anh của em ơi!....hãy kể cho em nghe nhé...kể cho em những chẳng đường anh đã đi qua...những nơi mà em chưa bao giờ được tới...đất nước mình chắc đẹp lắm phải không anh...ước gì em được cùng anh một lần đi trong bầu trời tự do để ngắm những cảnh quê đất việt...có lẽ đó chỉ là ước mơ...cuộc đời này chắc em khó thực hiện ước mơ đó...nhưng nỗi khao khát và ước vong vẫn chảy mãi trong lòng em...ngày xưa em đã đi bên anh trong cơn mưa tầm tã...nhưng đó không phải là cuộc viễn du...mà là một buổi laoi động...ngày ấy khổ lắm nhưng em vẫn thấy vui...bây giờ đất nước đã đổi thay nhưng niềm vui đó đâu còn nữa...bao nhiêu buổi du ngoãn tham quan...người ta đã cùng nhau đi khắp mỗi miền đất nước, ngắm những cảnh đẹp..riêng em thì đó chỉ là một giấc mơ ko thành hiện thực...em ao ước một ngày được cùng anh đi dưới bầu trời đà lạt để ngắm nhìn vườn hoa cúc. hoa cúc đà lạt đẹp lắm phải không anh...chúc anh một chuyến đi thượng lộ bình an...
TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ
458 trả lời, 186.106 lượt xem —
Trang 7 / 16
Em muốn viết cho anh thật nhiều và muốn nói với anh tất cả những gì mà em đã trải qua...quá khứ và hiện tại đan xen giờ đây chỉ còn lại nỗi nhớ nhung da diết...anh là một phần trong cuộc sống của em rồi...dù ở đâu hay làm gì trái tim em vẫn hướng về anh...em có phải lãng mạn quá không? em cũng không biết...chỉ biết rằng mỗi lúc ở bên anh trái tim em luôn đập rộn ràng...em mới cảm nhận hết được sự ngọt ngào của tình yêu và hạnh phúc mà em chưa bao giờ có được...
chúng ta đã đi qua những chẳng đường đầy chông gai......nhưng ranh dưới rào cản cũng ko ngăn được trái tim em luôn nhớ về anh...anh hỏi :" tại sao em yêu anh nhiều thế" vì sao ư? vì anh là mối tình đầu đầy của một thời nông nổi...vì em mà anh đã dằn vặt suốt cả chặng đường dài...lỗi ấy là do em...em dù có yêu anh gấp ngàn trăm lần cũng ko thể bù đắp nổi...anh của em vẫn mãi trong trái tim...nỗi nhớ nhung nuối tiếc...cuộc sống còn là một hành trình...ko biết em có đi đến được cái hành tinh mà em mơ ước hay không nhưng em vẫn mộng mơ...tin rằng sẽ có một ngày em đi tới...dù ngày đó chỉ là ảo tưởng...
chúng ta đã đi qua những chẳng đường đầy chông gai......nhưng ranh dưới rào cản cũng ko ngăn được trái tim em luôn nhớ về anh...anh hỏi :" tại sao em yêu anh nhiều thế" vì sao ư? vì anh là mối tình đầu đầy của một thời nông nổi...vì em mà anh đã dằn vặt suốt cả chặng đường dài...lỗi ấy là do em...em dù có yêu anh gấp ngàn trăm lần cũng ko thể bù đắp nổi...anh của em vẫn mãi trong trái tim...nỗi nhớ nhung nuối tiếc...cuộc sống còn là một hành trình...ko biết em có đi đến được cái hành tinh mà em mơ ước hay không nhưng em vẫn mộng mơ...tin rằng sẽ có một ngày em đi tới...dù ngày đó chỉ là ảo tưởng...
tháng tám ơi...cho ta gửi lời chào...
để ta nhớ một mùa thu ngày ấy...
trên đồng quê người người đang cày cấy
ta ngỡ ngàng rơi cả một vầng trăng...
chỉ còn là nỗi nhớ mong manh...
trong sâu thẳm trái tim ta vẫn nhớ
nhớ mùa thu kết đèn lồng ngày ấy
anh chảy theo rơi lả tả lá thu vàng
em trở về thuyền đã vội sang ngang
lặng đứng nhìn bến bờ con sóng vỗ...
những đàn trâu lững thững về các ngõ...
sao vô tình để lại cánh thơ rơi...
xa thật rồi em vẫn nhớ người ơi...
vẫn xao xuyến một mùa thu tháng tám...
để lại trong tim một mối tình lai láng...
một nốt trầm gõ giữa buâng khuâng....
để ta nhớ một mùa thu ngày ấy...
trên đồng quê người người đang cày cấy
ta ngỡ ngàng rơi cả một vầng trăng...
chỉ còn là nỗi nhớ mong manh...
trong sâu thẳm trái tim ta vẫn nhớ
nhớ mùa thu kết đèn lồng ngày ấy
anh chảy theo rơi lả tả lá thu vàng
em trở về thuyền đã vội sang ngang
lặng đứng nhìn bến bờ con sóng vỗ...
những đàn trâu lững thững về các ngõ...
sao vô tình để lại cánh thơ rơi...
xa thật rồi em vẫn nhớ người ơi...
vẫn xao xuyến một mùa thu tháng tám...
để lại trong tim một mối tình lai láng...
một nốt trầm gõ giữa buâng khuâng....
xa nhau rồi hỏi có nhớ hay không...
một mối tình đã trở thành ký ức...
gặp lại nhau tim run lên rừng rực
nghe tiếng thì thầm trong tiếng mưa rơi....
một mối tình đã trở thành ký ức...
gặp lại nhau tim run lên rừng rực
nghe tiếng thì thầm trong tiếng mưa rơi....
quê hương ơi!...quê hương ơi...
đò đưa câu hát anh tôi năm nào...
bao năm vẫn nhớ dạt dào...
trên kênh khe đá em nào có quên...
đò đưa câu hát anh tôi năm nào...
bao năm vẫn nhớ dạt dào...
trên kênh khe đá em nào có quên...
ước gì đắp sông kia
để bao phiền muộn không về bên em
ước gì anh ở gần em
để đem ước uốn anh làm em vui
để bao phiền muộn không về bên em
ước gì anh ở gần em
để đem ước uốn anh làm em vui
đã đi chớ có bàn lùi...
anh về để lại lòng "tui" lỡz làng...
đông về ước chút nắng vàng...
để lòng ngăn dòng lệ vội vàng tháng năm...
anh về để lại lòng "tui" lỡz làng...
đông về ước chút nắng vàng...
để lòng ngăn dòng lệ vội vàng tháng năm...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-28 01:42:34giotnangmuathu2007>
hỏi người còn có nhớ không
hỏi rằng còn giữ chút lòng hẹn nhau...
trăng vàng rụng xuống sông sâu
hoa buồn rụng xuống bên cầu biệt li...
hỏi rằng còn giữ chút lòng hẹn nhau...
trăng vàng rụng xuống sông sâu
hoa buồn rụng xuống bên cầu biệt li...
bây giờ kẻ ở người đi...
xa rồi vẫn nhớ những gì trao nhau..
xa rồi vẫn nhớ những gì trao nhau..
vắng{ hiền}{hùng} rồi trời đất rộng thênh
hàng cây trút lá chẵng thành mùa thu...
Nếu thời gian có quay về trước khi gặp em thì anh vẫn xin đi cùng...
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi lối về thì anh sẻ không vội qua
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi lối về thì anh sẻ không vội qua!!!
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi lối về thì anh sẻ không vội qua
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi lối về thì anh sẻ không vội qua!!!
trời buồn... rụng lá mù u...
trải vàng khắp cả mùa thu năm nào...
trải vàng khắp cả mùa thu năm nào...
mùa đông rồi anh...
một chút se lạnh cũng khiến em rùng mình ...nhớ anh ...nhớ đến tê dại con người ..nhớ day dứt mãi cơn mưa mùa hạ, nhớ trời thu buồn đọng chiếc lá vàng rơi...nhớ vòng tay ....hơi ấm mùa đông bên ngọn lửa của tuổi thơ...ánh mắt ...tất cả ...tất cả những yêu thương Vẫn còn đọng lại giờ đây...thiếu anh ...tất cả trở nên xa lạ,hụt hẫng đến choáng ngợp ...con đường cũ bỗng như lạnh hơn,rét buốt trong nỗi nhớ nhung tràn ngập...
ôi tất cả chỉ còn là nỗi nhớ.
con đường xưa đâu còn nữa dấu yêu...
em trở lại giữa đầu đông xe lạnh...
tìm năm xưa ngơ ngác giữa mưa chiều...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-08 04:45:34anhhungnguyen>
TẶNG:
GIOTNANGMUATHU2007
CON ĐƯỜNG MƯA
Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa
Thì anh đã không gặp người
Nếu ngày xưa em nhìn anh nhưng không mỉm cười
Thì anh đã không mộng mơ
Nếu tình ta chẳng phải xa khi đang đậm sâu
Thì anh đã không đau buồn
Nếu lòng anh không còn yêu em hơn chính mình
Thì anh đã quên được em
Làm sao để đường xưa đừng in dấu chân anh mỗi ngày
Làm sao cho lòng anh thôi gọi tên em trong mỗi giấc mơ
Làm sao để mưa mùa thu đừng rơi thêm cho anh nhớ thêm
Làm sao khi thấy mưa anh không buồn
Làm sao để quên niềm vui niềm hạnh phúc khi anh có người
Làm sao quên lời chia tay lệ em rơi trên đôi mắt cay
Làm sao để thôi chờ mong
Làm sao tim anh thôi đừng mơ rằng ngày mai thấy em quay trở về
***
Nếu thời gian có quay về trước khi gặp em
Thì anh vẫn xin đi cùng
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về
Thì anh sẽ không vội qua
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về
Thì anh sẽ không vội qua ***
GIOTNANGMUATHU2007
CON ĐƯỜNG MƯA
Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa
Thì anh đã không gặp người
Nếu ngày xưa em nhìn anh nhưng không mỉm cười
Thì anh đã không mộng mơ
Nếu tình ta chẳng phải xa khi đang đậm sâu
Thì anh đã không đau buồn
Nếu lòng anh không còn yêu em hơn chính mình
Thì anh đã quên được em
Làm sao để đường xưa đừng in dấu chân anh mỗi ngày
Làm sao cho lòng anh thôi gọi tên em trong mỗi giấc mơ
Làm sao để mưa mùa thu đừng rơi thêm cho anh nhớ thêm
Làm sao khi thấy mưa anh không buồn
Làm sao để quên niềm vui niềm hạnh phúc khi anh có người
Làm sao quên lời chia tay lệ em rơi trên đôi mắt cay
Làm sao để thôi chờ mong
Làm sao tim anh thôi đừng mơ rằng ngày mai thấy em quay trở về
***
Nếu thời gian có quay về trước khi gặp em
Thì anh vẫn xin đi cùng
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về
Thì anh sẽ không vội qua
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về
Thì anh sẽ không vội qua ***
Những ngày vui ngắn chưa dứt thì em và mẹ bị đau , có lẽ đợt sốt vi rút đầu mùa quật ngã bởi ngững ngày qua em vất vã , gần như một mình xoay sở tất cả vì ngày mai ,cho tương lai...ngoài trời rét lắm mà trong em mồ hôi vẫn chảy , có lẽ nóng vì mạo bệnh và cả nóng của tâm hồn..em trông trong người em lạnh đi để được ôm trọn món quà nhỏ sưởi ấm con tim và tâm hồn em.Bấy bửa nay 2 mẹ con em nằm viện,cái út về lên thăm nó bảo hay lắm mẹ và bà nằm cạnh nhau,mẹ cười rất tươi.. Mất mấy kg thịt, em trở về ngày xuân trẻ, không chừng lại còn đẹp hơn...em cười hàm răng trắng đều tăm tắp để lòng tôi nhớ khôn nguôi.Giờ đây em và mẹ đang nằm viện, nằm chừng ấy đủ rồi đấy.!Tôi chẳng thích em nằm viện thêm nữa đâu...giòng sông nhớ mùa thu và nhớ cả kỉ niện mùa đông lãnh lẽo , ngọn lữa hồng sưởi ấm bàn tay...
Lòng ta vẫn nhớ ngất ngây...
Giọtmuathu vẫn tròn đầy trong nhau !
Biết rằng còn đấy nỗi đau !
Và rằng có muộn mai sau vẫn chờ.
Giọtmuathu vẫn tròn đầy trong nhau !
Biết rằng còn đấy nỗi đau !
Và rằng có muộn mai sau vẫn chờ.
con đò chở cả ước mơ...
tháng năm giông bão vẫn về bên nhau
em sẽ đợi chờ...dù chở là ước mơ...một ngày mai con đò sẽ về nơi bến cũ , nơi cỗi nguồn quê mẹ đã sinh thành ra em và anh...quê hương...tiếng gọi tha thiết , nơi ấy có dòng sông, cánh đồng ngô và kỷ niệm mối tình đầu trong trắng...sẽ mãi khắc sâu trong trái tim chúng ta..,hãy chờ em anh nhé...em mãi là dòng sông nhỏ ấy, mãi mãi chảy trong suốt cả cuộc đời...anh và em...
tháng năm giông bão vẫn về bên nhau
em sẽ đợi chờ...dù chở là ước mơ...một ngày mai con đò sẽ về nơi bến cũ , nơi cỗi nguồn quê mẹ đã sinh thành ra em và anh...quê hương...tiếng gọi tha thiết , nơi ấy có dòng sông, cánh đồng ngô và kỷ niệm mối tình đầu trong trắng...sẽ mãi khắc sâu trong trái tim chúng ta..,hãy chờ em anh nhé...em mãi là dòng sông nhỏ ấy, mãi mãi chảy trong suốt cả cuộc đời...anh và em...
mỗi lần gặp nhau trái tim lại rung lên...có lẽ quá yêu rồi để nhớ để thương...ôi!... tình yêu và nỗi nhớ vẫn tràn ngập...
muốn gặp để nói lời yêu nồng nàn mà khó quá...
muốn gặp để nói lời yêu nồng nàn mà khó quá...
em sẽ về mang nỗi nhớ xa xưa.
mùa hoa phương chợt bùng lên ký ức.
tháng hai chưa có hoa phượng mà sao lòng bỗng nhớ... một chút buâng khuâng....ai đã cho ta một chút ngọt ngào, để mỗi đêm ta lắng nghe tiếng ve sầu trong ký ức...mùa lạnh còn vấn vương, một chút thở dài...cuộc đời như một giấc mơ.... đến rồi ra đi...bất chơt...
chỉ còn là nỗi nhớ phải không anh.
mong đốm lửa nồng nàn đừng tàn lụi.
gặp lại nhau em cúi đầu bối rối...
một đường biên ngăn cách đứng vô hình...
mùa hoa phương chợt bùng lên ký ức.
tháng hai chưa có hoa phượng mà sao lòng bỗng nhớ... một chút buâng khuâng....ai đã cho ta một chút ngọt ngào, để mỗi đêm ta lắng nghe tiếng ve sầu trong ký ức...mùa lạnh còn vấn vương, một chút thở dài...cuộc đời như một giấc mơ.... đến rồi ra đi...bất chơt...
chỉ còn là nỗi nhớ phải không anh.
mong đốm lửa nồng nàn đừng tàn lụi.
gặp lại nhau em cúi đầu bối rối...
một đường biên ngăn cách đứng vô hình...
trong cơn mưa chỉ còn lại một mình...
một thoáng đi qua lại vô tình biến mất...
để lại sau lưng cả mảnh đời nước mắt.
nức nở giữa đất trời trong gió chơi vơi...
....ai về có nhớ đến tôi....
sông lam quê mẹ...người ơi...vẫn chờ...
qua sông chỉ một câu hò...
bởi duyên không phận để giờ vẫn xa...
một thoáng đi qua lại vô tình biến mất...
để lại sau lưng cả mảnh đời nước mắt.
nức nở giữa đất trời trong gió chơi vơi...
....ai về có nhớ đến tôi....
sông lam quê mẹ...người ơi...vẫn chờ...
qua sông chỉ một câu hò...
bởi duyên không phận để giờ vẫn xa...
qua rồi cái rét tháng ba...
nhìn về phương ấy bỗng nhòa trong tim.
nhớ thương nên vẫn kiếm tìm
người ơi...có biết con tim vẫn chờ...
nhìn về phương ấy bỗng nhòa trong tim.
nhớ thương nên vẫn kiếm tìm
người ơi...có biết con tim vẫn chờ...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-04 08:46:44giotnangmuathu2007>
quê hương ơi...nhớ thẩn thờ...
bao năm đắp đổi bây giờ vẫn mong.
gói lòng giữa lá trầu không...
buâng khuâng đứng giữa mênh mông đất trời
quê hương vẫn nhớ bồi hồi...
buồng cau héo đứng giữa trời...rưng rưng...
bao năm đắp đổi bây giờ vẫn mong.
gói lòng giữa lá trầu không...
buâng khuâng đứng giữa mênh mông đất trời
quê hương vẫn nhớ bồi hồi...
buồng cau héo đứng giữa trời...rưng rưng...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-14 09:14:01giotnangmuathu2007>
chỉ còn là nỗi nhớ phải không anh...
trong ánh lửa nồng nàn giờ tàn lụi
gặp lại nhau em cúi đầu bối rối...
phút buâng khuâng xao xuyến một mối tình
có lẽ nào duyên phận chẳng cho mình...
để lại sau lưng cả những dòng nước mắt...
dù thương lắm nhưng phải đành xa cách...
lá trầu không héo hắt một đời đau...
em trở về thức suốt cả đêm thâu...
để nhớ lại cả một thời thơ dại...
buồng cau xanh cả một đời chưa hái
rụng đầy vườn chát đắng cả tình yêu
trong ánh lửa nồng nàn giờ tàn lụi
gặp lại nhau em cúi đầu bối rối...
phút buâng khuâng xao xuyến một mối tình
có lẽ nào duyên phận chẳng cho mình...
để lại sau lưng cả những dòng nước mắt...
dù thương lắm nhưng phải đành xa cách...
lá trầu không héo hắt một đời đau...
em trở về thức suốt cả đêm thâu...
để nhớ lại cả một thời thơ dại...
buồng cau xanh cả một đời chưa hái
rụng đầy vườn chát đắng cả tình yêu
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-17 02:23:05giotnangmuathu2007>
con đường xưa ngập nắng trời chiều.
em đứng giữa hai miền ảo vọng.
mắt rưng rưng giữa miền quê vàng óng.
nỗi nhớ hững hờ như làn gió thoảng đi qua...
quê hương ơi em vẫn nhớ thiết tha...
nhớ giọng hát nụ cười vương ngày ấy...
trên đồng quê những ngày ta cày cấy...
kênh mương về lúa trổ những ngày vui...
mưa không về cho lòng nhớ bồi hồi...
bó củi em bó rồi sao không nấu...
để hôm nay ngậm ngùi ta tìm đến
sim tím trên đồi khóc tím cả chiều quê...
anh có về trả lại một chiều mưa...
một ngày hè tiếng lòng xưa vọng lại...
về không anh hay cứ xa mãi mãi...
để mây chiều lấp cả bóng hoàng hôn
em đứng giữa hai miền ảo vọng.
mắt rưng rưng giữa miền quê vàng óng.
nỗi nhớ hững hờ như làn gió thoảng đi qua...
quê hương ơi em vẫn nhớ thiết tha...
nhớ giọng hát nụ cười vương ngày ấy...
trên đồng quê những ngày ta cày cấy...
kênh mương về lúa trổ những ngày vui...
mưa không về cho lòng nhớ bồi hồi...
bó củi em bó rồi sao không nấu...
để hôm nay ngậm ngùi ta tìm đến
sim tím trên đồi khóc tím cả chiều quê...
anh có về trả lại một chiều mưa...
một ngày hè tiếng lòng xưa vọng lại...
về không anh hay cứ xa mãi mãi...
để mây chiều lấp cả bóng hoàng hôn
chán ghê,những khi buồn lên mạng đọc thư thì hay thật.công nhận mấy bạn viết được như vầy thì rất hay.rất khâm phục.nhưng các bạn hãy sống với hiện tại và tương lai đi.quá khứ vẫn là quá khứ mà thôi.nhân đây mình xin tặng các bạn 1 bài.bài này là mình coppy lại.chứ kô phải mình viết.hiiii.http://www.vnthutinh.com/2008/12/ma-v-nc-mt.html. các bạn vào web này mà đọc bài này hay lắm đó.chúc các bạn vui vẻ.
![[&o]](/images/smiley/s14.gif)
![[&o]](/images/smiley/s14.gif)
thì đang sống với hiện tại và tương lai đấy chứ...nhưng cũng không nên quên quá khứ... quên tuổi thơ nơi quê cha đất mẹ...
nhớ day dứt cơn mưa chiều mùa hạ.
nước mắt buồn ướt cả một hoàng hôn...
nhớ day dứt cơn mưa chiều mùa hạ.
nước mắt buồn ướt cả một hoàng hôn...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 10:48:50giotnangmuathu2007>
trời buồn rụng lá mù u...
ta nghe gió hỏi lời ru năm nào.
nhớ ai sao nhớ cồn cào...
bâng khuâng ta thấy nao nao cõi lòng
ta nghe gió hỏi lời ru năm nào.
nhớ ai sao nhớ cồn cào...
bâng khuâng ta thấy nao nao cõi lòng
3 năm rồi không gặp
bỗng trở lại quán thư
tình cờ thăm forum cũ
thấy trinh nguyên vẫn tình
bỗng trở lại quán thư
tình cờ thăm forum cũ
thấy trinh nguyên vẫn tình
Linh rất hay vào đọc thư của bạn, bản thân Linh cũng đang viết nhật ký online cho mình. Bạn viết rất hay, mình mong bạn sẽ viết nhiều hơn nữa những giọt lệ lòng.
3 năm rồi không gặp
bỗng trở lại quán thư
tình cờ thăm forum cũ
thấy trinh nguyên vẫn tình
thả một lá thơ xinh...
bay bay theo chiều gió...
quan thu ai đến đó...
gửi chút tình chơi vơi...
anh đi rồi em nỗi nhớ lại chơi vơi... gặp lại nhau ,tuổi thơ như bừng tỉnh... trái tim em lại rung lên manh liệt ...nếu dc trở về ngày xưa em sẽ sống cho anh...em ko thể nào bù đắp nổi những mất mát của ngày xưa...nhưng em yêu anh thật lòng. em yêu người con trai mộc mạc chất phác. người con trai của tuổi ấu thơ...những cơn mưa đầu mùa rồi những ngày hái củi...đêm ngồi bên nhau mà ko dám nói một lời. em đã từng nghe anh hát trên kênh khe đá...để thả hồn theo mãi với thời gian...anh của em vẫn mãi trong lòng , vẫn là người đẹp nhất trong trái tim em...em ko cần tiền tài danh vọng, em chỉ cần một tấm lòng chân thật để sống hết quảng đời còn lại...hãy luôn nhớ về nhau anh nhé...