Trần Trung Đạo
Bà Mẹ Điên
Có lần tôi đi ngang
Qua vỉa hè Ðồng Khởi
Một bà ôm chiếc gối
Ðứng hát như người say
Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây
Người biết chuyện cho hay
Chồng bà đưa ra Bắc
Từ khi con trai mất
Bà trở thành người điên
Nhà bà là mái hiên
Tấm vải dầu che nắng
Sớm chiều khoai với sắn
Heo hút với bầy con
Bà ngày một héo hon
Bỏ vùng kinh tế mới
Về Sài Gòn chen lấn
Giữa cuộc đời đắng cay
Ðứa con út ốm đau
Vẫn hằng đêm đòi sữa
Chẳng còn gì bán nữa
Ngòai giọt máu mẹ cha
Khi trời vưà sáng ra
Bà lại lên Chợ Rẫy
Lần nầy lần thứ mấy
Bà bán máu nuôi con
Trên đường về đi ngang
Ghé cửa hàng mua sữa
Bà gục người trước cửa
Suốt đêm mà không hay
Ðứa con út đang đau
Chờ mẹ về chưa tới
Qua đời trong cơn đói
Thiếu cả một vòng tay
Khi bà về tới nơi
Thì con mình đã chết
Bà ôm con lạnh ngắt
Ðứng hát như người say
Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây
Ðêm qua tôi nằm mơ
Thấy mình ôm chiếc gối
Ðứng trên đường Ðồng Khởi
Và hát như người điên
Qùa sinh nhật cho con
Tội cho đứa bé chết non
Tấm lòng ngừoi Mẹ nhọc mòn thế nao
Mà sao trời nở đành nào
Bằt con xa Mẹ ba đào biển khơi
"Con ơi, Mẹ bảo mấy lời,
Sanh con còn tánh do trời mà ra
Con ngoan, con phải thật thà
Đừng theo chúng dữ, bê tha ngang tàng
Nhìn lên ko thể xếp hàng
Nhìn xuống còn có ai bằng đựoc con
Trên kính dứoi nhừong, làm tròn
Bổn phận sự việc,sắc son gìn lòng"
Gưong Ngừoi Mẹ chẳng sánh bằng
(Nhưng)
Thưong con cũng ví như trăng rạng ngời
Cho con tất cả cuộc đời
Con là tất cả khung trời Mẹ đây!!
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )