Diễn Đàn » Chuyện Cười

LÊ CHÂU 499 TRẦN QUÝ CÁP SÀI GÒN CŨ VIẾT 7000

0 trả lời, 284 lượt xem — Trang 1 / 1
TẶNG LÊ CHÂU 499 TRẦN QUÝ CÁP SÀI GÒN XƯA
CÂU CHUYỆN CŨ MẺM MEM
thái san
 
Đặng quang Sáng kể chuyện giỡn như thật.
Cái khổ đã tự nhận là chủ nhân của nó. Sáng nói:
-Của mình là dù cái còi cũ bằng nhựa vất lay lứt góc vườn nhưng thằng nào đến vô tình cầm vào thì cũng bị đòi lại và bảo rằng:
-Của tao.
Những lý luận đó cũng ví như tình cũ. Họ cố tình hoặc vô tình bỏ quên nhưng ai động đến thì ghen tướng lên. Còn các cụ thường nói tục không thể kể như:
-Đồ gõ kêu côm cốp mà hay ho gì nữa cùng với những câu tục tĩu xưa:
-Như vồ trên đái dưới cũng chẳng ăn thua gì nữa là hơi tý đã vãi nước đái (nước mắt) ra rồi.
Nhưng cho cái kẹo lại thôi sinh sự ngay. Nên vẫn có thể mượn nếu có kẹo. Nói như nửa mắng:
-Người yêu tôi cho, chứ chẳng phải người tôi yêu cho tôi. Ngồi bên cạnh tức khoé nói:
-Nãy giờ ông lủng bủng câu gì vậy. Nhìn thẳng mặt nhau nói chuyện xưa:
-Cậu nhớ chuyện Văn ngọc Điệp xưa không.
Cho anh vào sân BV Từ Dũ ngồi chực chờ suốt đêm, đến sáng mở cửa rửa mặt cho anh cười xòa.
 
 
thái san
nếu còn nhớ lại nhau Lê Nam hoặc Lê Châu thư về th_san2007@yahoo.com
 
Đăng nhập để trả lời
0