Viết linh tinh...
Những người bạn thường bảo tôi lãng mạn
Sao vẫn có thể nhìn đời với tâm hồn trẻ thơ?...
Trong khi cuộc đời với biết bao toan tính
Đen trắng, xô bồ lẫn dối lừa...
Những người bạn thường bảo tôi đa cảm
Chẳng lẽ có thể khóc vì một cái cây?
Những thân cây bị bàn tay người đốn ngã
Người ta mơ mặt tiền rộng xây khách sạn cho Tây
Những người bạn thường bảo tôi...rắc rối
Sao chẳng sống giản đơn mà hít thở ôxy
Lại cứ buộc mình vào hàng trăm nghĩ suy
Để cứ mãi thao thức buồn và nhớ...
Những người bạn giống tôi mà khác lắm
Họ thực tế, lạnh lùng và quyết đoán hơn
Họ ít lãng mạn, đa cảm và rắc rối
Có thể cuộc đời còn lắm giận hờn...
Mỗi người chọn cho mình cách sống
Người này lạc quan, người kia thờ ơ
Còn tôi không chọn điều gì cả
Chỉ sống đúng với mình và...thỉnh thoảng làm thơ
27/2/05
Những người bạn thường bảo tôi lãng mạn
Sao vẫn có thể nhìn đời với tâm hồn trẻ thơ?...
Trong khi cuộc đời với biết bao toan tính
Đen trắng, xô bồ lẫn dối lừa...
Những người bạn thường bảo tôi đa cảm
Chẳng lẽ có thể khóc vì một cái cây?
Những thân cây bị bàn tay người đốn ngã
Người ta mơ mặt tiền rộng xây khách sạn cho Tây
Những người bạn thường bảo tôi...rắc rối
Sao chẳng sống giản đơn mà hít thở ôxy
Lại cứ buộc mình vào hàng trăm nghĩ suy
Để cứ mãi thao thức buồn và nhớ...
Những người bạn giống tôi mà khác lắm
Họ thực tế, lạnh lùng và quyết đoán hơn
Họ ít lãng mạn, đa cảm và rắc rối
Có thể cuộc đời còn lắm giận hờn...
Mỗi người chọn cho mình cách sống
Người này lạc quan, người kia thờ ơ
Còn tôi không chọn điều gì cả
Chỉ sống đúng với mình và...thỉnh thoảng làm thơ
27/2/05
Em hãy là một cánh sao xanh rơi vào lời nguyện cầu...