Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

tho va tho...!!!

7 trả lời, 1.345 lượt xem — Trang 1 / 1
vì sao?
[/align]

em đi…ừh! em đã đi…chắc chắn thế!
nhưng sao còn để lại…
bộ quần áo…?
đôi giày …
và hộp kẹo…?
vì sao???
vì em muốn có cái cớ để trở về lần nữa?
vì em ích kỷ nên dù đã bỏ anh mà đi rồi vẫn muốn anh phải nhớ em? phải nhớ em? chỉ nhớ em thôi!
ồ không!
đấy là do anh cả nghĩ, anh hy vọng hão huyền mà ra thế….
thực ra thì…
chỉ là do em…đãng trí (em vốn thế mà!), em quên chứ chẳng có ý gì đâu…

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Người ta đi xây tổ ấm,
còn em vun vén tổ hoang,
thềm người chắn mưa đậy nắng,
nhà em ngói vỡ trăng ràng.
xa xa tiếng kinh cầu nguyện,
gần chút tiếng chuông nhà thờ,
gần hơn đám người buôn chuyện:
“làng mình có ngữ lẳng lơ”
ô kìa! người ta yêu nhau,
mai sau sẽ nên chồng vợ,
em cứ vén váy đi hầu,
tình riêng bầy hầy giữa chợ…
ai đi kẻ đưa người tiễn,
ai về kẻ đón, người nâng,
riêng em lúc đi tuỳ tiện,
về khi gió thổi ngạt đồng.
ừ thì đã mang phận hẫm,
tình chả cập nẻo bình yên,
sống để ai thờ chán lắm!
thân này cứ mặc cho…duyên.
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỂN MÀU...

[/align]
[/align]


Môi đỏ, nón đỏ, váy đỏ, guốc đỏ, móng tay cũng đỏ.
thậm chí chỗ kín đáo nhất cũng lăm le…đỏ nốt
đỏ tất cả,
đỏ lập dị
đỏ làm gì để người ta đổ xô bảo em là con đĩ (lề đường)!
vì em…quá đỏ!
Rồi em chuyển màu
tóc tím, môi tím, con bướm đậu trên tóc cũng màu tím…
nơi tận cùng của em cũng chuyển sang màu tím.
người ta đổ xô đồn em là con điếm (mạt hạng)?
vì em…quá tím!

Em lại chuyển màu
da xanh, mắt xanh, bóp xanh, áo xanh đọt chuối để lộ chiếc áo ngực màu xanh da trời.
dòng nước rĩ ra từ khe khốc em cũng màu xanh…
bác sĩ lắc đầu bảo em đang ở giai đoạn cuối…
người ta mới bắt đầu biết sám hối
vì chưa bắt gặp em chìa tay xin tiền ai bao giờ.
Và em chuyển sang trắng
tất cả đều trắng
người ta lo lắng, lậy lục dưới quan tài em
cầu cho linh hồn siêu thoát,
vì…người ta sợ em hiện hồn về…
bóp cổ, thắt nghẹt hầu!!!
loài người là thế! ai cũng thế!
hahaha!
Còn anh!!!
em đỏ, tím, xanh cũng chỉ vì anh đấy!
rực rỡ thế cơ mà!
sao anh không nhìn thấy?

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-19 07:27:45lelong54>
"Màu" thế nhân !
 
Thế nhân sặc sở muôn màu
Đỏ xanh vàng tía............ai nào dám khinh
Sắc buồn vui bởi.....sự tình
Màu thương với ghét.....tại mình mà ra
Ai chê....ta cứ thật thà
Ai khinh.....ta vẫn..... còn ta với mình
Dẫu đời đen bạc.....điêu linh
Vẫn son lòng nhé...! Màu tình nghĩa nhân ! 
 
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
EM CÓ BUỒN ĐÂU!

[/align]
[/align]
Em trét phấn hồng lên…ngực
em trây màu mắt lên…mông.
son đỏ em luồn trong váy.
này người! thấy em vui không!?
em đẩy tình yêu vào két,
gõ password là: “chết đi!”
rồi hong cửa mình ra gió,
nhắm mắt, mặc ai làm gì…
rằng muốn là anh hãy biết:
không anh, em có buồn đâu!
đêm về chỉ hơi chếnh choáng,
và rơi…
vài giọt...
...ả đào.
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Ung ho va cho xin it y kien...!!
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn, tôi cũng là người...chưa cũ, nhưng theo ý kiến riêng của tôi
thì
với thơ, bạn hãy cứ viết, trước tiên là cho bản thân mình
người đọc có thể sẽ có người đồng cảm hoặc không đồng cảm
Người đồng cảm sẽ cho là hay
người không hiểu họ sẽ cho là dở.
Tóm lại, không có sự hay dở trong thơ,
nhưng
một bài thơ hay là 1 bài được nhiều người đồng cảm.
Đọc và cảm nhận.
(Đa phần là đau thương nhiều hơn vui sướng)
Không có cái đau nào giống nỗi đau nào.
Chúc bạn vui và hãy cứ tự tin duy trì bài đăng để chia sẻ thơ mình tới mọi người nha.
 
Chào mừng bạn mới mới[sm=a%20flower%20for%20her.gif][sm=band.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
chung chung qua. toi can 1 chinh kien cu the!
Thuong hai
Đăng nhập để trả lời
0