Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

??? Bài Thơ Đôi Dép - Hỏi zhang

17 trả lời, 1.386 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-14 14:54:57zhang>
Thân chào.

Xin cho tại hạ một tầm nhìn về bài thơ đôi dép.
????
Triết chăng????
Thể Thơ chăng????
Hay vì văn học vn đang xuống dốc như Dương Tường hay sao????
Tại hạ đã đọc qua nhiều sáng tác mới có cả phẩm cùng lượng hơn rất xa...
????

MaThi
Anh hồn MA vất vưởng
Em hình hài kiêu sa
Không vì em hửu thể
Muôn kiếp anh làm MA
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn Mathi có thể ghi bài thơ ấy ra đây luôn không? Để tiện bề mọi người góp ý chung luôn bạn nhé.

Thân mến,

Zhang
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Mathi

có phải MaThi nói về bài thơ này không???

Khuyết danh

Bài Thơ Đôi Dép

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-21 19:23:07NuHiepDeThuong>
Trích đoạn: ct.ly

Bài Thơ Đôi Dép

Khuyết danh

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia



Chào cả nhà,

Dạo nầy NH bận rộn nên ít ghé nhà của Zhang. Hôm nay ghé đây thì thấy bạn Mathi mở chủ đề bàn luận về bài thơ trên.

NH thì chỉ học tiếng Việt cho biết đọc, biết viết, và hoàn toàn khg có học về Văn chương của VN cho nên những lời góp ý sau đây chỉ là ý mọn của riêng NH. Mong cả nhà thông cảm & bỏ qua những sai sót chủ quan. [sm=z_notworthy.gif]

Theo ý quèn của NH thì bất cứ một tác phẩm nào, văn hoặc thơ... sẽ có chủ đích riêng của nó... và cũng sẽ được đọc giả cảm nhận với nhiều ý riêng rất khác nhau.
Tuy vậy, những tác phẩm mà số đông thấy hay cũng chưa chắc là thật hay đối với mình, vì vậy... đối với bài thơ trên...
NH thấy ý nghĩa của bài thơ rất hay, đây là nói về nghĩa bóng.
Còn bài thơ họa lại của bạn Spa đăng lên, hoàn toàn họa thơ theo nghĩa đen... cho nên NH thấy khg tương xứng lắm !

NH khg dám bàn nhiều về âm vận câu thơ vì NH khg biết gì về luật thơ để mà ú ớ.
Cho nên NH chỉ dám nói về ý nghĩa của nó qua cảm nhận rất riêng của NH.

NH nhớ hồi nhỏ ở dưới quê, NH mang dép, nếu lỡ cởi dép ra chơi với đám bạn, sau đó làm mất, chỉ còn 1 chiếc dép, thì ngoại của NH tìm 1 chiếc khác thay thế cho chiếc bị mất, cho NH mang đỡ, nhưng NH nhất định đòi mang đôi dép khác, bởi vì chiếc nầy, chiếc kia, mang khg thỏai mái chút nào. NH còn nhớ bị ông anh "kí đầu" vì tội làm mất dép. [&amp;:][:(][:(]
NH nghĩ nếu khg sống ở VN và khg thường mang dép... thì chắc sẽ khó cảm nhận được...
vì sao tác giả lại đem đôi dép ra làm đề tài.[&amp;o]
NH có thể nói rằng em của NH biết đọc tiếng Việt những chắc chắn sẽ khg cảm nhận giống NH, vì em của NH lớn lên ở hải ngọai, suốt ngày mang giầy, về nhà thì mang "slippers"... cho nên chắc khg thể hiểu nỗi tại sao lại ví von tình yêu đôi lứa với đôi dép !?![:D]

Theo NH hiểu bài thơ trên nói về tình yêu của đôi lứa trong cuộc sống. Khi nào tìm được (NH thì thích chữ Soul Mate hơn.) "phân nửa" kia của mình thì mới thật là hạnh phúc.
Nếu chỉ là "phân nửa bị thay thế" thì chắc hai chữ hạnh phúc khg có chỗ đứng rồi.[&amp;:][:(]

Thật ra, NH đọc sách khg nhiều, nhưng hay đọc sách theo cảm hứng. Và ít khi để ý đến câu văn, âm vận của thơ, chỉ đọc cho biết và thường dựa vào cảm xúc riêng tư mà quyết định thích hay khg thích một tác phẩm.

Tóm lại, Lần đầu tiên đọc bài thơ nầy NH cảm thấy bài thơ hay và cảm động lắm, có lẽ vì NH từng làm mất dép... [&amp;o]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-21 23:06:10ct.ly>
Theo NH hiểu bài thơ trên nói về tình yêu của đôi lứa trong cuộc sống. Khi nào tìm được (NH thì thích chữ Soul Mate hơn.) "phân nửa" kia của mình thì mới thật là hạnh phúc.
Nếu chỉ là "phân nửa bị thay thế" thì chắc hai chữ hạnh phúc khg có chỗ đứng rồi.


Định là không vào, nhưng thấy sis nói có lý quá, nên cũng lóc cóc chạy vô.

Cho nên bài thơ này, không phải là bài triết lý gì cao siêu đâu, mà là những câu thơ bình thường, nhưng đã diễn tả hết về một tình cảm của hai người thương nhau.
Ví như một đôi dép, vì có ai gọi là chiếc dép đâu , trừ khi mất chiếc kia mới được gọi là chiếc dép. Cho nên một đôi mà mất đi một chiếc, thì.... có thay chiếc khác, thì cũng không được toàn mỹ như trước,

Đó là những gì ctly hiểu rất nông cạn, vậy các bạn ai có những ý nghĩ gì, xin bàn ra đây cho sis NHDT và ctly hiểu biết thêm.

Bài Thơ Đôi Dép

Khuyết danh

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước

Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia


Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh


Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung


Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
Đăng nhập để trả lời
0
hình như mouse right click không họat dộng, các bạn thử xem có phải vậy không?????
??? Bài Thơ Đôi Dép - Hỏi Zhang

[sm=1005.gif][sm=1005.gif]
Diễn đàn nầy LK thấy có hai người chăm lo ở đây là Lat Dat Zhang.
Người ta đã gọi đích danh để hỏi mà không nghe Zhang trả lời gì hít chơn hít chọi, hi hi...
Coi chừng ngừoi ta nói là khinh thường người ta đấy.
Zhang ới ơi[sm=loa.gif]
Lat Dat ới ơi[sm=loa.gif]
hai huynh dọt đi đâu rùi, có người gõ cửa lâu lắm rùi kìaaaaaaaaaaaa...
hai ngừ đẹp NH và ct.ly ngồi nói "xiện" với mathi mõi lưng gồi kìa, hãy vào mời nước hai người đẹp uống cho đỡ khát.

Hai người đẹp nói chuyện hay quá đi, LK muốn nói ngược lại cũng hổng đủ tài, hi hi...
[sm=banana.gif][sm=banana.gif][sm=banana.gif]
Cuộc đời như những cơn mưa
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi xin gọi kiểu thơ như bài này là thơ triết lý “dân dã”, bởi vì đọc lên là hiểu ngay. Thậm chí sẽ có người bảo họ cũng nghĩ như vậy lâu rồi, cảm ơn nhà thơ đã viết ra hộ họ.

Ngành văn chương bác học Việt Nam hiện nay chia thơ thành nhiều loại như trật tự sau: “Hưu trí”, “Đại gia”, “Nước màu”, “Mực tím”, “Bình dân”, “Chơi chữ”, “Tài hoa”, “Cao siêu”… Theo tôi bài này nằm ở giữa bậc thang ấy.

Riêng tôi có quan niệm hơi lạc lõng về thơ. Nó đã 1 lần được thể hiện trong truyện dài MCTHH có trong thư quán:

- Lâu lắm em không đi ngang đây, hay chính xác là cố tránh lối này. Nhưng em biết dàn hoa trồng trước năm 1995. Anh có nhớ bài thơ "Hoa giấy" của anh năm ấy không? - Thủy khe khẽ đọc, giọng đằm thắm, quá đỗi gần gũi với sắc màu riêng biệt của ngón đàn.

Vay sắc nắng hồng
Mượn gió lả lơi
Hoa nghạo nghễ mỉm cười trên vòm cổng
Mê hoặc bước chân qua

Tôi trở về khi chiều uá đã xa
Cố tìm hoa trong hương đêm thanh khiết
Chỉ gặp lại nhúm xác hoa bạc phếch
Chen mảnh vụn thư tình
giắt cỏ rối đường trăng.

- Anh ghét em đến thế sao.
- ???
- Em vẫn dõi theo bước chân anh. Lâu lâu nếu không thấy thơ anh là em trống vắng lắm. Anh gởi đăng thường xuyên em lại lo. Anh chẳng từng bảo anh thật sự cần thơ khi buồn chán hoặc thất vọng.
- Anh đã chữa được căn bệnh mãn tính liên quan đến thơ thẩn từ khi ra với biển. Có lẽ bài thơ em đọc của cậu sinh viên nào đó. Cậu ta vô tình chọn bút danh giống anh. Hy vọng bài thơ nhằm giải tỏa ám thị hoặc viết để kiếm nhuận bút. Mỗi thế hệ sản sinh một lý lẽ tình cảm riêng trong cái chung dễ lầm tưởng.
- Em không thể hình dung ra đời sống thiếu thơ.
- Rất khó phân biệt được văn có vần, có điệu và thơ. Thơ là nỗi đau thăng hoa, là khát vọng bị đè nén.
- Nhưng em tin em hiểu thơ anh.
- Thơ khơi nguồn cảm xúc và gần như không đòi người đọc phải hiểu.


Chúc các bạn vui vẻ.

Đăng nhập để trả lời
0
Chào mọi người

Cho SPA đóng góp chút với nha, SPA thấy mọi người tham gia đông vui quá [:D]
SPA vẫn luôn nghĩ rằng "nghệ thuật vị nhân sinh", nhất là thơ là " phút thăng hoa của những nỗi niềm đau khổ" thì cũng chẳng nên quá chú ý đến những vần luật, đến những qui tắc.....đã là khi tâm trạng không thể kìm nén và bộc lộ ra, tại sao cũng vẫn dùng luật lệ để trói buộc nó. SPA đọc truyện hay thơ cũng chẳng bao giờ chú ý đến nó thuộc phong cách nào, có đúng thể thức không, bởi thấy rằng, xét đến cùng, nó chỉ là để những tâm hồn đồng điệu tìm đến nhau mà thôi.
Có thể theo cách đánh giá của Zhang thì bài thơ này bình dân thật. Nhưng SPA sợ những tiêu chuẩn lắm, đôi khi những chuẩn mực khiến người ta không còn dám là chính mình, và vì vậy cũng cần có sự cân nhắc trong thơ. SPA không dám phủ nhận có những tác phẩm...tuyệt vời cả về tứ thơ lẫn vần luật, nhưng không hiểu sao thấy gần gũi hơn với những tác phẩm ở bậc giữa.
Còn nếu nói về triết lí. SPA nghĩ rằng rất khó có được triết li trong thơ. Triết lí trong văn học được thể hiện ở truyện nhiều hơn, còn thơ thì là cảm xúc, mà trái tim vừa cảm xúc, lại vừa suy tư miệt mài thì....mệt cho trái tim quá phải không.

Với SPA, văn học cũng giống như cuộc sống thôi. Thực ra khi chúng ta đọc 1 tác phẩm, và nói rằng chúng ta "cảm nhận" tác phẩm đó. Với SPA, quá trình cảm nhận chỉ thực sự đúng với ý nghĩa của nó khi người đọc và tác giả tìm được chung 1 nguồn cảm xúc. Nếu 1 ai chưa yêu, làm sao hiểu thế nào là..."mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh..". Con người có bao nhiêu tâm trạng, nhưng chẳng có tâm trạng nào giống nhau cả, nhưng đúng là phải sự chia cắt trong tình yêu khiến người ta trở nên bơ vơ, lạc lõng, như 1 người lạc đường trong thế giới này. Dẫu "bên cạnh có người thay thế...", dẫu biết cuộc sống buộc chúng ta phải bước tiếp, dẫu cô đơn, và mặc dù vẫn bước đi, những tưởng có thể bị cuốn theo mọi cái......để đến khi đối diên với chính lòng mình, mới hiểu khoảng trống trong lòng là không thể khỏa lấp.

SPA chẳng biết như thế nào mới là bình luận thơ, chỉ dám nói những gì mình nghĩ... cũng đã từng khắc khoải theo nỗi nhớ đó....
Chúc mọi người vui vẻ
Thân mến
SPA
La vie est belle
Đăng nhập để trả lời
0
Đa tạ các bạn giúp ý kiến.

Theo Mathi thấy lời các bạn rất chí lý, nhưng vẫn còn một số quan điểm chúng ta cần đã thông. Đó là ý thơ thì hay, nhưng cấu trúc thì???? âm vận????

Không phải là sự bắt bẻ, nhưng chúng ta cũng cần có một số khuôn khổ...
Nếu không có khuôn khổ thì.... như chúng ta đã thấy...thứ "quái thai mẫu tự xuống hàng" kia xuất hiện. Bởi vậy những chỉ trích có tính cách xây dựng, hay những việc làm vạch lá tìm sâu nên phải có... Như vậy chúng ta mới tiến bộ và giữ vững được nền tảng thi ca VN cho con em chúng ta ngày sau.

Tuy nhiên, khi đưa ra đề mục này, hình như các bạn chưa làm đúng chức năng của những người chuyên về phân tích và bình phẩm. MaThi không phải là tay bình phẩm và cũng không muốn làm người bình phẩm, nhưng khi Mathi đọc những bài bình phẩm chân thật; nó luôn giúp cho Mathi tiến hơn trong cái học và kiến thức của mình. Vì thế Mathi mớ hy vọng được học hỏi từ ý kiến các bạn. Còn như (?) những bình phẩm trên thì cũng chỉ những câu cổ võ không hơn không kém.

???? Mathi cảm thấy đầu óc mình u tối quá... than ôi!!!!
Anh hồn MA vất vưởng
Em hình hài kiêu sa
Không vì em hửu thể
Muôn kiếp anh làm MA
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Mathi
Ý định "giữ nền tảng thi ca VN cho con em chúng ta ngày sau" tốt đẹp quá. Vậy hóa ra là Mathi cho đợi những bài bình phẩm có chiều sâu và ở 1 độ cao khác?????
Mathi thân mến, SPA nghĩ là để có được những bài bình phẩm văn học như bạn mong đợi, người viết phải là những nhà bình luận văn học chuyên nghiệp. Bởi khi đó, cảm nhận cá nhân đã được nâng lên ở tầm cao khác. nó không đơn thuần là những gì người đọc nghĩ mà còn đòi hỏi sự nghiên cứu sâu sắc không chỉ về riêng tác phầm mà còn là tác giả, những yếu tố văn hóa xã hội ảnh hưởng đến sự ra đời của tác phẩm kia. Thường thì SPA không thấy những bài bình luận chuyên nghiệp dành riêng cho 1 tác phẩm, trừ đó là những tác phẩm kinh điển và đã là khuân vàng thước ngọc của văn học (và chắc là bài thơ trên không nằm trong nhóm đối tượng đó).
Chắc Mathi có vào forum này thời gian trước sẽ thấy những bài bình luận văn học thực thụ được Mickey post lên. Đọc hay và chính xác đến....phát sợ luôn. Người viết đó đâu chỉ có mỗi kiến thức về tác phẩm mà để viết được những bài như thế, SPA nghĩ họ cần cả 1 kho tàng về vốn sống, về nhân sinh, về tác giả, về xã hội. SPA đọc xong chỉ còn biết...ngưỡng mộ mà thôi, tuyệt nhiên không dám ho he gì nữa cả. Và SPA cũng nhận thấy là những bài viết đó được nhiều người đọc những không ai trả lời, có lẽ đơn giản vì tất cả mọi người tham gia forum này đều không là nhà bình luận chuyên nghiệp, nhưng tình yêu văn học thì không bao giờ hết, dù đến với văn học chỉ mãi như 1 cậu học trò nhỏ trước những cây đại thụ.
Chắc Mathi không hài lòng với những gì nhận được lắm nhỉ, nhưng cám ơn bạn nha vì có 1 khơi nguồn cho khá nhiều bài viết về mục này.
Chúc Mathi tìm được những gì bạn muốn.
Thân mến
SPA
La vie est belle
Đăng nhập để trả lời
0
Chào mọi người
Mọi người đang nói về bài thơ Đôi dép, đúng không? Theo như SPA được biết thì bài thơ đó là của Nguyễn Trung Kiên.
Nhân thể đây, SPA gửi mọi người cùng đọc 1 bài thơ được coi là...trả lời cho bài thơ Đôi dép.

Anh chẳng muốn cùng em làm đôi dép.
Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhaụ
Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài.
Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt.

Anh nào muốn mỗi khi lên phía trước.
Lại bắt em tì lên mặt đất thô.
Anh sao nỡ khi ngẩng mặt nhìn trời
Lại biết rằng đất đen em đang tựa.

Anh đâu muốn chia phần bao nặng nhọc.
Của sức người của vinh nhục bon chen.
Những thảm nhung kia, những cát bụi đời thường.
Nào phải thứ bắt em cùng gánh chịu.

Anh không thể… để phút nào hụt hẫng.
Rồi có kẻ… dám nâng đỡ bên em.
Đôi dép kia đâu phải mãi song hành.
Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?

Anh sao chịu nổi có kẻ nào trông… giống.
Để nhìn vào em lại bảo… giống anh.
Rồi một mai phải minh chứng hùng hồn.
Rằng… cứ thử sẽ biết ngay không phải!!

Thôi em nhé bài thơ “đôi dép”.
Chẳng thể là hình dáng của hai ta.
Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết.
Cũng phải tùy… hoàn cảnh để ví von

Chúc mọi người vui vẻ.
Thân mến
SPA
La vie est belle
Đăng nhập để trả lời
0
Đa Tạ các bạn chiếu cố cho câu hỏi của MaThi.

Yes, sis Ly. Cám ơn đã post dùm. [sm=----.gif]

Càm ơn bạn cho Mathi đọc thêm một bài mới nữa.
BTW, Nguyen Trung Kiên là ai?
Xin cho cáo lỗi nhe. Mathi tu trên núi rất lâu năm nên có rất nhiều việc không biết. Cũng như sau khi post cái câu hỏi này, tới bây giờ mới vào web lại.

Sao bạn zhang và các bạn khác có ý kiến gì về bài thơ trên không?
Mathi cũng có nghiêng cứu sơ về triết... nhưng thấy bài thơ này Triết thì chưa tới...??? hay là Mathi nhìn chưa tới...hi...hi... Còn thể thơ, cách nối câu... âm vận... cách nối ý... thể hình cấu trúc cốt chuyện, thể hình diễn đạt....????? Nhờ các bạn đã thông dùm.
Anh hồn MA vất vưởng
Em hình hài kiêu sa
Không vì em hửu thể
Muôn kiếp anh làm MA
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: MaThi

Triết chăng????
Thể Thơ chăng????
Hay vì văn học vn đang xuống dốc như Dương Tường hay sao????
Tại hạ đã đọc qua nhiều sáng tác mới có cả phẩm cùng lượng hơn rất xa...
????


WA nghĩ rằng đây không phải là sự xuống dôc trong văn học việt nam. Mà là ở dạng phát triển khác của văn thơ thôi. Nó là thể loại thơ tự do; Ở mỗi thời đại nó một khác, ngày xưa thì cần có cấu trúc, lục vần,... nhưng giờ những cái đấy nó quá khó và câu từ bị trói buộc để diễn tả tình càm của con người với con người, con người với thiên nhiên, cây cỏ (ngày xưa thì thơ từ, ca phú đa số là có phần tránh né những diễn cảm tình yêu tự do nam nữ). Do vậy mà một thể loại mới tất phải sinh ra thôi.

1 bài thơ được coi là...trả lời cho bài thơ Đôi dép.

Hi SP Auturm, WA chỉ mới đọc được bài thơ đôi dép thôi, chưa lần nào đọc bài thơ trả lời đôi dép cả, cảm ơn bạn.

Còn bài thơ họa lại của bạn Spa đăng lên, hoàn toàn họa thơ theo nghĩa đen... cho nên NH thấy khg tương xứng lắm !

Hai bài thơ thực ra khi mình đọc xong thì tưởng như đang hiểu theo nghĩa đen của nó. Nhưng bởi vì tác giả đã dùng cách so sánh với những vật nó gắn bó với con người tưởng chừng như là một phần của cuộc sống nên chúng ta mới hiểu vậy, còn theo WA thì cả 2 bài đều theo nghĩa bóng của nó đấy chứ. Nhưng NH cũng đã cảm nhận được ý nghĩa của bài thơ và ý tưởng sâu xa của tác giả rồi bởi vì NH đã từng gắn bó với đôi dép.

Trên kia là ý riêng của WA.



Đăng nhập để trả lời
0
Mọi người ơi, tui thấy "bài thơ đôi dép" là một bài thơ rất hay. Tứ thơ của bài thơ này lấy từ hình ảnh đôi hài của cô Tấm hay đôi giầy của nàng Lọ Lem trong truyện cổ tích thì phải. Những người yêu nhau họ cũng giống như là những đôi dép vậy, nếu mất đi một chiếc thi chiếc kia sẽ trở nên đơn lẻ. Tui nghĩ đây là một hình ảnh so sánh rất giản dị nhưng cũng rất thú vị đấy chứ
Đăng nhập để trả lời
0
Rất cảm tạ các bạn góp ý.... Mathi cũng đã học hỏi được khá nhiều đều lợi ích.
Đúng thế, chúng ta không phải là nhà bình phẩm chuyên nghiệp... nhưng trên trang WEB này, thì (dầu gì) chúng ta cũng đã mang kiếp nghiệp dư rồi. Dù thích hay không. Mong tiếng Việt sẽ càng ngày càng phong phú hơn, nếu chúng ta có cố giữ vững và trao dồi.

Học là phải Hỏi, Hỏi là phải Hành.

Thân chào
Anh hồn MA vất vưởng
Em hình hài kiêu sa
Không vì em hửu thể
Muôn kiếp anh làm MA
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-21 07:52:27vvn>
Rất đồng ý với Mathi chuyện học là phải hỏi. Thà hỏi... tầm bậy để có người chỉ mình còn hơn ngậm miệng cứ tưởng mình hiểu hết chơn hết chọi. Mình cũng vậy cho nên đôi khi bị chê là ngớ ngẩn. So what?

Bài thơ đôi dép này mình đã đọc từ hồi PTTH, khoảng năm 81 - 82 gì đó. Thể thơ tự do phóng khoáng dễ hiểu cho lứa tuổi từ 18 đến 80 [:D]. Ý nghĩa cụ thể và rất chân thành. Tính nhân bản rất cao theo mình còn hay hơn cả bài "Yêu thương và căm thù" học hồi cấp 2 của Nguyễn Đình Thi (?) kể chuyện anh bộ đội giữa đường nhặt được mảnh chai vỡ, sợ trẻ con đạp mới nhặt vứt vào bụi rậm, lại e sau này có người phát hoang lại dẫm phải nên phải lần mò vào nhặt ra, không biết vất đi đâu, cứ vất rồi nhặt lại ba bốn lần (nghe giống truyện Trương Lương quá xá)

Còn về niêm vận thì bạn thử đọc thơ hiện đại, thơ cực ngắn, thơ 1 chữ... thì bạn sẽ thấy bài thơ đôi dép xứng đáng là một kiệt tác trong thể loại thơ bình dân, và mấy cái kia chỉ đáng... xách 1 chiếc dép thôi. hihihihi[:D][:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đã đọc hết những gì các bạn viết và bàn về bài thơ :" Đôi dép" đây là lần đầu tiên tôi được đọc bài thơ này .Thú thực là bài thơ đã để lại ấn tượng khá sâu sắc trong tôi. Với mỗi người chúng ta có một cảm nhận khác nhau về bài thơ , mỗi bài thơ không chỉ là 1 sản phẩm trí tuệ , nhân văn đơn thuần mà nó biến hóa mỗi khi ta đọc nó , khi bạn buồn nó sẽ mang tâm trạng của bạn và ngược lại , nhưng nếu như bạn đã mang 1 ấn tượng xấu về nó thì sẽ rất khó có thể tìm lại được nét đẹp trong tác phẩm đó. Điều mình muốn nói chính là Mathi bạn đã quá khắt khe với 1 đứa con tinh thần của người khác , bạn đã có 1 ấn tượng không tốt đẹp về tác phẩm này , hãy nhìn tác phẩm bằng con mắt khách quan đi , mình chắc chắn bạn sẽ thấy được những nét hay của tác phẩm chứ không phải như bạn nghĩ là nền văn học Việt Nam đang xuống dốc . Mỗi 1 bài thơ đều có 1 triết lí mà tác giả muốn gửi gắm . Nếu bạn muốn nói về triết lí của bài thơ mình sẵn sàng chỉ ra cho bạn triết lí mà tác giả đã gửi gắm , đó là :" tình yêu là sự kết hợp của 2 nửa trái tim , nếu bạn có 1 nửa của mình bạn sẽ hạnh phúc , nếu 1 nửa của bạn mất đi , trái tim của bạn sẽ chỉ còn là 1 hình bóng mà thôi" 1 triết lí đơn giản mà rõ ràng quá phải không ? MaThi nè , bạn chắc là 1 người bảo thủ hoặc là 1 người quen với những cái xưa cũ , mình thấy đa số các bạn có bài viết trong topic này đều có chung 1 cảm nhận bài thơ hay và dễ đi sâu vào lòng người , duy chỉ có bạn vẫn khăng khăng về vấn đề thể thơ . Mình đã bình thơ và đọc nhiều bài bình thơ , mình thấy nếu tác giả nào không khách quan trong cái nhìn nghệ thuật về 1 tác phẩm sẽ khó có thể bình thơ hay và có thể thấy được những cái hay của tác phẩm họ bình. mình thấy thể thơ của bài thơ "Đôi dép " là thể thơ tự do , mà đã là tự do sao có luật lệ trong khi làm đâu ? Mình cũng thấy có 1 số bạn nói về vấn đề thơ bình dân và thơ bác học , nghe sao giống như hồi phong kiến quá , hồi đó người ta cũng phân chia văn học ra như vậy và văn thơ bác học là những tác phẩm của vua chúa , quan lại và những bậc nho sĩ còn văn học bình dân thì ngược lại . Nhưng giờ khác rồi , theo mình nghĩ nếu thơ bác học giờ chắc chẳng được ai nhớ , chẳng được ai đọc vì đơn giản nó khó hiểu và có khi người ta còn cho đó là thơ điên , thơ say . Mỗi thời đại mỗi khác , suy nghĩ và cảm nhận của độc giả cũng thay đổi đa số độc giả hiện nay muốn tìm tới những bài thơ trực tiếp tác động tới xúc cảm của họ , và có nét gì giống với tâm trạng của họ bởi:" Thơ là điệu hồn đi tìm những tâm hồn đồng điệu" cho nên giờ lối thơ văn bác học sẽ không còn sống được lâu đâu , lối văn chương đó chỉ dành cho những người chuyên sâu nghiên cứu văn chương thi phú thôi . Nếu Mathi đưa bài thơ này ra để bàn về vấn đề văn chương bác học thì bạn sẽ chỉ nhận được những lời phản bác của các thành viên khác thôi . Nhân tiện hỏi bạn zhang là bạn đã nói là :"Ngành văn chương bác học Việt Nam hiện nay chia thơ thành nhiều loại như trật tự sau: “Hưu trí”, “Đại gia”, “Nước màu”, “Mực tím”, “Bình dân”, “Chơi chữ”, “Tài hoa”, “Cao siêu”… Theo tôi bài này nằm ở giữa bậc thang ấy" mình không hiểu là đã là văn chương bác học sao lại còn có "binh dân"?Quay trở lại vấn đề mà Mathi muốn nói tới _ vấn đề sự đi xuống của văn học và điều mà MaThi đã gọi là :"quái thai mẫu tự xuống hàng" mình biết là bạn trích dẫn lời của người khác , nhưng không hợp với tác phẩm này rồi bạn à . Nếu bạn cứ mãi cúi xuống mà nhìn vào những điều xấu , những cái không hay mà không có 1 sự rộng lượng trong tâm hồn thì mình e sợ rằng sau 1 thời gian xuống núi bạn sẽ trở lại núi để ở ẩn và ngày ngày ngồi tụng các tác phẩm kinh điển mất thôi vì giờ đây VHVN còn nhiều cái "quái thai" hơn . Theo nhận xét của mình cho tác phẩm này thì đây là 1 tác phẩm khá và hay đối với nhiều độc giả . Tác giả đã sử dụng hình ảnh giản dị nhưng qua đó đã nói lên được 1 phần bản chất của tình yêu( mình nói 1 phần vì tình yêu không thể định nghĩa hết được) lời thơ cũng nhẹ nhàng . Khổ thơ thứ 3 đơn giản mà đặc sắc
"Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia"
Tôi nghĩ là bài viết của tôi sẽ đụng chạm tới lòng tự ái của MaThi , nhưng tranh luận và bình về thơ là vậy cần có những ý kiến đối lập để thấy cái hay , nét dở của tác phẩm , mình hy vọng là nhận được bài hồi âm của MaThi đó.
Chết trong khi còn đang sống mới là điều đáng sợ
quán vắng : www.sinhvienodessa.com.ua/forum
Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì
Ngôi nhà mới :www.sotaygiadinh.net
Đăng nhập để trả lời
0

Còn dối với mình đã đọc đi đọc lại bài thơ này cả trăm lần rồi ,đọc đến nỗi mà thuộc hồi nào không hay nữa ,theo tâm trạng và nội tâm của mình thì bài thơ hay lắm ,nó rất hay ,mình có cảm nhận nó chính là tâm hồn giữa hai con người đang yêu thương ,cùng chia sẽ ,cùng gánh vác với nhau đến suốt cả cuộc đời ,bài thơ rất là ý nghĩa ,nó mang tính thuần khiết về con người Việt nam ,về đất nước Việt Nam ,giản dị ,chân thành và đầy tình yêu thương đối với nhau ,nếu nói về mặt nhận xét và đánh giá thì ai phủ nhận ý của bài đôi dép thì thật đúng lá một sai lầm to lớn phải không các bạn ,Bài đôi dép đã ăn sâu vào trong mỗi tâm hồn của người Việt ,từ lớp trẻ đến cả những bậc tiền lão bố trong làng thơ ca Việt nam ,mỗi đêm khi đến chương trình ngâm thơ của đài Phát thanh Thành phố Hồ chí Minh là họ lại yêu cầu bngâm bài thơ về đôi dép ,nó đã tạo một ấn tượng hết sức đặc sắc ,nó đã đem lại một giấc ngủ thật êm đềm và dịu ngọt trong mỗi tâm hồn Việt ,nếu ai là người Việt thì đều có cảm nhận rất đẹp về bài thơ này ,đây chỉ là bài đôi dép một thôi ,có dịp Mye sẽ đăng bài đôi dép hai để các bạn cùng thưởng thức ,thân chào..
Đăng nhập để trả lời
0