52 trả lời, 13.645 lượt xem —
Trang 2 / 2
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 4.041
Điểm thưởng : 0
Từ: 27.05.2007
Trạng thái: offline
#31 —
24.02.2011 11:21
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-08 10:52:45Ct.Ly>
Chương 9
Khu mộ cổ
Ngày 25 tháng 7, 8 giờ 55 phút
Rome, Italy
Về mùa hè ngày bao giờ cũng dài.
Hoàng hôn vừa buông xuống đường Appian khi Gray chui ra khỏi khu hầm mộ. Anh lấy tay để che mắt. Bước ra từ ánh sáng heo hắt ở khu mộ, chỉ những tia nắng xiên khoai lúc mặt trời lặn cũng làm người ta phải nheo mắt khó chịu.
Đã xong
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 329
Điểm thưởng : 0
Từ: 07.12.2010
Trạng thái: offline
#32 —
04.03.2011 09:06
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-08 10:52:09Ct.Ly>
Page 277 - 289
Chương 10
Kẻ đào trộm mộ
25 tháng Bảy, 9 giờ 54 phút
Vatican
Cú rung chuyển đầu tiên làm Vigor bắn lên không trung. Cũng có thể do mặt đất tụt dưới chân ông. Dù gì đi nữa, ông đang lơ lửng trong không trung.
Đã xong
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 757
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2006
Trạng thái: offline
Ly xem có cần save lại những đoạn mà các bạn đã type, sau đó chỉnh sửa lại theo thứ tự đầy đủ rồi hãy pot 1 lượt lên. Đừng để mỗi người pot 1 đoạn, ai vào đọc thấy mất hồi hộp, với cả lộn xộn quá!
★
★
★
★
★
0
Số bài : 10
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.10.2009
Trạng thái: offline
#34 —
13.01.2010 02:45
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-11 00:13:51Ct.Ly>
TRANG 412 -429
Chương 14
2 giờ 2 phút sáng
Laussance Thụy Sĩ
Rachel ngồi trong xà lim, im lặng và mệt mỏi
Mỗi khi nhắm mắt lại, cô lại hình dung ra nổi hãi hung. Cô thấy chiếc rìu vung xuống. Người Monk nảy lên, bàn tay bị chặt đứt của anh văng ra bên trên boong tàu như con cá bị vứt trên cạn. Máu tuôn ra.
Alberto đã hét lớn lên với Raoul vì hành động của hắn. Không phải vì sự tàn bạo của hắn mà vì gã muốn người đàn ông đó sống. Raoul đã gạt đi nỗi lo lắng của gã. Chúng đã buộc ga-rô cầm máu. Alberto nói Raoul cho người kéo Monk lên khoang bên.
Sau đó, cô được một trong những người đàn bà của hiệp hội cho biết anh ta còn sống. Hai giờ sau, chiếc tàu cao tốc đã tới một hòn đảo trên Địa Trung Hải. Họ được chuyển đến một máy bay tư nhân nhỏ
[font="verdana"]Rachel nhìn thấy Monk, phờ phạc, cổ tay bị chặt được băng bó đến tận khuỷu đang nằm trên cán. Rồi cô bị nhốt vào khoang sau. Một mình, không có cửa số. Trong suốt chuyến bay kéo dài năm tiếng đồng hồ họ hạ cánh hai lần. Cuối cùng, cô được đưa ra.
[size=3]#0000CC]Đã x[/color]ong
★
★
★
★
★
0
Số bài : 10
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.10.2009
Trạng thái: offline
Em đã gõ xong chương 14 và post lên diễn đàn. Có j chị tổng hợp lại các chương để chúng ta có thể có một tác phẩm hoàn chỉnh dùm em nha.
Cám ơn chị nhiều.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.721
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
Cảm ơn nhucanhvacbay thật nhiều nhé
★
★
★
★
★
0
Số bài : 10
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.10.2009
Trạng thái: offline
Nếu cần em giúp, chị có thể gửi mail cho em.
★
★
★
★
★
0
Số bài : 10
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.10.2009
Trạng thái: offline
#38 —
25.01.2010 10:57
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-14 21:16:40Ct.Ly>
CHƯƠNG KẾT
Ngày 18 tháng 8, 11 giờ 45 phút sáng
Công viên Tokoma, Maryland
Gray đạp xe về phố Cedar, đi ngang qua thư viện công viên Takoma. Thật tuyệt vời khi được hưởng những cơn gió mát và ánh sáng mặt trời chiếu vào khuôn mặt mình. Có vẻ như đã ba tuần trôi qua dưới tầng hầm của Chỉ huy sở Sigma, hết cuộc họp này sang cuộc họp khác.
Anh vừa trở về sau cuộc họp cuối cùng với Painter Crowe. Cuộc họp tập trung vào Seichan.Cô điệp viên của Hiệp hội đã biến mất như ma sau khi họ rời Lâu đài Giáo hoàng, bước vào một góc tối rồi mất tăm. Nhưng Gray đã thấy một vật của cô trong túi.
Chiếc phù hiệu hình con rồng.
Một lần nữa.
Và trong khi chiếc thứ nhất để lại ở Fort Detrick rõ ràng như một lời đe dọa, thì cái này lại khác hẳn. Một lời hứa, cho đến khi họ gặp lại nhau.
xong
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 757
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2006
Trạng thái: offline
PhongAnh đã gửi cho bạn Phale bắt đầu từ chương 3 nhưng ko hiểu sao chẳng thấy bạn ý post lên. Vậy giờ PA sẽ type đoạn còn thiếu bắt đầu từ chương 3 nhé. Sau đó mình sẽ post đoạn mà bạn Meobeo đã type của chương 3.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 757
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2006
Trạng thái: offline
#40 —
29.12.2009 19:40
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-07 12:14:38Ct.Ly>
(tiếp theo chương 3 nhé)
Trang 84
“Kệ mẹ chuyện đó”
Monk tròn mắt nhìn. Đôi lông mày rậm là thứ duy nhất còn lại không được cạo trên chiếc sọ cạo nhẵn thín của gã. Gã rất mê hình ảnh đã được nhồi nhét vào đầu hắn bởi những lính mũ nồi xanh. Gã phải hứng chịu khá nhiều những vết tích sót lại từ cuộc đời binh nghiệp trước đây: những vết sẹo do đạn bắn, ba vết thương ở vai, ngực và đùi trên. Gã là người duy nhất sống sót sau một trận phục kích ở Afghanistan. Trong lượt về Mỹ nghỉ dưỡng sức, Sigma đã tuyển mộ gã với chỉ số IQ trên tuyệt vời và đào tạo gã trong một chương trình rất bài bản về y học tội phạm.
“
Đã xong
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 202
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.08.2007
Trạng thái: offline
#41 —
06.01.2010 11:03
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-14 21:06:18Ct.Ly>
tiếp chương 16 ( tt)
mê cung
(Từ trang 476 đến trang 490)
sân bay nhỏ cách Lausanne chừng nửa giờ ô tô. Tính toán với tốc độ máy bay của chúng, họ sẽ có một khoảng cách trước chúng một chút. Một khoảng thời gian mà anh cố gắng giữ.
“Với việc tất cả thành viên viên an toàn nữa,” Gray nói với Kat, “tôi sẽ phá vỡ sự im lặng với chỉ huy trung tâm. Liên lạc với giám đốc Crowe. Tôi sẽ liên hệ với ông ta tìm cách phối hợp sự hỗ trợ dưới đất của nhà cầm quyền địa phương. Tôi sẽ gọi khi nào hạ cánh. Vào lúc này, nhớ là canh chừng phía sau lưng.”
“Không quên điều đó, chỉ huy. Chúng tôi chờ anh.”
Gray bỏ máy. Anh ấn nút số điện thoại trung tâm Sigma. Nó đi qua một loạt tổng đài rồi cuối cùng thông.
“Logan Gregory nghe đây.”
“Tiến sĩ Gregory, chỉ huy Pierce.”
“Chỉ huy.” Giọng nghe rất cáu kỉnh.
Gray cắt luôn sự bực bội của ông ta vì việc đã thiếu liên lạc. “Tôi phải nói chuyện với Painter Crowe ngay lập tức.”
“Tôi sợ điều ấy là không thể, chỉ huy. Giờ đã là gần giữa đêm. Giám đốc đã rời nhiệm sở cách đây năm tiếng đồng hồ rồi. Không ai biết ông ta đi đâu. Can nhiễu lại làm không nghe rõ tiếng của ông ta, thậm chí còn nặng nề hơn cả sự bực bội của ông ta với Gray.
Cuối cùng thì Gray cũng hiểu được tâm trạng của ông ta. “Giám đốc đang làm gì mà rời nhiệm sở vào lúc này.”
“Có thể ông ta tới DARPA để phối hợp với tiến sĩ McKnight.” Logan tiếp tục, “nhưng tôi vẫn là chỉ huy của phi vụ này. Tôi muốn được nghe báo cáo toàn bộ về những hoạt động của anh.”
Bỗng nhiên Gray cảm thấy không thoải mái khi nói chuyện. Painter Crowe đi đâu nhỉ? Hay thậm chí ông bị giết rồi. Ý nghĩ đó làm anh lạnh cả người. Hay là Gregory ngăn cản anh không cho tiếp cận với giám đốc. Có một lỗ dò nào đó ở Sigma. Anh có thể tin ai đây?
Anh cân nhắc mọi chuyện và chỉ làm việc gì anh có thể. Có thể cũng không hay lắm nhưng anh đành phải dũng cảm tiến hành.
Anh treo máy, không liên lạc nữa.
Mình không thể mạo hiểm.
Mình đã cưỡi lên lưng tụi Long Đình rồi, không thể nào lùi bước được.
*
* *
5 giờ 35 phút sáng
Cách bảy mươi dặm, Raoul nghe cơ sở của hắn báo cáo vào chiếc điện thoại trên máy bay. Một nụ cười trên khuôn mặt hắn. “Chúng nó vẫn ở trong lâu đài của giáo hoàng à?”
“Vâng thưa ngài.” Tên gián điệp trả lời.
“Và anh biết là nơi chúng đang ở đâu rồi chứ?”
“Vâng thưa ngài.”
Raoul đã có cuộc gọi từ lâu đài sau khi nghe tin từ Avignon. Hắn đã liên hệ với một vài nhân mối ở Mác – xây. Chúng đã được cử đi Avignon để săn hai nhân viên kia: ngài linh mục và con chó cái Sigma - kẻ đã đâm thủng tay hắn.
Raoul kiểm tra đồng hồ trên máy bay. Bọn chúng sẽ hạ cánh trong vòng bốn mươi phút nữa.
“Chúng tôi có thể diệt chúng bất cứ lúc nào.” Tên gián điệp nói.
Raoul nói không chút ngần ngừ. “Hãy làm ngay đi.”
*
*
xong
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 202
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.08.2007
Trạng thái: offline
#42 —
08.01.2010 11:16
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-10 20:46:57Ct.Ly>
chương 13 tiếp
(Từ trang 388 đến trang 399)
Chắc chắn là sẽ không lâu nữa. Rachel nghĩ một cách bực bội. Cô quay lưng lại rồi xiết chặt dây áo khoác dưới bộ ngực của cô. Ngón tay cô run rẩy. Cô vặn ngón tay vào chỗ nút buộc. Nước mắt như muốn trào ra, nhưng cô cố không để tên Raoul kia thoả mãn.
Rachel nhìn ra lỗ thông hơi nhỏ xíu, cố nhìn xem có địa điểm nào để biết mình đang ở đâu. Nhưng cô chỉ nhìn thấy toàn là biển không có gì đặc biệt cả.
Cô và Monk đã bị chuyến đi từ cái nhà thuyền lúc đầu. Chiếc thuyền đã chui ra khỏi cảng, gặp một chiếc tàu cao tốc rồi cả hai bị trói chặt, bịt cả miệng và mắt do bốn gã lực lưỡng áp tải. Chúng đẩy họ xuống một chiếc thuyền nhỏ hơn rồi biến mất. Họ đã đi như vậy tới nửa ngày rồi nhưng có
đã xong
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 4.041
Điểm thưởng : 0
Từ: 27.05.2007
Trạng thái: offline
#43 —
08.01.2010 12:39
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-13 14:12:21Ct.Ly>
Chương 17 (còn thiếu 491 -515)
Đánh máy: nhucanhvacbay
Chương 17
Trang 516
Painter phát hiện một ánh chớp của phát đạn. Từ trên cửa sổ tầng hai của lâu đài. Một gã bắn tỉa đơn độc. Một ai đó bắn trượt .
Quay lại “Ông hét lơn với đám lính tuần tra”
Những viên đạn bắn sượt qua cái vỉa hè ướt át, ngang qua ông và viên tướng. Cảnh sát tỏa ra xung quanh
Rende lui lại, rút súng lục ra.
Bất chấp đạn sung trường tự động, Painter quỳ một gối xuống, giơ hai khẩu súng lên, mỗi tay một khẩu. Ngắm thật chính xác, ông hướng về phía cửa sổ trên.
Bùm, bùm, bùm
Viên tướng gục xuống đất.
Một tiếng kêu thét lên từ tầng hai. Một bóng người rơi xuống
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
★
★
★
★
★
0
Số bài : 10
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.10.2009
Trạng thái: offline
Ban Thanh Vân ơi, chị Ly sent cho mình gõ Chuơng 17 nhưng mình lại thấy bạn post bài trong này là Chương 7. Bạn kiểm tra lại dùm mình để sửa số chương cho đúng.
Hiện tại mình đang gõ chương 14. Có gì mình sẽ post lên sau.
Cám ơn bạn nhiều.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.721
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
Cảm ơn nhucanhvacbay nhé,
chị đã sửa lại rồi
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 329
Điểm thưởng : 0
Từ: 07.12.2010
Trạng thái: offline
#46 —
07.03.2011 03:31
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-14 21:07:08Ct.Ly>
Page 401 - 411
Chương 14
NGÀY THỨ TƯ
Gô tích
Ngày 27 tháng 7, lúc 6 giờ 2 phút
Washington, D.C.
Giám đốc Painter Crowe biết rằng ông sẽ lại có một đêm không ngủ nữa. Ông đã nghe báo cáo từ Ai Cập về một vụ tấn công tại cảng phía đông của Alexandria. Liệu nhóm của Gray có tham gia vào đó không? Không có vệ tinh trinh sát trên bầu trời, không thể điều tra từ trên không được.
Và cũng chưa có tin tức gì từ chỗ đó về cả. Bức điện cuối cùng nhận được cách đây mười hai giờ,
Painter tiếc đã không thông tin cho Gray Piere về sự nghi ngờ của ông. Thực ra lúc ấy mới chỉ là nghi ngờ mà thôi. Painter cần phải có thời gian để tập hợp thêm những thông tin tình báo. Dù vậy, ông cũng chưa chắc chắn. Nếu như tiến hành quá mạnh bạo kẻ phản bội sẽ biết y đã bị phát hiện. Điều đó sẽ đặt Gray và nhóm của anh vào vòng nguy hiểm hơn nữa.
Vì vậy Painter làm việc một mình.
Một tiếng gõ ở cửa văn phòng buộc ông phải rời mắt khỏi màn hình vi tính. Ông tắt máy vi tính để giấu công việc đang làm. Ông ấn nút mở khóa cửa. Thư ký của ông hôm nay đi vắng cả ngày.
Logan Gregory bước vào. “Máy bay của họ đang chuẩn bị hạ cánh”
“Vẫn hướng về phía Mác-xây?” Painter hỏi.
Logan gật đầu. “Sẽ đỗ xuống trong vòng mười tám phút nữa. Vào lúc nữa đêm giờ địa phương”
Xong
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 4.041
Điểm thưởng : 0
Từ: 27.05.2007
Trạng thái: offline
#47 —
09.03.2011 10:54
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-14 21:17:22Ct.Ly>
Chương 15 ( Trang 430 - 461)
Đi săn
Ngày 27 tháng 7;3 giờ sáng
Lausanne, Thụy Sĩ
Gray trèo sau Seichan lên mỏm núi trồng toàn cây thong. Họ đã bỏ lại chiếc xe mô tô, giấu trong những bụi hồng dại Alpine dưới chân một con đường hẹp. Trước đó, họ đã tắt đèn pha đi những dặm cuối cùng trong bóng tối. Cẩn trọng như vậy làm cho họ chậm lại đôi chút nhưng không thể đừng được.
Xong
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 329
Điểm thưởng : 0
Từ: 07.12.2010
Trạng thái: offline
#48 —
08.03.2011 17:20
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-11 10:26:57Ct.Ly>
Page 308 - 320
Để trả lời câu này, khoang ca-bin của chiếc máy bay đã trở thành nơi nghiên cứu, hoạch định chiến lược. Kat, Rachel và Vigor tất cả ngồi chồm chỗm trên bàn làm việc. Monk đang ở khoang lái, phối hợp các khâu vận tải và hậu cần một khi hạ cánh. Anh chàng cũng đã lôi khẩu Scattergun mới ra kiểm tra. Giờ thì anh mang theo nó luôn. Đã có lúc, Monk tuyên bố: “Tôi cảm thấy trần như nhộng nếu không có nó. Và hãy tin tôi đi, bạn chẳng muốn điều đó đâu”
Lúc này, Gray có việc điều tra riêng phải tiến hành. Mặc dù nó không trực tiếp liên quan đến chuyện trước mắt. Anh dự định nghiên cứu sâu hơn về sự bí hiễm của những chất siêu dẫn ở trạng thái m.
Đã xong
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.721
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
#49 —
11.03.2011 10:25
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-14 21:17:58Ct.Ly>
Chương 17
Chiếc chìa khóa vàng
Ngày 27 tháng 7;7 giờ sáng.
Avignon nước Pháp
Gray giận sôi lên khi anh bị trói giật sau lưng bằng sợi dây ni long chuyên dụng. Những tên lính đánh thuê khác, giả trang cảnh sát Pháp, tước vũ khí rồi bắt tất cả bọn họ. Ngay cả tên khốn khiếp Raoul cũng mặc bộ cánh phục.
Gã khổng lồ bước tới trước mặt Gray.
“ Mày sống dai thật. Nhưng sắp hết đời rồi con ạ. Mà cũng đừng chờ cú điện thoại giải cứu nào của Hồng y nữa. Ông ta đã gặp người bạn cũ ở sân bay rồi.” Hắn gật đầu với tướng Rende, nói tiếp. “Hình như lãnh tụ của chúng ta đây đã quyết định gã Hồng y khốn khổ đó không còn có tác dụng gì nữa với Long Đình thì phải.”
Xong
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 329
Điểm thưởng : 0
Từ: 07.12.2010
Trạng thái: offline
#50 —
10.03.2011 02:51
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-14 20:36:31Ct.Ly>
(Từ trang 337 - 366)
Chương 12
Câu đối của con nhân sư
Ngày 26 tháng 7; 12 giờ 41 phút
Alexandria, Ai Cập
“Hãy nhớ đến con cá chết tiệt đó,” Monk nói vọng từ máy bộ đàm trên thuyền.
Mười hai feet dưới đáy biển, Gray vẫn chau mày nhìn cái đáy thuyền bị lật úp bong bong sủi lên trên. Họ đã mất năm phút để cân nhắc mọi phương án. Rất có thể con nhân sư đang ngồi trên một cái hang ngầm. Nhưng làm sao họ có thể dịch chuyển được hang tấn đá? Siêu giảm trọng lượng đã được bàn đến, sử dụng chất hỗn hợp giống như ở ngôi mộ của Thánh Peter. Gray có sụng cụ để thử chất bột sau khi nghiên cứu ở Milan nhưng muốn sử dụng phải có điện mà như vậy chắc là không khôn ngoan khi đang ở dưới nước.
Xong
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 329
Điểm thưởng : 0
Từ: 07.12.2010
Trạng thái: offline
#51 —
11.03.2011 17:20
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-13 13:06:24Ct.Ly>
P440 - 461
Chương 15 tt
Kat dùng vai ấn cửa, giữ cho Vigor đóng lại phía sau.
Cánh cửa sập mạnh lẫy cài. Kat lại khóa vào.
“Liệu chúng ta có cần lo lắng về an ninh không?” Cô hỏi.
“Rất buồn là không. Như cô sẽ thấy chẳng có gì đáng giá để lấy trộm cả.
Đã đem vào chương 15
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 329
Điểm thưởng : 0
Từ: 07.12.2010
Trạng thái: offline
#52 —
14.03.2011 01:27
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-14 21:18:23Ct.Ly>
Chương 16
Mê cung
Ngày 24 tháng 7, 4 giờ 38 phút
Avignon, Pháp
Khi tiếng sấm vang lên từ bên ngoài lâu đài, Kat vẫn đang chờ Vigor. Ngài linh mục đã đi xuống chỗ cầu thang tối om cách đây mười lăm phút.
“Để nhìn thử xem sao.” Ông nói.
xong
★
★
★
★
★
0