Hư Ảo?
Tôi uể oải đứng lên rời khỏi màn hình của máy Computer nhưng không tắt máy, hình như tôi vẫn chờ đợi một điều gì đó dẫu biết rằng không còn hy vọng! Tôi cầm ly cà phê ra ngoài sân ngồi, hôm nay trời trong vắt, thời tiết bên nầy rất bất thường, mặc dù đang vào hạ nhưng hiếm có dịp ấm áp vào những buổi tối để ngồi ngoài trời mà ước: "ước gì hôm nay trời có trăng". Hơn 11g mà tôi vẫn chưa thấy buồn ngủ, lỗi một phần có thể là do ly cà phê còn cầm trong tay, và có lẽ một phần do tư duy của tôi không được bình thản.
Trăng hôm nay tròn một cách rất dễ thương và lãng mạn cho những người đang yêu nhau, nhưng tôi lại ghét nó vì nó ngời sáng một cách rất vô tư trong khi tôi muốn che giấu đôi mắt đang nén những giọt lệ của mình đang chực trào. Với tầm nhìn khi tôi ngồi đây thì cách không xa mặt trăng lắm có duy nhất một vì sao sáng lấp lánh nhưng rất cô đơn. Ừ! Chắc nó đang lẻ bạn, nhìn nó rồi bỗng dưng tôi tự ví như mình, tôi đang ray rứt khi nghĩ đến điều nầy? Nếu trở lại khoảng thời gian trước đây một tuần thì tôi không bao giờ rời khỏi máy trước 10g đêm, những động tác quen thuộc khi gõ phím, những nụ cười tuy âm thầm nhưng thật vui...thế mà đã hơn một tuần tôi không còn có cơ hội đó nữa. Sẽ không ai biết chuyện gì đã xẩy ra nhưng tôi thì lại quá rỏ <cái thế giới ảo> có thể làm cho người ta cười, yêu đời nhưng nó cũng có thể khiến cho người ta buồn đến rơi nước mắt khi tất cả đi về một cõi <hư vô>...tôi đã vĩnh viễn mất đi một người...mà tôi chưa hề gặp mặt!!!
DH
[/align]
Tôi uể oải đứng lên rời khỏi màn hình của máy Computer nhưng không tắt máy, hình như tôi vẫn chờ đợi một điều gì đó dẫu biết rằng không còn hy vọng! Tôi cầm ly cà phê ra ngoài sân ngồi, hôm nay trời trong vắt, thời tiết bên nầy rất bất thường, mặc dù đang vào hạ nhưng hiếm có dịp ấm áp vào những buổi tối để ngồi ngoài trời mà ước: "ước gì hôm nay trời có trăng". Hơn 11g mà tôi vẫn chưa thấy buồn ngủ, lỗi một phần có thể là do ly cà phê còn cầm trong tay, và có lẽ một phần do tư duy của tôi không được bình thản.
Trăng hôm nay tròn một cách rất dễ thương và lãng mạn cho những người đang yêu nhau, nhưng tôi lại ghét nó vì nó ngời sáng một cách rất vô tư trong khi tôi muốn che giấu đôi mắt đang nén những giọt lệ của mình đang chực trào. Với tầm nhìn khi tôi ngồi đây thì cách không xa mặt trăng lắm có duy nhất một vì sao sáng lấp lánh nhưng rất cô đơn. Ừ! Chắc nó đang lẻ bạn, nhìn nó rồi bỗng dưng tôi tự ví như mình, tôi đang ray rứt khi nghĩ đến điều nầy? Nếu trở lại khoảng thời gian trước đây một tuần thì tôi không bao giờ rời khỏi máy trước 10g đêm, những động tác quen thuộc khi gõ phím, những nụ cười tuy âm thầm nhưng thật vui...thế mà đã hơn một tuần tôi không còn có cơ hội đó nữa. Sẽ không ai biết chuyện gì đã xẩy ra nhưng tôi thì lại quá rỏ <cái thế giới ảo> có thể làm cho người ta cười, yêu đời nhưng nó cũng có thể khiến cho người ta buồn đến rơi nước mắt khi tất cả đi về một cõi <hư vô>...tôi đã vĩnh viễn mất đi một người...mà tôi chưa hề gặp mặt!!!
DH
[/align]
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
và nếu trái tim DH có mắt thì có lẽ DH đã không hụt hẩng như bây giờ, nói đùa chút cho đở buồn chứ dù bây giờ nhìn nửa mắt hay cả tim...lẫn mắt thì tất cả đối với DH cũng chỉ là một thoáng thu phai.
Cám ơn bạn góp ý.[/color]