Người đàn ông dửng dưng quay lưng. Ông ta bước về phía cầu tàu bằng những bước chân lạnh lùng, dứt khoát, mặc gió biển thổi tạt đi lời van xin của cô gái:
- Đừng bỏ em... Đừng bỏ em...
Vừa nói, cô vừa chạy theo để giữ người đàn ông lại trong tay. Nhưng ông ta đẩy mạnh cô ra một cách phũ phàng rồi tiếp tục đi về phía biển.
Sóng gầm dữ dội, bọt biển tung trắng xoá như đang sôi trào. Cô gái nức nở khóc trong khi người đàn ông bật cười, tiếng cười nghe rất xa vì bị gió cuốn đi.
Ông ta nhấn mạnh bằng giọng khô khốc:
- Tôi không muốn gặp lại em. Không bao giờ muốn gặp lại em... Không bao giờ!
Cô gái lắc đâù và bước vội trên cát để cố theo kịp người đàn ông, nhưng cát dưới chân cô bỗng sụp xuống và trở nên một vực xoáy khổng lồ.
Trong gió cát dữ dội, cô gái nghe tiếng người đàn ông thảng thốt gọi mình. Nhưng đã muộn, cô đã bị cuốn trôi theo dòng xoáy vô tận. Cô xoay mãi trong cát sâu và trong tiếng gọi dồn dập, dồn dập:
- Thiên Lý! Thiên Lý... Dậy mau!
Hốt hoảng, Lý bật dậy, người mệt rũ với trái tim như đã rơi ra khỏi ngực.
Mai Nhiên càu nhàu:
- Mơ gì mà hét nghe ghê thế?
Lý không trả lời. Cô nằm xuống và nhận ra nước mắt đẫm cả hai thái dương mình. Cô kéo chăn che ngực và xoay vào vách.
Giọng Nhiên tò mò:
- Lại thấy người đàn ông đó nữa à? Chậc! Mơ giữa ban ngày, thế có khổ không chớ? Chắc mày phải đi coi bói để nhờ thầy giải mộng quá. Chớ cứ mơ như vậy hoài, chịu gì thấu.
Thiên Lý lau vội những giọt nước mắt của... giấc mơ rồi quay sang nhìn ra cửa sổ.
Đã chiều rồi, ánh nắng vàng vọt trên vách tường hoen ố rêu phong của nhà bên cạnh hắt vào căn phòng của Lý một màu tàn phai cũ kỹ. Cái màu chiều khiến người ta khó lòng rứt mình ra khỏi một hoài niệm về quá khứ.
Thiên Lý không thể rứt khỏi quá khứ, nên cô cứ mơ hoài giấc mơ bị ruồng bỏ. Người đàn ông đó đã ra khỏi cuộc đời Lý, song trong những giấc mơ không lối thoát, người ấy luôn hiện ra trước mắt cô, rồi bỏ đi khiến cô mệt nhoài cuộc đuổi bắt.
Bưã nay cũng thế, ông ta làm cô đau đớn đến mức khóc ướt cả gối.
Mai Nhiên vụt hỏi:
- Ông ta như thế nào hả Lý?
Cô ậm ự:
- Tao không biết.
Lý trả lời cho qua chuyện, nhưng Nhiên vẫn không tha. Cô nàng ra chiều bí ẩn:
- Tao nghe nói, người ta có thể kiểm soát giấc mơ. Mày có muốn không?
Thiên Lý thờ ơ:
- Bằng cách nào? Mày giải thích trước đi đã.
Mai Nhiên lấp lửng:
- Muốn thế mày phải kiên nhẫn.
- Điều đó tao có thừa.
- Và thành tâm nữa,
Lý nhếch môi:
- Có cần phải ăn chay niệm phật không?
Nhiên gắt:
- Tao đâu bảo mày đi tu. Hừ! Không thích nghe thì thôi. Tao chỉ muốn tốt cho mày, chớ chẳng có ý gì khác mà mày bôi bác.
Thiên Lý nhăn nhó:
- Tao chỉ đùa một chút cho bớt căng thẳng mày cũng giận. Thôi... tao xin lỗi vậy.
Mặt Nhiên dịu xuống, nói:
- Mơ như mày liệt vào hạng liêu trai chí dị. Đó là những giấc mơ bệnh hoạn, làm cho tinh thần suy sụp, thân thể bạc nhược. Mày sẽ đổ bệnh mất.
Lý phân bua:
- Không đến nỗi như vậy. Mày chỉ giỏi suy diễn. Thỉnh thoảng mệt mỏi quá, tao mới mơ những cơn mơ không lối thoát, chớ không phải là những giấc mơ bệnh hoạn, liêu trai chí dị... kinh dị như mày nghĩ.
Mai Nhiên bĩu môi:
- Là con gái chưa chồng mà cứ mơ hoài một gã đàn ông, mày không bị quỷ ám cũng bị yêu bùa. Phải đi chuộc bùa về đeo thôi.
Thiên Lý vùng dậy. Cô rửa mặt cho tỉnh táo rồi soi gương, cố tìm lại một cô bé Thiên Lý của nhiều năm về trước. Nhưng đối diện với cô là một gương mặt mệt mỏi ưu tư. Lý nuốt tiếng thở dài khi nghe Nhiên rỉ rả hát:
"Làm sao giết được người trong mộng
Để trả thù duyên kiếp phũ phàng..."
Người trong mộng dĩ nhiên không thể nào giết được rồi, nhưng kiểm soát giấc mộng chắc Lý có thể làm được.
Cô nhìn Nhiên:
- Làm thế nào để làm chủ giấc mơ, mày nói thử xem?
Mai Nhiên khoái chí reo lên:
- Chà! Mày thích rồi hả? Để tao nói cho mà nghe.
Thiên Lý chống tay nghe Mai Nhiên tràng giang đại hải, rôì nói tóm tắt:
- Phải cố nhớ lại những giấc mơ của mình và nhận thức chúng. Trước khi ngủ, hãy tự nhủ: "Tôi sẽ điều khiển được giấc mơ của mình". Phải kiên trì lặp đi lặp lại điều đó, dần dà mày sẽ có giấc mơ theo ý muốn.
Thiên Lý hoài nghi:
- Có đúng vậy không?
Nhiên phẩy tay:
- Thì cứ làm thử. Nếu cần, nên viết lại giấc mơ khi vừa tỉnh dậy. Có thế mày mới nhớ và biết cần phải loại những hình ảnh nào ra khỏi cơn ác mộng của mình.
Thiên Lý chép miệng:
- Phức tạp quá, chắc tao không đủ kiên nhẫn theo... liệu pháp của mày.
Nhiên nhún vai:
- Vậy thì thua rồi. Chắc chắn mày sẽ tiếp tục mơ thấy gã đàn ông không rõ mặt ấy dài dài.
Thiên Lý chớp mi. Có phải đó là người đàn ông không rõ mặt không, hay ông ta là người cô đang phải quên? Giữa người đàn ông đó và Lý là một bí mật mà cô chỉ có thể quên đi chớ không có quyền nhớ. Lý đã nhủ lòng mình như thế bao nhiêu lần rồi? Lẽ ra cô không quên nói hay kể cho Nhiên nghe về những giấc mơ. Khổ nỗi, Lý mệt mỏi quá khi cứ phải ôm nỗi niềm riêng nhọc nhằn không ai là người chia sẻ. Chính vì thế nên bây giờ, Lý đành chịu thêm một áp lực khác từ Mai Nhiên. Con bé vốn tò mò, nó sẵn sàng tìm hiểu để biết nhiều hơn về người ở chung phòng với mình, trong khi Lý lại muốn giấu tiệt quá khứ.
Thiên Lý thở dài. Thôi, đừng nghĩ ngợi rồi lo nhiều nữa. Mặc dù giấc mơ là điều bí ẩn, nhưng lắm lúc chìm đắm trong mơ vẫn hay hơn sống tỉnh táo giữa dòng đời đang lũ lượt trôi đi.
- Đừng bỏ em... Đừng bỏ em...
Vừa nói, cô vừa chạy theo để giữ người đàn ông lại trong tay. Nhưng ông ta đẩy mạnh cô ra một cách phũ phàng rồi tiếp tục đi về phía biển.
Sóng gầm dữ dội, bọt biển tung trắng xoá như đang sôi trào. Cô gái nức nở khóc trong khi người đàn ông bật cười, tiếng cười nghe rất xa vì bị gió cuốn đi.
Ông ta nhấn mạnh bằng giọng khô khốc:
- Tôi không muốn gặp lại em. Không bao giờ muốn gặp lại em... Không bao giờ!
Cô gái lắc đâù và bước vội trên cát để cố theo kịp người đàn ông, nhưng cát dưới chân cô bỗng sụp xuống và trở nên một vực xoáy khổng lồ.
Trong gió cát dữ dội, cô gái nghe tiếng người đàn ông thảng thốt gọi mình. Nhưng đã muộn, cô đã bị cuốn trôi theo dòng xoáy vô tận. Cô xoay mãi trong cát sâu và trong tiếng gọi dồn dập, dồn dập:
- Thiên Lý! Thiên Lý... Dậy mau!
Hốt hoảng, Lý bật dậy, người mệt rũ với trái tim như đã rơi ra khỏi ngực.
Mai Nhiên càu nhàu:
- Mơ gì mà hét nghe ghê thế?
Lý không trả lời. Cô nằm xuống và nhận ra nước mắt đẫm cả hai thái dương mình. Cô kéo chăn che ngực và xoay vào vách.
Giọng Nhiên tò mò:
- Lại thấy người đàn ông đó nữa à? Chậc! Mơ giữa ban ngày, thế có khổ không chớ? Chắc mày phải đi coi bói để nhờ thầy giải mộng quá. Chớ cứ mơ như vậy hoài, chịu gì thấu.
Thiên Lý lau vội những giọt nước mắt của... giấc mơ rồi quay sang nhìn ra cửa sổ.
Đã chiều rồi, ánh nắng vàng vọt trên vách tường hoen ố rêu phong của nhà bên cạnh hắt vào căn phòng của Lý một màu tàn phai cũ kỹ. Cái màu chiều khiến người ta khó lòng rứt mình ra khỏi một hoài niệm về quá khứ.
Thiên Lý không thể rứt khỏi quá khứ, nên cô cứ mơ hoài giấc mơ bị ruồng bỏ. Người đàn ông đó đã ra khỏi cuộc đời Lý, song trong những giấc mơ không lối thoát, người ấy luôn hiện ra trước mắt cô, rồi bỏ đi khiến cô mệt nhoài cuộc đuổi bắt.
Bưã nay cũng thế, ông ta làm cô đau đớn đến mức khóc ướt cả gối.
Mai Nhiên vụt hỏi:
- Ông ta như thế nào hả Lý?
Cô ậm ự:
- Tao không biết.
Lý trả lời cho qua chuyện, nhưng Nhiên vẫn không tha. Cô nàng ra chiều bí ẩn:
- Tao nghe nói, người ta có thể kiểm soát giấc mơ. Mày có muốn không?
Thiên Lý thờ ơ:
- Bằng cách nào? Mày giải thích trước đi đã.
Mai Nhiên lấp lửng:
- Muốn thế mày phải kiên nhẫn.
- Điều đó tao có thừa.
- Và thành tâm nữa,
Lý nhếch môi:
- Có cần phải ăn chay niệm phật không?
Nhiên gắt:
- Tao đâu bảo mày đi tu. Hừ! Không thích nghe thì thôi. Tao chỉ muốn tốt cho mày, chớ chẳng có ý gì khác mà mày bôi bác.
Thiên Lý nhăn nhó:
- Tao chỉ đùa một chút cho bớt căng thẳng mày cũng giận. Thôi... tao xin lỗi vậy.
Mặt Nhiên dịu xuống, nói:
- Mơ như mày liệt vào hạng liêu trai chí dị. Đó là những giấc mơ bệnh hoạn, làm cho tinh thần suy sụp, thân thể bạc nhược. Mày sẽ đổ bệnh mất.
Lý phân bua:
- Không đến nỗi như vậy. Mày chỉ giỏi suy diễn. Thỉnh thoảng mệt mỏi quá, tao mới mơ những cơn mơ không lối thoát, chớ không phải là những giấc mơ bệnh hoạn, liêu trai chí dị... kinh dị như mày nghĩ.
Mai Nhiên bĩu môi:
- Là con gái chưa chồng mà cứ mơ hoài một gã đàn ông, mày không bị quỷ ám cũng bị yêu bùa. Phải đi chuộc bùa về đeo thôi.
Thiên Lý vùng dậy. Cô rửa mặt cho tỉnh táo rồi soi gương, cố tìm lại một cô bé Thiên Lý của nhiều năm về trước. Nhưng đối diện với cô là một gương mặt mệt mỏi ưu tư. Lý nuốt tiếng thở dài khi nghe Nhiên rỉ rả hát:
"Làm sao giết được người trong mộng
Để trả thù duyên kiếp phũ phàng..."
Người trong mộng dĩ nhiên không thể nào giết được rồi, nhưng kiểm soát giấc mộng chắc Lý có thể làm được.
Cô nhìn Nhiên:
- Làm thế nào để làm chủ giấc mơ, mày nói thử xem?
Mai Nhiên khoái chí reo lên:
- Chà! Mày thích rồi hả? Để tao nói cho mà nghe.
Thiên Lý chống tay nghe Mai Nhiên tràng giang đại hải, rôì nói tóm tắt:
- Phải cố nhớ lại những giấc mơ của mình và nhận thức chúng. Trước khi ngủ, hãy tự nhủ: "Tôi sẽ điều khiển được giấc mơ của mình". Phải kiên trì lặp đi lặp lại điều đó, dần dà mày sẽ có giấc mơ theo ý muốn.
Thiên Lý hoài nghi:
- Có đúng vậy không?
Nhiên phẩy tay:
- Thì cứ làm thử. Nếu cần, nên viết lại giấc mơ khi vừa tỉnh dậy. Có thế mày mới nhớ và biết cần phải loại những hình ảnh nào ra khỏi cơn ác mộng của mình.
Thiên Lý chép miệng:
- Phức tạp quá, chắc tao không đủ kiên nhẫn theo... liệu pháp của mày.
Nhiên nhún vai:
- Vậy thì thua rồi. Chắc chắn mày sẽ tiếp tục mơ thấy gã đàn ông không rõ mặt ấy dài dài.
Thiên Lý chớp mi. Có phải đó là người đàn ông không rõ mặt không, hay ông ta là người cô đang phải quên? Giữa người đàn ông đó và Lý là một bí mật mà cô chỉ có thể quên đi chớ không có quyền nhớ. Lý đã nhủ lòng mình như thế bao nhiêu lần rồi? Lẽ ra cô không quên nói hay kể cho Nhiên nghe về những giấc mơ. Khổ nỗi, Lý mệt mỏi quá khi cứ phải ôm nỗi niềm riêng nhọc nhằn không ai là người chia sẻ. Chính vì thế nên bây giờ, Lý đành chịu thêm một áp lực khác từ Mai Nhiên. Con bé vốn tò mò, nó sẵn sàng tìm hiểu để biết nhiều hơn về người ở chung phòng với mình, trong khi Lý lại muốn giấu tiệt quá khứ.
Thiên Lý thở dài. Thôi, đừng nghĩ ngợi rồi lo nhiều nữa. Mặc dù giấc mơ là điều bí ẩn, nhưng lắm lúc chìm đắm trong mơ vẫn hay hơn sống tỉnh táo giữa dòng đời đang lũ lượt trôi đi.
Life is a journey - not a destination.
