Chúng ta chắc ai cũng biết "bài văn lạ" của một học sinh ở HN trong kỳ thi học sinh giỏi không chuyên môn Văn. Bài thi làm "nổi đình nổi đám" trong làng báo, cũng như trên các diễn đàn điện tử trong và ngoài nước trong thời gian qua. Với nhiều ý kiến trái ngược nhau, làm nóng lên thời sự về cách giáo dục là "Dạy văn và học Văn " trong trường học. Vấn đề tôi muốn đưa ra đây để cùng thảo luận (nếu các bạn thấy có hứng thú) không phải là "làm cho nó ôn ào thêm" mà chúng ta thử tìm hiểu xem "Ngôi đền thiêng" ấy làm sao mà một học sinh Giỏi văn lại nói là "không thích" và nói là thầy cô dạy văn áp đặt..... thử xem có phải là học sinh đó (ý tôi nói ) gồm cả một bộ phận ủng hộ học sinh đó về cách cảm nhận bài Văn tế, phải chăng chính họ không thích bản thân họ hay không, hoặc vô lễ với các bậc tiền nhân hay không?
Chúng ta chỉ cần đọc một câu trong bài văn tế thôi, tất cả những cái hay, cái đẹp, một lâu đài ngôn ngữ nguy nga tráng lệ, làm sao chúng ta không tự hào, không tri ân những bậc tiền nhân, chúng ta có Văn tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc là chúng ta không khỏi bơ vơ giửa phố phường Văn nghệ của Năm châu Bốn biển, chúng ta có Văn tế là chúng ta có tiếng nói của một nền văn minh mà bậc tiền nhân chúng ta gầy dựng. Chứng tích của một trang sử hào hùng chống ngoại xâm, dân tộc Việt từ xưa vốn bao đời chỉ biết "...ruộng trâu ở trong làng bộ." và ghét..."thói mọi như nhà nông ghét cỏ". Mỗi một câu chử là một giọt nước mắt long lanh, thử hỏi xem giọt nước mắt thời nào mà không mặn, giọt máu của thời nào mà không đỏ.
Kính thưa các bạn gần xa, các chú các bác, các anh, các chị, các em, tất cả mọi người!. Nếu cho rằng những phản đối, hoặc ủng hộ "bài văn lạ" của Học sinh đó thì chắc chắn rằng Học sinh đó không phải là Học sinh "Giỏi văn" mà những người ủng hộ học sinh đó cũng thế ( Ý tôi nói là đứng về phương diện cảm nhận bài Văn tế)
Thử chắp tay đứng trước hình ảnh người nông dân trong bài văn tế "...vốn chẳng phải quân cơ quân vệ...... mà chẳng qua là dân ấp, dân lân mến nghĩa", cho đến thời nay làm sao những học sinh, những thế hệ thị thành biết được " Rơm con cúi" " dao tu nón gõ , bao tấu bầu ngòi" là cái gì? Đồng ý là tiếp cận lịch sử với nhiều phương tiện, nhiều cách khác nhau, nhưng không thể chấp nhận có một thái độ "Vô lễ" trước các bậc tiền nhân được.
Chúng ta chỉ cần đọc một câu trong bài văn tế thôi, tất cả những cái hay, cái đẹp, một lâu đài ngôn ngữ nguy nga tráng lệ, làm sao chúng ta không tự hào, không tri ân những bậc tiền nhân, chúng ta có Văn tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc là chúng ta không khỏi bơ vơ giửa phố phường Văn nghệ của Năm châu Bốn biển, chúng ta có Văn tế là chúng ta có tiếng nói của một nền văn minh mà bậc tiền nhân chúng ta gầy dựng. Chứng tích của một trang sử hào hùng chống ngoại xâm, dân tộc Việt từ xưa vốn bao đời chỉ biết "...ruộng trâu ở trong làng bộ." và ghét..."thói mọi như nhà nông ghét cỏ". Mỗi một câu chử là một giọt nước mắt long lanh, thử hỏi xem giọt nước mắt thời nào mà không mặn, giọt máu của thời nào mà không đỏ.
Kính thưa các bạn gần xa, các chú các bác, các anh, các chị, các em, tất cả mọi người!. Nếu cho rằng những phản đối, hoặc ủng hộ "bài văn lạ" của Học sinh đó thì chắc chắn rằng Học sinh đó không phải là Học sinh "Giỏi văn" mà những người ủng hộ học sinh đó cũng thế ( Ý tôi nói là đứng về phương diện cảm nhận bài Văn tế)
Thử chắp tay đứng trước hình ảnh người nông dân trong bài văn tế "...vốn chẳng phải quân cơ quân vệ...... mà chẳng qua là dân ấp, dân lân mến nghĩa", cho đến thời nay làm sao những học sinh, những thế hệ thị thành biết được " Rơm con cúi" " dao tu nón gõ , bao tấu bầu ngòi" là cái gì? Đồng ý là tiếp cận lịch sử với nhiều phương tiện, nhiều cách khác nhau, nhưng không thể chấp nhận có một thái độ "Vô lễ" trước các bậc tiền nhân được.
Không biết ký, chỉ biết đóng dấu thôi hà!
![[&o]](/images/smiley/s14.gif)
![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
![[:-]](/images/smiley/s12.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
