Đêm đông. Lạnh giá. Lòng nao nao nhớ về những gì đã qua.
Đêm đông. Là nhớ lắm ngày xưa bóng Bà gầy chao đổ. Tấm lưng còng hằn vết lo toan.Là thương lắm Người thiếu phụ góa chồng từ thuở thanh xuân. Là một lòng quyết tâm, lấy hoài niệm tuổi trẻ thổi vào hồn con tình thương thánh thiện qua lời ru ngọt ngào mà dòng đời dài lắm, và heo hút Bà bước một mình. Em còn nhớ không? Một ngày đầu đông là sự mong ngóng lắm khuôn mặt thương yêu của 4 đứa cháu về ngôi nhà gần trăm năm cũ nát nhưng thấm đượm tình yêu thương. Là ân hận lắm vì cuối tuần trước đã hẹn về với Bà khi Bà đang ốm, chỉ vì công việc quá lu bu để rồi … một chiều đông... là tiếng điện thoại reo liên tiếp gọi về “…Bà sắp đi rồi”! Đang cố gắng dồn hết trí lực để làm báo cáo bỗng trời đất dường như chật lại, tai ù đi, em chợt òa khóc và luýnh quýnh chuyển giao mọi việc cho người khác. Tiếng em nghẹn ngào khi gọi điện xin phép nghỉ về lo việc gia đình. Đường về, em không thấy gì hết, chỉ hiển hiện khuôn mặt yêu của Bà với đôi mắt mờ yếu vì mỏi mòn chờ cháu đấy thôi. Là tiếng lòng em vỡ òa khi nhìn thấy nhà mình chật ních người. Là sự ân hận của em khi không được chăm sóc Bà lúc Bà ốm, không được thấy ánh mắt buồn, cô quạnh của Bà lúc Bà sắp xa rời trần thế. Là nhớ lắm ngày ra đi của Bà, một chiều đông!
Đêm đông. Là nhớ lắm tuổi thơ heo hút, cha mẹ nhọc nhằn kiếm kế sinh nhai. Là áo mẹ sờn vai, áo cha sứt chỉ, mang cả đói nghèo đến lớp với học sinh. Lũ học trò quê mình cũng sợ lắm khi đông đến chỉ phong phanh chiếc áo mỏng manh bạc màu không đủ độ để sưởi ấm một mùa đông. Là em thương mẹ dốc hết sức hết lực để bươn chải lo cho cả nhà, là những ngày mẹ dầm mưa dãi nắng nơi rừng thiêng nước độc để cho con tiền nộp học, nước mưa cứ nhạt nhòa trên khuôn mặt mẹ mà mắt mẹ vẫn sáng bừng lên tin tưởng vào những đứa con của mình. Đêm đông năm nao, là một quyết định đánh đổi cả sự nghiệp của mẹ để giải quyết tình thế cho những đứa con của mình – một quyết định không thể sáng suốt hơn, một hy sinh không thể lớn lao, cao cả hơn bởi vì các con mẹ không còn sự nghiệp nhưng sự nghiệp của mẹ lại được nhân lên 4 lần đó, em có biết không? Gánh nặng oằn lên vai mẹ, hằn trên lưng cha. Đêm đông. Là em nhớ lắm những đêm cha đi gánh nước đêm để làm hàng thêm kiếm sống cho các con. Là những đêm trằn trọc không ngủ do cái lạnh đêm đông phủ kín người mà tấm chăn ấm cha đã nhường cho con rồi cha luôn húng hắng ho vì nhiễm lạnh. Đêm đông. Là em vẫn nhớ, nhớ suốt những mùa đông cha mẹ hy sinh cho các con để rồi giờ đây mỗi khi đông về là người mẹ đau nhức, bởi vì những mùa đông đã xa lấy đi sức khỏe của mẹ, mang đến nhọc nhằn cho cha.
Là những cái giá lạnh cả gia đình mình cùng chung vui bên bếp lửa nhỏ nhoi mà ấm cúng biết nhường nào. Dù trời lạnh, không có nhiều áo mặc nhưng lòng ai cũng rộn ràng, ấm áp yêu thương. Đêm đông của tuổi thơ em là những lần ngủ vùi trong bếp, thật êm và ấm trên cái nệm rơm là mảnh chiếu sờn 4 anh em chen chúc nhau chật chội. Là nhớ lắm ngày xưa ơi! Nhớ lắm tuổi thơ tôi!
Đêm đông! Là nhớ lắm hai năm trời anh xa em biền biệt. Chẳng lời hẹn ước nhưng vẫn chờ vẫn đợi. Là những đêm em đắm chìm trong giấc ngủ, co lòng mình trong nỗi nhớ anh. Là sự đợi chờ chẳng biết có mong manh? Đêm đông năm ấy. Là em vẫn thấy ấm áp hơn khi nghĩ rằng anh sẽ trở về với em, cũng là lòng em tràn đầy nhiệt huyết, tràn đầy niềm tin vào tình yêu bất diệt của chúng mình. Là Nỗi nhớ giăng kín đêm đông khi lần giở kỷ vật của chúng mình…và rồi…Nỗi nhớ bùng lên, em đã bật khóc. Là những đêm đông lạnh cóng, tiếng lòng em chơi vơi, chơi vơi nỗi nhớ, chơi vơi niềm tin, chơi vơi cả hy vọng bởi em chơi vơi với nỗi nghi ngờ.
Đêm đông. Là kết quả Tình yêu đầu đời của chúng ta sắp trào đời. Đêm, em không ngủ, cứ đi đi lại lại trong phòng chịu đựng nỗi đau. Đêm đông, là đau lắm, cái đau cứ dai dẳng, khó chịu nhưng em vẫn kìm nén cố gắng giữ chặt tiếng đau cho riêng mình để anh ngủ yên. Là những đêm dài em mất ngủ triền miên do cái lạnh thấu xương của mùa đông năm ấy, con quấy, con khóc và em không ngủ được nhưng vẫn hạnh phúc vì có anh cùng chăm sóc thiên thần nhỏ của mình. Là nhớ lắm mấy đông rồi mình có nhau? Là xót lắm khi đông nào đã không còn thấy ấm áp dù kề lưng bên người mình yêu dấu? Là cái lạnh đến tê lòng của thời tiết hay là sự lạnh giá trong tâm hồn mà mấy đông rồi đêm đêm em trằn trọc trở mình mong cho trời mau sáng? Những vết thâm quầng trên mắt em hằn vết lo âu về mùa đông năm nay không biết em có được ấm áp hơn đông trước? Là em thầm ước đêm đông bớt dài ra. Liệu có ngọn lửa nào phá tan khối băng giá trong lòng em? Đêm đông. Là tiếng lòng em gõ nhịp, lòng em có thể lao xao về một điều gì đó nếu em không thể giữ mãi được niềm kiêu hãnh về tình yêu của chúng mình và nếu ngọn lửa trong anh không đủ thắp cho lòng em ấm dần lên. Em sợ lắm những đêm đông, anh có biết không?
Đêm đông. Em cứ thao thức gặm nhấm nỗi buồn, tiếc nuối cho những gì đã xảy ra. Là em nguyện ước từ đông năm nay em được nhận hơi ấm từ anh và phảng phất đâu đây những tiếng cười rạng rỡ của con trẻ để phá tan một mùa đông lạnh giá. Có đúng chăng?
Anh mang hơi ấm trao người?
Tim em tan nát suốt mười mùa đông..
...
Đêm đông chưa rời xa! Hơi lạnh mùa đông vẫn đọng trong lòng em. Con đường đêm nay em đi, vẫn quạnh quẽ, mênh mông và heo hút. Da diết nhớ. Da diết buồn. Con đường đêm đông vắng, mình em gõ nhịp với lòng hiu hắt. Anh?! Cuối con đường, em vẫn đợi … suốt đêm!
Đêm đông. Là nhớ lắm ngày xưa bóng Bà gầy chao đổ. Tấm lưng còng hằn vết lo toan.Là thương lắm Người thiếu phụ góa chồng từ thuở thanh xuân. Là một lòng quyết tâm, lấy hoài niệm tuổi trẻ thổi vào hồn con tình thương thánh thiện qua lời ru ngọt ngào mà dòng đời dài lắm, và heo hút Bà bước một mình. Em còn nhớ không? Một ngày đầu đông là sự mong ngóng lắm khuôn mặt thương yêu của 4 đứa cháu về ngôi nhà gần trăm năm cũ nát nhưng thấm đượm tình yêu thương. Là ân hận lắm vì cuối tuần trước đã hẹn về với Bà khi Bà đang ốm, chỉ vì công việc quá lu bu để rồi … một chiều đông... là tiếng điện thoại reo liên tiếp gọi về “…Bà sắp đi rồi”! Đang cố gắng dồn hết trí lực để làm báo cáo bỗng trời đất dường như chật lại, tai ù đi, em chợt òa khóc và luýnh quýnh chuyển giao mọi việc cho người khác. Tiếng em nghẹn ngào khi gọi điện xin phép nghỉ về lo việc gia đình. Đường về, em không thấy gì hết, chỉ hiển hiện khuôn mặt yêu của Bà với đôi mắt mờ yếu vì mỏi mòn chờ cháu đấy thôi. Là tiếng lòng em vỡ òa khi nhìn thấy nhà mình chật ních người. Là sự ân hận của em khi không được chăm sóc Bà lúc Bà ốm, không được thấy ánh mắt buồn, cô quạnh của Bà lúc Bà sắp xa rời trần thế. Là nhớ lắm ngày ra đi của Bà, một chiều đông!
Đêm đông. Là nhớ lắm tuổi thơ heo hút, cha mẹ nhọc nhằn kiếm kế sinh nhai. Là áo mẹ sờn vai, áo cha sứt chỉ, mang cả đói nghèo đến lớp với học sinh. Lũ học trò quê mình cũng sợ lắm khi đông đến chỉ phong phanh chiếc áo mỏng manh bạc màu không đủ độ để sưởi ấm một mùa đông. Là em thương mẹ dốc hết sức hết lực để bươn chải lo cho cả nhà, là những ngày mẹ dầm mưa dãi nắng nơi rừng thiêng nước độc để cho con tiền nộp học, nước mưa cứ nhạt nhòa trên khuôn mặt mẹ mà mắt mẹ vẫn sáng bừng lên tin tưởng vào những đứa con của mình. Đêm đông năm nao, là một quyết định đánh đổi cả sự nghiệp của mẹ để giải quyết tình thế cho những đứa con của mình – một quyết định không thể sáng suốt hơn, một hy sinh không thể lớn lao, cao cả hơn bởi vì các con mẹ không còn sự nghiệp nhưng sự nghiệp của mẹ lại được nhân lên 4 lần đó, em có biết không? Gánh nặng oằn lên vai mẹ, hằn trên lưng cha. Đêm đông. Là em nhớ lắm những đêm cha đi gánh nước đêm để làm hàng thêm kiếm sống cho các con. Là những đêm trằn trọc không ngủ do cái lạnh đêm đông phủ kín người mà tấm chăn ấm cha đã nhường cho con rồi cha luôn húng hắng ho vì nhiễm lạnh. Đêm đông. Là em vẫn nhớ, nhớ suốt những mùa đông cha mẹ hy sinh cho các con để rồi giờ đây mỗi khi đông về là người mẹ đau nhức, bởi vì những mùa đông đã xa lấy đi sức khỏe của mẹ, mang đến nhọc nhằn cho cha.
Là những cái giá lạnh cả gia đình mình cùng chung vui bên bếp lửa nhỏ nhoi mà ấm cúng biết nhường nào. Dù trời lạnh, không có nhiều áo mặc nhưng lòng ai cũng rộn ràng, ấm áp yêu thương. Đêm đông của tuổi thơ em là những lần ngủ vùi trong bếp, thật êm và ấm trên cái nệm rơm là mảnh chiếu sờn 4 anh em chen chúc nhau chật chội. Là nhớ lắm ngày xưa ơi! Nhớ lắm tuổi thơ tôi!
Đêm đông! Là nhớ lắm hai năm trời anh xa em biền biệt. Chẳng lời hẹn ước nhưng vẫn chờ vẫn đợi. Là những đêm em đắm chìm trong giấc ngủ, co lòng mình trong nỗi nhớ anh. Là sự đợi chờ chẳng biết có mong manh? Đêm đông năm ấy. Là em vẫn thấy ấm áp hơn khi nghĩ rằng anh sẽ trở về với em, cũng là lòng em tràn đầy nhiệt huyết, tràn đầy niềm tin vào tình yêu bất diệt của chúng mình. Là Nỗi nhớ giăng kín đêm đông khi lần giở kỷ vật của chúng mình…và rồi…Nỗi nhớ bùng lên, em đã bật khóc. Là những đêm đông lạnh cóng, tiếng lòng em chơi vơi, chơi vơi nỗi nhớ, chơi vơi niềm tin, chơi vơi cả hy vọng bởi em chơi vơi với nỗi nghi ngờ.
Đêm đông. Là kết quả Tình yêu đầu đời của chúng ta sắp trào đời. Đêm, em không ngủ, cứ đi đi lại lại trong phòng chịu đựng nỗi đau. Đêm đông, là đau lắm, cái đau cứ dai dẳng, khó chịu nhưng em vẫn kìm nén cố gắng giữ chặt tiếng đau cho riêng mình để anh ngủ yên. Là những đêm dài em mất ngủ triền miên do cái lạnh thấu xương của mùa đông năm ấy, con quấy, con khóc và em không ngủ được nhưng vẫn hạnh phúc vì có anh cùng chăm sóc thiên thần nhỏ của mình. Là nhớ lắm mấy đông rồi mình có nhau? Là xót lắm khi đông nào đã không còn thấy ấm áp dù kề lưng bên người mình yêu dấu? Là cái lạnh đến tê lòng của thời tiết hay là sự lạnh giá trong tâm hồn mà mấy đông rồi đêm đêm em trằn trọc trở mình mong cho trời mau sáng? Những vết thâm quầng trên mắt em hằn vết lo âu về mùa đông năm nay không biết em có được ấm áp hơn đông trước? Là em thầm ước đêm đông bớt dài ra. Liệu có ngọn lửa nào phá tan khối băng giá trong lòng em? Đêm đông. Là tiếng lòng em gõ nhịp, lòng em có thể lao xao về một điều gì đó nếu em không thể giữ mãi được niềm kiêu hãnh về tình yêu của chúng mình và nếu ngọn lửa trong anh không đủ thắp cho lòng em ấm dần lên. Em sợ lắm những đêm đông, anh có biết không?
Đêm đông. Em cứ thao thức gặm nhấm nỗi buồn, tiếc nuối cho những gì đã xảy ra. Là em nguyện ước từ đông năm nay em được nhận hơi ấm từ anh và phảng phất đâu đây những tiếng cười rạng rỡ của con trẻ để phá tan một mùa đông lạnh giá. Có đúng chăng?
Anh mang hơi ấm trao người?
Tim em tan nát suốt mười mùa đông..
...
Đêm đông chưa rời xa! Hơi lạnh mùa đông vẫn đọng trong lòng em. Con đường đêm nay em đi, vẫn quạnh quẽ, mênh mông và heo hút. Da diết nhớ. Da diết buồn. Con đường đêm đông vắng, mình em gõ nhịp với lòng hiu hắt. Anh?! Cuối con đường, em vẫn đợi … suốt đêm!