Lâu rồi không viết thư.
Từ khi anh về là mình không còn viết thư nữa.
Rồi từ thuở email và chát chit ra đời là không còn viết thư nữa. Không chỉ riêng mình nó mà với tất cả mọi người.
Mà cũng không hẳn.
Hay là vì không biết ai dễ nắn nót viết một bức thư tay mà không bị chê là sến?!
Thời buổi công nghệ thông tin hiện đại cũng là một cái tội.
Thứ nhất, là mấy năm nay chẳng mấy ai còn viết thư tay dù ở xa hay ở gần, cứ email, nhắn tin … là xong dù ở xa hay ở gần. Và mình cũng thế.
Tội thứ hai là vì cái tội thứ nhất mà chữ nghĩa của nhiều người ngày càng trở lên xấu tê, diễn đạt kém, văn phong và lỗi chính tả nhiều. Vậy nên Bộ giáo dục và đào tạo mấy năm gần đây bắt đầu đổi mới luyện nét chữ, rèn nết người…Trẻ con đang học mẫu giáo lớn, “sinh viên” lớp một ngày nào cũng mấy trang tập viết, bò lưng ra để luyện chữ… Phụ huynh cũng học theo con từ đầu.
Tội thứ ba liên quan đến cái tội thứ hai ở chỗ: không còn đoán nổi tính cách người viết xấu hay tốt thế nào, vì nét chữ là nết người mà. Thôi thì đành đoán già đoán non qua…font Time New Roman, VN – Times hay VNI – Helve…
Một ngày buồn, rảnh rỗi, cô đơn, ngồi mở hòm thư ra. Lôi một đống kỷ niệm ra. Vẫn tím ngắt hàng trăm cánh thư mình viết cho anh và anh viết cho mình, cả hai đều ghi rõ ngày gửi và ngày nhận. Thư bạn bè cấp 3, đại học gửi cho mình. Thư những anh chàng “tỉnh tò”… đọc buồn cười quá, để chẳng làm gì, bỏ đi thôi. Chỉ cần lưu giữ những tấm bưu thiếp cũng là quá thừa vì đã có anh. Một hòm thư, cả thư mình viết cho anh và anh viết cho mình với những lời yêu thương cháy bỏng da diết nồng nàn một thời…giờ nằm im lìm trong hòm… Hoen mực… Hoen cảm giác… Bồng bềnh…
Hòm thư là nơi chất chứa tất thảy kỷ niệm của một thời sinh viên, một thời thiếu nữ, một thời trai trẻ của mình và anh. Trong đó có cả những mối tình của anh. Đọc lại thấy buồn cười và chợt giật mình khi mình vượt qua rất nhiều cung bậc tình cảm khác nhau, vượt qua nhiều đối thủ để có anh. Tự hỏi: liệu trong những người con gái đó anh yêu ai nhất và người nào yêu anh nhiều nhất? Tất cả vẫn là một dấu hỏi. Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra… mình đã trân trọng anh, trân trọng những tình cảm trước đó và sau đó (đến trước và sau mình) của anh. Có mấy ai làm được điều đó. Kỷ niệm chỉ là kỷ niệm mà thôi. Nhưng có người lại lợi dụng kỷ niệm để coi đó là hành trang cho cuộc sống tình cảm không lành mạnh trong hiện tại. Lưu giữ những ký ức tốt đẹp là việc đáng nên làm, đó là một thuở của mình, là một góc nhỏ xưa cũ trong tâm hồn mình, một quãng đời đẹp của người đó liên quan đến chồng mình… Nhưng cứ lôi cái quá khứ ấy ra để mong đợi những điều vô lý ở hiện tại là không nên dù chỉ là những cuộc điện thoại hay tin nhắn, chat chit… Quá khứ vẫn là quá khứ, hãy để quá khứ ngủ yên, hãy để quá khứ như những gì tốt đẹp và đáng để người khác trân trọng như người ta đã làm. Đừng để cho bất kỳ ai khinh miệt vì những tình cảm ngoài luồng ấy. Bất lợi. Tội lỗi lắm thay.
Thư tình ta viết cho nhau. Hồi ấy đọc rưng rưng… Bây giờ đọc vẫn rưng rưng… Bao nhiêu yêu thương, cháy bỏng một thời đam mê, vượt qua tất cả để rồi có nhau. Bao nhiêu nhớ nhung làm rách cả lề. Thơ tình mình viết cho anh đâu có ít. Thư mình viết cho anh quá nhiều… vì khi yêu có được ở gần nhau đâu. Ai bảo lời nói gió bay, vì thế… Nhớ thì nhớ, yêu thì yêu. Nhưng chữ viết gió không thể bay được, lưu giữ mãi… nên mình cứ giở đi giở lại mà đọc. Đọc lại những lá thư tình thấy mình cũng viết đâu đến nỗi tồi? Mình đâu có vô cảm? Mình đâu có chai lì? Đầy nhiệt huyết của một thời có nhau đó chứ! Vậy tại sao? Lá thư đâu có biết đổi thay như người???
Tạm biệt quá khứ. Khép lại một thời kỷ niệm. Xếp lại một góc trong tâm hồn. Làm ngay ngắn lại những bức thư tình hai đứa viết cho nhau, của cả những người viết cho anh và những người viết cho mình theo đúng trình tự thời gian. Đó là những cháy bỏng đam mê, những yêu thương giận hờn đáng nhớ, những sự tiếc nuối vì không có được tình cảm, những lời tỏ tình ngọt ngào xen lẫn đắng cay… “không hiểu sao anh chỉ yêu em, gặp em anh đã có cảm tình ngay”, “anh không thể tìm một người hiền lành dịu dàng, một nụ cười luôn nở trên môi như em”, “không có em, đời anh không còn ý nghĩa gì hết”… Chợt mỉm cười vì không có mình thì người ta vẫn sống tốt, dù thất tình một vài năm hay năm sáu năm thì cuối cùng người ta vẫn phát triển như bình thường… Tình yêu thật thi vị nhưng cũng như những vở hài kịch, bi kịch…
…
Chợt thèm được viết một cái gì đó quá, lâu rồi không viết trên giấy nên nét chữ sẽ nguệch ngọac, run rẩy.
Còn đâu những bức thơ tình trao nhau? Còn đâu những cảm giác mong ngóng tình cảm đến từ nơi anh gửi gắm qua những trang viết? Những bức thư tình vẫn còn đây nhưng còn đâu nguyên vẹn tình cảm ban đầu?
Tự dưng thèm được nhận những lá thư tình như thuở nào từ anh và cũng muốn được viết cho anh với tình cảm như ngày xưa… Nhưng liệu biết viết gì đây khi trái tim không còn rung động. Lo sợ rằng nếu có viết, thì chẳng thể là bức thư tình mà là…
Viết hay không viết???!!!
Từ khi anh về là mình không còn viết thư nữa.
Rồi từ thuở email và chát chit ra đời là không còn viết thư nữa. Không chỉ riêng mình nó mà với tất cả mọi người.
Mà cũng không hẳn.
Hay là vì không biết ai dễ nắn nót viết một bức thư tay mà không bị chê là sến?!
Thời buổi công nghệ thông tin hiện đại cũng là một cái tội.
Thứ nhất, là mấy năm nay chẳng mấy ai còn viết thư tay dù ở xa hay ở gần, cứ email, nhắn tin … là xong dù ở xa hay ở gần. Và mình cũng thế.
Tội thứ hai là vì cái tội thứ nhất mà chữ nghĩa của nhiều người ngày càng trở lên xấu tê, diễn đạt kém, văn phong và lỗi chính tả nhiều. Vậy nên Bộ giáo dục và đào tạo mấy năm gần đây bắt đầu đổi mới luyện nét chữ, rèn nết người…Trẻ con đang học mẫu giáo lớn, “sinh viên” lớp một ngày nào cũng mấy trang tập viết, bò lưng ra để luyện chữ… Phụ huynh cũng học theo con từ đầu.
Tội thứ ba liên quan đến cái tội thứ hai ở chỗ: không còn đoán nổi tính cách người viết xấu hay tốt thế nào, vì nét chữ là nết người mà. Thôi thì đành đoán già đoán non qua…font Time New Roman, VN – Times hay VNI – Helve…
Một ngày buồn, rảnh rỗi, cô đơn, ngồi mở hòm thư ra. Lôi một đống kỷ niệm ra. Vẫn tím ngắt hàng trăm cánh thư mình viết cho anh và anh viết cho mình, cả hai đều ghi rõ ngày gửi và ngày nhận. Thư bạn bè cấp 3, đại học gửi cho mình. Thư những anh chàng “tỉnh tò”… đọc buồn cười quá, để chẳng làm gì, bỏ đi thôi. Chỉ cần lưu giữ những tấm bưu thiếp cũng là quá thừa vì đã có anh. Một hòm thư, cả thư mình viết cho anh và anh viết cho mình với những lời yêu thương cháy bỏng da diết nồng nàn một thời…giờ nằm im lìm trong hòm… Hoen mực… Hoen cảm giác… Bồng bềnh…
Hòm thư là nơi chất chứa tất thảy kỷ niệm của một thời sinh viên, một thời thiếu nữ, một thời trai trẻ của mình và anh. Trong đó có cả những mối tình của anh. Đọc lại thấy buồn cười và chợt giật mình khi mình vượt qua rất nhiều cung bậc tình cảm khác nhau, vượt qua nhiều đối thủ để có anh. Tự hỏi: liệu trong những người con gái đó anh yêu ai nhất và người nào yêu anh nhiều nhất? Tất cả vẫn là một dấu hỏi. Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra… mình đã trân trọng anh, trân trọng những tình cảm trước đó và sau đó (đến trước và sau mình) của anh. Có mấy ai làm được điều đó. Kỷ niệm chỉ là kỷ niệm mà thôi. Nhưng có người lại lợi dụng kỷ niệm để coi đó là hành trang cho cuộc sống tình cảm không lành mạnh trong hiện tại. Lưu giữ những ký ức tốt đẹp là việc đáng nên làm, đó là một thuở của mình, là một góc nhỏ xưa cũ trong tâm hồn mình, một quãng đời đẹp của người đó liên quan đến chồng mình… Nhưng cứ lôi cái quá khứ ấy ra để mong đợi những điều vô lý ở hiện tại là không nên dù chỉ là những cuộc điện thoại hay tin nhắn, chat chit… Quá khứ vẫn là quá khứ, hãy để quá khứ ngủ yên, hãy để quá khứ như những gì tốt đẹp và đáng để người khác trân trọng như người ta đã làm. Đừng để cho bất kỳ ai khinh miệt vì những tình cảm ngoài luồng ấy. Bất lợi. Tội lỗi lắm thay.
Thư tình ta viết cho nhau. Hồi ấy đọc rưng rưng… Bây giờ đọc vẫn rưng rưng… Bao nhiêu yêu thương, cháy bỏng một thời đam mê, vượt qua tất cả để rồi có nhau. Bao nhiêu nhớ nhung làm rách cả lề. Thơ tình mình viết cho anh đâu có ít. Thư mình viết cho anh quá nhiều… vì khi yêu có được ở gần nhau đâu. Ai bảo lời nói gió bay, vì thế… Nhớ thì nhớ, yêu thì yêu. Nhưng chữ viết gió không thể bay được, lưu giữ mãi… nên mình cứ giở đi giở lại mà đọc. Đọc lại những lá thư tình thấy mình cũng viết đâu đến nỗi tồi? Mình đâu có vô cảm? Mình đâu có chai lì? Đầy nhiệt huyết của một thời có nhau đó chứ! Vậy tại sao? Lá thư đâu có biết đổi thay như người???
Tạm biệt quá khứ. Khép lại một thời kỷ niệm. Xếp lại một góc trong tâm hồn. Làm ngay ngắn lại những bức thư tình hai đứa viết cho nhau, của cả những người viết cho anh và những người viết cho mình theo đúng trình tự thời gian. Đó là những cháy bỏng đam mê, những yêu thương giận hờn đáng nhớ, những sự tiếc nuối vì không có được tình cảm, những lời tỏ tình ngọt ngào xen lẫn đắng cay… “không hiểu sao anh chỉ yêu em, gặp em anh đã có cảm tình ngay”, “anh không thể tìm một người hiền lành dịu dàng, một nụ cười luôn nở trên môi như em”, “không có em, đời anh không còn ý nghĩa gì hết”… Chợt mỉm cười vì không có mình thì người ta vẫn sống tốt, dù thất tình một vài năm hay năm sáu năm thì cuối cùng người ta vẫn phát triển như bình thường… Tình yêu thật thi vị nhưng cũng như những vở hài kịch, bi kịch…
…
Chợt thèm được viết một cái gì đó quá, lâu rồi không viết trên giấy nên nét chữ sẽ nguệch ngọac, run rẩy.
Còn đâu những bức thơ tình trao nhau? Còn đâu những cảm giác mong ngóng tình cảm đến từ nơi anh gửi gắm qua những trang viết? Những bức thư tình vẫn còn đây nhưng còn đâu nguyên vẹn tình cảm ban đầu?
Tự dưng thèm được nhận những lá thư tình như thuở nào từ anh và cũng muốn được viết cho anh với tình cảm như ngày xưa… Nhưng liệu biết viết gì đây khi trái tim không còn rung động. Lo sợ rằng nếu có viết, thì chẳng thể là bức thư tình mà là…
Viết hay không viết???!!!