Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

YÊU LẦN NỮA

346 trả lời, 52.171 lượt xem — Trang 12 / 12
XA VẮNG!

Em thôi trang điểm chờ anh!
Môi hồng,má thắm xin dành riêng ai!!
Chờ anh tháng rộng năm dài!
Phấn son xếp lại đợi mai anh về!!
Năm chờ ,tháng nhớ lê thê...
Sông Tiền em đợi anh về soi chung!
Đêm về gió thổi lạnh lùng
Nghĩ về phương ấy ấm lòng cô liêu!
Nơi đây ong bướm dẫu nhiều!
Tình em gửi trọn "Dấu Yêu"hết rồi!
Môi hồng riêng chỉ anh thôi!
Nụ hôn nhờ gió chuyển rồi hôm qua!!
Tím màu chung thuỷ vắng xa
Hồng tô hạnh phúc khi ta tương phùng
Đêm qua mưa gió mịt mùng
Tỉ tê như tiếng nhớ nhung trong lòng!
Giữ màu chiếc áo đợi mong
Chờ anh bắc nhịp qua dòng Tương Giang!
Áo hồng tình ý chưa chan!
Vắng xa còn thiết điểm trang làm gì??
Nỗi buồn uớt đẫm bờ mi!
Chờ anh lau giọt lệ khi tương phùng!!!
Hoàng Lan
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH YÊU VÀ NỔI NHỚ

Mưa đêm rồi,từng hạt rơi thêm nặng!
Ngồi bên thềm ,lặng lẽ nhớ dấu yêu!
Hơi gió lạnh ,em thấy nhớ anh nhiều!
Nụ hôn đêm qua,chắc là anh quên gửi!

An Hữu buồn,gửi hồn về Phố Núi!
Nước sông Tiền như muốn ngược về nguồn!
Vắng nụ hôn nồng ,lòng trống trải cô đơn!
Chưa xa lắm,mà quắt quay nổi nhớ!

Vắng câu dặn dò,như thiếu đi hơi thở!
Giọng trầm, ấm mỗi ngày,nghe mãi đã thành quen!
Nụ hôn anh,ru vào mộng mỗi đêm!
Vắng mấy hôm,mà tưởng chừng như lâu lắm!

Em không biết,anh có gì làm em say đắm!??
Mà yêu thương,da diết nhớ mỗi đêm !
Chưa hôn lần nào,bờ môi lại nghe quen!
Phải chăng tình yêu,chỉ cũng cần có thế?

Cứ ngỡ biết quen rồi xa nhau cũng dễ!
Có ngờ đâu,tình thấm tận vào tim!
Giọng nói nồng nàn,em chờ đợi mỗi đêm!
Thiếu một ngày,là dài hơn thế kỹ!!!

Hoàng Lan


HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0

MỘNG BƯỚM HOA





Một lần trao nhau,ngàn đời em nhớ mãi

Từ nồng nàn không diễn tả hết tình ta

Mật ngọt cuộc đời ,khi bướm kề bên hoa

Suối tóc em sẽ trói chân anh mãi mãi !!



Hạnh phúc giữa đời,bao ân tình còn lại

Nguyện với lòng sẽ trao hết cho nhau

Cuộc tình này,dù hạnh phúc hay khổ đau!

Em vẫn hứa,anh chính là tình cuối!!!



Xưa yêu dại khờ,không nguồn không cội

Chiếc áo vàng,Bút Hiệu se kết mối duyên ta!!

Nay tình mình như bướm nọ bên hoa

Xa một phút là trăm ngàn nhung nhớ!!



Anh hay bảo:”Yêu em đến từng hơi thở”!!

Đêm đêm anh dìu em vào giấc mơ yêu!

Yêu rồi hôn bao lời tha thiết anh dỗ dành

Chỉ lời nói thôi,mà hồn em xao động!



Giờ em hiểu thế nào là “Người Đi Săn Bóng”!

Em xin nguyện suốt đời,làm chiếc bóng bên anh!

Được anh yêu,hôn và tha thiết dỗ dành

Xây hạnh phúc,chuyện tình thơ trong Cổ Tích !!



Hoàng Lan


HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0

NHAN SẮC
*Post dùm anh,vì trang web này chỗ anh bị lỗi không vào được!!



Nếu bảo em là tuyệt thế giai nhân!
Em sẽ không chịu,vì cho là anh phỉnh nịnh!
Lục lại trí nhơ,để tìm người so sánh!
Và em hiểu thế nào là sắc đẹp trời cho!!

Anh không phải Đường Minh Hoàng,nhưng lại thích làm thơ!
Dương Quý Phi,chỉ hơn em vài điệu múa!
Giá trời cho em,cũng sống trongnhung lụa!
Đóa Phù Dung Đại Đường kia,phải lùi lại phía sau!

Chi hình ảnh thôi đã khiến anh phải lao đao!
Chả lẽ Tây Thi,hơn được đường cong ấy?
Tòa Ngọc Lộ,làm lòng anh sóng dậy!
Nếu còn có đường về,em đừng chỉ cho anh!!

Vẫn biết muôn đời,cái đẹp là mong manh!
Nhưng ai ngăn được,những phút giây tỏa sáng?
Thơ tình anh viết,tẩm hương nồng lảng mạn!
Đàn bướm tình bay về,đậu trên tóc của em!!

Em đẹp tuyệt vời vì có một trái tim!
Chứa ngàn bài thơ khiến bao người xao xuyến!
Anh xin phát biểu lại dù có phần hơi ngượng!
Cả sắc đẹp và tâm hồn,anh yêu hết cả hai!!


Tiền Giang


📎 13785
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0

GỬI TRỌN TÌNH EM


Con thuyền đời đã tìm ra bến đỗ
Bờ vai yên bình,thanh thản lúc kề bên
Mọi ưu phiền tan biến lúc bên anh!
Anh đã cho em,một tình yêu tuyệt đối!!

Ngày mai ra sao ,em không hề tiếc nuối!!
Vì anh hiểu rồi, thổn thức lòng em!
Tảng đá trong lòng bỏ xuống ,nhẹ tênh
Em đang hạnh phúc,với tình yêu bất tận!!

Em sẽ cố đạt những gì ta đang mơ ước
Để vẹn tròn,tình - hiếu,chẳng phân đôi!
Trong tim em,tình ấy chẳng đổi ngôi
Hồn lẫn xác,muốn dành riêng anh mãi!!

Trăm năm sao,khi quay đầu nhìn lại
Anh có hối tiếc vì tình yêu lớn trao em!?
Nguyện với lòng,tim chỉ mỗi Tiền Giang!
Trong sách,trong thơ, cả cuộc đời vẫn thế!!

Một kiếp người,tri âm tìm đâu dễ
Có tình yêu nào như tình yêu lớn anh trao!
Những vần thơ là nhân chứng muôn đời!
Tình ta sẽ đẹp ngàn năm sao anh nhé?

Sóng đời có nổi,anh và em vẫn thế
Lời hẹn thề ,anh tuyệt đối không được quên!
Câu em hứa,ngàn năm sau vẫn ghi lòng
Gửi trọn lòng,Tiền Giang yêu,tình cuối!!!

Hoàng Lan
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
CHÂN LÝ
 
Khi nước mắt của em,rơi xuống cuộc tình!
Gió thét mưa gào,Thiên Thần đau đớn!
Nào phải em yêu cố tình lỗi hẹn!
Nghiệt ngã của cuộc đời,đeo bám mãi sau lưng!!
 
Em đã mất đi,một nửa mùa Xuân!
Trái tim u sầu gần mười năm chẵn!
Con đường em đi,không hề bằng phẳng!
Vấp ngã mấy lần,làm tan nát đời hoa!!
 
Đứng nhìn em,anh chỉ biết xót xa!
Còn lòng dạ nào,lại bắt em chọn lựa?
Anh sẽ mãi mãi giữ tròn lời hứa!
Chỉ viết lời ngọt ngào,không chan vị đắng cay!!
 
Hãy trân trọng những gì đang nắm giữ trong tay!
Anh sẽ chúc phúc,nếu em về bên người ấy!
Vĩnh viễn sông Tiền,không bao giờ sóng dậy!
Anh đã hiểu thấu tình em,và đang sở hữu một trái tim!!
 
Trên đời này,chỉ có mỗi mình em!
Mới có thể bắt trái tim anh hiểu nhiều như vậy!
Không còn hờn ghen,tình sẽ xanh mãi mãi!
Chẳng hoàn cảnh nào,làm anh phải mất em!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
MÂY CHE ĐỈNH NÚI
 
Nhìn mây che khuất đỉnh non!
Tim ru điệu nhớ,anh còn ngẩn ngơ!
Ban ngày nào phải nằm mơ!
Một bên ảnh,một bên thơ,kia mà!
Dạo chơi hai đỉnh non xa!
Đường cong ôm lấy dáng hoa,tuyệt vời!
Thuyền tình l;ạc giữa biển khơi!
Mênh mông bên nước,bên trời đắm say!
Non kia thương nhớ hao gầy!
Sông sâu muốn lội,đò dầy cứ qua!?(1)
Bây giờ ta tạm cách xa
Đỉnh non cao ấy,vốn là dấu yêu!!
Vuốt ve,ôm ấp,yêu chiều!
Một trời mê đắm,bao nhiêu cho vừa??
Lập Đông,trời vẫn còn mưa
Em buồn đứng cạnh song thưa ngóng chờ!
Nhớ em chỉ biết làm thơ!
Thương em ra ngẩn vào ngơ một mình!
Thương anh,em tặng bóng hình!
Một dòng sông nhớ,một cành hoa yêu!
Đầu non lấp lánh nắng chiều!
Mây đen buông xuống,anh yêu sắc hồng!
Em đừng ngày đợi đêm trông!
Hoa kia chẳng hái,đau lòng em ơi!!!
                                      Tiền Giang
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 07:46:06Tiền Giang>
                 
TÌNH TA ĐẸP TỰA BÀI THƠ
 
TÌNH muốn giấu,không thể nào giấu nổi!
Mỗi ngày,em vẫn tình tự bên anh!
Vai kề vai,và sóng mắt long lanh!
Vắng một phút,là ngập tràn nhung nhớ!!
 
TA đã quen,tiếng cười và hơi thở!
Mỗi lần em,âu yếm nói “Yêu Anh”!
Ngôn ngữ nào,còn đọng nét nguyên trinh!
Anh đã thấy,”Cõi Mê”ngàn năm trước!!
 
ĐẸP và thông minh,những gì em có được!
Say lòng anh,yêu dấu,em biết không?
Có lúc giận trời,sao chẳng chịu sang Đông?
Để ta được gần nhau,như ước hẹn!!
 
TỰA vào vai anh,môi hôn làm em thẹn!
Áo dài hồng khoe anh,em đã vội mặc vào!
Số đo ba vòng,tim anh thấy xuyến xao!
Em nằm đó,một Thiên Thần không cánh!!
 
BÀI tình ca,giờ đã thêm sức mạnh!
Lời dấu yêu,hát mãi chẳng nhàm tai!
“Chỉ mình anh thôi,không cần biết đến ai”!
Khúc vỹ thanh ấy,chỉ Thiên Đường mới có!!
 
THƠ em viết, “đem lồng trăm điệu nhớ!”(1)
Ý và tình,giờ đan quyện vào nhau!
Nhiệm mầu này,chỉ có được bỡi tình yêu!
Uyên Ương đã chắp cánh,còn sợ chi trời rộng???
                                                Tiền Giang
1.Lời thơ của em!


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-31 02:40:46Tiền Giang>
SỔ ĐỎ HAY SỔ HỒNG
 
Quyên sở hữu em trao,anh tìm nơi cất giữ!
Đang phân vân,giữa két sắt và trái tim!
Cất ở nơi nào mà có thể mỗi đêm
Lấy ra ngắm,ôm hôn,rồi cất lại!!
 
Thời gian em cấp,có ghi là mãi mãi!?
Duy có một điều:Cấm chuyển nhượng hay tặng cho!!
Giữ gìn suốt đời,được phép ngắm để làm thơ!
Trên Thư Quán,chỉ mình em,duy nhất!!
 
Quyền sở hữu,ướp mùi hương thơm ngát!!
Nếu nhớ nhiều,anh có thể được hôn!
Lúc gió mưa,lòng cảm thấy cô đơn
Anh được bảo: “Về với anh em nhé”!!
 
Âm thanh ấy,dù thốt ra rất khẽ!
Bến sông Tiền,em vẫn thấy nôn nao!!
Em sẽ về Phố Núi để gặp nhau!
Biến Sổ Đỏ,thành Sổ Hồng duyên nợ!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Tiền Giang

                          MỘT PHÚT QUÊN
 
                           Chỉ vậy mà rồi phải mất nhau!
                        Mặc cho gió thảm với mưa sầu!
                        Đàn xưa bặc tiếng,tri âm vắng!
                        Ngày tháng vô tình lặng lẽ trôi!!
 
                        Ta muốn giam mình trong bóng đêm!
                        Phố kia không hiểu cứ lên đèn!
                        Bóng ai nghiêng ngã trong cô độc!
                        Chỉ muốn xin người,một phút quên!!!
                                                            Tiền Giang

 
Chào Tiền Giang, nhabe hoạ nha
 
Cũng đành quên
 
chẳng đặng ta mới phải mất nhau
mất nhau nhưng chẳng dễ quên nhau
dù xa vẫn nhớ tình xưa cũ
ai hiểu lòng ai cũng đủ vui
 
nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-31 02:42:43Tiền Giang>
QUÊN ĐI MÙA ĐÔNG
 
Ta gặp nhau rồi,mùa Đông không cần đến!
Giữ lại sắc Thu vàng,giống màu áo em xưa!
Không còn ngày đêm,chờ cho gió chuyển mùa!
Trời cũng xóa cảnh mưa ngàn và chớp bể!!
 
Đêm qua,anh đã vì em lau giọt lệ!
Đã lấp đầy nỗi nhớ lúc vắng xa!
Gối chăn nồng,hương thơm một loài hoa!
Mà nét bút,đã làm bao người say đắm!!
 
Bức tranh yêu,giờ xóa đi màu xám!
Chỉ chừa lại sắc hồng tươi
                             Giống màu má khi yêu!
Còn hình nền,duy nhất màu tím thôi!
Màu của thương nhớ,vẫn thủy chung chờ đợi!!
 
Em nghiêng một chút,để anh gỡ làn tóc rối!
Áo lụa nhàu kia giờ giam giữ hồn anh!
Gặp nhau rồi,chẳng thích ánh bình minh!
Chỉ muốn đêm tối,kéo dài thành vô tận!!
 
Đâu phải vì làm thơ mà chúng ta lảng mạn!
Nỗi nhớ thương dồn nén,ắc vậy thôi!
Trên bầu trời,có trăm vạn vì sao!
Ngưu và Chức,giờ đã thành như một!!
 
Những chương cuối,sẽ không còn nước mắt!
Con đường ta đi,em đã rắc đầy hoa!
Mấy hôm nữa thôi,mình lại phải chia xa!
Nhưng con tim ấy,thuộc về anh rồi!Em nhé!!!
                                                Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 12:11:57Tiền Giang>
                         

ĐÒN ROI CỦA THƯỢNG ĐẾ
 
Sự trừng phạt khốc liệt nhất nằm trong tình yêu!
Thượng Đế đã ra tay lấy đi tất cả!
Những vườn hoa Hồng,giờ biến thành sỏi đá!
Lời yêu thương,tựa thuốc độc giấu trong tim!!
 
Những kẻ đang yêu,đều mắc bệnh chóng quên!
Không ít người vừa trở về từ Địa Ngục!
Vết sẹo tình phụ,chưa phai mờ trên ngực!
Con tim chỉ còn,nửa cơ số máu,vẫn yêu!!?
 
Cuộc sống con người,đâu được bao nhiêu!
Thượng Đế nỡ đem họ làm trò tiêu khiển?
Âu yếm,nhớ nhung,thương yêu,quyến luyến!
In trên da người,chẳng khác những lằn roi!!
 
Có người thụ hình,ắc có kẻ đứng coi
Sự trừng phạt,ngàn đời nay vẫn thế!
Xác vất gò hoang,hồn giam vào bể khổ!
Để kiếp sau,đừng nhắc đến tiếng yêu!!
 
Đến thì ồn ào,ra đi lại quạnh hiu!
Khung trời ấy,giờ chỉ toàn bóng tối!!
Nhưng nào có ai,chịu cúi đầu sám hối!
Đừng bao giờ,chạm đến HOA TÌNH YÊU!!
                                      Tiền Giang

_____________________________
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 12:19:51Tiền Giang>
         
BẰNG LĂNG TÍM
 
Cô bé ơi!Có gì đâu mà giận?
Câu chuyện kia,giờ đã cũ xưa rồi!
Em từng bảo yêu không hề hối hận!
Sao bây giờ đã vội muốn xa nhau?
 
Anh vẫn biết đa tình thiên cổ lụy!
Nhưng làm sao rời bỏ được tình em?
Giữa ban ngày anh cứ luôn mộng mị!
Lời yêu thương,em chắp cánh vào đêm!!
 
Ai bảo em yêu màu Bằng Lăng tím?
Màu của cô đơn,nhung nhớ và đợi chờ!
Một chút giận,kèm một trời lưu luyến!
Bé đi rồi,ai ghép những vần thơ??
 
Tình không phải dễ thay như sắc áo!
Bé yêu chi!Giờ chuốc lấy nỗi buồn!
Anh không biết làm sao cho bé hiểu!
Có cách nào,để bé khỏi vấn vương??
 
Anh như gốc thông già reo trước gió!
Lời trong tim,hoa bướm lạc lối về!
Em như một đóa Hoàng lan chớm nở!
Trời xui chi,mê đắm mấy vần thơ??
 
Dường đi đó,nhiều chông gai thử thách!!
Anh chỉ e,làm đau gót chân son!
Quay trở lại,bé hãy còn kịp lúc!
Để màu tím kia,mãi mãi hết u buồn!!!
                                      Tiền Giang



📎 Đu giây Poko Bérõ
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 12:49:43Tiền Giang>


LƯỚI TÌNH
 
Dệt bằng những sợi tơ bền chặt nhất!
Tấm lưới tình của em,êm ái biết dường nào!!
Vướng lưới rồi,mà chẳng thấy đớn đau!
Cứ muốn ôm hôn mãi,người cố tình thả lưới!!
 
Biển đời mênh mông,bao nhiêu năm đứng đợi!
Bàn tay tiên,buông lưới để làm thơ!
Vướng lưới rồi,lòng cứ mãi ngẩn ngơ!
Chỉ muốn nhìn mặt,người cố tình thả lưới!!
 
Sự ngọt ngào,róc rách như giòng suối!
Chảy vào anh,nguồn cảm hứng chứa chan!
Những ân tình,giờ đã trót nặng mang!
Anh chỉ muốn,một mình em giăng lưới!!
 
Kiếp này,kiếp sau,anh mãi hoài ngóng đợi!
Được vướng vào lưới tình êm ái của riêng em!
Ôm người tình,đem giấu ở trong tim!
Được anh rồi,hãy cất đi tấm lưới!!
 
Yêu như thế,có khi nào em tiếc nuối?
Đã vì anh mà phung phí tuổi thanh xuân?
Rồi đến một ngày,em lại thấy phân vân!
Vì trót lỡ,thả lưới tình cho anh vướng!!!
                                      Tiền Giang



*Hình và câu thơ trích là của người thả lưới!
📎 vWC 1
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 12:52:27Tiền Giang>


MƯA THU
 
Thu sắp qua rồi,sao trời vẫn cứ mưa?
Trăng không sáng,gió Bấc về nghe lạnh!
Bài thơ thiếu vần,có chút gì cô quạnh!
Hơi thở của muộn phiền
                             Còn lẩn quất đâu đây!?!
 
Có thứ rượu nào uống mãi mà không say?
Có mối tình nào,nhắc hoài mà chẳng nhớ??
Những hạt mưa buồn giăng đầy góc phố!
Có khi nào,ta để lạc mất em??
 
Thư gửi đi rồi,sợ chưa đủ niềm tin!
Lại tái bút,lại dặn dò,nhắc nhở!
Điều không viết được,anh gửi riêng cho gió!
Sợ em buồn,anh kèm thêm một nụ hôn!!
 
Thống nhất với nhau,không dùng chữ “Cô Đơn”!
Dù ta cách xa nhau,hàng vạn dặm!
Thơ cạn ý rồi,cũng không đi vay mượn
Chỉ viết những gì,còn sót lại trong tim!!?
 
Trời còn mưa,anh còn viết về em!
Một ảnh ảo,giờ đã thành tình thật!
Anh sẽ cố chọn những từ trong sáng nhất!
Để chỉ xem một lần,họ đã biết mình yêu!!!
                                                Tiền Giang



Đính kèm (1)

📎 su tu 2
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Tiền Giang

TRÁI TIM NGƯỜI MẸ
 
"Hôm qua xem tivi,kênh Planet Animal!
....................................................
Luôn quên thân mình,để che chở cho đàn con!!!"
                                                Tiền Giang
 
(Xin mạn phép gọi Tiền Giang là bạn)


Bạn của tôi ơi trong mỗi ý thơ
Luôn thoát ra một tấm lòng nhân hậu
Những hình ảnh yêu thương thẩm thấu
Qua từng câu từ - ngàn vạn ý thơ
Chỉ xem trương trình "Dòng sông cá sấu" kia
Bạn nhìn xuyên qua cả tấm lòng người mẹ
Dù hung giữ bao nhiêu - nhưng trong mắt đứa con thơ trẻ
Mẹ rất đỗi hiền hoà - rất đỗi thân thương
Ai là cha mẹ rồi mới thấu hiểu nhiều hơn
Tình yêu ấy không gì so sánh được
Dám đánh đổi thân mình nơi hiểm ác
Rang tay che chở lũ con thơ

 
"Nứt đá sinh ra nhóc Khỉ Hồng
Là Tôi không phải Tôn Ngộ Không"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-31 02:45:31Tiền Giang>
NGƯỜI YÊU DẤU ƠI!
 
Anh chờ em,nơi trước cổng trường!
Sài Gòn cuối Thu,nắng nhiều,mưa ít!
Gặp nhau rồi,ta lại vui như tết!
Cô thiếu phụ học trò,xinh quá đỗi là xinh!!
 
Vẫn mái tóc dài,buông hờ hửng,màu đen!
Vẫn đôi môi phớt hồng và nụ cười nửa miệng!
Sự tươi mát,khiến lòng anh xao xuyến!
Hỡi cô học trò,sắp ba mươi tuổi,kia ơi!!
 
Anh chọn góc nhìn,cốt để ngắm em thôi!
Hoàng Lan bây giờ,chẳng khác xưa là mấy!
Chỉ nhìn em thôi mà lòng anh sóng dậy!
Nhớ nhung bao ngày,đã tan chảy,hóa thành thơ!!
 
Một đời người,có được mấy giấc mơ?
Em nằm trong vòng tay rồi,vẫn ngỡ là ảo ảnh!
Sài Gòn cuối Thu,về đêm,hơi se lạnh!
Ta sưởi cuộc đời,bằng lửa ấm trong tim!!
 
Trên đời này,chắc chỉ có mình em!
Sắp ba mươi rồi,vừa yêu,vừa đi học!
Gặp lại người tình,vừa cười lại vừa khóc!
Sách vở trang nào cũng viết một chữ YÊU!!
                                          Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»