Diễn Đàn » Văn

Thư gởi chị Ct Ly

6 trả lời, 4.673 lượt xem — Trang 1 / 1
Thưa chị Ct Ly,
 
Mặc dù Ăn An vẫn dùng tay  ấn cùng lúc hai nút  Ctrl và  V để paste truyện ngắn Trọng Thệ gởi  tới VNTP như các lấn gởi  bài trước, nhưng không hiểu sao  lần này paste hoài paste không được.
 
 Sau cùng đành phải chọn giải  pháp upload file gởi bài đi mà không biết truyện Trọng Thệ có đến tay VNTQ được không?
 
Xin nhờ chị xem hộ Văn An một tí.
 
Mến chúc  chị  vui mạnh ( Đến nay mới biết chị là chị, cón trước kia , khờ quá, cứ tưởng chị là anh)
 
Văn An
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Văn An,
 
Ct.Ly trong thời gian này nghỉ phép rồi An ạ, thế nên An chắc phải chờ phúc đáp của Ly hơi lâu...
 
Vài hàng thông tin đến bạn, cám ơn bạn đã chuyển bài đến vnthuquan.
 
Chúc bạn vui - khỏe,
HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0

Chào Văn An

Không rõ Văn An gửi qua đâu, hay qua email

Xin lỗi nhé, vì Ct.Ly vắng mặt khá lâu, nên không thể trả lời sớm cho Văn An được

Hay là Văn An đăng bài lại lần nữa xem sao nhé

Chúc Văn An thành công  [sm=54.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
Thưa chị Ct Ly,
Văn An đã thử gởi  lại vài lần nhưng mỗi bận paste bài, internet lại tự động ngừng,  và ngay sau đó tự động restart trở lại mà bài vẫn không paste gởi đi được.
Ngòai cách copy và paste, còn có các nào khác để chuyển bài tới VNTQ được không chị Ct Ly?
Cảm ơn chị,
Văn An
 
Đăng nhập để trả lời
0

Được chứ

Văn An cứ gửi qua email cho Ct.Ly đi nhé

Chúc thành công
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-21 11:28:42Ct.Ly>
Trọng Thệ


Nếu kể chuyện chơi bạo thắng đậm, còn ai qua mặt nổi lão  tây chủ đồn điền kiêm chủ nhân ông  hãng cao su Con Ó ở  Algérie vào đầu những năm thế kỷ 20? Trên  giấy, tên lão là Véna.  Nhưng đấy là cái tên thứ mấy mươi trên giấy.  Chứ hồi mở mắt chào đời ở đảo Corse , nguời mang tên cúng cơm  Dula hẳn hoi.

Năm 17 tuổi,  Dula đã mang dáng dấp một gã đãn ông vạm vỡ bảnh tỏong. Chỉ phải cái tội nghèo. Nghèo gia truyền. Nghèo sặc máu .

Cùng với  đứa anh ruột tên Charles,  thanh niên Dula  biết làm gì hơn là ngày ngày quần quật cầy thuê trên đồn điền để đổ mồ hôi nuôi miệng?

Một ngày , cuộc đời nó chuyển sang bước ngoặt khi tình cờ chiêm nguỡng cảnh bà chủ đồn điền ở Paris ghé về nông trại nghỉ mát,  mặc quần áo lót nằm phơi nắng ngòai sân.

Úy chà, ở trên hòn đảo Corse khỉ ho cò gáy , bói đâu ra tấm nhan sắc “sát nhân”  kiểu đó? Chưa kể mùi nuớc hoa đắt tiền  thoang thỏang. Nó khiến Dula  ngất ngư con tàu đi.  Thế là chân nam đá chân xiêu, thằng con ông cụ bèn lính quýnh buớc tới xin làm quen gấp.

Bà chủ  lịch sự  mỉm cuời đáp lễ. Nụ cuời, phải nói, thắm thíêt tình mẫu tử . Nhưng bản chất vốn ngu ngơ, lại bị lửa dục che mờ mắt, gã lực điền sức  mấy biết vậy?
Trót tuởng bở, càng tuởng bở, gã giở ngay cái giọng “ăn mày đòi xôi gấc” ra tống tình bà chủ vung tàn tán. Vừa  lúc lão chủ nông trại sau khi dộng đâu dăm bảy ly ruợu mạnh ở phòng khách chống ba toong  bệ vệ buớc ra.

Tuy nghe hết , thấy hết, lão  cóc thèm nói gì cả, chỉ tay ôm phu nhân hôn thắm thiết, trong khi mắt quắc lên nhìn thằng Dula trừng trừng rõ cái điệu : Mẹ kiếp. Sao chưa cút cha mày đi?

Buổi chiều, lão dẫn gã cận vệ thân tín ra rẫy kiếm Dula. Chừng đối đáp dăm ba câu, nhìn bản mặt nhơn nhơn của đấng thanh niên, lão chủ bỗng nổi tam bành lục tặc. Mẹ kiếp, ai đời đã dê vợ ông chủ rồi còn dám phớt tỉnh như không?

Cơn giận làm đấng chúa đất hết kềm chế nổi, và phạm một sai lầm chết nguời. Là nhắm ngay mặt thằng tá điền giáng cho một đấm.

Nói cho ngay, sức voi như Dula mà lãnh một quả của ông già gần đất xa Trời thì có nhằm nhò gì?
Nhưng thằng em cảm thấy nhục. Nhục quá lắm.

Máu ngang tàng của dân Corse nổi dậy, nó nắm ngay cổ ông chủ tẩm quất tới bến. Lúc buông ra, mặt nạn nhân đã biến hình bất thành nhân dạng mà hơi thở cũng đứt luôn.

Chợt nhớ đến gã cận vệ của xếp, Dula giật mình quay lại. Nhưng lạ, thằng cận vệ hồi nãy còn đứng xớ rớ  đó, sao  bây giờ lại cương quyết nằm… đo đất ? Đứng kế cái xác nó, đấng bào huynh Charles của thanh niên Dula nhún vai, phán một câu tỉnh rụi:
   - Mày xử lão già. Thì tao phải tính thằng này chớ?

Hai đứa kể như bắt đầu cuộc chơi ngòai vòng pháp luật kể từ hôm đó!

Đã chơi, chúng nó bèn chơi cho trót. Cóc thèm đi móc túi, giựt giọc vớ vẩn. Chúng làm ăn tòan vố lớn. Phang tòan tội đại hình không.

Trong mấy năm sau, hai thằng thành cặp bài trùng gieo kinh hòang cho dân Pháp và đảo Corse.

Nhưng  hai đấng yêu tạ thất học, không muu kế, chỉ trông vào sức buớng bò…làm sao địch lại thầy chú xứ Gô Loa?
Chuyện phải đến ắt đến.

Một ngày đẹp Trời, hai đàn anh bị nắm cổ ra truớc vành móng ngựa để nghe đấng thiết diện phán quan hài tội:
   - Xã hội Pháp thật bất hạnh có Dula và Charles là công dân của nó. Tòa muốn chấm dứt vĩnh viễn nỗi bất hạnh này bằng cách tuyên án tù chung thân cho hai đuong sự. Không bao giờ ân giảm!

Ông tòa gõ búa cái rầm! Thiếu gì tay đầu trộm đuôi cuớp sợ phát tè khi nghe án chung thân không ân giảm. Nhưng hai thằng thanh niên vẫn mặt mũi tỉnh queo.

Chừng bị cớm còng tay dẫn đi, Dula còn ráng quay lại cuời, chọc quê ba tòa quan lớn:
   - Vậy cũng đẹp rồi, tới Giáng sinh ông  tòa nhớ gởi thiệp cho tụi tôi nghe.

*

Dĩ nhiên, chẳng ai cất công gởi thiệp cho chúng nó.
Bốn mùa lá đổ trong ngục La Santé cũng khỏi có chuyện ăn năn sám hối mà chỉ là thời gian hai  thằng nghiền ngẫm  kế họach đào thóat để phóng tay trả hận.

Cuộc đời láo quá ! Nó dám khơi khơi đem tuổi xuân của Dula và Charles nhốt vô hộp,  vậy không quay trở ra quậy cho cuộc đời te tua, tơi tả , chịu sao đuợc?

Nhung  càng nghiền ngẫm, hai thằng càng thấy rõ một điều. Chuyện khó nhất rõ ràng chẳng phải  chuyện vuợt ngục mà là làm sao khỏi bị vồ  lại sau đó.

Một ngày  mùa hè, lật báo ra, độc giả Paris gặp tít sáu cột chạy chình ình trên trang nhất: “ Cặp sát nhân Dula và Charles chào giã biệt La Sante!”

Trong khi thầy chú đang vò đầu bức tai nghe lời xỉ vả như tát nuớc của quan trên, trong khi dân lành nuớc Pháp còn say sưa thuởng thức  thiên phóng sự của mấy đấng ký giả giàu tuởng tuợng về cuộc đời tình ái và sự nghiệp của hai ông mãnh, thì hai anh em nó đã rung đui ngồi ngắm sóng biển trên con tàu viễn dương trực chỉ Hoa Kỳ.
Mỹ quốc, chốn đất tiền đất bạc! Mỹ quốc, nơi những giấc mơ lớn lao nhất - dù  thánh thiện  hay  không  - đều có thể biến thành sự thật!

Hai  gã yêu tạ biết và làm theo vậy. Chúng âm thầm nuôi giấc mơ Mỹ theo kiểu riêng của chúng.

Nhưng ở Hợp chủng quốc,  ai có thể ngồi mộng mơ hòai hủy? Phải làm việc chớ. Việc đầu tiên  là thay tên đổi họ. Xét vì có đứa nào muốn lạy ông tôi ở bụi này? Do đó, Dula chọn cho mình cái tên  Edwards. Còn  gã anh Charles biến thành  Thoreson.
Nhưng để dễ nhớ, ta cứ  Dula và Charles mà gọi cho tiện sổ sách.

Hai thằng, nói công bằng,  khởi đầu cuộc sống trên đất cờ hoa một cách hiền như bụt. Quần áo tề chỉnh, tóc râu cắt tỉa gọn ghẽ,  mỗi khi gặp  gái ngoài đường lúc nào cũng mắt nhìn thẳng,  chân bước đều rõ điệu công dân gương mẫu. 

Dula đã thế còn xăng xái tham dự việc nhà thờ nữa mới ngon. Xếp trong sở kết đậm nó hiền lành, xốc vác, chăm lảm chăm làm. Còn mấy em Mẽo non gặp anh Dula ở đâu mà không bám dai như đỉa?

Phải bám kỹ vì anh Dula vừa đẹp trai lực sĩ, vừa ăn nói ngọt nhu mía lùi. Lại số dách trong khoa chiều chuộng đàn bà con gái.

Ngay mấy bà già Ái Nhi Lan nổi tiếng khó tánh, còn phải khen thằng nhỏ hiền lành tử tế nữa là!  Thiếu gì bà muốn chấm Dula cho đám em cháu trong nhà nâng khăn sửa túi?

Nhờ hạnh kiểm tốt , hai năm sau  thằng con bắt được cái job thom. Nó được tuyển làm phụ tá bảo vệ cho những chuyến xe bọc thép chở tiền từ nơi này sang nơi khác trong địa hạt  bang New York.

Dula coi bộ khóai job mới rõ, khóai luôn bộ đồng phục  bảo vệ láng cón trông oai vệ có thua gì dân cớm?  Chỉ  tiếc thiếu  mỗi cây chó lửa.

Làm phụ  tá bảo vệ vác dùi cui  để nặng phần trình diễn với những đứa nuôi mộng cuớp giật là đủ xài rồi . Còn…đồ nóng  thuộc phần trang bị độc quyền của xếp bảo vệ đó, đừng ham bậy.

Sáu tháng sau, một sáng chiếc xe chở tiền đang chạy bon bon trên xa lộ thì chú Dula bỗng dưng mót tè hỏang.  Xếp  bảo vệ  kiêm tài xế Smith bèn tắp đại vô cho thằng em xả bầu tâm sự nơi bụi cây gần đó.

Ngòai mặt, xếp cuời hề hề  ra điều thông cảm:  ai đi đuờng truờng mà không từng gặp cảnh này? Nhưng bên trong bằng con mắt nhà nghề, xếp đã đi một đuờng củ sóat chung quanh rất đâu ra đấy.

Khúc xa lộ vắng ngắt, lại giữa ban ngày ban mặt  tầm nhìn rõ mồn một, lại chiếc xe chỉ xì tốp vài phút cho thằng đàn em của xếp  thi hành thao tác “tuới cây“, thì  chuyện an ninh có gì phải lo hỏang?

Bởi vậy, hồi  Dula xả xú bắp xong, quay lại, xếp Smith nhấn nút mở cửa gấp. Vừa mở xong, đàn anh bỗng giật bắn mình.

Truớc mặt  đâu phải thằng Dula hiền lành bấy lâu nay ?  Mắt  chăm bẳm,  mặt sát khí đằng đằng, tay nó lăm lăm  khẩu côn đui - chắc luợm  ở trong bụi cây lúc đi tiểu chớ còn đâu khác -  chia ngay mặt xếp tính khẩy bậy.

Đan anh phản ứng  cực nhanh. Nhung  vừa nghiêng nguời, tay khẽ chạm bao súng, mắt xếp đa trợn trắng bởi tiếng nổ chát chúa thổi ra từ  khẩu chó lửa do Dula cầm . Chỉ một tiếng. Cần gì nổ phát thứ hai khi óc thằng Smith đã  dính đầy trên kiếng ?

Không thèm nhìn nạn  nhân, Dula giơ tay ngóăc nhẹ. Đấng bào huynh kiêm đồng đảng của nó  từ duới đuờng phóng lẹ lên xe góp tay thu luợm  bốn trăm ngàn tiền mặt. Một tài sản kếch xù lúc ấy!

Từ  bữa đó, Dula và Charles sống đời địa ngục.  Chúng nó  thành mục tiêu săn lùng số một. Hãng chở tiền và cớm tung nguời truy nã đã dễ hiểu. Tòan thể giang hồ New York bám chúng gắt gao mới là chuyện… dựng tóc gáy. Xét vì có dân chơi nào không muốn phỗng tay trên 400 ngàn đô Mẽo xanh um?

Suốt mấy tuần, hai thằng trốn nhủi, trốn chui như chuột. Nhưng có làm chuột thì tối cũng phải kiếm chỗ ngủ chớ?

Tối nọ, chúng tắp vào lữ quán dọc đuờng. Nghỉ ngơi một lát, Dula bỗng nổi cơn thèm thuốc. Móc hết túi truớc túi sau chẳng còn lại điếu nào, bèn xuống quày duới nhà mua đại gói Camel.

Trả tiền xong, nó lơ đãng nhìn qua cửa truớc. Ủa, Trời tối nay sao đẹp não nùng vậy kìa?
Gió thổi mơn man đưa mấy tàu lá dừa phe phẩy trong trăng sáng lung linh. Vạn vật như được trải trên một màn lụa trắng khiến đêm mùa hè  trông thật tuyệt vời.

Trong thóang chốc, thằng tuớng cướp chợt quên hận thù, chém giết. Quên luôn thân phận dân chơi trên đuờng đào tẩu. Mơ màng, nó thấy nó vẫn là thằng con trai mới lớn, đứng hút thuốc lá chờ đào dưới trăng sáng ngày xua.

Tức cảnh sinh tình, đàn anh quá bộ ra sân phì phèo điếu thuốc tưởng tiếc thời thanh xuân đã mất.

Chừng trở về,  chưa kịp mở khóa cửa, bỗng thấy bốn thằng mặt lạ hoắc ở trong phòng  hùynh hụych buớc ra! Tay một thằng còn cầm theo cái gói to tổ bố. Ai  chớ Dula làm sao không nhận ra gói đó ngay.  Chính là gói đựng 400 ngàn bạc mặt!

Bản năng khiến Dula phản xạ cấp kỳ. Đầu óc đâu để suy tính, sắp đặt? Chẳng thèm tìm chỗ núp. Cũng chả có thì giờ  nằm, qùy gì sốt. Nó đứng ngay cửa , cứ thế vãi đạn vào mấy thằng khỉ đột.

Điều kỳ lạ nhất là bốn thằng găng tơ thơ thới hứng đạn mà chẳng chơi lại đuợc phát nào. Một phần có lẽ bởi Dula  nổ xuyên táo khiến đạn chui  từ thằng này qua thằng khác. Nhưng phần chính, có lẽ  tại chúng quá ngạc nhiên, không ngờ tử thần hiện ra đột ngột,  đã chẳng ẩn nấp gì ráo, còn ngang nhiên đứng ngay lưng nổ lọan, đúng kiểu luỡng bại câu thương.

Bỏ mặc bốn cái xác nằm đó, Dula chộp đại bao tiền phóng vù vào phòng. Cảnh tuợng chứng kiến , suốt đời có bao giờ gã găng tơ quên đuợc? Anh nó, thằng Charles nằm trong góc, mắt mở trừng trừng, mặt rúm ró. Chân tay co quắp hết mà tòan nguời đẫm máu tươi. Trên cổ và trên ngực là hai nhát dao lút cán. Có lẽ bọn khỉ đột muốn rút êm nên chơi dao chớ ngu sao đi xài đồ nóng?

Là dân đâm chém đã quen, nên chỉ nhìn sơ qua,  Dula thấy rõ hai điều. Thứ nhất, Charles tắt thở thiệt rồi. Thứ hai, thằng anh của nó đã chết trong tột cùng đau đớn.

Không còn thì giờ nhỏ nuớc mắt, Dula lau  kỹ báng súng, rồi nhét nó vô tay cái xác của thằng anh xong là xách  gói tiền co giò giông thẳng.

Phải nhận , số  Dula gặp đỏ.

Trong khi lũ cớm chìm cớm nổi còn mải  lo  lập ăng kết, lấy dấu tay nên chẳng  hơi đâu cóc mở miệng,  một vị đại ký giả của một tờ báo có đông  độc giả nhất nuớc Mỹ bỗng nhanh nhẩu víêt  bài báo tám cột  khiến giới giang hồ New York  tha hồ nhảy dựng.

Bài báo bảo,  hai anh em thằng Dula ma lắm!  Ngọam đẹp mớ bạc xong, chúng nó chia hai ngã tiến phát. Một  thằng bám trụ ở lại làm diện , còn thằng  kia vù sang  bờ Tây mới  là điểm.

Nói rõ hơn, nhiệm vụ của thằng anh  ở  New York  là làm nam châm “ hút” cớm và giới giang hồ về phía nó. Nhờ vậy  Dula ở bờ tây nước Mỹ mới  an tòan xách túi bạc đi tẩu tán êm ru.

Bởi phương tiện  thông tin năm đó còn thô sơ, nên dù bán tín bán nghi,  đám yêu tạ khắp New York rút cục vẫn… trúng kế  cái giả thuyết do ngài  ký giả nặn ra cái một .

Chúng đổ xô qua bờ tây lùng kiếm  Dula trong khi thằng con vẫn còn quanh quẩn ở New York chứ đâu xa?

Mấy tuần sau,  tác  giả bài báo cứu mạng Dula bị  bắn lủng bụng trong một quán ruợu.  Truớc khi viên tịch, ổng khai với cớm rằng ổng bị trúng đạn lạc, chớ dân viết nhật trình như ổng làm gì có thù hằn với ai?

Lính mã  tin gấp. Riêng Dula dễ gì chịu tin? Nó bíêt bọn  cô hồn các đảng quyết định đọat mạng đấng ký gỉa  là để trả mối hận bị ổng cho vào xíếc . Nó cũng bíêt, bằng con tim nhân bản, vị ký giả ân nhân cứu mạng nó muốn mọi nguời xếp câu chuyện không mấy đẹp đó lại sau khi ổng  qua đời.

Trong căn phòng ẩm  tối nơi Dula lẩn trốn , một tối, diễn ra cái xen cảnh vừa cảm động vừa tức cuời. Thằng đầu trộm đuôi cuớp nuớc mắt nuớc mũi nhễ nhại trịnh trọng qùy xuống lập lời thề độc.

Rằng nếu  ân nhân đã không muốn lấy oán trả óan nên Dula cóc bíết cái đứa thủ ác với ân nhân là ai để  sau này  mò tới  xin nó tí huyết, vậy Dula đành chỉ biết tuyên hứa rằng nếu thóat thân đuợc và  miễn ngày nào còn sống,  Dula sẽ không bao giờ đụng tới một cọng lông chân của những nguời làm nghề  viết nhật trình để  gọi là gởi chút lòng thành tuởng nhớ ân nhân.

Đấy là lần duy nhất, Dula thề. Nó vốn trọng thệ , nó vốn xem trọng lời thề tới mức nếu không chịu ơn cải tử hòan sinh, có lẽ suốt phần đời còn lại nó sẽ chẳng thề. Tấm gương của thằng anh Charles còn sờ sờ đấy, đâu xa? Đã trăng hoa lại không khéo chùi mép, nên mỗi bận bị nhỏ vợ nghi ngờ chì chiết, bận nào thằng Charles cũng thề sống thề chết là nếu nó mà chê cơm đớp phở, nó sẻ bi dao ăn mút chỉ. Rút cục, đúng y chang vậy, mới ghê

*

Nhờ vận đỏ,  Dula an tòan  ẵm đẹp mớ tại  vừa trúng qủa  để đăng lính Lê dương sang Đông dương  đánh đông dẹp bắc, truớc khi hóa thân thành ông chủ đại đồn điền khả kính Véna noi xứ Algérie gần hai chục niên sau.

Đã nặng xu, lại học được nhiều bài học qúy hồi bị săn đuổi, cộng với mớ kinh nghiệm đối nhân xử thế  gia tăng cấp số nhân theo tuổi tác,  lão chủ Véna  vào những năm 30  là kẻ biết chơi , và chơi điệu. 

Hèn gì  bạn bè tòan công sứ, chủ nhà băng, trùm mật thám  mui lõ sắp lên không. Cũng hèn gì mấy ông  quan huyện quan phủ xứ Algérie găp  ngài Véna ở đâu  mà  lại chả cúi rạp đầu nhất lọat: Kính chào quan  lớn?

Cái mới thiệt khóai  đã!  Có nằm mơ, khứa  lão cũng cóc dám tơ tuởng. Xét vì đang tuớng cướp đào tẩu vụt trở thành công dân lương thiện với tòan quyền “thôn tính” mớ của cải  ẵm được, nghe đã suớng mê. Vậy mà bàn dân thiên hạ còn chịu khó nhét bằng được vô  tay lão mớ  uy quyền, thế lực và nhất là  lòng tôn kính thuộc lọai quá cỡ thợ mộc của bọn dân đen bản xứ nữa, nên hỏi sao nhiều buỗi sáng ngủ dậy, Véna dù dụi mắt mấy chục bận, vẫn không  tin rằng lão đang sống ở trong cảnh thật, đời thật.

Một  sáng,  ông chủ Véna  tức cựu tuớng cuớp Dula vừa cỡi xe ra ngân hàng lãnh bạc măt về để phát  lương cho mấy trăm công nhân cạo mủ cao su trong đồn điền.

Vừa quẹo vô chiếc cầu  nhỏ đầy ổ gà và bụi , gã tài xế đội kếp pi, mặc đồng phục  khi không đạp thắng cái rét.

Đang ngả nguời  tơ lơ mơ ở nệm sau, xém chút  nữa dộng  đầu vô  thành ghế truớc, Véna choàng tỉnh  chửi thề lọan châu chấu  bằng cả tiếng tây pha lẫn tíêng Mỹ :
    - Bú sịt! Cu soong! Cái con tiều gì đó?

Biết tính ông chủ, gã tài xế nhỏ nhẹ:
   - Thưa ông lớn…

Khỏi cần nghe, Véna làm gì không thấy chiếc  Clément Bayard đen thui của ai đậu chình ình ngay giữa cầu.

Lão hùng hổ mở cửa xe bước ra, mặt hầm hầm như đang kiếm nguời đánh lộn. Cao to như bò mộng, da rám nắng, lại còn  chu đáo quất thêm hàm râu chổi xể,  trông  Véna khi đó dễ nể ai bằng?  Có điều  là tuy lên đồ lớn , nhưng vẫn chẳng dấu nổi nét đâm cha chém chú.

Dân chơi về chiều quát to bằng tiếng Pháp:
   -  Đồ con heo. Chúng mày làm gì ở đây? Tại sao  dám chặn đuờng quan lớn?

Gã thanh niên Algérie,  mặc đồ lớn, đưa tay chạm vành mũ nỉ, cúi đầu đáp lễ:
   - Xin lỗi ông. Xe tôi chẳng may bị hỏng. Tài xế của tôi đang sửa.

Vẻ nhã nhặn chỉ làm  đấng quan Tây thêm hách dịch :
   - Sửa? Sửa con c… Biết tao là ai không?

Gã tài xế  kiêm vệ sĩ Véna, vẫn còn ngồi trong ghế lái vì chưa đuợc lệnh chủ cho rời xe, chen vô  phụ đề:
   - Đây là quan lớn Véna.  Anh phải kính bẩm quan lớn chứ không đuợc  anh  ông cái gì ráo, nghe rõ chưa?

Gã thanh niên bản xứ mỉm cuời:
   - Xin lãnh tôn ý.

Và thình lình đổi giọng:
   - Vậy thì phiền quan lớn lại phụ đẩy xe với tài xế của tôi, cái chơi.

Lão  tuớng cướp mui lõ  thấy lỗ tai lùng bùng. Đầu bốc khói.

Mẹ kiếp, sống trên đất Algerie mấy chục năm có lẻ, có thằng Algérie nào dám láo xuợc thế này? Từ trẻ đến già, đứa nào đã gặp ngài giám đốc hãng cao su Con Ó chính danh Véna Edwards, bạn uống ruợu của quan Thống sứ sở tại, là phải len lét như rắn mồng năm, kiếm đuờng lỉnh gấp. Không bị đá đít, bợp tai, hay ăn hỏang dăm cú ba toong đa mừng thấy mẹ.
Vậy tại sao hôm nay thằng Algérie này dám giở giọng…lựu đạn? Hay nó lọan thần kinh?

Hết tin nổi lỗ tai của chính mình, Véna hét rống:
   - Mẹ kiếp!  Mày mới nói cái gì? Nói lại lần nữa nghe coi…

Chàng trai  vẫn mỉm cuời, đưa tay  phủi bụi áo, thủng thỉnh  đáp:
   - Xin lỗi. Tôi không biết quan lớn mắc tật…khiếm thính. Mà tính tôi, khổ nỗi, lại không quen  la lớn.  Vậy lại đành phải  nhờ  cái vật này nói giùm,  thì chắc quan lớn mới nghe rõ đuợc.

Chuyện xảy ra sau đó là chuyện  ác mộng  mà có nằm mơ đấng đại diền chủ Véna cung không ngờ nổi. Đang cười nhạt, gã thanh niên bất ngờ rút cây chó lửa, chĩa thẳng vào ngực ông chủ đồn điền la lớn:
   - Giơ tay lên!

Lão tây già há hốc mồm giơ vội hai tay, đứng như Trời trồng giữa con lộ đất.

Gã trai bản xứ gằn giọng:
   - Bảo thằng tài xế của mày làm theo lệnh tao.

Mặt Véna đổi sắc xòanh xọach, lúc trắng nhợt, lúc đỏ gay, hàm ria mép giật lia chia, rõ cái điệu đang giận tím tái. Nhưng biết làm gì hơn truớc cây chó lửa chỉ lăm le sủa bậy?

Lão gọi tài xế:
   -  Nome! Ra đây.

Gã tài xế  dân Algérie trăm phần trăm  mở cửa xe buớc lại gần chủ. Nhờ vóc dáng ngọai khổ, lại  thêm cái  dĩ vãng anh chị, nó  được Véna  chọn làm gác đờ co, kiêm lái xe, kiêm luôn chân tổng cạp rằn.

Bọn  công nhân đồn điền buớng bò, hễ nhác thấy đôi mắt ốc nhồi cùng tấm thân trâu nước của Nome  là sợ són tè ra quần.

Đâu phải chúng sợ hỏang?  Chả là hồi Nome còn làm thợ nhà in  có bận vì thua bạc, sầu đời, đi làm trễ, bị  gã đốc công quất  một bạt tai, Nome đã dùng tay bóp cổ gởi ngài đốc công du địa phủ cấp tốc, truớc khi rút thanh sắt  của chiếc máy in gần đó ra cho  bốn thằng an ninh tính nhào vô  cứu bồ qua phà luôn một luợt.

Chấm đuợc thằng lái xe kiêm vệ si cô hồn, Véna  nhẹ hẳn mình, đỡ phải ra oai bằng cơ bắp với đám phu phen dưới quyền. Nhưng nói công bằng, nếu  ông chủ Véna không mở lòng hảo tâm đứng bảo lãnh cho,  tội nhân khổ sai Nome  còn gì  không tàn đời đứng đập đá ngòai đảo hoang?

Khi đó , chờ  Nome bước lại gần, gã thanh niên đội nón nỉ bèn đổi giọng lễ phép ra cái điều cùng là đồng hương thì nên đối đáp tử tế với nhau:
   - Phiền ông Nome chịu khó  luợm cây súng của  ông chủ ông liệng lại đây cho tôi, rồi biểu lão  nằm úp mặt xuống đất để tôi làm phận sự.

Khi Nome dợm quay đi, gã thanh niên gọi giật lại:
   - Mà này…
   - Bộ cần gì thêm hả?
   - Tôi cần chiếc chìa khóa xe ông đang cầm. Tiện thể xin nhắc để ông nhớ, vợ con ông vẫn đang chờ ông ở nhà đó. Chớ có  dại dột đi mạo hiểm.  Khẩu súng không có trái tim đâu.
Cả chủ  tây lẫn tớ  Algérie  khi đó còn biết làm gì hơn là riu ríu vâng lời?

Dùng chân đá bật cây súng chiến lợi phẩm ra xa, gã thanh niên đội nón nỉ thản nhiên buớc lại, một tay cầm súng, tay kia mở cửa xe. Trên băng sau sau là chiếc va li căng phồng, tòan bạc Đại Pháp mới cứng. 

*

Bị phang một vố nặng hơn chiếc cối giã bèo, ông chủ Véna  thiếu điều phát khùng. Cả đời chuyên đi chơi bạo  thiên hạ, khi không  bị  một thằng nhãi “hạ đẳng”  chơi  đầu cha, lão không khùng cũng uổng! 

Xét vì mớ bạc bị  cuỗm, sánh với mớ của chìm của nổi kếch xù của lão, mà nhằm nhò gì?  Tự ái dân chơi quốc tế, thể diện tuớng cuớp liên lục địa, cái mới đáng nói.

Năm 17 tuổi, lãnh một đấm sương sương vô mặt đã nhục tới mức phải giết nguời rửa nhục. Nhờ vậy  có số má, vốn liếng xâm nhập giang hồ. Bây giờ mang tiếng “găng tơ huyền thọai”  mà bị một thằng lông mép mọc chưa đủ bắt nằm ngay đơ cán cuốc úp mặt xuống đất, thì mẹc xà lù đúng là  chết sướng hơn.

Vồ đuợc cái tin sốt dẻo đó, bọn đầu trộm đuôi cuớp khắp nơi còn gì không bĩu dài môi ra  … khi dễ đàn anh Véna thùng rỗng kêu to?  Nhưng chẳng thà  vậy mà  đỡ  chuế hơn khi bị đám bằng hữu thượng lưu mũi lõ cười vô mặt lúc  chúng được tin giả bộ ghé tới an ủi .

Xét vì tiếng thì là  kết giao với ông chủ đại đồn điền khả kính Véna thiệt đấy, nhung làm gì lũ công sứ trùm mật thám chủ nhà băng kia chả lờ mờ  bíêt, vì thế chả  hùng hục rét  cái quá khứ đâm chém dễ nể  của nguời bạn ngọai khổ? 

Bây giờ phát hiện ra Véna chỉ là cáo đội lốt sư tử,  hay ngay cả beo gấm lọng cọng gãy càng, ngu sao chúng không ua úa lên hỏi thăm sức khỏe?

Bởi vậy, vì danh dự dân choi một phần,  nhưng phần chính là bởi an sinh của chính bản thân,  Véna nhất định không thể để cho đám thầy chú  kéo nhau đi thộp cổ thằng ăn cuớp nhãi nhép  khiến cho nó khai báo hụych tọet mọi chuyện ra làm xấu mặt lão được.

Bằng mọi  cách mọi giá  phải tự tay đi buộc thằng chó đẻ câm họng , Véna mới yên tâm.

*

   - Thưa ông chủ…
Gã lái xe kiêm cận vệ khẽ lên tiếng:
   - Biết ông chủ  bận  việc, nên con xin bưng bữa trưa tới hầu.

Véna thở hắt ra:
   - Tao cóc đói.
   - Nhưng đã hon một giờ trưa.
   - Cứ mang xúông bếp. Bảo thằng bếp bữa chiều cũng khỏi nấu luôn .

Liếc nhìn Véna, thằng vệ si cuời cầu tài:
   - Con có tin vui muốn bẩm  để hầu quan lớn ăn ngon miệng.

Dân chơi đảo Corse “nhã nhặn” :
   - Mẹ kiếp. Nói liền đi. Làm cái đ… cứ gì ấm a ấm ớ mãi?
   - Thưa,  buổi sáng hôm qua ngay sau vụ cuớp, con đã  trình với ông chủ  là con thấy mặt thằng tuớng cuớp trông quen quen .

Lão tây già hỏi giọng cà giựt :
   - Rồi sao? Bộ nó ngủ với vợ mày hả?

Đa quen tính chủ, gã tài xế cuời giả lả:
   - Dạ không. Nó là  Thoore,  làm nghề  víêt nhật trình  và tiểu thuyết.

Véna bật nguời khỏi chiếc ghế bành:
   -  Nó làm ký giả?
   - Bẩm quan lớn, đúng thế.
   -  Mày quen  nó chắc?

Gã lái xe đổ mồ hôi lưng:
   -  Không quen. Nhung truớc khi đuợc về đây hầu ông chủ, con đã từng là thợ sắp chữ ở tờ báocó  thằng khốn đó cộng tác.
Véna vúôt râu:
   - Hay lắm. Nói tiếp đi.

Gã tài xế lau mồ  hôi trán:
   -  Nhờ con xếp chữ đúng chính tả, thằng Thoore  rất chịu đèn, nên tới hồi  hòan tất cuốn tiểu thuyết đầu tay, trong một bữa tiệc nhậu, nó đã tặng  con cuốn sách có in hình tác giả làm kỷ niệm.
   - Có tấm hình đó  ở đây không?
   - Xin ruớc  ông lớn xem.
Nhìn chăm bẳm tấm hình in ở trang đầu cuốn tỉểu thuyết,  Véna gật gù:
   - Đúng rồi. Đúng nó rồi.  Đeo thêm cái kiếng mát, dộng thêm cái nón nỉ  nữa là a lê, biến thành bản sao  đúc khuôn của thằng ăn cuớp  bữa qua, chớ đâu?

Gã tài xế gãi gáy:
   - Nhưng ngay dù thằng khốn có phép thần thông biến hóa  chớ không phải chỉ đeo kiếng mát và đội nón nỉ, con vẫn dám cam đoanlà còn lâu nó mới qua mặt đuợc đôi mắt chiếu yêu của ông chủ con.

Lão tây  cuời khà khà:
   -  Mẹc!  Mày bốc thối quan lớn khá đó. Nhung phải nhận là nhỡn lực của mày, lúc phát hiện  ra thằng chó đẻ,  còn bố-cu hơn nhiều.

Giống con cẩu đuợc chủ vuốt ve, đấng thợ lái suớng rơn, bèn xăng xái vén mép …lập đầu danh trạng:
   - Những còn một điều con sắp trình với ông chủ sau đây mới thực là nghiêm trọng.
   - Nói ngay đi .  Tao cấm mày dài dòng.

Gà tài xế nói ngay:
   - Cách đây hai tuần,  có nguời tới gõ cửa nhà con nói là  ký giả Thoore, nhớ tình quen biết cũ,  muốn kêu gọi con  đóng góp  vào quỹ cứu trợ  nhà ái quốc  Bira bị  nhà nước bảo hộ bắt bỏ bót truớc đó.

Dân choi đảo Corse cau mày:
   -  Nhà ái quốc Bira?

Biết mình hớ lời, viên tài xế  bẻ luỡi nói lại:
   -  Gã Thoore muốn  quyên bạc để muớn thầy cãi  cứu giúp cho thằng giặc cỏ phản quốc Bira, thưa  ông chủ.
   - Mày nói thực đấy chứ ?
   -  Chém chết con cũng không dám dối láo.
   -  Thế sao mày không đi báo cẩm?
   - Dạ, con sợ cớm lắm. Mỗi bận trông thấy cớm, tự dưng đâm lạnh cẳng nói không ra lời. Cho nên  con cứ biết mình không đóng góp một xu cho giặc cỏ là  kể như đã tỏ được tấm lòng trung trinh với nhà nuớc bảo hộ rồi vậy.

Véna cuời ruồi:
   - Bú xịt thằng ký giả lựu đạn ! Đúng là nó nói chuyện nằm mơ! Nó có biết  phí tổn muớn thầy cãi  phú lang xa  ở chính quốc qua đây bao nhiêu không? Nó có  bíêt lũ dân đen chúng mày khố rách áo ôm cỡ nào  không? Quyên góp cả trăm năm, quan lớn đây dám bảo, chắc cũng chua đủ là khác.  Cho nên tao mới nghi thằng ký giả chỉ  tính xin đểu  chúng mày ít bạc vụn để  đi cơm no bò cỡi cho cái bản thân của nó thì đúng hơn.

Thu hết đởm luợc, gã tôi tớ đính chính:
   - Bẩm quan lớn, vì đã đã từng làm việc bên cạnh thằng ký giả, con biết nó là đứa không  gia đinh, ruợu chè, trai gái, hút sách. Hễ viết báo hoặc bán sách thu được chút tiền còm nào là nó đem cho những cụ già neo đơn và đám hành khất ráo trọi.

Ông chủ đồn điền cuời nhạt:
   - Ra là thế! Mày  có vẻ cảm phục con người lý tuởng đó  quá  nhỉ?

Gã tài xế tái mặt chống chế :
   -  Đâu có, con đâu dám có ý tuởng tầm bậy  kiểu  đó. Chẳng qua như một kẻ tôi tớ  lúc nào cũng nhớ ơn ông chủ cứu mạng, con nghĩ con  cần bẩm báo sự thực để trình ông chủ rằng, rất có thể  vì muốn có phương tiện đi cứu gã giặc cỏ, thằng ký giả Thoore đã xâm mình xách súng đi ăn cuớp chíêc va li của quan lớn không chừng.

Véna lẩm bẩm:
   -  Có thể lắm. Sao lại không?
Rồi cao giọng hỏi gã giúp việc:
    - Mày có biết thằng khốn đó thuờng trú, tạm trú ở đâu không? 

Gã vệ sĩ gật đầu:
   - Con biết,  ban ngày nó đi lê la khắp nơi luợm tin cho  tờ báo  Nhung khuya nào, thằng con củng mò về căn nhà  hoang ở giữa cánh đồng không mông qụanh để tìm sự yên tĩnh viết  báo viết truyện. 
   - Tốt lắm, tối nay  tao với mày tới đó thăm nó .

Gã cận vệ hỏi lại:
   - Con có cần đi báo lính mã tà để nguời nhà nuớc phái nguời  đi theo giúp  chúng ta một tay hay không?

Mui lão chủ đồn điền đỏ lên :
   - Khỏi. Tuyệt đối khỏi.
      
     
*

Đang ngồi thả hồn theo những con chữ nằm bò lổn ngổn trên trang giấy, ký gỉa Thoore, đích danh vị thanh  niên đi cuỗm bạc của ông chủ  đồn điền, khi không bị bàn tay gân gúôc của ai,  từ phía sau,  chụp lẹ, xiết bạo lên cần cổ.

Tất nhiên ngài ký giả có chống đỡ, cố chống đỡ . Nhưng cây viết, thứ khí giới độc nhất nắm trong tay,  lúc chới với  lại đánh rớt cái đụi. Bèn cứ vậy mà  tay không chỏi ra  sau cào đấm lung tung trong khi đôi chân chõi lia lịa xuống đất khiến  chiếc bàn  đổ nghiêng hất mớ giấy má bay búa sua cùng lúc với những vì sao lớn, sao nhỏ trong đầu xẹt tứ tán.

Vị ký gỉa lặng lẽ gia biệt cuộc đời phiền muộn,  mà đau nhất  tới hồi tay bắt chuồn chuồn, vẫn khỏi biết thằng nào đang… nựng hơi kỹ cái cần cổ của mình.
Chắc là  bởi tâm tư lấn cấn,  nên tư thế nằm nghỉ thở của ký giả Thoore nom không mấy thỏai mái.

Chân  gã lợn cợn phân nuớc tiểu, tay  in hình cố bấu níu lấy cái gì , hai con mắt lồi ra ngòai giống mắt cá thòi lòi, mà luỡi  lại thè lè như đang liếm  cà rem mới  kỳ cục.

Đứng  chiêm ngưỡng cảnh hành hình nạn nhân ở phía sau, lão tây chủ đồn điền hể hả động viên tên  vệ sĩ:
   -  Đẹp lắm. Chơi gọn lắm. Tao có lời khen mày đấy.

Đấng tôi tớ mỉm cuời :
   - Đội ơn ông chủ.

Véna ngoắc tay:
   - Buông cái xác ra  và lại đây cầm lấy cỗ bài này.

Thằng tài xế đã tính hỏi để làm gì? Thì hồi tối tới giờ, lúc nghe lão chủ dặn xách theo bộ bài, thằng con đã  mấy bận tính hỏi, nhung biết tính chủ, sợ mất điểm với chủ, rút cục nó  lại nín.

Đóan chừng miệng tên đàn em ngứa ngáy, Véna dõng dạc ra lệnh :
   - Mày dựng cái bàn lên. Chia một mớ quân bài  ra hai phía.  Phần bài còn lại kèm với ít bạc lẻ  mà tao dặn mang theo khi nãi thì đem ném rải rác xúông đất.

Gã lái xe reo lên:
   - Con đã hiểu ý ông chủ. Đúng là môt hiện trường giả tuyệt hảo.

Và bình luận tiếp:
   -  Chỉ  tội  các thầy chú. Ngày mai dù có nặn óc, cớm cũng khỏi biết thằng nào đã chơi  bài chung và đã ra tay giết nạn nhân đi.

Giọng  ông chủ Véna tưng  tửng:
   - Ủa, vậy không phải là trước kia chính mày cũng từng chơi bài, và từng giết nguời hay sao?

Thấy mặt tên giúp việc nghệch ra lo sợ, Véna cuời lớn:
   - Bỏ đi. Tao chỉ cà rỡn. Đừng quên mày là  người của tao, mày là cận vệ kiêm tài xế  suốt ngày túc trực bên tao,  thì lũ thầy chú có khùng đâu mà dám nghi ngờ tầm bậy?

Đang hãi hùng bỗng được lão chủ đỡ cho cái gánh nặng trên vai , gã vệ sĩ mắt nhắm tít tóet miệng ra cuời. Đúng lúc luỡi dao, cầm ngược chìêu, từ bàn tay mang găng của  Véna bất ngờ bật ra cắm  ngọt ngay tim gã.

Dù sự sống theo máu bốc thóat từng giây, nạn nhân vẫn cố …thắc mắc khiếu nại:
   - Ông chủ. Tại…sao…giết…con ?

Giọng lão chủ đồn nhẹ như tiếng gió :
   -  Chớ nói bậy! Tao giết mày hồi nào? Chính thằng ký giả học đòi ăn cuớp kia giết mày đấy. Nó giết mày ngay cái khi nó dám bắt tao nằm úp mặt trên con lộ đất để diễn trò cuớp cạn. Đáng tíêc, mày có mặt lầm chỗ, lầm lúc! Nên cả mày với nó phải cùng im tiếng, thì tao mới còn  chỗ đứng ở trên trái đất này được.

Vẫn với  bàn tay mang găng, Véna rút luỡi dao khỏi tim tên vệ sĩ, buớc tới cạnh xác gã ký giả. Lão đứng thừ người ra một giây, trán nhăn tít, trước khi cúi xuống chậm rãi nhét cái chuôi dao vào tay người đã khuất. 

Không, khỏi mất công nghĩ ngợi làm gì cho mệt óc. Ở trên cao, vị đại ân nhân từng cứu mạng thằng Véna này ngày nào  làm ơn chứng giám giùm!  Rằng Véna vẫn trọng thệ,  vẫn giữ đúng lời hứa  là  không chạm  tới một cọng lông chân của những nguời làm báo, trong đó có  tên ký giả Algérie hạng bét này.

Chạm vào tay nó, nhét dao vô tay nó, Véna thực ra chỉ muốn giúp nó … phục hồi danh dự. Là vì dù bị xiết cổ le luỡi mà vẫn ráng quay ra sau  đẩy ngọt một mũi luỡng bại câu thương để hai bên cùng chết, chuyện  đó tất nhiên phải nghe hùng hơn và ngon lành hơn là cứ  ngồi chình ình  ra để mặc cho đối phương tà tà  hóa kiếp mình chớ?

                                      Văn An

Đã mang vào thư viện

Chúc vui

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1n0n1ntn31n343tq83a3q3m3237nvn
Đăng nhập để trả lời
0
ĐI CHÙA HUONG, ĐÁO TRUỜNG THÀNH, ĐẠI NÁO THIIẾU LÂM TỰ

                                                 Văn An

ĐI CHÙA HUONG

Trong khi những ngôi cổ tự nổi tiếng nhu chùa Dầu, chùa Trấn Quốc, chùa Láng đuợc nhiều nguời nghe danh, thì hầu nhu không  một nguời Việt Nam nào bất kể họ sống trong nuớc hay ngoài nuớc lại không biết, lại chẳng muốn đến, hay tuy đến rồi mà lại không uớc ao đuợc ghé thăm chùa Huong thêm vài lần nữa.

Chẳng phải tự nhiên ngôi chùa lại danh trấn thiên hạ nhu thế. Đa đanh là chùa Huong đẹp nhu tranh vẽ thực đấy, cung đa đanh quần thể chùa đền cùng núi sông cây cỏ chung quanh chùa khoi gợi cõi non tiên, nhung nếu thiếu bài tho  Đi Chùa Huong của thi si Nguyễn Nhuợc Pháp do Hoàng Qúy phổ nhạc, chuà Huong có lẽ vẫn, có lẽ mãi mãi vẫn chỉ là một  thắng cảnh  mang tầm vóc địa phuong ở tỉnh Hà Tây.

Nhờ hình ảnh tho Nguyễn Nhuợc Pháp bay múa chấm phá, nhờ ngôn ngữ Nguyễn Nhuợc Pháp phả tỏa suong ảo, mỗi viên ngói bậc thang, mỗi khe nuớc hang động, mỗi cọng cỏ ngọn cây trong toàn cảnh ngôi chùa ngàn năm câm lặng  bỗng cựa mình  sinh động. Để thực mộng, xua nay, và đạo đời từ đấy  thay vì  muôn thuở phân cách bởi lớp rào cản mê chấp của kiếp nhân sinh, bỗng  hối hả rủ  nhau theo buớc chân chim sáo của cô bé đi chùa Huong về quần tụ  duới chân Đức Thích Già Mâu Ni  để nghe lời dạy vô ngôn, sâu thẳm của Ngài.

Năm 1936, năm bài tho Đi Chùa Huong ra đời cung  là năm mà  nam thanh nữ tú Hà thành, và sau đấy khắp cả nuớc, biết đi và  thích đi lễ chùa. Chùa đền từ đấy không còn là chốn dành riêng cho nguời già về soi đời mình trong ánh hào quang cứu chuộc linh độ của đấng Từ Phụ. Cung từ đấy ngoài cuộc tranh sống khắc nghiệt, ngoài chuỗi cọ xát xót xa, và sau các cuộc vui vội vã giật chụp, các nguời tuổi trẻ đa biết để lòng lắng xuống, nghe hồn  suối reo mà dang rộng hai tay chào đón cuộc đời bằng một vòng ôm pha lê, tuyệt không một mảy may hận thù, so đo, tính toán.

Nhờ thế đời bớt tục, đời bớt đục.

Nhờ thế tình nguời Việt nam, đạo nghia Việt nam, văn hoá văn minh Việt nam, co hồ phép lạ, vẫn tồn tại, bất chấp mọi thủ đoạn phuong tiện tàn độc, mọi toan tính ăn thịt nguời không phải lá mo trong cuộc nội chiến buồn bã của dân tộc.

ĐÁO TRUỜNG THÀNH
 Nuớc Tàu đáng tiếc không có chuà Huong. Nên để bù lại, Hoàng Đế Tần Thủy Hoàng bèn  xây tặng  dân  Tàu dãy thắng tích  Vạn Lý Truờng Thành. Có bức tuờng lê thê quả muớp ấy án ngữ, dân tộc Trung Hoa kể nhu bình chân nhu vại bởi quân Hung nô từ đấy sức voi đâu dám vác cung tên dáo mác qua đại lục  tham quan  đều đều nhu truớc?
 
Nhung giúp lê dân tiết kiệm xuong máu máu vốn chỉ là thành qủa  thứ nhất chứ chẳng phải duy nhất của Vạn Lý Truờng Thành. Vì mấy ngàn năm sau, dãy pháo đai từng một thời đuợc mệnh danh là ngay đến con kiến chui qua cung chẳng lọt ấy còn  uỡn ngực nhận thêm danh hiệu kỳ quan thế giới, truớc khi  hoá thân  thành chiếc máy in bạc khổng lồ của nhà nuớc Tàu đỏ bây giờ. 

 Một năm tiếc quá chỉ có muời hai tháng. Chứ có nhiều hon nữa, bảo đảm tháng nào  Truờng Thành cung gạt đi không hết khách ghé thăm.  Lại toàn những du khách thứ thật, du khách chuyên  đi để ngắm và chuyên  đi để xài, chứ không phải qúy vị du  lịch viên trên răng duới lựu đạn chuyên ngủ ghế bố, đớp com tay cầm  ở khu Phạm Ngu Lão của nuớc An  nam trâu chậm uống nuớc đục.  

Vậy thì điều gì đa khiến Vạn Lý Truờng Thành  hút khách nhu nam châm hút sắt thế nhỉ?

Có phải tại cái kích cỡ  nhân tạo có một không hai của nó?

Có phải tại nhân loại cứ thắc mắc rằng vào mấy ngàn năm truớc khi mà con nguời còn chua biết xi măng vôi vữa tròn méo ra làm sao, vậy bằng cách nào con nguời có thể gắn dính những khối luợng đất đá khổng lồ vào nhau để hình thành một chiến luy vi đại?

Hay là tại mồ hôi, máu, nuớc mắt  của hàng chục triệu nhân công  ngã xuống duới chân Truờng Thành đa dựng lên một tuợng đai bi thống, dựng tóc gáy và không thể chuẩn xác hon về chiến tranh, về hệ lụy của chiến tranh mà nhân loại cần đến xem cho bằng đuợc để từ đấy biết nhìn nguời, xét đời bằng đôi mắt và tấm lòng thông cảm, tha thứ, độ luợng hon?

Mọi lý do ấy nếu đúng chăng nữa, tất cung chua đủ. Muốn đúng hẳn, ta  lại phải bảo  chính cái câu vè “bất đáo Truờng thành phi hảo hán”cung đóng một vai quan trọng, hay đúng hon cung sắm một vai không thể thiếu trong việc dụ khị du khách đến thăm công trình lịch sử này đấy. 

Đon giản là vì chúng ta đều biết tuy nữ giới rất thích đi du lịch, nhung thuờng là họ lại chỉ chịu đi du lịch nếu có chồng hay có bạn trai của họ đi cùng.

Mà chuyện đời bao giờ lại không thế?  Dù bạn là nguời đông  phuong hay tây phuong, dù bạn mui lõ hay mui tẹt, không có ai trong  hon một tỉ gã đan ông trên cõi  đời này  lại không sính làm hảo hán, lại không thích làm anh hùng, hay đúng nhất không thích những nguời khác - đặc biệt là nguời khác phái - ngộ nhận họ là yêng hùng ?    
           
Khổ nỗi, làm  nguời hùng thứ thật vất vả lắm, chân lấm tay bùn lắm lắm. Nhẹ  cung phải đổ mồ hôi, sôi co bắp. Mà nặng tất hai mui ăn trầu, mái đầu xỉa thuốc chứ chẳng đua!
 
Thế thì, nếu sống ỡ Mỹ, dại gì bạn lại không xiả  ra khoảng hon ngàn đô mua chiếc vé tàu, bắt thêm cái vé vào cửa, rồi thừa thắng xông lên  xung phong tiến chiếm, thống linh và giải phóng Vạn Lý Truờng Thành trong vài tiếng để mặc sức mà làm hảo hán tắt, mặc sức làm nguời hùng mì ăn liền trong mắt cô vợ hoặc cô bạn gái đi cùng.
 
Nói nào ngay, thôn tính Truờng Thành theo kiểu gà công nghiệp đẻ trứng hàng loạt vừa nói, khi chìa ngực lãnh tấm huân chuong hảo hán kể ra cung nguợng, chua nói còn mất thớ là khác!

Đừng hỏi tại sao, bạn chỉ chịu khó nhìn xung quanh chút đỉnh là biết.
Bạn nhìn đi, nhìn qúy cụ ông, cụ bà mắt kẻm nhẻm, tai kèm nhèm vừa cùng với bạn tới tấp đáo Truờng Thành, nên cung đang chen vai thích cánh làm hảo hán - tất nhiên, hảo hán cụ - tuốt tuồn tuột thế kia, bạn sức dài vai rộng hỏi sao không chạnh lòng?

 Đa thế một ông nhóc, con nhà ai chả biết, có lẽ trông bạn hoi giống vị thầy giáo nuôi dạy trẻ của nó, nên dù vừa mới tháp tùng phụ mẫu lên giải phóng Truờng Thành chua bao lâu, nó đa giở ngay cái giọng đặc sệt chất hảo hán mặc quần thủng đít ra để vừa dỗ vửa đe bạn rằng:
    - Ê chú hảo hán ủn ỉn oi, con mót tè. Chú làm on cởi giùm con cái quần cho lẹ. Bằng không, con ôm dính chú, chú ráng chịu đó nghe.

Nhìn bản mặt láu cá cộng với lối ra lệnh hoi thiếu đạo lý luân thuờng của vị nhi đồng không yêu nuớc, sao mà tái tê tệ! Nhung tự nhiên sáng mắt sáng lòng hẳn. Thì ra, hảo hán cung có dăm bẩy loại. Muốn khỏi phải làm hảo hán cá đối bằng đầu, và muốn quát vào tai thằng nhóc chua ráo máu đầu kia là… đừng gọi tao bằng chú, chỉ còn mỗi một cách. 

Cách chịu khó chi thêm  ít tại nữa để mở cuộc tổng công kích Vạn Lý Truờng Thành sái nhì, bằng một con đuờng tiến công khác hiểm trở gấp bội quãng đuờng 9 Nam Lào năm nào. Chả thế mà ở ngay cổng vào, đập chình ình truớc mắt bạn một tấm bảng đọc nghe toát mồ hôi hột: Chú ý, huyết lộ này chỉ dành riêng cho các tráng si U 30, với đầu mình ngu chi, không có tiền sử nhồi máu co tim, và nhớ mua loại vé vào cửa có bảo hiểm nhân thọ.

Làm hảo hán sái nhì đúng là không dễ! Bất kể  bạn đa leo lên hay bò lên  những bậc thang dựng đứng và tuởng chừng kéo dài bất tận, thì khi may mắn chạm tới đỉnh Truờng Thành - thay vì buông tay ra cho ngã bong gân để lấy cái cớ chém vè đao ngu -, bạn vẫn phải hoá thành một thứ hảo hán phế thải khoi khoi nhu ai.

Mặt cắt không còn giọt máu chuyện nhỏ,  hô hấp huyên náo cung chuyện nhỏ, toi tả nhu chiếc chăn rách nói làm gì?

Cái đáng phàn nàn chính là chiếc đầu gối - rõ ràng ăn phải bả của những thế lực thù địch truờn lết leo bò hồi nãy - giở trò đâm sau lung chiến si .
Hễ bạn  nhấp nhổm định uỡn ngực đi tới khải hoàn môn nhận vòng hoa chiến thắng do cô bạn gái đa đuợc thang máy đua lên truớc đấy trao cho, cặp bánh chè phản động lập tức bấm nút múa minh hoạ khiến cho đôi truờng túc hoặc đôi ngắn túc của bạn tự nhiên đi một đuờng chân nam đá chân xiêu nom rất u khiếm nhã, bố láo.

Chung quy, củng chỉ tại cái hiệu năng quảng cáo ó ruợt của câu vè “bất đáo Truờng Thành phi hảo hán” mà ra cả.

ĐẠI NÁO THIÉU LÂM TỰ
Nhu thế đa thảnh thoi Đi Chùa Huong bằng tho Nguyễn Nhuợc Pháp xong, đa chân lấm tay bùn tổng công kích Truờng Thành xong, vậy còn đợi gì bạn  chua thẳng tiến Thiếu Lâm tự?

Nhung truớc hết, cần có vài lời mạ kền cho phải phép, cái đa. Mạ kền rằng, Thiếu Lâm tự  đuợc xây cách nay 15 thế kỷ. Theo dòng chảy năm tháng, đa vài lần, nhờ  toạ lạc ở cánh cánh rừng đuợc  nhiều thầy địa lý  qủa quyết có rồng chầu hổ phục, chùa Thiếu Lâm  từng là noi mai danh ẩn tích của những kẻ nuôi mộng lớn nhung chua gặp thời.

Không muốn  bị Vua quan  phong kiến thuở đó túm gáy, bọn hào si dọc ngang nào biết trên đầu có ai ấy bèn cạo đầu xuất gia năm muoi phần trăm. Một nửa còn lại, họ vẫn uống ruợu ăn thịt, vẫn gặp gái mắt liếc tanh tách. Chua kễ vẫn  ra công rèn luyện co bắp để chuẩn bị cho một ngày mai Trời  lại sáng.

Ngày xua  súng đạn chả là chua có mà lại. Cho nên muốn giữ chỗ đội nón, nghia là muốn cung tên dáo mác của quân triều đinh không có co hội tham quan đầu mình tứ chi của mình, các lãnh tụ  loạn quân kiêm su ông giả cầy nào cung cố dắt túi vài bài Mai hoa quyền để truớc hộ thân, sau đem ra  muá may phục chúng, hoặc nếu cần thì rèn cán chỉnh quân một luợt.

Văn si Kim Dung làm gì chả biết hai năm rõ muời là thế? Nhung văn si  đâu phải là sử gia?

Sử gia, sử gia đúng nghia, có sao chép vậy. Chép đúc khuôn mọi chuyện nguời việc đời, bất kể chúng thom tho hay nhố nhăng. Họ là những chiếc máy photocopy không bao giờ hết mực, Tuyệt nhiên chẳng thèm thêm mắm dặm muối gì cả. Hoàn toàn miễn bình luận. Và không bao giờ, dù đao kề cổ đi chăng nửa, lại chịu bẻ cong ngòi bút đi mạ kền, hoặc thổi ống xì đồng lãnh tụ hầu kiếm chút com thừa canh cặn. Còn  chuyện  phê phán, các sử gia dại dột ấy khoán trắng cho nguời đời sau đảm trách.
       
 Kim Dung, nhu đa bảo, không có khiếu làm sử gia.  Phán phiệu vốn là nghề, thậm chí nghề độc quyền cầu chứng của nguời, cung nhu của phần đông các danh si mọi thời đại khác.

Phải nói, cái tài bốc phịa của các danh si mả đến mức  khiến cho độc giả nghe chuyện bịa mà lại thấy thú vị và tuởng thật hon cả  chuyện thật. Ngòi bút của họ rõ ràng chấm và chỉ chấm mỗi một loại mực mê hồn. Mỗi trang giấy họ phóng bút vào đấy, thành thử, miên viễn uớp ngậm mê hồn huong. Hễ đụng đến nó, độc giả lập tức lăn ra to lo mo ngay, hon thế tiếp tục tự nguyện to lo mo đều đều trong cái ma trận mà những trang giấy qủy mị kia giăng mắc.

Có cần nhắc ở đây bộ truyện Tam Quốc của danh si La Quán Trung?  Có cần nhắc ở đây chuyện các ông  tuớng Tam Quốc, vốn khác với phần đông tuớng tá thời đại, nên luôn luôn chê ăn cỗ đi truớc, đánh giặc chạy nguợc? Lần nào dàn quân xong, họ cung rong ngựa ra truớc  trận để đánh võ miệng với viên tuớng đối phuong đa đời rồi sau đấy cả hai  mới lăn  vào đục nhau nhừ tử nhu hai võ si đấu vật.
Cả trăm vạn quân hai bên sắm vai khán giả tha hồ theo dõi trận so tài. Cái sát khí hừng hực ở bãi chiến truờng nhuờng chỗ cho tiếng reo hò tở mở của cõi hý truờng.

Điều ấy tất nhiên vô lý chắc rồi. Đúng nhất ta phải bảo nó là màn cù nách hoi quá tay. Nhung mà lạ. Sao chúng ta, sao những nguời đọc  truyện Tam quốc chẳng những đa không cuời thì chớ, mà lại còn để mặc cho tai mình nóng lên, cho tim đập mạnh, và tha hồ căng ngực hít hà  những xen cảnh thuộc loại  khó tin và hoàn toàn không có thật nhu thế này?

 So với danh si La Quán Trung, tài nói rắn trong lỗ  bò ra của Kim Dung phải nói phì nhiêu và hoang đuờng hon một bậc.

Chả thế mà ngôi chùa cổ kính, hiền lành Thiếu Lâm, trong truyện ông viết, lại biến thành chiếc nôi võ học của võ lâm  Trung nguyên. 

Chả thế mà sau khi nuốt chửng vài bộ truyện Kim Dung xong, độc giả nào cung tin tuởng nhu đinh đóng cột rằng  sở di phuong truợng chùa Thiếu Lâm đuợc đồng đạo  nhất trí suy cử lên ngôi vị số một, chủ yếu là nhờ cái khả năng ẩu đả có một không của phuong truợng, chứ chẳng phải nhờ công phu tu duỡng xem đời nhu bóng mây của nguời cái gì cả.

Chuyện ấy đa đanh là nhảm nhí đứt đuôi rồi. Nhung có gì quan trọng co chứ? Miễn độc giả chấp nhận và hoan hỉ chấp nhận nó. Chỉ cần thế. Là một điều vô lý nhất thừa sức biến thành một chân lý khả tín nhất.

Bởi vậy hỏi sao một Thiếu Lâm tu tôn nghiêm, tinh mịch, bây giờ lại  không biến thành cái chợ vỡ do chịu ảnh huởng của những tác phẩm thêu rồng vẽ phuợng mang nhãn mác Kim Dung?

Tờ Nhân Dân nhật báo dẫn lời Đại su Lee, phuong truợng Thiếu Lâm  tự than phiền rằng : " Có quá nhiều thí chủ tới đây. Khắp  chuà, chật kín khách du lịch với đủ mọi ngôn ngữ khác nhau. Bần đạo khó tìm đuợc  noi yên tinh để  ngồi thiền".

Là một cao tăng dày công tu duỡng, chứ không phải tu võ,  Hoà thuợng Lee không tiện nổi giận truớc cảnh chuớng tai gai mắt. Ngài chỉ kín đáo  bầy tỏ sự bất bình của ngài và của gần 180 đồng đạo khác khi phát biểu : "Bần đạo quản ngại vể ảnh huởng của  công tác du lịch noi Thiền môn nhung chẳng biết làm gì. Chỉ xin nói  rằng cửa chùa tuy mở rộng, nhung Thiếu Lâm  tự thực sự  không  hoan hỉ đón khách".

Không hoan hỉ đón khách. Điều ấy thì đa hẳn. Bởi  khách thời đại đến đấy đâu phải để lắng nghe kinh kệ,  hít  hà huong trầm và thả phiền não đời tàn theo nắng quái chiều hôm?

Khách thời đại ghé Thiếu lâm tự thuộc đủ mọi sắc dân vàng đỏ đen trắng. Họ diện lễ phục quần đui may ô. Họ ăn nói nham nhở, bạc nhạc, sống suợng.  Họ đấm đá nhảy nhót  hùynh huỵch  giữa chốn tôn nghiêm để pha trò nhảm nhạt cho nhau xem.

Đa có lần, một thí chủ xuồng xã vỗ vai đại su Lee pha trò :
    - Uả,  phuong truợng Thiếu Lâm tự gì mà lại không biết võ  công, vậy cha nội?
Thí chủ đứng cạnh bên, bởi ngày nào cung theo dõi bài bình luận  bóng đá của đai truyền hình, chõ miệng vào bàn leo, nói leo:
    - Rõ khỉ cái nhà anh này! Chỉ đuợc cái hỏi vớ hỏi vẩn là giỏi! Thế chả nhẽ anh lại muốn phuong truợng đây đấm ngực tự nhận ngài là nguời do ma giáo cấy sinh tử phù lên  Thiếu Lâm tự hay sao?

Đại su Lee có thể  thản nhiên lần chuỗi hạt truớc câu nói xỏ. Ngài là cây ngay đâu sợ chết đứng? Nhung vị tăng si phụ tá lúc nào cung theo sát phuong truợng thì lại hoi chạnh lòng. Nhìn chằm chặp vào mắt vị thí chủ bình luận viên bóng đá, ông ta dùng công phu su tu hống ôn tồn răn dạy:
    - Ê, thằng kia đừng láo! Mày dám ám chỉ ai là ma giáo cấy nguời lên chùa Thiếu Lâm đấy hả?

Rồi nhu chợt nhớ tới khẩu nghiệp của một nguời vừa đuợc co cấu làm su quốc doanh, vị phụ tá phuong truợng bèn hạ giọng cảm thán lẹ:
    - Mê chấp. Tội nghiệp cho kiếp chúng sinh mê chấp.  Giờ này mà  còn  võ với lại nghệ! Võ nghệ gì  có thể sánh đuợc với võ nghệ B 40 vô địch của thời đại chúng ta? 
   
 Di nhiên, một Thiếu lâm tự  lụ khụ vì gánh nặng cả ngàn năm tuổi  khó chịu nổi  những trò tiêu khiển khiếm nhã và nặng tính bầy đan của qúy vị du khách vô tâm, thiếu ý thức đa nói.  Nhung khách du lịch chẳng quan tâm đâu. Khách chỉ muốn công bằng. Đa móc túi chi đẹp 40 nhân dân tệ để mua vé tham quan  chuà  thì mọi thứ trong chuà đều phải là… của chùa tất thảy, và khách phải giải trí xả láng cho xứng tầm với đồng tiền bỏ ra.                     
Khách quên rằng chính quyền điạ phuong đa nuốt nhẹ 30 trong số 40 nhân dân tệ tiền bán vé vào cửa. Muời tệ còn lại tiếng thì đế trùng tu ngôi chùa, nhung bởi vì vị tăng si quốc doanh, phụ tá cho phuong truợng, lại nhất định giác ngộ rằng thì là do kinh sách đa dạy rằng không tức có, có tức không. Cho nên không trùng tu chùa chính là đa trùng tu chùa rồi vậy. Cung cho nên, nếu nguời có lỡ cầm nhầm tiền bá tánh đi mua iphone  thì cung nhu nguời  không hề  làm cái chuyện nhảm nhí ấy đấy,  hiểu chua bọn thì chủ hay thắc mắc?
 
Đấy là chua nhắc tới nhóm võ si đầu trâu mặt ngựa chuyên ăn nên làm ra nhờ biết núp   bóng Thiếu Lâm với thập vật cắn cố những sáng kiến thuộc loại dám nghi dám làm .
   
Chẳng hạn chúng dựng đền miếu am động  quanh khu vực lu bù. Chúng mua rêu mốc , màng nhện  gắn dán  loạn châu chấu trên sân gạch, tuờng vôi để lên gân rêu phong cổ kính. Chúng trịnh trọng giới thiệu chỗ này Phuong Tính Đại Su từng ngồi  ẩm trà,  noi kia  Phuong  Cát Đại Su  vừa ngắm trăng, vừa đong đua võng… Còn đệ tử một trăm đời chân truyền của những cao tăng mà mỗi lần búng tay là lập tức cát bay đá chạy, tất nhiên là chúng, phải là chúng, chứ cóc ai vào đấy?
                  
Rồi chủ nhân của 83 cái võ đuờng nằm lền khên trên con đuờng dẫn tới Thiếu Lâm tự cung đều đều mài truyện Kim Dung ra thành con gà đẻ trứng vàng dài dài.

Kể từ ngày Hoa lục mở cửa, họ đa thu thập, di nhiên tuyệt đối không miễn phí, mấy chục ngàn môn đệ  mui lõ. Chua kể gần trăm ngàn võ sinh nhi đồng  lục địa đang đuợc cha mẹ gởi tới đấy để học, để chỉ học muá võ Tàu hầu mong khi lớn lên khỏi cần  chữ  nghiã, khỏi cần lao động vinh quang, nhung vẫn tiền thừa danh du nhờ đi theo  con đuờng làm xiếc Hollywood của hai tiền bối Thành Long, Lý Liên Kiệt.
                                         
Bởi  thế ta có thể nói mà không sợ ngoa ngôn rằng dù võ công  vào hàng tuyệt thế, và dù công lực cao thâm đến độ thủy tận son cùng,  hai  nhân vật  Đông Phuong Bất Bại và  Tả Lãnh Thiền  cung không dám, cung không thể đụng đến một ngọn cây, cọng cỏ trên chuà Thiếu lâm.

Vậy mà chỉ với một cây bút, vài hoi thuốc lá, thêm mấy hớp Hoàng Hoa tửu đẫy đa nữa, văn si Kim Dung đa khoi khoi "triệt tiêu" Thiếu Lâm tự khi gián tiếp và vô tình quảng bá đắc địa cho cái quốc sách du lịch vô chính sách, cung nhu cái quốc sách dạy võ loạn châu chấu đang ồ ạt diễn ra ở khu vực chung quanh ngôi cổ tự nổi tiếng này đấy.

Thế mới biết văn thơ của văn thi si, một khi đuợc dùng đúng chỗ, cái hiệu quả muôn mặt của nó, trong đó có  hiệu quả quảng cáo siêu đẳng, thật không biết đến đâu là vừa. 

                                        Văn An




Đăng nhập để trả lời
0