Không em...
Lê chân bước đêm đầu đông lạnh lẽo
Chén rượu tiêu sầu sao chẳng bớt quạnh hiu?
Quán về đêm, ngồi đó buồn thiu
Thương Giang hỡi! không ai cùng nâng chén.
Anh với em có bao giờ trọn vẹn
Khi anh cần đâu có dáng hình em?
Mỗi đêm về nỗi nhớ dầy thêm
Em vẫn thế, vẫn mịt mờ xa cách
Nói vậy thôi anh đâu quyền dám trách
Em bây giờ? Em là của người ta....
Thương Giang em đã xa
Xa thật rồi TÔI nhé
Hằng đêm buồn cô lẻ
Gặm nỗi buồn xa em...
Hồ Thư Văn
Đừng buồn..
Thôi xin đừng hờn trách em thêm
Đừng tiêu sầu trong đêm lạnh vắng...
Đừng uống nữa...Làm sao hết chén đắng:
-Khi anh cần đâu có dáng hình em?
Lời buồn trách...nghe nhưng triệu mũi kim,
Đau đớn như trái tim xát muối...
Biết làm sao...chỉ còn niềm tiếc nuối
Em bây giờ...đã an phận hiền thê...
Kỷ niệm xưa...theo nỗi nhớ tìm về
Khung trời cũ...biết có người mong đợi..
Hai nửa vầng trăng...buồn diệu vợi...
Cách xa...
Rồi một ngày trên lối cũ anh qua
Hình bóng em sẽ nhạt nhòa tan biến
Trước mắt anh...một người mới xuất hiện
Sẽ chẳng còn lưu luyến bóng hình em...
Thương Giang
KHÔNG ĐÂU EM!
Tuyết vẫn trắng,muôn đời trắng xoá!
Biển vẫn xanh ròng rã với thời gian
Và thơ tình còn mãi tứ ngập tràn
Xin đừng gợi những phũ phàng mộng ước!
Nguyên Ngoạt
VẪN SỢ...
Em chỉ sợ những điều dù biết trước
Vẫn bất ngờ...khi người bước chân đi
Bao yêu thương thề hẹn...nỡ chia ly...
Dẫu tuyết trắng,biển vẫn xanh như thế...
Thương Giang
_____________________________
yêu thương và tha thứ