Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HÃY ĐI ĐI CON

20 trả lời, 2.025 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-07 13:51:57duca_thu>

hãy đi đi con Viết ngày 05/10/2008 | Người viết: minhthusg  

 Trẻ em nhiễm HIV
Chiều 29/9/2008 chúng tôi gồm những người đại diện cho vnthuquan cùng  Hiệu Trưởng và các học viên trường sinh ngữ SaiSon-Canada và các em tình nguyện viên nhóm Hoa Hướng Dương đã đến Tam Bình Thủ Đức thăm các em mồ côi nhiễm HIV


HÃY ĐI ĐI CON


Ngủ đi con
trong tay của mẹ
Dù vài phút thôi !
con hãy nhận cho đời
Định mệnh an bài: con bị bỏ rơi
Con hãy  về xa xăm tìm chốn, tìm nơi
Nơi cách xa thật xa trái đất
Tiếc mà chi con?... khi máu trong con đã mất
Chỉ còn thời gian chờ đợi ...lụi tàn
Cha mẹ con là những vòng tay ấm
Những con người thực thụ của dương gian
Cha,mẹ con là núi, mây ngàn
Không biết nói nhưng vô vàn chân thực
Con hãy đi đi! đừng nhìn lại phía sau... bờ vực
Thăm thẳm sâu nghĩa trang khắp địa cầu
Con nhớ đi xa ,đi đến nơi đâu
Nơi không còn tiếng côn trùng rên xiết
Bàn tay ai đang ôm con ghì miết?
Con cảm cơn người... rồi con hãy đi đi.

minhthusg



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-07 13:57:35duca_thu>

CHÚT NIỀM U UẤT

Ta buồn đời bởi ta nhỏ bé
Cứ lang thang trên mảnh đất khô cằn
Chẳng vui nổi bởi xung quanh ta sỏi đá
Vạn vật hững hờ ...mờ nhạt  sắc mầu
Ta giận đời không đưa ta đi đâu
Nơi cách xa, thật xa mặt đất
Ở nơi ấy chắc những đói nghèo ,bệnh tật
Dẫm đạp lẫn nhau không có ở đời
Nhớ thuở xa xưa chưa có đông người
Ta đã từng sống bình yên tình làng nghĩa xóm
Cho dù đơn sơ bát cơm canh rau muống
Hái sau nhà ngon ngọt cùng mẹ cha
Đến bây giờ :   cái gọi là "tiến xa "
Ta xấu hổ về sự tranh quyền đoạt lợi
Thôn tính  lẫn nhau để giành cơ hội
Kẻ " giầu sang " -tất bóc lột người ngay
Biết bao người thân phận đắng cay
Đành chịu nốt kiếp lầm than khổ nhọc
(Tiền  không có để nuôi con ăn học
Vật vưỡng trong đời, chờ đến lúc cỏ xanh)
Những bà mẹ, người cha "anh dũng liệt oanh"
Của một thời đạn bom người còn ,người mất
Tôi vẫn thấy họ nghèo nàn... ngọn đèn hiu hắt
Chờ cháu con ...chờ sớm ,chờ trưa!?
Trời đất bấy nay hàng năm vẫn đổi mùa
Nhiều kẻ đổi đời trên tấm thân người khác
Những miếng quà đi cứu bần thưa nhạt
Hạt cát biển đông ! có  thấm vào đâu?
Ai  có đầu đều biết nghĩ nông sâu
Sao hai bữa  cơm hàng ngày  không đủ?
Chấp nhận thế!  cuộc đời  mãi  khổ
Than vãn với ai ? tâm sự lắm thêm buồn...
Cũng may trời còn thỉnh thoảng đổ mưa tuôn
Lòng cũng nhẹ vơi chút nào niềm u  uất ...
Vài trăm năm liệu có còn ai nhắc
Một thời kỳ dài quá ...thương thương !!!...

(viết theo tâm sự của hàng xóm)
duca_thu

 

 
Đăng nhập để trả lời
0

Xin tiếp nối hai bài thơ của anh với cái nhìn, tôi may mắn nhận thức được, sau nhiều lần tham gia công việc từ thiện. Chúc anh một ngày vui và hồn thơ luôn lai láng
 
Nghe …
 
Tai thoáng nghe đời rẫy đầy đau khổ
Câu nguyện cầu không thấu đến trời cao
 

Thấy …
 
Mắt tận thấy đời còn nhiều điểm đẹp
 
Bé xanh xao, không tóc, nhoẻn miệng cười,
từng bước lần … dẫn cả một đoàn quân
không vũ khí, lòng tin nung mãnh liệt
một ngày gần sẽ giải phá ung thư !
 
Bà mẹ già, còng lưng quanh thùng rác
miệng móm cười … à! đây tiếng lon nhôm
vài ba xu, ngày mai thêm quyển vở
gởi về quê hương cho đám nhỏ biết i, tờ.
 
Một ông lão gầy thêm trong chăn mỏng
giòng máu đào chậm chảy đến túi treo
mong ngày mai mau chuyển đến chiến trường
để kịp cứu những đứa con chưa biết mặt.
 
Nhủ …
 
Ly rượu rót đầy vơi theo tầm ngắm
đổ lại bình, bè bạn chẳng quanh đây
Tìm vui chi, dăm ba phút quên đời
hay quên cả, một điều tôi đã hứa
thân xác này tôi đã ký cho không (*)
bao cuộc sống thêm tháng, ngày đáng sống.
 
                      ***********
 
Trong cuộc sống ... hình như cho ... là nhận
Hạnh phúc tìm ... trong đón nhận ... hay cho?
 
Khù Khờ
 
(*) hiến bộ phận trong cơ thể nếu qua đời[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-29 13:37:09duca_thu>
Nhủ …
 
Ly rượu rót đầy vơi theo tầm ngắm
đổ lại bình, bè bạn chẳng quanh đây
Tìm vui chi, dăm ba phút quên đời
hay quên cả, một điều tôi đã hứa
thân xác này tôi đã ký cho không (*)
bao cuộc sống thêm tháng, ngày đáng sống.
 
                      ***********
 
Trong cuộc sống ... hình như cho ... là nhận
Hạnh phúc tìm ... trong đón nhận ... hay cho?
  ---------------------------
Phần nhủ trên hay quá bạn ạ!

TẢN MẠN

xưa nhiều bà mẹ nuôi quân "đánh giặc"
Mẹ cho từng hạt gạo củ khoai
Mẹ cho đi,để nhận lại của nhân loài
Lòng kính người thảo thơm với con cháu
Mẹ biết đâu hạt cơm mẹ nấu
Để thêm đầu rơi -chiến tuyến đôi bờ
Cầu Hiên Lương dòng sông xanh mơ
Máu dân tộc dòng sông thành mầu đỏ
Hiếm có trên đời đôi bờ nho nhỏ
Lại tanh hôi máu thịt tương tàn
Người lính xung trận họ chết hiên ngang
Cho tự do ở đâu...chưa thấy!
Chỉ thấy trường sơn ngày nào cũng vậy
Tiếng hú hồn của những thây ma
Đáy đại dương xương trắng bao la
Người ra đi làm mồi cho tôm cá
Triệu triệu người giờ mặt xanh như tàu lá
Khi cuối đời nhận thấy....thiệt.... hơn....

DUCA






Đăng nhập để trả lời
0

Đi đi con
 
Nơi nào đó có nguồn vui bất tận
Cỗng mở ra chờ sẵn đón con vào
Đi đi con theo anh sáng nhiệm màu
Thẳng bước tới, đừng quay đầu trở lại!
 
Những vật chất quanh đây con từng thấy
Tạm thời thôi! Chẳng mấy chốc rời xa...
Nơi nào ấy, con chọn lấy làm nhà
Mong tất cả toàn là niềm hạnh phúc.
 
Trái đất nầy, nhiều nơi là địa ngục
Và thiên đàng quả thực cũng nơi đây
Nhưng của bọn quyền thế nắm trong tay
(Nhưng của người hạnh phúc nắm trong tay)
Con vô phước thân nghèo đầy bệnh tật.
 
Đi đi con, đừng chần chờ thắc mắc
Ở bên kia chắc chắn bình an hơn
Con thanh thảnh ra đi, ta an lòng
Xin Thượng Đế dang vòng tay đón nhận.
 
Trọng Văn - 20091216
Đăng nhập để trả lời
0
Đi đi con, đừng chần chờ thắc mắc
Ở bên kia chắc chắn bình an hơn
Con thanh thảnh ra đi, ta an lòng
Xin Thượng Đế dang vòng tay đón nhận.

Trọng Văn - 20091216


Cảm ơn Trọng Văn đã chia sẻ với bài "hãy đi đi con"
của Minh Thu một bài thơ thấm đẫm tình người và sâu
sắc.
Chúc bạn vui và thành đạt.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-24 13:52:37duca_thu>

Trái đất nầy, nhiều nơi là địa ngục
Và thiên đàng quả thực cũng nơi đây


Cảm ơn bạn Trọng Văn chia sẻ với bài "đi đi con"

Trái đất nầy, nhiều nơi là địa ngục
Và thiên đàng quả thực cũng nơi đây
----
Đầy rẫy yêu tinh trên mảnh đất gầy
Con sao sống!? để làm người lương thiện

Đăng nhập để trả lời
0

 
TV xin mến chúc Anh Minh Thu cùng gia quyến một mùa Giáng Sinh
thật an lành hạnh phúc và năm mới với nhiều thành đạt [:)][:D][:D][:D][:D][:)][:)].
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trongvan



TV xin mến chúc Anh Minh Thu cùng gia quyến một mùa Giáng Sinh
thật an lành hạnh phúc và năm mới với nhiều thành đạt [:)][:D][:D][:D][:D][:)][:)].


Anh cảm ơn Trọng Văn chúc em mùa giáng sinh an vui và luôn được chúa chở che.
MT
Đăng nhập để trả lời
0
 
Mẹ cách mạng
 
Mẹ cách mạng nuôi ong tay áo
Nuôi một bầy báo nước hại nhà
Rước Tàu vào đào mỏ quê ta,
Cắt lảnh thổ dâng qua cho chúng
 
Nên mấy bả bây giờ điêu đứng
Tức chửi thôi chả thấm vào đâu
Sau chiến tranh tui nó đều giàu
Còn mấy cụ lao đao nghèo đói!
 
Thiệt thà quá cũng là cái tội
Bị gian manh lợi dụng chả hay
Giờ khôn ra thì sắp gần ngày
Theo Trời Phật hay chờ... về đất Chúa!
 
Trọng Văn - 20091218
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-19 11:19:04duca_thu>
Mẹ cách mạng

đọc bài "mẹ cách mạng" của Trọng Văn thật đã khát!!!
cảm ơn bạn nhiều.

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duca_thu
 
Hàng ngày
vẫn uống cafe
Tôi cùng bạn "nguỵ"
xưa đè giết nhau
Làm sao
tôi hiểu trong đầu
Bạn còn căm giận thù sâu chờ thời?!
........
Uống cà fe đắng
vào người
Học quen chịu đựng
...rối bời tâm can
Xóa làm sao được nỗi oan

sao
được hết tương tàn ngày xưa?

Cùng nhau bầu rượu sớm trưa
Mà lòng canh cánh ...nắng,mưa bất kỳ
Dzô đi bạn !
hết chai ni
Ta
sang chai khác quên đi chuyện đời

Tôi sốt ruột -Bạn vẫn cười
Để thêm đắng chát lòng tôi ...đêm về !!!

MT

 
Bạn bè sao vẫn hoài nghi?
Lòng còn canh cánh, cách gì được thân?
Rối bời, tơi tả tâm can…
Huynh thú tội hả? Chả oan tí nào!
 
Chắc tay từng nhuộm máu đào
Có vay, có trả thì đâu sợ người
Như vậy mới xứng dân chơi
Dám làm, dám chịu ai cười huynh ư?
 
Cứ mãi nghĩ tới hận thù
Tự mình giam hãm ngục tù đấy thôi
Bao quá khứ đã qua rồi
Nếu huynh vô tội, đứng/ngồi… sợ ai?
 
[:)][:D][;)]

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-24 13:50:41duca_thu>
Bạn bè sao vẫn hoài nghi?
Lòng còn canh cánh, cách gì được thân?
Rối bời, tơi tả tâm can…
Huynh thú tội hả? Chả oan tí nào!

-------------------

Huynh chỉ có tội sinh ra
Ở trên đất bắc ruột già với nam
Cha anh mình làm nát tan
Giờ mình chịu trận hàm oan cả đời

Xót thương cũng thế mà thôi
Nhúng chàm kẻ bạc như vôi vẫn cười
Kiếp sau thèm vào làm người
Có chút hiểu biết để rồi ngậm đau


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-07 13:55:40duca_thu>
 
· 
Trường xưa nhòa bóng

Tìm lại trường xưa...lâu rồi, lâu quá!
Bao nhiêu năm rồi ? cái thuở tập toạng yêu

Mải mê rong chơi bi đáo sớm chiều
Thầy nện vào tay bởi xiêu xiêu ngòi bút
Khi lớn lên mới hiểu: thầy chăm chút
Cho đường đời ngay thẳng như ai

Tìm lại trường xưa là đoạn đường dài
Nói bằng thơ e không trọn nghĩa
Ba năm vỡ lòng, nhỏ con lép vế
Hết cấp hai quá tuổi còn đâu?

Tuổi thơ tôi mê lặn hụp sông sâu
Quăng mình trên cầu" bông dê" xuống nước
Đêm cùng bạn ra sân trường lăn lê làm du kích
Gọi bạn là thù! súng nổ bằng mồm chơi

Tìm lại trường xưa nơi đất bom rơi !
Giờ đã khang trang mấy tầng sạch đẹp
Bạn hữu đã già nhiều người đã nép
Trong mộ hoang tàn vì "xẻ dọc trường sơn"

Nhớ ngôi trường xưa thời trung cấp dày ơn
Những bà mẹ ,những thầy cô hiền thảo
Rất mực đời thường ,nhưng tột bậc cao sang
Xin một lần được tìm về  thắp khói nhang
tỏ chút lòng này cứ day dứt mãi…

Trường xưa ơi! bao năm rồi vẫn tê dại
Thon thót trong lòng nghĩ tới các bạn xưa
Lăn lộn trong đời từng hạt gạo củ dưa
Để mất hết!.... không tìm được ai nữa

Những mối tình vừa bước qua ngưỡng cửa
Cùng ngôi trường xưa nhòa bóng thời gian...

MT 23h/1/9/2008

 
Đăng nhập để trả lời
0
Bài dưới đây Văn đã viết lâu rồi nhưng chưa đăng, nay xin gởi tặng vô mục nầy của anh MT.
 

 
Thương phế binh VN
 
Cuộc chiến nào cũng đi vào quên lãng
Người thương binh thầm lặng nếm tủi hờn
Lâu lắm rồi còn ai nhớ họ không?
Giọt nước mắt nuốt vào… lòng hụt hẫng!
 
Bên vỉa hè, trên xe lăn rao bán
Vài mặt hàng chẳng thấy mấy ai mua!
Tháng năm buồn ngồi phơi nắng / dầm mưa
Chờ đón nhận chút dư thừa thương hại!
 
Từ lịch sử ai ai cũng nhìn thấy
Chỉ cấp trên nhận lấy bao vinh hoa
Bọn vô danh như họ được nhắc qua
Trong lễ lộc thực ra để lấy lệ!
 
Vâng xương máu đám lính giá quá rẻ
Đoàn hùng binh tuổi trẻ (bầy thiêu thân)
Đến một khi tàn phế hỏi ai cần?
Giờ không họ, phải chăng đời nhẹ gánh?
 
Trọng Văn - 20090523
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-31 02:17:37trongvan>
Trích: Duca_Thu

Thử một ngày người nghèo chết hết!
giàu với ai để gọi là giàu?
ruộng ngoài kia...ai sẽ cày sâu?
người giàu ăn mỳ gói
 
Đến một ngày đồng tiền đầy túi
chẳng tìm ra một củ khoai lang
người giàu phóng xe...hết xăng giữa đàng
ai còn sống làm ra xăng cho chúng?
 
Thử một ngày người giàu chất đống!
lũ lười làm chỉ bóc lột nông dân
chúng sẽ nghèo ,nghèo chưa từng thấy!
xác to,béo bệu chật quan tài...... 
 
Duca_Thu


 
Quê mình khác quá!
 
Giờ nhìn lại Việt Nam quá khác
Bọn nhà giàu quả thật mập thây
Cứ tranh nhau bóc lột thẳng tay
Chẳng biết tới, chết ai mặc họ!

 
Xưa mình chửi Tây/Tàu như chó
Vì chúng nó vơ vét dã man
Đến mức độ dân ta thiếu ăn
Nay cán bộ phải chăng cũng thế?

 
Hết chiến tranh, quê hương đáng lẽ
Được phát triển, trong thế tiến lên
Nhưng cuộc sống bao người bấp bênh
Mang cả nước xuống hàng nghèo nhất!

 
Đám đại gia dửng mỡ, ấm cật
Còn trẻ thơ thất học lang thang
Bán vé số vỉa hè… nuôi thân
Ôi đất mẹ muôn vàn bất hạnh!

Trọng Văn - 20091231
Đăng nhập để trả lời
0
Trích: Duca_Thu
Ngon quá ! món nướng GÀ TÂY
Mất gần 3 tiếng ngồi đây...quá thèm!
Gà ta buồn chẳng ai khen
Thịt da nhão nhoẹt máu hoen ố nhiều
 
No en, lời  chúa kính yêu
Răn dạy đệ tử những điều thiệt hơn
Gà ta sụp lạy dày ơn
Xin thành nồi "súp" bôi trơn mồm mèo...
 

 
Gà ta nghèo mắc cái eo
Sống chung với lũ cáo/mèo gian manh
Nên chẳng được phút an lành
Sớm muộn gì cũng hóa thành mồi ngon
 
Số phần Chúa định hết trơn
Kẻ nào nịnh giỏi được ơn phước nhiều
Đứa quá thẳng, chẳng biết điều
Đì cho mày chết, dám liều cãi ông!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích: DuCa_Thu
 
CHÚC MỪNG BẠN

Phải nặn óc làm thơ...ai dám?
Chưa mở bài chắc chắn đã "thăng"
Đúng là thơ phải cần có hứng
Cần niềm đau ,dằn vặt thành thơ


Nó tự nhiên chẳng ai thèm chờ
Vì bản chất thơ là sinh ra từ "khổ"
Bạn khiêm tốn và hiện chưa giông tố
Nên viết thơ "thi hứng"...thơ vui

Ngoài nấu ăn ,nay thấy bạn cười
Bạn may mắn tình yêu trọn vẹn
Nên thơ buồn không ra...tưởng cạn
Không sao đâu! vui nữa...hứng đi !

DUCA

 
Được huynh chúc mừng thích thú ghê
Thực ra đôi lúc cười hè hè
Ruột gan tan nát nào ai biết!
Trong héo ngoài tươi, thiệt đó nhe!
 
Buồn hoài thử hỏi lợi lộc gì?
Thì mình chịu khó vui lên đi
Nhỡ mai trời sập hay tận thế
Dẫu ngồi lo lắng giúp được chi?
 
Rảnh rổi thành ra viết bậy chơi
Thơ thẩn cỡ nầy ai thèm coi
Chưa bị chúng mắng là may mắn
(Ai chửi nấy nghe, kệ họ thôi!)
[:)][:D][;)][:D][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-07 10:51:41duca_thu>
Trích đoạn: trongvan

Trích: DuCa_Thu
 
CHÚC MỪNG BẠN

Phải nặn óc làm thơ...ai dám?
Chưa mở bài chắc chắn đã "thăng"
Đúng là thơ phải cần có hứng
Cần niềm đau ,dằn vặt thành thơ


Nó tự nhiên chẳng ai thèm chờ
Vì bản chất thơ là sinh ra từ "khổ"
Bạn khiêm tốn và hiện chưa giông tố
Nên viết thơ "thi hứng"...thơ vui

Ngoài nấu ăn ,nay thấy bạn cười
Bạn may mắn tình yêu trọn vẹn
Nên thơ buồn không ra...tưởng cạn
Không sao đâu! vui nữa...hứng đi !

DUCA


Được huynh chúc mừng thích thú ghê
Thực ra đôi lúc cười hè hè
Ruột gan tan nát nào ai biết!
Trong héo ngoài tươi, thiệt đó nhe!
 
Buồn hoài thử hỏi lợi lộc gì?
Thì mình chịu khó vui lên đi
Nhỡ mai trời sập hay tận thế
Dẫu ngồi lo lắng giúp được chi?
 
Rảnh rổi thành ra viết bậy chơi
Thơ thẩn cỡ nầy ai thèm coi
Chưa bị chúng mắng là may mắn
(Ai chửi nấy nghe, kệ họ thôi!)
[:)][:D][;)][:D][:)]

-------------------------------------------
Ta cũng mong chính   ta  cầm bút
Bỏ chút thời gian...trách nhiệm với đời
Chỉ tình yêu đôi lứa không thôi
Thì chưa đủ và có phần...vô trách!

Không chê nhiều phường ném bừa dẻ rách
Mà chính mình phải thu dọn sạch quang
Khi đất nước giàu đẹp...sang trang
Thì tình yêu mới thơm mùi cây trái

duca
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-07 16:47:26duca_thu>
xui trời chơi blog
 
Tưởng chơi blog lãi ròng
Hoá ra khi viết thật lòng sợ ong
Những điều mắt thấy: đục, trong
Ngày ngày ngậm miệng nhả dòng... thơ yêu
Chuyện tày trời cấm bàn nhiều
Làm cay đắng quá ! ...hơn Kiều Nguyễn Du
Du côn du đãng vi vu
Những người có học chịu ngu ở đời
Trời xanh ơi ! sao xa vời
Ngươi không có mắt nhìn người hay sao?
Xuống đây tao sai bảo nào
Ngồi vào blog thay tao đi mày!
Lướt chuột đọc báo mắt cay
Tìm tòi thế sự phơi bày nhân gian
Nói ngang nói ngửa vài hàng
Sợ đụng chạm đến mỏ vàng kẻ gian
Tao thì tao xin đầu hàng
Cho mày máy tính mày mang về trời
Trên cao "sợ đếch !" …xa vời
Tha hồ nói thật cho người hả hê
Hay mày cho tao theo về
Ngày ngày nichk chuột bạn bè trần gian
Trời ơi !–tao bảo mày ngoan
Tao mang màn nhé mày mang cái đầu
Hai thằng  chiến đấu dài lâu
Cho quân hạ giới “biết mầu” trời cao.

duca
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-07 16:58:35duca_thu>
TAN BIẾN


Ghét đời không ra mặt
Thương đời mím chặt môi
Gặp nhau nhếch môi cười
Mà chết cây chết cỏ...

Ta trong hang...thấy rắn
Ta trong rừng thấy beo
Ta trong nước ...thấy lạnh
Ta trong nhau...rưng buồn!

Bởi đâu?...ta lên rừng
Bởi đâu?...ta biệt xứ
Bởi đâu?...ta cầm cự
No đói vẫn nép mình

Con người sao vô tình
Đồng tiền  kia của của ai
Ta than vắn thở dài
Màn đêm chùng than thở


Ta viết thơ ...thành dở
Bởi trong ta niềm yêu:
Yêu đất nước không nhiều
Yêu em ?- không!...tan biến....


 
Đăng nhập để trả lời
0