoa đẹp quá xá. À mà còn uốn tóc cao nữa chớ. Có thoa son, má hồng trông trẻ đẹp ra. Đi đến xứ văn minh thì mình phải sửa soạn cho bằng người ta. Nếu như dỉ Tư có tiền, thì đã xâm mí mắt, xâm lông mày, và xâm luôn môi son. Có lẻ dì đã thầm mơ ước qua Mỹ có tiền rồi sẽ xâm cho bò ghét những ai cho dì già trước tuổi. Mà sao dì già, có lẻ vì trăm muôn ngàn thứ chì vì một cái ăn. Cái ăn cho con dại, cho chồng ở tù, cho mình hay nguyên do nào khác.

Riêng Dượng Tư nó thì mang cái bị đan bằng lác cho nó hợp túi tiền. Hay có biết đâu tại duợng nó mang túi bị bằng bàng, bằng lác cho mấy người văn minh ca tụng đây là sản phẩm thủ công mỹ nghệ. Y như rằng những bức tranh mang tiếng sơn mài mà do những bé vẻ quệt quạc... và nặng như cái miếng ván...

Đứa con gái lớn ở lại Việt Nam, Gái Chị, vì nó nói đâu có bà con gì bên xứ người, nhất là không biết tiếng nói và chưa có nghề gì chuyên môn.

Con gái kế là Gái Lý, vui lắm, tương lai là kỹ sư, là bác sĩ tốt nghiệp ở Mỹ; chớ không như ở Việt Nam sau khi học hai năm ở bệnh viện Chợ Rẩy mà ra làm hộ lý hay y lao công vì lý lịch ông cha quá xấu, chớ không phải sao chiếu mạng xấu.

Hai thằng em, Cu Anh và Cu Em cũng vui đáo để vì mong sẽ mua được chiếc xe máy còn gọi là xe đạp để đi học, chớ không chạy bộ như bây giờ.

Hẹn đấy, Quý Bạn tiếp tay nói về gia đình nầy với. Cám ơn.

Chúc vui trong chuyện kể gia đình hàng xóm.
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi cũng chia tay,

Khoảng 50 người ém cứng trong chiếc xe hơi hay xe ca với bốn băng ghế dài theo chiều dọc của xe hơi. Chỉ băng trước gần tài xế được một ghế ngồi, nhường Bà Cô vì Bà Cô hay bị say xe nhu xay sóng biển.

Đường dài hai chục cây số mà phải đi mất 1 giờ rưởi. Xe vô tới cổng Tân Sơn Nhất (TSN), rối thì thù tục thì cũng tới nơi chờ ở phóng khách.

Không biết bao nhiêu chuyến bay mà sao nhóm nào nhóm nấy chật nức sân chờ. Nào chụp hình, nào quây phim. Rất tiếc gia đình Cô Tư nó có vận động người quay phim thiếu mà người ta không chịu. Chì mưỡn được bác phó nhòm.

Ôi cảnh lạ đủ thứ, mà không phải chỉ gia đình Cô Tư nó mà nhiều nhóm gia dình như vậy. Cũng may khi đến TSN, gia đình anh Cả, gia đình anh Hai đã chờ ở đó. Nói thêm anh Cả là người Việt Nam anh hùng tập kết ra Bắc, và anh hùng yêu nước hơn nữa là cưới con một liệt sĩ. Còn anh hai thì lính Cộng Hòa. Đúng là Nam Bắc sum vầy.

Tại sân bay có cái lạ, soa những người nam, nữ da trắng mũi cao, họ xuống xe vầy vẩy tài xế xong đầy cái va li, có bánh xe kỳ nha, đi cái rột. Ôi ÂU Mỹ nó không có tình cảm, nên đâu có đưa đón như trong phim, ôm hôn nhau nhỉ. Cũng thấy hơi lo, nếu ra xứ người không tình nguòi thế nầy thì chết mất.

Chúc vui với Đông Tây hòa hợp.
Đăng nhập để trả lời
0
Sân bay Tân Sơn Nhất,

Màn chụp hình lưu niệm, màn ăn ăn uống uống. Ăn là bánh mì tay cầm có gói gói bắng tập học trò đàng hoàng. Uống là uống bằng cái lly nhựa màu có quay. Đem tới bốn cái ly, nên bạn nầy uống rồi thì chuyền bạn khác đâu pahi3 chờ đợi, khát nước. Nước trà nấu bằng trà ướp lài thơm lắm nha, còn bỏ vào một nắm lá dứa thơm, một củ gừng nướng trui đập dậm.

Vậy mà trớ trêu thay bị cho hạn chế uống và ăn. Tại sao, tại gì đi tiêu tiểu phải trả tiền. Ai đứng ra chịu tiền đây. Dì Tư nó thì đã sắp đi rồi đa7u có mang theo tiền Việt Nam nữa chứ. Thật ra Dỉ Tư dấu lại giờ chót dúi vào tay Gái Hai gọi là trưởng nữ của Dì.

Vài tay tỏ ra biết nhiều và có tiếp xúc với mấy nước tân tiến ( qua sách báo hay truyền hình, chuyện không rõ). Dì chỉ cho vài người trong đó có cá con Dì. Đây nầy bản chỉ dẫn máy bay lên xuống phi trường. A đây rồi chuyến bay đúng là của Dì sắp đi. Tại sao trong giấy để là 11:00am mà bây giờ nói lá 12:00pm. Di rất tự hào dù gì mình cũng là giáo viên, giáo viên tiểu học mà. Dưới tay gì có cả thẩy gần 60 hay 70 trò trong một niên học. Ôi Dỉ như vua không ngai trong lớp. Dì hét ra lửa trong lớp với 60 - 70 thần dân....

Rồi thì cũng được vào phòng cách ly. Nghĩa là sau cửa kính, giữa người đi và người ở. Ông cảnh sát, chắc phải gọi là ông chớ không là thằng bạn dân. Cảnh sát hỏi có đại diện không. Bấy giờ Dượng Tư nó mới vọt lên trả lời. Dạ có, có biên nhận đây. Của hảng nào. Dạ hảng "Con Cò Bay" (!!!). Rõ ràng là tụi làm tiền trắng trợn. Nó nói nó làm đơn dùm. Ta đây rành sáu câu về chữ Việt, còn làm đơn dùm lối xóm cả chục năm, vậy mà bây giờ phải nhờ tụi nó làm đơn dùm và dẫn dắt lên sân bay dùm. Nó hẹn gặp tại cửa TSN. Từ sáng đến giờ có thấy tên nào đâu. Tiền nộp tụi nó bằng một nămhay hai năm lương của giáo viên, mà đó là nguồn tài thu nhập chánh cho toàn gia đình. Tại sao vậy.

Ậy, đừng có nóng, tại gia đình Dì Dượng nó nóng đi Mỹ nên tự động, dến năn nỉ hảng hay đại diện dó thôi mà. Phải vui với ca dao: "Con chim se sẻ".

Chúc vui với chim se sẻ
Đăng nhập để trả lời
0
...Rồi thì cũng được vào phòng cách ly.....Cảnh sát hỏi có đại diện không....


Đại diện là dich vụ ấy.

Mà mà sao còn ở sân bay Tân Sơn Nhất (TSN)hoài vậy. Chuyện đường xa hằng nghìn dặm mà hối làm gì!!! Còn phút nào nấn ná tại VN là vui phút ấy mà.

Vậy ra đang ở phòng cách ly của TSN. Cách có cái cửa kính, và tường kính. Vậy mà níu kéo ì xèo phía ngoài. Có người ôm cha khóc vật vả vì có chồng, không thể theo cha đi Mỹ theo diện HO. HO là gì co người nói là diện "Humanitarian Operation". Bạn à tiêngAnh operation hiểu theo ngành y là mổ xẻ, theo lính tráng là hành quân, và theo bạn là là...thích hợp.

À có dịp cũng nên biết qua về HO trước khi cánh cửa cách ly còn thấy mà không còn nghe...

Chúc vui tại ngưỡng cửa cách ly.
Đăng nhập để trả lời
0
...nên biết qua về HO trước khi cánh cửa cách ly....


Ông Robert Funsett (RF) và Humanitarian Operation (HO)

Ít năm sau Saigon Fall, Hoa Kỳ USA) thỏa luận với Việt Nam (VN) để đưa những cựu quân nhân và nhân viên của Việt Nam Cộng Hòa và gia đình sang Mỹ định cư.

Ông Phụ Tá Ngoại Trưởng Mỹ Robert Funset (RF) từng là phát ngôn cho Bộ Ngọai Giao Mỹ trong cuộc chiến VN.

RF được giao nhiệm vụ đàm phàn với Hà Nội để thả tù chánh trị (cái gọi là học cải tạo), để họ cùng gia đình, cũng như những người thuộc diện con lai, và những người thân nhân của những người sinh sống tại Mỹ được rời VN theo Chương Trình Ra Đi Có Trật Tự. Có người gọi là ODP, còn vượt biên gọi là Ô-Đi-Ghe ( vượt bằng ghe) theo tiếu lâm thời nầy.

RF làm cho Văn Phòng Đặc trách Tỵ Nạn của Bộ Ngoại Giao; kế hoạch cứu tù chính trị được đặt trong khuôn khổ của Chương Trình Ra Đi Có Trật Tự và dưới sự hỗ trợ của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc. Có bạn gọi HCR.

Chú vui với HO, ODP, và Ô-Đi-Ghe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-14 04:27:26HongYen>
Chúc vui với HO, ODP, và Ô-Đi-Ghe


Khoan khoan vui, để nghe Mông-xừ Robert Funsett nói tiếp. Còn đang ở sân bay TSN mà, vội gì. Còn nói tiếng Việt 100%.

Rồi tới chuyện Ô-đi-ghe à, nhớ câu nầy rắm tháng 9 bà già đi biển như chơi. Vậy mà có người nói rằm tháng 8. Í ngày rằm đi không được vì trăng sáng làm sao trốn. Vậy nghe RF nói coi bộ rõ.

Robert Funsett: khi tôi được cử về làm việc cho Văn Phòng Ðặc Trách Tỵ Nạn của Bộ Ngoại Giao, kế hoạch cứu tù chính trị được đặt trong khuôn khổ của Chương Trình Ra Ði Có Trật Tự và nằm dưới sự hỗ trợ của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc.

Chúng tôi bắt đầu tham khảo với đại diện của phía Việt Nam ở Geneva, và ngay trong buổi gặp gỡ đầu tiên với họ, tôi được thông báo là trong số những người Hoa Kỳ muốn đón sang Mỹ định cư, thành phần tù nhân chính trị là diện khó nhất. Năm 1982, tôi gặp ông Trợ Lý Bộ Trưởng Hà Văn Lâu và đưa đề nghị cho thân nhân của những người đang cư ngụ ở Mỹ và thành phần tù chính trị được nộp đơn định cư, tức là những cựu quân nhân quân đội Việt Nam Cộng Hòa bị tù cải tạo vì họ có liên hệ với Hoa Kỳ, và những nhà văn, nhà báo, các tu sĩ.

Chúng tôi tiếp tục thảo luận, tiếp tục áp lực Việt Nam qua những phiên họp cấp thấp nhưng kết quả chẳng được là bao. Một năm sau đó tôi gặp lại ông Hà Văn Lâu, tiếp tục yêu cầu và thúc đẩy để đạt kết quả.

Ðến mùa hè năm 1984, tôi đánh giá thấy những cuộc vận động ngoại giao như vậy không đem lại kết quả, nên tôi đề nghị ông Ngoại Trưởng George Schultz trình thẳng với Tổng Thống Reagan là khi thông báo cho Quốc Hội Liên Bang biết về con số người nước ngoài được nhập cảnh vào Mỹ hàng năm, ông Ngoại Trưởng sẽ thay mặt Tổng Thống đưa ra một chương trình mới là nhận 10,000 tù nhân chính trị từ Việt Nam và 5,000 người ở diện con lai.

Sau đó tôi đi Geneva đưa vấn đề này ra nói với đại diện của Việt Nam là ông Trợ Lý Bộ Trưởng Ngoại Giao Lê Mai nhưng cũng không nhận được đáp ứng tích cực, và con số tù nhân chính trị mà chúng tôi hứa nhận định cư cứ mỗi năm mỗi tăng.

Cuối cùng vào năm 1988, tôi đi Hà Nội gặp ông Trợ Lý Bộ Trưởng Trần Quang Cơ và chúng tôi đạt được thỏa thuận đầu tiên. Ðùng một cái chuyện Hà Nội chiếm đóng ở Kampuchea được đưa ra mổ xẻ, Hà Nội bèn loan báo đình chỉ tất cả mọi hợp tác với Hoa Kỳ như hợp tác POW/MIA, hợp tác thảo luận và thực hiện chương trình cho tù chính trị sang Mỹ định cư.

Lúc đó làn sóng người vượt biển tiếp tục xảy ra, những chiếc tầu tiếp tục đến các nước trong vùng, nhiều người chết trên biển cả, bao nhiêu người khác lọt vào tay hải tặc.

Chúng tôi vẫn tiếp tục thúc đẩy, nói với Hà Nội rằng họ không thể nào có quan hệ tốt với các nước láng giềng và với Hoa Kỳ nếu không đồng loạt giải quyết 3 vấn đề then chốt là Kampuchea, POW/MIA và cho tù nhân chính trị sang Mỹ định cư.

Cuối cùng, tại Hội Nghị Quốc Tế Lần Thứ Nhì Về Tỵ Nạn Ðông Dương được tổ chức ở Geneva hồi 1989, tôi gặp ông Bộ Trưởng Ngoại Giao Nguyễn Cơ Thạch là người cầm đầu phái đoàn Việt Nam để trình bầy chính sách của Hoa Kỳ, và phía Việt Nam đồng ý mời tôi trở lại Hà Nội vào tháng Bảy năm đó và hai bên đều hiểu là sẽ đi đến kết quả rõ rệt.


Robert Funsett: tôi không biết rõ chuyện gì xảy ra trong nội bộ của họ ở Hà Nội, nhưng có lẽ vấn đề tù nhân chính trị, tù cải tạo là một vấn đề gây rất nhiều tranh cãi, tôi tin rằng ngay trong nội bộ đảng Cộng Sản Việt Nam, nhất là trong quân đội của họ không muốn thấy chuyện thả tù và cho đi Mỹ định cư xảy ra.

Nhưng cũng có những người thực tế hơn, lượng định rằng nếu Việt Nam muốn cải tiến quan hệ với các nước Ðông Nam Á và với Hoa Kỳ, thì phải làm điều này, phải giải quyết những vấn đề có tính cách nhân đạo.

Nếu tính từ năm 1982 cho đến năm 1989, tôi thu thập được rất nhiều kinh nghiệm đàm phán với Hà Nội, vì ít nhất là tôi và họ nói chuyện với nhau 25 lần, phần lớn là ở Geneve, có 2 lần ở New York. Vì thế trên đường đi Hà Nội, tôi vừa hy vọng những cũng không lạc quan quá mức.

Tôi còn nhớ rõ là hôm 29 tháng Bảy, sau 2 ngày thảo luận rốt ráo vẫn chưa đi đến kết quả nào cụ thể cả. Cuối cùng tôi đề nghị với người cầm đầu đoàn đàm phán Việt Nam là ông Vũ Khoan là tôi với ông ta gặp riêng nhau, để thảo luận từng điểm một. Chúng tôi cùng nhau giải quyết từng điểm một và cuối cùng văn kiện ngoại giao đó thành hình, tôi và ông ta cùng ký tắt ở Hà Nội.


Dĩ nhiên tôi rất vui mừng, nhưng đồng thời cũng tiếc là phải mất quá nhiều thời gian mới giải quyết được chuyện này. Phải cho giải quyết được nhanh hơn thì có thể giảm bớt những ngày khổ đau cho những người tù chính trị ở Việt Nam. Ngày ký kết cũng là ngày mà tôi hãnh diện nhất trong 40 năm làm ngoại giao.

Ðến nay, đã có 300,000 người Việt, gồm cả những cựu tù nhân chính trị và gia đình đến Mỹ định cư qua chương trình H.O.


Trong những năm qua, tôi cảm động, nghẹn ngào vì cảm tình họ dành cho tôi. Tôi nói với mọi người là công này không phải chỉ mình tôi, mà còn liên quan đến rất nhiều người khác nữa, từ những người tham dự đàm phán cho tới những người thực hiện chương trình giúp định cư.


Nghĩ rằng phần nào chương trình này đã bù lại cho những mất mát xảy đến sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, khi Sài Gòn thất thủ, bao nhiêu người phải đi tù. Chúng tôi vẫn kiên trì, không bỏ rơi họ và cuối cùng đạt được thành công.

Chúc vui với cái gì đã xảy ra mà ta chưa biết.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-14 04:48:15HongYen>
Robert Funsett: khi tôi được cử về làm việc...


Hi Bob,

May I have your photo?
Yes. You may.


Ê, HY. Ai mà you gọi lả Bob vậy. Không ông bà gì hết trơn, hay Mr. or Mrs.

Á, bạn quên rồi à. Người ta mới sáng chế ra cái tiếng Ms. À mà Ms. có phải là Miss hay Misses gì đó không? Na ná như vậy.

Nìn bà con gái lúc nào cũng ưu tiên nên Mrs. thì ra nàng ta đã lập gia đình rồi sao. Lỡ ra nàng đang muốn ly dị hay bị ly dị rồi thì sao. Hơn nữa nàng chưa một lần lên xe bông mà sao gọi là Mrs. Vì lẻ đó hay vì lẻ gì khác, không tường; nhưng biết rằng nên gọi người nữ là Ms. chung chung có gai đình hay chưa.

MÀ cũng dô diên, nhiều tay ở Mỹ mang tiếng là nước tân tiến mà hể cứ thấy phụ nữ là gọi bằng thím. Vô duyên chưa từng thấy. Ụa đang ở TSN sao nói chuyện Mỹ vậy.

Tại vì đang chào Bob; mà Bob mà tên tắt của Robert. Bạn nhớ lại xem Chàng Bill là tên gọi cùa William ấy, mà Wiiliam là Clinton William. Học trò, sinh viên gọi thầy giáo là Bob, gon ơ nếu tên thấy là Robert. Gọi là Bill nếu tên thầy là William. Còn nhiều nữa, bạn xem trong tự điển Anh - Anh trang cuối có nói về tên tắt đấy. Như Tom hay Tôm, Cua, Sò, Hến là từ Thomas. Th được nói âm t, như Thailand bạn sẽ nghe Tailand. Có điều quan trọng vô cùng. Tịu bạn Mỹ nó nói tụi mầy ăn tiếng s hay bất cứ nguyên âm nào sau cùng. Thí dụ Smith, tiếng th phải rõ giọng như một âm mà cái lưỡi ỡ giữa hai hàm răng. Mời bạn xem kỵ hình ảnh trên TV.

Chúc vui với âm th. Hình như chỉ có tiếng Anh mới có. Bổn thân học một giọng đó chừng hai ba năm mà vẫn bị chê....


📎 RobertFunsett
Đăng nhập để trả lời
0
Còn nhiều nữa, bạn xem trong tự điển Anh - Anh trang cuối có nói về tên tắt đấy.


Đang ở phòng cách ly mà tự điển Anh Anh đâu mà xem á. Í muốn biết thì phải tìm chứ không diện lý lẻ được. Muốn biết hay không tùy ý. Đây là cách nói không phải ra lệnh hay phách lối, mà cách nhấn mạnh theo yêu cầu. Đừng có đem cách Học và Dạy ra đây hù. Xưa rồi.

Xem đây:

Thí dụ cuốn Webster's Dictionary. À mua mắc à, đi xin. Xin ở mấy nhà từ thiện, hòi thông tin nơi mấy nhà thờ Mỹ. Đã nói đang còn ở TSN. Vậy sao. Xin lỗi.

Đang tìm vài tên tắt....

Chúc vui với Thị Gái và Văn Đực
Đăng nhập để trả lời
0
Đang tìm vài tên tắt....


Tìm chưa ra mà thông thường Bob từ Robert, Bill -&gt; William, Tom -&gt;Thomas...gọi là TÔm không phải Tép.

À đang ở phòng cách ly nha. Cách ly nhà kính là chỉ những người đi maý bay mới vào. Hành lý được chia ra hai phần, phần gởi và phần xách tay. Theo tại Mỹ 140 lbs/person và 20 lbs xách tay. Thùng chiều dài và ngang có giới hạn vì sẽ qua maý rà có chiều cao và rộng cùng kích thước. Maý rà có thể hiểu như chụp X-Ray vì sẽ thấy những vất bên trong và kêu lên khi có kim loại. Từ điều nầy mấy tay áp dụng chất nổ bằng hoá chất hay plastic. Riêng xách tay, người rành điệu gian lận trọng lượng bằng cách một xách máng tay, một ba lô....Bây giờ thì bị khám cả đồ cắt móng tay kềm keó khi có caí goị là khủng bố...

Riêng gia đình Dì Tư nó lần đầu ra khỏi nước và được HCR baỏ trợ...Trước đây đi mua thùng theo thị trường đóng theo qui định là góc bầu để dể sắp xếp, nhưng cũng là niềm lo cho gia đinh không có tiền mua cơm gạo hằng ngaỳ...

Lệnh cho mỗi người mang 20 kí lô và 1.000 đô. Đô ra sao thì gia đình gần như chưa thấy, nghe nói thôi. Nhà cách trung tâm SG độ 20km mà sao cái gì nghe cũng nhà vườn tợn. Không dám nói nhà quê; vì nhà quê đã lao động cật lực để cho chúng ta thực, sản phẩm. Đúng ra thì thành mới biết ít chớ sao mở miệng là chê "nhà quê". Rồi thành laị hoỉ ta ở thành tại sao nói ta biết ít. Đây laị đi vào kỳ thị địa phương như Nam, Trung, Bắc...

Nhân đây cũng khen trong tiếng Anh có chữ FARM và FARMER thì không nghe ai dùng nó để chê nhau, hay ta chưa biết chăng. Còn một điều hay nữa là có nhac County Folk Music hay Folk Music. Ta thì Dân Ca....

Chúc vui với nhạc đồng quê hay điệu cha cha cha từ Bức Hoạ Đồng Quê của Văn Phụng.
Đăng nhập để trả lời
0
À đang ở phòng cách ly à. Vậy ra phòng cah1 ly có gì lạ trong sân bay. Ôi đủ thứ lạ sánh với phòng thường.

Được xem các cô chú soát vé cân hành lý và hoỉ dủ thứ trên đời. Nhưng caí gì là đặc biệt nhất; chớ noí chung chung thì khổ quá noí mãi.

Vậy ha, cách ly là cách ly tình cảm, tư tưởng, và tiền bạc khác nước...

Mong có ssự góp ý cuà Quý Bạn.

Kế nói đến chuyện mua vé lên hành lang trên lầu xem maý bay bay và nhất là xem người thân cuả mình lên maý bay đi một xứ naò đó mà mình có thể tin rằng ít có dịp thấy mặt lại.

Chúc vui với kẻ ở người đi.
Đăng nhập để trả lời
0
Xin lỗi, xin lỗi.

Taị bị mắc đi xem Hà Kiều Anh đóng vai Nguyệt Nga mà không xong nên có bê trễ taị phòng cách ly.

Vậy thôi mau mau noí chuyện bà con cô pa1c đứng chở ở lầu một lầu hai gì đó d6ẻ xem maý bay bay.

Tuy vậy có một điều muốn nói. Hồi naò tới giờ mình đi bộ thấy pà, có ai lo lắng gì đâu. Vậy mà lên maý bay phải lên xe bus rồi lên maý bay. Ước độ 100 mét chớ mấy. Sao mà kỳ lạ thế...

Rồi ngồi maý bay. Bây giờ thì có hơi hơi hết sợ chế độ đương quyền. Sợ là sợ đủ thứ trên đời, nhất là sợ ngòai mặt mà trong bụng thì tuỳ ai nấy biết.

Có tin rằng khi ngồi trên maý bay mà có ai khiếu naị dưới đất là phaỉ trờ laị đó.

Tin hù vậy mà cũng có nhiều người tin; trong đó có gia đình Dì Tư nó.

Coi vậy cũng tạm xong...đến Thaí Lan. Xuống phi trường Thái. Chu chao, hơn trúng số tự do độc lập. Con chim sổ chuồng; vì đây là nuớc khác. Nuớc theo chế độ khác.

Hẹn đấy....
Đăng nhập để trả lời
0
Phải nói về chuyện tại sân bay TSN.

Gia đình thân nhân Dì Tư Ý ngồi nằm la liệt trên hành lang, dể chờ xem maý bay bay.

Có người xé rào, chiu qua caí soị dây dăng ngang để dòm lén caí gì trong phòng bị cấm. Ối Trời, có vài ba ông Tây, chắc vậy, mặc quần áo trắng có dây vàng tua tuị như kiểu sĩ quan hải quân Sài Gòn. Cũng có bàn thì có vaì ba cô mặc aó dài, chắc đây là Việt Nam. vậy ra họ là phi công và tiếp viên hàng không đang ăn uống nghỉ ngơi. Cái phòng thì coi như to rộng sang cả mà sao chỉ có cái bàn ăn với khăn bàn trắng và khăn ăn, muỗng niả, không thấy đũa.

Chắc bữa ăn phaỉ linh đình lắm ai ngờ có mỗi người một tô canh rau xanh xanh. vaì món ăn sơ sài.

Cái mà thân nhân dì Tư thán phục nhất là mấy cô gái Việt Nam sao mà tiếng Tây tiếng u giỏi quá; nghe thấy noí chuyện vang rân với mấy ông đó, và thái độ ăn uống coi cụng tự nhiên há....Thật là thán phục.

À còn trên phi cơ thì sao. Thì nó xét vé để chỉ chỗ ngồi. Ngồi toàn ngồi ngoài băng đuôi không hà. Những người nầy mang cái tuí mang tên IOM để tiếp viên hướng dẫn, riêng những người khác thì họ tìm ghế ngồi tự nhiên như mình đi xem hát và vaò vị trí.

Các cô tiếp viên hình như lịch sự có thưà nhưng chưa nở nụ cười làm gia đình dì tư cũng khiếp không dám rụt rịt gì cả. Nhớ đâu có ăn trưa trên phi cơ. Món gì cũng ngon và cũng
haỏ hạng. Có uống nuớc ngọt nữa.....

Uạ mà sao chưa đầy hai tiếng đồng hồ thì xuống sân bay Vọng Các (Bangkok), Thái Lan.



Đăng nhập để trả lời
0


Thật tình chỉ biết tên Pacific Airlines là duy nhất. Dù có nghe đến hảng Hoa Sen và hảng Rồng Bay....



......
Đăng nhập để trả lời
0
Sân bay TSN

Sao đi tới Bangkok rồi trở lại TSN chi vậy?

Ấy là để nhắc hay nhớ laị quê hương tưởng rằng là lần cuối cùng. Dì Tư nó mặc aó daì mode nha, cao gần đầu gối, eo nhấn cao, bâu thấp. Quần trắng soie nha, ống loa 40cm. Tô son điểm phấn kỹ càng vì nghĩ rằng dầu gì cũng giữ thề diện VN giàu mạnh ( đánh thằng Thành Cát Tư Hản và Tên San Dầm Quốc Tế). Dì Tư nó đi dứng rất mạnh dạn tự tin. Dì đến mấy quầy hàng lựa mua vài thứ thích như kẹp tóc nè. Kẹp đồi mồi rất bắt mắc, mà giá từ 5 - 20 US đô la. Ôi thôi caí gì cũng mắc. So với hàng trong chợ Sài Gòn phải nói giá gấp 5 lần. Riêng đi vệ sinh (WC) thì sạch hơn chút xiú....

Rồi còn gì gì nưã. Các Gái Lý, Cu Anh, Cu Em thì cố gắng ăn mặc theo thời đại cũng mode nha. Gái Lý quần không ly maù xanh lạt, áo sơ mi trắng, đóng thùng, tóc xỏa như nữ sinh Đồng Khánh, Huế. Cu Anh được cưng nên vếnh caí quần nhung sanh đậm, sơ mi xanh nhạt, đóng thùng. Cu Em quần tây cà phê sữa, sơ mi trắng, đóng thùng....

Riêng áo ấm thì Cu Anh áo giả da, còn hấu hết là áo len thị trường...

Nhìn chung quanh các gia đình khác thì gia đình Dì Tư ăn mặc cũng tươm tất và nhất là tự tin. Vì sao vì các bước đi rất chửng chạc nếu không noí là hai Cu gần như đi lung tung khắp phòng chờ làm Dì Tư chạy kiếm mệt nghỉ, trong khi đó có vài gia đình ngồi chung một nhóm... Cái hành lang dài mà bị che khuất bởi một gia đình đi thì gần như 40 hay 50 người nhà đưa đi...

Vui buồn, cười khóc lẫn lộn...



Đăng nhập để trả lời
0
Đang ở sân bay TSN hay trở laị một ngày trước là Bệnh Viện Chợ Rẫy

Trước khi lên maý bay là phải đi khám tổng quát lại một ngày trước1 khi lên máy bay.

Tưởng cũng nên nhắc lại là trước đó cả năm đã phải chầu chực cũng cả ngày để được chích ngừa.

Chích ngừa cái gì bạn nhỉ? Chích ngừa bệnh truyền nhiểm bạn ạ. Hồi ở trường khi bị chích ngửa là cả một vấn để gay go. Nào là họ truyền bệnh cho mình chết sớm. Nào là máy hút máu, hết hằng loạt trẻ em ở trường tiểu học nọ, trường kia. Có một dạo cha mẹ nghe đồn thế nào mà ùn ùn đến trường dẫn con về không cho chích ngưà. Đó là tuyên truyền về chích ngừa.

Bây giờ phải chầu chực để chích ngừa. Nếu không lên maý bay rồi nó cũng bắt trở laị chích ngưà vì sẽ lây bệnh cho xứ nó. Ôi cái xứ Mỹ chắc là tân tiến và vệ sinh một chăm phần chăm. Nghe văng vằng đâu đây bái hát 100% em ơi. Chiều nay 100%. Dô.

Chưa hết về nhà thương Chợ Rẫy. Ôi, 5 giờ sáng hôm đó đã cơm ghe chồng vợ con cái chuẩn bị đi rồi. Gái Lý nhắc mẹ Ý đi ngủ sớm từ chiều qua. Nhớ là mẹ Ý đừng hồi họp rồi khám sức khoẻ không được là cả nhà không được đi nha mẹ. Mẹ cũng nên biết là bác sĩ toàn người Thái Lan; sáng sáng họ đáp trực thăng đến bệnh viện rồi chiều lại ra trực thăng trở về Thái Lan. Họ không có hối lộ hay tình cảm đâu mẹ ơi. Mẹ ráng bình tỉnh nha.

Không biết thông tin Gái Lý có từ đâu mà rành rẻ quá về đoàn bác sĩ khám cho những người xuất ngoại. Mẹ Ý nó cũng tin 100%, vì rằng Gái Lý tốt nghiệp y tá tại Bệnh Viện Chợ Rẫy mà.... Thật vậy ra ngoại quốc chớ bộ còn trong nuớc sao mà bác sĩ Việt Nam khám....

Chuyện dài nhiều tập về khám tổng quát trước ngày lên maý bay. Hẹn đấy.
Đăng nhập để trả lời
0
Bệnh Viện Chợ Rẫy


Nghe rằng Bệnh Viện Chợ Rẫy là một trong những cao ốc lớn nhất và là bệnh viện lớn nhất Việt Nam thời đó; cũng là một phần của nuớc Nhật bồi thường chiến tranh cho Việt Nam. Xem hình ảnh cuả nhiếp ành gia Võ An Ninh về nạn đói 1945 mà Nhật gây ra ở miền Bắc.

Học sử chớ không hiểu thế nào là chiến tranh. Sau nầy xem việc Trung Hoa, Nam Hàn lên án Nhật về chiến tranh thì mới liên tưởng đến mình và những hình ảnh noi phòng Nhiếp Ảnh đã minh họa rõ...

Bây giờ nó sơ sơ về gia đình Dì Tư Ý ở bênh viện Chợ Rẫy, không về sức khỏe mà về ngoại cảnh.

Trước tiên là Dì Tư mang theo cơm dở và nước uống vì người ta noí khám cà ngày. Vậy thì phaỉ mang theo thức ăn chớ sao. Dì rất cẩn thận moị thứ. Thế nhưng, đến đấy thì mới biết là thiếu một chuyện vô cùng vô trọng taị đây. Mong các bạn hiểu cho đây đúng là 100%. Dỉ Tư ít có thói quen mặc aó lót hay quần lót những năm đó. Tạ vì giản tiện mát mẻ cuả xứ nóng, ít tốn nước , tốn xà bông, và nhất là quá thiếu thốn....

Rồi nghe những người khám trước ra bảo rằng phaỉ sexy 100% để khám SIDA thì Dỉ hoảng quá phaì lội bộ cấp tốc đến chợ Phó Cơ Diều mua một cái. Laị tốn tiền ngoaì ý muốn... Dì thấy có người phụ nữ trên 70 tuổi con chaú đầy đàng, nhưng nhất định thà là ở laị Việt nam chớ không chiụ khám 100%. Con cháu năn nỉ và khóc hết nước mắt bà ta cũng nhất định không khám. Riêng Dì Tư thì than mãi mất một số tiền mua caí không đáng tốn nhưng cũng ngại 100% nên đành chiụ...

Còn gì quan trọng nưã? Còn nhiều nhưng dập vaò mắt là chàng trai trẻ tóc xoắn sát da đẩu, màu da đen dòn mốc vui cười bên em gái nuôi xinh như mộng trắng ngần. Đi xe Dream, quần áo luợt là tiú tít với gia đình cha me anh chị em nuôi, thật là bức tranh đáng ghi trong thời điểm.

Kế, kế...mãi ngắm nhìn sinh hoạt cuả các gia đình khác rồi cũng đến luợt gia đình Dì Tư. Dì Tư chưa là người ngoan đạo, nhưng đã cầu nguyện Đấng Thiêng Liêng trong mấy ngaỳ nay và ngay bây giờ cho qua khỏi truông khám sức khoẻ đề lên maý bay.

Càng lâm râm cầu nguyện; trái tim càng đập mạnh. Cùng lúc cầu nguyện Dì Tư cũng đã dạy các con phải thật lễ phép và lich sự trong khi khám vì đây coi như khâu chót đề lên đường xa xứ.

Nên biết rằng Bác Sĩ ngoại quốc được HCR ( cơ quan Lêin Hiệp Quốc) tài trợ. Phải đối xử nghiêm nghị và cực kỳ lễ phép. Thật vậy, đâu có nghe ông bà Bác Sĩ nói gì có có các y tá thông dịch lại hay bảo phải làm những gì.....À mà sao mấy ông bà BS nầy có khuôn mặt giống Vệt Nam quá. Hay là củng người Á Châu. Chì cách ăn mặc hơi khác. Ông BS thì quần aó có nếp. Bà BS thì thì mặc đầm và son phấn thật cao sang tuy rằng nuớc da hơi hơi bánh mật....

Kết cuộc, gia đình ai cũng có đầy đủ sức khoẻ đề lên máy bay ngaỳ mai, chỉ trừ Dỉ Tư.

Huyết áp Dỉ trên 174/92. Than ôi, thế nầy là thế nào? Dì Tư tái mặt, buớc ra phòng kế ngồi chờ.

Kế cô y tá cầm ra cái một ly nước màu trong, một hộp thuốc. Cô ta rất tử tế nhã nhặn, mời Dì Tư uống ngay một viên thuốc cao huyết áp bây giờ. Cái hộp thuốc 19 viên thì ngaỳ mai ăn sáng xong uống liền 1 viên truớc khi lên maý bay. Còn 18 viên kia, nhớ uống điều mỗi sáng sau khi ăn. Thuốc miễn phí. Cô cười rất tươi và chúc sức khỏe sau khi dặn cẩn thận chu đaó.

Hú hồn, thấy hôn Đấng Thiêng Liêng chứng nhận lời cầu nguệyn cuả Dì Tư. Hơn nữa BS ngoại quốc dù không có nói tiếng nào với người đuợc khám; nhưng đã hiểu chu đaó tân tình. Nhất là thuốc miễn phí. Đời nào Dì Tư dám mơ như vậy. Dì vui nhất, không còn ta thán tiếc rẽ tiền chi cho cái quần xì lảng nhách.

Hẹn đấy

Đăng nhập để trả lời
0
Từ bệnh viện Chợ Rẫy cho HY nhaỷ qua Camden, Mỹ qua tin tức; rồi từ từ cũng tới Mỹ. Cám ơn quý Bạn theo dõi, và nhất là mong Bạn góp ý cho vui chuyện tán dóc không mệt mỏi.

Camden: Thị Xã Nguy Hiểm Nhất Nước Mỹ

CAMDEN, N.J. (REUTERS) - Camden, một thành phố ở miền Nam tiểu bang New Jersey, là một thành phố có hoàn cảnh sống nguy hiểm nhất nước Mỹ.
Camden có 80,000 người. Đây là một thành phố có nhiều tội ác nhất nước Mỹ, xếp hạng tệ hại nhất trong cả 6 loại tội ác.

Theo số liệu thống kê mới nhất vào năm 2003, thành phố này đã có 41 vụ giết người - cao gấp 10 lần số liệu trung bình toàn quốc, 56 vụ hiếp dâm và 974 vụ hành hung.
Maria Rivera, một cư dân của thành phố và cũng là một bà mẹ độc thân, nói, "Sự nguy hiểm làm cho chúng tôi muốn bỏ chạy, muốn rời khỏi đây. Nhưng trong nhiều trường hợp, chúng tôi không tìm ra con đường thoát. Nhất là khi chúng tôi phải sống dựa vào trợ cấp xã hội."

Camden là một trong những thành phố nghèo nhất nước Mỹ. Thu nhập trung bình của cư dân thành phố này chỉ bằng 1/3 thu nhập trung bình toàn quốc. 1/3 học sinh trung học bỏ học, và 1/2 trẻ em sống trong cảnh nghèo khó.

Các căn nhà ở đây đều bị bịt kín. Không có chợ và các khu công viên, chỉ có những tiệm tạp hóa và các tiệm fast-food dơ bẩn.

Trong thành phố, có đến 170 nơi bán thuốc phiện.

Năm vừa qua cảnh sát đã thực hiện 11,000 vụ bắt tội phạm. Tính ra, cứ 7 cư dân thì có 1 người là tội phạm.
Trong toàn thành phố, không có khu vực nào là khu vực an toàn.

Số: 3772
Ra Ngày: 31/7/2005
http://www.vietbao.com/
Đăng nhập để trả lời
0