Diễn Đàn » Tuổi Học Trò

Tiếng nói của học sinh

11 trả lời, 3.692 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-12 22:04:31Easyman>
Bài thi văn gây “chấn động”


Bản chất của văn học là sáng tạo!!!

Bài thi “lạc đề” của cô học sinh lớp 11A18 Trường THPT Việt Đức, Nguyễn Phi Thanh, đã mạnh dạn, thẳng thắn bày tỏ chính kiến của mình về đề thi, về cách dạy và học môn văn không những gây ngạc nhiên cho giáo viên, học sinh Hà Nội mà còn tạo được sự chú ý ở cả Bộ GD-ĐT.

Đây có thể coi là một chuyện rất hy hữu trong các kỳ thi, cũng là một tiếng chuông báo động về cách dạy học môn văn nói riêng và cách dạy học “thầy đọc trò ghi”, “mưa từ trên xuống” nói chung trong trường phổ thông.

Dưới đây là phần trích đăng bài thi và ý kiến của một chuyên viên phụ trách môn văn, Bộ GD-ĐT.


Đề thi: Em hãy giới thiệu vẻ đẹp của tác phẩm Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc...

Bài làm

Nói đến Nguyễn Đình Chiểu, người ta thường nhớ đến một thầy giáo mù yêu nước, có tài thơ văn nhưng cuộc sống gặp nhiều bất hạnh. Nguyễn Đình Chiểu sáng tác khá nhiều, nổi tiếng là tập thơ Nôm “Lục Vân Tiên” và trong văn học lớp 11, chúng ta được làm quen với tác phẩm Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc. Bài tế được Nguyễn Đình Chiểu sáng tác để tưởng nhớ những chiến sĩ, những người nông dân đã hy sinh trong phong trào Cần Vương khi thực dân Pháp tấn công Gia Định, Sài Gòn.

Đề bài thi học sinh giỏi năm nay là “Giới thiệu vẻ đẹp của tác phẩm Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc” nhưng thực sự em không hề thích tác phẩm này, như vậy em có thể viết hay được không? Em có thể chắc chắn rằng trong số 10 học sinh như em thì có 9 người cũng không thích tác phẩm này. Đơn giản bởi vì bọn em không sống trong thời chiến tranh, bọn em không thể rung động trước một bài tế khi mà thực sự bọn em đang sống trong thời bình. Bọn em không quay lưng với lịch sử nhưng có nhiều cách để bọn em hiểu về lịch sử dân tộc...

Em nghĩ, đứng trước một tác phẩm văn học bao giờ cũng có ý kiến trái ngược khen - chê, hay - dở nhưng dường như học sinh bọn em chỉ có quyền thích, chỉ có quyền khen hay mà không có quyền nói lên chính kiến của mình, và việc phê bình văn học hình như chỉ là việc của các nhà phê bình (Hoài Thanh, Hoài Chân...)

... Nhìn ra, chỉ ra cái hay của một tác phẩm văn học đã khó nhưng chỉ ra cái hạn chế, thiếu sót của tác phẩm ấy còn khó hơn nữa, vậy mà chưa bao giờ bọn em được tỏ rõ chính kiến của mình trong một bài thi, tất cả chỉ vì áp lực của điểm số...

Học sinh Nguyễn Phi Thanh,
Lớp 11A18 Trường THPT Việt Đức, Hà Nội.

Kỳ thi học sinh giỏi các lớp không chuyên Hà Nội 18/3/2005


Ý kiến nhà chuyên môn

Ông Hà Bình Trị, chuyên viên phụ trách môn văn, Vụ THPT Bộ GD-ĐT: “Đồng phục hóa” bài giảng và bài làm văn diễn ra phổ biến!

Trong chương trình môn Văn - tiếng Việt ở phổ thông nói chung và ở cấp THPT nói riêng có rất nhiều bài cả về văn học Việt Nam đến văn học nước ngoài. Vì thế có học sinh (HS) nào đó không thích một số tác phẩm trong số rất nhiều tác phẩm trong chương trình là chuyện bình thường, mỗi người có một sở thích riêng là điều dễ hiểu.

Tuy vậy, nếu chương trình và sách giáo khoa (SGK) tuyển chọn được những bài phù hợp với HS, được các em yêu thích thì chắc chắn việc tiếp nhận của các em sẽ thuận lợi hơn.

Nhưng, ở đây phải nói thêm: Biên soạn chương trình và SGK cần phải đáp ứng nhiều yêu cầu chứ không phải chỉ có yêu cầu chọn cho được những tác phẩm phù hợp với HS. Có lẽ không thể nghĩ một cách đơn giản phù hợp với HS là gần gũi với các em và các em hiểu được tác phẩm dễ dàng.

Nhìn ở góc độ nào đó, Hịch Tướng sĩ của Trần Quốc Tuấn, Cáo bình Ngô của Nguyễn Trãi, Truyện Kiều của Nguyễn Du, Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của Nguyễn Đình Chiểu, các tác phẩm của E. Hemingway... không thể coi là gần gũi, là dễ hiểu với các em, việc tiếp nhận của HS gặp khó khăn là điều khó tránh. Nhưng ở nước nào cũng vậy, nhà trường không thể không dạy cho HS những tác phẩm ưu tú nhất của dân tộc, của nhân loại cho dù chúng có phần xa lạ với HS.

Em Thanh nói một cách chân thành là mình “không hề thích” bài Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của Nguyễn Đình Chiểu vì “em không sống trong thời chiến tranh”, “em không hiểu được ý nghĩa” của nhiều câu văn có những từ ngữ địa phương hay tiếng cổ. Vấn đề đặt ra ở đây là phải làm sao có SGK tốt và nhất là có cách dạy, cách học thích hợp. Giải quyết được những vấn đề này việc tiếp nhận của HS sẽ thuận lợi hơn. Chỉ khi nào các em hiểu được tác phẩm, các em mới yêu thích.

Em Thanh nói đúng, sự cảm thụ về một tác phẩm văn học cần có sự khác biệt giữa HS này và HS khác. Bản chất của văn học là sáng tạo, vậy cảm thụ văn học cũng cần phải sáng tạo, phải độc đáo.

Theo chúng tôi được biết, nhiều năm qua trong hướng dẫn chấm môn văn thi tốt nghiệp THPT Bộ GD-ĐT bao giờ cũng lưu ý giám khảo đánh giá cao, khuyến khích những bài có sáng tạo trong cảm nhận và thậm chí cả trong trình bày, diễn đạt. Như vậy cũng có nghĩa bộ khuyến khích những cách hiểu khác nhau của từng HS, khích lệ các em thể hiện chính kiến của riêng mình. Tuy thế, sự cảm nhận riêng chỉ có thể được chấp nhận khi bám sát văn bản tác phẩm, có lý lẽ thuyết phục và sự cảm nhận ấy làm cho tác phẩm sáng giá hơn. Do đó, không dễ gì có được sự cảm nhận riêng.

Sự hạn chế đó phản ánh một nhược điểm khá nặng nề kéo dài nhiều thập kỷ trong việc dạy và học văn. Từ nhiều năm nay, từ bộ đến các sở GD-ĐT, giáo viên dạy môn văn đã tích cực góp phần khắc phục nhược điểm này. Nhưng công bằng mà nói, kết quả còn nhiều hạn chế. Đến nay, việc “đồng phục hóa” bài giảng của giáo viên, việc “đồng phục hóa” bài làm văn của HS vẫn diễn ra một cách khá phổ biến.

Tôi cũng muốn nhận xét một chút về em Thanh. Qua bài làm của em có thể nhận thấy tuy còn thiếu hụt khá nhiều về kiến thức cơ bản, tuy sự hiểu biết còn nhiều phiến diện, nhưng đây là một HS có chính kiến và rất đáng quý là đã dám thể hiện chính kiến của mình một cách chân thành, trung thực bằng một bài văn nghị luận, ít nhiều có lý lẽ với cách diễn đạt lưu loát, uyển chuyển. Theo tôi, ở một phương diện nào đó, các thầy cô giáo nên trân trọng, khích lệ những HS này.

Cũng từ bài làm văn của em Thanh, chúng ta có thể rút ra được nhiều điều bổ ích xung quanh việc dạy và học văn. Về phía các thầy cô giáo cần tìm cách để HS chuẩn bị bài chu đáo trước khi đến lớp. Tiếp tục kiên trì đổi mới phương hướng giảng dạy.

Các nhà quản lý cũng thấy cần phải xây dựng chương trình, SGK môn văn gần gũi với HS hơn, đổi mới cách thức kiểm tra, đánh giá giáo viên và HS. Trước mắt, nên tiếp tục cải tiến cách thức ra đề thi, làm đáp án ở môn văn, vừa tạo điều kiện thuận lợi để HS thể hiện những suy nghĩ riêng của mình vừa đánh giá chính xác kết quả học tập của mỗi em.



Hoàng Lan Anh
Người Lao Động


📎 unbenannt

_-"Tự ái là thuốc độc giết chết tình bạn .(Balzac)"-_
Đăng nhập để trả lời
0
Đây có thể coi là một chuyện rất hy hữu trong các kỳ thi, cũng là một tiếng chuông báo động về cách dạy học môn văn nói riêng và cách dạy học “thầy đọc trò ghi”, “mưa từ trên xuống” nói chung trong trường phổ thông.


Hi EM,


EM qua tuổi học trò chưa.

HY thì chưa tới và chưa qua tuổi học trò. Giải thích:

1. Nếu ở VN thì HY mãi học với Mẹ, học với cô mẫu giáo với câu: " ở nhà là mẹ hiền, ở trường là cô giáo". Nhưng sao cô giáo đâu có cho em tí sửa...Coi chừng bị đòn[:@]

2. Nếu ở Mỹ thì HY được đi học từ 1 tuồi đến khi nào tắt hơi...

3. Nếu ở trong VNTQ, HY đang là tuồi học trò mà học trò dốt dốt. Học có ba cái download Photoshop mà chưa xong và máy bĩ tắt hoài...

&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;

Bây giờ trở lại bài nầy:

1. EM chọn bài hay quá, thích hợp quá
2. Ta phải nghĩ cách dạy và cách dạy và cách học dù môn nào và ở đâu
3. Chưa nêu ý kiến em học sinh nói trên Đúng hay Sai
4. Cần xét lại cách học của mình nếu là học trò; và cách dạy của mình nếu là thầy cô giáo.

Chúc vui với học và dạy. HY tâm đắc với việc nầy lắm.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhưng sao cô giáo đâu có cho em tí sửa...


Sữa Honda cũng được.

Ở đâu có sữa (dấu ngã) mẹ là nơi đó có hạnh phúc.

Cũng có thể xem các thú vật cho con bú. Lúc nào cũng là tình mẫu tử; mà ta giành loải người là sinh vật cao cấp.

Chúc vui với sữa mẹ. Sữa dấu ngã.
Đăng nhập để trả lời
0

Tác giả bài văn lạc đề: 'Chúng tôi đang phải học thụ động'

Nguyễn Phi Thanh, học sinh lớp 11 Trường THPT Việt Đức (Hà Nội) với bài thi học sinh giỏi văn lạc đề, đang trở thành tâm điểm chú ý của dư luận. Thanh đã có cuộc trò chuyện với báo chí quanh tác phẩm này.




http://www.vnexpress.net/Vietnam/Home/
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ bảy, 14/5/2005, 09:26 GMT+7

Tác giả bài văn lạc đề: 'Chúng tôi đang phải học thụ động'



Nguyễn Phi Thanh, học sinh lớp 11 Trường THPT Việt Đức (Hà Nội) với bài thi học sinh giỏi văn lạc đề, đang trở thành tâm điểm chú ý của dư luận. Thanh đã có cuộc trò chuyện với báo chí quanh tác phẩm này.

- Tại sao Thanh lại viết bài văn đó?

- Ngay khi đọc đề với yêu cầu “viết một bài nghị luận văn học giới thiệu vẻ đẹp của tác phẩm Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc, tôi định không làm. Lý do vì sao thì tôi đã trình bày trong bài viết đó (cười). Nhưng rồi tôi quyết định viết ra suy nghĩ của mình về chuyện học hành. Những suy nghĩ đó không phải là nhất thời. Đó là những điều tôi từng suy nghĩ, trăn trở trong quá trình học tập. Chính vì vậy, có thể nói tôi đã viết những điều đó với tất cả tâm huyết. Viết xong thấy nhẹ nhõm cả người vì cuối cùng tôi cũng đã có một dịp “trút bầu tâm sự”, nói lên những suy nghĩ thật của mình...

- Khi làm bài như thế, Thanh có nghĩ đến hậu quả?

- Lúc đó tôi biết sẽ có hậu quả chắc chắn là không thể đạt điểm cao và đoạt giải học sinh giỏi. Tôi cũng nghĩ đến những chuyện khó xử khác... Nhưng quả thật, tôi chỉ muốn nói lên suy nghĩ thật của mình với mục đích tích cực, có tính xây dựng chứ không phải là phản ứng tiêu cực. Điều tôi nghĩ, tôi viết thể hiện mong muốn sẽ có những cải cách chương trình, thay đổi cách dạy và học, mong muốn thày cô, nhà trường có thể linh hoạt hơn trong cách ra đề, đánh giá...

Còn bất ngờ, có lẽ là không vì tôi cũng biết mình đã làm một việc... không như bình thường. Khi về nhà, tôi có nói lại với ba mẹ. Tôi cảm thấy rất biết ơn khi ba mẹ đã hiểu những điều tôi suy nghĩ, không trách móc tôi.

- Là người tiếp nhận chương trình giáo dục phổ thông hiện nay, Thanh có nhận xét gì về chương trình và cách học của mình, không chỉ ở môn văn?

- Chỉ còn một năm nữa là kết thúc chương trình phổ thông, tôi nhận thấy chương trình học hiện nay quá nặng, nhất là THPT. Chỉ ví dụ môn Văn, nhiều bài rất dài hoặc rất khó chỉ được học trong 1-2 tiết, thày cô cũng khó khăn mới có thể đảm bảo chương trình, không thể đủ thời gian cho chúng tôi tham gia phân tích, bình luận, thậm chí tranh luận, nói lên cách nghĩ, cách cảm nhận của riêng mình. Cũng vì chương trình quá nặng, thời gian trên lớp chỉ đủ để học theo kiểu “cưỡi ngựa xem hoa” trong khi chúng tôi lại phải chịu sức ép thi cử nên mới phải đi học thêm.

Vấn đề thứ hai tôi muốn nói là cách dạy và học trong nhà trường. Có thể do áp lực chương trình, thi cử... nên hầu hết các môn chúng tôi vẫn học theo kiểu thày cô đọc, trò chép cho kịp thời gian. Tôi tự nhận thấy hiện nay chúng tôi học theo kiểu thụ động, tiếp nhận kiến thức một chiều, hầu như là học thuộc. Thày cô phân tích theo cảm nhận, suy nghĩ của mình, sau này kiểm tra, thi cử chúng tôi cũng theo mẫu đó nếu muốn được điểm cao, không có chỗ cho chúng tôi tự nghĩ, trình bày những ý tưởng, cảm nhận riêng...

Thêm nữa, tôi mong muốn cách ra đề thi, kiểm tra linh hoạt hơn, làm sao để kiểm tra kiến thức cùng sự sáng tạo, tạo điều kiện cho chúng tôi có thể thể hiện năng lực cá nhân chứ không phải rập khuôn theo “mẫu”...


(Theo Tuổi Trẻ)

http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/05/3B9DE348/
Đăng nhập để trả lời
0

TS Lê Ngọc Trà


TS Lê Ngọc Trà (Viện trưởng Viện nghiên cứu giáo dục, ĐH Sư phạm TP HCM): "Đó là cách giảng dạy giáo điều"

Tôi thấy Thanh có thể do non nớt nên đã lấy việc thích và không thích làm thước đo chung cho giá trị của tác phẩm văn học. Đây cũng là do lỗi của nhà trường. Việc thích hay không thích là quyền của mỗi người, với giá trị tác phẩm văn học cũng thế, có thể ở độ tuổi này em không thích nhưng ở độ tuổi khác có thể lại thích.

Điều tôi quan tâm là em Thanh đã dũng cảm nói lên sự thật giảng dạy trong nhà trường hiện nay: giáo viên không tạo điều kiện cho học sinh bày tỏ ý kiến, chỉ nói cái hay mà không nói cái dở của tác phẩm. Cách dạy văn khen một chiều đã không phát huy được sự sáng tạo và suy nghĩ độc lập của học sinh.

Đây là căn bệnh phổ biến trong trường phổ thông hiện nay. Ngay cả đề thi “Em hãy giới thiệu vẻ đẹp của tác phẩm Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc...” cũng hết sức khuôn sáo. Trong khi tác phẩm có rất nhiều cái đáng để nói như lòng dũng cảm yêu nước, lòng thương xót của đồng bào đối với những người đã hy sinh vì đất nước... thì đề bài không đề cập mà lại hỏi về “vẻ đẹp” - hết sức trừu tượng.

Đằng sau bài viết của em Thanh, đằng sau sự mạnh dạn bày tỏ ý kiến của mình còn cho thấy sự bức xúc về cách giảng dạy giáo điều theo kiểu tư duy một chiều, kìm hãm sự sáng tạo. Đây là sự báo động không chỉ đối với ngành giáo dục mà toàn xã hội.

http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/05/3B9DE348/

Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn em Thanh!


Một em học sinh tranh thủ chợp mắt ngay trên đường đến trường

Bài văn của em học sinh lớp 11 Nguyễn Phi Thanh đã nói lên một sự thật: trong chương trình hiện nay, các em học sinh phải học nhiều điều khó hiểu và xa lạ, xa rời thực tế cuộc sống. Việc này đã tồn tại nhiều năm qua. Ai cũng biết nhưng không ai dám nói.

Tôi còn nhớ ngay từ những năm lớp 7 các con tôi phải học thuộc những bài thơ làm theo thể Đường luật của các nhà thơ Trung Quốc như “Mao ốc vị thu phong sở phá ca” (được dịch ra là “Bài ca nhà tranh bị gió thu phá” của Đỗ Phủ), bài “Tĩnh dạ tứ ” (“Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh” của Lý Bạch), “Vọng lư sơn Bộc Bố” (“Xa ngắm thác núi Lư” - Lý Bạch); “Hồi hương ngẫu thư” (“Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê” - Hạ Trí Chương)... Nghe các con gào ra rả, tôi hỏi có hiểu không? Bọn trẻ lắc đầu: “Chúng con không hiểu gì cả!”. Đọc mà không hiểu thì làm sao mà nhớ, mà thuộc, mà thấy cái hay cái đẹp của bài thơ?

Tôi nghĩ qua bao thế hệ, chắc chắn rất nhiều em học sinh khác cũng có suy nghĩ như em Thanh. Nhưng chỉ có một mình em dám nói lên sự thật. Đọc bài văn của em, tôi cảm thấy thật xấu hổ: tôi đã không có được lòng dũng cảm như em để nói lên một sự thật đã làm tôi trăn trở bao lâu nay.

Bên cạnh đó, nhiều em học sinh từ nhỏ đến lớn đã đi theo một con đường khác vừa ít gập ghềnh hơn mà dễ đạt yêu cầu hơn, đó là chép lại những bài văn mẫu. Và trong khi phải nhồi nhét những bài văn mơ hồ, xa lạ và khó hiểu như vậy thì những khái niệm đơn giản nhất, đời thường nhất nhiều em lại không biết. Mới đây nhất, khi đọc đề thi văn lớp 11 năm nay: Hãy giải thích câu “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”, nhiều em học sinh đã lúng túng hỏi nhau: “Ngày đàng là ngày gì, cái “sàng” nó như thế nào?”.
Trời ơi! Lớp 11 rồi đó!

Nhưng làm sao có thể trách các em, bởi vì ở thành phố chẳng mấy em nhìn thấy cái sàng và thay vì phải giải nghĩa những từ Hán Việt trong các bài thơ Đường luật, giáo viên đâu có thì giờ để nói với các em rằng: “Đàng có nghĩa là đường đi!”.
Hơn bao giờ hết, giáo dục phải đổi mới hoàn toàn và triệt để.

Cảm ơn em Nguyễn Phi Thanh!

DUY THẢO (Nha Trang)

http://www2.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=78449&ChannelID=13
Đăng nhập để trả lời
0
20 Tháng 5 2005 - Cập nhật 15h19 GMT


Học sinh ngày nay tự tin và độc lập hơn trước?

(Cập nhật hàng tuần vào sáng Chủ Nhật)
Một vài tuần nay, dư luận trong nước bàn cãi nhiều về một bài làm văn của một em học sinh lớp 11.

Em gái này, trong bài thi học sinh giỏi, khi được yêu cầu mô tả "cái hay, cái đẹp" của bài "Văn tế Nghĩa sỹ Cần Giuộc" của Nguyễn Đình Chiểu đã nói thẳng rằng em không thấy nó hay và đẹp.

Em viết rằng em sinh ra trong thời bình nên không thể hiểu được tác phẩm viết về thời chiến.

Em cũng viết học sinh cần được tạo điều kiện để tư duy một cách độc lập và sáng tạo, chứ không để bị uốn theo một hình mẫu rập khuôn.

Bài viết của em học sinh đã được báo chí trong nước bình luận là "gây chấn động" vì "lần đầu tiên có một học sinh nói thẳng, nói thật như vậy" ngay trong bài thi.

Nó cũng đánh động về tình trạng dạy học, nhất là dạy môn văn trong nhà trường Việt Nam.

Hồng Nga nói chuyện về chủ đề này với nhà giáo, Giáo sư Trần Hữu Tá từ TP Hồ Chí Minh, nhà thơ Thanh Thảo từ Quảng Ngãi và nhà thơ trẻ Phan Huyền Thư từ Hà Nội.


Nghe chương trình


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/programmes/story/2005/05/agendawk21.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
cảm ơn chi Hồng Yến đã cho biêt sự thật trên..đọc mà lòng bỗng thấy buồn man mác....việc dạy hoc cần phải đổi mới thi đúng rồi.nhưnghocj sinh mà viết vậy thì đau lòng quá.........không tình..... không cảm....mà người ta ca tụng...nếu có nhiều học sinh cũng viết vậy trong các kỳ thi thì sẽ ra sao?????.học sinh bây giờ không phải ai cũng vậy đâu.....sự thật đau lòng đó là bắt nguồn sự giáo dục chưa chu đáo giữa gia đình và xã hội...emlà học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường mà nghe lòng nặng trĩu

cuốc kêu lâu đã rủ.
ve kêu mãi đã sầu.
em bần thần nhớ lại một câu.
vốn quý con người là tôn sư trọng đạo.
thế mà hôm nay bao cơn giông bão.
giữa đường đời với bao nỗi suy tư.
còn những người còn nhay nhảy thói hư.
có những kẻ còn khinh sư bất đạo.
biết nói với ai trong những ngày còn học.
chia sẽ nội niền trong cuộc sông với tình thương.
con tằm kia khi nhã sợi tơ vương.
không nuối tiếc những tháng năm làm kén.
con cuốc báo khi mùa lũ đến.
con ve kêu thức lại nắng hè.
ngày lại ngày bao nhiêu nỗi bộn bề.
mà trăn trở xốn xang
muốn trở về ngày xưa
để tìm người tôn sư trọng đạo
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ tư, 18/5/2005, 11:49 GMT+7

'Sự rung cảm và sáng tạo của học sinh có nguy cơ bào mòn'


Giáo sư Hoàng Như Mai. Ảnh: TT.


Giáo sư, nhà giáo nhân dân Hoàng Như Mai đã nhận xét như vậy trong cuộc trao đổi với VnExpress về sự kiện bài văn lạc đề của học sinh Nguyễn Phi Thanh đang gây xôn xao dư luận, và về thực trạng giảng dạy văn học trong nền giáo dục VN hiện nay.

- Hiện có nhiều ý kiến trái chiều về bài văn gây sốc của học sinh Nguyễn Phi Thanh. Là một người hoạt động lâu năm trong ngành giáo dục và là một giáo sư văn học, ông có ý kiến gì?

- Tôi đã đọc rất kỹ phần bài làm của học sinh Nguyễn Phi Thanh. Ấn tượng đầu tiên của tôi là em ấy rất dũng cảm, đã dám nói lên những điều nhức nhối nhất trong việc dạy và học văn trong nhà trường hiện nay. Gần 60 năm đi dạy và nghiên cứu văn học tôi chưa từng thấy một phản ứng mạnh mẽ tương tự nào như thế từ phía học sinh và nhất là lại trong một kỳ thi giỏi văn.

Bài làm này gây sốc nhưng chẳng phải là bài văn lạ. Mặt tích cực, đáng khen nhất của "bài làm lạc đề" là đã xới lại một thực trạng vốn đã tồn đọng quá lâu trong nền giáo dục của chúng ta.

- Từng là Chủ tịch Hội nghiên cứu và giảng dạy văn học TP HCM, giáo sư thấy giáo dục văn học trong nhà trường của chúng ta hiện nay có gì không ổn?

- Cách dạy giáo điều, giáo dục một chiều, dập khuôn theo giáo án, chương trình học nặng nề, chưa mang tính khoa học cao, phân bổ giáo trình chưa hợp lý là những vấn đề mà giáo dục chúng ta đang đối mặt.

Riêng về dạy và học văn. Đáng lý ra nhà trường phải là nơi khơi dậy sức sáng tạo, khả năng cảm thụ văn chương trong mỗi học sinh nhưng hiện nay hình như kết quả mà chúng ta thu được hoàn toàn ngược lại. Dư luận phàn nàn: khả năng cảm thụ của học sinh ngày càng kém, năng lực đọc hiểu của giới trẻ ngày càng yếu, sức rung cảm của tâm và tinh thần sáng tạo có nguy cơ bị bào mòn.

- Vậy theo giáo sư, trách nhiệm về những thực trạng đáng báo động này thuộc về người thày hay thuộc về người học?

- Quả thật là quá xót xa khi một học sinh lại than không thể rung cảm và hiểu được bài Văn tế nghĩa sỹ Cần Giuộc. Nhưng em đó không có lỗi. Người học phải luôn chủ động tìm tòi học hỏi cái hay cái đẹp của kiến thức, của văn chương là một lẽ rồi nhưng trách nhiệm chính và lớn nhất thuộc về những người đứng trên bục giảng và những người đưa ra những chính sách, chiến lược giáo dục.

Dạy văn rất khó, dạy văn học cổ lại càng khó, dạy làm sao để học sinh hiểu và rung cảm thì khó vô cùng. Vấn đề vướng mắc của chúng ta hiện nay là dạy ngữ và dạy văn chưa tương xứng với nhau.Ví dụ như chúng ta bắt các em phải học thuộc lòng, phải phân tích những bài thơ chữ Hán, chữ Nôm của các bậc tiền nhân nhưng bản thân các em chưa được học, được hiểu, chưa thấm nhuần được cái đẹp, cái tinh túy sâu xa của chữ Hán, chữ Nôm thì làm sao các em rung cảm được.

- Từng tham gia ra đề thi văn cho học sinh các cấp lớp, đề thi học sinh giỏi, giáo sư thấy cách ra đề hiện nay như thế nào?

Giáo sư, nhà giáo nhân dân Hoàng Như Mai sinh năm 1919 tại Thanh Trì, Hà Nội. Từng là Tổng thư ký Hội Văn nghệ cứu quốc tỉnh Hưng Yên (1947). Từ năm 1949 đến nay công tác tại Bộ Giáo dục và Đào tạo. Hiện là Giáo sư Văn học, Chủ tịch Hội nghiên cứu và giảng dạy văn học TP HCM. Hiệu trưởng trường PTTH tư thục Trương Vĩnh Ký (TP HCM).
- Thời tôi còn làm việc ở Bộ Giáo dục & Đào tạo, tôi có nhiều dịp tiếp xúc và trao đổi với Bộ trưởng Tạ Quang Bửu. Điều mà bộ trưởng quan tâm nhất là phải ra đề văn làm sao để các em nói đúng, nói thật từ chính kiến thức và những tình cảm, suy nghĩ sáng tạo riêng của mình. Vai trò của người ra đề rất quan trọng, phải ra làm sao để cho người làm bài được tự do viết nhưng không phải muốn viết gì là viết.

Cách ra đề các kỳ thi văn của chúng ta hiện nay còn khá khô cứng, những nhân vật và vấn đề cũng như yêu cầu đặt ra trong đề thi thường trùng lặp nhau quá nhiều. Một mảnh đất dù tốt đến đâu cày xới mãi rồi cũng xơ cằn. Cứ một vấn đề, một tác giả mà trở đi trở lại mãi mà không đổi mới cách tiếp cận thì làm sao mà mang đến cho người học sự rung cảm mới mẻ, tinh tế được. Tôi nhớ thời tôi đi học có những đề bài rất hay, đọc vào là thấy háo hức muốn làm bài ngay, kiểu như: "Có người nói buổi chiều ngày thứ bảy mới thật sự là ngày chủ nhật, bạn có đồng ý hay không?".

Ra đề thi phải khơi dậy những suy nghĩ riêng đồng thời phải rèn cho học sinh óc phê phán, nhìn vấn đề trên nhiều mặt. Cần tránh kiểu ra đề "suôn sẻ", dạng "thỏa hiệp", một chiều.

- Có ý kiến cho rằng, đã qua rồi cái thời có những người tâm huyết với giảng dạy văn học, như nhà giáo Lê Trí Viễn giảng đến Kiều thì rơi nước mắt; nhà thơ, nhà giáo Đông Hồ chết trên bục giảng khi đang say sưa giảng bài cho sinh viên... Giáo sư nghĩ gì về điều này?

- Chúng ta không thiếu những nhà giáo dạy văn tâm huyết. Những người đã chấp nhận đi theo con đường giảng dạy văn chương thì phần lớn đã nuôi trong lòng tình yêu với văn chương rồi.

Cái chúng ta thiếu là sự cương quyết, sự mạnh dạn, chúng ta dễ dàng "thỏa hiệp" với nhau, "cả nể" nhau dẫn đến bị phụ thuộc vào nhau. Giả sử một người thầy rất muốn giảm bớt chương trình, đổi mới cách dạy văn nhẹ nhàng hơn, linh động hơn thì lại không được vì thầy còn bị lệ thuộc vào sách giáo khoa, vào số tiết dạy hay vào thành tích thi đua, chỉ tiêu đặt ra của trường, của ngành...

- Theo giáo sư giáo dục văn học nói riêng và nền giáo dục nói chung cần phải làm gì để cải thiện triệt để tình hình hiện nay?

- Thật ra, chúng ta đã và đang làm được những chuyển đổi lớn lao trong giáo dục nước nhà và xã hội đang rất quan tâm, chăm lo đầu tư cho giáo dục. Tôi tự tin là nền giáo dục của chúng ta sẽ ngày càng hoàn thiện hơn.

Riêng về tình hình dạy và học văn. Để giải quyết cần nhất là đi từ cái gốc của vấn đề. Đừng hiểu lờ mờ mục đích của việc dạy văn và học văn. Khi chúng ta hiểu dạy và học văn để đậu được một kỳ thi, lấy được một tấm bằng cho xong thì sẽ dạy và học theo cách khác. Nhưng khi chúng ta hiểu dạy và học văn còn là dạy và học để làm người thì chúng ta sẽ có những con đường đi khác. Đừng để rồi có em lại than không hiểu nổi Kiều, không hiểu nổi Bình Ngô Đại Cáo thì nguy to.

Dương Vân

http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/05/3B9DE424/
Đăng nhập để trả lời
0
hm ý kiến các nhà chuyên môn! hay thật , lịch sử Việt Nam la` lịch sử của đấu tranh chống ngoại xâm, không hiểu lịch sử đã là tội lỗi mà ở đây không hiểu lịch sử đã đành cũng không có chút đồng cảm nào với người dám đấu tranh với áp bức,với số phận vậy người học sinh nay` là người giỏi văn sao? dám thẳng thắn thi` tốt song như thế có đúng tinh thần của người Việt Nan không , vậy thi` các nhà chuyên môn ấy thấy gì hay ở bài văn này?
Xin hỏi em đường nào về phố núi
Đăng nhập để trả lời
0
tui có ý kiến này về phần viết của bạn chút xiu'

ban thử nghĩ coi, ra đường nếu gặp một cô gái với nét đẹp chim sa cá lặng lại còn hồn nhiên vui tuoi, thì biết bao nhiêu người sẽ ngắm nhìn cô gái ấy va bị siêu lòng, nhưng lại có 1 người lại quay mặt đi chỗ khác vì nghĩ rằng đó chĩ là vẻ đẹp bề ngoài và anh ta cũng đã gặp ko ít những cô gái đẹp,lúc áy chẳng lẽ mọi người quay lại chữi rủa anh ta là ko có mắt nhìn đời, ko có văn hóa sao, vây dâu dc, mỗi người co' 1 cách nhìn riêng của mình, dau phải 1 bài văn hay mà hầu hết mọi người yêu thích thi` phải bắt nhữngng người còn lại yêu thích theo
bạn đọc kĩ bài viết của HONGYEN kĩ hơn nữa thì sẽ rõ,chỉ có 1 bài viết như vậy thoi, chứ ko phải tất cả, nếu đúng là tất cả đều như vay thì bạn cũng ko được đỗ lỗi nền giáo dục ngày nay hay học sinh nagy nay ngày xưa dc,bời vì bạn chưa biết dc là ý kiến đó đúng hay sai
và cũng có những người đã ko đánh giá thấp ý kiến can đảm và có lí lẻ rõ ràng đó, mà hầu hết những người đánh giá như thế đều la giáo viên hay thậm chí là giáo sư, bạn nghĩ bạn đũ khả năng phân tícch cao hơn họ sao, mà lại nói ra những lời khó nghe như vậy
mình chỉ ý kiến vậy thôi, nếu ko vừa lòng bạn, mong bạn bỏ qua cho
Đăng nhập để trả lời
0