Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Dấu vết 🔒

0 trả lời, 1.021 lượt xem — Trang 1 / 1
Dấu vết
Thiên Mệnh
 
Những ngày tươi lạnh lẽo
Đêm đến nóng ran người
Vì giờ mới thấy nhớ cái nóng của buổi trưa
Sương hòa cùng hơi thở
Sự chuyển giao ru phố ngủ khi nào
Đèn lên sáng chỉ một góc cuộc đời
Nhưng lại rất sáng khi xung quanh chỉ là đêm tối
Vết trầm tích còn lưu thời huy hoàng chế độ
Bụi cát phủ đầy tô sắc chút hư vô
Những cành cây ngọn cỏ mới do trời ban phát
Mọc lên như những hình phạt mà đất đá phải mang
Lê lếch thân về cuối chân trời sáng rực
Về cuối đời là một vực thẳm tối đen
Ở đó ai đã thắp sẵn vô số ngọn đèn
Không bao giờ tắt
 
 
0