VÌ ĐÂU?
Ở thời điểm nào,ta cũng lo âu!
Ở phương trời nào,ta cũng buồn đau!
Chỉ qua một lần,tim ta lại vỡ!
Rồi đến một lần,hồn ươm xuyến xao!!
Chỉ vì dục tình,sao ta không quên?
Chỉ thích khoái lạc,sao ta từng đêm?
Lệ mặn chan đầy,tiếng lòng nức nở!
Bên chân dung người,gọi tên,gọi tên!!
Vì tương lai ư?Trăm ngàn lần không!
Mỗi lần xa người,ta lại chờ mong!
Mắt đã mỏi mòn với chồng lịch nhỏ
Hạnh phúc trở thành mông lung,mông lung!!
Người đem thắp sáng nỗi buồn trên cao!
Hồn ta đến cuối đêm này về đâu?
Ái ân bây giờ nghe như gió thoảng!
Tình đã chết rồi hay sao,người ơi?
Trăm ngàn mặc cảm xâu xé con tim!
Người lại bằn bặc từng đêm,từng đêm!!
Tình yêu trong người,hình như tháp cánh?
Thôi rồi,một kẻ phương trời bị quên!!!
Hôm xưa tay trắng,bây giờ trắng tay!
Tình đã vỡ rồi,ngày mai ta đi!
Mấy giọt sương tàn khua trong gió sớm!
Chạnh lòng ta ngỡ lệ trào trên mi!!!
Tiền Giang
Ở thời điểm nào,ta cũng lo âu!
Ở phương trời nào,ta cũng buồn đau!
Chỉ qua một lần,tim ta lại vỡ!
Rồi đến một lần,hồn ươm xuyến xao!!
Chỉ vì dục tình,sao ta không quên?
Chỉ thích khoái lạc,sao ta từng đêm?
Lệ mặn chan đầy,tiếng lòng nức nở!
Bên chân dung người,gọi tên,gọi tên!!
Vì tương lai ư?Trăm ngàn lần không!
Mỗi lần xa người,ta lại chờ mong!
Mắt đã mỏi mòn với chồng lịch nhỏ
Hạnh phúc trở thành mông lung,mông lung!!
Người đem thắp sáng nỗi buồn trên cao!
Hồn ta đến cuối đêm này về đâu?
Ái ân bây giờ nghe như gió thoảng!
Tình đã chết rồi hay sao,người ơi?
Trăm ngàn mặc cảm xâu xé con tim!
Người lại bằn bặc từng đêm,từng đêm!!
Tình yêu trong người,hình như tháp cánh?
Thôi rồi,một kẻ phương trời bị quên!!!
Hôm xưa tay trắng,bây giờ trắng tay!
Tình đã vỡ rồi,ngày mai ta đi!
Mấy giọt sương tàn khua trong gió sớm!
Chạnh lòng ta ngỡ lệ trào trên mi!!!
Tiền Giang
Tiền Giang
















