Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỜI YÊU

3.725 trả lời, 420.951 lượt xem — Trang 7 / 125
BÃO RỚT PHƯƠNG NAM


Đêm phương Nam nằm nghe cơn bão rớt
Gió mưa nào đi lạc ghé về đây
Hạt muộn phiền ủ rủ rớt trên tay
Phên liếp nhỏ mái khua buồn biết mấy

Đường phố vắng người đâu rồi chẳng thấy
Ánh đèn đường run rẫy cũng xanh xao
Chợt thương con cò quê quán phương nao
Coi chừng nước thượng nguồn về không biết

Ta lữ khách quen sống đời thua thiệt
Cuộc mưu sinh mòn mõi chốn đông người
Phải đôi khi nghe trái gió trở trời
Để nhắc nhở ta ơi đừng phù phiếm

Ừ bão rớt phương Nam (xưa nay hiếm)
Đừng đi về quê quán mẹ cha ta
Lưu lạc góc trời mấy đứa con xa
Đêm trăn trở giấc mơ hoa chưa đến

Dòng kinh xanh con cá bơi thương mến
Cũng có ngày yếu đuối nhọc nhằn thôi
Chỉ còn đây một tiếng gọi tình ơi
Chìm đâu đó trong bão bùng mưa gió

Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

BÃO RỚT PHƯƠNG NAM


Đêm phương Nam nằm nghe cơn bão rớt
Gió mưa nào đi lạc ghé về đây
Hạt muộn phiền ủ rũ rớt trên tay
Phên liếp nhỏ mái khua buồn biết mấy

Đường phố vắng người đâu rồi chẳng thấy
Ánh đèn đường run rẩy cũng xanh xao
Chợt thương con cò quê quán phương nao
Coi chừng nước thượng nguồn về không biết

Ta lữ khách quen sống đời thua thiệt
Cuộc mưu sinh mòn mỏi chốn đông người
Phải đôi khi nghe trái gió trở trời
Để nhắc nhở ta ơi đừng phù phiếm

Ừ bão rớt phương Nam (xưa nay hiếm)
Đừng đi về quê quán mẹ cha ta
Lưu lạc góc trời mấy đứa con xa
Đêm trăn trở giấc mơ hoa chưa đến

Dòng kinh xanh con cá bơi thương mến
Cũng có ngày yếu đuối nhọc nhằn thôi
Chỉ còn đây một tiếng gọi tình ơi
Chìm đâu đó trong bão bùng mưa gió

Lê Phú Hải


Cơn bão sớm chưa đến mùa thương khó
Giận hờn gì mà đã vội về mau
Thương đời nghèo rát ruột lòng đau
Những cảnh mưu sinh chống cửa buồn ngơ ngác

Thương nóc phố , thương hàng cây xơ xác
có tổ chim nào mất mẹ, lìa con
Chị bán hàng rong nét mặt héo hon
Em vé số co ro hiên nhà vắng

Mong bão tan ngày mai trời hửng nắng
Để phố thôi buồn gương mặt em tôi
Những gánh hàng lại trên phố ngược xuôi
giấc mơ con vui mảnh đời nhỏ bé

Trong tiếng gió có một người gọi khẽ ...

LH






Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-09 15:00:10hai1957>
BÃO RỚT PHƯƠNG NAM


Đêm phương Nam nằm nghe cơn bão rớt
Gió mưa nào đi lạc ghé về đây
Hạt muộn phiền ủ rũ rớt trên tay
Phên liếp nhỏ mái khuya buồn biết mấy

Đường phố vắng người đâu rồi chẳng thấy
Ánh đèn đường run rẩy cũng xanh xao
Chợt thương con cò quê quán phương nao
Coi chừng nước thượng nguồn về không biết

Ta lữ khách quen sống đời thua thiệt
Cuộc mưu sinh mòn mỏi chốn đông người
Phải đôi khi nghe trái gió trở trời
Để nhắc nhở ta ơi đừng phù phiếm

Ừ bão rớt phương Nam (xưa nay hiếm)
Đừng đi về quê quán mẹ cha ta
Lưu lạc góc trời mấy đứa con xa
Đêm trăn trở giấc mơ hoa chưa đến

Dòng kinh xanh con cá bơi thương mến
Cũng có ngày yếu đuối nhọc nhằn thôi
Chỉ còn đây một tiếng gọi tình ơi
Chìm đâu đó trong bão bùng mưa gió

Cơn bão sớm chưa đến mùa thương khó
Giận hờn gì mà đã vội về mau
Bao đời nghèo đành rứt ruột lòng đau
Chiều viễn xứ chong cửa buồn ngơ ngác

Thương nóc phố hàng cây già xơ xác
Chim mẹ âu sầu dáo dác tìm con
Tất tả đường dài bao khuôn mặt héo hon
Vé số trên tay co ro chiều hiên vắng

Mong bão qua đi ngày mai trời hửng nắng
Để thôi buồn rạng rở mặt em tôi
Những phận người phố xá ngược xuôi
Giấc mộng con và mảnh đời bé nhỏ

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0


BIỂN

Em lại về với biển
giữa một chiều hè sang
Biển dịu dàng trìu mến
Bờ cát dài miên man

Biển hay là anh đó
Con sóng nào lang thang
Ôm mãi bờ cát trắng
Rải ngàn tia nắng vàng

Chiều nay nghe biển hát
Lời yêu sao dịu dàng
Biển nhuộm em đến tím
Khúc tự tình chứa chan

Cánh buồm nâu xa khuất
Biển ngút ngát chân trời
Em nhỏ nhoi trước biển
Gọi ngàn lời ....Biển ơi!

LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-09 16:32:57hai1957>
NHÂN và CHIA


Nhân đôi tình yêu bé nhỏ
Ta về ngồi dưới cội si
Có nhớ không mùa hạ đỏ
Ngày xưa ai đó thầm thì

Chia hai nỗi buồn đi nhé
Mai rồi nhẹ gánh đong đưa
Chân ơi về đây nhè nhẹ
Gót mềm dạo bước lưa thưa

LPH
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

NHÂN và CHIA


Nhân đôi tình yêu bé nhỏ
Ta về ngồi dưới cội si
Có nhớ không mùa hạ đỏ
Ngày xưa ai đó thầm thì

Chia hai nỗi buồn đi nhé
Mai rồi nhẹ gánh đong đưa
Chân ơi về đây nhè nhẹ
Gót mềm dạo bước lưa thưa

LPH


Nhân thêm nụ vàng nắng mới
Cho đời hoa nở tinh khôi
Cơn gió lành nào vừa tới
Lời yêu hồng mắt môi cười

Chia bớt ưu tư phiền muộn
Đêm dài ngon giấc mùa thu
Dịu dàng ánh trăng vời vợi
Bên người chia một khúc ru

LH
Đăng nhập để trả lời
0
NHÂN và CHIA


Nhân đôi tình yêu bé nhỏ
Ta về ngồi dưới cội si
Có nhớ không mùa hạ đỏ
Ngày xưa ai đó thầm thì

Chia hai nỗi buồn đi nhé
Mai rồi nhẹ gánh đong đưa
Chân ơi về đây nhè nhẹ
Gót mềm dạo bước lưa thưa

LPH

Nhân thêm nụ vàng nắng mới
Cho đời hoa nở tinh khôi
Cơn gió lành nào vừa tới
Lời yêu hồng mắt môi cười

Chia bớt ưu tư phiền muộn
Đêm dài ngon giấc mùa thu
Dịu dàng ánh trăng vời vợi
Bên người còn một khúc ru

LH

Ta nhân đôi tình quá khứ
Đem về hiện tại hiến dâng
Đường xa chân trần cô lữ
Chợt về một thoáng bâng khuâng

Chia, ừ thì chia nỗi nhớ
Tình ta mòn mõi tháng ngày
Những dấu yêu xưa vỡ lỡ
Mùa về nắng rớt trên tay

LPH
Đăng nhập để trả lời
0



NHÂN và CHIA


Nhân đôi tình yêu bé nhỏ
Ta về ngồi dưới cội si
Có nhớ không mùa hạ đỏ
Ngày xưa ai đó thầm thì

Chia hai nỗi buồn đi nhé
Mai rồi nhẹ gánh đong đưa
Chân ơi về đây nhè nhẹ
Gót mềm dạo bước lưa thưa

Nhân thêm nụ vàng nắng mới
Cho đời hoa nở tinh khôi
Cơn gió lành nào vừa tới
Lời yêu hồng mắt môi cười

Chia bớt ưu tư phiền muộn
Đêm dài ngon giấc mùa thu
Dịu dàng ánh trăng vời vợi
Bên người còn một khúc ru

Ta nhân đôi tình quá khứ
Đem về hiện tại hiến dâng
Đường xa chân trần cô lữ
Chợt về một thoáng bâng khuâng

Chia, ừ thì chia nỗi nhớ
Tình ta mòn mỏi tháng ngày
Những dấu yêu xưa vỡ lở
Mùa về nắng rớt trên tay

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
BÀN TAY


Ta mắc nợ hai bàn tay nhỏ bé
Mùa hạ vàng nắng vỡ rớt trên sân
Mái trường xưa chân bước cũng ngai ngần
Còn ai đứng bên khung trời phượng đỏ

Qua dâu bễ người chắc xa rồi đó
Có bao giờ quay lại những ngày xưa
Con dế buồn chiều gáy khúc lưa thưa
Bao chuyện nhỏ thầm thì theo nỗi nhớ

LPH

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

BÀN TAY


Ta mắc nợ hai bàn tay nhỏ bé
Mùa hạ vàng nắng vỡ rớt trên sân
Mái trường xưa chân bước cũng ngai ngần
Còn ai đứng bên khung trời phượng đỏ

Qua dâu bể người chắc xa rồi đó
Có bao giờ quay lại những ngày xưa
Con dế buồn chiều gáy khúc lưa thưa
Bao chuyện nhỏ thầm thì theo nỗi nhớ

LPH

Sân trường vắng tím chùm hoa mắc cỡ
Gọi ngày xưa ký ức chợt ùa về
Hàng phượng gầy ra rả tiếng đàn ve
Đã về đâu những học trò ngày ấy

Ta mắc nợ , để bây giờ trả vậy
Bàn tay ơi dâu bể vẫn dịu dàng
Cánh cò mềm chở gánh nặng đa đoan
Còn chấp chới bay qua miền dông bão

LH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-25 16:44:38Ct.Ly>
BÀN TAY


Ta mắc nợ hai bàn tay nhỏ bé
Mùa hạ vàng nắng vỡ rớt trên sân
Mái trường xưa chân bước cũng ngai ngần
Còn ai đứng bên khung trời phượng đỏ

Qua dâu bể người chắc xa rồi đó
Có bao giờ quay lại những ngày xưa
Con dế buồn chiều gáy khúc lưa thưa
Bao chuyện nhỏ thầm thì theo nỗi nhớ

LPH

Sân trường vắng tím chùm hoa mắc cỡ
Gọi ngày xưa ký ức chợt ùa về
Hàng phượng gầy ra rả tiếng đàn ve
Đã về đâu những học trò ngày ấy

Ta mắc nợ, để bây giờ trả vậy
Bàn tay ơi dâu bể vẫn dịu dàng
Cánh cò mềm chở gánh nặng đa đoan
Còn chấp chới bay qua miền dông bão

LH

Đôi mắt của những ngày xưa ngơ ngáo
Chắc bây giờ trĩu nặng gánh âu lo
Mấy mươi năm bé nhỏ phận đưa đò
Đâu biết được khách sẽ về đâu nữa

Làm sao được chưa già mà quá lứa
Trái chín rơi dĩ lỡ giữa lưng chừng
Bàn tay buồn chập choạng cõi mông lung
Còn ký ức nào không cho giữ lại

LPH




BÀN TAY  (lưu)

Ta mắc nợ hai bàn tay nhỏ bé
Mùa hạ vàng nắng vỡ rớt trên sân
Mái trường xưa chân bước cũng ngai ngần
Còn ai đứng bên khung trời phượng đỏ

Qua dâu bể người chắc xa rồi đó
Có bao giờ quay lại những ngày xưa
Con dế buồn chiều gáy khúc lưa thưa
Bao chuyện nhỏ thầm thì theo nỗi nhớ

Sân trường vắng tím chùm hoa mắc cỡ
Gọi ngày xưa ký ức chợt ùa về
Hàng phượng gầy ra rả tiếng đàn ve
Đã về đâu những học trò ngày ấy

Ta mắc nợ, để bây giờ trả vậy
Bàn tay ơi dâu bể vẫn dịu dàng
Cánh cò mềm chở gánh nặng đa đoan
Còn chấp chới bay qua miền dông bão

Đôi mắt của những ngày xưa ngơ ngáo
Chắc bây giờ trĩu nặng gánh âu lo
Mấy mươi năm bé nhỏ phận đưa đò
Đâu biết được khách sẽ về đâu nữa

Làm sao được chưa già mà quá lứa
Trái chín rơi dĩ lỡ giữa lưng chừng
Bàn tay buồn chập choạng cõi mông lung
Còn ký ức nào không cho giữ lại

Ngày xưa ơi ! thời gian trôi đi mãi
Dĩ vãng về xao động những ưu tư
Kỷ niệm nào còn mãi giữa trang thư
Ta mắc nợ...cả một chiều quá vãng !

Liên Hương - Lê Phú Hải


R
Đăng nhập để trả lời
0
NẰM MƠ


Về già có lúc nằm mơ
Thấy ta thuở nào trai tráng
Tóc rẻ đường ngôi lãng mạn
Giữa đời ngực lép hiên ngang

Thềm nhà ai đó vừa sang
Một dáng yêu xưa bé nhỏ?
Có phải bóng hồng ta đó?
Ai dè... con nhỏ... không ưa
LPH (chà, tiếp cái mạch này cũng gay à nghen, hì hì)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-13 17:14:43Liên Hương>
Trích đoạn: hai1957

NẰM MƠ


Về già có lúc nằm mơ
Thấy ta thuở nào trai tráng
Tóc rẽ đường ngôi lãng mạn
Giữa đời ngực lép hiên ngang

Thềm nhà ai đó vừa sang
Một dáng yêu xưa bé nhỏ?
Có phải bóng hồng ta đó?
Ai dè... con nhỏ... không ưa
LPH (chà, tiếp cái mạch này cũng gay à nghen, hì hì)


Rồi bỗng dưng trời đổ mưa
Trời ơi chạy đâu cho thoát
Ngập ngừng bước chân lạnh toát
Mới tin :" thiên bất dung tình "

Nàng bỗng xòe chiếc ô xinh
Nụ cười sáng bừng răng khểnh
khiến người không ưa chống chếnh
Lặng thinh không nói nên lời

LH

hì hì, tới lượt h bịa tiếp nè
Đăng nhập để trả lời
0
TIN BUỒN


Thỉnh thỉnh nhận tin buồn
Lòng sầu như muốn khóc
Cõi người là thoáng chốc
Biết vậy nhưng vẫn thương

Kẻ sống mãi vấn vương
Người đi thôi biền biệt
Một nhành hoa thương tiếc
Rớt xuống giữa thinh không

LPH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-18 16:35:04Liên Hương>
TIN BUỒN


Thỉnh thoảng nhận tin buồn
Lòng sầu như muốn khóc
Cõi người là thoáng chốc
Biết vậy mà vẫn thương

Kẻ sống mãi vấn vương
Người đi thôi biền biệt
Một nhành hoa thương tiếc
Rớt xuống giữa thinh không

Tắt một ánh lửa hồng
Bạn đi về cõi tịnh
Ta nghe chiều chợt lạnh
Gió hoang về chơi vơi

Thương lắm cánh hoa rơi
Thoáng hương còn bỏ lại
Người về nơi xa ngái
Ta giữa đời rưng rưng

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0


LỬA HẠ

Em về nơi ấy ngày nắng đổ
Âm thầm gót nhỏ dáng hoa phai
Tìm lại chút gì dường xưa cũ
Dù đã rêu phong nẻo trang đài

Vẫn biết thời gian luôn bội xóa
Dây tơ cũng lịm một cung đàn
Bài hát của một thời hoa đỏ
Lửa Hạ còn đây chẳng chịu tan…

Ngọt dấu môi thơm cùng nốt nhạc
Gọi ai về nối lại cung trầm
Còn thương lá rớt bên hè phố
Lắng lòng tìm lại tiếng ve ngân

Hạ đi xin nắng đừng vương tóc
Gót hồng đừng bối rối chân qua
Thu về giọt nhớ rơi trên cỏ
Ừ thôi…ngày cũ …kể như là…

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
HẠ VỀ


Hạ về để ướt áo ai
Phương Nam mùa này đổ lửa
Nhìn nắng xiên qua ô cửa
Thương ai bên ấy mưa dầu

Tháng tư rơi ngọn tóc sầu
Tình ơi ru đời đi nhé
Chân bước - chiều qua nhè nhẹ
Một trời quá vãng yêu đương

Hạ về hạ có nhớ thương
Áo bay thuở nào bé nhỏ
Khung trời xưa giờ còn đó
Mà người năm cũ nay đâu

LPH
Đăng nhập để trả lời
0

HẠ VỀ

Hạ về để ướt áo ai
Phương Nam mùa này đổ lửa
Nhìn nắng xiên qua ô cửa
Thương ai bên ấy mưa dầu

Tháng tư rơi ngọn tóc sầu
Tình ơi ru đời đi nhé
Chân bước - chiều qua nhè nhẹ
Một trời quá vãng yêu đương

Hạ về hạ có nhớ thương
Áo bay thuở nào bé nhỏ
Khung trời xưa giờ còn đó
Mà người năm cũ nay đâu

Nhớ thuơng đằm khoé mắt sâu
Nghe ngày đi qua vồi vội
Phượng hồng còn rơi ngập lối
Nắng hun loang loáng phố hè

Tìm hoài một khúc đàn ve
Nghe lòng dường như khắc khoải
Đường về bây giờ xa ngái
Mây vương vạt nắng cuối trời

Ngẩn ngơ khẽ gọi ...tình ơi !
Để lòng xôn xao đồng vọng
Mắt huyền nhớ ai trông ngóng
Bên đường ngập cánh hoa bay

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
KÝ ỨC


Đứng soi gương ta nhìn nhìn ta chiều muộn
Ký ức nào năm tháng vẫn buồn thiu
Quê quán xưa cũng mù tăm sóng cuộn
Quá vãng nhạt nhòa bờ cát quạnh hiu

Đêm phương Nam nghe bài ca viễn xứ
Xao xác nghẹn ngùng đôi cánh tay khô
Có lục bình trôi về miền quá khứ
Chở cả mộng đời về cõi hư vô

LPH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-24 11:04:33Liên Hương>
Trích đoạn: hai1957

KÝ ỨC


Đứng soi gương ta nhìn ta chiều muộn
Ký ức nào năm tháng vẫn buồn thiu
Quê quán xưa cũng mù tăm sóng cuộn
Quá vãng nhạt nhòa bờ cát quạnh hiu

Đêm phương Nam nghe bài ca viễn xứ
Xao xác ngại ngùng đôi cánh tay khô
Cánh lục bình trôi về miền quá khứ
Chở cả mộng đời về cõi hư vô

LPH


Ta nghe mãi điệu lý buồn chim Phượng
Suốt một đời tìm sao vẫn lẻ đôi
Đôi cánh mỏi còn ngóng chiều giã bạn
Khúc cầu Hoàng nghẹn đắng trái tim côi...

Tóc Pha sương đã xế chiều tắt nắng
Ta tự ru mình dao dát một khúc ru
Trời phương Nam giờ trắng mùa hạ trắng
Sao ta còn tiếc mãi một đời Thu

LH
Đăng nhập để trả lời
0
KÝ ỨC


Đứng soi gương ta nhìn ta chiều muộn
Ký ức nào năm tháng vẫn buồn thiu
Quê quán xưa cũng mù tăm sóng cuộn
Quá vãng nhạt nhòa bờ cát quạnh hiu

Đêm phương Nam nghe bài ca viễn xứ
Xao xác ngại ngùng đôi cánh tay khô
Cánh lục bình trôi về miền quá khứ
Chở cả mộng đời về cõi hư vô

LPH

Ta nghe mãi điệu lý buồn chim Phượng
Suốt một đời tìm sao vẫn lẻ đôi
Đôi cánh mỏi còn ngóng chiều giã bạn
Khúc cầu Hoàng nghẹn đắng trái tim côi...

Tóc pha sương đã xế chiều tắt nắng
Ta tự ru mình dao dát một khúc ru
Trời phương Nam giờ trắng mùa hạ trắng
Sao ta còn tiếc mãi một đời Thu

LH

Tiếng xề xang băng qua đồng ngập nước
Ai có về cho kịp hẹn đêm nay
Chiếc xuống nhỏ và bàn tay đưa rước
Bao năm qua rồi biền biệt chân mây

Người viễn xứ giọt đàn rơi ngấn lệ
Chén rượu tàn lặng lẽ một mình nghe
Còn gì không qua cõi người dâu bể
Ký ức buồn xao xác những chuyến xe...

LPH
Đăng nhập để trả lời
0
KÝ ỨC

Đứng soi gương ta nhìn ta chiều muộn
Ký ức nào năm tháng vẫn buồn thiu
Quê quán xưa cũng mù tăm sóng cuộn
Quá vãng nhạt nhòa bờ cát quạnh hiu

Đêm phương Nam nghe bài ca viễn xứ
Xao xác ngại ngùng đôi cánh tay khô
Cánh lục bình trôi về miền quá khứ
Chở cả mộng đời về cõi hư vô

Ta nghe mãi điệu lý buồn chim Phượng
Suốt một đời tìm sao vẫn lẻ đôi
Đôi cánh mỏi còn ngóng chiều giã bạn
Khúc cầu Hoàng nghẹn đắng trái tim côi...

Tóc pha sương đã xế chiều tắt nắng
Ta tự ru mình dao dát một khúc ru
Trời phương Nam giờ trắng mùa hạ trắng
Sao ta còn tiếc mãi một đời Thu

Tiếng xề xang băng qua đồng ngập nước
Ai có về cho kịp hẹn đêm nay
Chiếc xuồng nhỏ và bàn tay đưa rước
Bao năm qua rồi biền biệt chân mây

Người viễn xứ giọt đàn rơi ngấn lệ
Chén rượu tàn lặng lẽ một mình nghe
Còn gì không qua cõi người dâu bể
Ký ức buồn xao xác những chuyến xe...

Ký ức chở ta về cùng quá khứ
cố hương nghèo vương bóng mẹ cha ta
Tháp cổ xưa đọng ráng chiều tư lự
Tận đáy lòng còn thảng thốt ...ngày xa...

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ MIỀN QUÁ KHỨ


Hôm nay về miền quá khứ
Tình cờ kể chuyện mông lung
Thấy ta nơi miền đất dữ
Qua rồi những nỗi riêng chung

Cảm ơn cuộc đời đã sống
Dẫu buồn mấy thuở còn đây
Lắng lòng phương xa nghe ngóng
Giọt tình trên những ngón tay

LPH
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

VỀ MIỀN QUÁ KHỨ


Hôm nay về miền quá khứ
Tình cờ kể chuyện mông lung
Thấy ta nơi miền đất dữ
Qua rồi những nỗi riêng chung

Cảm ơn cuộc đời đã sống
Dẫu buồn mấy thuở còn đây
Lắng lòng phương xa nghe ngóng
Giọt tình trên những ngón tay

LPH


Vòng xe đời lăn mệt mỏi
Vẫn xin về tạ ơn người
Ngày xưa đã màu sương khói
Cũng thầm giọt nhớ trên môi

Xin chút màu xanh của lá
Dịu dàng an ủi tim ta
Tình ơi xin đừng như đá
Để người trọn kiếp phôi pha

LH
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ MIỀN QUÁ KHỨ


Hôm nay về miền quá khứ
Tình cờ kể chuyện mông lung
Thấy ta nơi miền đất dữ
Qua rồi những nỗi riêng chung

Cảm ơn cuộc đời đã sống
Dẫu buồn mấy thuở còn đây
Lắng lòng phương xa nghe ngóng
Giọt tình trên những ngón tay

LPH

Vòng xe đời lăn mệt mỏi
Vẫn xin về tạ ơn người
Ngày xưa đã màu sương khói
Cũng thầm giọt nhớ trên môi

Xin chút màu xanh của lá
Dịu dàng an ủi tim ta
Tình ơi xin đừng như đá
Để người trọn kiếp phôi pha

LH

Nhớ cơn mưa chiều dốc Võng
Khói lam lờ lững mái nhà
Đêm nằm lắng nghe núi động
Chắc là hàn đổ* nơi xa
(hàn đổ: tiếng thác núi đêm nghe vọng về nhưng ngày thì không thấy)
Và cũng nhớ người áo đỏ
Bập bùng bếp lửa cuối năm
Bây giờ đã xa rồi đó
Chẳng còn ai để viếng thăm

LPH
Đăng nhập để trả lời
0

VỀ MIỀN QUÁ KHỨ

Hôm nay về miền quá khứ
Tình cờ kể chuyện mông lung
Thấy ta nơi miền đất dữ
Qua rồi những nỗi riêng chung

Cảm ơn cuộc đời đã sống
Dẫu buồn mấy thuở còn đây
Lắng lòng phương xa nghe ngóng
Giọt tình trên những ngón tay

Nhớ cơn mưa chiều dốc Võng
Khói lam lờ lững mái nhà
Đêm nằm lắng nghe núi động
Chắc là hàn đổ* nơi xa

Và cũng nhớ người áo đỏ
Bập bùng bếp lửa cuối năm
Bây giờ đã xa rồi đó
Chẳng còn ai để viếng thăm

Vòng xe đời lăn mệt mỏi
Vẫn xin về tạ ơn người
Ngày xưa đã màu sương khói
Cũng thầm giọt nhớ trên môi

Xin chút màu xanh của lá
Dịu dàng an ủi tim ta
Tình ơi xin đừng như đá
Để người trọn kiếp phôi pha

Liên Hương - Lê Phú Hải

* (hàn đổ: tiếng thác núi đêm nghe vọng về nhưng ngày thì không thấy)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-02 10:48:56hai1957>


TA ĐI TÌM


Ta đi tìm ta
Mái nhà
Chiều lang bạc
Khói trắng quê xa

Ta đi tìm em
Phố xá lạ quen
Đêm đèn mờ
Không tên

Ta đi tìm nhau
Tóc cũng phai màu
Cỏ úa
Thương đau

Ta đi tìm ai
Suốt dọc dài
Quá khứ
Đến vị lai

Ta cứ đi tìm
Tìm gì không biết
Một đời thua thiệt
Con mắt lim dim


Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0

NGẪU HỨNG ĐỒNG DAO

Có một đôi chân
Mỏi tìm quá khứ
Tình xưa ứ hự
Đời hoá hư không

Con xít lội sông
Lim dim mắt nhắm
Có cô yếm thắm
Về ngủ trong thơ

Có một ước mơ
Vẫn còn dang dở
Thương ai mắt đỏ
Nhớ một ngày xưa

LH
Đăng nhập để trả lời
0


NGẪU HỨNG ĐỒNG DAO


Có một đôi chân
Mỏi tìm quá khứ
Tình xưa ứ hự
Đời hoá hư không

Con xít lội sông
Lim dim mắt nhắm
Có cô yếm thắm
Về ngủ trong thơ

Có một ước mơ
Vẫn còn dang dở
Thương ai mắt đỏ
Nhớ một ngày xưa

Về tới hay chưa
Người trèo quán Dốc
Buổi chiều lóc cóc
Xe thổ mộ đi

Ngồi gốc cây si
Nhớ sao mà nhớ
Mắt cười mắc cở
Cởi áo cho nhau

Sáo bay về đâu
Sông dài biển rộng
Nghĩa dày tình mỏng
Xao xác đò đưa


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
SÓNG & GIÓ

Cơn gió mềm không níu được hoàng hôn
Chân trời nhạt ánh nắng về sau núi
Em đứng lặng chiều nay nghe biển gọi
Sóng ầm ào hay anh gọi tên em

Gió ru mềm sao sóng cứ rối lên
Muôn lớp cuộn như muôn ngàn nhịp thở
Hay biển mãi dấu vào lòng nỗi nhớ
Để sóng trào ôm nhẹ phía bờ xa

Gió có còn mang vị mặn ngày qua
Mà hương yêu lùa tóc em bối rối
Cuối trời kia ngôi sao nào le lói
Nỗi nhớ nào làm sóng cũng ngả nghiêng

LH
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»