Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nhớ về giọt nắng mùa thu

2.118 trả lời, 183.416 lượt xem — Trang 9 / 71

HAI MƯƠI NĂM

( Tặng anh Định và những nhà dân gian học đã tận lực ,tận tâm với di sản tinh thần của tiền nhân)

Hai mươi năm cho một công trình khảo cứu ra đời
Hai mươi năm qua biết bao thăng trầm thời cuộc
Bằng trái tim với ánh nhìn xuyên suốt
Anh lặn lội tìm tòi trong suy nghĩ chân tâm

Một cuốn sách ra đời còn lặng lẽ âm thầm
(Nhưng không chỉ là giai âm của vùng quê nam trung bộ)
Nó là ánh phản quang của điệu hồn đất nước
Cho những ai đã một lần thất cước
Còn nhìn lại mình để hối cải ăn năn

Văn học dân gian như cơm trắng ta ăn
Như ao cá ta đào,hồ sen ta ngắm
Rất mộc mạc giản đơn như củ khoai,củ sắn
Nhưng mặn mà,đằm thắm biết bao nhiêu

Cuốn sách ra đời khi tuổi anh đã từng trải quá nhiều
Trong ánh mắt ưu tư gửi những điều chưa nói hết
Nhà dân gian học như những câu ca dao trong đời không hồi kết
Còn mặt trời,mặt trăng là còn cháy hết mình


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

VẦNG TRĂNG KHÔNG BÁN ĐƯỢC
("Ai mua trăng tôi bán trăng cho"-Hàn Mặc Tử}
Làm sao bán được vầng trăng
Làm sao xoá sạch vết hằn trong tim
Người về với ý "Thơ Điên"
Nỗi sầu rớm máu lệ phiền thiên thu

Người đi mây gió mịt mù
Ráng son xua nỗi âm u mây trời
Nhớ người lữ khách rong chơi
Mộ chiều Ghềnh Ráng vọng lời thơ đau


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

CHUYỆN CỦA ANH
( Kính tặng anh Định và cháu Tự)

Họp lớp mới hiểu chuyện của anh
Câu chuyện bình thường đã trở thành giai thoại
Nhưng tôi nghe và cảm thương biết mấy
Chuyện ngày xưa thời bao cấp trong đời

Anh tạm biệt quê hương gởi lại một khoảng trời
Xóm Gò nghèo,nước đưng mấy đời gian khổ
Tay súng siết cò bao lần anh đã nổ
Bảo vệ quê hương qua mất mát quá nhiều

Anh tạm xa vợ con trong ráng đỏ cuối chiều
Bánh xe lửa xập xình đưa về thành phố lạ
Anh hòa nhập trong cuộc sống sinh viên khó tả
Những bữa cơm "sắn ghế gạo" sượng sùng

Rồi một hôm nhận điện báo tin hung
( Hơn hai ngày mới nhận ra" tin" dữ)
Anh vội vàng "nhảy tàu về" quê xứ
Thăm thằng con bị bò giẫm nặng nề

Hôm nay ngày họp lớp trở về
Anh đưa vợ về với vùng kỉ niệm
Chị ấy thương chồng nên suốt đời tâm niệm
Chăm mấy nhỏ ở nhà để anh được yên tâm

Chị nuôi chồng,chăm con cho anh được yên tâm
Nghiên cứu văn học dân gian,tiến thân đúng nghĩa
Ngẫm lại chuyện của anh,tôi lại càng thấm thía
Câu"Tào khang chi thê bất khả hạ đường"


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

VẦNG TRĂNG KHUYẾT TRONG CHIÊM BAO

Vầng trăng khuyết nửa thơ tôi
Cung mơ viên mãn bồi hồi cõi tim
Tóc thôi xanh mới về tìm
Vầng bến cũ đềm cõi mơ

Tôi trách tôi kẻ dại khờ
Một lời yêu để hững hờ bỏ quên
Tóc pha sương chợt gọi tên
Một vầng vầng khuyết cất lên điệu buồn


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

HÃY QUÊN ĐI EM

Em ơi!Thuyền sắp cập bờ
Hãy xin rời gót đừng chờ làm chi
Người trai ấy đã ra đi
Thuyền quên bến cũ có gì mà trông

Em niêm một giấc mộng hồng
Em thả thuyền giấy bên sông một thời
Than ôi! Ai biết chuyện đời
Chớ tin đường mật những lời bướm ong





yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

ĐIỂM NHẤN THƠ TÔI

Có người hỏi"điểm nhấn" thơ tôi?
Xin trả lời đó là tất cả
Thơ của tôi có cơn mưa mùa hạ
Làm rụng rơi những cánh phượng đợi chờ
Trong thơ tôi êm đềm những giấc mơ
Bóng quỳnh hoa trở về đêm diễm tuyệt

Trong thơ tôi thương lạnh lùng bông tuyết
Phương trời xa dõi mắt đợi người về
Trong thơ tôi trộn lẫn thực và mê
Men rượu đắng tràn về miền hoài niệm

Trong thơ tôi có màu hoa sim tím
Bản nhạc xưa rung xúc cảm nghẹn ngào
Có "Núi Đôi"len vào giữa chiêm bao
Nhớ người ngâm một đêm nào đại học

Trong thơ tôi biết kìm dừng tiếng khóc
Thả tiếng cười trong khó nhọc lo toan
Bao cảnh đời còn vất vả gian nan
Đi vào thơ trong nỗi niềm cảm khái

Trong thơ tôi có ánh trăng vàng trải
Bến sông Thương điệu quan họ của người
Trong thơ tôi có bóng tuổi đôi mươi
Bay theo vội thời gian lên màu mắt

Trong thơ tôi vẫn còn nguyên xuân sắc
Pha suy tư trầm mặc giữa cuộc đời
Điểm nhấn thơ tôi thế đấy người ơi
Muôn màu sắc sáng ngời trời cảm xúc


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

ÔM MẸ

Cho con ôm mẹ,mẹ ơi
Tuổi già gần đất xa trời,ốm đau...
Thân gầy,đôi mắt quầng sâu...
Đôi chân tê bại đi đâu được nào...

Đời mẹ giờ đã tàn hao
Sinh thành dưỡng dục khi nào trả xong
Con xin ôm mẹ vào lòng
Như ngày xưa mẹ ôm con,bế bồng...
Chữ hiếu hơn biển hơn sông
Nói sao cho hết tấm lòng kính yêu


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

THẤT TỊCH

“Đồn rằng tháng 7 mưa ngâu,
Con trời lấy chú chăn trâu cũng phiền” (Ca dao)

Đêm nay chẳng có mưa ngâu
Ngưu Lang-Chức lệ sầu nữa chăng ?
Còn mình núi cách sông ngăn
Lòng thay dạ đổi cầm bằng hư không

Nửa vầng trăng khuyết trời trong
Nửa câu thơ nhớ bạn lòng năm xưa
Lạy trời khuya hãy rây mưa
Để cho hoang tưởng đón đưa mộng hồn


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

CHÂN DUNG NHỮNG NÀNG THƠ.

1.DIỄM THI

Em trao cảm hứng ngọt ngào
Ngoài đời hay giấc chiêm bao mộng đầy
Bềnh bồng một mái tóc mây
Có em tôi bớt tháng ngày cô đơn

2. SUY TƯ
Vết nhăn em vẽ trán đời
Nhân gian năm tháng một trời suy tư
Biết đâu nẻo thực đường hư
Tri âm nào có mấy người hiểu cho

3.LẠC QUAN

Cứ vui quá nửa đời người
Tham,sân,si,hận dòng đời cuốn đi
Tiếng cười không có biên thùy
Vượt qua bao nẻo hiểm nguy phong trần


Đăng nhập để trả lời
0

NẾU...

Nếu anh về trong cõi mộng hằng đêm
Xin tha thứ cho con tim tội lỗi
Anh xa em trong những lời sám hối
Tình yêu buồn như đêm tối hồng hoang

Nếu mùa thu tơi tả cánh hoa vàng
Không còn phút hân hoan ngày gặp mặt
Hãy niêm giữ cho anh dòng nước mắt
Để anh về trang thơ khóc ngày xanh

Nếu trong đời em oán hận tình anh
Xin một chút yêu thương và tha thứ
Để hành trang của một chàng lãng tử
Có bóng hình ngươì thiếu nữ ngày xưa

Nếu một ngày em ngồi khóc dưới mưa
Hãy gọi tên một người trong hoài niệm
Dù ảo ảnh cả một đời tìm kiếm
Anh nhặt hoài những mảnh vỡ hồn Em


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

VĨNH BIỆT CÁC EM YÊU

Vĩnh biệt nhé những "người yêu bé nhỏ"
Ta đã yêu và gian khổ một thời
Những ngôn từ nhan nhản khắp nơi
Trong tháng năm còn đến trường dạy dỗ

Này thi đua,này kế hoạch tổ,
Này kế hoạch tuần,kế hoạch tháng,kế hoạch năm...
Này chuyên đề,ngoại khóa, Mô Đun....
Chỉ cần một năm hồ sơ lên cao ngất
Chưa kể những công việc linh tinh tất bật
Kiểm tra học kì,giáo án,thi đua...
Thời gian dành cho các em khiến ta chóng già nua
Tóc sương muối điểm dòng đời qua vội
Xin gửi đến những người yêu lời xin lỗi
Vĩnh biệt một thời gắn bó sớm trưa

Nay ta về ôm ấp ánh trăng xưa
Cùng nàng thơ suốt một đời chung thủy
Cùng rượu bầu như bạn tình tri kỉ
Chẳng phụ ta trong suốt chặng đường dài


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
TRÁI TIM

Trái tim như con bướm
Bay vào một rừng hoa
Thấy toàn bông hoa đẹp
Khó chọn lại...bay ra

Trái tim như vầng trăng
Qua bốn mùa luân đổi
Nhưng không sao giả dối
Cứ vằng vặc giữa trời

Trái tim như biển khơi
Sóng muôn trùng lai láng
Như tình yêu lãng mạn
Không biết dừng nơi đâu

Trái tim như vực sâu
Chứa bao điều bí mật
Tiếng chim rừng thánh thót
Rơi xuống một vọng âm

Trái tim như con người
Thời gian thường thay đổi
Riêng thâm tâm tự nhủ
Tha thứ để yêu thương
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

NẺO THƠ

Gió trăng thơ vẫn đi về
Quên mùa hiện thực tái tê cõi lòng
Em đem sầu đến tôi đong
Yếm đào đã nhạt ai hong nắng chiều

Thu về buồn biết bao nhiêu
Lá rơi tháp cổ mưa nhiều bâng khuâng
Nỗi sầu tôi để lên cân
Chia em một ít,tôi phần nhiều hơn

Tóc sương pha sắc cô đơn
Màu hoa thạch thảo giận hờn buông lơi
Người xa biền biệt phương trời
Ta thu giọt nắng bên trời tìm vui


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

TRĂNG LIỀM KHÓC

( Kính tặng chị Bòng Đỗ)

Vầng trăng liềm khóc chị ơi
Câu thơ khắc khoải một thời đa đoan
Lá diêu bông chưa vội tàn
Em về muộn mất thời gian chẳng chờ

Như thằng cuội ôm mối mơ
Hằng Nga đâu đến để chờ trăng lên
Lời thơ nửa tỉnh nửa điên
Nhớ thương gởi chị tận miền xa xăm


Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN ĐƯA LỤC BÁT QUA CẦU
  
Xuân đưa lục bát qua cầu
Nhanh đi em kẻo đêm sâu chóng về
Anh tìm trong sắc hương quê
Nón quai thao gợi nhớ về hội Lim
Lỡ mai câu lục lặng chìm
Còn thương câu bát trong tim lắng sầu
Câu ca quan họ còn đâu
Mà duyên xưa đọng miếng trầu nồng hương
Mắt em lúng liếng tơ vương
Mùa xuân dĩ vãng còn thương nhớ hoài
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

BẾN CŨ

Bến cũ vẫn còn nhưng chắc rằng ông lái đò ấy đã ra đi
Em có nhớ những gì qua lớp sương mù hoài niệm
Có giây phút nào suy tư tìm kiếm
Tuổi mình trôi đi qua dòng chảy thời gian

Bạn bè cùng thuyền ngày xưa như lối gió mưa ngàn
Bốn phương trời biết bao giờ gặp lại
Mùa phượng vỹ trong tim luôn thắm mãi
Nhưng tuổi hoa niên không trở lại bao giờ

Có khi nào lãng đãng những giấc mơ
Chợt ẩn hiện một bến bờ xa lắc
Có khi nào trong suy tư thầm nhắc
Ông lái đò xưa trong nước mắt nghẹn ngào


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI

Ngày xưa cắt cỏ chăn trâu
Ngày xưa đôi bạn trẻ trâu chung làng
Đêm rằm nô giỡn la vang
Trời giông không sợ ra đàng tắm mưa

Thế rồi số phận đẩy đưa
Nó ra thành thị khi chưa đến thì
Nhớ ngày nó bước chân đi
Mình vô tư như chẳng có gì ...cười tươi

Thời gian lướt tựa... mây trời
Ba mươi năm nó trở về thăm quê
Không còn giữ nét chân quê
Xe hơi sang trọng,đề huề vợ con...

Ngang qua đường cũ lối mòn
Xa xa một mái nhà tôn tiêu điều
Bạn xưa gầy guộc liêu xiêu
Lưng còng đổ xuống bóng chiều pha sương

Một chút gì như tơ vương
Nó dừng xe lại...bên đường... rồi thôi...
-Mình giờ sang trọng lắm rồi
Tới chi cái vũng tanh hôi mùi bùn

Chuyện người, nghe kể rưng rưng
Sự đời lắm kẻ dửng dưng ,cạn tình...


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

TRẦM TƯ

Người yêu hỡi có phải là ảo ảnh
Nên chia ly chợt đến buổi ban đầu
Thung lũng Tình yêu mình đã đốt môi nhau
Gió ngàn thông cũng ghi lời tình tự

Rồi từ biệt với nỗi lòng viễn xứ
Anh trở về cùng sóng biển quê hương
Để mình em với trăm nhớ ngàn thương
Trong mơ mộng khúc Nghê Thường vội đến

Đà Lạt giã từ trong đêm buồn soi nến
Lửa yêu đương vụt tắt dưới sương mờ
Hồ Than Thở cùng ai vừa chung ánh trăng mơ
Nay lạnh vắng giữa trời khuya đất khách


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

THOÁNG CHÚT HƯƠNG XƯA

Mùa tựu trường sắp về nữa rồi em
Thoáng chút hương xưa gợi nỗi niềm dĩ vãng
Em bỏ tôi và lìa xa năm tháng
Tím nhớ thương cơn gió lạnh nghịch mùa
Trang lưu bút trao nhau nét chữ đã nhòa chưa
Tôi linh cảm em cũng vừa quên lãng

Hương tình xưa phôi pha theo ngày tháng
Níu chân đời lá lại lả lơi bay
Trong mơ hoang tôi tìm lại tháng ngày
Chút lãng đãng sương ngàn theo nỗi nhớ


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

CẦU THANG GỖ

Từng bậc
Từng bậc
Ta bước trong kí ức

Những vọng âm
Chiều thăm thẳm cao nguyên
Gỗ nhà sàn bây giờ vẫn vẹn nguyên
Sao thiếu vắng gót chân trần sơn nữ?


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

NHỚ MỘT GIỌNG NGÂM

( Nhớ tặng Hương Xuân)

Tưởng âm hưởng đã bay theo ngày tháng
Khi thời gian in nét trán ưu tư
Bạn trở về trong nẻo thực đường hư
Vòng tay nhỏ vô tư không dám siết

Tôi cứ tưởng trong tháng ngày ly biệt
Trái tim kia không trọn vẹn nỗi đau
Nhưng ngờ đâu trong ảo ảnh nhiệm màu
Giọng ngâm ấy vẫn dịu êm, da diết...


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

VÌ SAO TÔI YÊU BÓNG ĐÁ

Tôi không đá bóng nhưng rất yêu bóng đá
Bởi chất thơ được tạo,bởi chất nhạc cuộc đời
Tuyển thủ ra sân không đơn giản để chơi
Họ mang trong tim lửa nhiệt tình tuổi trẻ
Họ hát Quốc Ca giọng âm vang mạnh mẽ
Khi Tổ quốc rất gần : những khán giả trên sân

Các tuyển thủ truyền lửa đam mê xuống cả đôi chân
Họ sướng điên lên khi khung thành đối phương tan nát
Khi chiến thắng vẫn có dòng nước mắt
Khi chiến bại vẫn có dáng hiên ngang ngẩng cao đầu

Bóng đá chính là sứ giả của năm châu
Những trận đấu lớn gởi toàn cầu thông điệp
Không phân biệt màu da vì hòa bình nối nhịp
Đường bóng lăn viết tiếp khúc kết đoàn

Những đường bóng hay tạo khúc nhạc hân hoan
Những bàn thắng đẹp ngập tràn bao cảm xúc
Sân cỏ là nơi anh trở thành người hùng đúng lúc
Sân cỏ là nơi vinh nhục rất gần

Các tuyển thủ ra sân để cháy hết mình
Vì Tổ quốc trong màu cờ sắc áo


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

CẢM ƠN THỜI GIAN.
( Tặng Duy Nhân cùng quý bạn nữ tuyệt vời của VK4)
Ta cứ nghĩ thần thời gian bạc ác
Đã làm phai nhạt dáng son
Nhưng em nét ngọc vẫn còn
Ngày vui hạnh ngộ vuông tròn dáng xưa
Trời Phú Yên đêm mưa
Em như tiếng nhạc mới vừa phổ thơ
Nốt thăng gợi những ý mơ
Nốt trầm chùng xuống bên bờ thương yêu
Thương lắm
Nhớ nhiều
Ngôn từ không thể nào nói hết
Như bài thơ không hồi kết
Cho em
Nếu khi nào em về lại Phú Yên
Nhớ ghé thăm những danh lam mà chúng mình từng đến
Tháp Nhạn,Sông Đà,,Gành đá đĩa...
Vũng Rô,Hòn Yến...nghĩa tình
Bài thơ lời hẹn đinh ninh
Kon Tum đang đợi chúng mình năm sau
ngng

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

RƯỢU THƯƠNG VIỄN XỨ

Cảm ơn em chai rượu nồng
Men say sinh nhật ấm lòng xa xôi
Em còn trong trái tim tôi
Em còn trong những bồi hồi vần thơ

Em vừa thực lại vừa mơ
Một chiều Thư Quán tình cờ gặp nhau
Tôi nhờ dải yếm bắt cầu
"Nỗi lòng viễn xứ" thành câu giao thề

Rồi em xa mãi... chưa về
Nơi miền tuyết lạnh bộn bề sương giăng
Lời thề dang dở vầng trăng
Đành xin gọi nghĩa kim bằng ngàn sau ...


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Về bài thơ " Đàn ghi-ta của lor-ca "( Thanh Thảo)

VẦNG TRĂNG ĐÁY GIẾNG

Tôi đã khóc nhìn trăng trong đáy giếng
Một vần thơ tan trong máu vỡ nhòa
Một khuôn mặt đôi mắt sáng Lor-ca
Với thanh trầm vang lên từ sâu thẳm

Lor-ca, Lor-ca
Trời Tây Ban Nha chợt sáng
Những đấu trường hoảng loạn
Tiếng thét gào tự do
Chàng đấu sĩ hiên ngang nhìn những con bò
Hung hăng ngã gục

Lor-ca, Lor-ca
Trái tim yêu tự do thôi thúc
Bật lên từ thanh âm của tiếng ghi-ta
Những vần thơ ẩn trong tấm áo choàng
Đỏ màu mặt trời đất nước Tây Ban Nha.

ngng


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

CẢM TÁC THỜI GIAN.

Hơn năm mươi tuổi đời
Nguồn cảm xúc trong thơ tôi thức dậy
Những ngôn từ của một thời xưa ấy
Bỗng trở về với những đam mê

Mái tóc thề tràn đầy thi tứ
Em đi qua một thời thiếu nữ
Vần thơ muộn màng nhắc lại thuở thanh xuân


yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.08.2022 03:52:44 bởi nguyenngoat>
XA VÀ GẦN 
Gần kề bên hay cách biệt xa xôi
Sẽ vô nghĩa nếu quên rồi kỉ niệm
Màu thủy chung hằn lên hoa sắc tím
Nhưng lá thu vàng liệm những giấc mơ
 
Em và ta như tri kỉ không ngờ
Trên Thư Quán vần thơ vào tâm khảm
Dù biết rằng áng mây thu ảm đạm
Vẫn nhớ thương giọt nắng tận bên trời
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.08.2022 15:32:56 bởi nguyenngoat>

 
 TA VẪN CÒN NHỚ NHAU
Ta vẫn nhớ nhau dù muôn trùng xa cách
Những vần thơ chưa đứt mạch với thời gian
Anh vẫn còn nghe rơi khẽ chiếc lá vàng
Đêm gió nhẹ một mình bên rèm lạnh
 
Bọn dế giun đêm nay đành im tiếng
Để chúng mình trong tâm niệm về nhau
Để trăng khuya luôn tỏa sáng nhiệm màu
Mùa kỉ niệm dâng lên đầy kí ức

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.08.2022 03:44:02 bởi thu nhớ>
ngng,  mình mượn ý thơ của bạn để viết đôi dòng nhé ....!
 
nguyenngoat:

NẾU...

Nếu anh về trong cõi mộng hằng đêm
Xin tha thứ cho con tim tội lỗi
Anh xa em trong những lời sám hối
Tình yêu buồn như đêm tối hồng hoang


 
tình yêu buồn

tình yêu buồn, tình yêu vỡ tan
anh và em,  ai người bưng mặt khóc
mình chẳng cùng nhau lăn qua cuộc đời khó nhọc
nên tình yêu như ngọn gió bên song

em chẳng còn thiêu  những giấc mơ hồng
đời vật vã một mình một bóng
lật trang đời tiếp niềm hy vọng
ở ngày mai ...ta có thể hiểu lòng nhau

thiên hạ vây quanh, thiên hạ lại khổ đau
những được mất tình yêu không trọn vẹn
em chẳng tìm cho mình một ước nguyện
vì không anh đời chẳng được bình yên

nếu anh về trong cõi mộng tìm duyên
lời sám hối con tim cùng tha thứ
những nỗi phiền tạm bợ
nhìn nhau thôi cũng đủ vui !

thiên hạ ngoài kia lại chung đôi
anh và em đời đời xa cách
có phải mình không vượt qua thử thách
nên nghìn năm chỉ biết nhớ và mong ...

2022.08.26
 


ta tìm gì ở góc phố ngày xưa
nơi nắng- gió chỉ về qua ký ức
nơi những linh hồn rời xa đời thực
và yêu thương qua nét vẽ ảo hư
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.08.2022 03:45:26 bởi thu nhớ>
nguyenngoat:

NẾU...

...

Nếu mùa thu tơi tả cánh hoa vàng
Không còn phút hân hoan ngày gặp mặt
Hãy niêm giữ cho anh dòng nước mắt
Để anh về trang thơ khóc ngày xanh


 
nỗi nhớ chẳng bình yên

em không khóc cho một cuộc tình
vì tan vỡ chẳng là niềm đau duy nhất
tình yêu chỉ là điều được mất
không cho đi, sao có được bao giờ

thu lại về, em nhặt lá đề thơ
ôn kỷ niệm của buổi đầu gặp gỡ
những cách hoa rơi cho cuộc tình trắc trở
đau lòng sao mây gió đìu hiu

ở đây chỉ mây trắng trời chiều
quá khứ là anh niềm mơ và hy vọng
đừng cười em ôm giấc mộng
đời bình yên ...nỗi nhớ chẳng bình yên

em chẳng tìm chi một chữ duyên
bởi ký ức là anh không hề phai nhạt
có thể tình yêu của mình chạm nhau sẽ mất
nên thôi, chỉ nhớ để làm vui ....!

thu mùa này anh còn viết nữa thôi
hay lặng lẽ một mình bên tách cà phê vị đắng
anh đón hoàng hôn , chờ đêm trống vắng
trái tim còn một góc để riêng em ?

2022.08.26
ta tìm gì ở góc phố ngày xưa
nơi nắng- gió chỉ về qua ký ức
nơi những linh hồn rời xa đời thực
và yêu thương qua nét vẽ ảo hư
Đăng nhập để trả lời
0