<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-27 01:23:16Nothing Lasts Foreve>
Tháng tư ... lời hứa đã qua.

Tôi quen anh cũng không được lâu lắm chắc cũng khoảng nửa năm, thời gian quá ngắn ngủi để chúng tôi có thể hiểu nhau nhiều mà gần gũi trong tình yêu. ( Tình yêu giống như con thuyền ngoài khơi bão táp nếu ta không khéo chèo lái con thuyền sẽ bị đắm chìm. Tình yêu cũng vậy , không tuân thủ theo luật lệ nào cả. Thế giới với những vòng quay quỹ đạo không ngừng. Trái tim thổn thức, yêu cũng vậy. Đôi khi ta yêu, yêu rồi lại không yêu, tình yêu vô bờ bến, người ta có thể yêu theo ngày, theo giờ, thích thì yêu, không cần người khác phải nghĩ gì cả.)
Hạnh phúc là gì? Sẽ chẳng ai có hạnh phúc nếu như không được yêu thương, nên tất yếu con người cần có sự yêu thương, muốn được yêu thương, cần nương tựa những tâm hồn có cùng trái tim nhịp sống để ghép hai nửa tâm hồn vào thành một .
Tôi đang có một công việc ổn định, sau cú sốc về tinh thần. Tôi được bác sĩ chẩn đoán là bị suy nhược thần kinh, và cần được nghỉ ngơi, tôi quyết định xin nghỉ lưu một năm. Trong lúc đó em gái tôi giới thiệu anh cho tôi với hy vọng có anh tôi sẽ đỡ buồn hơn, có anh tâm tình tôi đỡ tủi, đỡ trống vắng, cô đơn. ...
Tôi và anh thường nói chuyện với nhau tất nhiên là qua online bởi tôi đang ở Matxcova còn anh thì ở tận bên nước Mỹ xa xôi ( Các bạn có tin rằng qua online người ta có thể yêu thật lòng không? Đừng bao giờ tin nhé ! ) Tôi nói chuyện với anh về tôi về công việc đã làm và nghỉ, tâm sự với anh một chút đời tư, về nhiều điều trong cuộc sống của tôi đã qua. Anh hay bận rộn lắm, trong thời gian được nói chuyện với anh tôi dần có tình cảm, anh chắc cũng vậy bởi anh đã hứa hẹn với tôi rất nhiều. Anh nói sẽ lo cho tôi, rồi chúng tôi sẽ ở với nhau sau này, anh sẽ cưới tôi. Chúng tôi có nói với nhau, anh sẽ là người mua vé máy bay cho tôi về Việt Nam sau đó sẽ bảo lãnh tôi sang Mỹ sống và tất nhiên chúng tôi sẽ kết hôn.
Tôi vui biết nhường nào khi có anh bên cạnh tưởng chừng như tình yêu của tôi dành cho anh đủ sức mạnh để níu kéo anh ... Một tình yêu vẫn biết là hư ảo, nhưng tôi lại tin, tin vào tình yêu, hạnh phúc tương lai ấy và tất nhiên cũng tin vào những gì anh nói, tất cả, tin hoàn toàn ( lòng tin làm ta hy vọng đôi lúc làm ta vui và hạnh phúc. Nhưng khi mất đi lòng tin con người ta sẽ ra sao, thật đáng sợ nếu như không có lòng tin, niềm hy vọng, hạnh phúc, niềm vui cũng sẽ mất theo ! " Phong Linh cg ")
Rồi một ngày kia không xa tôi đã nhận ra rằng anh mãi chỉ là người đàn ông không thật trong tôi, chúng tôi ít gặp nhau thưa dần đôi lúc gặp anh chỉ nói vài câu thôi bởi anh rất bận. Anh hứa tháng tư sẽ đặt vé máy bay cho tôi về thăm mẹ. Thời gian trôi đi tháng ba đã gần hết. Mátxcơva Nga tuyết cũng đã dần tan. Đúng lúc tôi hồi hộp chờ đợi điều anh đã hứa và sẽ làm cho tôi nhất cũng là lúc tôi chợt nhật ra và hiểu một điều rằng anh đang dần thay đổi, tôi đang dần đánh mất anh. Anh đang thực sự thay đổi. Tôi chưa hiểu vì một lý do gì ! Có lẽ vì lời hứa tháng tư của anh, có lẽ bởi anh không muốn thực hiện lời hứa ấy. Bao nhiêu những gì anh nói cứ hiện hữu trong tôi.
Rồi một hôm điều mà tôi vẫn lo sợ, lo sợ đó là anh hoàn toàn thay đổi anh là một người khác, rất khác !
Những gì mà tôi đón chờ đã không đến thay vào đó là lời anh nói chúng tôi không hợp nhau tôi hay hờn dỗi, hay nhõng nhẽo ( Đó là những gì anh nói và chắc rằng tôi không có như thế, chỉ là anh muốn xa tôi nên nói ra lý do đó mà thôi ) Anh nói : Anh sống một mình quen rồi không thích ai quấy dầy. Thỉnh thoảng anh vẫn nói như vậy những lúc anh thấy tôi hờn dỗi , tôi vẫn nghe! (.... )
Hôm nay anh muốn rời xa tôi Anh bảo anh có bạn gái mới rồi, ( chắc chắn họ phải hơn tôi rất nhiều vì ít ra cũng không là phiền những lúc anh bận rộn ) Tôi nghĩ thế. Tôi muốn trách anh, nhưng tôi chẳng có quyền gì, chẳng có quyền để trách hờn hay giận dỗi, bắt bẻ anh, bởi tôi chẳng là gì cả. Rồi tôi lại trách chính mình, sao giờ này tôi lại ghét bản thân tôi đến thế, chỉ ghét và căm hận tôi thôi còn anh thì không, tôi ghét tôi bao nhiêu thì tôi lại thấy mình yếu đuối nhỏ bé trước anh bấy nhiêu, nhỏ bé như một hạt bụi trên phố vậy. Giờ còn đâu nữa những gì tôi đã chờ đợi ở anh. Còn đâu nữa niềm hy vọng trong tôi, còn đâu nữa những lời anh nói, giữ sao được. Đúng, tôi còn nhớ có lần anh nói với tôi lời nói gió bay lên trời và lời hứa của anh cũng vậy.
Ngày cuối cùng nói chuyện với anh, anh ít nói hơn nhiều. Chia tay anh tôi chìm vào những giọt lệ tuôn rơi không ngừng. Sao tôi lại tin anh nhiều quá đến mức để giờ đây thất vọng trong tôi càng lớn như lòng tin của tôi bây giờ vậy. Tôi không níu giữ anh lại cho riêng tôi nữa. Người ta thường có câu nói : '' Giữ người ở không ai giữ người đi ''. Nếu vì một cái gì đó thiêng liêng tôi sẽ cố níu giữ anh lại bên tôi, nhưng nếu chỉ vì không muốn thực hiện một lời hứa với tôi mà anh muốn rời xa tôi thì tôi nghĩ anh chẳng đáng để cho tôi níu giữ, một người đàn ông không giữ được một lời nói cho mình, không làm được điều mà mình đã hứa liệu có đáng để tôi tin tưởng, để tôi tôn trọng anh nữa hay không. Trong tôi lúc này vẫn nhớ về anh, vẫn còn yêu anh nhưng sự tự ái cố hữu trong tôi không cho phép mình yếu đuối nhún nhường mà nhất là một người đàn ông như anh.
Anh ngừng nói chuyện với tôi lâu rồi, tôi vẫn ngồi thầm lặng trước máy tính, dòng lệ vẫn tuôn trào trên hai gò má lạnh rơi nhỏ xuống bàn phím gây lên một tiếng động nhỏ, cứ như chúng đang muốn an ủi, chia sẻ cùng tôi về sự việc vừa mất đi. Những giọt lệ lạnh lùng cô đơn, trơi vơi, giống như lòng tôi lúc này vậy. Tôi biết làm gì đây, khi tháng tư đã đến, tháng tư mà tôi đã đợi từ lâu. Tháng tư đến anh đã xa tôi, xa tôi mang theo cả lời hứa cùng anh đi mất .
Tôi ngồi lặng đi, suy tư và quyết định viết và gửi vào mail của anh một lá thư, lá thư còn vuơng lại một chút gì yêu thương, một chút hờn giận, trách, và có một chút tự kiêu trong tôi, lẫn một chút khinh ghét hay coi thường. Không phải coi thường anh mà coi thường lời nói của anh không giữ được khi anh đã hứa. Lá thư sẽ theo ạnh theo anh đi mãi, sẽ chẳng còn quanh quẩn bên tôi. Tôi sẽ quên, quên lời hứa tháng tư không thành. Quên đi như quên một người đàn ông không thật như anh. Đúng rồi : Như tôi là thật, như anh là mơ, mà giấc mơ thì không bao giờ có thật. Yên tâm với tâm hồn tôi lúc này, cứ như những ngày qua tôi bị suy nhược thần kinh và tôi ngủ mơ đi. Đã đến lúc tôi cần tỉnh giấc. Ai cũng cho rằng mọi giấc mơ hoàn toàn đẹp, nhưng họ đâu biết rằng đôi khi đời thường hiện thực còn đẹp hơn cả những giấc mơ. Cám ơn anh đã cho tôi tỉnh giấc. Tỉnh giấc chỉ vì lời hứa tháng tư, anh đã nói mà không muốn làm cho tôi. Chúc anh vui và hạnh phúc với những gì anh giữ lại bên mình, và vui với lời hứa tháng tư của anh.
Đây là Email tôi gửi cho anh :
o0o0o
Gửi anh trời ấy phương xa!
...Em đã nhận ra anh đang thay đổi, đang dần dần muốn rời xa em , anh có tin vào điều ước không? Đừng tin anh nhé ! Em đã gấp đủ một ngàn con hạc giấy với một điều ước được gần anh , nhưng điều ước sẽ không bao giờ thành , điều ước không có thật, cho dù em có gấp nhiều đến một trăm lần một ngàn con hạc giấy thì điều ước cũng sẽ chẳng bao giờ hiện hữu phải không anh ?
Và trên đời này sẽ chẳng có cái gì là vĩnh hằng , vĩnh cửu, lời nói gió bay lên trời, anh đã nói điều đó cho em biết, em đã biết trước rồi và lời hứa của anh cũng bay lên trời giống như lời nói của anh đúng không anh ? Con người ta sống được có niềm vui nở nụ cười, tồn tại nữa cũng nhờ từ những hy vọng anh ạ! những hy vọng không thành có thể làm cho con người ta mất tự tin, mất tinh thần và có thể mất cân bằng trong cuộc sống, giống như em vậy. Em xin lỗi đúng ra em không nên khóc vì một người đàn ông muốn bỏ em, muốn rời xa em. Đúng chẳng việc gì phải khóc!!! Có lẽ em khóc vì mình hy vọng vào những cái không có thật không hiện hữu hư ảo như anh, và hiện thực như em, hư ảo như những điều ước của em và hiện thực như ý nghĩ chính bản thân em, còn anh khi lỡ lời với một cô gái như em chắc anh cũng chẳng sao đâu, anh vẫn có thể ngủ ngon, xa rời em anh lại đỡ phiền lòng, đỡ bận tâm, và yên lòng đến với nhiều người khác, nói chuyện cùng những cô gái khác, em không có quyền ghen tị, ghen tị... bởi em chẳng là gì cả, chẳng là gì của anh mà có quyền gì ghen tị với những cô gái đến bên anh . Em tự nhận biết ra điều đó, tại em tự ngộ nhận mà thôi, tiền bạc vật chất có thể làm thay lòng con người, có thể làm cho một tình cảm bị tan vỡ, vỡ nhỏ vụn như những hạt cát ngoài sa mạc và bay đi theo gió như những hạt bụi ngoài phố.
Em không có lỗi vì vậy em sẽ không xin lỗi anh nữa em đã nói với anh rồi cho em một cơ hội , anh đã cho và chính em đã không biết giữ gìn cơ hội ấy. Em đang tự hỏi không biết tại em làm mất đi cơ hội ấy hay là chính anh, chính anh đã cố tình làm cho em không có cơ hội nào nữa cả .
... Anh cứ yên tâm nhé, cứ giữ lời nói của anh, cả lời hứa của anh giữ lại cho anh, không cần ban phát cho em đâu, bởi em không có diễm phúc, không có cơ hội ... để nhận bất cứ sự ban phát nào ở anh, anh là anh, và em mãi chỉ là em ( và em rút ra được một bài học không nên trông chờ bất kỳ điều gì từ người khác, và cũng không tin vào những lời hứa, lời nói gió bay mà? Phải không anh?
Từ nay trên con đường em đi sẽ chẳng có bóng hình ảo của anh bên cạnh đi cùng, rồi đây em cũng sẽ không phải chờ đợi và hy vọng vào một lời hứa. Một lời hứa không có thật, em biết tự an ủi mình, biết tự cân bằng trong cuộc sống, bởi sẽ chẳng ai có thể giúp mình bằng chính bản thân mình, chân em rất đau do bị ngã từ hôm qua ngoài phố, nhưng sự đau ấy không thấm vào đâu so với một hy vọng bị vỡ đôi anh ạ !
_ Cám ơn tất cả những gì anh đã dành cho em, đến bây giờ em mới hiểu một điều giản dị rằng ở trên đời không có tồn tại điều ước, điều đơn giản ấy bây giờ em mới nhận ra thì em đã xa anh mất rồi !!!!
Em sẽ suy nghĩ về mọi thứ
Phong Linh cg của anh
22/03/2009
em biết tất cả chỉ là hư vô, không hiện thực
Giờ em thấy buồn lắm, và em càng buồn hơn khi biết được rằng, chỉ vì chuyện tháng tư mà chúng ta xa nhau, em lại càng ghét bản thân em hơn, một cú sốc cực kỳ lớn đối với em lúc này.
_ ( Giá như thời gian quay trở lại ....anh nhỉ?! )
- Giá như đừng có chuyện lời hứa tháng tư, biết đâu đấy em có thể giữ anh ở bên em được lâu hay được mãi mãi, nếu anh nói muốn xa em sớm hơn, hay nói vào lúc khác chứ không phải lúc này thì em sẽ có một ý nghĩ khác về anh, nếu vì chuyện anh nói là sẽ mua vé máy bay cho em về Việt Nam thăm mẹ mà anh phải như vậy thì cũng không đáng lắm đâu, anh nên suy nghĩ, mà bây giờ chuyện lời hứa tháng tư không còn quan trọng nữa, trên bước đường anh đi từ ngày hôm nay chắc sẽ không có em, không có hình bóng và ý nghĩ về em.
Chắc anh phải vui lắm khi đi nói dối một người con gái như em, một người con gái đã có nhiều thiệt thòi trong cuộc sống, sao mà những người đàn ông thích làm cho em đau hơn là muốn làm cho em vui hay hạnh phúc,... và anh cũng vậy, nếu em buồn, em khóc... em đau anh mới có thể ngủ ngon phải không anh? anh mới thấy vui phải không anh? thế mà anh đã từng nói với em rằng sẽ cưới em, sẽ ở cùng em... Bao nhiêu lời mới nói đó thôi anh đã vội quên ngay sao, mang cho em bao hy vọng, đợi chờ rồi phút chốc lại lấy đi như vậy sao anh, phút chốc lại tan biến, vỡ vụn sao anh? chắc anh đang vui lắm, và chắc anh cũng đang vui và hạnh phúc bên người con gái anh yêu, em mong người con gái ấy thật lòng , và yêu anh bằng một nửa những gì em có dành cho anh thôi, anh thích phụ nữ khéo hơn là thích phụ nữ thật lòng phải không?
Chưa bao giờ anh tin em, em biết điều đó (...)
*Cám ơn anh, cám ơn anh về tất cả những gì mà anh đã nói với em, cám ơn lời hứa tháng tư không bao giờ có, hay nói đúng nghĩa là anh sẽ chẳng bao giờ làm cho em, nhờ anh mà em nhận ra rằng : sẽ chẳng bao giờ có lời nào thật cả, sẽ chẳng bao giờ có lời hứa, mà nhất là một người thích dối trá như anh, một người dễ quên lời nói như anh, thật ra những lần cự cãi, toàn là anh gây sự trước đó mà, bây giờ em mới chợt hiểu ra, anh muốn gây sự trước với em, để em hờn giận, lúc đó anh có thể đoàng hoàng mà rời xa em, em hiểu rồi, thì ra là như vậy, em đã thực sự hiểu rồi anh ạ !
Mọi lời lẽ bây giờ là vô nghĩa, chẳng là gì cả, anh hãy bước ra khỏi cuộc sống này mà em đang mơ, hãy yên tâm bước bên người con gái anh thích, anh yêu, em chỉ là một kẻ đứng bên lề mà thôi, một kẻ ăn mày, biết đâu người con gái anh yêu, họ cũng đang dối trá với anh như anh đang dối trá với em.
_Tự dưng em lại ghét bản thân em quá anh ạ ! Ghét ghê gớm, ghét anh, ghét cuộc sống này vì đã cho em tồn tại, ghét anh vì đã làm em ôm nỗi thất vọng ...
" Nếu mình muốn người khác thương yêu mình thì trước hết mình phải biết tự thương yêu chính bản thân mình trước." ( Phong Linh cg ) phải không anh?
Cám ơn anh về tất cả những gì mà anh đã nói, cám ơn anh đã từng cho em hy vọng, đã từng cho em những giây phút hạnh phúc, mặc dù giờ đây nó chẳng còn gì cả, chẳng còn ý nghĩa. em hận chính bản thân mình đã ngu dốt tin lời anh.
( "Lời hứa tháng tư ơi ! Hãy ngủ ngon nhé , ngủ ngon và nhắn tới người đàn ông ta yêu rằng ( Lời hứa hay lời nói đều như thoảng gió bay lên trời ) Hãy bay cao, bay xa tới tận trời xanh, bay cao để cho ta không bao giờ với tới được đến lời hứa nhé, giống như không bao giờ anh thực hiện lời hứa đó cho ta, mãi mãi sẽ chẳng bao giờ. " ) Vì lời hứa đã qua đi !!!!!!!!
Em sẽ mãi cười vì mọi thứ không thật chẳng đáng để cho em phải buồn, phải khóc. Và anh cũng vậy chẳng đáng gì đâu.
Xin tạm biệt một người đàn ông, kèm theo một lời hứa không thành. Chúc anh hạnh phúc và đừng làm cho người phụ nữ sau em thất vọng.
Tạm biệt anh !
o0o0o
(Chắc chỉ còn lần cuối này nữa thôi tôi còn đủ mơ ảo để gửi mail cho anh, rồi tôi lại trở về với chính tôi. Ngày mai tôi sẽ tỉnh giấc trong một giấc ngủ dài, mà trong giấc ngủ ấy có giấc mơ đã làm tôi khóc, giấc mơ về anh, về lời hứa tháng tư đã qua .
Tạm biệt Nguyên Đỗ của tôi !
24/04/2009
Lời hứa đã qua
Anh nói đến tháng tư
Em có thể về nhà
Anh đặt vé mua quà
Cho em về thăm mẹ .
Thế mà anh lỡ hẹn
Hờn giận kiểu đâu đâu
Em thấy mình ngu lâu
Nên tin lời anh hứa !!!
Bao giờ mới gặp nữa
Để nói chuyện đã qua
Sẽ chẳng có - vé quà
Vì lời anh nói dối ...
Em khóc cả buổi tối
Thấy lòng mình chơi vơi
Sao em lại tin lời
Từ một người không thật !
Trong tình yêu có hận
Nhưng em mãi chỉ yêu
Và yêu anh rất nhiều
Tiền bạc là vô nghĩa .
Thôi anh đừng hứa nữa
Tất cả cũng sẽ qua
Em không thể về nhà
Vì lời hứa đã qua (!!!)
PHONG LINH cg
= Quen biết đầy thiên hạ - Tri ân được mấy người ( Trung Quốc ) =
_____ * HOÁN VÂN * ______
Lúc xanh - lúc trắng - lúc hồng
Không trên mặt nước cũng bồng bềnh trôi.+
****
+Ngày buồn năm tháng cứ trôi
Thả hồn đơn bóng bên đời cô đơn.
_____ * HOÁN VÂN * ______
Lúc xanh - lúc trắng - lúc hồng
Không trên mặt nước cũng bồng bềnh trôi.+
****
+Ngày buồn năm tháng cứ trôi
Thả hồn đơn bóng bên đời cô đơn.
? Sao em lại vậy? em ngốc thật. híc !!!!! ![[:(]](/images/smiley/s7.gif)



![[8D]](/images/smiley/s3.gif)