CÂU CHUYỆN NHƯ THẾ VẦY NÈ
thái san
Lúc còn nghèo nàn lạc hậu chỉ biết “đầu cúi xuống đít chổng lên”. Có đứa hỏi tôi:
-Bác có biết Cháu làm LB company không?
Sợ vướng phải cái ngu thứ nhất tôi tránh hẳn nhưng không ngờ sau đó vài tháng chúng cưới nhau. Đưa cha từ xứ người về làm đám cưới cho vợ đàng hoàng đâu ra đó, rồi sau vài năm quên lãng đi qua lại chúng cũng đã hai đứa ra đời. Bố khoe tôi:
-Con Ch nó gửi về cho nè.
-Nhưng vẫn cứ rượu “đế” muôn năm, cho đến con gái đầu lòng đi lấy chồng Đài.
Dăm tháng sau khi cô bé em dự định theo chị, qua đến bển. Chị cảm động riêng tư nói với em:
-Tao đang thất sủng mày qua làm gì đây nè.
-Sao.
-Vì hai gái.
Thì sao.
Mẹ bố của chúng bảo phải kiếm đứa khác để nối dõi tông đường chứ, em qua đây làm gì khi này. Ngừng một lúc để thở vì giận dữ thằng chồng nói tiếp với em:
-Thì chúng bảo sanh con gái không thì phải cưới cho chồng một cô vợ khác có cháu trai.
Lúc này ông bố vô tình được lên chức trưởng trạm thu mua.
Nhân dịp em về gửi cho bố ít quà khoảng vài ba chục cây vàng mà ông bố bạn đem ra khoe với tui đó, tám khúc mầu vàng vuông giống như khúc thước kẻ gỗ xưa. Nghĩ một hồi anh ngồi cùng bàn cháo lòng nhà ô (H rô) nói:
-Cái may của ông (H cồ) là bị đâm bảy nhát mà chưa chết, nhưng còn cái xui là vì con, cô gái đi về vì bị chị đuổi mất hẳn điểm của trường đại học báo chí năm thứ ba, đáng chán thì đúng.
Vì vậy vài tháng làm đám cưới cho hắn luôn thể. Bởi thế sau này theo ông chú làm phó chủ tịch thườg không còn (basiđế) nữa mà là chỉ uống bia thôi. Sau lần mới anh bạn già đến nhà uống nước trà và anh lấy được cái “capốt” mình bỏ hết có lẽ không dám so sánh với LQD hay PVD ngâm gái nhưng mình sẽ đái ra bia nên chúng thường gọi tắt mình bằng TỒBIA, nhưng cũng cám ơn thượng đế lại còn được lên chức nữa.
Nên cho đến nay phải mở cửa hàng bán hòm Hiệu TOBIA.
“tồ bia”
thái san + viết 7000
thái san
Lúc còn nghèo nàn lạc hậu chỉ biết “đầu cúi xuống đít chổng lên”. Có đứa hỏi tôi:
-Bác có biết Cháu làm LB company không?
Sợ vướng phải cái ngu thứ nhất tôi tránh hẳn nhưng không ngờ sau đó vài tháng chúng cưới nhau. Đưa cha từ xứ người về làm đám cưới cho vợ đàng hoàng đâu ra đó, rồi sau vài năm quên lãng đi qua lại chúng cũng đã hai đứa ra đời. Bố khoe tôi:
-Con Ch nó gửi về cho nè.
-Nhưng vẫn cứ rượu “đế” muôn năm, cho đến con gái đầu lòng đi lấy chồng Đài.
Dăm tháng sau khi cô bé em dự định theo chị, qua đến bển. Chị cảm động riêng tư nói với em:
-Tao đang thất sủng mày qua làm gì đây nè.
-Sao.
-Vì hai gái.
Thì sao.
Mẹ bố của chúng bảo phải kiếm đứa khác để nối dõi tông đường chứ, em qua đây làm gì khi này. Ngừng một lúc để thở vì giận dữ thằng chồng nói tiếp với em:
-Thì chúng bảo sanh con gái không thì phải cưới cho chồng một cô vợ khác có cháu trai.
Lúc này ông bố vô tình được lên chức trưởng trạm thu mua.
Nhân dịp em về gửi cho bố ít quà khoảng vài ba chục cây vàng mà ông bố bạn đem ra khoe với tui đó, tám khúc mầu vàng vuông giống như khúc thước kẻ gỗ xưa. Nghĩ một hồi anh ngồi cùng bàn cháo lòng nhà ô (H rô) nói:
-Cái may của ông (H cồ) là bị đâm bảy nhát mà chưa chết, nhưng còn cái xui là vì con, cô gái đi về vì bị chị đuổi mất hẳn điểm của trường đại học báo chí năm thứ ba, đáng chán thì đúng.
Vì vậy vài tháng làm đám cưới cho hắn luôn thể. Bởi thế sau này theo ông chú làm phó chủ tịch thườg không còn (basiđế) nữa mà là chỉ uống bia thôi. Sau lần mới anh bạn già đến nhà uống nước trà và anh lấy được cái “capốt” mình bỏ hết có lẽ không dám so sánh với LQD hay PVD ngâm gái nhưng mình sẽ đái ra bia nên chúng thường gọi tắt mình bằng TỒBIA, nhưng cũng cám ơn thượng đế lại còn được lên chức nữa.
Nên cho đến nay phải mở cửa hàng bán hòm Hiệu TOBIA.
“tồ bia”
thái san + viết 7000