Chương 19
“Cô sẽ bỏ con trai tôi?”
Lynn trông đầy giận dữ và bối rối khi bà nhìn chắm chằm vào Jane. Bà tiến xuống khoảng sân phía dưới và tim Jane trùng xuống. Sao cô ở lại lâu đến thế? Sao cô không chỉ đơn giản là chào tạm biệt Annie và rời đi? Cô nhanh chóng quay đi và quệt tay qua gò má ẩm ướt.
Annie bước vào giữa mối bất hoà. “Ta đã bẻ đậu cho bữa tối, Amber Lynn, và ta sẽ nấu nó với thịt bò muối dù con có thích hay không.”
Lynn lờ tịt bà đi và bước tới chỗ Jane. “Nói cho ta biết sao cô lại bỏ Cal.”
Khi Jane quay lại để đối mặt với bà, cô cố trượt lại về con người lạnh lùng Lynn mong đợi. “Hãy biết ơn,” cô xoay xở. “Cháu là một cô vợ kinh khủng.”
Nhưng những giả dối này đe doạ mở khoá cho một cơn hồng thuỷ nước mắt mới. Cô là người vợ tốt nhất mà anh từng có, mẹ kiếp! Người vợ tốt nhất mà cô biết nên làm thế nào! Cô quay đi.
“Thật không?” Lynn nghe như cực kỳ phiền muộn.
Jane phải ra khỏi đây trước khi cô hoàn toàn vỡ vụn ra. “Cháu phải đi cho kịp chuyến bay. Tốt nhất bác nên nói chuyện với Cal. Anh ấy có thể giải thích rõ ràng hơn.”
Cô bắt đầu tiến về phía hông nhà, nhưng cô vừa mới kịp bước được hai bước trước khi tiếng kêu đầy kinh ngạc của Lynn khiến cô khự lại.
“Lạy chúa tôi, cô có bầu!”
Cô quay ngoắt lại và thấy Lynn nhìn chắm chằm vào bụng cô. Tự động, ánh nhìn của cô rơi xuống, và chỉ khi đó cô mới chú ý đến bàn tay đầy bảo vệ cô vô thức dặt lên bụng. Cử chỉ đó đã ép cái váy vào cơ thể cô và để lộ cái bụng tròn mới nhu nhú lên. Cô buông vội nó ra, nhưng đã quá trễ.
Lynn trông hoang mang. “Nó có phải của Cal không?”
“Amber Lynn Glide!” Annie quát lên. “Cách cư xử của con đâu rồi hả?”
Lynn dường như run rẩy hơn cả bị cáo. “Nhưng làm thế nào con biết được là của nó hay không khi mà con chẳng hiểu gì hết về cuộc hôn nhân này? Con không biết chúng nhìn thấy cái gì ở nhau, hay chúng ở với nhau ra sao. Con còn không biết sao cô ta lại khóc nữa.” Giọng bà như quở trách. “Có cái gì đấy rất không ổn ở đây.”
Sợi chỉ cuối cùng của những xúc cảm đang xung đột với nhau của Jane đã đứt rời, và khi cô nhìn thấy những nét sầu khổ khắc trên khuôn mặt Lynn, cô biết cô phải nói cho bà sự thật. Mong muốn được bảo vệ cha mẹ của Cal thật đáng quý nhưng giờ nó đã trở nên thật tàn phá. Nếu cô có học được thêm điều gì từ bốn tháng vừa rồi, thì điều cô học được là sự dối trá chỉ dẫn đến tổn thương mà thôi.
“Nó là con của Cal,” cô lặng lẽ nói. “Cháu xin lỗi bác phải biết tin thế này.”
Sự tổn thương của Lynn thật rõ ràng. “Nhưng nó chưa bao giờ—Nó chẳng nói gì cả. Sao nó không nói gì với ta?”
“Vì anh ấy đang cố bảo vệ cháu.”
“Khỏi cái gì?”
“Khỏi bác và bác sĩ Bonner. Cal không muốn ai trong hai bác tìm ra cháu đã làm gì với anh ấy.”
“Nói cho ta!” Vẻ mặt của bà trở nên giữ tợn như con sư tử mẹ mà con của nó đang bị đe doạ, không cần bận tâm đến việc đứa con của nó đang là vua của rừng già. “Nói cho ta mọi thứ!”
Annie nhặt cái bát gốm lên. “Ta sẽ vào trong và nấu móm đậu theo cách mà ta thích. Janie Bonner, cháu sẽ ở đây cho đến khi cháu giải quyết xong với Amber Lynn, nghe rõ chưa?” Bà lê bước lại phía cổng sau.
Chân Jane không thể nào chống đỡ nổi cho cô lâu hơn được nữa, và cô đổ sụp lại vào cái ghế hình ống. Lynn kéo cái ghế kia, và ngồi đối diện với Jane. Quai hàm bà siết lại, dáng vẻ đối đầu. Jane thấy mình nhớ đến cô gái trẻ thích đánh nhau, người nướng bánh lúc 2 giờ sáng để có thể muôi chồng con. Bộ váy áo vải lanh màu vàng đắt tiền và đồ trang sức màu hổ phách to tướng không dấu được thực tế là người phụ nữ này biết cách tự mình chiến đấu.
Tay Jane siết chặt vào nhau trong lòng. “Cal không muốn gây thêm đau khổ cho bác và cha anh ấy. Hai bác đã trải qua quá nhiều nỗi đau năm ngoái rồi. Anh ấy—” Tia nhìn của cô rơi xuống. “Sự thật trần trụi là cháu tuyệt vọng muốn có con và cháu đã bẫy anh ấy làm cháu có bầu.”
“Cô làm gì?”
Jane ép đầu mình ngẩm lên. “Nó thật là sai trái. Táng tận lương tâm. Cháu không có ý định cho anh ấy biết .”
“Nhưng nó biết.”
Cô gật đầu.
Môi Lynn mím lại thành một đường mỏng căng ra. “Ai quyết định làm đám cưới?”
“Anh ấy. Anh ấy đe doạ kiện cháu ra toà và yêu cầu bắt giam nếu cháu không chịu làm theo những gì anh ấy muốn. Bây giờ khi cháu hiểu anh ấy rõ hơn, cháu nghi ngờ anh ấy sẽ tiến hành lời đe doạ ấy, nhưng khi ấy thì cháu tin.”
Hít một hơi thật sâu, cô kể lại buổi sáng cô mở cửa cho Jodie Pulanski, sau đó kể cho Lynn nghe kế hoạch của những chàng trai về sinh nhật của anh. Cô giải thích về sự khát khao có một đứa con của chính cô cũng như sự lo lắng về việc tìm một người cha cho đứa bé. Cô nói mà không thêm thắt, từ chối biện hộ cho hành động của mình theo bất cứ cách nào.
Khi cô miêu tả phản ứng của mình khi nhìn thấy Cal trên ti vi và quyết định sau đó về việc lợi dụng anh, Lynn ép mấy ngón tay vào môi bà, và thở hắt ra đầy ghê sợ trộn lẫn với một tiếng cười nghèn nghẹn chứa đựng sự kích động. “Cô nói là cô chọn Cal bởi vì cô nghĩ nó ngu ngốc?”
Cô nghĩ về việc cố gắng giải thích cho Lynn về cách anh sử dụng ain’t và trông ngờ nghệch trong cái cơ thể huy hoàng ấy như thế nào nhưng lại thôi. Có những thứ một bà mẹ quá say mê con cái sẽ không bao giờ hiểu. “Rõ ràng là cháu đã xét đoán nhầm anh ấy, mặc dù cháu không biết thế cho đến vài tuần sau khi chúng cháu cưới nhau.”
“Mọi người đều biết Cal thông minh như một chính trị gia. Sao cô có thể tin vào điều khác như thế được chứ?”
“Cháu đoán một vài người trong chúng ta không thông minh như chúng ta vẫn tự cho mình là thế.” Cô tiếp tục với câu chuyện của mình, kết thúc với cảnh giới truyền thông vạch trần cuộc hôn nhân của họ và quyết định cùng anh đến Salvation của cô.
Khuôn mặt Lynn loé lên giận dữ, nhưng với sự ngạc nhiên của Jane, sự giận dữ ấy không hướng vào cô. “Cal đáng lẽ nên nói cho ta biết sự thật từ đầu.”
“Anh ấy không muốn bất cứ ai trong gia đình biết. Anh ấy nói không ai trong gia đình nói dối giỏi hết, và câu chuyện sẽ bị rò rỉ ra ngoài nếu anh ấy nói với mọi người.”
“Nó thậm chí còn không tính cả Ethan vào trong chuyện bí mật này hả?”
Jane lắc đầu. “Thứ sáu tuần trước Ethan thấy cháu… Well, cậu ấy biết cháu có bầu, nhưng Cal thề cậu ấy sẽ giữ bí mật cho đến khi anh ấy tự mình nói với bác.”
Mắt Lynn hẹp lại. “Lại còn thế nữa. Chuyện này không giải thích thái độ thù địch của cô với chúng ta.”
Bàn tay đang siết chặt lại trong lòng của Jane trông đầy gò bó, và một lần nữa cô ép buộc bản thân mình đón nhận cái nhìn chắm chằm của Lynn. “Cháu đã nói với bác rằng cháu đồng ý ly dị ngay khi đứa bé ra đời. Gần đây bác đã mất người con dâu mà bác yêu thương, và dường như thật độc ác khi để bác gắn bó thêm với một người nữa. Không khi bác sẽ không có cô ấy là con dâu,” cô nóng nảy nói. “Cháu biết cháu không phải mẫu người bác có trong tâm trí để dành cho Cal. Tuy nhiên, cháu không có quyền xâm nhập vào gia đình bác khi cháu không có ý định ở lại.”
“Thế nên cô quyết định xử sự tệ hết mức có thể.”
“N—nó dường như là điều tốt nhất có thể làm.”
“Ta hiểu.” Vẻ mặt của bà giãn ra một chút, và Jane nhận ra cô một lần nữa lại phải đối đầy với người phụ nữ bình tĩnh lần đầu tiên cô gặp. Bà xem xét Jane qua đôi mắt xanh kiên định. “Cô cảm nhận về Cal thế nào?”
Jane ngập ngừng, sau đó khẽ đi vòng qua sự thật. “Có tội. Chuyện cháu đã làm với anh ấy cực kỳ sai trái.”
“Mọi người nói ta bẫy Jim làm ta có bầu, nhưng sự thật không phải thế.”
“Bác mới 15, Lynn. Cháu 34 rồi. Cháu biết chính xác mình đang làm cái gì.”
“Và cô dàn xếp với sự sai trái đó bằng cách bỏ đi khỏi nó.”
Sau khi cô tiết lộ hết mọi việc, cô mong đợi mẹ chồng cô phải lấy làm vui mừng vì loại bỏ được cô. “Anh ấy không… Anh ấy chưa sẵn sàng cho một cuộc hôn nhân lâu dài, vì thế sẽ chẳng có khác biệt gì nhiều khi cháu ra đi. Có việc sảy ra, và cháu phải quay lại với công việc của mình. Đây là cách tốt nhất.”
“Nếu nó tốt như thế, sao cô lại khóc đến sưng cả mắt thế này?”
Cô cảm thấy mũi mình run run và biết cô một lần nữa lại không thể kiểm soát nổi cảm xúc. “Đừng ép cháu, Lynn. Làm ơn.”
“Con yêu nó rồi, phải không?”
Cô lảo đảo đứng lên. “Con phải đi rồi. Con hứa bác có thể liên lạc với đứa bé nhiều chừng nào bác muốn. Con sẽ không bao giờ cố tách bác ra khỏi cháu mình.”
“Con nói thật chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
“Con sẽ không cố tách đứa bé ra khỏi chúng ta chứ?”
“Không.”
“Được rồi, ta sẽ bắt con giữ lời hứa đó.” Bà đứng dậy. “Bắt đầu từ bây giờ.”
“Con không hiểu.”
“Ta muốn liên lạc với cháu ta bắt đầu từ bây giờ.” Giọng bà khe khẽ nhẹ nhàng gây nên một sự nhầm lẫn về vệt hằn bướng bỉnh nơi khoé miệng. “Ta không muốn con rời.”
“Con phải đi.”
“Vậy ra con đã muốn nuốt lời rồi?”
Sự bối rối của cô tăng lên. “Đứa bé vẫn chưa sinh mà? Bác muốn gì ở con?”
“Ta muốn biết con là ai. Từ ngày chúng ta gặp mặt, con đã tung ra nhiều hoả mù đến nỗi ta không biết đường nào mà lẫn nữa.”
“Bác đã biết con bẫy con trai bác theo cái cách thiếu trung thực, nham hiểm nhất có thể tưởng tượng được. Như thế còn chưa đủ sao?”
“Nó nên đủ, nhưng bằng cách nào đó nó lại không. Ta không biết Cal cảm nhận ra sao về con ngoại trừ nó đã hạnh phúc hơn lâu lắm ta có thể nhớ được. Và ta cũng luôn tự hỏi sao Annie lại chấp nhận con nhiều đến thế. Mẹ ta khó tính, nhưng bà không ngốc. Vậy thì bà thấy điều gì mà ta không thấy?”
Jane chà xát cánh tay cô. “Điều bác muốn là không thể được. Con sẽ không quay lại với Cal đâu.”
“Vậy thì con có thể ở đây với Annie và ta.”
“Ở đây?”
“Ở đây không đủ tốt với con sao?”
“Không phải thế.” Cô bắt đầu nói gì đó về công việc của mình, nhưng cô không thể tập trung năng lượng được. Đã có quá nhiều kịch tính xảy ra trong ngày hôm nay rồi, và cô thì kiệt sức. Ý nghĩ lái xe đến Asheville và leo lên máy bay thật quá sức chịu đựng.
Một chú sơn ca khác lại đậu trên cây mộc lan, và cô nhận ra điều cô thật sự muốn là ở lại trên Heartache Mountain. Chỉ một thời gian ngắn thôi. Lynn sẽ là bà của đứa bé, và bà đã biết sự thật. Liệu có khủng khiếp không nếu cô ở đây chỉ đủ lâu để chứng tỏ cho bà thấy cô không phải là kẻ xấu, chỉ đơn giản là một người yếu đuối thôi?
Chân cô run rẩy. Cô khao khát có một tách trà và một chiếc bánh quy. Cô muốn ngắm chú sơn ca trên cây mộc lan và để Annie chỉ đạo cô vòng vòng. Cô cần được ngồi trong ánh mặt trời và bẻ đậu.
Mắt Lynn chứa đựng cả lòng tự trọng và sự nài nỉ lặng im, và Jane thấy mình đáp trả nó. “Được rồi, con sẽ ở lại. Nhưng chỉ vài ngày thôi, và bác phải hứa với con, bác sẽ không cho Cal đến đây. Con không muốn gặp anh ấy nữa. Con không thể.”
“Đủ công bằng rồi.”
“Hứa với con đi, Lynn.”
“Ta hứa.”
Lynn giúp cô đem va li vào trong nhà và chỉ cho cô một phòng nhỏ còn trống ở sau nhà bao gồm một chiếc giường sắt nhỏ và một máy khâu Singer cũ màu đen. Tường được bao phủ bởi giấy dán tường màu vàng đã bạc màu in hình những bông hoa hoa ngô. Lynn để cô lại một mình để dỡ đồ, nhưng Jane mệt đến nỗi cô đã ngủ quên mất, vẫn để nguyên quần áo, và không thức dậy cho đến khi Lynn gọi cô ra ăn tối.
Bữa ăn hoá ra lại yên bình một cách ngạc nhiên, mặc dù Annie có phàn nàn về việc Lynn chẳng trộn tí bơ nào vào món khoai tây nghiền. Ngay khi họ kết thúc việc dọn rửa, điện thoại trên tường nhà bếp cất tiếng inh ỏi. Lynn nghe máy và Jane không phải mất nhiều thời gian để tìm ra ai là người gọi đến.
“Chuyến đi chơi gôn của con thế nào?” Lynn vặn xoắn dây điện thoại với những ngón tay bà. “Thế thì tệ quá.” Bà liếc Jane, trán nhăn lại. “Yes, con nghe đúng rồi đấy. Nó ở đây. Yes… Nói chuyện với nó hả?”
Jane lắc đầu và nhìn bà đầy cầu khẩn. Annie đứng dậy từ chiếc bàn, nơi bà đang giám sát việc lau dọn, và với một tiếng càu nhàu không tán thành, lên đường tiến vào phòng khách.
“Mẹ không nghĩ Jane muốn nói chuyện ngay lúc này… Không, mẹ không thể lôi nó đến nghe điện thoại được… Mẹ rất tiếc, Cal, nhưng mẹ thật sự không biết kế hoạch của nó là gì, ngoại trừ nó không muốn gặp con.” Bà cau mày. “Anh để ý giọng điệu của mình với mẹ đấy, chàng trai trẻ, và anh phải tự chuyển lời nhắn của mình thôi!”
Có một khoảng ngưng rất lâu, nhưng dù Cal có nói gì hình như cũng không khiến bà hài lòng vì vẻ mặt bà trở nên dữ tợn hơn. “Mọi chuyện đều ổn và rất tuyệt, nhưng con và mẹ có nhiều chuyện để nói đấy, bao gồm cả thực tế là con có một cô vợ mang bầu bốn tháng, và con quên mất không nhắc nhở gì đến nó!”
Thời gian tích tắc trôi đi. Cái cau mày của Lynn dần dần dịu đi và vẻ bối rối thay thế. “Mẹ hiểu… Ra là thế hả?”
Jane bắt đầu cảm thấy như kẻ nghe trộm, vì thế cô tham gia cùng với Annie trong phòng sinh hoạt chung, nơi bà lão đã ngủ gà ngủ gật trong chiếc ghế bành trong khi một trong những tin tức buổi tối đang được chiếu trên ti vi. Cô chỉ vừa mới ngồi xuống cái xích đu thì Lynn bước vào từ nhà bếp.
Bà dừng lại trên ngưỡng cửa và bắt chéo tay trước ngực. “Cal kể cho mẹ nghe một câu chuyện hoàn toàn khác với câu chuyện con kể, Jane.”
“Oh?”
“Nó không nhắc nhở gì đến việc con bẫy nó.”
“Anh ấy nói gì?”
“Rằng hai đứa các con có một phi vụ ngắn, và con có bầu.”
Jane mỉm cười, cảm thấy tốt hơn một chút lần đầu tiên trong ngày. “Anh ấy thật tốt.” Cô nhìn sang Lynn. “Mẹ biết anh ấy đang nói dối, phải không?”
Lynn nhún vai một cách vô thưởng vô phạt. “Mẹ đoán, ngay lúc này mẹ sẽ bảo lưu quyền phán xét về mọi thứ.”
Đầu Annie ngẩng lên từ chiếc ghế bành, và bà cau mày. “Trừ khi đứa nào trong các con có cái gì quan trọng hơn Mr. Stone Phillips để nói, ta đề nghị hai đứa im bặt đi.”
Họ im bặt.
Tối muộn hôm đó sau khi Jane đã đi ngủ, Lynn ngồi trong chiếc ghế bành, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ của mình trong khi mẹ bà xem kênh VH-1 với âm thanh bị ngắt, không nghi ngờ gì là hi vọng một trong những video của Harry Connick, Jr. sẽ được trình chiếu. Bà nhớ Jim rất nhiều: âm thanh ông gây ra khi ông va đụng vào các thứ khi đi lại trong nhà, cái giọng rì rầm dễ chịu khi ông làm bình tĩnh các bậc cha mẹ lo lắng điên cuồng trên điện thoại lúc nửa đêm.
Bà nhớ cả cái cảm giác cứng rắn của cơ thể to lớn, ấm áp cuộn tròn quanh bà lúc buổi đêm, thậm chí là cả cái cách ông luôn để báo bị gấp sai chiều. Bà nhớ được sống trong ngôi nhà của chính mình, được làm chủ cái bếp của chính bà, nhưng bà cũng cảm thấy một sự bình yên đến kỳ lạ mà bà chưa từng cảm thấy đã nhiều năm nay rồi.
Jim đã đúng. Ông đã mất đi cô gái mà ông đã cưới nhiều năm trước, nhưng bà khôn ngoan hơn để không nghĩ ông muốn cô gái đó quay lại. Ông muốn chính bản thân mình quay lại, là cậu nhóc vẫn còn học trung học, khi tất cả những cơ hội của cuộc sống vẫn còn trải dài trước mặt ông.
Với bản thân mình, bà biết bà đã thay đổi rất nhiều để có thể trở lại là cô gái hạnh phúc, tự do linh hoạt ấy một lần nữa. Nhưng không có thay đổi nào bà có thể làm nguôi ngoai và điều khiển được Quý bà, Vợ của bác sĩ Bonner, kẻ đã được đào tạo thật tốt bởi mẹ chồng bà để đè nén tất cả những cảm xúc vượt qua giới hạn thông thường.
Vậy thì bà là ai? Người phụ nữ yêu thương gia đình, điều đó là chắc chắn. Bà tìm thấy niềm vui trong nghệ thuật và cần những ngọn núi bao quanh mình chắc chắn như bà cần không khí để thở. Bà cũng là người phụ nữ không còn chấp nhận những gì tốt hạng hai từ người đàn ông bà đã yêu từ khi mới có 15.
Nhưng Jim rất bướng bỉnh và kiêu hãnh. Bằng cách không đầu hàng vô điều kiện khi ông đề cập đến ly dị, bà đã vẫy một lá cờ đỏ trước mặt ông. Ông chưa bao giờ đe doạ suông, và nếu bà không chuyển lại về nhà và nối lại cuộc hôn nhân của họ, ông sẽ tiến hành ly dị. Đó là cách ông vẫn thế, bướng bỉnh đến tôi lỗi, như con trai của ông. Cả hai bọn họ sẽ gãy vụn ra trước khi chịu cúi xuống.
Vấn đề của bà với Jim kéo dài đến ba thập kỷ, nhưng thế còn của Cal? Bà có thể đọc được giữa những lời Jane kể với bà rõ ràng đủ để hiểu rằng Jane muốn một cuộc sống cam kết lâu dài, nhưng Cal không cho cô điều đó.
Chuyện gì đã khiến con trai bà chống lại hôn nhân và cam kết hung tợn như thế? Nó đã được nuôi dạy trong một gia đình tràn đầy tình yêu thương. Sao nó lại kháng cự lại việc có một gia đình khác của chính mình chứ?
Ngay cả từ khi còn là một đứa trẻ rất nhỏ, tranh đua đã là tất cả đối với nó. Bà có thể nhớ đã dạy nó chơi nhảy lò cò từ khi nó còn nhỏ đến nỗi chỉ vừa mới đi vững được, chứ chưa nói gì đến nhảy loi choi bằng một chân. Chính bản thân bà cũng mới chỉ nhỉnh hơn đứa trẻ một chút, và nó đã là bạn chơi của bà nhiều như là con trai bà vậy. Bà đã vẽ những vệt phấn trên cái lối đi cũ bên ngoài căn hộ nơi họ sống, và bà không thể quên được cái cảnh tượng cánh môi cắn chặt giữa hai hàm răng của nó, tất cả sự tập trung của đứa bé đi lẫm chẫm đấy hướng vào việc đánh bại bà. Giờ thì bà cho rằng mối ràng buộc lâu dài với một người vợ và gia đình trở thành một biểu tượng nữa của thực tế rằng phần quan trọng nhất trong cuộc sống của nó sắp đi đến hồi kết thúc, và nó không có gì để lấp đầy cái khoảng đó cả.
Cal, không nghi ngờ gì hết, sẽ gọi cho cha nó ngay sau khi nói chuyện xong với bà và thông báo cho ông về đứa bé. Bà cưới Jim đủ lâu để biết ông vui sướng nhường nào về cái ý tưởng có một thành viên mới trong gia đình của họ, và như bà, ông quan tâm về hạn phúc của Cal. Tuy nhiên không như bà, ông sẽ chẳng quan tâm gì về cảm xúc của cô gái trẻ đang ngủ trong phòng ngủ phụ.
Lynn liếc về phía mẹ bà. “Cal chắc phải quan tâm đến Jane, nếu không nó sẽ không nói dối con theo cái cách đấy đâu.”
“Calvin yêu cô ấy. Nó chỉ chưa biết điều đó thôi.”
“Mẹ cũng chưa biết mà. Về mặt thực tế là chưa biết.” Mặc dù chính bà hỏi, cái thái độ biết tuốt của mẹ khiến bà tức điên lên. Hay có lẽ bởi vì bà vẫn chưa sẵn sàng bỏ qua sự tổn thương rằng Annie hiểu Jane rõ hơn bà.
“Con có thể tin cái gì con muốn.” Annie ngọ nguậy. “Ta biết một vài thứ.”
“Ví dụ như?”
“Cô ấy không nhượng bộ với bất cứ điều ngớ ngẩn nào của nó là một. Nó thích điều đó về cô ấy. Cô ấy cũng là một kẻ hay gây gổ nữa, và cô ấy không e ngại phải đuổi theo nó. Janie Bonner quả thật rất tốt.”
“Nếu cô ấy là một kẻ hay gây gổ như thế, sao cô ấy lại bỏ nó?”
“Ta đoán là cảm xúc của cô ấy lấn át quá nhiều. Cô ấy yêu thương mãnh liệt với thằng con trai đó của con đấy. Con nên thấy cái cách hai đứa chúng nó nhìn nhau khi chúng nghĩ không ai nhìn. Kiểu như khiến tròng mắt con bốc lửa ấy.”
Bà nhớ vẻ hạnh phúc gần đây của Cal, cùng với những giọt nước trên mắt cô con dâu bà, và nghĩ rất có khả năng mẹ bà đúng.
Annie xem xét bà với đôi mắt sắc sảo. “Đứa bé đó của chúng chắc sẽ phải là một gã tí hon tinh ranh lắm.”
“Hình như là không tránh được.”
“Nếu con hỏi ta, thật không tốt với một đứa trẻ đặc biệt như thế phải lớn lên có một mình. Nhìn xem việc là con một đã gây chấn thương cho Janie Bonner thành một kẻ trong tình trạng gay go khẩn cấp thế nào.”
“Mẹ chỉ ra đúng vấn đề rồi đấy.”
“Nó nói với mẹ, nó cảm thấy như kẻ lập dị khi lớn lên.”
“Con có thể hiểu nó cảm thấy thế nào.”
“Một đứa trẻ như thế cần có anh chị em.”
“Nhưng cha mẹ phải sống chung dưới một mái nhà thì chuyện đó mới có thể xảy ra được.”
“Con chắc chắn đúng về điểm đó.” Annie dựa vào cái xích đu của bà và thở dài. “Dường như con và ta chẳng có nhiều lựa chọn, Amber Lynn. Trông có vẻ như chúng ta sẽ lại phải bắt cho bản thân mình một gã nhà Bonner khác rồi.”
Lynn mỉm cười với bản thân mình khi bà bước ra ô cổng tò vò sau khi mẹ bà đã đi ngủ. Annie thích thú tin rằng hai bọn họ đã theo đuổi một mục đích duy nhất là đặt bẫy Jim. Mọi chuyện không phải thế, nhưng Lynn đã từ bỏ việc nói với mẹ bà điều đó. Annie tin vào những việc bà muốn tin.
Đã gần nửa đêm và trời lạnh đủ để bà kéo khoá cái áo khoác len Wolverine cũ từ những ngày Cal còn chơi bóng hồi đại học. Bà ngước lên ngắm những vì sao và nghĩ bà có thể nhìn chúng từ trên đỉnh Heartache Mountain rõ hơn rất nhiều so với từ ngôi nhà của họ trong thị trấn.
Âm thanh ô tô đang tới gần phá vỡ sự tập trung của bà. Tất cả đàn ông trong gia đình bà đều là cú đêm, thế nên chỉ có thể là Cal hoặc Ethan. Bà hi vọng đó là con trai cả của bà đến để đón vợ nó. Sau đó bà nhớ lời hứa của bà với Jane là giữ nó tránh xa ra và cau mày.
Nhưng hoá ra chiếc ô tô đang tới gần trên đỉnh con đường mòm không phải của Cal hay Ethan, mà là của chồng bà. Bà không thể tin nổi điều đó. Không một lần kể từ buổi tối bà bỏ đi Jim lái xe lên đây gặp bà.
Bà nhớ đến sự đằng cay của cuộc gặp gỡ của họ vào hôm thứ sáu và tự hỏi liệu ông có đung đưa cái tấm danh thiếp của gã luật sư ly dị của ông trước mặt bà không. Bà không biết mọi người tiến hành ly dị ra sao, ngoại trừ phải gặp mặt luật sư. Đó là cách một cuộc ly dị sẽ diễn ra? Một người hẹn một cuộc gặp với luật sư, và trước khi họ biết, cuộc hôn nhân của họ đã chấm dứt rồi?
Jim ra khỏi ô tô và sải những bước dài duyên dáng về phía bà, những bước dài khiến tim bà đập mạnh từ rất lâu bà có thể nhớ. Bà đáng lẽ phải mong đợi ông. Cal đã nói chuyện với ông rồi, và viễn cảnh về một đứa cháu nữa sẽ cho ông một cái cớ khác để nạt nộ bà. Bà dựa người cho vững chắc thêm vào một trong những cái cột mới được sơn lại chống cái mái nhỏ tí phía trên cổng vòm và ước ông không nhận ra bà yếu đuối đến nhường nào.
Ông dừng lại bên dưới bậc cửa dưới cùng và nhìn ngước lên bà. Trong một lúc thật lâu ông không nói gì hết—ông chỉ đơn giản là chăm chú nhìn bà—nhưng khi cuối cùng ông cũng cất tiếng, có một sự trang trọng lạ lùng trong giọng nói của ông. “Tôi hi vọng tôi không doạ bà sợ khi xuất hiện ở đây muộn đến thế này.”
“Không sao. Như ông thấy đấy, tôi vẫn còn thức.”
Tia nhìn của ông rơi xuống và trong một khoảnh khắc bà có một cảm giác lạ lùng rằng ông muốn bỏ chạy, nhưng không thể thế được. Jim chưa bao giờ chạy trốn khỏi bất cứ điều gì.
Ông nhìn lên bà, mắt ông lấp lánh tia nhìn bướng bỉnh mà bà biết quá rõ. “Tôi là Jim Bonner.”
Bà nhìn ông chằm chằm.
“Tôi là bác sĩ trong thị trấn.”
Ông đã mất trí rồi? “Jim, chuyện gì thế?”
Ông ngọ nguậy như thể ông đang lo lắng vậy, nhưng lần duy nhất bà từng thấy sự tự tin của ông run rẩy là khi Jamie và Cherry mất.
Ông đan hai tay vào nhau và ngay sau đó thả chúng xuống hai bên người. “Well, thành thật mà nói, tôi có một cuộc hôn nhân kéo dài ba-mươi-bảy-năm đang bị trục trặc. Tôi khá là tuyệt vọng về nó, và thay vì nhấn chìm mình trong mấy chai rượu, tôi nghĩ có thể sẽ tốt hơn nếu tôi tìm thấy một sự bầu bạn nho nhỏ của nữ giới.” Ông hít một hơi thật sâu. “Tôi nghe trong thị trấn rằng có một quý cô dễ thương sống ở trên này với bà mẹ miệng lưỡi sắc sảo bạo ngược, và tôi nghĩ có thể tôi sẽ ghé qua, xem xem liệu quý cô đó có muốn thỉnh thoảng ra ngoài ăn tối với tôi không. Hay có lẽ xem một bộ phim.” Một ánh ngạc nhiên bập bùng nơi khoé miệng ông. “Đấy là nếu bà không e ngại gì việc hẹn hò với đàn ông có vợ.”
“Ông đang mời tôi đi chơi?”
“Vâng, ma’am. Tôi khá là lạc hậu về chuyện này, thế nên tôi hi vọng bà không phiền gì với nó.”
Bà ép nhũng ngón tay vào miệng, và tim bà phồng lên. Trong bữa trưa hôm thứ sáu bà đã bảo ông bà ước họ có thể gặp nhau như hai người xa lạ để họ có thể bắt đầu tất cả lại từ đầu, xem xem liệu họ có thích nhau, nhưng ông đầy cáu giận khi ấy, và bà nghĩ ông thậm chí đã chẳng nghe thấy lời bà. Sau tất cả ngừng ấy năm, bà chưa bao giờ tưởng tượng ông có thể làm bà ngạc nhiên, nhưng ông vừa mới làm đấy thôi.
Bà chống chọi lại sự thôi thúc ném mình vào tay ông và bảo ông tất cả mọi chuyện đã được tha thứ rồi. Bà sẽ không hạ mình rẻ mạt đến nỗi chỉ với một chút cố gắng nhỏ nhoi về phần ông, như bà đánh giá nó, có thể tẩy xoá mấy chục năm không đủ tốt. Bà tự hỏi ông sẵn lòng đẩy chuyện này đi xa đến nhường nào.
“Chúng ta có thể không hợp nhau,” bà trả lời, thử độ sâu của nước.
“Có thể không. Tôi đoán chúng ta sẽ không thể quyết định trừ khi chúng ta thử.”
“Tôi không biết. Mẹ tôi có thể không thích thế.”
“Giờ thì để mẹ bà cho tôi. Tôi thật sự rất tốt trong việc dàn xếp với mấy quý bà cao tuổi, kể cà một bà điên rồ và xấu tính nữa.”
Bà gần như cười phá lên. Hình dung ra một Jim Bonner bướng bỉnh, cứng đầu làm gì đó lãng mạn như thế này. Bà cảm thấy bị mê hoặc và cảm động, nhưng không hoàn toàn trọn vẹn. Có một cái gì đó buồn bã trong bà, và chỉ mất một giây để nhận ra nó là cái gì. Bà đã dành phần lớn cuộc đời mình cảm thấy như một kẻ ăn mày cầu xin sự chú ý của Jim—luôn luôn dễ thương, luôn luôn là người phải nhượng bộ và xoa dịu. Ông chưa bao giờ phải làm việc gì hết sức vì bà bởi vì bà chưa bao giờ yêu càu bất cứ điều gì. Bà chưa bao giờ đặt dù chỉ là một cục đá lên đường của ông, và giờ thì bà đã sẵn sàng chạy lại với ông chỉ bởi vì ông cố gắng có một chút nhỏ nhoi để làm vừa lòng bà.
Bà vẫn có thể nhớ cái cảm giác của đôi bàn tay bất kham của cậu nhóc thiếu niên của ông trên cơ thể bà. Một vài lần đầu tiên khi họ quan hệ, bà đã không thích chúng lắm, nhưng dường như nó chưa bao giờ sảy đến với bà là phải nói không, thậm chí bà còn thích hơn cái việc ngồi trong rạp hàng sau cửa hàng thuốc, cùng nhấm nháp Coke và ngồi lê đôi mách về bạn cùng lớp của họ. Bất thình lình điều đó khiến bà giận dữ. Ông đã làm bà đau khi ông lấy đi sự trong trắng của bà. Không phải cố tình, nhưng dù sao thì vẫn cứ đau.
“Tôi sẽ nghĩ về chuyện đó,” bà lặng lẽ nói. Sau đó bà siết cái áo khoác len chặt hơn vào người và bước vào trong.
Một giây sau, một viên sỏi nhỏ đập vào ngôi nhà khi ông lao đi, điên lên với cả thế giới như một cậu nhóc mười tám tuổi đầy giận dữ.
Chương 20
Trong hai tuần, Cal tránh thật xa Heartache Mountain. Trong suốt tuần đầu tiên, anh say rượu ba lần và quai cho Kevin, kẻ từ chối yêu cầu của anh biến ra khỏi Dodge, một cú. Trong suốt tuần thứ hai, anh đã định đuổi theo cô cả nửa chục lần, nhưng niềm kiêu hãnh của anh không cho phép. Anh chẳng phải là kẻ đã bỏ đi! Anh cũng chẳng phải là kẻ đã làm mọi việc rối tinh rối mù lên với những yêu cầu vô lý.
Anh cũng phải đối mặt với thực tế rằng anh hoàn toàn không chắc chắn liệu có người phụ nữ bướng bỉnh nào sẽ cho anh vào nhà không. Hình như những người đàn ông duy nhất được chào đón ở đó là Ethan, người không cần phải tính đến vì cậu ta là Ethan, và Kevin Tucker, kẻ chắc như quỷ là phải tính rồi. Cal sôi lên sùng sục khi anh nghĩ Tucker có thể lái xe lên Heartache Mountain bất cứ khi nào cậu ta thích, được cho ăn và rối rít nhặng xị xung quanh, lại nói đến Tucker, kẻ bằng cách này hay cách khác hình như đã chuyển vào ở nhà của chính Cal!
Đêm đầu tiên Cal say sỉn ở Mountaineer, Tucker đã thó mất chìa khoá của anh, cứ như thể Cal không đủ thông minh để chưa thể tìm ra rằng anh không ở trong tình trạng có thể lái xe ấy. Nó cũng cùng một đêm Cal quai cho hắn ta một quả, nhưng anh chẳng để tâm để ý vào nhiều, và bị trượt. Điều tiếp theo anh biết là anh đổ sụm xuống ghế hành khách của chiếc Mitsubishi Spyder bảy-mươi-nghìn-đô của Tucker trong khi Kevin lái xe đưa anh về nhà, và anh không thể rũ bỏ thằng nhóc từ khi đó.
Anh khá chắc chắn rằng anh chẳng bảo Kevin cậu ta có thể ở lại. Vấn đề là anh rõ ràng nhớ là đã ra lệnh cho cậu ta biến khỏi nhà anh. Nhưng Kevin đã dính nhằng nhằng xung quanh như con chó giữ nhà chết tiệt, mặc dù cậu ta có một ngôi nhà thuê tốt một cách hoàn hảo, đấy là chưa kể đến Sally Terryman. Điều tiếp theo Cal biết là hai người bọn họ xem những đoạn phim về bóng bầu dục và anh chỉ cho Kevin làm cách nào anh luôn tuân theo lựa chọn đầu tiên thay vì kiên nhẫn, cách đọc chiến lược phòng thủ, và tìm người để chuyền bóng.
Ít nhất xem phim với Kevin giữ cho tâm trí anh khỏi cái thực tế là anh nhớ Giáo sư nhiều đến nỗi răng anh nhức nhối, nhưng điều đó không có nghĩa rằng anh đến gần hơn việc tìm ra mình phải làm gì với vấn đề này một tí nào. Anh chưa sẵn sàng để kết hôn bây giờ và mãi mãi, không khi anh cần tất cả năng lượng của mình để tập trung vào chơi bóng, và không khi anh không có một công việc để đời nào khác đang đợi chờ anh. Nhưng anh cũng không sẵn sàng cho việc sắp mất Jane. Sao cô không mặc kệ mọi việc như nó vốn thế thay vì yêu cầu này nọ?
Bò bằng tay và đầu gối lên Heartache Mountain để anh có thể cầu xin cô quay lại là chuyện còn không thể nghĩ đến. Anh sẽ không bò vì bất cứ ai. Điều anh cần là một lý do để lên trên đó, nhưng anh không thể nghĩ nổi một lý do nhỏ tẹo nào mà anh muốn thú nhận to lên hết.
Anh vẫn không hiểu sao cô lại ở quanh đây thay vì bay về Chicago, nhưng anh rất vui vì chuyện đó, vì nó sẽ cho cô thời gian để trở nên thông suốt hơn. Cô đã nói cô yêu anh, và cô sẽ không nói những từ đó nếu cô không thật lòng cảm thấy như vậy. Có lẽ hôm nay sẽ là ngày cô trở nên phụ nữ đủ để thú nhận lỗi lầm của cô và quay trở lại với anh.
Chuông cửa kính coong, nhưng anh đang không ở trong tâm trạng muốn bầu bạn, và anh lờ tịt nó đi. Anh đã ngủ không ngon, ăn không nhiều hơn thỉnh thoảng một cái bologna sandwich. Thậm chí cả Lucky Charms cũng mất đi sức quyến rũ của nó—chúng chứa quá nhiều những ký ức đau lòng—vì thế anh chỉ uống cà phê cầm hơi vào bữa sáng. Anh xoa xoa tay vào cái cằm lởm chởm và cố nhớ xem đã bao lâu rồi kể từ khi anh cạo râu, nhưng anh không thấy thích cạo râu. Anh không thích làm bất cứ cái gì ngoại trừ xem phim game và quát tháo Kevin.
Cái chuông cửa lại kêu, và anh cau mày. Không thể là Tucker vì bằng cách nào đó tên khốn đó đã có chìa khoá nhà của chính anh. Có lẽ nó là…
Tim anh nảy lên một cái đáng ngờ trong lồng ngực, và anh va bụp khửu tay vào khung cửa khi lao ra khỏi phòng giải trí. Nhưng khi anh giật cửa mở ra, anh thấy cha mình đứng ở bên kia thay vì Giáo sư.
Jim sầm sập bước vào, vung vẩy một tờ báo khổ nhỏ thường được bán ở chợ được gấp mở ra đúng một bài báo. “Con đã thấy cái này chưa? Maggie Lowell nhét nó vào cha, ngay sau khi cha đưa cho cô ta một gói Pap. Lạy Chúa, nếu cha là con, cha sẽ kiện cô vợ của con đến khánh kiệt, không còn lấy nổi một xu, và nếu con không làm điều đó, cha sẽ làm! Cha không quan tâm con nói gì về cô ta. Cha đã nắm được tẩy của ả đàn bà đó ngay từ lúc đầu rồi, và con thì quá mù quáng để nhìn thấy sự thật.” Bài diễn văn đả kích của ông đột ngột khự lại khi ông nhận thấy vẻ dáng vẻ của Cal. “Con làm cái quỷ gì với bản thân mình thế này? Con trông khủng khiếp quá.” (Pap: là một loại thức ăn sền sệt như bột dặc hay cháo đặc.)
Cal giật lấy tờ báo từ tay cha anh. Thứ đầu tiên anh nhìn thấy là bức ảnh của anh và Giáo sư, chắc đã bị chộp nhanh tại O’Hare buổi sáng họ rời đi North Carolina. Anh nhìn trông dữ tợn, cô thì sững sờ. Nhưng không phải bức ảnh là thứ khiến dạ dày anh rơi xuống tận chân. Mà chính là dòng tiêu đề phía dưới.
Tôi đã bẫy chàng tiền vệ sáng giá nhất (và ngu ngốc nhất) NFL vào vòng hôn nhân, viết bởi Tiến sĩ Jane Darlington Bonner.
“Cứt thật.”
“Con sẽ có nhiều thứ để nói hơn thế khi con đọc cái mẩu vớ vẩn này!” Jim la lối. “Cha không quan tâm liệu cô ta có mang bầu hay không—cô ả đàn bà đó là một kẻ nói dối bẩm sinh rồi! Cô ta nói ngay trong này là cô ta đóng vai gái gọi và giả vờ là quà sinh nhật của con để cô ta có thể mang bầu. Làm sao mà con có thể lộn xộn với cô ta được chứ?”
“Mọi việc như con nói với cha, Dad. Chúng con ăn chơi lu bù, và cô ấy có bầu. Đây chỉ là một trong những thứ đó.”
“Well, hình như sự thật vẫn chưa đủ kích động hay sao mà cô ta còn phải bỏ đi và sáng tạo ra câu chuyện kỳ dị này. Và con biết gì không? Những kẻ đọc cái thứ giẻ rách này sẽ tin nó là sự thật. Họ sẽ thật sự tin đấy là cách mọi chuyện xảy ra.”
Cal vò nát tờ báo trong nắm tay siết lại. Anh muốn có một cái cớ thật hay để đi gặp vợ mình, và giờ thì anh có nó rồi đấy.
Thật là hạnh phúc thiêng liêng, cuộc sống không có đàn ông, hay ít ra đấy là điều họ tự nói với bản thân mình. Jane và Lynn lười biếng như mèo nằm sưởi nắng và không buồn chải tóc cho đến tận trưa. Vào buổi tối, họ chiêu đãi Annie món thịt và khoai tây của bà, sau đó làm vấy bẩn cả ngôi nhà bằng cách chét pho mát lên những quả lê chín mọng và gọi nó là bữa tối của mình. Họ cũng không trả lời điện thoại, không mặc áo lót, và Lynn ghim một tấm poster của một anh chàng trẻ trung đầy cơ bắp trong Speedo trên tường nhà bếp. Khi Rod Stewart được phát sóng trên radio, họ nhảy với nhau. Jane quên luôn tính hay kiềm nén của mình, và đôi chân cô lướt đi như đôi cánh bồ câu trên tấm thảm.
Với Jane, ngôi nhà cũ ọp ẹp này là mọi thứ một tổ ấm nên như thế nào. Cô tách đậu và chất đầy những căn phòng với hoa dại. Cô cắm chúng vào những cái cốc không chân in hình lễ hội, những cái bình sứ khum khum, và cái cốc Bagels 2 Go, cái loại người đi làm vẫn thường dùng, mà Lynn đã tìm thấy trên cái giá trên cùng. Cô không hiểu một cách rõ ràng sao cô và Lynn lại gắn bó với nhau đến như vậy, có lẽ bởi vì chồng họ thật giống nhau, và họ không cần dùng nhiều lời lẽ để giải thích nỗi đau của mình cho người kia hiểu.
Họ cho phép Kevin bước vào ngôi nhà toàn phụ nữ vì cậu ta giúp họ giải khuây. Cậu ta làm họ cười phá lên và cảm thấy được khát khao, thậm chí ngay cả với nước lê còn nhỏ giọt xuống cằm và lá cỏ còn vương đầy trên tóc. Họ cũng cho phép Ethan vào nữa, vì họ không nỡ lòng nào tống cổ cậu ta đi, nhưng họ thấy vui mừng khi cậu ta rời đi kể từ khi cậu ấy không thể dấu được nỗi lo âu của mình.
Lynn từ bỏ những cuộc họp câu lạc bộ phụ nữ của bà và những bộ đồ đầy cao sang. Bà quên đi chuyện nhuộm tóc hay sửa móng tay, thứ đã mọc lởm chởm ngoài lớp biểu bì. Máy tính của Jane vẫn nằm nguyên trong thùng chiếc Escort của cô. Thay vì cố gắng mở khoá Học thuyết Mọi thứ, cô dành phần lớn thời gian của mình nằm trong cái ghế dài cũ, làm bằng cây liễu gai kê ở một góc của chiếc cổng vòm phía trước, nơi cô chẳng làm gì ngoại trừ để con mình lớn lên.
Họ hạnh phúc một cách thiêng liêng. Nhưng khi mặt trời lặn và cuộc nói chuyện của họ bắt đầu nhạt dần. Một trong số họ sẽ thở dài trong khi người kia nhìn chằm chằm vào bóng tối nhá nhem.
Buổi đêm cũng đến, sự cô đơn phủ đầy lên căn nhà ọp ẹp cũ kỹ trên Heartache Mountain. Họ thấy bản thân mình khao khát tiếng của những bước chân nặng hơn, những giọng nói trầm hơn. Trong suốt cả ngày, họ nhớ rằng họ đã bị phản bội bởi những người đàn ông mà họ yêu nhiều đến thế nào, nhưng vào ban đêm ngôi nhà toàn phụ nữ của họ dường như không còn hạnh phúc đến thiêng liêng như thế nữa. Họ hình thành nên thói quen đi ngủ sớm để khiến buổi đêm ngắn hơn và dậy từ khi còn tờ mờ sáng.
Ngày của họ trở nên một khuôn mẫu, và không có gì đặc biệt thay đổi so với buổi sáng Jane đến ở Heartache Mountain hai tuần trước đây so với những buổi sáng khác. Cô chiêu đãi Annie bữa sáng, làm một vài việc vặt, và đi dạo. Ngay sau khi cô quay lại, giọng ca mượt mà đặc biệt của Mariah Carey được phát trên kênhVH-1, và cô khiến Lynn ngừng là mấy cái rèm cửa bà đã giặt để họ có thể nhảy. Sau đó cô thư giãn dưới cổng tò vò. Khi bát đũa của bữa trưa đã được dọn rửa, cô đã sẵn sàng làm việc trong vườn.
Những cơ bắp trên cánh tay cô đau nhức khi cô cày khoảnh đất thành luống ở vườn, sử dụng một cái cuốc để nhổ bật rễ của những cây cỏ dại đe doạ những cây đậu quý báu của cô. Trời ấm áp, và sẽ thông minh hơn nếu làm vườn vào buổi sáng, nhưng lịch làm việc đã như bén rễ vào cô. Suốt buổi sáng cô đã bận rộn nằm dài trên ghế để nuôi dưỡng con mình lớn lên.
Cô đứng thẳng lên cho đỡ mỏi lưng một chút, và chống lòng bàn tay lên cán cuốc. Cơn gió nhẹ thổi chiếc váy vải trúc bâu kiểu cũ xuềnh xoàng mà cô đang mặc quấn quýt vào đầu gối cô. Nó đã mất hết li và xơ xác từ rất nhiều lần giặt rũ. Annie nói nó đã từng một thời là cái váy yêu thích của bà.
Có lẽ cô sẽ nhờ Ethan hoặc Kevin dỡ máy tính cho cô nếu họ đến thăm ngày hôm nay. Hoặc có lẽ là cô không. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô bắt đầu làm việc và Rod Stewart được phát sóng trên radio? Cô có thể bỏ lỡ cơ hội để nhảy. Hay nếu trong khi cô lạc lối trong những phương trình của mình, một vài hạt cỏ mọc lên gần mấy cây đậu của cô và đe doạ mọc chèn hết lên chúng thì sao?
Không. Công việc không phải là một ý kiến hay, mặc dù Jerry Miles hầu như chắc chắn đã lên kế hoạch lén lút để kết thúc sự nghiệp của cô. Công việc dứt khoát không phải là một ý kiến hay khi cô có đậu để trồng, và một đứa con để nuôi lớn. Mặc dù Học thuyết mọi thứ vẫn vẫy tay chào mời cô, cô chỉ muốn nôn oẹ với bộ máy quan liêu. Thay vào đó cô liếc lên bầu trời vùng núi, và giả vờ nó đánh dấu đường ranh giới của cuộc đời cô.
Đó là hình ảnh Cal tìm thấy cô. Trong vườn, với lòng bàn tay cuộn lại phía trên cán cuốc, và khuôn mặt hướng lên bầu trời.
Hơi thở của anh nghẹn lại trong cổ họng trước cảnh tượng cô đứng đó, ánh mặt trời chảy trên bộ quần áo mặc ở nhà xuềnh xoàng, bạc màu. Cái chụp tóc kiểu Pháp của cô không còn được sử dụng nên những lọn tóc vàng cong cong như hình trăng khuyết trước trán. Cô nhìn như thể là một phần của bầu trời và mặt đất, một mối nối không thể tách rời.
Mồ hôi và cơn gió nhẹ đã dán dính bộ quần áo vào cơ thể cô, trưng bày, rõ ràng như cô đang khoả thân, hình dáng của khuôn ngực và cái bụng tròn căng nơi con anh đang lớn lên. Cô đã mở tung hai cái khuy trên cùng của cái cổ áo tròn, và hai cánh cổ áo rơi tách ra tạo thành hình chữ V trên khuôn ngực ẩm ướt mồ hôi và bụi.
Cô rám nằng như một quả mọng: cánh tay và chân, khuôn mặt dính đầy đất bẩn, làn da ẩm ướt ở cánh cổ chữ V chỉ thắng xuống khuôn ngực. Cô trông như một người phụ nữ vùng núi, một trong những người khoẻ mạnh, gợi cảm, người đã sống sót trên vùng đất không thể tha thứ được này trong tình trạng phiền muộn.
Với khuôn mặt hướng lên bầu trời, cô quệt lưng cánh tay ngang trán, để lại một vệt đất bẩn vắt ngang ở đó. Miệng anh khô khốc khi lớp vải bị kéo căng chặt trên cái gò ngực nhỏ cao và bị kéo lại đúng ngay chỗ dưới cái bụng tròn. Với anh cô chưa bao giờ đẹp như cô đẹp trong cái khoảnh khắc ấy, đứng đó, không một lớp phấn trang điểm, trong vườn nhà bà anh, và giống đến từng năm của ba mươi tư tuổi.
Tờ báo sột soạt ngay trên đùi anh và giọng Annie sang sảng từ phía sau anh. “Cháu biến khỏi đất của ta, Calvin. Không ai mời cháu đến đây!”
Mắt Jane mở bừng ra, và cô đánh rơi cái cuốc.
Anh quay lại đúng lúc để nhìn thấy cha anh tấn công vào từ phía hông của ngôi nhà. “Đặt cái khẩu súng ngắn đó xuống, mụ sâm cầm già điên rồ kia!”
Mẹ anh xuất hiện từ cái cổng vòm phía sau và dừng ngay lại sau Annie. “Well, giờ thì, không phải chúng ta vừa có một bức ảnh Gia đình của năm trên Psychology Today sao.”
Mẹ anh. Mặc dù anh có nói chuyện với bà trên điện thoại, bà đã nhấn chìm những lời mời ăn tối của anh, và anh đã không nhìn thấy bà hàng tuần rồi. Chuyện gì xảy ra với bà thế này? Bà chưa bao giờ mỉa mai châm biếm, nhưng giọng bà ướt đẫm nó. Bị sốc, anh nhận ra những đổi thay khác nữa.
Thay vì một trong những bộ áo quần đắt tiền, trịnh trọng, bà mặc một cái quần jeans màu đen cắt nham nhở lên đến tận ngang đùi, đi kèm với một cái áo hai dây màu xanh lá, mà hình như anh nhớ lần cuối cùng nhìn thấy nó là trên người vợ anh, mặc dù lần đó không có một vết bẩn mờ mờ nào trên nó. Như Jane, bà không trang điểm. Tóc bà dài hơn bất cứ khi nào anh đã từng nhìn thấy, và không gọn gàng với những sợi tóc bạc hiện ra ở những chỗ mà anh không biết là chúng có ở đó.
Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi nhá lên. Bà trông giống bà mẹ trái đất, không phải mẹ anh.
Jane, trong lúc đó, đã thả cái cuốc xuống, sầm sập băng qua sân hướng đến bậc tam cấp. Đôi chân trần nhét trong đôi Keds trắng dính đầy đất với những vết nứt li ti ở bên và không có chỗ cài dây giày. Khi anh nhìn, cô im lặng nhận lấy chỗ của mình dưới cái cổng tò vò với những người phụ nữ khác.
Annie tiếp tục duy trì đứng giữa với khẩu súng ngắn vẫn chĩa vào bụng anh, mẹ anh đứng một bên của bà, Jane đứng ở bên kia. Mặc kệ cái thực tế không một ai trông số bọn họ cực kỳ cao lớn, anh cảm thấy như thể mình đang nhìn chằm chằm vào bộ ba nữ chiến binh Amazons.
Annie đã kẻ lông mày dựng đứng lên sáng hôm đó, khiến cho bà có một cái nhìn hiểm ác không thể chối cãi được. “Cháu muốn cô gái này quay lại, Calvin, cháu sẽ phải sắp xếp cho mình một thời gian tìm hiểu nghiêm túc đấy.”
“Nó không muốn cô ta quay lại,” Jim quát. “Xem cô ta đã làm gì.” Ông giật lấy tờ báo từ tay Cal và dúi nó về phía mấy phụ nữ.
Jane bước xuống bậc thang trên cùng, nhận lấy nó từ ông, và cúi đầu nghiên cứu trang báo.
Cal chưa bao giờ thấy cha anh nghe chua cay như thế. “Ta hi vọng cô tự hào về bản thân mình,” ông gầm gừ với Jane. “Cô lên kế hoạch huỷ hoại cuộc đời nó, và cô đã làm việc đó tốt một cách chết tiệt.”
Jane đã nắm được nguyên nhân chính của bài báo, cái nhìn của cô bay lên để gặp Cal. Anh cảm thấy một sự va chạm mạnh trong lồng ngực mình và phải quay mặt đi nơi khác. “Jane không làm gì với câu chuyện trên trang báo hết, Dad.”
“Tên cô ta lù lù trên cái tiêu đề chết tiệt đấy còn gì! Khi nào thì con thôi bảo vệ cô ta?”
“Jane cả gan làm nhiều thứ lắm, bao gồm cả cứng đầu và không biết điều”—anh bắn cho cô một ánh nhìn gay gắt— “nhưng cô ấy không làm thế này đâu.”
Anh thấy rằng cô không hề ngạc nhiên bởi cái cách mà anh bảo vệ cô, và điều đó làm anh hài lòng. Ít ra cô tin tưởng anh một chút. Anh nhìn cô ghì chặt tờ báo vào ngực cô cứ như thể có thể dấu nó khỏi cả thế giới, và anh quyết định rằng Jodie Pulanski sẽ phải trả giá cho nỗi đau cô ta gây nên cho cô.
Cha anh tiếp tục nhìn như sấm sét, và anh nhận ra anh sẽ phải cho ông ít nhất là một phần sự thật. Anh chưa bao giờ nói cho ông những gì Jane đã làm-đấy là việc của anh, không liên quan gì đến ai hết-nhưng anh có thể ít nhất giải thích cách cư xử của cô với gia đình anh.
Anh bước một bước đầy bảo vệ về phía trước khi cha anh tiến đến gần cô. “Cô có đang đi khám đều đặn trước khi sinh không, hay là cô quá bận với cái công việc chết tiệt của mình đến nỗi không có thời gian đi bác sĩ?”
Cô nhìn thẳng vào mắt ông già. “Cháu đã gặp bác sĩ Vogler.”
Cha anh ghen tị gật đầu. “Cô ta giỏi đấy. Cô phải chắc chắn làm theo những gì cô ấy bảo cô.”
Tay Annie bắt đầu run rẩy, và Cal có thể thấy khẩu súng ngắn đã trở nên quá nặng đối với bà. Anh bắt lấy tia nhìn của mẹ mình. Bà vươn tới và lấy nó đi. “Nếu có ai bắn một trong số bọn họ, Annie, con sẽ làm.”
Thật tuyệt! Mẹ anh cũng điên luôn rồi.
“Nếu mọi người không phiền,” anh nói giọng sít lại, “con muốn nói chuyện riêng với vợ mình.”
“Điều đó phụ thuộc vào cô ấy.” Mẹ anh nhìn Jane, người đang lắc đầu. Điều đó thật sự khiến anh khùng lên.
“Có ai ở nhà không?”
Bộ ba phụ nữ quay lại một thân người, và tất cả bọn họ bắt đầu mỉm cười như mặt trời toả nắng khi gã tiền vệ dự bị của anh thư thả đi ra từ một góc của ngôi nhà như thể gã ta sở hữu nơi này vậy.
Ngay khi anh nghĩ mọi việc không thể tệ hơn…
Kevin chiếm một chỗ trong đám phụ nữ dưới cái cổng vòm, hai người đàn ông nhà Bonner đứng phía dưới, và khẩu súng ngắn. Hắn ta nhướn một bên lông mày với Cal, gật đầu chào Jim, sau đó chuyển lên phía trên cái cổng vòm tham gia cùng mấy phụ nữ.
“Mấy quý cô xinh đẹp bảo cháu cháu có thể ghé qua với một ít gà rán, thế nên cháu làm đúng theo lời chỉ dẫn.” Hắn ta dựa vào cái cột Cal đã sơn chỉ mới một tháng trước đây. “Cậu nhóc tí hon hôm nay thế nào rồi?” Với một sự thân thuộc biểu lộ hắn ta đã làm việc đó trước đây rồi, hắn ta với ra và vỗ vỗ vào bụng Jane.
Cal khiến cậu ta bay khỏi cái cổng vòm và nằm thẳng cẳng chỉ trong có vài giây.
Tiếng nổ của khẩu súng ngắn gần như thổi bay màng nhĩ anh. Một nhúm bụi bay vào mặt anh và cánh tay trần của anh nhói lên. Giữa tiếng ồn và cái thực tế đám bụi đã tạm thời làm mù anh, anh không có thời gian để hạ nắm đấm xuống và Kevin xoay xở để lăn ra từ bên dưới anh.
“Mẹ kiếp, Bomber, anh đã gây thiệt hại cho tôi mùa xuân này hơn cái đống va chạm của cả mùa giải trước rồi đấy.”
Cal dụi hết chỗ bụi ra khỏi mắt và lồm cồm bò dậy. “Giữ tay cậu khỏi cô ấy.”
Kevin trông đầy giận dỗi và quay lại phía Jane. “Nếu anh ta cũng cư xử thế này với cô, không cần băn khoăn sao cô lại bỏ anh ta.”
Cal nghiến răng ken két. “Jane, tôi muốn nói chuyện với em. Ngay bây giờ!”
Mẹ anh—người mẹ ngọt ngào, luôn hiểu điều hay lẽ phải của anh—bước tới trước cô cứ như thể Jane mới là con bà thay vì anh. Và ông già của anh thì chẳng giúp đỡ tí nào hết. Cha đứng đấy nhìn mẹ như thể ông chẳng hiểu gì cả.
“Con định làm gì với Jane, Cal?”
“Đó là chuyện giữa hai đứa bọn con.”
“Không hẳn như thế. Giờ thì Jane có gia đình để chăm lo cho nó rồi.”
“Mẹ quá đúng về việc cô ấy có! Con là gia đình của cô ấy.”
“Con không muốn nó, thế nên giờ thì Annie và mẹ là gia đình của nó. Điều đó có nghĩa là chúng ta là những người sẽ trông coi cho sự an vui của nó.”
Anh thấy mắt Jane dính chặt vào khuôn mặt mẹ anh, và anh hiểu được vẻ choáng váng, hạnh phúc của cô. Anh nhớ đến gã khốn lạnh lùng đã nuôi dạy cô, và mặc kệ mọi thứ—súng ngắn, sự bỏ rơi của mẹ anh, thậm chí cả Kevin Tucker—anh không thể không vui mừng rằng cô cuối cùng cũng tìm được cho bản thâm mình một bậc phụ huynh mẫu mực. Chỉ có điều nếu cô không tìm thấy bậc phụ huynh mẫu mực của anh.
Nhưng sự ấm áp của anh nguội dần khi mẹ anh tặng cho anh cùng một ánh nhìn tôi-có-ý-đó-đấy, hai mươi năm trước đây khi cân nhắc việc có cho anh lái ô tô hay không.
“Con có định tôn trọng lời thề hôm đám cưới mà con đã thề với Jane, hay con vẫn định bỏ phăng nó ngay sau khi đứa trẻ được sinh ra?”
“Đừng có khiến mọi việc nghe như thể con đã huỷ hợp đồng với cô ấy!” Anh xỉa ngón cái vào Tucker. “Và chúng ta có thể thảo luận việc này một cách riêng tư, không có Bozo đây lắng nghe không?”
“Cậu ta sẽ ở lại,” Annie chen ngang. “Ta thích cậu ấy. Và cậu ta quan tâm đến cháu, Calvin. Phải không, Kevin?”
“Cháu chắc chắn quan tâm rồi, Mrs. Glide. Cháu quan tâm nhiều là đằng khác.” Tucker bắn cho anh một nụ cười mỉa mai hiệu Jack Nicholson, sau đó quay sang Lynn. “Bên cạnh đó, nếu anh ta không muốn Jane, cháu muốn.” (Jack Nicholson, là một nam diễn viên nổi tiếng của Mỹ, rất nổi tiếng với việc vào vai những nhân vật bị thần kinh hoặc gặp vấn đề về tâm lý.)
Jane cả gan dám cười.
Nhưng mẹ anh luôn chú tâm vào một mục tiêu duy nhất khi bà cần phải thế. “Con không thể có được cả hai, Cal. Hoặc Jane là vợ con, hặc cô ấy không. Mọi chuyện thế nào đấy?”
Anh đã bị đẩy đến phía cuối sợi dây thừng rồi, và cơn giận dữ của anh nhấm nhẳng. “Được rồi! Không li dị. Chúng con sẽ tiếp tục cuộc hôn nhân này!” Anh liếc vào ba người phụ nữ. “Đấy! Mọi người hài lòng chưa? Giờ thì con muốn nói chuyện với vợ mình!”
Mẹ anh lưỡng lự. Annie lắc đầu và tặc lưỡi. Jane tặng cho anh một tia nhìn khinh miệt và lướt trở vào nhà, cầm luôn tờ báo theo với cô.
Cánh cửa mắt cáo đóng sầm lại, Kevin tuột ra một tiếng huýt sáo thấp. “Mẹ kiếp, Bomber, có lẽ thay vì xem tất cả cái đống phim về bóng bầu dục đấy, anh nên đọc một vài quyển sách về tâm lý phụ nữ đi.”
Anh biết anh đã thổi bay mọi thứ, nhưng anh cũng biết mình đã bị đẩy đi quá giới hạn lý trí. Họ công khai làm bẽ bàng anh, khiến anh trông như một gã hề trước mặt vợ anh. Với một cái liếc đầy giận dữ tới tất cả bọn họ, anh quay ngoắt trên gót chân và oai vệ bước đi.
*****
Lynn muốn kêu lên khi bà nhìn nó biến mất. Trái tim bà đi theo nó, đứa con trai cả bướng bỉnh, người cũng là bạn chơi của bà. Nó giận dữ với bà, và bà chỉ có thể hi vọng mình đang làm đúng, và một ngày nào đó nó sẽ hiểu.
Bà mong đợi Jim sẽ lao đi, đuổi theo Cal. Thay vào đó, ông bước nốt phần còn lại của quãng đường đến cái cổng vòm, nhưng ông quay sang Annie thay vì bà. Biết được cảm giác của ông về mẹ, bà đợi ông trưng bày sự hiếu chiến thường lệ của mình, chỉ để lại bị ngạc nhiên một lần nữa.
“Mrs. Glide, cháu muốn xin phép được đưa con gái bác đi dạo.”
Bà nín thở. Đây là lần đầu tiên Jim đến nhà kể từ cái đêm hai tuần trước đây khi bà từ chối ông. Trong những ngày tiếp theo, bà biết mình đã làm diều đúng đắn, nhưng vào buổi đêm, khi sự phòng thủ của bà giảm xuống, bà ước mọi việc đã khác đi. Chưa bao giờ bà mong chờ ông nuốt niềm kiêu hãnh của mình xuống đủ để lặp lại vai diễn như một kẻ si tình lịch sự.
Tuy nhiên, Annie không có vẻ gì là thấy bất cứ điều gì lạ lùng về chuyện đó. “Cậu ở trong tầm nhìn của ngôi nhà đấy,” mẹ cảnh cáo ông.
Cơ bắp giật lên nơi quai hàm ông, nhưng ông tặng bà một cái gật đầu cứng nhắc.
“Thế thì được rồi.” Những khớp tay xương xẩu của mẹ bà chống vào hông. “Giờ thì con đi đi, Amber Lynn; Jim đã hỏi mời con một cách tử tế và đúng đắn. Và con phải lịch sự đấy, không lấc cấc như cách con xử sự với ta gần đây đâu.”
“Yes, ma’am.” Lynn bước xuống mấy bậc tam cấp, muốn cười phá lên mặc dù bà cảm thấy cay cay nơi khoé mắt.
Tay Jim cuộn chặt lấy tay bà. Ông nhìn xuống bà, và cái đốm vàng ấm áp bập bùng trong đôi mắt màu nâu lục nhạt của ông bất ngờ khiến bà nhớ đến cái cách ông đã dịu dàng ra sao trong suốt ba kỳ sinh nở của bà. Khi bà trong tình trạng béo nhất, ông đã hôn lên bụng bà và nói bà là người phụ nữ đẹp nhất trên thế giới này. Khi tay bà nằm cuộn tròn như con chim nhỏ trong bàn tay to lớn của ông, bà nghĩ bà dã nhanh chóng quên đi những điều tốt đẹp và nhớ đến những điều tệ hại ra sao.
Ông dẫn bà tới con đường mòn nhỏ xuyên qua khu rừng. Mặc kệ lời của mẹ bà, họ nhanh chóng biến ra khỏi tầm nhìn của ngôi nhà.
“Thật đẹp trời,” ông nói. “Khá ấm vào tháng Năm.”
“Vâng.”
“Ở đây thật yên tĩnh.”
Điều khiến bà kinh ngạc là ông vẫn sẵn sàng nói năng với bà như thể họ mới vừa gặp gỡ. Bà vội vã ào đến tham gia vào với ông trong cái chủ đề không gây tổn thương cho bất cứ ai trong bọn họ. “Yên tĩnh, nhưng tôi thích thế.”
“Bà có cảm thấy cô đơn không?”
“Có rất nhiều việc để làm.”
“Việc gì?”
Ông quay lại để nhìn thẳng vào bà, và bà như thình lình bị tấn công bởi sự mãnh liệt trên vẻ mặt ông. Ông muốn được biết bà đã trải qua một ngày như thế nào! Ông muốn nghe bà nói! Với niềm vui thích, bà kể cho ông.
“Tất cả chúng tôi đều dậy sớm. Tôi thích đi dạo trong rừng ngay khi mặt trời vừa lên, và khi tôi quay lại, con dâu tôi—” Bà ấp úng, sau đó liếc ông qua khoé mắt. “Tên nó là Jane.”
Ông cau mày, nhưng không nói gì hết. Họ đi sâu vào trong rừng nơi những cây đỗ quyên và cây nguyệt quế núi trải dài mỗi bên của con đường mòn, cùng với những bụi violet, hoa huệ tây, và một thảm hoa galax màu rượu vang đỏ. Một đôi cây sơn thù du reo vui với những bông hoa đốm trắng đã thoát khỏi loại nấm đã huỷ diệt rất nhiều loài cây trên vùng núi Carolina. Lynn hít vào một hơi mùi hương ẩm ướt, thơm ngát của đất mới. (galax là một loại cây thân mềm, mọc thành bụi, hoa mọc thành chuỗi màu trắng, lá hình trái tim, chuyển màu đỏ tía hoặc nâu hạt dẻ vào mùa thu.)
“Jane đã bày biện bữa sáng sẵn sàng khi tôi kết thúc cuộc đi dạo,” bà tiếp tục. “Mẹ tôi muốn trứng và thịt hun khói, nhưng Jane nấu một đống bánh kếp hay cháo yến mạch với hoa quả tươi, thế nên Annie nói chung hay khơi nên một cuộc chiến với nó khi tôi vào đến bếp. Nhưng Jane cũng rất mưu mẹo và nó luôn biết cách cư xử với Annie hơn bất cứ ai trong gia đình tôi. Khi bữa sáng kết thúc, tôi nghe nhạc và dọn dẹp nhà bếp.”
“Loại nhạc nào?”
Ông biết chính xác là loại nào. Trong suốt bao nhiêu năm qua, ông đã chuyển radio trong ô tô của họ từ kênh nhạc cổ điển của bà sang kệnh nhạc country and western của ông hàng trăm lần. “Tôi yêu Mozart và Vivaldi, Chopin, Rachmaninoff. Con dâu tôi thích classic rock. Đôi khi chúng tôi cũng khiêu vũ nữa.”
“Bà và… Jane?”
“Nó giờ đang đam mê Rod Stewart.” Lynn cười. “Nếu anh ta được phát sóng trên radio, nó sẽ khiến tôi dừng tất cả những gì tôi đang làm lại và khiêu vũ với nó. Nó cũng thích một vài nhóm nhạc mới nữa. Đôi lúc nó phải khiêu vũ. Tôi không nghĩ nó khiêu vũ nhiều khi trưởng thành.”
“Nhưng cô ta— Tôi nghe nói cô ấy là nhà khoa học,” ông nói một cách cẩn trọng.
“Nó là nhà khoa học. Nhưng gần đây nó nói nó chỉ muốn nuôi lớn con mình thôi.”
Thời gian tích tắc trôi đi khi ông chấp nhận điều đó. “Nghe như cô ấy là người không giống mọi người.”
“Nó rất tuyệt.” Và sau đó hấp tấp, “Ông có muốn quay lại ăn tối hôm nay để có thể hiểu nó rõ hơn không?”
“Bà đang mời tôi ư?” Khuôn mặt ông biểu lộ cả ngạc nhiên và hài lòng.
“Vâng. Vâng, tôi nghĩ là tôi đang mời.”
“Vậy thì được rồi. Tôi rất muốn đến.”
Họ đi bộ một chút mà không nói gì hết. Con đường mòn khá hẹp, và bà rẽ ra khỏi nó, dẫn ông đến một nhánh sông nhỏ. Họ đã đến đây cả chục lần khi họ còn là những đứa trẻ và ngồi vai kề vai trên một khúc gỗ được xẻ xuống đã mục nát từ lâu. Đôi khi họ đơn giản chỉ ngắm dòng nước chảy qua những tảng đá phủ đầy rêu, nhưng hầu hết là họ làm tình. Cal đã được tạo nên cách đây không xa lắm.
Ông hắng giọng và hạ thấp người xuống một thân cây dẻ ngựa vàng đã bị đổ dọc theo bờ sông trong một cơn bão nào đó không ai nhớ được. “Bà khá là cứng rắn với con trai tôi lúc ở đó.”
“Tôi biết.” Bà ngồi xuống cạnh ông, nhưng không hẳn là đụng vào. “Tôi phải bảo vệ cháu mình.”
“Tôi hiểu.”
Nhưng bà có thể nói ông chẳng hiểu gì hết. Chỉ vài tuần trước đây, sự không chắc chắn đó có lẽ đã khiến ông quát bà, nhưng giờ thì ông dường như trầm ngâm hơn là giận dữ. Ông đã bắt đầu tin tưởng bà rồi ư?
“Bà có nhớ rằng tôi đã bảo bà cuộc hôn nhân của tôi đang tan vỡ?”
Bà cảm thấy mình căng ra. “Tôi nhớ.”
“Là lỗi của tôi. Tôi chỉ muốn bà biết điều đó nếu bà đang nghĩ về chuyện… gặp gỡ tôi.”
“Tất cả là lỗi của ông?”
“Chín mươi chín phần trăm. Tôi đổ lỗi cho bà ấy về những thiếu sót của chính tôi và thậm chí còn không nhận ra điều đó.” Ông chống khửu tay lên đầu gối và nhìn chằm chằm vào dòng nước đang chảy. “Bao nhiêu năm qua tôi để bản thân mình tin tin rằng tôi sẽ trở thành một bác sĩ dịch tễ học nổi tiếng thế giới nếu tôi không bị ép phải kết hôn khi còn quá trẻ, nhưng cho đến khi bà ấy bỏ tôi, tôi mới nhận ra tôi đang tự lừa dối bản thân mình.” Ông đan tay vào nhau, đôi bàn tay mạnh mẽ, biết cách hàn gắn đã phục vụ như một cánh cổng vào cho cả sinh và tử trong vùng thôn quê này. “Tôi sẽ không bao giờ hạnh phúc nếu phải xa vùng núi này. Tôi thích được là bác sĩ vùng nông thôn.”
Bà cảm động bởi những xúc cảm sâu thẳm bà nghe thấy trong giọng ông và mặc dù cuối cùng ông cũng tìm lại được cái phần trong bản thân mình ông đã đánh mất. “Thế còn một phần trăm của bà ấy?”
“Gì cơ?” Ông quay đầu.
“Ông nói ông phải nhận 99 phần trăm trách nhiệm. Thế còn một phần trăm của bà ấy?”
“Thậm chí đó cũng không hẳn là lỗi của bà ấy.” Bà không biết liệu có phải là kỹ sảo ánh sáng hay là sự phản chiếu của dòng nước, nhưng mắt ông dường như ngập đầy chắc ẩn. “Bà ấy không lớn lên trong một hoàn cảnh thuận lợi, và bà ấy chưa bao giờ có nhiều những giáo dục thông thường. Bà ấy nói tôi luôn khinh thường bà ấy vì điều đó, và có thể bà ấy đúng—bà ấy đúng hầu hết về mọi thứ—nhưng giờ thì tôi nghĩ bà ấy có lẽ đã khiến tôi dễ dàng khinh thường bà ấy bởi vì, mặc dù bà ấy đã được giáo dục kỹ lưỡng hơn một người có thể làm được trong hai kiếp người, bà ấy chưa bao giờ nghĩ cho bản thân mình nhiều.”
Miệng bà há hốc ra, nhưng sau đó bà ngậm chặt lại. Sao bà có thể bác bỏ lại một sự thật hiển nhiên như thế?
Trong một khoảnh khắc bà để bản thân mình lặng nhìn lại bà đã tiến được bao xa trong cuộc sống của mình. Bà nhìn thấy tất cả những công việc nặng nhọc và kỷ luật tự giác hết sức cần thiết cho bà để trở thành người phụ nữ bà muốn trở thành. Như thể đứng từ xa, bà xem xét con người bà đã trở thành và nhận thấy và thích điều bà nhìn thấy. Sao bà cần thời gian lâu đến vậy để chấp nhận bản thân mình? Jim đã đúng. Sao bà có thể mong đợi ông tôn trọng bà khi chính bà còn không tôn trọng bản thân mình? Trong tâm trí bà điều đó cần phải nhận nhiều hơn một phần trăm trách nhiệm, và bà nói với Jim điều đó.
Ông nhún vai. “Tôi đoán tôi không quan tâm nhiều lắm đến con số là bao nhiêu.” Ông nắm lấy bàn tay bà vẫn để trên đùi, và trượt ngón tay cái của ông dọc theo cái đường gồ ghề của một trong những móng tay của bà, sau đó tiến lên trên đường gờ chiếc nhẫn cưới của bà. Ông không nhìn bà, và giọng ông chứa một sự mềm mại, gồ ghề đầy cảm xúc. “Vợ tôi còn hơn cả một phần của tôi, bà ấy như hơi thở chảy qua cơ thể tôi. Tôi yêu bà ấy rất nhiều.”
Sự bày tỏ đơn giản, ngập đầy cảm xúc của ông khiến bà run rẩy, và lời lẽ của bà như nghẹn lại trong cuống họng. “Bà ấy thật may mắn.”
Ông ngẩng đầu lên và nhìn bà chăm chăm. Bà nhận ra giọt nước đọng lại nơi khoé mắt ông là nước mắt. Trong suốt ba mươi bảy năm, bà chưa một lần mình thấy chồng mình khóc, thậm chí không cả trong cái ngày họ chôn Cherry và Jamie.
“Jim…” Bà trượt vào trong vòng tay ông và nhận ra cái chỗ quen thuộc Chúa đã tạo ra cho bà bên ngoài xương thịt của Jim. Cảm xúc bà không mong chờ khiến bà như nghẹn lại, khiến đầu óc bà quay cuồng, vì thế những lời tiếp theo bà nói không hẳn là những gì bà định nói. “Ông nên biết tôi không ngủ với đàn ông trong buổi hẹn hò đầu tiên.”
“Thế ư?” Giọng ông khàn đặc lại.
“Là bởi vì tôi đã bắt đầu quan hệ khi tôi còn quá trẻ.” Bà dứt ra khỏi ông, nhìn xuống lòng mình. “Tôi không muốn, nhưng tôi yêu ông ấy quá nhiều đến nỗi tôi không biết làm thế nào để nói không.”
Bà liếc lên để thấy xem ông đón nhận lời bày tỏ của bà thế nào. Bà không muốn quẳng thêm tội lỗi vào mặt ông, bà chỉ đơn giản cần ông hiểu nó đã như thế nào.
Nụ cười của ông chứa một thoáng buồn bã, và ông chạm vào khoé môi bà với ngón cái của mình. “Nó không khiến bà chống lại tình dục trong cuộc sống chứ?”
“Oh, không. Tôi rất hạnh phúc với một người tình tuyệt với. Có lẽ hơi vụng về khi ông ấy mới bắt đầu, nhưng không mất nhiều thời gian để ông ấy làm đúng mọi thứ.” Bà mỉm cười.
“Tôi rất mừng khi nghe thấy điều đó.” Ngón tay cái của ông lần theo dấu môi dưới của bà. “Ngay lúc này bà nên biết là tôi không có nhiều kinh nghiệm tình dục. Tôi chỉ ở bên có mỗi một phụ nữ thôi.”
“Thế thật tuyệt.”
Ông vén những lọn tóc xoã vào khuôn mặt bà sang một bên với những ngón tay ông. “Đã có ai nói với bà rằng bà đẹp tuyệt chưa? Lộn xộn hơn vợ tôi rất nhiều nhưng vẫn có thể khiến giao thông ngừng lại.”
Bà cười vang. “Tôi không thể ngừng giao thông lại, ngay cả nếu như tôi có một cái đèn đỏ ngắn ngay giữa trán.”
“Điều đó thể hiện bà biết điều gì.” Ông nắm lấy tay và kéo bà đứng dậy. Khi đầu ông nghiêng xuống, bà nhận ra ông sắp hôn bà.
Cái đụng chạm của môi ông nhẹ nhàng và quen thuộc. Ông giữ cho cơ thể mình cách xa bà nên chỉ môi họ chạm vào nhau, cùng với bàn tay họ, đã đan vào nhau thả xuống bên cạnh. Nụ hôn của họ nhanh chóng mất đi sự dịu dàng và trở nên thôi thúc với đam mê. Đã thật lâu đối với họ, và thật nhiều điều họ cần phải biểu lộ mà không cần lời nói. Nhưng bà yêu sự tán tỉnh của ông và muốn nó nhiều hơn nữa.
Ông rút lại khi hiểu ra và nhìn bà với đôi mắt đờ đẫn. “Tôi—Tôi phải quay lại phòng làm việc. Tôi đã bị muộn cuộc hẹn buổi chiều rồi. Và khi chúng ta làm tình, tôi không muốn vội vã.”
Bà cảm thấy hơi thở nặng học và run rẩy đầy mong đợi. Bà rúc tay vào bàn tay ông khi họ trở lại con đường mòn.
“Khi ông ghé qua ăn tối, có lẽ chúng ta có thể nói chuyện một chút và ông có thể kể cho tôi về công việc của ông.”
Một nụ cười hoàn toàn hài lòng thắp sáng khuôn mặt ông. “Tôi thích thế.”
Bà nhận ra bà không thể nhớ lần cuối cùng bà hỏi ông bất cứ điều gì ngoài một câu lướt qua, “Ngày của ông thế nào?” Việc lắng nghe lẫn nhau phải tiến hành cả ở từ hai phía.
Nụ cười của ông nhạt đi, và trán ông hằn lại. “Tôi không mong đợi được mang theo cả con trai mình khi tới ăn tối phải không?”
Bà ngập ngừng một chút trước khi lắc đầu. “Tôi xin lỗi. Mẹ tôi sẽ không cho phép đâu.”
“Không phải bà đã hơi lớn tuổi để nghe lời mẹ rồi sao?”
“Đôi khi mẹ tôi có linh cảm về việc mọi thứ nên diễn biến ra sao. Ngay lúc này, mẹ có linh cảm về việc ai được phép đến chơi, ai thì không.”
“Và con trai tôi không được hoan nghênh?”
Bà nhìn ông đầy bất hạnh. “Tôi e là thế. Tôi hi vọng… sẽ sớm thôi. Nó thật sự phụ thuộc vào con trai ông, không phải Annie.”
Quai hàm ông cứng lại thành một đường bướng bỉnh quen thuộc. “Thật khó mà tin được bà để cho một bà già nửa điên nửa khùng quyết định một việc gì quan trọng đến như thế.”
Bà kéo ông dừng lại và đặt một nụ hôn lên góc cái quai hàm bướng bỉnh ấy. “Có lẽ mẹ không điên khùng như ông nghĩ đâu. Sau cùng, mẹ chính là người bảo tôi nên đi dạo với ông mà.”
“Nếu không thì bà không đi hả?”
“Tôi không biết. Ngay lúc này tôi có khá nhiều thứ phải đánh cược trong cuộc đời mình, và tôi không muốn phạm sai lầm. Đôi lúc những bà mẹ biết điều gì là tốt cho con gái của họ.” Bà nhìn ông một cách ngang hàng. “Và con trai của họ nữa.”
Ông lắc đầu, và vai ông sụp xuống vẻ cam chịu. “Được rồi. Tôi đoán tôi biết khi nào thì mình vung tay quá trán.”
Bà mỉm cười và phải dằn bản thân lại khỏi việc hôn ông lần nữa. “Chúng tôi ăn tối sớm. Lúc sáu giờ.”
“Tôi sẽ ở đó.”
★
★
★
★
★
0