HAI MƯƠI NĂM
( Tặng anh Định và những nhà dân gian học đã tận lực ,tận tâm với di sản tinh thần của tiền nhân)
Hai mươi năm cho một công trình khảo cứu ra đời
Hai mươi năm qua biết bao thăng trầm thời cuộc
Bằng trái tim với ánh nhìn xuyên suốt
Anh lặn lội tìm tòi trong suy nghĩ chân tâm
Một cuốn sách ra đời còn lặng lẽ âm thầm
(Nhưng không chỉ là giai âm của vùng quê nam trung bộ)
Nó là ánh phản quang của điệu hồn đất nước
Cho những ai đã một lần thất cước
Còn nhìn lại mình để hối cải ăn năn
Văn học dân gian như cơm trắng ta ăn
Như ao cá ta đào,hồ sen ta ngắm
Rất mộc mạc giản đơn như củ khoai,củ sắn
Nhưng mặn mà,đằm thắm biết bao nhiêu
Cuốn sách ra đời khi tuổi anh đã từng trải quá nhiều
Trong ánh mắt ưu tư gửi những điều chưa nói hết
Nhà dân gian học như những câu ca dao trong đời không hồi kết
Còn mặt trời,mặt trăng là còn cháy hết mình
yêu thương và tha thứ