
BẾN SÔNG XƯA
Dưới bến sông xưa nắng nhạt màu
Gió mang hơi lạnh cuốn đưa vào
Thầm thì lá rụng trôi trên sóng
Thương xót, lòng đau chực lệ trào.
Trăng treo lơ lửng dạ nao nao
Tiếng sáo vi vu mãi xuyến xao
Khúc nhạc tình quê ôi gợi mãi
Dáng hình thiếu nữ thuở hôm nao!
Năm tháng trôi qua nhớ thiết tha
Chiều nghiêng bóng đổ ngóng xa xa
Trông con đò nhỏ về nơi cũ
Gió lộng tư bề vọng tiếng ca.
Đêm thâu, hiu hút gió mây ngàn
Sóng nước mênh mông lướt dặm đàng
Ngơ ngẩn hồn say bay khắp nẻo
Ngậm ngùi lặng ngắm dáng xuân sang!
-SD-
BÀNG HOÀNG
Lòng bàng hoàng bên dòng xưa điệp khúc
Có một mùa xuân chìm xuống giữa mù khơi
Giông gió chơi vơi
Thu về xơ xác
Hạ đứng buồn hiu tháng sáu khóc mưa về!
Người treo lửng một vầng trăng chưa khuyết
Dòng thật buồn óng ả sợi tơ vương
Tim nói còn thương
Mà lòng từ chối
Bóng em xa.. xa ngàn dặm trắc trở một đại dương!
Năm tháng ấy trôi hoài miền tiềm thức
Những chiều đi chưa xóa vết bụi mờ
Còn lại chỉ vần thơ
nuôi ngàn năm kí ức
Mông lung về lần kiếm vết ngón tay !
Ngày, tháng, năm, sớm chiều .. mù mịt
Thờ thẫn ngẩn ngơ mây lãng đãng chập chờn
Trôi mất linh hồn
Theo làn gió cuốn
Biết có bao giờ gió mang lại mùa xuân!
Mỹ Trinh





![[:)]](/images/smiley/s1.gif)



